Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Có duyên nhất định sẽ có phận – Chương 18 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 18 – Cầu hôn

 

 

.

 

Cả đội rầm rộ leo lên đỉnh núi. Khi sắp
lên tới đỉnh, có vẻ mọi người đều đã rất mệt mỏi, không còn ai buồn nói chuyện,
tất cả đều cố giữ sức lực, phả ra những hơi thở nặng nề, cố gắng đi về phía trước,
động viên bản thân kiên trì đến phút cuối cùng.

 

Alawn bị nhóm bạn đi trước chắn mất đường,
không hiểu sao lại tụt lại đi ngang phía bên trái tôi. Còn bên phải tôi là An
Lương.

 

Tôi bị kẹp ở giữa. Bàn tay đang nắm lấy
tay tôi của An Lương đang cố gắng để kéo tôi sát về phía cậu ấy. Trong rừng rậm
ẩm ướt, bàn chân tôi trơn trượt một cái, “Ai ya” một tiếng, suýt nữa thì ngã
nhào. Alawn thuận thế nắm tay trái tôi, giữ cho tôi đứng vững.

 

Chỉ một cái nắm tay khe khẽ thôi, tôi đã
cảm nhận được lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấy, dày dặn mà to lớn. Tôi hạ giọng
khe khẽ nói một câu cảm ơn.

 

Cậu ấy giả vờ như không nghe thấy, buông
tôi ra rồi đi tiếp.

 

An Lương nói: “Lạc Lạc, đường núi khó đi
quá, để tớ cõng cậu nhé.” Còn chưa kịp trả lời, tôi đã lại yên vị trên lưng của
An Lương rồi.

 

Lúc đó liền nghe thấy một tiếng “hừ” lạnh
lùng của Alawn. Cậu ấy rảo chân đuổi kịp nhóm người đi phía trước.

 

Tôi hỏi An Lương, có phải cậu cố ý đối xử
như vậy với tớ trước mặt Alawn không. Mặc dù An Lương cao lớn lực lưỡng, nhưng
cõng tôi trên lưng lâu như vậy, lại phải leo trên đường núi, thế nào mà chẳng đến
lúc sức cùng lực kiệt. Nhưng cậu ấy vẫn kiên quyết không chịu buông tôi ra, hổn
hển trả lời: “Tớ chỉ lo cậu mệt, không suy nghĩ nhiều đến những chuyện khác”.

 

Nằm rạp trên tấm lưng rộng lớn của An
Lương, tôi cảm động vì tất cả những gì cậu ấy đã làm cho tôi. Nhưng tôi lại
không thể yên lòng thư thái, không thể ngăn mình dõi theo hình bóng của Alawn,
không thể khống chế được trái tim đang run rẩy vì Alawn.

 

Đến buổi chiều, cuối cùng chúng tôi đã
lên tới đỉnh núi.

 

Một cô gái đã đứng đợi trong gió núi từ
rất lâu rồi. Cô ấy có một đôi mắt trong sáng thuần khiết và má lúm đồng tiền
xinh xinh, mái tóc rất dài, rất mượt. Cơn đó núi thổi bay mái tóc của cô ấy,
vài sợi tóc còn vướng cả lên đôi môi đang mỉm cười nhè nhẹ. Quả là xinh đẹp giống
như cô gái trong bức ảnh mà năm ngoái tôi được nhìn thấy. Đó chính là bạn gái của
Alawn. Alawn gọi cô ấy là Đình  Nhi. Cậu ấy vượt lên trên, ôm cô ấy
vào lòng, cởi áo khoác của mình khoác lên người bạn gái, nói rằng lạnh như vậy,
sao không mặc thêm áo vào, đứng đây làm gì.

 

Cô gái ngước khuôn mặt thanh tú lên,
chúm chím  miệng nói đợi anh mà. Sau đó bọn họ nhìn nhau, lãng quên tất
thảy mọi thứ xung quay, ngọt ngào tính tứ, trong mắt chỉ có hình ảnh của nhau.

 

Lần đầu tiên tôi chứng kiến Alawn dịu
dàng với phụ nữ như vậy. Trước đây, mặc dù nói rằng cậu ấy đối với tôi rất tốt,
nhưng trong lời nói thường mang theo chút đùa giỡn, chưa từng dịu dàng tựa nước
như vậy.

 

Tôi chỉ cảm nhận được cảm giác chua xót,
từng đợt từng đợt chậm rãi, không ngừng trào dâng trong lòng ngực, rồi tắc nghẹn
lại khiến tôi không thể hít thở được.

