Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cô Đơn Vào Đời – Chương 57- 58 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

57. Tổ uyên ương của Tếu Ảnh

Ngày Tếu Ảnh dọn ra ngoài, tôi có đến giúp một tay. Công việc cụ thể gồm có: đưa hai chiếc vali, hai tấm chăn nệm, một phích nước, một cái chậu và chuyển giấu từng cái đem ra ngoài, sao cho người fquản lý kí túc xá không phát hiện ra.

Ra khỏi cổng Đông, đi thẳng, quẹo trái, rồi đến một cái ngõ nhỏ. Cảnh tượng hiện ra trước mắt làm tôi muốn ngất xỉu. Các phòng dày đặc, san sát nhau. Tường đỏ, tường trắng, tường vàng, cửa sổ nhiều màu, cửa sổ màu trắng, cửa sổ không dán gì, ba tầng, năm tầng, bảy tầng. Các loại phòng đang hiện ra trước mắt tôi. Đâu đâu cũng thấy treo dây quần áo của thanh niên.

Vừa nhìn qua tôi đã thất vô cùng ngạc nhiên, cứ ngỡ trường mới xây ở đây một khu chung cư bí mật. Vách ngăn giữa các gian phòng rất hẹp, rộng không đến 2m.

Xung quanh khu này là các hàng quán: bán đồ ăn vặt, bán thuốc là, bán hoa quả, các tiệm ăn nhỏ, các sạp bán đồ nướng, quán Internet, quán karaoke thậm chí là cửa hàng bán bao cao su, cái gì cũng có. Còn có một cửa hàng cắt tóc gội đầu chưa mở cửa. Có rất nhiều người trông dáng là biết vẫn đang là sinh viên đi vào khu này. Có lúc là một lũ con trai, có lúc là có người một mình, nhưng phần nhiều là các cặp tình nhân.

Mọi thứ hiện ra trước mắt tôi như trong giấc mơ. Từ trước đến giờ tôi không biết rằng cách cổng trường chúng tôi chưa đầy 500m còn có một nơi như thế này, một thế giới như thế này. Tôi học ở trường này đã được hai năm nhưng chưa bao giờ ghé qua. Toi bỗng cảm thấy hai năm ở đây của tôi như chưa thực sự sống.

“Đừng có đứng ngẩn ra đấy nữa, sao cậu lại cứ ngẩn ra giống mình lần đầu đến đây vậy? Mau giúp mình ôm cái chăn này lên tầng hai đi.” Tếu Ảnh đang ôm cái vỏ chăn màu xanh kẻ carô của trường, dùng cùi chỏ chạm cham j vào tôi.

Tôi ôm lấy chăn cùng đi lên một khu nhà sáu tầng. Từng bước bước lên những bậc cầu thang không khác cầu thang trong kí túc xá là mấy. Chỉ có điều chiếc cầu thang có vẻ hẹp và nhỏ hơn ở kí túc xá.

Phía trước chúng tôi bỗng có hai người đang đứng chặn ngang đường. Tôi ở phía sau liền cất tiếng: “Anh ơi làm ơn cho em đi nhờ với! Bọn em đang chuyển đồ. Em cảm ơn!”

Hai người nghe thấy vậy liền nhường đường cho tôi và Tếu Ảnh đi qua.

Tôi tò mò quay đầu lại nhìn, là một nam một nữ, độ khoảng chừng hai mươi tuổi. Người con trai đeo kình, trông rất trí thức. Người con gái nhìn thấy đanh đá. Người con trai tay xách túi gạo, còn người con gái thấy tôi đang nhìn bèn lườm tôi một cái. Đúng là người đanh đá! Cô có bị điên không, tôi không hề động đến cô, sao cô lại lườm tôi? Không phải việc lườm người khác là nghề của cô đấy chứ? Tôi thầm lẩm bẩm chửi trong đầu…

Lên đến tầng hai, đi thẳng sâu vào hành lang, phía trong cùng là tổ uyên ương của Tếu Ảnh. Trịnh Thường đang cùng với mấy người bạn khác dọn dẹp. Căn phòng đơn rộng khoảng 20m2. Tường sơn trắng, có dán mấy tấm ảnh mấy cô diên viên, người mẫu ăn mặc mát mẻ, tren cửa sổ có dán mấy tờ báo cũ, sàn nhà được lát bằng gạch màu đỏ sậm. Phía bên trái phòng có hai gian nhỏ, một gian là phòng vệ sinh và một gian là phòng bếp. Trên sàn nhà đang chồng chất đầt đồ đạc của Trịnh Thường và Tếu Ảnh. Ngoài vali cà chăn đệm của Tếu Ảnh còn có máy vi tình cuat Trịnh Thường, bóng đá, những quả bóng rổ và rất nhiều giày dép cộng với sách vở của hai người.

Chúng tôi giúp đỡ dọn dẹp căn phòng, cọ rửa, quét dọn, tháo bỏ tất cả những tấm ảnh mấy cô diên viên người mẫu.

Tôi rất tò mò về căn phòng này. Nhìn đi nhìn lại đều thấy chúng giống tôi hệy như đang dọn dẹp một ngôi nhà mới, chuẩn bị cho bạn mình đi lấy chồng vậy.

