Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Có lẽ là yêu – Chương 01-02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

( Có lẽ là yêu) Chương 1: Trao giải

 

Edit: Ishtar

Chu Dạ đặt túi lớn, túi nhỏ trong tay xuống đất, ánh mặt trời chiếu quá chói chang, cô dựa vào cổng trường thở hổn hển, thật sự đi không nổi nữa, vừa nắng vừa nóng. Hai tay đầy vằn đỏ, đầu đầy mồ hôi chảy ròng ròng. Mới vừa nâng người dậy, nghe được tiếng loa vang, cánh cửa điện tử từ từ mở ra. Chầm chập đem mấy túi đồ dưới đất bỏ qua một bên, nhìn lại, hóa ra là chủ nhân trên chiếc xe đang tiến tới vừa huýt sao, không biết lại là cậu ấm lắm tiền nhiều của nhà ai a.

 Thanh âm của tiếng huýt sao còn chưa biến mất, chiếc xe đã sớm nghênh ngang mà đi. Cô lấy khăn tay lau mồ hôi, nhìn kỹ bốn phía xung quanh xem có gặp người quen hay không. Chạy đến bên quầy tạp hóa mua một chai nước được ướp lạnh, một ngụm uống hết hơn nửa chai. Ánh mặt trời của buổi chiều thật sự gay gắt, càng làm không khí tăng thêm sự khó chịu.

“Hi! Chu Dạ ——, sao ngươi lại ở đây?” Lâm Phỉ từ bên trong đi ra, nhìn Chu Dạ hai tay chống nạnh uống nước khoáng giật mình hỏi.

Lâm Phỉ tay cầm một chiếc ô hoa che nắng, ăn mặc mát mẻ, mái tóc dài tùy ý buông rơi trên vai, mặc chiếc áo in hình mèo kitty đeo túi xách, váy ngắn lộ ra làn da trắng nõn như tuyết, khiến cho người ta phải mơ màng; đôi chân đi giày cao gót, càng khiến cho đôi chân đẹp thêm thon dài, dáng người hoàn toàn tuyệt mĩ. Nhưng nơi này sinh viên tập mãi cũng thành thói quen, mỹ nữ không sợ không có, mà là sợ quá nhiều.

“Oa, Lâm Phỉ, là ngươi đấy à! Ta vừa từ bên ngoài trở về. Ngươi muốn đi ra ngoài ư?” Chu Dạ đứng ở bên cạnh Lâm Phỉ , thấp hơn gần một cái đầu.

“Chu Dạ, khai giảng đã hai tuần rồi mà giờ ngươi mới về trường?” Lâm Phỉ nhìn nhìn túi lớn túi nhỏ trên tay Chu Dạ, có quần áo, có đồ ăn, linh tinh hết cả.

“Không phải, không phải ——” Chu Dạ nhanh chóng giải thích, “Trang thiết bị ở giảng đường khoa ta chưa lắp đặt xong, cho nên hai tuần này không cần đi học.” Thực ra là cô được bạn bè giới thiệu đi làm thiết kế cho một công ty, suốt hai tuần nay chẳng phân biệt được ngày đêm, làm trâu làm ngựa, vừa mới làm xong, cuối cùng lấy được hai ngàn tệ nha.

Lâm Phỉ “Ồ” một tiếng, lại hỏi: “Sao ngươi mua nhiều đồ ăn vậy ? Muốn làm gì? Mời khách sao?” Ba túi lớn, thịt bò, khoai phiến, mứt táo, hạch đào nhân, sôcôla… Cái gì cần có đều có. Chu Dạ cười: “Đương nhiên là cho chính mình ăn nha!” Mệt mỏi nhiều ngày nay, cũng phải biết tự thưởng cho chính mình chứ. Sau khi nhận được tiền lương cô lập tức đến siêu thị. Lâm Phỉ lộ ra vẻ ghen tỵ, nhíu mày nói: “Cẩn thận béo chết ngươi!”

Chu Dạ đắc ý cười: “Ta dù có ăn bao nhiêu cũng không mập nổi ——, ai kêu ngươi không thể ăn!” Lâm Phỉ tức giận lườm bạn.

Lâm Phỉ là sinh viên khoa nghệ thuật, phải khống chế cân nặng. Trường có khoa nghệ thuật, cũng chính là đào tạo người mẫu, đi lại trên sân khấu. Bình thường ăn cái gì, theo thói quen cũng chỉ ăn một nửa. Ăn một miếng bánh ngọt cũng làm cô phải đấu tranh tư tưởng không ngừng, cắn răng một cái, rốt cục mua, không chút do dự cắn một miếng hơn phân nửa, rồi ném nửa còn lại vào thùng rác, Chu Dạ tận mắt nhìn thấy.

Nhưng các giảng viên vẫn thường nói sinh viên khoa mình phần lớn thể trọng không đạt tiêu chuẩn, quá nặng.

Một nam sinh ăn mặc sành điệu đi ra , áo sơmi chỉ cài hai nút, cơ ngực như ẩn như hiện. Chu Dạ nhún vai chào hỏi: “Hi, Cao Dương!” Cao Dương là bạn trai của Lâm Phỉ, cùng là sinh viên khoa nghệ thuật, có thể nói vô cùng hiếm có —— toàn bộ khoa có chưa tới 10 nam sinh. Ở trường này âm thịnh dương suy. Chu Dạ đứng ở trước mặt hắn, thấp hơn một cái đầu.

Thực ra Chu Dạ vẫn cảm thấy nam sinh khoa nghệ thuật cũng chỉ bình thường thôi, cũng không phải là anh tuấn soái ca quá mức, ngũ quan cũng không tinh trí, chỉ được cái đầu cao dọa người, nhưng khí chất thực ra không được như vậy.

Lâm Phỉ kéo cánh tay phải Cao Dương, bước vào bên trong taxi rồi còn nhô đầu ra, nói: “Chu Dạ ——, ngươi có phải lại được học bổng không vậy?” Lúc ở cửa căng tin đọc thông cáo, cô nhìn thấy đúng tên của Chu Dạ.

Chu Dạ gật đầu: “Ừ, hình như được học bổng Vân Mã thì phải. Làm sao vậy?” Nàng thật xui xẻo, kém một bạn nam trong khoa 0.5 thôi mà tuột mất học bổng quốc gia. Một khoa chỉ có một người được học bổng quốc gia.