 

Cứ cố gắng không nhìn, nhưng lại không
thể che được mắt mình.

 

An Lương đứng bên cạnh tôi, nới lỏng nắm
tay đang nắm chặt bàn tay tôi, khe khẽ hỏi: “Lạnh không?”.

 

Tôi lắc đầu không một chút ý thức. Sau
đó, An Lương kéo tôi ra khỏi nơi đó.

 

Lớp chúng tôi thuê riêng một ngôi biệt
thự. Ngôi biệt thự đó được xây dựng sừng sững ngay trên đỉnh núi.

 

Đứng trên sân thượng của tòa nhà, hít một
hơi thật sâu bầu không khí tươi mới trong lành nơi đây, cảm thấy lòng mình như
vừa được gột rửa sạch sẽ.

 

Nhìn con đường núi ban nãy vừa đi, ngoằn
ngoèo như một con rắn, một bác tiều phu gùi gánh củi trên lưng, chậm rãi đi
trên con đường ngoằn ngoèo đó, giống như một tiên ông đang sống ẩn dật nơi rừng
núi. Những cành cây um tùm rậm rạp ẩn hiện trong đám mây mù, chúng tôi đều như
đang đi trên mây. Phía xa, những dãy núi nhấp nhô, một vệt ráng chiều đỏ rực
treo lơ lửng, nhuộm một nửa bầu trời thảnh màu đỏ tím. Phía xa hơn nữa, tận cuối
của tầm mắt mới là đường biên của thành phố với những tòa nhà cao sừng sững
chen chúc nhau. Mọi người ai nấy đều bị hấp dẫn bởi cảnh tượng tráng lệ nơi
đây, tạm thời quên đi sự mệt mỏi trên đường.

 

Một giọng nói mềm mại dịu dàng vang lên,
chính là bạn gái của Alawn, cô ấy ngân nga: “Thái cúc đông li hạ, du nhiên kiến
Nam sơn” (hái cúc dưới dậu đông, nhàn nhã ngắm núi Nam) (Trích
bài Ẩm tửu (
) của danh nhân Đào Uyên Minh (365
– 427) cuối thời Tấn đầu thời Nam Tống, Trung Quốc)
. Tôi quay lại nhìn cô ấy, thấy Alawn đang chăm chú nhìn cô ấy mỉm
cười. Không cần phải nói, một người khí thế hiên ngang, một người thanh tú
thoát tục, rõ ràng là một cặp trời sinh rồi.

 

Lúc đó, cảnh tượng đẹp đẽ mà mọi người
trầm trồ ngưỡng mộ cũng không thể lọt vào mắt tôi nữa, trong đầu chỉ còn lại
tâm trạng mù mịt mà Alawn và bạn gái của cậu ấy mang lại cho tôi, có cố gắng đến
mấy cũng không thể xua tan được.

 

Sau buổi tối, biệt thự có phòng riêng để
hát. Mọi người đều tập trung tại đó để hò hét và uống cho thỏa thích. Bạn gái của
Alawn rất tốt, cô ấy rất hay cười. Liên tục rót đồ uống, rót rượu cho mọi người,
rót cả cho tôi nữa. Tuổi còn trẻ nhưng cô ấy ăn nói lại rất đĩnh đạc. Khả năng
giao tiếp của cô ấy khiến tôi phải tự thấy hổ thẹn. Mỗi câu nói, mỗi nụ cười đều
rất đúng lúc đúng chỗ, điệu bộ khoe chân múa tay cũng rất hợp lý.

 

Đặc biệt là giọng nói của cô ấy, giọng
nói nũng nịu trong trẻo như trẻ con, mềm mại ẻo lả, vừa ngọt vừa mềm, ngay cả
câu nói khi tức giận “sao anh lại như thế” cũng giống như đang làm nũng. Còn cả
khi cô ấy vặn vẹo chiếc eo nhỏ một cách khổ sở, khe khẽ gọi “anh Alawn”, trăm
biến vạn kiểu, vừa yêu kiều lại vừa mỏng manh, giống như cây kem bông tôi đã ăn
phát chán từ hồi còn nhỏ.

 

Cô ấy lại có nét trong sáng của búp hoa
sen mới nhú, không hề nhuốm chút bụi trần. Tôi nhìn lúm đồng tiền sinh động
trên khuôn mặt cô ấy, vừa đố kị với vẻ kiều diễm của chủ nhân, vừa căm hận sự
thâmm trầm dung tục của mình.

