Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Cô gái mang trái tim đá- Chương 27- P01 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

   Trời đã rạng khi Agletrudis xuất hiện trước cổng Engelthal, với nụ cười hả hê trước sự đau khổ của người khác không hợp chút nào với gương mặt của một nữ tu. Cô ta hất hàm về phía anh, lúc này vẫn còn đang loay hoay trên lưng ngựa với thân thể đầy máu của Brandeis, và nói, “Tôi thấy hình như cô đã mang người tình của mình tới.”
Tôi không thể bộc lộ nỗi tức giận của mình nếu chúng ta muốn có bất cứ cơ hội nào vào trong. Tôi cần phải cầu xin lòng trắc ẩn của cô ta; cô ta, xét cho cùng, cũng đã nguyện cống hiến cả đời cho Chúa. “Chúng tôi cần chỗ trú. Nếu không được giúp đỡ, chúng tôi sẽ chết.”
“Ái chà,” Agletrudis nói, gật gật đầu và đan hai tay lại sau lưng. “Vậy cái linh hồn ham hố phiêu lưu của cô cuối cùng đã tìm được thứ nó dày công tìm kiếm bấy lâu. Có khi còn hơn ấy chứ.” Cũng giống như xơ Constantia trước đấy, Agletrudis chăm chú soi mói cái bụng lồ lộ của tôi.
Tôi dằn từng tiếng. “Cô phải hiểu rằng không dễ dàng gì để chúng tôi – để tôi – đến được đây.” Hai tay tôi cũng chắp sau lưng, nhưng bởi vì tôi không muốn Agletrudis nhìn thấy chúng co lại thành hai nắm đấm. “Chúng tôi chẳng còn chỗ nào để đi cả.”
Agletrudis cố nặn ra một vẻ mặt thông cảm, nhưng chỉ làm nụ cười của cô ta thêm kinh tởm. “Chuyện này đã đặt chúng tôi vào một tình huống vô cùng thú vị. Nhiệm vụ của chúng tôi là nhân từ độ lượng, và chúng tôi được dạy phải tha thứ cho mọi kẻ tội đồ. Tuy thế, vấn đề khó khăn nằm ở chỗ hầu hết các xơ ở đây đều coi cô còn tệ hơn cả một kẻ tội độ bình thường nữa.”
Điều này làm tôi cảm thấy đây là một phản ứng thái quá trước việc tôi rời Engelthal. “Khi tôi rời khỏi, tôi không bao giờ có ý nghĩ không tôn trọng tu viện hoặc Chúa.”
“Hay mẹ Christina, tôi có thể chắc chắn thế nhỉ.” Agletrudis vẫn không mai một khả năng đánh đúng điểm yếu nhất của người khác. “Nếu cô chỉ đơn giản biến mất, sẽ chẳng có ai lại không chịu giúp đỡ cô bây giờ cả. Nhưng vì những hành động của cô vào đêm đó, xơ Gertrud tội nghiệp đã vỡ tim mà chết.”
Gertrud sẽ chẳng mảy may quan tâm đến chuyện tôi biến mất, trừ phi việc đó có thể làm chậm tiến trình hoàn thành cuốn Kinh Thánh của bà. “Cô đang nói về cái gì vậy?”
“Chối chả có ích gì đâu, x… – ồ tôi xin lỗi. Marianne. Cô không nhớ rằng tôi đã nhìn thấy cô rời phòng viết vào cái đêm đó sao? Tôi vẫn nhớ việc đó, và tôi vẫn nhớ việc sáng hôm sau, xơ Gertrud tội nghiệp nhìn thấy tất cả công trình của bà đều đã ra tro. Từng chương, từng tiết một.” Agletrudis ngưng lại với một tiếng thở dài đầy kịch tính. “Sao cô lại có thể lấy đuốc mà đốt Kinh Thánh của bà chứ?”
Tiếng thở dài đã giải thích tất cả. Cô ta đã đốt Die Gertrud Bibel vào cái đêm tôi rời đi và đổ mọi tội lỗi lên đầu tôi. Và thế là, tôi đã trở thành người nữ tu phá hủy tác phẩm cả đời của Gertrud, người nữ tu đã biến Lời Dạy Của Chúa thành một đống tro và chạy trốn để làm nhân tình của một kẻ giết người.
