Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Có lẽ là yêu – Chương 39-40 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

(Có lẽ là yêu) Chương 39: Thông suốt

Edit: Ishtar

Lý Minh Thành và Trương Nhiễm Du cùng nhau tới sân bay đón cô. Chu Dạ nhìn bọn họ thân mật, cười cười nói nói, tình cảm ngày trước đã hoàn toàn tan biến. Trêu chọc: “Tình cảm hai người không tệ nha,” Cuộc sống chắc rất dễ chịu. Trương Nhiễm Du mỉm cười không nói gì, Lý Minh Thành thì xoa đầu cô: “Ngươi ba hoa nhiều như vậy. Đi thôi.”

 Vừa ra ngoài, Chu Dạ liền ồn ào: “Ôi trời, ở nhà thật nóng nha.” Lúc này mặt trời đã lặn về phía tây, thế mà vẫn nóng không thở nổi, chỉ đi một đoạn mà lưng đã ướt đẫm mồ hôi, tóc ẩm ướt dính dính trên mặt. Trương Nhiễm Du cũng mồ hôi đầy trán, gật đầu: “Buổi trưa, không ai dám ra ngoài, giống như đang ngồi trong lò bát quái vậy.” Chưa hè năm nào nóng như năm nay, đúng là khiến người ta không thể chịu nổi.

Ngồi trong xe, cuối cùng cũng thoải mái hơn một chút. Chu Dạ hỏi: “Lý Minh Thành, ngươi và chú Lý hết giận nhau rồi chứ?” Lý Minh Thành vì Trương Nhiễm Du mà không đi du học, khiến chú Lý giận tím mặt. Hắn gật đầu: “Cha ta miễn cương coi như tha thứ cho ta rồi. Hiện tại ta chưa đi du học, ở trong nước học nghiên cứu sinh, sau này vẫn còn cơ hội.” Lẽ ra Lý Minh Thành có khả năng học nghiên cứu sinh, nhưng vì chuyện du học nên tạm thời bảo lưu. Hiện giờ đã tốt nghiệp, lại đành chờ thi năm sau. Miễn cưỡng như thế, nhưng cũng đã có được lòng của giai nhân.

Chu Dạ kéo dài giọng nói: “A…..Lý Minh Thành… thật đáng ngưỡng mộ nha…” lại quay đầu hỏi Trương Nhiễm Du: “Học tỷ, hai người có định tiến thêm một bước không?” Trương Nhiễm Du xấu hổ không nói, Lý Minh Thành đành làm anh hùng cứu mỹ nhân: “Thi Thi, sao ngươi lại nghịch ngợm như vậy, ta còn chưa hỏi chuyện của ngươi và Vệ tiên sinh đâu.”

Chu Dạ lập tức thức thời: “Cũng giống mọi người yêu nhau thôi, không có gì để kể ca.” Lý Minh Thành muốn đưa cô về nhà trước, nhưng cô kiên quyết đòi tới bệnh viện.

Thấy chân của cha mình bó thạch cao lớn, đang nói chuyện với cô Lý ngồi bên cạnh, sắc mặt hơi tái, nhưng tinh thần cũng không tệ lắm, lo lắng cũng thả lỏng hơn. Cô Lý thấy cô, vô cùng ngạc nhiên: “Thi Thi, sao cháu lại về nhanh như vậy? Cô còn tưởng ngày mai hoặc ngày kia cháu mới về tới nơi.” Cha cô thấy cô về, tươi cười: “Đi đường mệt mỏi, mau ngồi nghỉ một lát đi.”

Chu Dạ vẫn lo lắng hỏi: “Cha, chân của cha thế nào rồi? Bị thương có nặng lắm không ạ?” Cha cô lắc đầu, thở dài: “Người già rồi, không còn khỏe nữa, đi cầu thang mà cũng bị ngã.” Cô nghe xong, trong lòng đau buốt, vài năm nay cha cô già đi nhiều, mới năm mươi tuổi mà đầu đã đầy tóc bạc. Từ khi mẹ cô qua đời, thường không vui vẻ, lúc nào cũng ngồi ở ngoài ban công, ngẩn người nhìn bên ngoài. Cô cảm thấy áy náy, cho rằng mình chưa làm tròn trách nhiệm phận làm con.

Cô Lý vội nói: “Thi Thi à, cũng không cần quá lo lắng đâu, bác sĩ đã nói, qua vài ngày nữa là có thể xuất viện, cháu đừng lo nữa.” Cha cô bảo cô về nhà nghỉ ngơi, nói cô đi đường mệt mỏi. Cô không chịu, nói: “Con không mệt đâu ạ, con ở lại, bưng trà rót nước gì cũng được, dù sao cũng phải có người chăm sóc cha.”