 

Khi nghe cô ấy nói mới chỉ mười chin tuổi,
mọi người đều ồ lên trêu đùa Alawn là bò già ăn cỏ non. Tôi lại cảm thấy tự ti,
tự cảm thấy mình đã là bò già rồi. Mặc dù tôi cũng đã từng có những năm tháng của
tuổi mười tám, mười chín, cũng có những năm tháng của tuổi dậy thì thơm tho
trong sáng, nhưng giờ đây, tất cả đã rời xa tôi rồi. Cũng giống như tình cảm giữa
tôi và Alawn, tưởng rằng đã có thể nắm giữ trong tay, giờ đây cũng chỉ còn lại
những hồi ức đau thương, vĩnh viễn không thể quay lại dù chỉ một lần. Vậy là,
càng nhớ đến, lại càng bắt đầu cảm thấy tuổi già cô đơn.

 

Alawn vẫy cô bạn gái nhỏ bé của mình lại,
nói không phải bận rộn mệt mỏi nữa. Sau đó, dịu dàng vòng tay ôm eo cô ấy, yêu
chiều bảo vệ như đã từng đối xử với tôi trước đây.

 

Cậu ấy còn cùng bạn gái hát những bài
hát mà trước đây tôi và cậu ấy đều yêu thích. Không khí vô cùng náo nhiệt,
không hề vì sự trầm lắng của tôi mà ảnh hưởng đến bầu không khí chung.

 

“Càng lớn lên càng cô đơn,
càng lớn lên càng bất an, cũng không thể không nhìn thấy đôi cánh trong giấc mơ
đã đứt rời… cũng bỗng nhiên nhận ra rằng con đường phía trước không hề bằng phẳng,
lẽ nào sự thay đổi này là tất yếu…”
 Họ
đang hát, Alawn hát một câu, lại đưa micro cho bạn gái hát câu tiếp theo, vẫn
dùng chất giọng nũng nịu trẻ con của cô ấy. Tình cảm ngọt ngào sâu lắng trào
dâng trong mắt của hai người.

 

Vẫn là những ca từ đó, những giai điệu
đó, xa cách nhiều năm, chúng tôi chỉ đành cảm thán cảnh xưa vật cũ còn người
nay đã khác; nhân sinh, thế sự thật vô thường. Những lời chúng tôi nói năm đó,
những lời thề thốt hứa hẹn năm đó, đều đã cuốn đi theo gió, không để lại chút dấu
vết gì sao? Thời gian trôi đi, tên tôi khắc trên người cậu ấy năm đó, đã thay đổi
rồi ư?

 

Tôi bỗng phát hiện ra có rất nhiều người
đang liếc trộm về phía tôi, xem tôi có phản ứng gì. Tôi cũng giả vờ như không
biết, cứ mặc họ bàn luận đi.

 

Tôi đổi nước hoa quả thành bia, tôi nói
lúc vui vẻ như thế này, không uống rượu thì thật là mất hứng! Câu nói ấy vừa thốt
ra, Alawn liền quay mặt sang nhìn tôi. Có xót xa, có hồi tưởng, còn có một chút
bất đắc dĩ khó nói nên lời.

 

Alwan thường hay bị lạc giọng khi hát,
nhưng lại rất thích hát. Trước đây, tôi thường trêu cười cậu ấy ngũ âm (Tức
năm cung điệu Cung, Thương, Giốc, Chủy, Vũ trong cổ nhạc của Trung Quốc)
không hoàn chỉnh, cậu ấy cũng không thèm để ý.

 

Bài hát Em yêu, đó không phải là
tình yêu
(Tên gốc là 亲爱的那不是) là do một mình Alawn hát. Tôi lặng ngưởi, thẫn thờ nhìn từng
con chữ hiện trên màn hình:

 

“Lời hứa quá đẹp bởi vì còn
quá trẻ,

 

Nhưng em yêu, đó không phải
là tình yêu,

 

Cũng như ngôi sao băng rớt
xuống khi chưa kịp nguyện cầu,

 

Dù đẹp thế nào cũng chỉ là
quá khứ…”

 

Hát đến câu cuối cùng, giọng của Alawn cứ
nhỏ dần nhỏ dần, càng ngân nga càng xa vời… cuối cùng, không thể nào hát tiếp
được nữa. Cậu ấy đứng trước màn hình, quay lưng về phía chúng tôi, không ai
nhìn rõ những biểu cảm trên khuôn mặt cậu ấy. Cậu ấy không động đậy, cũng không
hát, chỉ có tiếng nhạc đau thương duy mỹ thì giống như một đứa trẻ ngây thơ, cứ
thản nhiên vô tư vang lên.