Mắt Agletrudis sáng lên đầy hằn học. “Mẹ Christina đã ra lệnh xóa tên của cô ra khỏi mọi biên niên ký, và giờ khi cha Sunder đã mất – tôi tin rằng cô biết ông đã chết? – chúng tôi cũng đang tiến hành xóa tên cô khỏi sách của ông ấy đây.”
Tôi đã luôn thấy Agletrudis bợ đỡ Gertrud quá thể, nhưng cũng còn lâu mới đến mức phản trắc. Tâm tính con người thay đổi mới nhanh làm sao. Thật bất ngờ khi trong phút chốc hiểu ra Agletrudis có thể độc ác đến mức nào. Tôi biến mất, cô ta có thể thừa kế chức trưởng phòng viết. Nhưng như thế vẫn chưa đủ với cô ta. Cô ta phải hủy hoại tên tuổi của tôi đời đời kiếp kiếp, và để đạt được điều này thì cô ta sẵn lòng hy sinh giấc mơ cả đời của người thầy.
Tôi chẳng tự hào gì khi không thể ngăn nắm đấm của mình lại. Tay phải của tôi đập vào vai Agletrudis, cú đấm đầu tiên tôi quăng ra trong đời. Tôi đã nhằm vào đầu cô ta nhưng tôi nghĩ sự tức giận của tôi đã ảnh hưởng xấu đến mục tiêu. Cú thứ hai và thứ ba có vẻ chính xác hơn, dù mang thai có làm động tác của tôi hơi vụng về lóng ngóng đã hạ cánh lên ngực và cằm của cô ta. Cô ta ngã ngửa về phía sau, dù tôi không chắc bao nhiêu là vì cú đấm và bao nhiêu là vì ngạc nhiên. Khi cô ta bò dậy, cô ta nhe hàm răng đầy máu ra cười.
“Tôi sẽ không hạ nhục bản thân bằng việc đánh một con điếm chửa đâu,” Agletrudis nói, “nhưng tôi chắc chắn sẽ gửi lời của cô đến cho mẹ Christina.”
Ở lại chẳng ích gì cả, vì giờ đây chúng ta không bao giờ được phép vào trong tu viện nữa, mà bọn truy kích thì vẫn còn đang đeo bám ngay phía sau. Tôi cố trèo lại lên ngựa và anh đã để tôi phóng nước đại cho xả bớt cơn giận của mình trước khi hỏi chúng ta sẽ đi về đâu. Tôi nói là tôi không biết. Anh gợi ý cái lán của cha Sunder. Tôi nói rằng ông đã mất rồi. Anh hỏi là không biết huynh trưởng Heinrich có còn sống không. Tôi không biết. Anh nói rằng chúng ta không có sự lựa chọn nào khác, và ngôi nhà của họ là cái đích mới của chúng ta.
Huynh trưởng Heinrich rất choáng váng khi thấy chúng ta trước cửa nhà mình sau ngần ấy năm, nhưng ông thậm chí chẳng ngần ngại đến một giây. Ông mở toang cánh cửa để cho chúng ta vào, và tôi sẽ luôn nhớ tới ông vì điều đó. Anh đưa Brandeis thẳng đến chỗ cái giường nhỏ mà anh đã nằm khi ở đây trị bệnh.
