Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Có duyên nhất định sẽ có phận – Chương 14 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 14 – Nỗi nhớ

 

 

.

 

Sau dịp lễ Noel, Duyệt Duyệt rầu rĩ nói:
“Lạc Lạc Tô, tốt nhất là cậu nên đến với An Lương đi, cậu ấy vốn chẳng để ý đến
tớ, khi nghe điện thoại, biết rằng cậu không đi, chỉ có một mình tớ đi, cậu ấy
còn chẳng muốn gặp mặt tớ nữa! Trong lòng cậu ấy chỉ có cậu mà thôi”.

 

Tôi nói không thể như vậy được, nếu thật
lòng yêu tôi thì không thể điềm tĩnh đến thế khi nghe tôi kể về chuyện tôi đã
tiếp xúc như thế nào với người đàn ông khác.

 

Nhưng sự thật đã chứng minh, An Lương
chính là một người đàn ông có thể điềm tĩnh trước tình yêu. Năm thứ tư đại học,
cậu ấy phong độ ngời ngời, được rất nhiều người chú ý, nhưng lại không hề hẹn
hò với bất kỳ cô gái nào. Tôi nói cậu ấy tại sao không hẹn hò, cậu ấy chỉ hờ hững
nói “Chẳng phải cậu cũng không thể hẹn hò với bạn trai nào đó sao?”

 

Tôi cứng họng không nói được câu gì.

 

An Lương luôn biết giữ mức độ thân thiết
đúng chừng mực trong mối quan hệ với tôi, khăng khít mà không nhàm chán, tần suất
hẹn tôi đến những nhà hàng lớn dùng bữa ngày càng tăng lên nhưng lần nào cũng
có những lý do rất chính đáng: chúc mừng cậu ấy thi đỗ tiếng Anh cấp bốn; tiếng
Anh cấp sáu; tiếng Anh cấp tám; bằng B tin học; trình độ trung cấp tiếng phổ
thông; chúc mừng cậu ấy được giải nhất cuộc thi hùng biện; người hùng biện hay
nhất trong cuộc thi hùng biện tiếng Anh v.v…

 

So với một sinh viên năm thứ tư bình thường,
không chút gì nổi trội như tôi, An Lương hầu như tháng nào cũng có một thành
tích gì đó để mời tôi ăn cơm, chất lượng bữa ăn của tôi được cải thiện rõ rệt.
Điều đó cũng khiến tôi tự cảm thán không thôi.

 

Nhưng trong điều kiện được ăn uống đầy đủ
như vậy, tôi vẫn cứ dần dần gầy đi.

 

Gia cảnh nhà An Lương như thế nào, tôi
không hề hay biết, cũng không có hứng thú để tìm hiểu.

 

Tôi chỉ biết rằng, cậu ấy là nam sinh đầu
tiên trong trường lái BMW7 series đi học. Chiếc BMW đó của An Lương là do tôi
đi mua cùng với cậu ấy.

 

Thời gian đó, mẹ tôi ngày nào cũng thúc
giục tôi đưa bạn trai về nhà chơi. Giục giã mãi, tôi liền đưa An Lương về nhà,
nhưng lại trịnh trọng tuyên bố: “Cậu ấy chỉ là bạn thân của con”.

 

Mẹ tôi cười đến híp cả mắt lại, nói mẹ
hiểu rồi, mẹ hiểu rồi, mẹ hiểu rồi.

 

Mẹ còn nghĩ An Lương là bạn thân giống
như Alawn ngày trước, thực ra, mẹ hoàn toàn chẳng hiểu gì cả. An Lương là An
Lương, Alawn là Alawn .

 

Mẹ rất hài lòng về An Lương, dù sao cậu ấy
cũng sở hữu một vẻ ngoài ưa nhìn, tính tình lại trầm ổn, đáng tin cậy. Mỗi khi
An Lương đến nhà, bố mẹ tôi đều tỏ ra hết sức nhiệt tình, có món gì ngon đều dọn
hết ra cho cậu ấy ăn. Táo để trên bàn, An Lương còn có thể dùng dao gọt vỏ một
cách thành thục. Đầu tiên cậu ấy rửa sạch tay trước khi gọt táo, sau đó dùng những
ngón tay trắng trẻo, thon dài, tỉ mỉ gọt vỏ. Quả đầu tiên mời mẹ tôi, quả thứ
hai mời bố tôi, sau đó lại gọt tiếp cho tôi, cuối cùng là ngồi lặng lẽ nhìn tôi
ăn. Chỉ là việc gọt táo nho nhỏ thôi, nhưng trong mắt một người lo xa tính kỹ
như mẹ tôi có thể đưa ra được hai kết luận: Hiếu thuận với bề trên, kính trọng
và yêu thương vợ.