“Vậy ngươi còn đứng ngơ ngẩn tại đây làm gì? Không phải hôm nay là ngày trao học bổng sao?”

Chu Dạ hốt hoảng, “Cái gì trao mà trao học bổng?”

Lâm Phỉ kỳ quái nhìn cô, nói: “Ngươi không biết à? Các ngươi đạt được học bổng nha, nhà trường cố ý tổ chức một buổi lễ trao học bổng cho các ngươi, chính là ngày hôm nay đó.”

Mấy ngày nay Chu Dạ bận làm thêm, đến tối mắt tối mũi, ngay cả trường học còn chưa quay về, nào có biết việc này đâu, nghĩ rằng không xong, vội hỏi: “Khi nào thì bắt đầu? Ở đâu vậy?” Lâm Phỉ lắc đầu, quay sang hỏi Cao Dương, một lúc sau mới nói: “Có lẽ là ở hội trường lớn ! Hình như là 3h, tại cũng không liên quan gì tới ta, nên ta cũng không rõ lắm.” Hiện tại đã là 3h kém 2 phút rồi .

Chu Dạ hoảng hốt, cảm ơn bạn, vội vàng chạy về phía hội trường lớn. Cầm theo một đống đồ lỉnh kỉnh, mồ hôi ướt đẫm. Vừa chạy vừa nghĩ, giờ mà chạy về ký túc xá cất đồ chắc chắn là không còn kịp nữa. Chạy đến khu giảng đường, tìm một phòng học gần nhất, đem đám đồ nhét hết vào ngăn tủ bục giảng, nhanh chân chạy về phía hội trường lớn.

Nhà trường vốn làm ăn chậm chạp, nói là 3h, nhưng có khi tới 3h30 vẫn còn chưa chuẩn bị xong, cho nên cô cũng không thật sự gấp quá.

Trong hội trường lớn, phóng tầm mắt nhìn xung quanh, đám người đông nghìn nghịt, lặng ngắt như tờ, ban lãnh đạo nhà trường đã yên vị tại chỗ ngồi. Cô cúi người đi từ phía cửa sau vào, vừa kịp thời gian, mới 3h10, lễ trao học bổng sắp bắt đầu. Vô cùng ủ rũ, từ xưa tới nay, họp cái gì cũng chẳng bao giờ đúng giờ, hôm nay khó khăn lắm cô mới đi muộn một lần, thế mà lại như vậy!

Cô tìm ở phía sau mãi mà chẳng có cái ghế nào trống, chuẩn bị tới lượt cô được gọi lên trao giải. Vừa lúc bên cạnh có người nhận ra, nói: “A, Chu Dạ, bạn tới rồi! Thầy Tiếu khoa bạn tìm bạn sắp phát điên rồi, gặp ai cũng hỏi. Bạn còn không mau chạy đi tìm thầy!” Cô vội hỏi: “Ừ! Tìm mình làm gì?” Người nọ nhún vai lắc đầu, tỏ vẻ không biết. Không chừng nhìn thấy chính mình đến lĩnh thưởng, cho nên nơi nơi hỏi thăm.

Cô đứng dậy nhìn quanh, nhìn thấy Tiếu giáo sư đang đứng ở bên kia hội trường, vì thế nhờ người khác nói hộ với thầy. Tiếu giáo sư chưa tới 40, sớm “Thông minh tuyệt đỉnh”, vác một bộ kính đã được 6,7 niên đại, cho nên mọi người đều ngầm gọi ông là Tiếu lão nhân. Ông nghe người khác nói Chu Dạ tới, nhướng mày, liền hướng bên này đi tới, chỉ nói: “Chu Dạ, lên hàng thứ nhất ngồi đi.” Hiện tại không phải làm lúc làm công tác giáo dục, những sinh viên xuất sắc tới lĩnh học bổng đều ngồi ở hàng thứ nhất.

Vì thế Chu Dạ ở trước mắt bao người xấu hổ đi tới hàng thứ nhất. Có người đứng dậy nhường ghế cho cô, vị trí tốt nhất, đối diện với bàn chủ tịch. Da đầu cô khẽ run lên, lại không tiện từ chối, đành phải ngồi xuống.

Lãnh đạo nhà trường bắt đầu nói chuyện, lời lẽ tầm thường thôi. Chu Dạ nhẹ nhàng thở ra, chuyện cũ mèm, tai nàng nghe chán rồi. Một ngày mệt mỏi, cô cảm thấy buồn ngủ. Nhưng đối diện toàn là các thầy cô trong ban lãnh đạo, cho dù cô ăn gan hùm mật gấu, cũng không dám cả gan làm vậy.

Vì cố gắng xua đi cơn buồn ngủ, cô lén lút đem điện thoại đặt dưới gầm bàn gửi tin nhắn cho Lý Minh Thành.”Hôm nay ta lấy học bổng, ngươi mau tới đây, ta mời khách!”

Lý Minh Thành là bạn thân từ bé của cô, gọi là thanh mai trúc mã. Hiện tại đang học ở trường đại học danh tiếng nhất cả nước, khoa Vật Lý, phương diện nào cũng giỏi cả.

Đợi nửa ngày, cũng không thấy tin nhắn hồi âm của Lý Minh Thành. Đoán hắn không nghe thấy âm báo tin nhắn, vì thế lôi điện thoại ra gọi. Đang bấm số thì Tất Thu Tĩnh ngồi bên cạnh kéo kéo tay cô. Cô vội vàng ngẩng đầu, trong lòng huýt sáo, thấp giọng hỏi: “Người kia là ai?” Tất Thu Tĩnh cười nhẹ: “Đẹp trai đúng không? Tổng tài Vệ Khanh của tập đoàn Vân Mã, thật sự là tuổi trẻ anh tuấn!”

Tất Thu Tĩnh là sinh viên nổi tiếng ở khoa Hóa, giảng viên chấm bài đều coi đáp án của cô là tiêu chuẩn, lần này đương nhiên là lại lĩnh học bổng quốc gia. Cô học bài vô cùng chuyên tâm, siêng năng, mỗi ngày đúng giờ lên giảng đường tự học, cực kỳ kiên trì. Chu Dạ từng nghĩ rằng, có lẽ cô bạn này muốn đoạt giải Nobel, mang lại vẻ vang cho nước nhà.

Trong trường, sinh viên khoa Tự nhiên, kỹ thuật cùng với sinh viên khoa Nghệ thuật phân biệt rõ ràng.