Huynh trưởng Heinrich trông như đã sức tàn lực kiệt. Ông không còn đi đứng vững chãi được nữa, và ông phải tập tễnh đi lấy nước và dọn chỗ nằm cho chúng ta. Ông giúp chúng ta trị thương cho Brandeis, cố hết sức ghìm anh ấy trong khi anh rửa vết thương cho bạn. Khi Brandeis ngừng vùng vẫy, chính huynh trưởng Brandeis – chứ không phải anh hay tôi – đã nhẹ nhàng vuốt tóc anh ấy, dù ông chưa từng gặp Brandeis trước đó. Khi Brandeis cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ chập chờn, huynh trưởng Heinrich nói rằng sẽ chuẩn bị một chút thức ăn. “Tôi có rất ít khách đến thăm, hãy để tôi được tiếp mọi người…”
Tôi khăng khăng đòi giúp và huynh trưởng Heinrich cảm thấy rất thích thú khi thấy giờ đây tôi cũng đã biết nấu nướng. Khi ông khen ngợi kỹ năng mới của tôi, tôi mới dám nói lời chia buồn trước cái chết của cha Sunder. Huynh trưởng Heinrich vừa thái rau vừa gật đầu một cái. “Anh ấy đã sống một cuộc đời tốt đẹp và ra đi trong giấc ngủ, vì thế không có gì phải tiếc thương đâu. Có một đài tưởng niệm rất đẹp và tất cả các xơ đều nói rằng ác quỷ đã mừng vui trước cái chết của anh ấy. Không phải vì Kẻ Thù Lớn đã chiếm được một linh hồn mới, mà vì Friedrich không bao giờ có thể làm hại Hắn với những lời cầu nguyện của mình được nữa.”
Giọng ông run rẩy. Friedrich, ông đã nói vậy. Không phải là huynh trưởng Sunder, như ông vẫn thường gọi khi cha còn sống. Không phải trước mặt tôi, ít nhất là thế. Ông cố mỉm cười nhưng không thể, và tôi đã hiểu vì sao ông lại trông khắc khổ đến như vậy. Huynh trưởng Heinrich đang chờ đến lượt mình.
“Cô có biết là xơ Gertrud cũng mất rồi không? Trái tim của bà ấy dường như đã không thể chịu nổi sau khi…” Giọng của Heinrich trượt đi. Dĩ nhiên, ông muốn nói đến chuyện cuốn Kinh Thánh của bà bị đốt. “Marianne, khi chỗ tro tàn sót lại được tìm thấy, bà ấy nhận ra rằng cả đời này cuốn Kinh Thánh của mình sẽ không bao giờ được hoàn thành. Những chuyện không hay xảy ra giữa hai người chẳng phải bí mật gì, nhưng cô cần biết rằng tôi không bao giờ tin cô đã đốt nó. Và Friedrich cũng vậy. Anh ấy chết với niềm tin tuyệt đối vào sự vô tội của cô.”
Đúng lúc đó thì bụng tôi quặn lại, và theo bản năng, tôi đặt ngay tay mình lên đứa trẻ. Tôi không dám ngước lên nhìn vào mặt huynh trưởng Heinrich, lo lắng không biết liệu ông có nghĩ rằng vì tôi rời bỏ Engelthal mà đã xảy ra cơ sự này hay không. Nhưng đây là những điều mà ông đã nói với tôi: “Friedrich hẳn phải rất hài lòng nếu biết được rằng cô đã có mang. Anh ấy luôn tin rằng tình yêu cô dành cho người đó là chân thật.”
Ngay chính giữa căn bếp ấy, tất cả những sự kiện xảy ra hàng tuần trước đó đã trở lại với tôi. Đánh mất cuộc sống tôi và anh cùng nhau xây dựng tại Mainz, phát hiện ra mình đã bị đổ cho một tội lỗi khủng khiếp, và biết tin cha Sunder đã mất. Agletrudis đứng cười ở cổng, với tư cách là quyền tu viện trưởng. Việc thai nghén của tôi, tôi đã lo lắng từng giây phút mỗi ngày. Tôi đã gần như kiệt hết ý chí và tinh thần từ khi chúng ta rời khỏi Nürnberg, nhưng ngay trong giây phút ấy thì tất cả mọi sức mạnh còn sót lại của tôi đều cạn sạch. Tôi giải phóng tất cả những giọt nước mắt mình đã cố kìm nén từ trước đến giờ. Tôi gục xuống, người tôi gập lại trong cánh tay của người anh lớn.
Lại được ôm thật là một điều tuyệt vời, chỉ đơn giản là được ôm và được nghe những lời nói ân cần. Anh đã quá bận rộn chiến đấu bảo vệ chúng ta, thúc cho ngựa chạy và lập các bước hành động tiếp theo. Tôi không trách anh, nhưng tôi nhớ những cử chỉ quan tâm ấm áp của anh. Huynh trưởng Heinrich vuốt tóc tôi y như với Brandeis, và ông đặt tôi nằm lên giường của chính mình. Ông đắp chăn cho tôi và nói cho tôi chính xác điều tôi cần được nghe: rằng tất cả mọi việc đều sẽ tốt đẹp cả thôi.