Làm xong việc, tôi, Tếu Ảnh, Trịnh Thường và mấy người bạn của Trịnh Thường cùng xuống nhà đi ăn cơm. Ngoài trời đã tối nhưng còn náo nhiệt hgấp trăm lần so với lúc chiều tôi đến. Quán ăn nhỏ chật kín không còn chỗ, nên chúng tôi đàng phải đi tìm một quán khác để ăn. Đi qua quán Internet N, quán này cũng ngồi kín đặc người, người thì đánh máy, người thì ngồi ngẩn ra đấy, người thì hút thuốc người thì gọi điện thoại.

Năm người chúng tôi ăn một bữa cơm, gọi tất cả năm món, hết 50 tệ. Cũng khá rẻ. Ăn xong, Trịnh Thường đưa Tếu Ảnh đi về. Bóng người xa dần trong đêm, tôi cứ thấy có gì hụt hẫng, như mình vừa mất đi điều gì vậy.

58. Hàng xóm

Sau khi Tếu Ảnh dọn ra ngoài ở, hằng ngày tôi một mình đến lớp. Những ngày Tếu Ảnh đến lớp ngày càng thưa dần, thỉnh thoảng lên lớp được một buổi, hai chúng tôi lại ngồi với nhau buôn chuyện suốt.

Có lần Tếu Ảnh đi học đã kể với tôi rằng: “Tớ không chịu nổi cái người hàng xóm sống bên cạnh nữa rồi. Ngày nào cũng gào thét từ mười hai giờ đêm đến sáu giờ sáng.”

Tôi không hiểu Tếu Ảnh đang nói gì liền hỏi lại: “Gào thét gì cơ?”

Tếu Ảnh ngập ngừng mãi rồi cũng nói ra: “Thì gào thét ở trên giường í.”

Tôi giật mình ngạc nhiên, tuy sau khi vào đại học, trường chưa bao giờ phổ cập môn giáo dục giới tính cho chúng tôi nhưng từ bạn bè và qua mạng, tôi vẫn có thể hiểu được gào thét trên giường từ mười hai giờ đêm đén sáu giờ sáng thì sức chiến đấu phải đến ghê gớm mức nào. Tôi lại hỏi tiếp: “Trời ạ, cậu có chắc là mình đúng không? Hay là người ta đau bụng, đau lưng gì đó, gào thét cả đêm.”

“Đúng chứ sao không? Ai mà ngày nào cũng đau bụng, đau lưng được! Người sống bên cạnh đó là một “gái bao”.” Tếu Ảnh trả lời tôi.

Nói thực lòng, đối với người như tôi và Tếu Ảnh từ nhỏ đã sống trong môi trường chỉ biết từ nhà đến trường, từ trường về nhà, lại bị bố mẹ quản chặt, tâm hồn trong sáng, cho đến khi vào đại học thì cái từ “gái bao” là một từ vô cùng xa lạ. Tuy ngày ngày đều nghe thấy từ đó nhưng hai chúng tôi đều chưa bao giờ thực sự gặp một “gái bao” bằng da bằng thịt.

Tôi hỏi: “Sao cậu biết?”

Tếu Ảnh trả lời: “Tớ nhìn thấy điều đó với cả nghe thấy điều đó. Trịnh Thường cũng nói với tớ thế.
Tôi rất tò mò, thế là có một hôm tôi đã đến chỗ Tếu Ảnh để được tận mắt chiêm ngưỡng “gái bao” có sức chiến đấu cao. Từ cửa sổ lúc nhìn thấy người con gái đó đang đi lên tầng, Tếu Ảnh đã nói: “Là cô ấy đây. Nhìn thấy chưa?”

Tôi nhìn xuống dưới tầng, nhưng chỉ thấy mái tóc suôn mềm nhuộm vàng. Lúc chị ta đa qua cửa nhà Tếu Ảnh, cả hai chúng tôi giả vờ vô tình ngoảnh đầu ra phía ngoài, đúng lúc đó chị ta quay đâu nhìn chúng tôi. Trông chị ta cũng bình thường, giông như những cô gái bình thường khác. Nếu như đi trên đường, chắc chắn tôi sẽ không ngoái cổ lại để nhìn. Tôi hơi thất vọng vì hoá ra “gái bao” trong thực tế khác hẳn với những gì tôi vẫn nghĩ, thậm chí chị ta ăn mắc còn chẳng gợi cảm chút nào.

Đóng cửa vào, tôi hỏi Tếu Ảnh: “Cậu chắc chắn chị ta làm nghề đó chứ?” Tếu Ảnh nói: “Tất nhiên tớ chắc rồi. Ngày nào cũng thấy chị ta dắt những người đàn ông khác nhau về nhà. Không phải mới là chuyện lạ ấy.”

“Nhưng trông chị ta rất bình thường.” Tôi vẫn không tin.

Tếu Ảnh nói: “Hay là tối nay cậu ở lại nghe một đêm là biết ngay.”

Tôi trả lời: “Tớ chả thừa hơi.”

Nói như thế thôi chứ tôi vẫn thấy rất tò mò nhưng lại cảm thấy mình quá tọc mạc, qua hiếu kì nên đánh giả vờ như không hề có hứng thú.

Thế nhưng mỗi lần đến chỗ Tếu Ảnh, tôi đều luôn để ý đến người con gái tóc vàng, cho đến lúc cô ta chuyển đi, và một người con gái khác dọn đến, rất khéo nuôi mèo.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+