Cô Lý nhẹ giọng quở trách: “Thi Thi, cháu còn trẻ, không thể quá sức như vậy. Có cô ở đây rồi, trở về nghỉ ngơi một lát đi, ngày mai lại đến. Cháu nhìn lại mình xem, mắt thâm quầng rồi kìa, cha cháu nhìn thấy cũng sẽ đau lòng.” Chu Dạ đành phải về nhà, đi cả một ngày, quả thật cũng hơi mệt.

Dọn dẹp một chút, trải giường chiếu, quét dọn vệ sinh, ăn qua loa bữa tối, khuôn mặt ẩm ướt, giống như vừa vỗ nước lên mặt. Không khí vừa nóng lại buồn chán, chẳng có một cơn gió, lồng ngực cảm thấy khó chịu. Chu Dạ thầm ước buổi tối mưa to một trận, nếu không, với tiết trời này đúng là không thể sống nổi. Mở điều hòa, cả người vẫn nóng, lăn qua lộn lại tới nửa đêm, mới mơ mơ màng mảng ngủ. Mấy ngày nay cô ngủ không ngon, quạt điện ở trường bị hỏng, báo mấy ngày vẫn chưa có người tới sửa.

Tầm khoảng bốn, năm giờ sáng, một trận sấm sét vang lên, rầm rập trên đầu. Chu Dạ từ trong cơn mơ bừng tỉnh, vội vàng mở vửa sổ, gió thổi rèm cửa phần phật, hơi gió mát mẻ lùa vào phòng, vô cùng thoải mái. Cô vặn vặn thắt lưng, khí nóng đã dần bớt đi, thay vào đó là không khí mát lạnh.

Bỗng nhiên, một tia sét nhoáng lên trước mắt, ngay cả tường cũng rung lên, rồi biến mất. Cô vỗ vỗ ngực, hoàng sợ, quả nhiên “đoàng” một tiếng, giống như nổ tung bên tai. Sắc mặ trắng bệch, vội chạy nhanh ra đóng cửa sổ, sợ ông trời ngứa mắt, đem toàn bộ sấm sét đánh vào đầu cô.

Chỉ một lát sau, những hạt mưa đá từ trên trời nện thẳng xuống, đập vào cửa sổ, lách cách kêu vang, trên trời thỉnh thoảng nghe thấy hỗn loạn hai, ba tiếng sét, khiến tim đập căng thẳng, cơn buồn ngủ hoàn toàn tiêu tan, trợn mắt nhìn lên trần nhà. Mưa gió cuồng loạn, lại thêm sấm sét sáng lóe giữa trời đêm, cùng với không có bóng người, càng làm cho cô thêm sợ hãi.

Đang cố gắng ngủ, thì trong tiếng mưa rơi dường như nghe thấy có người gõ cửa. Cô càng sợ hãi, không biết có phải nghe nhầm hay không. Càng thêm hoảng hốt, sợ có kẻ trộm thừa lúc nguyệt hắc phong cao [22], vội vàng khóa cửa phòng ngủ lại, sau đó tiện tay cầm một con dao gọt hoa quả, ngồi xổm sau cửa.

Lại nghe thêm vài tiếng đập cửa, không nặng không nhẹ, rất rõ ràng. Yết hầu căng thẳng, không dám trả lời. Bỗng nhiên điện thoại vang lên, cô cũng không thèm nhìn, mở máy nghe, hơi thở gấp gáp, nhỏ giọng nói: “Alo”. Truyền tới là một giọng mệt mỏi: “Là anh, em đang ở nhà sao? Đang ngủ à? Mau mở cửa.”

Nhận ra đây là Vệ Khanh, liền nhảy ra, vội vàng mở cửa, thấy cả người hắn ướt đẫm đứng ngoài cửa, những giọt nước mưa từ tóc nhỏ giọt ngấm vào quần áo, dáng vẻ chật vật. Chu Dạ không quan tâm, chạy tới ôm cổ hắn, cảm động, xúc động… nhất thời không thể nói hết, cô nói không nên lời.

Vệ Khanh sửng sốt, vừa rồi hắn nhìn thấy một tia sáng lóe lên trên tay cô, vội hỏi: “Chu Dạ, em cầm cái gì trên tay đấy? Dao à? Cẩn thận bị thương.” Lúc này cô mới nhớ ra, bỏ con dao xuống, kéo hắn vào trong, hỏi: “Sao anh lại tới đây? Không phải anh đang ở châu Âu sao?”