Chu Dạ nhìn người đang đứng trên sân khấu phát biểu, thân hình cao lớn, ngũ quan thâm thúy, mũi cao thẳng, môi có chút bạc, áo sơ mi trắng trong bộ âu phục sẫm màu, caravat thắt cẩn thận tỉ mỉ, khí thế uy nghiêm, làm cho người ta thật sự cảm giác được không khí nghiêm túc, toàn bộ sinh viên đều bị khí thế bức người của anh ta đàn áp.

Cô nhíu mày, hỏi: “Vậy à? Sao trường mình lại mời anh ta đến?” Trước kia cũng lấy học bổng, cũng chưa bao giờ trịnh trọng đến vậy, lại còn khua chiêng gõ trống tới mức này, thật là lạ nha! Tất Thu Tĩnh nhỏ giọng nói: “Nghe nói trường mình muốn xây một tòa nhà mới, hi vọng được Vân Mã tài trợ, nên mới cố ý làm cái lễ trao giải này. Trường mình đâu chỉ có mỗi học bổng Vân Mã, chẳng qua lấy cơ để mời anh ta tới đây thôi.” Chu Dạ gật đầu, thì ra là thế. Không nghĩ tới học bổng cô nhận được lại do chính người này cấp cho .

Bài diễn thuyết của Vệ Khanh cũng không có gì đặc sắc lắm, lời nói đúng mức, đơn giản là hy vọng các bạn sinh viên tiếp tục cố gắng, ngày càng tiến thêm một bước, linh tinh gì đó. Nhưng lúc nói lời cảm ơn, tiếng vỗ tay như sấm, kéo dài không dứt, có nữ sinh viên thừa dịp đang ầm ĩ còn phát ra tiếng thét chói tai. Đương nhiên Chu Dạ biết là vì sao, không nhịn được cười, nói với Tất Thu Tĩnh: “Cũng không đẹp trai lắm! Tuổi cũng không còn trẻ nữa, xem ra là điên cuồng làm việc, không có gì tình thú, sao có nhiều người hâm mộ anh ta thế nhỉ?”

Tất Thu Tĩnh liếc cô một cái, nói: “Cái gì mà tuổi không còn trẻ! Người ta còn chưa đến ba mươi tuổi!” Chu Dạ cười: “Cũng hơi già rồi.” Tất Thu Tĩnh làm mặt giận, hỏi lại: “Vậy ngươi cảm thấy đàn ông như thế nào mới được?” Chu Dạ nghĩ nghĩ, nói: “Sạch sẽ , nhã nhặn , quen thuộc , an tâm …” Tất Thu Tĩnh không đợi cô nói xong, lôi kéo cô đứng lên. Phần đông sinh viên lĩnh giải đã bước lên sân khấu.

Giáo sư chủ trì lớn tiếng tuyên bố: “Sinh viên Chu Dạ khoa Mỹ thuật tạo hình lớp 804 đạt học bổng Vân Mã, mọi người vỗ tay hoan nghênh.” Chu Dạ cầm tờ giấy chứng nhận từ tay của Vệ Khanh- tổng tài tập đoàn Vân Mã, Vệ Khanh đưa tay ra phía trước, cười nói: “Sinh viên Chu Dạ, chúc mừng, mong em tiếp tục cố gắng.” Chu Dạ cũng vươn tay, cùng hắn bắt tay. Cô không có thói quen như vậy khi gặp mặt người khác. Vệ Khanh buông tay cô ra, đem một tờ chứng nhận khác trao cho người bên cạnh cô, cũng là bắt tay chúc mừng

Chu Dạ thờ ơ lạnh nhạt, chính mình đứng không tới cằm hắn, nhìn gần như vậy so với lúc hắn ngồi trên bục không phải là tuổi già sức yếu, có thể tạm chấp nhận được, thảo nào mà có những nữ sinh viên cuồng nhiệt đến thế. Nhìn bộ dạng nghiêm túc của hắn, đại khái không thể tưởng tượng được ở dưới có nhiều nữ sinh giống như sói như hổ muốn dê hắn.

Cảm giác được điện thoại đang rung, nhất định là Lý Minh Thành gọi, lại không thể nghe, chỉ có thể chờ đợi. Đợi mãi thì bí thư đảng ủy mới phát biểu kết thúc lễ trao giải, mọi người đã đứng rã cả chân, trong lòng thầm gửi lời hỏi thăm tổ tông mười tám đời nhà thầy. Mọi người lập tức giải tán, lũ lượt đi ra phía cửa lớn.

Chu Dạ không đi, đứng phía dưới bục sân khấu gọi điện thoại: “Lý Minh Thành, ta vừa đi nhận học bổng, không nghe điện được. Ngươi đã tới chưa?”

“Tới rồi, đang đứng trước cồng trường ngươi này.”

Chu Dạ cười, tên này cứ gọi là đến, liền nói: “Vậy ngươi chờ một chút, ta ra ngay đây!” Lúc ra tới cửa, liếc mắt thấy thầy Hiệu trưởng đang bắt tay với Vệ Khanh, nói lời tạm biết, vô cùng ân cần, lời nói nịnh nọt. Trong lòng cô cảm thấy lạnh lẽo, cũng không bận tâm chuyện người khác, đi xuyên qua bãi cỏ bên cạnh.

Lý Minh Thành hai tay đút túi quần, thấy cô đang chạy tới liền vẫy tay: “Ê ——, Thi Thi, ở đây!” Thi Thi là nhũ danh của Chu Dạ. Tên thật của cô vốn là Chu Thi, đến trường mới phát hiện trong lớp cô có hai người nữa cũng tên Thi, vì thế đành đổi tên là Chu Dạ. Cứ thế về sau, nhiều người nghe thấy tên cô, cứ nghĩ là nam sinh.

Chu Dạ mở miệng thở dốc, sai bảo Lý Minh Thành: “Đi mua kem đi, ta nóng chết mất!” Lấy tay quạt phe phẩy, càng làm cho mái tóc ngắn rối tung lên. Lý Minh Thành nhanh tay lẹ mắt, kéo cô đứng gọn sang một bên : “Cẩn thận xe!” Một chiếc Lamborghini màu đen vừa vặn sát bên người mà qua.

Lý Minh Thành giáo huấn cô: “Ngươi cũng không chịu nhìn đường, chẳng may bị đụng trúng thì làm sao bây giờ?” Nghĩ thầm, chủ chiếc xe này cũng quá kiêu ngạo, trong trường mà dám công khai đi nhanh như vậy, gặp người đứng giữa đường cũng không giảm tốc.

