Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Có lẽ là yêu – Chương 31-32 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

(Có lẽ là yêu) Chương 31: Tiều tụy

Edit: Ishtar

Đến khi Vệ Khanh ngủ no mắt tỉnh lại thì mặt trời đã ngã về phía tây, gió chiều phe phẩy lướt qua rèm cửa sổ, cùng với áng mây đỏ hồng xa xa giống như một bức tranh gấm vóc mỹ lệ, xa xa phía trân trời, một tiếng “xôn xao” vang lên, rồi từng đàn, từng đàn chim cứ tầng tầng, lớp lớp bay dàn trên bầu trời, cảnh đẹp như thế, vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ khiến người ta ngạc nhiên không ngớt. Mặt trời như tan dần, kết hợp với áng mây, khung cảnh này, giờ phút này, đột nhiên Vệ Khanh cảm thấy có chút phiền muộn cô đơn.

 Ngay cả khi ngắm cảnh đẹp, lắng nghe chuyện vui, nếu không có người làm bạn, cũng không thấy thú vị gì. Hắn nhớ Chu Dạ, nỗi nhớ ấy cứ tự nhiên sinh ra, rốt cuộc không kiềm được, bỏ điện thoại ra, trên điện thoại báo có mấy cuộc gọi nhỡ, cũng không để ý tới, chỉ khi nhìn thấy tên “Tây Tây”, vừa kinh ngạc vừa vui mừng đến nỗi nhất thời buông tay, điện thoại rơi bịch xuống đất.

Hắn rất thích cái tên “Tây Tây” này, mỗi lần lẩm nhẩm trong miệng đều cảm thấy rất thân thiết, không giống nhũ danh Thi Thi của cô, không ai không biết. Tây Tây là xưng hô đặc biệt của hắn, là có một không hai.

Cả buổi chiều Chu Dạ chỉ nghĩ tới Vệ Khanh, hơn nửa năm qua, xảy ra nhiều chuyện như vậy, nhưng không biết vì sao, dù cô cố gắng nghĩ sang chuyện khác, lại luôn nhớ tới lần đầu tiên hai người gặp gỡ, Vệ Khanh nắm tay cô, nói: “Sinh viên Chu Dạ, chúc mừng, mong em tiếp tục cố gắng.” Nụ cười tươi cùng với sự cổ vũ tha thiết ấy, đối với cô tỏ vẻ tôn trọng. Đột nhiên cô nghĩ tới, ngày đó hắn đeo đồng hồ, sợi dây đồng hồ vàng đó lướt qua cổ tay cô, trong tiết trời nóng bức ngày hè có cảm giác mát mẻ. Cứ ngỡ rằng đã sớm quên chi tiết đó, hôm nay lại nhớ ra. Cô xúc động thút thít, hóa ra trí nhớ dựa theo tâm tình, tùy lúc mà thay đổi, ghi nhớ người mà bản thân mình muốn nhớ kỹ.

Chưa tới một ngày, nhưng cô cảm giác giống như đã ba năm, tinh thần uể oải mệt mỏi, nặng nề. Bởi vì cả đoàn kêu ca đồ ăn ở đây vừa đắt vừa khó ăn, chín người mười ý, sinh viên khoa nghệ thuật lại khó chiều, Tiếu giáo sư không biết phải làm sao, đành phải nói mọi người tự giải quyết vấn đề cơm nước, dặn dò mọi người phải chú ý an toàn, cố gắng ở chung một chỗ với nhau.

Chu Dạ lười biếng ghé vào đầu giường, Trương Suất gõ cửa gọi cô đi ra ngoài ăn cơm. Tâm tình không tốt, ăn không thấy ngon, nên cô nói rằng mệt mỏi, muốn đi ngủ. Cứ nhìn chằm chằm vào chương trình trên tivi, mà không biết rằng trên đó đang chiếu tiết mục gì nữa. Cứ lăn qua lộn lại, đột nhiên hét lên một tiếng, vất điều khiển tivi trong tay ra xa, cầm điện thoại gọi cho Vệ Khanh. Cứ như vậy mãi có còn để cô sống nữa hay không, cứ hỏi trước rồi nói sau, coi như cô tự làm tự chịu.

Vệ Khanh đang lái xe tới chỗ cô, đang thầm suy nghĩ xem nên làm cách nào dụ cô ra ngoài ăn tối. E ngại thầy giáo và bạn bè, có lẽ cô sẽ không dám làm gì quá đáng. Đúng lúc ấy, lại nhận được điện thoại của Chu Dạ, mừng rỡ như điên, nhưng ngoài mặt lại làm ra vẻ trấn tĩnh, nói: “Alo, Chu Dạ, mới vừa tới nơi này, có thấy mệt không? Đồ ăn ở đây có ăn quen không?” Giọng điệu thản nhiên, giống như bạn bè cực kỳ bình thường. Hắn không biết vì sao cô lại gọi cho hắn, tạm thời lấy bất biến ứng vạn biến.

Chu Dạ cắn cắn ngón tay, ấp úng nửa ngày mới nói: “Ưm… cám ơn anh đã tới thăm em, còn mang cho em nhiều đồ như vậy. Ưm… lúc trưa thái độ của em không tốt, hy vọng anh không để ý…” Vệ Khanh là lão hồ ly, nhìn mầm là biết cây, vừa nghe Chu Dạ nói những lời này, liền đoán được thái độ của cô đã chuyển biến. Bất động như núi, thản nhiên nói: “Không sao.”

Chu Dạ nghe giọng hắn lạnh nhạt như vậy, nghĩ rằng chắc chắn hắn rất tức giận. Chạy từ xa tới đây, bản thân mình lại tạt gáo nước lạnh vào mặt hắn, đúng là không thể chấp nhận nổi. Vội nói: “Cũng không có gì, chỉ muốn hỏi anh trở về rồi sao?” Nhất thời hắn không hiểu kịp, hỏi lại: “Trở về? Về đâu?” Khách sạn à?

Chu Dạ nói: “Bắc Kinh, em nghĩ có lẽ anh đã về Bắc Kinh.” Vệ Khanh thấy buồn cười, hài lòng vỗ tay ra tiếng, hóa ra Chu Dạ lại để ý hắn như vậy a. Lấy lại bình tĩnh nói: “Còn chưa kịp đi.” Giọng điệu nhàn nhạt, không biểu hiện gì, nhưng trong lòng thì vụng trộm vui mừng không ngớt.

Chu Dạ cảm thấy may mắn vì hắn vẫn chưa đi, mọi căng thẳng đều buông lỏng, nói đông nói tây nửa ngày, cuối cùng vẫn mặt dày nói ra: “Nếu còn chưa đi, tối nay em mời anh ăn cơm, thế nào?” Dừng lại một chút giải thích: “Anh từ xa xôi tới đây thăm em, em rất cảm ơn, Em không mời anh đi ăn nhà hàng nổi tiếng được, nhưng vẫn hy vọng anh vui lòng tới dự.”

Cuộc gọi này phải gọi là giấu đầu hở đuôi, lạy ông tôi ở bụi này, làm hắn vội ngồi thẳng người dậy. Hai người nói chuyện tình cảm mà cứ như đi đánh du kích, lúc Chu Dạ rút lui thì Vệ Khanh lại giơ cao lá cờ đầu, cứ thẳng bước đi tới, quấn quýt chặt lấy; chờ cho Chu Dạ quyết định đi vào, hắn lại lạt mềm buộc chặt, án binh bất động, yên lặng xem xét. Vệ Khanh còn vờ vịt nói: “Em vẫn là sinh viên, sao có thể để em mời cơm cơ chứ?”