Sau khi nói chuyện với Chu Dạ, hắn lập tức ra sân bay Frankfurt (Đức) trở về, sau đó dùng chuyên cơ trực tiếp từ Bắc Kinh tới nhà cô. Không ngờ lúc xuống máy bay, mưa to gió lớn, từ trên xe bước xuống, đi có vài bước mà đã ướt sũng. Hắn lau nước mưa trên tóc, cười nói: “Vừa rồi anh bị dọa một trận đó, cứ nghĩ em cầm dao đâm anh một nhát cơ.” Cô đánh hắn một cái, giục hắn mau đi tắm rửa, tránh bị cảm. Váy ngủ của cô cũng bị ẩm ướt, vì thế tìm một cái áo pull và quần ngố để thay.

Vệ Khanh chỉ quấn khăn tắm như vậy đi ra. Cô đỏ mắt trách hắn ăn mặc không chỉnh tề. Hắn ôm cô nằm ở trên giường, nói: “Đêm nay chồng em dù có tà tâm cũng không đủ năng lực.” Vùi đầu vào gáy cô, nhắm mắt lại, mỏi mệt không chịu nổi, ngoan ngoãn dựa vào, không làm điều xằng bậy. Làm việc vất vả suốt một ngày một đêm, lại còn ngồi máy bay mười mấy tiếng, dù hắn mình đồng da sắt cũng không chịu nổi.

Chu Dạ vuốt mắt hắn, đau lòng nói: “Không cần về vội như vậy, cha em chỉ bị trặc khớp chân, không có gì đáng lo.” Hắn thở dài: “Anh chỉ sợ em ở một mình lại khóc lóc, bởi vậy bay về lau nước mắt hộ em đấy chứ.” Cô hờn dỗi: “Em đâu có yếu đuối như vậy.” Vệ Khanh hôn lên khóe mắt cô: “Ừ, đúng rồi, Tây Tây của anh chưa bao giờ khóc, vừa kiên cường vừa đáng yêu.”

Chu Dạ kéo kéo má hắn: “Anh lại nói đểu em đấy à…” Vệ Khanh lại cắn cắn ngón tay cô, mắng cô nghịch ngợm, giọng nói nhỏ dần, đầu lệch qua vai cô, cứ như vậy nặng nề ngủ. Cô ôm lấy hắn, nhẹ giọng nói: “Vệ Khanh, em có chút sợ hãi, nhưng nhìn thấy anh, không còn thấy sợ nữa.” Càng ngày cô càng ỷ lại hắn. Hôn nhẹ lên khuôn mặt đang say ngủ, rồi cũng chìm dần vào giấc mộng.

Sáng hôm sau, Chu Dạ rán trứng, mùi thơm bay vào trong phòng, đánh thức người nào đó tỉnh dậy. Cô quay đầu cười: “Dậy sớm vậy? Sao không ngủ thêm một lát?” Vệ Khanh không để ý hình tượng bản thân, vặn lưng, ôm cô cọ xát nửa ngày, vừa ôm vừa hôn, sau đó mới đi rửa mặt. Cô phiền não nói: “Em vừa giặt quần áo anh rồi, không có gì mặc đâu.” Thân hình Vệ Khanh cao lớn, không mặc vừa quần áo cha cô.

Vệ Khanh nhíu mày nói: “Thì thôi, không mặc vậy, dù sao ở đây cũng không có ai.” Chu Dạ mắng hắn vô lại, nói: “Trên bàn có cháo thịt và trứng, vẫn còn nóng, anh ăn đi, em ra ngoài mua cho anh bộ quần áo.” Đi tới cửa hàng quần áo ngoài đầu phố, đều là quần áo của thanh niên. Đùa dai, chọn một cái áo pull hình manga dài rộng và một cái quần sặc sỡ đem về.

Nhìn đồ cô cầm về, mặt Vệ Khanh đen lại, phản kháng: “Anh không mặc.” Trên người hắn mặc áo ngủ của cha cô, ngắn ngủn, ngồi lườm lườm. Cô ôm tay hắn nói: “Sao không mặc chứ, bà chủ còn bảo em tinh mắt, hỏi có phải em mua quần áo tặng bạn trai hay không nữa kìa?”

Vệ Khanh nhìn cái áo pull kia, đau đầu, nói: “Tốt nhất em nên nói với người ta, là em mua quần áo cho chồng em mới đúng.” Cô kéo hắn đứng dậy,: “Thay đi, thay đi, em còn phải tới bệnh viên xem cha thế nào. Sao, anh không đi chứ gì?” Vệ Khanh bị cô lôi kéo, không còn cách nào khác, trả thù cô, cũng không vào trong phòng, trực tiếp thay trước mặt cô.

Chu Dạ đỏ mặt quay đầu đi. Vệ Khanh giễu cợt.: “Sợ cái gì, cũng không phải là chưa từng nhìn qua.” Cô nổi giận đùng đùng, trừng hắn, rồi “phụt” một tiếng phì cười, chưa từng thấy hắn mặc quần áo phong cách này, nhất thời không quen. Vệ Khanh thấy cô như vậy, ảo não muốn cởi, đường đường là tổng tài Vân Mã mà lại ăn mặc không khác gì bọn thanh niên phản nghịch đầu đường, người ta nhìn thấy thì biết nói sao? Cô vội ngăn cản: “Mặc đẹp lắm, không tin anh tự mình nhìn xem.”