Chu Dạ cũng không để ý lắm, nói: “Được rồi, được rồi, ta mời ngươi đi ăn cơm.” Lý Minh Thành kinh ngạc: “Sớm như vậy?” Còn chưa tới 5h. Chu Dạ cười hì hì nói: “Từ từ ăn, ăn cũng mất 2,3 tiếng chứ ít à.” Cô đã đói bụng từ lâu rồi, từ sáng tới giờ đã được hột cơm nào vào bụng đâu, bụng cô đang sôi sùng sục biểu tình đây.

Dẫn hắn đến quán cơm ở góc đường, nói: “Đừng thấy bề ngoài quán cơm này tầm thường, làm ăn rất phát đạt đó! Đều là những món cay Tứ Xuyên.” Giá cả phải chăng. Tuy rằng vẫn còn sớm, nhưng đã rất đông khách. Hai người chọn một bàn gần cửa sổ, đối diện rạp chiếu phim. Chu Dạ nghĩ, cơm nước xong vừa vặn đi xem phim, dễ dàng tiêu hóa thức ăn.

Rất hào phóng gọi mấy món bình thường không dám ăn, còn định gọi cả món cua hấp thì Lý Minh Thành ngăn cản: “Thi Thi, ăn không hết đâu!” Chu Dạ nhìn xem thực đơn vừa gọi, hai người quả thật ăn không hết, vì thế lại thôi. Một bữa cơm tiêu diệt sạch hết, vô cùng thoải mái. Hai người uống hết một bình Kiến Hồng, một chai rượu Nhị oa đầu, 5 chai bia, uống hết mới về. Tửu lượng của Chu Dạ cực cao.

Lúc ra thanh toán, Lý Minh Thành tranh trả trước. Chu Dạ bất mãn nói:” Ta mới lĩnh học bổng, nên mới mời ngươi đi ăn chứ!” Lý Minh Thành cười: “Ngươi không thể thay ta trả tiền được.” Rồi kéo cô đi ra ngoài. Màn đêm buông xuống, những ngọn đèn rực rỡ đã được thắp sáng. Trên đường xe cộ qua lại như nước chảy, đèn đuốc rực rỡ.

Hơi lạnh của gió đêm thổi qua, thấy đã tỉnh rượu hơn, Lý Minh Thành đưa Chu Dạ trở về trường. Chu Dạ uống nhiều, hai gò má ửng đỏ, hàm hồ nói: “Lý Minh Thành, đi xem phim không?” Tấm áp phích quảng cáo của rạp chiếu phim rũ xuống, bên trên là hình một như ngôi sao vô cùng xinh đẹp, những người đi đường ngang qua không thể không quay đầu lại nhìn.

Lý Minh Thành thở dài: “Thi Thi, ngươi uống nhiều hơn ta, ta đưa ngươi về trước.” Chu Dạ đi một hồi cũng thấy đầu óc tỉnh táo hơn, nói: “Được rồi, ngươi về trường ngươi đi, cũng không còn sớm nữa. Phim thì để lần khác xem cũng được.”

Lý Minh Thành hỏi: “Sau này ra trường ngươi định thế nào?” Có bao nhiêu người vì tiền đồ tương lai mà ngày đêm lo lắng. Chu Dạ chẳng hề để ý nói: “Còn có thể làm sao bây giờ, tới đâu thì tới !” Dưới chân cảm thấy mềm nhũn, thiếu chút nữa bị ngã. Lý Minh Thành nhanh tay đỡ lấy cô, lại hỏi: “Đi làm luôn hay muốn học tiếp lên nghiên cứu sinh?”

Chu Thị nghĩ nghĩ, nói: “Có lẽ là đi làm, bao nhiêu năm đọc nhiều sách vở, thấy váng đầu lắm rồi.” Lại thuận miệng hỏi: “Ngươi thì sao? Cũng học lên nghiên cứu sinh chứ?” Lý Minh Thành gật đầu, hắn đương nhiên sẽ học lên nghiên cứu sinh.

Hai người chầm chập trở về. Lý Minh Thành nói những câu đã chuẩn bị trước: “Chu Dạ, ngươi vẫn còn ít tuổi, cứ học lên nghiên cứu sinh đi. Đọc nhiều sách chung quy là có lợi, có một câu nói như thế nào nhỉ? Thư đáo dụng thì phương hận thiểu[1]. Khoa mỹ thuật tạo hình ở trường ta cũng không tồi đâu.” Lý Minh Thành đã ngoài hai mươi mà Chu Dạ so ra còn kém hắn 2 tuổi.

Chu Dạ bĩu môi: “Thành tích của ta thế này, có thể thi vào Thanh Hoa cơ chứ! Tiếng Anh là một vấn đề nan giải, hiện tại ngay cả cấp bốn ta còn chưa qua!” Sinh viên khoa  Mỹ thuật tạo hình chỉ qua mức tiếng Anh căn bản, rồi ra trường. Trong lớp Chu Dạ chỉ có một bạn qua được cấp bốn, chẳng những qua cấp bốn, hơn nữa qua cả cấp sáu, điểm cao xưa nay chưa từng có, cho nên học bổng quốc gia lần này bị người ta giành mất, mà không phải là Chu Dạ. Tháng 6 vừa rồi Chu Dạ thi tiếng Anh cấp bốn được 419 điểm. Mà nhà trường có quy định bất thành văn, sinh viên khoa Mỹ thuật tạo hình chỉ cần tiếng Anh qua 350 điểm là có thể nhận bằng tốt nghiệp.

Lý Minh Thành tức giận nói: “Ai kêu ngươi không chịu chăm chỉ học! Lúc học cấp 3, tiếng Anh của ngươi không phải rất tốt sao?” Chu Dạ thở dài: “Trước kia là bị ép học đấy chứ.” Thật ra tiếng Anh của cô cũng bình thường, không tới mức quá dốt. Nghĩ lại chuyện cũ, còn nói: “Lý Minh Thành, nếu có thể đến trường ngươi học nghiên cứu sinh, quả là cũng không tồi nha! Vô cùng hãnh diện ấy chứ, yêu cầu cái gì thì có cái đấy. Oa —— đúng rồi, ta cũng có thể làm nghiên cứu sinh ở trường ngươi chứ?” Như vậy, hai người có thể một lần nữa trở thành đồng học.