 

Bố tôi còn lôi cả những chuyện vặt vãnh
khi tôi còn nhỏ như ị đùn, đái dầm ra kể cho cậu ấy nghe. An Lương không bình
luận nhiều, nhưng thường chăm chú lắng nghe rồi cười hì hì. Cậu ấy có một tấm
lòng khoan dung độ lượng và khiêm tốn. Thậm chí đã có hôm, trong cuộc nói chuyện
với An Lương, bố tôi còn nói rằng, con gái bố gặp được người như An Lương,
chính là bởi kiếp trước tôi đã làm thân trâu ngựa để rồi kiếp này nhận được báo
đáp. Đôi mắt An Lương cũng ngân nước.

 

An Lương còn biết chủ động giúp mẹ tôi
nhặt rau bóc tỏi, trở thành một trợ thủ đắc lực trong bếp.

 

Vì vậy, mỗi lần cậu ấy đến đều khiến cả
nhà, từ trên xuống dưới hòa hợp vui vẻ. An Lương chính là mẫu người con rể điển
hình trong mắt của những ông bố bà mẹ truyền thống Trung Quốc.

 

Đó là dịp mới bắt đầu năm thứ hai đại học,
An Lương vốn là khách đến nhà tôi chơi. Buổi chiều, mẹ nói muốn ăn thanh long,
tôi và An Lương bèn cùng nhau đi siêu thị để mua. Trên đường đi, vừa hay gặp cuộc
triễn lãm xe BMW của hàng 4S, tôi chạy vào đó để đi vệ sinh nhờ. Khi đi qua
gian hàng trưng bày, bèn xoa xoa một cái bày tỏ lòng ngưỡng mộ với chiếc BMW7
series màu đỏ, cao hứng huýt một hồi sáo, nói rằng, được ngồi trong xe BMW rồi
ngắm phong cảnh là mơ ước của bất kỳ một cô gái nào. An Lương lúc đó nhìn tôi
và hỏi, cũng bao gồm cả cậu trong đó ư. Tôi cười một cách không hề giữ kẽ, lim
dim mắt chỉ vào mình và nói, đặc biệt là tớ.

 

Tôi cũng chỉ là một cô gái không thể
thoát khỏi sức hấp dẫn của hư vinh thôi mà.

 

Sau đó, chỉ trong thời gian tôi đi nhà vệ
sinh, An Lương đã mua luôn chiếc xe đó.

 

Tôi đi từ trong nhà vệ sinh ra, đang vẩy
vẩy nước trên tay, đã nhìn thấy An Lương đang đứng tựa lên cửa chiếc BMW màu đỏ
đó, khẽ vẫy tay với tôi.

 

Lúc đó, cậu ấy mặc một chiếc áo nỉ có mũ
màu trắng, quần bò, mái tóc cắt kiểu Hàn Quốc. Chiếc xe màu đỏ bóng lộn không một
hạt bụi phản chiếu khuôn mặt thanh tú của cậu ấy. An Lương cũng chỉ là một nam
sinh viên bình thường có lối ăn mặc thời trang thôi.

 

Ánh mắt trong sáng không chút chế nhạo.

 

Trên đường trở về, ngồi trên chiếc xe lướt
đi êm ru, tôi tròn mắt líu lưỡi mãi mới có thể định thần lại. An Lương vẫn giữ
thái độ điềm tĩnh như cũ, thản nhiên như vừa tiêu một trăm đồng để mua thanh
long siêu thị vậy. Nhưng ban nãy cậu ấy tiêu những một vạn đồng cơ!

 

Tôi hỏi cậu ấy, rốt cuộc là cậu ấy đi ra
ngoài làm gì vậy. Cậu ấy lại làm như tôi đã quên chuyện gì đó, nhắc nhở tôi: “Mẹ
cậu muốn ăn thanh long mà.”

 

Sao câu chuyện lại chuyển sang hướng
này, cái gọi là, sự khoe khoang ngang ngược nhất chính là giọng điệu bình thản,
hóa ra là như thế này đây.