Chu Dạ sợ hắn từ chối, vội nói: “Không sao, mời anh bữa cơm là việc đương nhiên, chỉ sợ anh không thích nơi nhỏ bé này.” Cô để ý bởi vì cô không biết chính xác tâm tư Vệ Khanh thế nào, trong lòng bất an. Đột nhiên hai người trở nên khách sáo như vậy, cô có chút không tự nhiên. Vệ Khanh giữ máy, cố ý nói: “Em chờ một chút, để anh xem xem.” Nhìn chằm chằm vào đồng hồ, ngó chừng kim giây đã quay được một vòng, sau đó mới gật đầu đồng ý. Ngón tay gõ gõ vào tay lái nói: “Em đang ở đâu? Anh đi đón em.” Biết rõ lại còn cố tình hỏi, hắn đã đi gần tới nhà nghỉ rồi còn đâu.

Chờ một phút kia, Chu Dạ cảm giấc như cả một thế kỷ trôi qua, vừa thẹn thùng vừa chờ mong, chưa bao giờ cô chủ động với Vệ Khanh như vậy. Vệ Khanh muốn cô nếm trải một chút mùi vị chờ đợi, ai bảo cô không tim không phổi, chưa gì đã đòi chia tay. Hắn cũng có cái tôi cá nhân, cái tính kiêu ngạo ích kỷ của đàn ông cơ mà.

Chu Dạ  vội vàng lắc đầu: “Không cần, em đã hỏi bà chủ, bác ấy nói ở gần đây có một quán mỳ Kiều Hương Viên, giá không đắt mà hương vị rất tuyệt. Anh có thích không? Em tới đó chờ anh được không?” Vệ Khanh nghe xong, cũng không khăng khăng đòi đón cô nữa. Chu Dạ vội vàng đứng dậy, rửa mặt thay quần áo. Định trang điểm một chút, nhưng nhớ ra lại không mang đồ theo, cô ra ngoài cũng chỉ mang theo hai bộ đồ để thay đổi, cảm thấy như vậy thoải mái, nhưng không ngờ lại xảy ra tình huống này. Khẽ thở dài, dùng nước vuốt vuốt tóc, tô chút son môi, rồi đi xuống dưới.

Vệ Khanh dừng ở góc đường nhìn thấy cô vội vàng vẫy taxi, cũng không nhanh không chậm lái theo sau. Quẹo trái quẹo phải qua mấy con đường mới dừng lại trước một cửa hàng, mặt tiền thấp bé, trang trí cũng bình thường, nhưng lại rất đông khác, tiếng người ồn ào náo nhiệt. Chu Dạ nhảy xuống xe, tìm một bàn gần cửa sổ, lật menu trong tay cũng không ngừng nhìn đồng hồ.

Từ xa hắn nhìn thấy cô chán nản nằm sấp trên bàn, cầm một chiếc đũa gõ gõ vào mặt bàn, lười biếng dựa vào trong xe, không hề có ý muốn xuống xe. Trước kia luôn là hắn chờ cô, lần này có cơ hội, nhất định phải để cô chờ hắn. Chu Dạ lại nhìn đồng hồ, đã hơn nửa tiếng, sao vẫn chưa thấy người đến? Không ngừng nhìn xung quanh phía trước cửa. Chờ đợi tới lúc không còn kiên nhẫn, muốn ra ngoài mua một bao thuốc, trong lòng cô cảm thấy lo lắng bất an, không thể kiềm chế được, đột nhiên nghĩ muốn hút thuốc.

Vệ Khanh quay đầu, đúng lúc nhìn thấy cô đứng dậy đi ra cửa, nghĩ cô sắp rời đi, vội đẩy cửa xe chạy tới. Oán giận trong lòng, cô gái nhỏ này, vẫn thiếu kiên nhẫn như vậy, chờ thêm mười lăm phút cũng không được. Vội vàng nói: “Xin lỗi em, bất ngờ có việc, nên tới chậm. Em sắp đi sao?” Thản nhiên nhìn cô một cái.

Chu Dạ chờ hắn lâu như vậy, đột nhiên lại nhìn thấy hắn, mọi lo lắng nhanh chóng tan thành mây khói, lắc đầu nói: “Không, em định ra ngoài mua ít đồ. Anh đã đến rồi, không ảnh hưởng tới công việc của anh chứ?” Cũng không đi mua thuốc lá, dẫn hắn vào trong, nhất thời không biết nói gì, không khí buồn tẻ.

Vệ Khanh cũng không trêu chọc cô giống thường ngày, giơ chén rượu trong tay nói: “Đang ở bên ngoài, cũng không mấy khi có dịp như vậy. Uống với anh chứ?” Chu Dạ ngoan ngoãn nói không dám, uống một hơi cạn sạch, chất lỏng theo yết hầu chảy xuống, đắng và nóng vô cùng. Trong lòng cô có nhiều điều muốn nói, nhưng lại không thể nói ra nên lời, toàn bộ như vướng ở trong lồng ngực. Nhìn thấy thái độ Vệ Khanh như vậy, tâm hơi lạnh. Nghĩ thầm, quên đi, coi như là người quen gặp lại, cùng nhau ra ngoài ăn bữa cơm là được. Những cái khác, không cần phải nghĩ thêm cho mệt óc. Sự lãnh đạm của hắn, làm cho cô nhớ tới sự thật tàn khốc, xa nhau nhiều ngày như vậy, giờ phút này, cô cũng không còn hy vọng gì nữa.

Cả tối, hai người không nói nhiều lắm. Chu Dạ cứ uống rượu, một ngụm lại một ngụm, chỉ trong chốc lát đã uống hết một chai to, Vệ Khanh nhìn nhìn, nhẹ giọng hỏi: “Chu Dạ, vì sao em lại không vui?” Chu Dạ lắc đầu. Hắn lại nói: “Không phải em đã đạt được đúng ước nguyện, chia tay với anh rồi sao?” Cô run rẩy nói: “Đại loại là vậy.” Bởi vì người trước mắt không vui. Hắn lại hỏi: “Như vậy, nói cho anh biết, em có hối hận không?”

Chu Dạ không trả lời, chỉ nói: “Em gọi anh ra, chỉ muốn gặp anh một lát. Có lẽ anh muốn nhanh chóng trở về, em nghĩ em nên mời anh ăn một bữa cơm mới đúng, rất cảm ơn vì lần này anh tới thăm em.” Hắn lắc đầu: “Không cần nói lảng sang chuyện khác, nói cho anh biết, có hối hận hay không?” Hắn muốn ép Chu Dạ tự mình thu hồi lời đã nói, cho nên cả buổi tối đều đang áp bức cô, muốn cô cúi đầu nhận thua.

Nhưng Chu Dạ cam chịu hết thảy mọi dày vò, cũng không mất đi lý trí, nói: “Lời đã nói ra, giống như bát nước đổ đi, không thể thu lại được. Chuyện đã làm, sao có thể hối hận.” Cô làm việc không thích hối hận, ngay cả khi đã mắc sai lầm. Vệ Khanh nghe giọng cô, rõ ràng là hối hận, nhưng có chết cũng không chịu thừa nhận, cực kỳ cứng đầu. Nói: “Chu Dạ, vì sao em lại muốn như vậy? Em có từng nghĩ, một số việc, cũng không phải em nghĩ là thế này, nhưng một khi đã bỏ lỡ, hối hận cũng đã muộn.”