Vệ Khanh gõ trán cô một cái, tức giận nói: “Em cố ý phải không?” Cô cười: “Ai nha, anh nhìn anh đó, rất tỏa sáng nha, giống như sinh viện dậy, em thích lắm.” Rồi tỉ mỉ chải đầu cho hắn, nói: “Nhìn như vậy càng thư thái hơn.” Đe dọa hắn: “Không được cởi, đây là lần đầu tiên em mua quần áo cho anh, không thể không nể mặt.” Dám kéo hắn ra ngoài.

Vệ Khanh vừa đi vừa xấu hổ, sự nghiệp ổn định khí chất trầm ổn, mặc loại quần áo kiểu này không quen chút nào, cảm giác mọi người nhìn mình bằng ánh mắt là lạ, cảm giác không dám ngẩng đầu lên. Chu Dạ lại vô cùng vui vẻ, đi bên cạnh hắn trò chuyện sôi nổi, còn lôi điện thoại ra chụp ảnh, nói: “Lưu giữ chút kỷ niệm, coi như đã tới nhà em.” Hắn sợ cô luôn, không biết làm sao, nhưng vẫn chiều cô. Nhìn cô vui vẻ như vậy, hy sinh bản thân một chút cũng đáng.

Chu Dạ cười hì hì, nói: “Vệ Khanh, mua đồ xong, chúng ta tới bệnh viện đi. Cha em biết anh tới thăm ông, nhất định rất vui vẻ.” Vệ Khanh cố ý mua cho cha cô rất nhiều thuốc bổ.

Chẳng lẽ muốn hắn ăn mặc thế này mà đi thăm bệnh nhạc phụ đại nhân? Lắc đầu cười khổ, cúi đầu nhìn quần áo trên người, đúng là không chịu nổi, vì thế xoay người, đi vào cửa hàng bán đồ nam, thay đổi một bộ quần bò, áo pull, cũng là quần áo đơn giản, nhưng lại cảm thấy thoải mái hơn, không mất phong độ.

Chu Dạ đứng ở phía sau lưng hắn làm mặt quỷ, giữ chặt hắn lại: “Quần áo kia đâu, không cần sao?” Vệ Khanh tức giận nói: “Không cần.” Còn giữ làm gì? Chu Dạ vội tìm một túi nilon gói lại, nghiêm trang nói: “Giữ lại sau này cho anh mặc.”

Hai người đi tới bênh viện. Cha cô thấy Vệ Khanh, cười gật đầu: “Vệ tiên sinh cũng đến đây, mời ngồi mời ngồi.” Vệ Khanh chào hỏi qua, thấy chân phải cha cô băng bó, nói: “Bác trai, cháu đặt người ta mang một chiếc xe lăn tới, di chuyển cũng dễ dàng hơn.” Lại tìm bác sĩ hỏi thăm tình hình cha cô thế nào, biết không có gì đáng lo, chỉ cần chú ý điều dưỡng là được, cha cô liền yêu cầu xuất viện.

Một mình Vệ Khanh xử lý thỏa đáng mọi việc, tiền viện phí, tiền thuốc, thủ tục trả phòng…Toàn bộ công việc đã sắp xếp đâu ra đấy. Cha cô ngồi bên cạnh âm thầm gật đầu, khen ngợi hắn trầm ổn, tinh thần trách nhiệm cao. Chu Dạ đỡ cha đi ra, hỏi: “Cha, có cảm thấy không thoải mái chỗ nào không? Bác sĩ nói tổn thương gân cốt phải ở yên ba tháng, về phải bồi dưỡng cẩn thận, không thể mệt mỏi.”

Nhà Chu Dạ ở tầng ba, không có thang máy, xe lăn cũng không thể đi lên. Vệ Khanh lại dễ dàng cõng cha cô lên nhà. Cô thầm nghĩ, may mà có hắn, không thì không biết làm thế nào. Mua đồ ăn về, nhìn hắn chơi cờ cùng cha cô, nói nói cười cười, không khí hoà hợp. Trong lòng cảm thấy ấm áp, xúc động, hi vọng cả đời cứ thế này ở bên cạnh hắn, dường như cũng không tồi.

Vệ Khanh ngẩng đầu lên, thấy cô đang nhìn mình, nhíu mày, tìm cớ chạy vào bếp, cười hỏi: “Sao nhìn anh như vậy? Có phải cảm thấy anh đẹp trai ngời ngời, phong lưu phóng khoáng không?” Cô cười, mắng hắn tự kỷ, kéo tay hắn nói: “Vệ Khanh, hôm nay thật sự cảm ơn anh. Nếu không, một mình em không thể ứng phó nổi.” Hắn cười: “Cho nên mới nói, trong nhà vẫn cần phải có một người đàn ông cường tráng.” Còn giơ tay khoe bắp.