 

Từ đó về sau, chiếc BMW màu đỏ của An
Lương thi thoảng lại đậu trong bóng râm trước sân ký túc xá của tôi, làm dấy
lên cơ man nào là bình luận và ngưỡng mộ. Nhưng cậu ấy lại không hề vì giàu có
mà thay đổi. Cậu ấy vẫn xuất hiện một cách dịu dàng và hòa nhã, luôn khiêm tốn,
kiệm lời mỗi khi bên tôi.

 

Một hôm, khi đi qua một hiệu ảnh, nhìn
thấy một tấm ảnh cưới, một nam một nữ, đứng giữa một cánh đồng hoa hướng dướng
rộng lớn, bên cạnh là một chiếc xe đạp, bên dưới những đám mây trắng phía xa xa
là một cối xay gió rất to. Ánh mặt trời trong suốt chiếu rọi lên người họ, khiến
tất cả đều trở nên vô cùng trong sáng và thuần khiết. Tôi bỗng nhiên cảm thấy
vô cùng ngưỡng mộ cô gái đó, buột miệng nói: “Cô gái đứng trong cánh đồng hoa
hướng dương kia thật hạnh phúc biết bao!”.

 

Khuôn mặt An Lương tràn ngập vẻ trìu mến,
nói, tớ sẽ đưa cậu đi.

 

Tôi lập tức hét ầm lên: Xin cậu, đừng có
mang đống sắt BMW của cậu đến làm hỏng hết cả vẻ tinh khiết của cánh đồng hướng
dương!

 

Thực ra, điều mong muốn trong lòng tôi
đó là, được cùng đi với Alawn, đèo nhau bằng xe đạp, vừa đi vừa hóng gió, vừa
gào thét vui vẻ.

 

An Lương cũng không chấp nhặt với tôi, vỗ
vỗ vào đầu tôi, mỉm cười cho qua chuyện.

 

An Lương là một chàng trai rất rất tốt.
Cậu ấy không bao giờ để ý đến cá tính tùy tiện, hay nhõng nhẽo, buồn vui thất
thường của tôi. Có nhiều khi tôi thầm nghĩ, An Lương đã gần đạt đến độ hoàn mỹ
như vậy, tại sao tôi vẫn không thể thích cậu ấy.

 

Còn cái tiên tiểu tử chẳng có điểm gì tốt
đẹp kia, tại sao tôi lại vẫn thích cậu ấy như vậy. Tôi coi An Lương là người bạn
thân mới của mình, muốn đối xử với cậu ấy như trước đây tôi đã từng đối xử với
Alawn nhưng luôn cảm thấy lực bất tòng tâm. Dù sao chúng tôi cũng còn là trẻ
con, rốt cuộc An Lương là An Lương, Alawn vẫn là Alawn. Phía sau lưng tôi có khắc
tên của Alawn, trên người Alawn cũng có tên của tôi. Còn An Lương lại không có.

 

An Lương là một chàng trai không bao giờ
thể hiện tình cảm yêu, ghét, giận, hờn ra mặt cả, thế giới nội tâm của cậu ấy
chín chắn tới độ khiến người khác phải trông cậy. Dường như từ trước đến giờ cậu
ấy không có giai đoạn vô tư và ngây thơ của trẻ con, cũng không có sự lỗ mãng,
bộp chộp và dùng dằng, do dự của tuổi trẻ. Biểu hiện trên khuôn mặt cậu ấy chỉ
có hai loại: cười và không cười. Cậu ấy sắp xếp cuộc sống học tập một cách ngăn
nắp có trật tự, là một chàng trai có tất cả mọi thứ, ưu tú đến nỗi khiến tôi
luôn cảm thấy cực kỳ áp lực.

 

Ít nhất, tôi cũng không dám đùa với An
Lương rằng: “Có cần tớ phải tìm một bác sỹ đến để khống chế căn bệnh ái tình
cho cậu không?!”

 

An Lương còn là một chàng trai rất câu nệ
hình thức, chỉ mặc một nhãn hiệu quần áo, chỉ cắt tóc ở một hiệu làm tóc và chỉ
đồng ý cho duy nhất một người thợ cắt tóc. Cậu ấy còn dùng cả bốn năm đại học để
chứng minh sự câu nệ của mình trong tình yêu. Tinh thần ấy khiến tôi phải rút
lui. Bởi vì, tôi không thể yêu cậu ấy.