Lý Minh Thành nhún vai: “Đại khái như vậy. Bằng cấp ở trường ta có thể đi hù dọa một cơ số người.” Hắn đang suy nghĩ về chuyện ra nước ngoài, ngay cả đơn cũng vẫn còn chưa viết.

Chu Dạ cẩn thận suy nghĩ, làm nghiên cứu sinh cũng có vẻ không tệ, nếu thi đậu thì chi phí chung đã có nhà nước đài thọ, không phải nộp học phí, còn được trợ cấp, không phải đi làm, ngày ngày chịu cơn thịnh nộ của cập trên. Vì thế vung tay lên vỗ vỗ ngực nói: “Ta quyết định rồi, thi lên nghiên cứu sinh!” Chu Dạ không phải là do say rượu mà nói hàm hồ, cô thật sự sẽ bắt đầu ôn thi.

Lý Minh Thành đưa cô tới trước cửa kí túc xá, dừng một chút, rồi hỏi: “Thi Thi, ngươi nộp học phí chưa?” Chu Dạ gật đầu: “Nộp rồi, cha ta vừa gửi tiền lên.” Hắn gật đầu, lại hỏi: “Ngươi còn đủ tiền tiêu không?” Cô liền nói: “Đủ đủ đủ, ngươi đừng quên, ta vừa nhận học bổng.” Hắn “Ừ” một tiếng, nói: “Được rồi, ngươi lên đi, thời gian không còn sớm nữa, có chuyện gì thì cứ gọi điện báo cho ta, đừng che giấu không nói.”

Hai người ở cùng một con phố, từ nhỏ tới lớn cùng học một trường, tình hình trong nhà Thi Thi hắn biết rất rõ, mẹ cô vì bị bệnh mà qua đời sớm, tình hình kinh tế trong nhà xuống dốc không phanh, mà học phí của học viện Nghệ thuật lại rất cao, chỉ riêng chi phí để mua sắm giấy bút đã tốn rất nhiều tiền. Có sinh viên khoa Mỹ thuật chỉ dùng bút máy để phác thảo, một lúc mua nghìn cái, tiêu dùng rất phung phí.

Nghệ thuật chính là chỉ dùng cho những kẻ có tiền. Chu Dạ vật lộn vô cùng vất vả.

[1] Câu này đầy đủ là: “Thư tảo dụng thời phương hận thiểu, sự phi kinh quá bất tri nan,” nghĩa là đến lúc dùng sách vở mới ân hận là trí thức mình còn thiếu, việc không trải qua kinh nghiệm thì chưa biết là khó.

(Có lẽ là yêu) Chương 2: Quán bar

Edit: Ishtar

Lâu ngày không về phòng ngủ, vừa mở cửa vào thấy sương khói lượn lờ, chướng khí mù mịt. Ba người khác ôm laptop ngồi đối diện, phì phèo hút thuốc, mùi thuốc ngập phòng. Chu Dạ mặt không đổi sắc, mở toang cửa sổ, gió bên ngoài lùa vào trong phòng, nhưng sức gió so với sức khói quá yếu, thật lâu, thật lâu sau, mùi khói vẫn còn dày đặc. Những người học nghệ thuật, đều có cá tính riêng, làm theo ý mình, đối với chuyện của người khác phần lớn đều ôn hòa, chẳng quan tâm. Đại đa số đều bảo trì châm ngôn: người không phạm ta, ta không phạm người, nếu người phạm ta, ta sẽ phạm lại, cứ thế mà thi hành. Chu Dạ hai tuần liền không trở về, cũng không có ai hỏi thăm một tiếng.

 Chu Dạ hỏi Lưu Nặc ở tầng trên: “Mấy ngày nay thầy giáo có cho bài tập về nhà không?” Lưu Nặc phụ trách thu bài tập của các nữ sinh, nên coi như cũng có quan hệ với cô. Lưu Nặc miệng ngậm thuốc, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím gõ không rời: “ À, thầy giục nộp bài vẽ thực vật giao từ hồi hè đó, tuần sau phải nộp rồi”

Chu Dạ vỗ trán, giờ mới nhớ tới đến, “Quên khuấy đi mất! May nhờ có bạn nhắc nhở.” Cầm chìa khóa phòng vẽ trong tay, tiện thể cầm áo khoác đi ra ngoài. Chỉ còn hai ngày, thời gian gấp lắm rồi. Các cô học mỹ thuật tạo hình không có kì thi cuối kỳ, thành tích đều dựa trên bài tập về nhà. Cho nên Chu Dạ  đối với bài tập về nhà rất cẩn thân, không bao giờ làm qua loa cho xong việc.

Trước khi đi tới phòng vẽ, cô ghé qua phòng học khu giảng đường, lấy lại mấy cái túi mà lúc chiều để ở đó. Lần này thời gian gấp như vậy, xem ra phải ngồi vẽ suốt đêm. Từng ấy đồ ăn vặt, vừa vặn dùng cho đêm nay.

Phòng vẽ tranh có ánh đèn. Bọn họ vẽ vời không giống như sinh viên bên khoa kỹ thuật, bình thường không có người tới tự học. Đẩy cửa bước vào, nhìn thấy mực in, giá vẽ nhưng bên trong lại không có người. Ở giữa phòng có một giá vẽ, bên trên là một bức tranh phong cảnh còn chưa vẽ xong, núi non, gió thổi, những bãi cỏ xanh mướt, điểm xuyết những bông hoa trắng nhỏ làm đẹp ở giữa, cảnh vật mê người. Phía bên trên có gắn một bức ảnh chụp, xem ra người nào đó dựa trên bực ảnh này mà vẽ nên bức tranh.

Có người bước vào, Chu Dạ cười: “Trương Suất, đây là tranh của bạn à? Mới qua một kì nghỉ hè không gặp, công phu tiến bộ không ít nha.” Sắc thái vận dụng thực thoải mái, xử lý ánh sáng cũng rất tốt. Trương Suất vóc dáng tầm trung, cái trán rộng lớn, mặt vuông, hai mắt trong trẻo có thần, không giống với những nam sinh khác để tóc dài khác, tóc cắt kiểu đầu cua nhìn thực khỏe khoắn, trên mặt còn đeo một cặp kính. Tuy rằng cả ngày ở bên cạnh đám màu sơn, màu vẽ, nhưng người luôn luôn sạch sẽ.