Cô cười, hôn nhẹ hắn nói: “Đừng đùa nữa, đi ra ngoài đi, chuẩn bị ăn cơm.” Vệ Khanh cười: “Nói thật, bao giờ thì em chịu gả cho anh? Có một cu li tốt như vậy mà không cần, thực sự đáng tiếc đó.” Cô không lảng tránh giống như mọi khi, gõ gõ vào ngực hắn, nói: “Còn phải xem anh có đủ bản lĩnh hay không?” Vệ Khanh mừng rỡ, “Em cứ chờ xem, quay lại sẽ cho em ngạc nhiên.”

Chiều hôm đó Vệ Khanh rời đi, công ty hắn còn nhiều việc chưa xử lý xong. Chu Dạ đặt quần áo chỉnh tề trên đầu giường cho hắn thay, áp mặt vào đó, dường như có thể ngửi thấy mùi xà phòng sau khi tắm. Buổi trưa ngày hè, dưới ánh mặt trời gay gắt, trong sâu thẳm tâm tư cô gái đã nở ra một bông hoa tuyệt đẹp.

Chu Dạ nghĩ cha cô tuổi ngày càng cao, cũng lần đầu tiên ý thức được, cha cô cứ lặng lẽ già đi, lưng cũng đã cong, đi đứng không lưu loát như trước, vì thế toàn bộ kì nghỉ hè ở nhà làm bạn với cha. Vệ Khanh làm việc bận rộn, thỉnh thoảng phê bình cô, gọi điện hỏi: “Chu Dạ, bao giờ em quay lại Bắc Kinh. Anh nhớ em.” Cô cười hì hì. “Vậy anh nhớ nhiều một chút, tích dần lại, để lúc em quay về, xem xem nhớ nhiều không.”

Một ngày cuối tháng tám, Chu Dạ hưng phấn gọi điện cho hắn: “Vệ Khanh, Vệ Khanh, nói cho anh biết một chuyện, Lý Minh Thành và Trương Nhiễm Du sắp kết hôn, trong nhà đang đãi rượu mừng kìa, lúc nãy Lý Minh Thành cố ý gọi em tới uống rượu mừng, còn hỏi anh có tới hay không? Nghe tin này, em vừa mừng vừa sợ, không thể tưởng tượng nổi bọn họ lại kết hôn nhanh như vậy!”

Vệ Khanh sửng sốt một lúc, nghĩ thầm nhìn không ra tên nhóc Lý Minh Thành cứng đầu cứng cổ này lại nhanh tay như vậy, đúng là nhìn người không thể nhìn tướng mạo. Cười nói: “Tốt, việc anh làm cũng sắp xong rồi, có thể đi ăn chực một bữa.” Thực ra hắn nhớ cô, đã hơn một tháng không gặp mặt. Cô che miệng cười: “Anh phải đưa hồng bao nha. Em vẫn là sinh viên, có thể đi ăn chực, hì hì.” Ngày hôm sau, Vệ Khanh tới.

Nguyên nhân Lý Minh Thành và Trương Nhiễm Du vội vàng kết hôn, hoàn toàn vì Trương Nhiễm Du bất ngờ mang thai. Mặc dù người lớn hai nhà sau khi biết giận, nhưng cũng không thể phá bỏ đứa nhỏ, vì thế đành phải nhanh chóng cho bọn họ kết hôn. Bởi vì Lý Minh Thành còn kém một tháng nữa mới đủ tuổi kết hôn, nên kéo toàn bộ bạn tốt nghỉ hè về uống rượu mừng.

Chuyện của hai người bọn họ ở trường trung học Thượng Lâm đều được bàn tán sôi nổi, đều là sinh viên giỏi của Thanh Hoa, trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối, có thể nói là ông trời tác hợp cho. Thời gian trôi nhanh, ý của Lý Minh Thành và Trương Nhiễm Du chỉ làm một đám cưới đơn giản. Cha mẹ hai nhà lại rộng rãi, bao toàn bộ một nhà hàng nổi tiếng ở địa phương, gửi thiệp cưới, cho bọn họ một hôn lễ sang trọng. Cha Trương Nhiễm Du là hiệu trưởng trường trung học Thượng Lâm, mà mẹ Lý Minh Thành lại là bí thư đảng ủy của trường, đám hỏi hai nhà đã thân càng thêm thân. Ngày kết hôn, khách quý tới chật nhà, khách đông, nhà hàng đông như trảy hội, thật sự náo nhiệt.