Chu Dạ gật đầu, nói: “Có lẽ là vậy, nhưng với trí tuệ hiện giờ của em, cũng chỉ có thể làm như vậy mà thôi.” Cô còn trẻ, chưa có kinh nghiệm, coi như cưỡi ngựa xem hoa, như trăng rằm trong nước, tầm nhìn hạn hẹp, không thể nhìn rõ con đường mờ mịt trước mắt. Bám vào bàn đứng dậy, Vệ Khanh lại đi trước một bước trả tiền. Cô giữ hắn lại, thở dài nói: “Không được, lần này là em mời.” Vẻ mặt kiên quyết.

Vệ Khanh cảm thấy buồn cười, nói: “Chu Dạ, em đang làm gì vậy? Bữa tối cuối cùng sao?” Cô ảm đạm nói: “Có lẽ vậy.” Cô nghĩ bọn họ không còn có cơ hội cùng ăn chung bữa cơm nữa rồi. Vệ Khanh hơi tức giân, cô vẫn cứ hồ đồ ngu ngốc như vậy. Chu Dạ bỏ mặc hắn, một mình bước ra ngoài, bước chân lảo đảo, say không nhẹ. Vệ Khanh đuổi theo phía sau, giữ chặt cô lại, nói: “Nếu không hối hận, vì sao lại hẹn anh ra đây?” Chu Dạ nhìn hắn, nửa ngày sau mới nhẹ giọng nói: “Bởi vì anh tới thăm em, em rất cảm động.”

Hắn hỏi: “Sau đó thì sao? Hết rồi à?” Cô không nói. Hắn cảm giác hận không đánh cho cô tỉnh lại được, nói: “Chu Dạ, nếu thích vì sao lại không chịu nói ra? Nếu đã hối hận, vì sao lại không dám sửa sai?” Chu Dạ mở mắt nhìn hắn, mắt đỏ ửng, thì thàm hỏi: “Sửa sai?” Giọng nói mơ hồ không rõ.

Vệ Khanh gật đầu, “Đương nhiên, giống như thế này…” nhân lúc trời tối ôm lấy cô, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đỏ thắm của cô, mấy ngày nay nhớ nhung không ngớt, mùi thơm quen thuộc lẫn với mùi rượu ngào ngạt, mềm mại triền miên, làm mê muội lưu luyến. Thở hổn hển, nhẹ giọng ở bên tai cô nói: “Thu lại lời nói trước kia của em, anh sẽ tha thứ chuyện em tùy tiện nhất thời.” Hắn không muốn lại nhìn thấy cô buồn bực không vui, cho nên định tha thứ cho cô. Nhưng nửa ngày vẫn không thấy cô có phản ứng. Hóa ra cô dựa vào vai hắn, an tâm ngủ say. Mắt nhắm lại, hô hấp đều đều, hơi rượu thoang thoảng phả ra.

Tính toán của Vệ Khanh lại thất bại. Người tính không bằng trời tính, cả đêm bao nhiêu gian kế đều đã được hắn lôi ra dùng hết, nhìn Chu Dạ vì hắn mà đau lòng, nghĩ muốn cô khuất phục, lại không đoán được cô lại say tới mức không biết trời đất.

Đỡ cô ngồi xuống, thấy trong giấc mơ, cô nhíu mày, tâm sự nặng nề, mặt co mày cáu, bỗng nhiên không đành lòng, bỏ đi bỏ đi, cho cô bài học nhỏ là được rồi. Hắn vẫn thích nhìn thấy dáng vẻ đàng hoàng, kiêu ngạo vô pháp vô thiên của cô, làm cho người ta vừa yêu vừa hận.

Hắn đem cô về khách sạn mình ở, lúc ôm cô lên, cô còn giơ tay ôm lấy hắn, thì thào nói gì đó, mơ hồ, không rõ ràng. Vệ Khanh nghe hình như cô gọi cha mẹ, trong lòng cười khổ. Đặt cô nằm xuống giường, cô lại nắm chặt góc áo hắn không buông. Vệ Khanh vặn nhỏ ngọn đèn, nhìn gương mặt đỏ ửng vì say rượu của cô, không kiềm chế nổi, dù cố gắng thế nào cũng không thoát được. Liếm nhẹ môi cô, thì thầm: “Nếu không buông ra, sẽ ăn em luôn đó.”

Bất đắc dĩ cởi áo khoác, mặc kệ cho cô nắm chặt. Vừa đắp chăn cho cô, cô lại đạp chăn ra, lộ người ra bên ngoài, Vệ Khanh lắc đầu, ngủ cũng không ngoan. Hắn cũng không phải là người quân tử, thừa dịp cô ngủ say không biết gì, tùy tiện hôn cô. Thấy cô rên rỉ một tiếng: “Vệ Khanh…” hắn tưởng cô tỉnh, hoảng sợ. Thấy cô cau mày, quay đầu đi, lại tiếp tục ngủ, hóa ra là nói mơ.

Trong mơ còn nhớ tới hắn, điều này làm hắn đắc ý dào dạt.

Sáng sớm hôm sau, Chu Dạ tỉnh lại, hơi đau đầu, lại thấy Vệ Khanh nằm bên cạnh, hoảng sợ. Vội vàng đẩy hắn, quát: “Sao anh lại ở đây?” Vệ Khanh bị đẩy, thiếu chút nữa ngã xuống đất, bị chấn động không nhỏ, vội vàng ổn định lại thân mình. “Sáng sớm, còn chưa có tỉnh ngủ, em làm gì thế, cẩn thận ngã xuống bây giờ.”

Chu Dạ cúi đầu kiểm tra, quần áo còn nguyên vẹn, nhẹ nhàng thở ra, nói: “Coi như anh thành thật!” Vệ Khanh thấy cô như vậy, buồn cười, cười xấu xa nói: “Vậy còn không thưởng cho anh sao?” Nói xong, sáp mặt lại gần. Cô mắng: “Đi đi đi! Đừng có quấy rối nữa.” Luống cuống ngồi dậy mặc áo khoác. Vệ Khanh đi xuống, ôm cô nói: “Vẫn sớm mà, mới sáu rưỡi, vội gì chứ!”

Cô chất vấn: “Vì sao em lại ở đây?” Hắn nhún vai nói: “Em uống say.” Cô nổi giận: “Vì sao không đưa em về nhà nghỉ?” Vệ Khanh liếc nhìn cô một nói, trấn tĩnh nói: “Ngày hôm qua em không cho anh đi đón, anh làm sao biết em ở chỗ nào?” Cô á khẩu không trả lời được, đành phải cam chịu, nói: “Vệ Khanh, anh là đồ tiểu nhân.” Vừa vội vừa giận, đã chia tay rồi, sao còn ở cùng một giường với hắn chứ!

Vệ Khanh lười biếng dựa vào thành giường, nhìn cô giận tới mức mặt đỏ bừng, cố ý trêu cô: “Chu Dạ, tối qua uống rượu, có còn nhớ mình nói gì không?” Cô thấy hắn không có ý tốt, đề cao cảnh giác, không chút do dự, lắc đầu: “Không nhớ rõ.”

Vệ Khanh nhíu mày nhìn cô cười, nói: “Thật không nhớ sao? Có muốn anh nói cho em nghe không?” Tuy cô uống rượu, nhưng vẫn còn có chút ấn tượng, chính mình lúc uống rượu không thường nói chuyện nha, có nói cũng không chính xác. Vội nói: “Không cần, không cần! Mới sáng sớm, ai cần nghe anh nói hươu nói vượn chứ!” Đi giầy vào, muốn rời đi.