Vài ngày trôi qua và chúng ta không có sự lựa chọn nào khác ngoài cứ ở nguyên tại đó. Tôi hy vọng có lẽ chúng ta đã đánh lừa được bọn truy lùng, nhưng anh đảm bảo với tôi rằng chúng ta chắc chắn không làm được điều đó. Anh nói với một sự tin tưởng tuyệt đối rằng, giờ đây khi một tên truy kích đã chết, những kẻ còn lại sẽ tái hợp và cố gắng tìm hiểu xem chúng ta đang bài binh bố trận thế nào.
Chúng ta luôn cẩn thận rửa vết thương cho Brandeis và mong nó sẽ lành, nhưng chúng ta đã hy vọng quá nhiều. Nó bị nhiễm trùng và anh ấy sốt rất cao, nói mê sảng. Anh đã chứng kiến chuyện này trước đây, trên chiến trường, và biết mình phải làm gì. Huynh trưởng Heinrich giữ hai vai của Brandeis còn tôi giữ hai chân anh ấy, trong khi anh dùng một cái rựa cắt đi một phần đùi của anh ấy. Khi chúng ta làm xong, quần áo mọi người đều dính đầy máu và có cả một tảng thịt trong cái xô. Khi tôi nhìn vào vết thương khủng khiếp trên đùi Brandeis, tôi đã cảm thấy hai điều: xấu hổ vì nỗi sợ rằng vết thương sẽ ảnh hưởng đến tôi theo cách nào đó và làm hại đứa trẻ, và tội lỗi vì lý do gây ra vết thương. Nếu tôi không do dự trước cửa sổ nhà trọ đó, Brandeis đã có thể nhảy ra trước khi cái rìu phóng tới.
Huynh trưởng Heinrich là người đầu tiên nhận thấy sự hiện diện của hai gã đàn ông cưỡi ngựa. Chúng giữ một khoảng cách khá xa ngôi nhà, qua rặng đồi nơi tôi từng chơi đùa khi còn nhỏ, nhưng chắc chắn bọn chúng đang theo dõi chúng ta. Chúng là bọn truy kích, dĩ nhiên. Khi tôi hỏi tại sao chúng không tới thẳng chỗ chúng ta, “Bọn chúng biết là chúng ta có cung tên và có thể sử dụng vũ khí, vì thế chúng đã gọi viện binh.”
Có vẻ bọn chúng vẫn chưa phát hiện ra anh, vì chúng chưa nhìn được rõ anh. Mà cho dù có nhìn được, chúng cũng khó mà nhận ra anh – không chỉ vì anh bị bỏng, mà còn vì chúng gia nhập đội condotta sau khi anh đã trốn đi. Chúng không thể biết tôi là ai, dù chúng là những thành viên kỳ cựu đến thế nào, nhưng chúng chắc chắn cũng đoán được hẳn là phải có lý do gì đó thì chúng ta mới không tiếp tục trốn chạy. Chúng có biết về vết thương của Brandeis không? Rất có thể, vì chúng hẳn đã nhìn thấy những vệt tuyết đầy máu bên vệ đường ở Nürnberg. Liệu chúng có phát hiện ra cái bụng bầu giấu dưới lần áo choàng của tôi không? Chắc là không. Nhưng trước tất cả những câu hỏi của chúng về chúng ta, tôi có một câu hỏi lớn hơn dành cho chúng: chuyện gì sẽ xảy ra khi những tên lính đánh thuê khác đến?