Sáng sớm, Chu Dạ đi theo Lý Minh Thành đón cô dâu, Vệ Khanh hu tôn hàng quý [23] xung phong làm lái xe. Chu Dạ giống như trẻ con, thấy người ta kết hôn, phấn kích không thôi, đi qua đi lại, khen xe hoa đẹp. Vệ Khanh thấy cô vui như vậy, cười nói: “Cũng không phải chúng ta kết hôn, em hưng phấn cái gì?” Chu Dạ làm mặt quỷ trêu hắn, chỉ vào chú rể nói: “Ai nha, Lý Minh Thành mặc âu phục cũng ra dáng lắm.”

Vệ Khanh bất mãn: “Ai… mắt em đúng là có vấn đề, chồng em ăn đứt cậu ta.” Cô “phi” một tiếng, “Ai bảo anh hôm nay không phải là chú rể.” Đoàn xe dài chậm rãi chuyển động, bên trên trang trí một bó hoa hồng lớn, dẫn đầu diễu quanh đường phố, mọi người đều nhìn theo. Chu Dạ ghé vào cửa sổ nhìn ra ngoài, cảm xúc dâng cao.

Trong lúc mọi người cười đùa, chú rể cầm tay cô dâu. Chu Dạ đi đầu vỗ tay trêu: “Lý Minh Thành, hôn đi, Lý Minh Thành, hôn đi.” Vì thế, mọi người lại ồ lên, không hôn không cho đi. Lý Minh Thành bất đắc dĩ, trước mặt mọi người, cúi đầu hôn cô dâu, rất ngọt ngào.

Sau khi ăn cỗ xong, cô Lý nhìn Chu Dạ cười, trêu: “Thi Thi à, bao giờ cho cô uống rượu mừng của cháu đây?” Cô đỏ mặt, nói: “Cô à, cô lại trêu cháu rồi.” Hôm nay Vệ Khanh cũng rất vui vẻ, cười nói: “Sớm thôi ạ, sớm thôi ạ.” Mọi người nghe ra, đều nói: “Thi Thi, cháu cũng nên nhanh một chút, cháu nhìn Lý Minh Thành xem, sắp làm cha rồi kìa.” Cười vang, rất thoải mái.

Buổi tối, Chu Dạ đi theo đám người tới Lý gia nháo động phòng, kéo Vệ Khanh cười nói: “Anh chờ xem kịch vui đi.” Mọi người đầy rẫy thủ đoạn, đưa một viên đường cho cô dâu, chú rể cắn, không hôn lưỡi không bỏ qua, nháo tới mức suýt bật cả nóc nhà. Chu Dạ len vào, cầm một chiếc khăn tay đỏ, kêu lên: “Lý Minh Thành, lại đây lại đây.” Dùng bút lông vẽ trên môi hắn hai sợi râu cá trê, sau đó đăt khăn lên mặt hắn, phủ lên đầu, bên trên vẽ mặt quỷ Nhật Bản, giống như đúc.

Mọi người nhìn thấy, cười ngất, ngay cả Vệ Khanh cũng cười lắc đầu. Lúc Chu Dạ chỉnh người cũng thật lắm trò. Lý Minh Thành căm giận nói: “Chu Dạ, ngươi nhớ đấy, sau này ta sẽ báo thù.” Nhìn Vệ Khanh đứng bên cạnh, vừa tức vừa buồn cười. Đêm nay bị cô làm ầm ĩ, thủ đoạn cổ quái, Lý Minh Thành suýt nữa thì gục xuống.

Hai tay Chu Dạ chống nạnh, lắc lắc cổ, nói: “Ta không sợ, ta không sợ..” Dáng vẻ muốn ăn đòn. Vỗ tay nói: “Được rồi, được rồi, mọi người chú ý, chuẩn bị diễn “Trư Bát Giới cõng cô dâu” Lý Minh Thành, Lý Minh Thành, mau cõng cô dâu nhảy cóc đi.” Mọi người lại cười ầm lên, rất ầm ĩ.

Lý Minh Thành trừng mắt nhìn cô: “Chu Dạ, ngày xưa ta với ngươi không oán, bây giờ chắc cũng không có thù gì chứ?” Mọi người cao giọng nói: “Lý Minh Thành, là chú rể thì đừng nói lời vô nghĩa! Ngoan ngoãn làm theo đi.” Vì thế Lý Minh Thành cõng Trương Nhiễm Du nhảy cóc một vòng mới được mọi người công nhận cho qua cửa. Chu Dạ cười tới mức chảy cả nước mắt, sợ Lý Minh Thành tìm cô xử lý, vội kéo Vệ Khanh chạy về.