Vệ Khanh ngăn cô lại, nhẹ nhàng thổi thổi bên tai cô nói: “Tối hôm qua em khóc lóc ầm ĩ, nói thích anh, hôm nay lại trở mặt rồi, quá đáng!” Cô vừa thẹn vừa giận, đẩy hắn, hung hăng nói: “Anh lại nói lung tung, em sẽ không để anh yên.” Vệ Khanh lộ ra dáng vẻ lưu manh: “Anh ước gì em không để anh yên!”

Chu Dạ tức quá hét lên: “Anh lại nói lung tung!” Không thể biện minh cho chính mình, tức giận vung tay giơ chân ra. Vệ Khanh còn không buông tha cô, cố ý hỏi: “Em chưa nói cái gì cơ?” Cô dễ dàng bị dụ, nói: “Em thích anh.” Nổi giận đùng đùng nói: “Em chưa từng nói qua.” Giống như một đứa nhỏ cố tình gây sợ. Vẫn không biết rằng mình đã trúng bẫy của hắn.

Vệ Khanh muốn cười mà không được, còn phải cố gắng kiềm chế, nghiêm chỉnh nói: “Sao lại có thể chưa nói? Anh sợ em chối cãi, cho nên còn thu âm. Không tin thì anh bật cho em nghe.” Làm bộ muốn mở điện thoại.

Chu Dạ bị dọa, liên tục nói: “Em không muốn nghe, không muốn nghe.” Thẹn quá hóa giận, giật lấy điện thoại của hắn, ném mạnh xuống đất. Vệ Khanh mặc cho cô phát tiết, vắt chéo hai chân nói: “Lời đã nói ra, giống như bát nước đổ đi, không thể thu lại được.”

Chu Dạ cảm thấy mất hết mặt mũi, lườm hắn không nói lời nào, đột nhiên xoay người, ôm mặt chạy đi, đúng là không cần sống nữa, nếu không sẽ bị hắn chế giễu cả đời. Vệ Khanh đi theo phía sau, liên tục gọi mà cô cũng không thèm để ý tới, vẫy taxi trở về.

Đối với việc cả đêm cô không vệ, cô đã chuẩn bị tâm lý sẽ bị Tiếu giáo sư mắng. Không ngờ khi Tiếu giáo sư thấy cô, chỉ gật gật đầu nói: “Nhanh về chuẩn bị đồ đi, mang theo giá vẽ, chúng ta mượn được công viên, xe đã chờ ở dưới lầu rồi.” Cô rụt vai, vội vàng chạy về phòng.

Về phòng, mọi người đều dùng ánh mắt ái muội nhìn cô. Cô ra vẻ bình tĩnh nói: “Nhìn cái gì, chưa từng thấy qua mình a. Chỉ ở nhà bạn một hôm, cũng không có gì.” Giọng nói hết sức vững vàng, biểu hiện như không có việc gì xảy ra. Mọi người cười nói: “Bạn xem, bạn xem, tự mình hiểu sai, chưa đánh đã khai a. Chúng mình đã nói gì đâu.” Chu Dạ buồn bực, cả buổi sáng không ngẩng đầu lên.

Trên xe, cô hỏi Lưu Nặc chuyện đêm qua cô không về thì Tiếu giáo sư có nói gì không. Lưu Nặc nói: “Tối hôm qua, mười giờ hơn rồi mà bạn còn chưa về, Tiếu giáo sư rất nóng ruột, hỏi bọn mình có biết bạn đi đâu không, còn cố gắng gọi điện cho bạn. Hình như là vị rùa vàng kia của bạn nghe máy, nói muộn rồi, mai sẽ đưa bạn về. Lúc ấy Tiếu giáo sư nhíu mày thôi, cũng không tỏ vẻ gì cả.”

Chu Dạ xấu hổ, ngồi kiểm điểm bản thân, sau này sẽ không uống say như vậy nữa! Chuyện này mọi người đều biết, sau này cô không dám ngẩng đầu lên nhìn ai nữa.

Tám giờ sáng, bọn họ tới khu đông bắc nội thành, nơi có danh lam thắng cảnh nổi tiếng ở ngoại ô Nam Kinh, công viên quy hoạch chỉnh thể dựa vào núi, rộng lớn vô cùng. Trời xanh mấy trắng, non xanh nước biếc, không khí tươi mát, không nhiễm bụi trần, làm cho ánh mắt mọi người sáng người, tràn đầy thư thái. Toàn thể nhân viên đứng bên ngoài đoàn, hướng dẫn viên du lịch thu đủ thẻ sinh viên, đưa vé cho mọi người trong đoàn, mỗi người chỉ mất ba mươi tệ, so với du khách bình thường đã rẻ hơn rất nhiều.

Thực ra cái gọi là lâm viên nghệ thuật, bọn họ cũng không phải cực kỳ yêu thích, đơn giản chỉ coi là một buổi dã ngoại. Vào công viên, mọi người tự tìm cho mình một góc riêng. Chu Dạ cũng không cảm thấy hứng thú lắm, nhưng bên trong hoa nở rất đẹp, những cánh hoa nở bung, đủ mọi màu sắc, một ngọn gió lướt qua làm cảnh vật trước mắt thêm phần xuân sắc, tung bay phất phới. Mọi thứ quá kỳ diệu, đẹp không sao tả xiết.

Mọi người theo nhân số chia làm chín tổ, đỡ cho mọi người đi lạc lung tung. Đương nhiên Chu Dạ, Lưu Nặc và Trương Suất một tổ, chọn thạch viên mới xây xong, cảnh đẹp như tranh, không nói lên lời. Chu Dạ bỏ một tờ báo ngồi xuống bậc thang, phía sau là một biển hoa với những màu hồng và màu vàng đan xen lẫn nhau, khí thế bừng bừng. Trong gió thoảng tới mùi hương hoa thơm ngào ngạt, thấm vào ruột gan. Chu dạ mặc áo khoác trắng, đối lập với biển hoa trước mắt, nhan sắc bắt mắt, cảnh đẹp giai nhân, rất có sức lôi cuốn.

Chu Dạ ngẩng đầu vẽ bức tranh sở viên, sở đình, sở hiên Hồ Bắc, nhà thủy tạ với đình, hành lang đặc sắc. Vẽ một lát, lại mở máy ảnh chụp loạn vài tấm. Trương Suất từ xa đi tới, thấy cô nâng tay chạm vào cánh hoa, khóe miệng mỉm cười, giật mình nhận ra mình đang đứng ở đâu, chụp cô một kiểu.

Chu Dạ phản ứng lại, nhíu mày hỏi: “Sao lại tới đây? Bạn không vẽ à?” Hắn cười: “Nghỉ một lát đã.” Cô kêu ầm lên: “Cho mình xem bức ảnh vừa rồi bạn chụp mình thành cái hình gì!”Cô giành lấy máy ảnh trong tay nhìn xuống, nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của mình, muốn xóa đi. Trương Suất dịu dàng nói là rất đẹp, nhưng Chu Dạ cười không nổi, nói: “Bạn đừng để mình làm hỏng cảnh xuân của bạn chứ, thực ra vừa rồi mình rất muốn hái, nhưng do dự nửa ngày, vẫn là buông tay.” Trương Suất lắc đầu cười, không nói gì.

Hai người cúi lưng đứng sau bụi hoa nói chuyện phiếm, chợt nghe Lưu Nặc lớn tiếng gọi: “Chu Dạ, Chu Dạ!” Cô phủi phủi bùn đất trên tay, nửa ngồi nửa quỳ đứng dậy: “Chuyện gì thế, sao gọi lớn tiếng vậy?” Nhìn thấy mặt người đi theo phía sau, đôi mắt trợn tròn, suy sụp ngồi xuống.