 

Bất giác, khuôn mặt tôi giàn giụa nước mắt.
Khi kịp định thần lại, tội vội vàng nâng cốc rượu lên uống để lấp liếm, thầm cảm
thấy may mắn vì giây phút mất thăng bằng đó của mình không bị ai phát hiện. Những
giọt nước mắt không khống chế được rơi vào trong cốc rượu, sau khi trôi xuống bụng
rồi, bèn góp thêm vào đó một chút vị đắng chát, ưu sầu.

 

Alawn quay người về ngồi cạnh bạn gái,
đôi mắt cậu ấy cũng hoe hoe đỏ. Cô gái quan tâm hỏi han điều gì, cậu ấy không
nói, chỉ lắc đầu mỉm cười đau khổ. Để vỗ về Alawn, cô ấy chủ động hôn lên khuôn
mặt cậu ấy.

 

Alawn thấy tôi đang nhìn cậu ấy, luống
cuống né tránh nụ hôn của bạn gái.

 

Trái tim tôi vừa chua xót đau khổ, nâng
cốc rượu lên, một hơi uống cạn. Giây phút ấy, tôi chỉ muốn ngủ vùi một giấc, đầu
xuôi thì đuôi lọt.

 

Rất nhiều chuyện tôi không muốn nhớ lại,
nhưng chuyện cũ cứ như nước chảy, không cần nhớ vẫn cứ cuồn cuộn đổ về. Chỉ
trong chốc lát, những ngày tháng mà mỗi ngày đều có cậu ấy, tâm hồn đơn thuần
khóc cười vì cậu ấy; thời niên thiếu giả vờ không hề động lòng một cách kiên cường
ấy; những tháng ngày luôn bên nhau từ sáng sớm cho tới chiều tà ấy. Có bao
nhiêu biến chuyển mà ngay cả bản thân mình cũng không hề cảm nhận được, từ bao
giờ tôi đã coi mối duyên ấy thành phận của mình; còn cả những rung động mà
ngoài miệng mãi mãi không chịu thừa nhận là đã hối hận; còn một điều vĩnh hằng
mà tôi chưa bao giờ muốn vứt bỏ – đó là ngày sinh nhật lần thứ mười tám, có một
chàng trai nói với tôi rằng, chúng mình trăm năm đầu bạc có được không. Liệu có
phải là thật hay không, hay đó chỉ là bởi khi ấy còn quá trẻ. Bởi vì quá trẻ
nên không hiểu thế nào là trân trọng, để rồi dễ dàng bỏ qua và rồi mất nhau mãi
mãi.

 

Tôi đã vĩnh viễn mất cậu ấy rồi. Sau đó,
tôi lại rơi lệ, lần này nước mắt nhiều quá, lau thế nào cũng không hết được.

 

Cũng giống như ca từ trong bài hát, cho
dù đẹp đến mấy cũng chỉ là quá khứ. Giờ đây, bên cạnh cậu ấy đã có một cô gái
xinh đẹp, còn bên cạnh tôi, An Lương cũng đang ngồi đó. Muốn đối mặt nhìn nhau
không chút kiêng dè, cũng chỉ dám tìm một góc tối. Ví dụ như lúc này đây.

 

Bỗng nhiên cảm thấy rằng, cuộc sống thật
bi thương biết bao.

 

Sau khi tôi đã dạo lại một vòng của tuổi
mười tám đã qua, An Lương đã chọn xong bài hát, đứng ở giữa phòng, đắm đuối
nhìn tôi, nói: “Bài hát Suốt đời có em (Tên
gốc là 
一生有你) này, xin được dành tặng cho Lạc Lạc Tô.” Tất cả mọi người cười
ồ lên, đám con gái thì vỗ tay khen hay, đám con trai thì huýt sáo cổ vũ. Tôi lặng
lẽ nhìn Alawn, cậu ấy đang hút thuốc trong bóng tối, đốm thuốc lá khi tỏ khi mờ.

 

“…Đợi đến một ngày già đi,

 

Em liệu có còn ở bên anh,

 

Để xem những lời thề những lời
nói dối đó,

 

Chầm chậm tan đi cùng câu
chuyện cũ,

 

Đã bao nhiêu người từng ái mộ
sắc đẹp của em hồi trẻ,

 

Nhưng đâu biết ai tình nguyện
chịu đựng sự thay đổi vô tình của thời gian,

 

Đã bao nhiêu người đến rồi lại
đi trong suốt cuộc đời em,

 

Nhưng đâu biết suốt cuộc đời
có em, đều có anh cạnh bên…”

 

Trước đây, tôi chưa từng được nghe An
Lương hát, hóa ra giọng hát của cậu ấy rất hay.