Đi ra ngoài, bầu trời đầy sao, gió đêm mát mẻ, thanh âm tiếng côn trùng kêu vang liên tiếp, trong lòng thư thái giống như có một làn nước mát lạnh chảy qua, vừa mềm mại, vừa mát mẻ. Hai người đứng dựa vào nhau, đi dọc trên ngã tư đường. Chu Dạ nô đùa nên giọng hơi khàn khàn, tay vỗ tới đở ửng, cười nói: “Ai nha, cười tới mức đau hết cả bụng rồi…Vệ Khanh, xoa cho em.”

Vệ Khanh ôm cô, cười mắng: “Đáng đời, ai bảo đùa dai.” Lý Minh Thành bị cô chỉnh rất thê thảm. Tay không quên vuốt ve quanh hông cô, nhẹ nhàng mát xa. Lòng bàn tay dán lên trên da, giống như đem cả tim của hai người đặt cùng một chỗ, rất ấm áp.

Chu Dạ quay đầu nhìn ngọn đèn sáng trưng, trong gió mơ hồ nghe thấy tiếng cười hoan hô, mỉm cười: “Hâm mộ bọn họ quá.” Không biết sau này mình có thể được hạnh phúc như vậy không?

Tối nay Vệ Khanh cũng tràn đầy cảm xúc, chưa bao giờ hắn trải qua khung cảnh như vậy, tham dự nhiều đám cưới, nhưng cũng chỉ là vác mặt đi theo, ngay cả đám cưới Vệ An cũng không lưu lại chút ấn tượng sâu sắc nào. Nhìn cô nói: “Không cần hâm mộ.” Nắm nay cô, đặt lên môi hôn nhẹ.

Chu Dạ cảm thấy đầu ngón tay chợt lạnh, trên ngón áp út tay trái khéo léo lồng vào một chiếc nhẫn tinh xảo.

[22]: Nguyệt hắc phong cao [月黑风高] : Vốn là “Đêm trăng mờ giết người, ngày gió cao phóng hoả.” [月黑杀人夜风高放火天. ]. Chỉ hoàn cảnh hiểm ác (thường là buổi tối).

[23]: người có địa vị cao lại đầu hàng nhân nhượng trước người có địa vị thấp/tự hạ thấp địa vị

(Có lẽ là yêu) Chương 40: Đính hôn

Edit: Ishtar

Cô kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn, trên mặt nhẫn là một viên kim cương, phát ra ánh sáng rực rỡ, giống như mặt trời mới mọc, đưa ánh sáng hạnh phúc vây quanh bọn họ, phảng phất có thể chạm tay vào được. Vệ Khanh hôn tay cô, trầm ổn mà sôi nổi: “Chu Dạ, đính hôn với anh, gả cho anh nhé.” Ánh mắt trầm tĩnh mà chân thành tha thiết, toàn tâm toàn ý, ít nhất là trong giờ phút này.

 Chu Dạ che miệng giấu tiếng kêu khẽ, hắn đang cầu hôn cô sao? Dưới trời sao tháng tám, cả hai chìm đắm trong thế giới của hai người. Trợn mắt hỏi: “Nhẫn của anh đâu? Không có sao?” Vệ Khanh sửng sốt, vội nói: “Có.” Mở hộp ra, đưa cho cô xem, bên trong là một chiếc nhẫn khác dành cho nam giới. Chu Dạ ngơ ngác gật đầu, “a” một tiếng, buột miệng nói: “Chúng ta làm lại lần nữa đi.”

Vệ Khanh ngây ngốc đứng trơ ra.

Hai mắt Chu Dạ sáng lên: “Lúc cầu hôn không phải quỳ sao? Chúng ta làm lại lần nữa.” Vệ Khanh nhìn những người qua lại trên ngã tư, mặc dù có bóng đêm che giấu, nhưng mà việc này vẫn rất gây sự chú ý. Hắn bất đắc dĩ nói: “Chu Dạ, quỳ xuống cầu hôn là phong cách của người phương Tây, chúng ta là người Trung Quốc…”

Chu Dạ cũng mặc kệ, nhíu mày nói: “Được, vậy anh đi tìm bà mối tới trước, tới cửa cầu hôn với cha em, sau đó cưới hỏi đàng hoàng, dùng kiệu tám người khiêng đón em về.”

Vệ Khanh còn cố đấu tranh: “Chu Dạ… nam nhi tất hạ hữu hoàng kim [24] …” Chu Dạ đút tay vào túi quần, lạnh lùng nhìn hắn: “Thôi, bỏ qua đi, việc này nói sau, chúng ta về thôi.” Nói xong, nhấc chân bước đi. Vệ Khanh vội vàng đuổi theo, nhìn xung quanh, cắn răng, cúi đầu nói: “Quỳ xuống… được rồi! Nhưng mà, chúng ta có thể đổi địa điểm khác được không?”