 

Một hôm, lúc một mình đi ngang qua sân
bóng rổ, tôi nhìn thấy một cậu sinh viên đang cẩn thận xếp những cây nến thành
một hình trái tim cho bạn gái của mình. Tôi không nói gì cả, chỉ bước đi thật
nhanh. Trong đâu tôi lúc đó toàn là hình ảnh của năm thứ hai, trong ngày sinh
nhật tôi, tên tiểu tử kia đã nghỉ học về nhà, bỏ ra hai tiếng để xếp những cây
nến thành tên của tôi. Khi những ngọn nến được thắp lên ánh sáng tỏa sáng lung
linh, ánh mắt của cậu ấy nhìn tôi cũng lunh linh sáng… Sau đó, thầy giáo đuổi
đến và quát mắng, cậu ấy kéo tay tôi bỏ chạy, chúng tôi vừa chạy vừa hò hét, vừa
gân cổ hát suốt dọc đường. Hồi ấy, trời cao đất rộng, mây trắng mênh mang.

 

Tôi vẫn còn chưa kịp nói với cậu ấy rằng,
lúc đó tôi rất cảm động, vô cùng cảm động. Cũng đã có người từng xếp nến cho
tôi đấy. Tôi đắc ý nghĩ thầm, sống mũi cay cay. Sau này của sau này, cái tên tiểu
tử ấy, lại đã ở bên ai đó rồi.

 

Chỉ còn lại một mình tôi trong thành phố
rộng lớn này, chốc chốc lại cảm thấy thương cảm trước sự ấm áp của người khác.

 

Còn có rất nhiều chuyện, tôi không dám
suy nghĩ lung tung. Tôi sợ, khi nghĩ tới, tâm tư sẽ không thể nào ổn định được,
sẽ là một đống suy nghĩ mông lung, mơ hồ. Thậm chí, tất cả những người và vật
có liên quan tới cậu ấy, mỗi lần nghĩ lại, trái tim liền đau nhói như vừa bị một
con thú hoang cắn một mành lớn.

 

Một hôm, tôi nhận được một bức thư, là
thư của cô bạn Lý Như – người ngồi cùng bàn thời trung học. Trong thư kể vắn tắt
về tình hình hiện nay của cô ấy, đã ký hợp đồng với công ty phát hành đĩa hát,
đã có hai ca khúc đơn, cũng có thể coi là đã bước những bước chân đầu tiên trên
con đường sự nghiệp mà cô ấy hằng mơ ước. Phần còn lại của bức thư đều dùng để
hồi tưởng lại những kỷ niệm đẹp thời còn học chung.

 

Cô ấy cũng nhắc tới Alawn, trong thư cô ấy
còn khẳng định một câu chắc nịch: “Alawn chắc chắn là rất thích cậu!”.

 

Duyệt Duyệt quả là một cô gái tốt. Cô ấy
lại gần tôi, dùng bàn tay ấm áp, mềm mại của mình nắm lấy tay tôi, nói: “Đừng sợ,
còn tớ rất yêu thương cậu!”.

 

Cảm tạ ông trời, một người gian trá như
Lạc Lạc Tô cũng được ngài ưu ái ban cho một người bạn tri kỷ chân thành, tốt bụng.

 

Chớp mắt một cái, bốn năm đã trôi qua.
Tôi từ một sinh viên mới nhập trường năm thứ nhất, giờ đã trở thành sinh viên
năm cuối sắp tốt nghiệp. Không còn việc hàng ngày giương đôi mắt bồng bột ngây
thơ đi tìm lý tưởng, không còn tâm tư nghĩ đến chuyện tìm mọi lý do để bỏ học nữa.
Đã học được việc đối nhân xử thế, đã nhìn rõ được thói đời ấm lạnh. Đối với
tôi, những từ ngữ hay câu chữ liên quan đến chuyện tình yêu mới chớm nở, những
rung động đầu đời… dường như chỉ là một giấc mộng từ kiếp trước, sau khi tỉnh
dậy, chỉ còn lại những vệt nước mắt nhạt nhòa mà rầu rĩ.

 

Thiếu nữ đã trưởng thành rồi.

 

Trong suốt bốn năm học đại học, tôi cũng
từng thử hẹn hò với vài người bạn trai, nhưng cuối cùng đều thất bại. Bởi vì
trong lòng tôi, không thể chứa một mình bóng nào khác nữa rồi.

 

Alawn là Đồ Đểu!