Đúng như mọi người vẫn nói, không phải oan gia không đụng đầu.

(Có lẽ là yêu) Chương 32: Lệ Giang

Edit: Ishtar

Vệ Khanh mặc áo sơ mi trắng quần âu, dưới chân đi giầy thể thao, dáng bộ nhàn hạ, lộ ra dáng vẻ thanh niên ưu tú không ít, đạp lên đám đất vụn đi về phía Chu Dạ.

Chu Dạ không có cách nào khác, nhìn hắn mà thấy đau đầu, đành đứng dậy, nghiêm mặt hỏi: “Sao anh lại tới đây? Bọn em đang vẽ vật thực.” Giọng điệu không vui, trách Vệ Khanh liều lĩnh. Hắn cười cười nói: “Anh biết, nhưng có việc cần tìm em.” Quay đầu nhìn thấy Trương Suất ở bên cạnh, sắc mặt trầm trầm, không nói gì.

 Trương Suất khách sáo nói: “Vệ tiên sinh, xin chào.” Vệ Khanh nhìn hắn, ra vẻ ngạc nhiên, vươn tay cười nói: “Trương thiếu gia, xin chào.” Sắc mặt Trương Suất thay đổi, nhưng cũng đưa tay ra bắt. Ở một số nơi chào hỏi nghi thức, mọi người đều gọi hắn là Trương thiếu gia, thật lòng thì hắn không thích bị gọi như vậy, nhưng không có cách nào khác. Thế nên nhiều người không hiểu, thấy hắn cũng gọi như vậy, làm cho hắn rất bối rối. Nhưng Vệ Khanh không phải là không hiểu, mà là cố ý, cố ý gây khó dễ cho hắn.

Vệ Khanh còn nói: “Sao Trương thiếu gia lại ở đây vậy? Ồ… suýt nữa thì quên mất, cậu là bạn học của Tây Tây.” Lần đầu tiên trước mặt người ngoài, hắn gọi Chu Dạ như vậy, giọng điệu thân mật. Đừng nói là Trương Suất nghe xong cảm thấy có chút khó chịu, ngay cả Chu Dạ cũng giật mình, cả người nổi đầy da gà, dùng mắt trừng hắn. Vệ Khanh ra vẻ như không có gì xảy ra, phủi cánh hoa trên vai cô, động tác thân thiết. Trương Suất nhìn thấy, vẫn không nói gì, lấy cớ rời đi.

Tâm địa Vệ Khanh thật độc, không thể chống đỡ nổi, đả kích người ta như vậy, Trương Suất căn bản không phải là đối thủ của hắn. Cho dù có ý muốn thế nào, cũng chỉ có thể biết khó mà lui, huống cho bản thân hắn đã có nhiều chuyện không thể tự giải quyết.

Lưu Nặc cười nói: “Chu Dạ, sao bạn lại trốn ở đây, hại Vệ tiên sinh tìm bạn khắp nơi.” Chu Dạ vội nói: “Mình có trốn đâu, thấy bên này hoa nở rất đẹp, mới ngồi xuống.” Chuyện này nên nói rõ ràng, cô cũng không có ý trốn tránh ai, không biết Vệ Khanh sau lưng đã nói chuyện gì nữa. Quay đầu lại, hỏi hắn: “Anh tìm em có việc gì?” Nghiêm túc. Vệ Khanh dẫn cô đi về phía trước, thở dài nói: “Anh phải về gấp, nên trước khi đi cố ý tới gặp em một chút. Em cũng không thèm cười với anh một cái, cứ như có thù oán gì với người ta không bằng.”

Chu Dạ “Hừ” một tiếng, cũng không phải là có thù oán sao, rầu rĩ nói: “Lúc sáng có nghe anh nói phải về đâu?” Người này nói đến là đến, nói đi là đi, giống như một cơn gió, không thể nào đoán trước được. Vệ Khanh nhìn xung quanh không có ai, ôm cô cười nói: “Có nhớ anh không?” Cô xoay ngang xoay dọc cũng không tránh được, nổi giận đùng đùng nói: “Đang ước anh đi thật mau đi!” Chưa từng thấy ai có da mặt dày như hắn, lì lợm.

Vệ Khanh cười hì hì trêu cô: “Thật sao? Hôm qua hình như có ai ấp úng gọi điện cho anh hỏi có phải anh đã đi rồi không ấy nhỉ? Nói đi, có nhớ anh không?” Cô đỏ mặt quát: “Quỷ mới nhớ anh! Ban ngày ban mặt, đừng có ôm ấp lung tung!” Lắc mình tránh khỏi móng vuốt của Vệ Khanh. Hắn lại lò dò tới gần cô: “Đột nhiên công ty có việc gấp, anh phải trở về xử lý. Xe dừng ở bên ngoài, anh phải đi ngay, em có muốn nói gì với anh không?”

Chu Dạ cúi đầu không nói lời nào. Vệ Khanh thở dài, bỗng nhiên nghiêm mặt nói: “Chu Dạ, tối qua em đã nói thích anh, coi như chúng ta làm hòa. Sau này đừng có động chút lại đòi chia tay, anh giận lắm.” Cô lắc đầu: “Vệ Khanh, không phải em nói đùa, em nói thật mà.” Trong mắt ánh lên tia bi thương.

Vệ Khanh kéo cô ngồi xuống, dịu dàng nói: “Chu Dạ, anh tới gặp em, chính là muốn biết rốt cuộc trong lòng em nghĩ gì. Trước kia anh từng hẹn hò với nhiều cô gái, mọi loại đều đã gặp qua, đều là đôi bên tình nguyện, không hợp thì chia tay. Nhưng tới khi gặp em, chưa bao giờ anh thật lòng như vậy. Anh thừa nhận, lúc đầu anh không có ý tốt, nhưng dần dần, đi vào quỹ đạo, vô hình chung có một loại cảm giác, không chịu sự khống chế của anh. Anh cũng không sao hiểu nổi bản thân, vì sao lại kiên trì với em đến vậy. Chuyện tình cảm, giả thành thật thì thật cũng thành giả, thói quen là do lâu ngày mà hình thành nên, không thể nói rõ. Chu Dạ, anh đã trải qua nhiều chuyện, mới hiểu được, hai người đều có tình cảm với nhau, đã là không dễ dàng, huống chi là thích. Cho nên, mới không thể dễ dàng buông tay, không thể nói chia tay đơn giản như vậy được. Anh là thật lòng, cho nên, hi vọng em hãy suy nghĩ cho kĩ rồi hẵng đưa ra quyết định.”

Chu Dạ xúc động, cúi đầu nói: “Đúng vậy, dây dưa càng sâu, có muốn buông tay cũng không dễ dàng. Nhưng thích là một chuyện, còn muốn ở bên nhau mãi mãi lại là một chuyện khác. Sự thật luôn không dễ dàng như vậy. Vệ Khanh, anh có biết, em cũng không phải là người tùy tiện.” Vấn đề giữa hai người bọn họ, giống như núi cao, cứ lơ lửng chắn ngang, đâu chỉ là môn đăng hộ đối, không phải chỉ cần thích là giải quyết được mọi vấn đề.

Vệ Khanh đỡ vai cô, nhìn vào mắt cô nói: “Chu Dạ, mỗi khi đối mặt với sự thật, em luôn có đủ dũng khí, vì sao lại nói như vậy chứ?” Câu hỏi khiến Chu Dạ xấu hổ, chính vì thích mới nảy sinh ra cảm giác e ngại, muốn lùi bước. Đúng vậy, trong chuyện tình cảm, cô là người đầu tiên lùi bước. Cô còn trẻ, chưa thể xác định xem Vệ Khanh có đáng để cô gửi gắm cả cuộc đời hay không.