 

Cậu ấy khe khẽ hát, mang theo chút hấp dẫn
riêng. Đôi mắt dịu dàng đắm đuối nhìn tôi, ẩn chứa chút ưu phiền mà bao năm qua
tôi không để ý tới.

 

Trong lòng tôi trào dâng một chút xúc động,
nhiều hơn cả vẫn là sự áy náy. Khi bạn còn trẻ trung phơi phới, có người luôn ở
bên bạn, điều đó không tính là gì, điều đáng quý là, đến khi bạn đã về già, người
ấy vẫn luôn bên bạn. Tôi không biết mình đã xúc động vì lời hát hay vì thái độ
biểu cảm chân tình sâu sắc của An Lương. Tôi nhìn khuôn mặt tuấn tú của cậu ấy,
trái tim ban nãy bị Alawn giày xéo đã dần dần bĩnh tâm trở lại.

 

Khi kết thúc bài hát, An Lương nói một
câu làm kinh động cả hội trường.

 

“Hôm nay, tôi chính thức ngỏ lời cầu hôn
với Lạc Lạc Tô.”

 

Trong phòng lúc đó yên lặng tới nỗi có
thể nghe thấy cả tiếng một cây kim nhỏ rơi xuống đất. Mọi người đều ngạc nhiên
tới độ không kịp phản ứng. Tôi lại càng không biết phải làm thế nào, bởi vì trước
giờ, An Lương không hề nói đùa, hơn nữa đây lại là chuyện liên quan tới hôn
nhân.

 

Cậu ấy thật sự cầu hôn với tôi rồi, lại
còn chọn lúc Alawn có mặt để cầu hôn.

 

Sau đó, An Lương rút từ trong túi áo ra
một chiếc hộp nhỏ, đi đến trước mặt tôi, quỳ một chân xuống, mở nắp hộp ra, giơ
lên trước mắt tôi, đó là một chiếc nhẫn bạch kim gắn kim cương tỏa sáng lấp
lánh chói mắt.

 

“Lạc Lạc Tô, hãy lấy anh, có được
không?” Cậu ấy nhìn tôi một cách trịnh trọng, đôi mắt lá răm ấy, thành khẩn và
nghiêm túc hơn bất cứ lần nào kể từ khi chúng tôi quen nhau. Cậu ấy đang quỳ
trước mặt tôi, ngước khuôn mặt tuấn tú lên nhìn, không chút động đậy, chỉ chờ đợi
tôi trả lời.

 

Tôi bị lời cầu hôn đường đột này làm cho
sợ đến mức không biết phải phản ứng thế nào, bởi vì trong lòng tôi, An Lương thậm
chí còn chưa được coi là bạn trai, tôi và cậu ấy chưa từng hẹn hò, hôm nay sao
có thể tiến thẳng đến hôn nhân được?

 

Đám bạn học xung quanh đã kịp hoàn hồn lại,
bắt đầu trở nên xôn xao ầm ĩ. Không ai ngờ trong cuộc họp lớp lần này lại có
màn cầu hôn hay đến như vậy. Mọi người nhao nhao bình luận, có người nói lãng mạn
quá, có người bảo tôi mau nhận lời đi. Một số bạn gái đa sầu đa cảm thậm chí
còn đưa tay lên lau nước mắt, nói thật là xúc động.

 

Lý Như ôm lấy vai tôi, nói Lạc Lạc Tô,
mau đồng ý đi!

 

Mọi người đều cảm thấy tôi nên đồng ý lấy
chàng trai này. Cưới một người ưu tú như cậu ấy, tôi còn phải đắn đo gì nữa.
Thêm vào đó, ánh mắt đang dần chuyển sang trạng thái căng thẳng của An Lương
như thúc giục tôi mau mau gật đầu. Toàn bộ tình cảnh lúc đó đều như đang ép tôi
nhận lấy chiếc nhẫn nặng nề bắt mắt kia. Không khí dường như đang cô đọng lại,
bầu không khí bắt đầu khác lạ. Tất cả chỉ bởi vì tôi chần chừ mãi không chịu gật
đầu. Bởi vì tôi biết, khi đã nhận chiếc nhẫn kia, tôi sẽ không còn được nghĩ tới
người đàn ông nào khác.

 

Ví dụ như kẻ thối tha kia.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+