 

Tôi đã từng nhận định về chuẩn mực của
tình yêu: cần phải có tiếng sét ái tình, cần phải có cảm giác tim đập chân run
như điện giật, cần phải có những hành động cử chỉ dịu dàng làm rung động con
tim… Alawn lại chẳng có chút biểu hiện nào như thế.

 

Nhưng vì vậy mà tôi lại nhớ cậu ấy, đâu
có cần lý do tại sao.

 

Tôi làm giống như đã từng làm với Alawn,
mỗi lộ trình tình cảm của mình, tôi đều báo cáo lại với người anh em An Lương,
sau đó để cậu ấy giúp tôi phân tích, nên tiến hay lùi, nên cứu vãn hay rũ bỏ.
Trước đây, bất kể một sinh vật nào, bất kể cao gầy béo thấp, chỉ cần mang giới
tính đực là Alawn chỉ có một câu duy nhất: Tránh xa! An Lương lại vô cùng quân
tử, cậu ấy biết dùng góc nhìn của người thứ ba, bình luận một cách khách quan,
phân tích một cách lý tính. Hơn nữa, cậu ấy còn luôn nghe theo ý nguyện của
tôi, chỉ cần tôi cảm thấy vui vẻ.

 

Cậu ấy quả thật là vĩ đại như vậy đấy.
Cho dù niềm vui của tôi có được xây dựng trên nỗi buồn của cậu ấy, chỉ cần tôi
thích, cậu ấy đều chiều theo.

 

Duyệt Duyệt đã có bạn trai rồi, là một
anh khóa trên đã tốt nghiệp được ba năm, tướng mạo rất thanh tú, thái độ khiêm
tốn, nhã nhặn, cũng có nét quân tử giống An Lương. Anh ấy đối xử với Duyệt Duyệt
rất tốt, tôi cũng yên tâm rất nhiều.

 

Thực ra, tôi không hề ghét An Lương,
nhưng cũng không thể coi là thích cậu ấy được. So sánh một chút, tôi thích Leo
hơn.

 

Anh chàng Leo khôi ngô tuấn tú ấy vẫn ở
lại trong thành phố này. Mối quan hệ giữa tôi và anh ấy đã tốt đẹp hơn, thường
xuyên gặp gỡ nhau, người quen thì cho rằng tôi là em anh ấy, người không rõ nội
tình thì chỉ lại chỉ biết rằng tôi là người tình của anh.

 

Bạn gái chính thức của Leo cũng biết rõ
sự tồn tại của tôi, cô ấy biết theo cách tôi là em của Leo. Mặc dù tần số xuất
hiện của tôi trong thế giới của Leo nhiều đến bất thường, nhưng dường như cô ấy
thấy tôi không hề có chút uy hiếp nào cả, vì vậy cũng chỉ mắt nhắm mắt mở, mặc
kệ cho đứa con gái giả danh em của Leo này xuất hiện cùng anh ấy ở khắp các buổi
tiệc tùng gặp mặt.

 

Có lúc, tôi và bạn gái của Leo còn ở
chung dưới một mái nhà, chúng tôi thậm chí còn nhìn nhau mỉm cười một cách lịch
sự, điều này khiến người khác không thể không cảm khái về cách nghĩ kỳ lạ của
cái người gây ra sự việc này.

 

Tôi thích Leo, và cũng không hề che giấu
điều đó với anh ấy. Tôi thích đôi mắt xanh lam u buồn của anh ấy, thích mái tóc
xoăn màu vàng của anh ấy, thích hàng lông mi cong dày của anh ấy, thích làn da
trắng ngần của anh ấy, còn cả việc anh ấy dùng giọng phổ thông đáng yêu của
mình để gọi tôi là bé Lạc Lạc nữa. Nhưng tôi chưa bao giờ nói từ yêu cả.

 

Leo thường hỏi tôi có yêu anh ấy không,
tôi nói tôi không biết, tôi không hiểu thế nào là yêu.

 

Leo liền nói anh ấy yêu tôi, thậm chí
ngay cả trước ngày cử hành hôn lễ với bạn gái, anh ấy còn ôm tôi trong vòng
tay, nói rằng anh ấy yêu tôi.

 

Anh ấy nói thích tính cách của tôi, sau
đó anh giống như một người ca tụng, nói tôi trầm tĩnh, tôi không hay khóc, tôi
ngoan ngoãn nghe lời, tôi hiểu biết nên không hay gây chuyện…

 

Khi anh ấy miêu tả tính cách của tôi,
tôi cảm thấy rất buồn cười, lại ấm ức.