Chúng ta đã tranh cãi rất kịch liệt. Huynh trưởng Heinrich nói ông sẽ đi ra với tư cách người phụng sự Chúa để nói chuyện phải quấy với chúng. Anh cười vào cái ý nghĩ đó. Brandeis, trong lúc tỉnh táo, đã tranh luận rằng anh ấy sẽ đối diện với số phận của mình như một người đàn ông, và đây cũng là cách duy nhất giúp những người còn lại thoát chết. Chúng ta phải chạy trốn để bảo toàn tính mạng, anh ấy nói thế, trong khi anh ấy đánh lạc hướng bọn chúng bằng cách phi ngựa theo hướng ngược lại. Nhưng dĩ nhiên chúng ta không thể để anh ấy làm hành động tự sát như thế. Anh muốn đứng lên chiến đấu, ngay bây giờ và tại đây, nhưng ai sẽ chiến đấu cùng anh? Không phải một nữ tu đã giải nghệ và đang mang bầu. Không phải Brandeis, người vẫn chưa tỉnh hẳn khỏi cơn mê sảng. Không phải Heinrich, một ông già. Vì thế điều anh thực sự muốn nói ở đây là anh sẽ một mình chống lại chúng. Lập luận của anh là nếu anh có thể diệt được hai tên lính này, ít nhất tôi và Heinrich cũng có thể trốn thoát trước khi bọn còn lại đến. Anh sẽ đưa Brandeis đi theo hướng ngược lại, dù anh ấy có chịu được hay không. Kế hoạch này, anh nói, giờ là lựa chọn tốt nhất. Chúng ta không thể cứ chờ chết ở đây được.
Cuối cùng, chẳng lập luận nào thành công cả. Khi tất cả những người còn lại đã ngủ và đến lượt anh phải thức canh, anh mang cung tên biến vào bóng đêm. Không ai hay biết anh đã đi cho tới khi anh quay lại đánh thức mọi người dậy.
“Chúng chết rồi,” anh nói. “Trời tảng sáng rồi và những kẻ khác sẽ đến chóng thôi, vì thế chúng ta phải nhanh lên.”
Tôi đã không thể kìm được sửng sốt trước chuyện anh giết người, khó kiềm chế hơn cả lúc chúng ta chạy trốn khỏi Nürnberg. Lần này, tuy thế, sự ngu ngơ của tôi đã làm anh tức giận. “Em không hiểu sẽ xảy ra chuyện gì nếu chúng tóm được chúng ta à? Chúng sẽ giết Brandeis và anh, nhưng chúng sẽ biến em thành thứ đồ chơi cho đến khi em chỉ muốn được chết thôi. Chuyện em bụng mang dạ chửa chẳng làm mọi việc khác đi được đâu. Chúng sẽ cưỡng hiếp em, và nếu em may mắn, em sẽ chết trước khi hồn em nhỏ máu đấy. Vì thế đừng đứng đấy mà phán xét anh, nghĩ là anh không quan tâm gì đến tính mạng con người. Anh đang làm tất cả mọi thứ để giữ mạng chúng ta đấy.”
Cuối cùng tôi cũng phải chấp nhận sự thật là tôi không thể vừa ở bên cạnh anh vừa bảo vệ được con chúng ta. Chúng ta buộc phải tách nhau ra. Tôi sẽ trở lại Mainz và trốn ở chỗ những người Beguine cho đến khi anh quay lại. Anh sẽ đưa Brandeis đi theo hướng ngược lại; giờ đây khi hai tên truy kích giỏi nhất đã chết, có lẽ hai người các anh sẽ có cơ hội trốn thoát.
Huynh trưởng Heinrich sẽ đến Engelthal, vì chắc chắn tu viện đó sẽ cho ông vào nếu ông không đi cùng chúng tôi. Tôi cám ơn ông từ tận đáy lòng, hôn lên trán ông, và nói sẽ cầu nguyện để bọn lính đánh thuê không phá hủy ngôi nhà của ông khi chúng tới.
“Đừng mất thì giờ cầu nguyện những chuyện linh tinh ấy, xơ Marianne,” ông nói. “Nó chỉ là một căn nhà thôi. Tôi đã luôn sống trong ngôi nhà của Chúa rồi mà.”
“Con của chúng tôi nợ ông mạng sống,” tôi nói. “Nếu đó là con trai, chúng tôi sẽ đặt tên con là Heinrich.”
“Hai người sẽ làm tôi cảm thấy vinh hạnh hơn nếu hai người đặt tên con mình là Friedrich,” người linh mục già nói.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+