Vệ Khanh vuốt tóc cô hất về phía sau, động tác dịu dàng, nói: “Có lẽ anh vẫn chưa đủ thành ý, nếu đã như thế này, anh sẽ chứng minh cho em xem. Nhưng em phải thực hiện cùng anh mới được. Chu Dạ, tình cảm là chuyện hai người, anh thể hiện thành ý, thì em cũng can đảm đón nhận.”

Chu Dạ giữ tay hắn áp lên má, bị lời nói của hắn làm suy nghĩ hỗn loạn, một khoảng cách lớn như vậy, cô có thể vượt qua được sao? Cô cảm thấy sợ hãi. Vì thế nói: “Vệ Khanh, em không biết, em rất bối rối.” Vệ Khanh giơ tay nhìn đồng hồ, nói: “Em cứ suy nghĩ cẩn thận, bao giờ nghĩ thông suốt thì nói tiếp. Đến giờ rồi, anh phải đi đây. Ở đây phong cảnh hữu tình, làm người ta nóng lòng muốn thoát khỏi trói buộc của trần thế, phải không?”

Hôn lên môi cô, nói: “Mùa xuân ở Vân Nam thay đổi thất thường, ra ngoài nhớ mang ô nhé.” Xoay người rời đi. Chu Dạ nhìn theo bóng dáng hắn biến mất ở chỗ ngoặt, thẫn thờ ngồi chỗ hòn giả sơn. Trời trong xanh, giống như được một làn nước rửa qua, xanh thẳm không một vết gợn; gió xuân ấm áp thổi nhẹ, mang tới mùi thơm cây cỏ ngào ngạt, làm người ta say mê, bên cạnh lại có nước chảy róc rách từ thác cao, đứng trên cao nhìn xuống, như mây như khói, dưới ánh mặt trời, hơi nước dày đặc, mơ hồ nhìn thấy cầu vồng ẩn hiện. Cảnh đẹp như vậy, khiến cô nhớ mãi, tâm tình không thể nói lên lời.

Lưu Nặc tới gần cắt ngang suy nghĩ của cô, đưa cho cô một chiếc ô gấp. Chu Dạ hỏi là ai. Lưu Nặc giải thích: “Mình ra tới cửa, gặp Vệ tiên sinh quay trở lại, anh ta nhờ mình đưa ô cho bạn.” Chu Dạ lặng lẽ nhận lấy, không nói gì, dịch sang một bên nhường chỗ.

Lưu Nặc ngồi xuống hỏi: “Tâm sự nặng nề như vậy, phiền não sao?” Chu Dạ gật đầu: “Ừ, mình đang do dự.” Lưu Nặc dò hỏi: “Vì sao? Vì Vệ tiên sinh ư? Anh ta có vẻ đối xử rất tốt với bạn.” Chu Dạ gật đầu, thở dài: “Đúng thế.”

Lưu Nặc thấy cô không tập trung, không quấy rầy nữa, đứng dậy rời đi. Chu Dạ phiền muộn nửa ngày, đột nhiên nhảy phắt dậy,  vung tay chém vào không khí, đúng là không có tiền đồ gì cả, thích thì thích, sợ cái gì chứ! Cũng không phải lên núi đao, xuống biển lửa, nghĩ nhiều như vậy làm gì. Bao giờ không thích nữa, đá một cái là xong, cùng lắm là khóc lóc vài ngày, cũng không chết được!

Áp lực mấy ngày nay tan thành mây khói, cô thoải mái vặn vặn thắt lưng, bung ô Vệ Khanh đưa cho, ngồi xuống dưới bãi cỏ. Sau đó gọi điện cho Vệ Khanh: “Anh đang ở đâu?” Hắn hỏi có việc gì không. Cô kiêu ngạo nói: “Vệ Khanh, nếu thật sự anh đối xử tốt với em, lập tức xuất hiện trước mặt em đi, cho anh một tiếng đó.” Để xem hắn làm thế nào, muốn theo đuổi bạn gái thì phải trả giá lớn. Không nói hai lời, lập tức tắt nguồn.

Vệ Khanh nghe cô nói xong, mãi một lúc sau mới có phản ứng, mừng rỡ không ngớt. Tiếp viên hàng không đứng bên cạnh nhắc nhở hắn: “Tiên sinh, máy bay sắp cất cánh, mời ngài tắt điện thoại.” Vệ Khanh gật đật, chờ cô ta đi khỏi, lập tức mở điện thoại ra, lại nghe thấy tiếng một tiếp viên hàng không khác, không được gọi điện thoại! Hắn lại phải tắt máy, biết làm thế nào đây! Sau một tiếng phải xuất hiện trước mặt cô, chẳng lẽ bây giờ hắn nhảy từ trên máy bay xuống?

Chu Dạ nhìn đồng hồ, đã tới giờ mà vẫn chưa thấy người đâu, vì thế lại bật nguồn. Lúc nãy xúc động, nói chuyện không suy nghĩ, không nghĩ tới có khả năng hắn đã lên máy bay, vì thế nói đùa. Nhún vai, không để ý tới. Nhưng Vệ Khanh thì không giống như vậy, liên tục gọi điện tới, mồ hôi vã ra như tắm. Nghĩ vất vả lắm Chu Dạ mới thông suốt, bị hủy như vậy, làm sao hắn chấp nhận nổi! Cố nghĩ mọi cách mà không được, một tiếng đồng hồ trôi qua, hắn đứng ngồi không yên, trên trán mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, không ngừng nghĩ làm thế nào để giải thích cho cô hiểu! Lần này nhất định không thể để hỏng việc!

Chu Dạ vừa bật nguồn xong, liền nhận được cuộc gọi của hắn: “Chu Dạ, lúc em gọi điện, anh đã lên máy bay rồi. Em chờ nha, chiều có chuyến bay tới Côn Minh, anh sẽ quay lại tìm em.” Cô hỏi: “Anh đã về tới Bắc Kinh rồi sao? Nhanh vậy?” Vệ Khanh nói không phải, vẫn còn đang ngồi trên máy bay.

Cô đứng bật dậy, hoảng hốt nói: “Sao lại gọi điện trên máy bay chứ?” Có biết suy nghĩ không vậy? Vệ Khanh lau mồ hôi nói: “Không có cách nào khác! Ai bảo em nói tắt là tắt máy luôn! Anh đã hỏi tiếp viên hàng không rồi, buổi chiều có chuyến bay tới Côn Minh, lúc đó anh sẽ tới tìm em.” Cô đúng là rất giỏi ép buộc người nha!

Cô vội nói: “Anh đã về Bắc Kinh rồi còn quay lại làm gì. Anh cứ lo giải quyết công việc đi. Em nói đùa thôi, anh còn tưởng thật sao, bảo đến là đến à, phải xử lý chuyện quan trọng trước chứ. Trên máy bay không được gọi điện, mau tắt máy đi.” Vội vàng cúp máy, Vệ Khanh tức mà không làm được gì, hắn căng thẳng suốt một tiếng, kết quả chỉ vì cô nói đùa à? Có phải muốn chỉnh hắn hay không? Hắn tức giân, cũng không thèm quay lại tìm cô, đi thẳng tới công ty.