Trương Suất cười không đáp. Chu Dạ cúi đầu xem ảnh chụp, lại hỏi: “Ảnh này bạn chụp ở đâu vậy? Nội Mông Cổ?” Trương Suất nhấc đống bút lên, gật đầu: “Nghỉ hè đi tới thảo nguyên Hô Luân Bối Nhĩ, thấy cảnh đẹp nên chụp một vài tấm, luyện tập vẽ tranh sơn dầu luôn.”

Chu Dạ nhìn bức tranh hầu như đã hoàn thành gần hết , hỏi: “Bạn vẽ bao lâu?” Trương Suất nghĩ nghĩ, “Cũng khoảng nửa tháng rồi.” Chu Dạ bày ra khung tranh giá vẽ của mình nói, nói: “Vậy là nhanh lắm rồi .” Muốn cô vẽ bức tranh đó thì không còn kịp nữa rồi, đành phải vẽ tranh màu nước trước vậy.

Hai người không nói chuyện, thời gian trôi qua cực nhanh. Trương Suất nhìn đồng hồ, đã gần 12h đêm, ký túc xá sắp đóng cửa , nói: “Bạn định ở đây suốt đêm?” Chu Dạ đang hình thành ý tưởng trong đầu, không ngẩng đầu lên đáp: “Ừ, tớ còn chưa làm xong bài tập về nhà.”

Trương Suất gật đầu: “Vậy bạn cứ thong thả vẽ đi, tớ về trước đây.” Trước khi đi còn nhìn cô, những sợi tóc lòa xòa trên trán cơ hồ che khuất tầm mắt, vẻ mặt chăm chú. Nâng tay bật công tắc điện trên tường, phòng vẽ nhất thời sáng lên rất nhiều, mà Chu Dạ không để ý tới, vẫn như cũ vận dụng ngòi bút vẽ như bay. Trong chốc lát, hắn cảm thấy tim mình đập mạnh và loạn nhịp, nhẹ nhàng đi ra cửa rời đi.

Trải qua hai ngày chiến đấu hăng hái, trước 12h sáng thứ Hai cũng đã mang được bài tập đi nộp, Chu Dạ nhẹ nhõm thở dài một cái thật to, mấy ngày kế tiếp lại tiêu dao tự tại rồi. Sinh viên khoa Mỹ thuật tạo hình, chỉ cần không phải trong lúc làm bài tập, thì lúc nào cũng tiêu dao tự tại cả.

Chu Dạ quay lại phòng vẽ dọn dẹp đồ đạc, thuốc màu cùng bút vẽ bị cô chà đạp không còn nhìn ra hình dạng gì nữa. Trên bục giảng có một bộ sách liên quan tới phương diện mỹ thuật tạp hình thật dày, có tranh để nhìn, có sáng tác lý luân, đều là tuyển tập những bức tranh của Nga thế kỷ 19, đây quả là một bộ sách quý. Niêm yết giá là 500 bảng Anh, thật sự dọa người mà. Chu Dạ có phần luyến tiếc không muốn buông tay.

Trương Suất chủ động nói: “Bạn thích thì cứ cầm về mà xem.” Chu Dạ lập tức hưng phấn, vẻ mặt đỏ bừng, liên tục cam đoan: “Trương Suất, tớ nhất định sẽ mở cẩn thận, tuyệt đối không làm nát sách.” Trương Suất cười: “Không sao. Bạn vò nát sách thì thay tớ đi rửa bút là được rồi.” Hắn luôn hài hước như thế.

Chu Dạ chọn một quyển, thật cẩn thận bỏ vào trong túi, nói: “Tối chủ nhật tớ sẽ mang trả bạn. Bạn sẽ ở phòng vẽ chứ?” Trương Suất gật đầu, cũng nói: “Những quyển khác không cần sao?”

Chu Dạ cười: “Xem xong tớ sẽ mượn tiếp, có vay có trả, như thế dễ mượn hơn.” Chu Dạ sợ làm bẩn tập tranh, mỗi lần lật xem đều rửa tay sạch sẽ, cực kỳ cẩn thận.

Buổi tối cuối tuần, những vì sao sáng trên bầu trời, hòa cùng với những ánh đèn màu rực rỡ. Chu Dạ đeo balo đi vào quán bar “Vương triều”. Nhân viên pha chế rượu A Tề vừa thấy nàng liền kêu: “Tây Tây, cô tới thật đúng lúc, mau giúp tôi đem đống rượu này lên quầy bar đi.” Cô “ừ” một tiếng, đem balo để sang một bên vai, vén tay áo hỗ trợ. A Tề gật đầu: “Được rồi, sắp tới giờ rồi, cô nhanh đi thay quần áo đi.”

Cô đi ra phía sau, mở ngăn tủ của mình, đối diện với tấm gương lớn. Nhẹ nhàng quét một lớp phấn lót, rồi lại đánh thêm một lớp má hồng tinh tế, gương mặt nho nhỏ càng có hình nét rõ ràng; đôi mắt to tròn, dưới ngọn đèn lóe sáng lên, lông mi vừa dài lại vằ cong, giống như hai cánh của con bướm, chớp chớp. Ánh mắt đen bóng có thần, gợi cảm mê người. Hình ảnh trong gương khẽ cười, tư thái vô cùng mị hoặc, thay đồng phục của quán bar, cổ áo mở cực thấp, váy chỉ ngắn tới đùi, giầy cao gót vừa nhọn lại vừa mịn. Nơi này, mọi người đều ăn mặc như vậy.

Cô làm phục vụ ở quán bar này, cứ cuối tuần mới tới làm, phải làm tới 4h sáng, thù lao cũng không nhiều lắm, nói cho cùng, cô cũng chỉ tới đây làm phục vụ, dựa vào sức người mà lao động kiếm tiền. Lý do mà phục vụ tiếp khách uống rượu, nói chuyện phiếm là vì đều được trích phần trăm cả. Nếu cả hai bên cùng tình nguyện, sự tình khác không phải là không có. Ban đêm, một khi tiến vào đây, nơi này hoàn toàn khác biệt với thế giới bên ngoài.

Quán dần dần đông khách, vài cặp nam nữ ngồi trong góc tối triền miên dây dưa. Chu Dạ bê rượu đi qua, cố gắng hết sức khom người, hạ gối, đem rượu đặt lên bàn. Đang cùng cô bạn gái bên cạnh anh anh em em, người đàn ông ngẩng đầu lên tiện tay ném cho cô vài tờ tiền boa, cô thản nhiên nhận lấy. Đã ở nơi này thì phải biết cách sinh tồn.