 

Bởi vì, trước khi gặp anh, tính cách của
tôi đáng ra phải tương phản với những gì anh ấy nhìn thấy. Tôi hiếu động, tôi
hay khóc, tôi không ngoan ngoãn lại không chiu nghe lời, hơn nữa lại rất có
chính kiến, thế giới nội tâm rất phong phú… Leo cảm thấy nước mắt chỉ là một
loại mánh khóe để gây chuyện một cách vô lý của phụ nữ. Anh ấy thích những cô
gái tĩnh lặng, khi lên giường thì phóng đãng, trước mặt người khác thì tỏ ra
ngây thơ thánh thiện, sau lưng lại là một người tình lơi lả, hơn nữa, những biểu
hiện đó lại phải được diễn ra một cách tự nhiên. Còn tính cách ung dung không hề
lo nghĩ, vui vẻ cười đùa của tôi đã là chuyện của rất lâu rất lâu trước đây rồi.
Lâu đến nỗi mỗi lần chợt nhớ lại, lại cảm thấy như là từ kiếp trước. Là bởi vì
anh ấy đến rồi, Alawn rời xa rồi, vì vậy tính cách của tôi, đã hoàn toàn méo mó
hết cả.

 

Hôn lễ của Leo, tôi cũng đến tham gia.
Tôi vừa bóc vỏ tôm, vừa nhìn Leo đang ôm hôn cô dâu của anh ấy một cách thắm
thiết, cũng giống như đêm hôm trước, anh ấy say mê ôm hôn tôi. Dù rằng Leo có
nói với tôi, giữa anh ấy và bạn gái đã không còn tình yêu nữa rồi, việc kết hôn
với cô ấy chỉ là vì lý do sinh tồn. Tôi ngoan ngoãn mỉm cười, không hề góp thêm
suy nghĩ của mình.

 

Tôi cũng chẳng thể suy nghĩ gì cả.

 

Leo hỏi: “Anh kết hôn rồi, em có còn ở
bên anh nữa không?”.

 

Tôi nói anh còn cần em nữa không, anh ấy
liền ôm chặt tôi trong lòng.

 

Vậy là thân phận của tôi được chuyển từ
người tình lên vợ nhỏ, tôi quả thật là một người con gái không biết liêm sỉ.

 

Leo dắt tay cô dâu đến chỗ chúng tôi
chúc rượu. Tôi bỏ miếng tôm đã được bóc vỏ vào miệng, thản nhiên nâng cốc rượu
lên, nói câu chúc mừng cặp đôi trời sinh, chúc họ trăm năm hòa hợp, sớm sinh
quý tử. Cô dâu mỉm cười nhìn tôi nở một nụ cười khinh miệt, tôi ung dung mỉm cười,
cố gắng né tránh sự khiêu khích của cô dâu, làm ngơ vẻ thị uy của cô ấy.

 

Khi đi qua chỗ tôi, Leo cố ý nhìn tôi một
cái.

 

“Chị dâu thật xinh đẹp.” Tôi nói với Leo
một cách vô tư. Không phải tôi ra vẻ cao siêu khác người, tôi nghĩ, nếu như hôm
nay tôi còn nồng nhiệt với Leo nữa thì quả là chẳng có chút nhân tính nào cả.
Duyệt Duyệt ngồi bên cạnh hỏi tôi, cậu đã có An Lương rồi, tại sao vẫn còn quấn
quýt bên Leo như vậy, hơn nữa, Leo bây giờ đã kết hôn rồi, lẽ nào cậu vẫn muốn
làm vợ bé nữa ư?

 

Tôi nói mà không chút suy nghĩ, cứ làm vậy
đi.

 

Duyệt Duyệt kinh ngạc than thở, cậu thật
sự yêu anh như vậy sao?

 

Tôi lắc đầu.

 

“Có phải là cậu đang muốn trả thù Alawn?
Bởi vì anh ta là anh họ của Alawn?”

 

Tôi không nói gì nữa.

 

Sau đó, Duyệt Duyệt nhìn tôi có dụng ý,
nói một câu: “Anh trai kết hôn, sau em trai lại không tới tham dự nhỉ?”.

 

Ly rượu trên tay tôi liền bị đổ ra ngoài,
rượu đỏ nhuộm hồng cả tấm khăn trải bàn, đỏ đến nỗi nhìn thấy mà giật mình.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+