Đến tối, lại thay đổi ý định, bỏ đi, vất vả lắm mới hòa giải được, phải ngọt ngào như mật mới đúng chứ. Vì thế lại gọi điện tới: “Hôm nay chơi vui không?” Chu Dạ xoa xoa mắt nói: “Chơi đâu mà chơi, bọn em phải đi vẽ vật thực mà, mệt lắm.” Quay lại nhìn đồng hồ, nói: “Trễ thế này, anh còn chưa ngủ sao?” Vệ Khanh thở dài: “Ngủ à? Sợ là phải thức suốt đêm ấy chứ.” Công việc mấy ngày tồn đọng lại, đủ khiến hắn luốn cuống chân tay. Chu Dạ thường xuyên thức đêm vẽ tranh, cũng không để ý lắm, chỉ “ừ” một tiếng.

Vệ Khanh phàn nàn: “Chồng em làm việc cả đêm, em cũng chẳng tỏ thái độ gì cả, sao có thể lạnh lùng như thế chứ?” Chu Dạ nghe xong, ngồi bật dậy nói: “Anh lại nói lung tung rồi!” Vệ Khanh tự xưng là chồng em khiến cô hoảng hồn. Hắn bĩu môi cười: “Anh nói sự thật mà, lung tung gì chứ!” Cô nhíu mày, hắn còn kêu là nói sự thật, mệt quá đi! Có mà mặt trời mọc đằng tây ấy! Người nào đó, suốt ngày đấu võ mồm với cô toàn chiếm lợi thế là sao?

Nghiêm mặc nói: “Về sau không được nói lung tung nữa, nghe chẳng tự nhiên chút nào!” Hắn nói: “Sao lại không tự nhiên chứ, nghe vài lần thành quen ấy mà. Chồng em từ ngàn dặm xa xôi đuổi theo vợ yêu, hiện tại mệt không thở ra hơi, không thể làm gì, em còn đả kích anh như vậy. Em gọi một tiếng chồng ơi, anh sẽ không mệt nữa.” Lại làm ra vẻ lưu manh.

Chu Dạ nổi giận mắng: “Nói năng ngọt xớt, cợt nhả! Không thèm nghe anh nói nữa, em đi ngủ!” Vệ Khanh vội nói: “Ta nói năng ngọt xớt gì chứ? Không phải bạn bè em đều gọi như vậy sao?” Chu Dạ á khẩu, đúng là rất nhiều bạn bè gọi nhau là chồng vợ, nhưng áp dụng vào bản thân, lại thấy hoảng hồn. Vệ Khanh không phải trẻ con nhăng nhít, sao có thể gọi lung tung như vậy chứ?

Vệ Khanh cứ nói này nói nọ mãi: “Anh ở văn phòng một mình, bên ngoài tối đen như mực, ngay cả người nói chuyện cũng không có. Làm việc hùng hục, ngay cả chén trà cũng không được uống, vừa về đã phải họp ba cuộc họp, tất vả đều vì em, em phải an ủi anh chứ. Hôm nay có nhớ anh không?” Chu Dạ bị ép buộc, liên tục nói: “Nhớ nhớ, nhớ đến sắp nát tim rồi! Anh có cần em nói nhớ anh tới đỏ mặt không?” Lời buồn nôn này, chính cô cũng không chịu nổi.

Vệ Khanh cười cười, nhìn chằm chằm vào máy tính trước mặt: “Ngày mai ở Côn Minh có mưa, em chú ý chút, nhớ mặc nhiều đồ vào đấy.” Chu Dạ nghe bên ngoài có tiếng mưa rơi, ngáp một cái, nói: “Lúc chiều đã thay đổi thời tiết rồi, có mưa, may mà anh để ô lại cho em, nếu không đã ướt sũng rồi, quần áo cũng chưa thay.” Nhớ tới cái ô, trong lòng lại cảm thấy ấm áp dễ chịu. Hắn du côn, vừa háo sắc, vừa lưu manh, nhưng lại săn sóc cô rất cẩn thận.

Buổi sáng tỉnh dậy, điện thoại vẫn đặt ở bên tai, hóa ra tối hôm qua đang nói chuyện lại ngủ quên mất; cô thầm mắng bản thân hoang phí, điện thoại đường dài tốn tiền như vậy, lại còn ngủ quên. Dù nói chuyện tình cảm cũng không nên để tài chính bị thâm hụt chứ.

Mọi người ở Côn Minh năm ngày, sau đó đi xe khách tới Lệ Giang. Lệ Giang là chốn bồng lai tiên cảnh, phảng phất giống cõi niết bàn, ngăn cách với trần thế, làm những du khách từ phương xa tới đây như được tẩy trần mọi tục khí trên người, bớt đi phần nào mệt mỏi của chuyến đi. Thành cổ được núi bao quanh, nước ôm trọn, phong cảnh tuyệt đẹp, ban đêm những vì sao sáng ngời, cảm giác trời cao thật gần, có thể vươn tay lên hái sao, vẻ đẹp khiến người ta say mê, như thế đã đủ lắm rồi. Chu Dạ chưa từng nhìn thấy bầu trời đêm nào đẹp như vậy, giống như một nơi bí mật mà cô vô tình xâm nhập, hoang mang, ngạc nhiên,… Tất cả ngôn ngữ cũng không đủ biểu đạt được sự rung động của nội tâm.

Bọn họ đi tới công viên Hắc Long Đàm ở phía bắc thành cổ Lệ Giang để xem mặt trời mọc, cảnh tượng rộng lớn đồ sộ, đứng bên hồ có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của Ngọc Long Tuyết Sơn dưới đầm, bức tranh này cho tới nay vẫn bảo tồn đầy đủ kiến trúc Mộc phủ thời nhà Minh cùng với những bức tường loang lổ phai màu, đậm nét văn hóa Nạp Tây; thuê xe đạp đi quanh thành cổ, ở nhờ nhà người dân địa phương, ăn đủ món ăn truyền thống bình dân nơi này, buổi tối sà vào các cửa hàng tạp hóa mua đồ lưu niệm, bước những bước chậm rãi trong mưa đi trên cầu Thanh Long, ung dung tự tại, đứng bên hồ sen ngắm những mái ngói đỏ đã phai mờ…

Công viên Hắc Long Đàm

Hình ảnh núi Ngọc Long Tuyết Sơn soi bóng xuống đầm Hắc Long

Cảnh đẹp cứ như vậy in sâu vào trong tâm trí, Chu Dạ cảm thấy chuyến đi này không tệ, vô cùng sảng khoái.

Cô gọi điện cho Vệ Khanh, hưng phấn tới mức nói năng lộn xộn: “Buổi tối bọn em ở khách sạn ở thành cổ, vừa sạch sẽ, lại còn thoải mái và tiện nghi nữa; đi quảng trường Tứ Phương ăn món nộm, ăn nộm gan nha, cháo cá nướng, gà rang muối, bánh bột lọc… Mùi vị rất tuyệt, ăn ngon lắm, em còn mua được rất nhiều quà lưu niệm, rất đẹp, về sẽ tặng cho anh a…” Cô vui vẻ khoe với hắn, Vệ Khanh nghe xong rất hâm mộ. Không phải hắn chưa từng tới Lệ Giang, nhưng lại thấm đẫm mùi thương trường, buổi tối say mê uống rượu, nơi nơi đến đều là quán bar, nhưng từ lời Chu Dạ nói ra, lại là một phong cảnh khác, yên bình chất phác, cổ kính, tĩnh lặng như xử nữ, cảnh đẹp khó quên, giống như thiên đường nhân gian.

Chỉ cần tuổi trẻ, đến nơi đâu cũng đều lưu lại được tiếng cươi tươi trọn vẹn ấy.