Cô quay về phía sau quầy nghỉ ngơi, nhấp một ngụm cà phê, tinh thần tốt lên nhiều. Nghe thấy Tổng giám đốc phân phó: “ Hôm nay tạm thời không kinh doanh, may mắn là cũng không có nhiều khách lắm. A Tề, cậu đi ra bên ngoài, giải thích với các vị khách, nói rằng xảy ra chút chuyện, nhận lỗi với mọi người. Dặn bảo vệ ở bên ngoài không cho khách tiến vào.”

Cô giật mình, vội chạy tới trước mặt A Tề hỏi: “ A Tề, có chuyện gì vậy, tại sao lại không kinh doanh?”. A Tề cười: “ Làm sao có thể xảy ra chuyện gì được, chẳng qua có người đã bao quán bar, đành phải tạm dừng kinh doanh thôi.” Chu Dạ nâng mi, “Ra vậy.” một tiếng, lại nói “Vị khách có tiền kiêu ngạo ấy là ai vậy?” Có thể khiến cho Thịnh tổng sai bảo vệ đem khách đuổi ra ngoài, thân phận người này chăc chắn không đơn giản, bao cả quán trogn một đêm, tính cách có thể nói là vô cùng kiêu ngạo và ương ngạnh.. A Tề dẫn một vài nam phục vụ đi ra ngoài, cũng không quay đầu lại nói: “Kẻ có tiền nhiều! Những chuyện kiêu ngạo tương tự như vậy cô vẫn còn chưa được thấy qua!”

Không đến 15p, trong quán bar tiếng nhạc im lìm, tất cả rơi vào khoảng không im lặng, thật chẳng giống quan bar, ngược lại, có phần giống với phòng tự học. Chu Dạ ngồi ở quầy bar cùng A Tề nói chuyện phiếm: ” ‘Vương triều’ chúng ta, đêm nay đón vị hoàng đế nào giá lâm đây?” A Tề cười: “Cô sẽ sớm được nhìn thấy thánh nhan.”

Chưa tới 10h, một đám chừng mười người chen chúc nhau mà vào, nam có, nữ có, chuyện cười nũng nịu. Trong đó có một người đi ở phía trước, tay ôm cô gái xinh đẹp nhất, khí khái vương giả không chút giấu diếm, hắn chính là hoàng đế của “Vương triều” đêm nay.

Thịnh tổng vội vàng chạy ra, tự mình tiếp đón. Âm nhạc vang lên, ngọn đèn lóe ra bốn phía, mọi người cảm xúc nhất thời dâng cao. Những chai rượu không ngừng được bê lên, bọn người đó uống như là nước vậy.

Chu Dạ đem một ly rượu trái cây đặt lên bàn, cô gái kia nhỏ giọng khách khách khí khí nói cám ơn. Cô liền nói: “Không cần cảm tạ.” Cô gái này tóc dài tới thắt lưng, giống như một thác nước đổ xuống đưới, vừa đen vừa mượt, gương mặt trái xoan, ngũ quan vô cùng tinh xảo, môi đỏ mọng, da trắng như tuyết, nõn nà. Dù Chu Dạ đã quen nhìn các mỹ nhân, nhưng vẫn không thể không khen ngợi cô gái này thật may mắn, quả thật vô cùng xinh đẹp. Nhìn khí chất của cô ấy điềm đạm, bộ dáng im lặng, không giống với người thường xuyên tới quan bar, khiến cô không khỏi nhìn lại vài lần.

Nghe được giọng của một người khác nói: “Rượu này anh cố ý sai người làm riêng cho em, không giống như uống rượu, nó giống với nước trái cây hơn, em uống thử xem.” Thanh âm trầm thấp, giống như thanh âm của một người nhân hậu, đáng tin tưởng, dụ hoặc mê người. Đem ống hút đặt trước mặt cô gái trẻ, và rồi cô gái dịu dàng gật đầu, uống một ngụm, mỉm cười khen ngợi.

Chu Dạ quay đầu vừa thấy, người này ăn mặc hưu nhàn, áo sơ mi trắng tùy ý mở rộng,  hai chân gác lên trên sofa, mái tóc có chút rối nhưng vẫn rất đẹp, ngón tay vô tình hay cố ý gõ gõ trên mặt bàn, vẻ mặt hoàn toàn thoải mái, thanh thản. Cô cảm thấy nhìn rất quen, trong lúc nhất thời chưa nhớ được là ai, cứ nghĩ rằng ngôi sao nào đó trên ti vi, nghĩ rằng soái ca trong thiên hạ cũng không khác nhau lắm, mặc kệ bọn họ, không cần nghĩ nhiều, vì thế bỏ qua, quay đầu bước đi.

Không phải Chu Dạ trí nhớ không tốt, mà là hình tượng Vệ Khanh thay đổi quá lớn, khiến cô không thể ghép hắn với hình tượng nghiêm túc trong lễ trao giải kia cùng chung một chỗ.

Vệ Khanh lại liếc mắt một cái liền nhận ra cô, ánh mắt của hắn cực kỳ lợi hại, dù người nào có khoác bao nhiêu cái mặt nạ, hắn vẫn có thể nhìn ra gương mặt thật của kẻ đó. Kêu Chu Dạ đang xoay người đi: “Mang  ’Vương triều’ tới đây .” Chu Dạ sửng sốt, thời gian cô làm ở đây cũng không phải là ngắn, chưa bao giờ nghe qua loại rượu nào có tên là “Vương triều” . Nhưng cô vẫn kính cẩn cúi đầu, đi về hướng quầy bar.

Vệ Khanh nhớ buổi lễ trao giải lần đó, hắn ngồi ở bàn chủ tịch trên sân khấu, không còn chỗ ngồi. Buổi lễ đã bắt đầu thì có một nữ sinh cúi đầu đi vào, đi từ phía cuối đi lên phía trước một hàng dài, vô cùng xấu hổ. Cô mặc một áo sơ mi trắng, tay áo gấp lên tận khuỷu tay, mồ hôi ẩm ướt. Khi ánh mắt toàn trường đều dừng lại trên người cô, thì lại ra vẻ bình thản ngồi xuống, chờ người ngoài không chú ý, liền lấy khăn tay ra nhanh chóng lau mồ hôi.