Chu Dạ cười: “Hì hì, ai bảo anh không đến, thật sự là đáng tiếc … Em và Trương Suất đi Bạch Sa cổ trấn, nơi đấy có những bức tranh đặc biệt, em còn vẽ mấy cây cột mốc Nạp Tây, vẽ giống như đú nha, cột mốc của bọn họ rất đặc biết, lúc về cho anh xem a…”

Vệ Khanh cắt ngang lời cô: “Sao em lại ở cùng một chỗ với Trương Suất chứ?” Mấy ngày nay hắn nghe cô nói chuyện, đều nghe thấy tên Trương Suất, không khỏi ăn dấm chua hai ba lần, rốt cuộc cũng không chịu nổi. Chu Dạ giải thích: “Em, cậu ấy và  Lưu Nặc ở cùng một tổ mà, đương nhiên phải cùng nhau hoạt động. Mấy hôm nay, Trương Suất còn giúp bọn em rất nhiều việc, anh đừng có ghét cậu ấy.”

Vệ Khanh “Hừ” một tiếng, nói: “Ngày kia các em không về à? Nếu không, anh cũng tới Lệ Giang nhìn một chút. Tiện đường đi cùng em trở về.” Hai ngày nay hắn rảnh rối, lại bắt đầu mờ ám, đối với Trương Suất lại cẩn thận đề phòng. Cô vội vàng ngăn cản: “Anh tới đây làm gì chứ? Bọn em là đi học mà, không phải tới ngắm cảnh du lịch.” Hắn chạy tới xem náo nhiệt cái gì? Lần trước tới Côn Minh, đã khiến cô chịu đủ rồi. Không muốn tiếp tục lên tàu cướp biển của hắn. Vệ Khanh nói: “Em nói Lệ Giang cảnh đẹp như vậy, trên trời dưới đất không có chỗ thứ hai, anh cũng muốn đi xem.”

Chu Dạ nói: “Em chụp ảnh, về cho anh xem cũng giống cả thôi. Anh không bận à? Sao cả ngày lại rảnh rỗi như vậy? Vệ Khanh nhún vai: “Đây là lợi thế của ông chủ.” Còn  nói ngồi tàu hỏa đau lưng, về cùng hắn sẽ thoải mái hơn. Chu Dạ nghiêm mặt nói: “Vệ Khanh, bọn em là hoạt động tập thể, không thể theo chủ nghĩa cá nhân. Mọi người đều ngồi tàu hỏa, vì sao em có thể hưởng đặc quyền chứ?” Vệ Khanh bị cô nói mà xấu hổ, cuối cùng đành từ bỏ ý định đi Lệ Giang.

Lúc về lại là ba mươi mấy tiếng đồng hồ ngồi tàu hỏa, trên đường vì phía nam mưa dầm liên miên, bị trễ tàu bốn tiếng liền, Mọi người ngồi mỏi nhừ thắt lưng, lưng đau, không còn sức nói chuyện. Chu Dạ mệt mỏi, phờ phạc đi xuống tàu.

Từ xa Vệ Khanh đã nhìn thấy cô lảo đảo đi sau đám người, vội vàng tới xách hành lý cho cô, nói: “Đi thôi.” Cô hỏi đi đâu, hắn nói: “Đương nhiên là về chỗ anh. Chỗ anh thoải mái, về nghỉ ngơi rồi nói sau.” Cô lắc đầu: “Em phải đi cùng mọi người về trường,… ủa, thầy Tiêu đâu rồi?” Vệ Khanh véo mũi cô: “Anh thấy đầu óc em bị hôn mê rồi, thầy giáo của em đã sớm về trường rồi. Yên tâm, anh sẽ nói với ông ta. Anh thấy bên ngoài có nhiều phụ huynh tới đón con, lần này không phải em được hưởng đặc quyền đâu!”

Chu Dạ ngoan ngoãn đi theo hắn lên xe, thật sự là mệt mỏi, từ từ nhắm mắt lại, mơ hồ cảm thấy bị hắn ôm lên lầu. Vệ Khanh xả nước, rồi lay cô dậy: “Dậy tắm rửa đã, rồi lại ngủ tiếp.” Chu Dạ thấy trên người đầy mồ hôi, cố gắng tỉnh táo đi vào tắm, đến khi đứng dậy mới phát hiện chưa lấy quần áo, hóa ra quần áo đã ướt hết. Đành phải luống cuống gõ cửa: “Vệ Khanh, Vệ Khanh, anh lấy giúp em bộ quần áo trong vali với.”

Vệ Khanh xấu tính nói: “Hành lý của em vẫn còn để ở dưới xe, anh quên mang lên, mặc tạm cái này đi.” Qua khe cửa đưa một cai áo sơ mi cho cô. Cô không nói gì, phát hiện Vệ Khanh đúng là rất kiên trì, đối với người khác mà chưa đạt được mục đích, thề không bỏ qua. Giống như có cơ hội này, ép cô mặc áo sơ mi trắng của hắn, khi bại khi thắng, làm không biết mệt.

Cô kháng nghị: “Anh có ý gì? Mang cho em mượn bộ đồ thể thao.” Vệ Khanh đóng cửa nói: “Anh cũng không ngại nhìn em không mặc đồ đâu.” Cô tức mà không làm được gì, tên sắc lang này! Vệ Khanh thấy cô không nói gì, biết cô giận, cười nói: “Sợ cái gì, cũng đâu phải là chưa từng thấy qua!”

Chu Dạ cười lạnh: “Em sợ anh chắc!” Mặc kệ hắn còn có bao nhiêu quỷ kế. Bằng bất cứ giá nào, mặc áo sơ mi vào, thoải mái đi ra, cố ý mở rộng cổ áo, vạt áo sơ mi chỉ tới mép đầu gối, lộ ra phần lớn da thịt trắng nõn như tuyết, cảnh kiều diễm bên trong mơ hồ có thể thấy được, khiến yết hầu Vệ Khanh khô nóng!

Chu Dạ làm như không thấy, cứ thế chui đầu vào chăn đánh một giấc. Vệ Khanh ngồi cạnh cô khó chịu nửa ngày, vẫn thấy cô ngủ say như cũ. Vệ Khanh không làm gì được, đành phải đẩy cửa bước ra. Chu Dạ thầm mắng hắn: “Đáng đời!”

Nhưng đến đêm, tới phiên cô thấy đáng đời mình. Cô ngủ một giấc, tinh thần tỉnh táo lại, cố ý mặc áo sơ mi tới trước mặt hắn, ngay cả hôn cũng không cho hắn hôn, nói đói bụng, ép Vệ Khanh đi mua đồ ăn tối. Đang ngồi ở sofa xem tivi, nghe tiếng chuông cửa reo vang, vội vàng chạy ra mở cửa: “Ai ya, cuối cùng anh cũng đã về, em sắp chết đói rồi.”

Mở cửa ra nhìn thấy, trợn tròn mắt, đứng trước cửa không phải Vệ Khanh, mà là một người phụ nữ chừng sáu mươi tuổi, quần áo trang nhã, trên mặt nở nụ cười ôn hòa, trong tay cầm một bình giữ nhiệt. Nhìn tướng mạo, giống Vệ Khanh vài phần. Không nghi ngờ gì nữa, đây chắc chắn là mẹ của Vệ Khanh. Đầu óc Chu Dạ đông cứng, cúi đầu nhìn bộ dạng yêu tinh của mình, hận không có lỗ để chui xuống, cả đời không cần lộ diện nữa.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+