Lúc tiếp xúc gần gũi nhất, chính là lúc trao giải. Cô lên lĩnh học bổng, là tiêu điểm chú ý của toàn trường. Mái tóc ngắn mềm mại, ngũ quan tú lệ, da thịt trắng mịn, mũi cao thanh tú, đôi môi đỏ mỉm cười, ánh mắt trong vắt. Lông mi thô thẳng, thể hiện tính cách kiêu ngạo, đàng hoàng. Bàn tay vô cùng tinh tế, lúc bắt tay nàng, cảm giác bàn tay mềm mại như không có xương, giống như một dải lụa lướt qua tay hắn.

Lễ trao giải kết thúc, lại gặp cô ở cổng trường, đang đứng nói chuyện với bạn trai, vô cùng thân thiết. Hoàn toàn không thể tưởng tượng ở nơi này có thể gặp cô. Trong thời gian ngắn như vậy lại gặp lại, không thể tính là không có duyên phận.

Thật ra số lần bọn họ gặp gỡ so với số lần họ biết còn nhiều hơn. Lần đầu tiên gặp gỡ, chính là ở cổng trường, hắn không kiên nhẫn mà nhấn còi, Chu Dạ thì ghét cái kẻ đi xe xịn còn huýt sáo ầm ĩ. Chẳng qua chính bọn họ còn không nhớ rõ.

Chu Dạ chỉ Vệ Khanh ở xa xa hài hước nói: “A Tề, hoàng đế muốn ‘Vương triều’ ? Anh biết là gì không?” A Tề cười: “Đương nhiên, cống phẩm. Quân (quân vương) muốn thần (bề tôi) chết, thần không thể không chết.” “Vương triều” là Vệ Khanh muốn một người chuyên nghiệp đứng tiếp rượu.

Chu Dạ líu lưỡi không nói lên lời, đem chất lỏng màu hổ phác đi tới, thật cẩn thận. Vệ Khanh nhíu mày nhìn cô, một chiếc hộp nhỏ tinh xảo đặt lên trên khay. Chu Dạ khó hiểu, hỏi: “Tiên sinh, xin hỏi đây là ——” Vệ Khanh lười biếng nói: “Tiền boa.” Chu Dạ chưa từng nhận tiền boa đặc biệt như thế này, nhưng ý chỉ của hoàng đế không dám trái lời, chỉ phải nói: “Cám ơn.” Khom người lui ra.

Đi ra phía sau, mở chiếc hộp ra liền cảm thấy vô cùng kinh ngạc, bên trong là một chiếc vòng cổ vô cùng tinh xảo, dưới ngọn đèn rạng rỡ thật sự rất đẹp. Qua số trang sức mà cô từng nhìn qua, ước chừng nó có giá mười vạn. Trong lòng cảm giác bất an, hoài nghi có phải hắn đưa nhầm tiền boa hay không, ra tay cũng quá hào phóng ! Nhất thời lo lắng, không biết có nên trả lại hay không. Loại đồ vật quý giá này, có gây phiền toái hay không?

Suy nghĩ nửa ngày, người như thế vô cùng xem trọng mặt mũi, nếu trả lại, chỉ sợ không được. Vẫn là yên lặng xem xét, tạm thời xem diễn biến ra sao. Tuy rằng may mắn có của từ trên trời rơi xuống, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy không an tâm. Vì thế cất đi, không dám lộn xộn, dĩ bất biến ứng vạn biến [2].

Từ lúc đó về sau, cô không phải gặp lại Vệ Khanh. Âm nhạc nổi lên, trai thanh gái lịch dựa nhau trên vũ đài. Thịnh tổng ngồi xuống bên cạnh, cười nói: “Vệ thiếu, có việc gì vậy?” Vệ Khanh chuyển nhấc ly rượu lên, không chút để ý hỏi: “Người đó là ai?”

Thịnh tổng nhìn theo ánh mắt của hắn, ngầm hiểu, cười, “Kia là phục vụ ở quán chúng tôi, tên là Tây Tây.”

Vệ Khanh “À” một tiếng, hỏi: “Tây Tây?”

Thịnh tổng nhấc chén rượu uống một hơi cạn sạch, nói: “Đúng vậy, Tây Tây.” Sau đó đứng lên, cười nói: “Vệ thiếu, cứ thoải mái vui vẻ đi.”

Trong lúc cả đám người trên sân nhảy nhót, không phải bận rộn, Chu Dạ úp mặt phía sau nói chuyện phiếm với mọi người. “Trong đám này, mấy cô gái thoạt nhìn khí chất đều được lắm nha, nhất là cái cô tóc dài kia, nhìn giống như tiểu thư khuê các vậy.” Chu Dạ bình phẩm những cô gái trên sàn nhảy.

Có người ở bên cạnh nói: “Mấy cô gái đó đều là sinh viên.”

Chu Dạ kinh ngạc, “Oa, phải không vậy? Đều là sinh viên? Vậy người đàn ông đó là loại người nào?”

Người nọ nhún vai: “Là người có quyền thế, lại có tiền !”

Chu Dạ vẫn không tin, nói: “Không phải tất cả đều là sinh viên hết đấy chứ? Có thể một hai người trong đó là người yêu của nhau thì sao.”

Người nọ “Cười nhạo” một tiếng, nói: “Những người giàu như thế này thường rất thích mang nữ sinh viên đi chơi. Những cô gái này, đa phần đều là sinh viên đại học Nghệ thuật Bắc Kinh, tuy xinh đẹp nhưng lại không thành ngôi sao được, thường xuyên qua lại với đám thiếu gia lắm tiền nhiều của.”

Chu Dạ muốn nói chính mình là sinh viên học viện nghệ thuật, những chiếc xe xịn đa phần dùng để đưa đón người mẫu . Còn các thầy cô trong trường đa phần đều dùng loại xe Toyota bình thường.

Những người đó vẫn điên loạn nhảy nhót tới 3h sáng mới rời đi, Chu Dạ buồn ngủ tới mức không mở được mắt, theo thường lệ lại ngủ một đêm ở sofa trong phòng nghỉ. Bình thường cô ngủ ở đây một giấc, rồi chờ tới giờ kí túc xá mở cửa, tiếp tục về trường ngủ hiệp hai.

[2]: lấy cái bất biến (không thay đổi) mà ứng phó với cái vạn biến (cái luôn thay đổi).


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+