Chu Dạ nhảy dựng lên, chọc chọc tay hắn: “Đây là anh tự nguyện, cũng không phải em ép anh!” Dáng vẻ của nhóc con đã chiếm được tiện nghi còn khoe mẽ. Dẫn hắn đi vào sân thể dục của trường trung học Thượng Lâm, bật ngọn đèn ở sân lên, ánh đèn giống như thủy ngân đổ đầy xuống đất, phát ra ánh sáng mờ nhạt. Cô ngồi xuống bậc thềm, hai chân lắc lắc, từ trên cao nhìn xuống nói: “Có thể bắt đầu.” Giống như nữ hoàng vậy.

Suýt nữa thì Vệ Khanh đâm đầu vào tương. Cố gắng làm dời sự chú ý của cô: “Chu Dạ, em muốn tập luyện thế này làm gì? Chúng ta nói chuyện rõ ràng, dứt khoát có phải thoải mái hơn không?” Lại hỏi lần nữa: “Chu Dạ, đính hôn với anh, được không?”

Chu Dạ chống hai tay đứng dậy, đưa nhẫn trong tay trả lại cho hắn, liếc mắt nói: “Em thích như vậy, anh định đính hôn với ai chứ?” Hắn vội giữ cô lại, xiết chặt nắm đấm, bằng bất cứ giá nào! Mặc dù Vệ Khanh phong lưu, nhưng cũng chưa lãng mạn tới trình độ quỳ xuống, gặp phải Chu Dạ, coi như kẻ cắp gặp bà già rồi. Đành phải ủ rũ nói: “Anh quỳ xuống là được chứ gì?” Chu Dạ vội chạy nhanh về chỗ cũ, nghiêm chỉnh tạo dáng, chờ hắn hành đại lễ. =))

Vệ Khanh chần chừ nửa ngày mới “bịch” một tiếng, đầu gối chạm đất, xoa xoa cái trán, lắc đầu cười khổ, nửa ngày nói không ra lời. Chu Dạ hỏi: “Anh xong rồi hả?” Chỉ vào hắn nói: “Vậy anh quỳ đi.” Nói xong, muốn đứng dậy. Vệ Khanh giữ cô lại, gắng sức nói: “Em yêu, đính hôn với anh nhé?”

Chu Dạ bất mãn: “Ai là em yêu?” Chỉ cần là mỹ nữ đều có thể là em yêu. Vệ Khanh tức giận nói: “Đương nhiên là em.” Cô lại hỏi: “Em là ai?” Vệ Khanh nổi giận đùng đùng: “Vợ anh!” Cô còn dám hỏi, hắn sẽ trực tiếp đeo nhẫn cho cô luôn.

Lần đầu tiên cô nghe thấy hắn gọi cô là vợ, hơi hơi đỏ mặt, hắng giọng, nghiêm trang nói: “Được rồi, tôi đáp ứng đính hôn với đồng chí Vệ Khanh.” Vệ Khanh vội vàng đứng dậy. Cô kêu lên: “Ai nha… anh không cần quỳ đeo nhẫn cho em sao?”

Vệ Khanh kéo tay cô, lấy lòng nói: “Đeo như vậy cũng giống nhau mà.” Cô dùng sức kéo tay về, giấu tay sau lưng, nghiêm túc nói: “Không được, anh không quỳ, em sẽ không đeo.” Vậy không phải là tối nay hắn quỳ không công sao? Dù sao quỳ cũng quỳ rồi, mặt mũi cũng mất hết, quỳ thêm một lần cũng chẳng chết ai. Có lần đầu tiên sẽ có lần thứ hai, tương lai cắt đất đền tiền, mối nhục mất nước, mất chủ quyền chính là như vậy.

Từ nay về sau, dưới quyền uy của Chu Dạ, cả đời Vệ Khanh không thể vùng dậy.

Vì thế, quỳ gối trước mặt cô, nói: “Nữ hoàng của ta, xin cho vi thần đeo nhẫn cho ngài.” Tự mình trào phúng, coi như hắn hoàn toàn thần phục dưới chân cô, mặc kệ là thực lòng hay chỉ là hình thức, không thể nào thoát khỏi. Lúc này Chu Dạ lại xấu hổ, mặt đỏ ửng, chầm chậm vươn tay, nhỏ giọng nói: “Được.”

Vệ Khanh vội đeo nhẫn vào tay cô, sau đó đặt hôn lên tay, thuận tiện kéo cô ngồi lên trên đùi, dường như có thể cảm giác được tiếng tim cô đập, từng chút một rơi vào lòng hắn. Bỗng nhiên Chu Dạ lúng túng, tay chân luống cuống, đẩy đẩy hắn, cố ý nói: “Ái khanh, ngươi có thể bình thân.”

Hai chữ “Ái khanh” này, có thể nói là một lời mà hai ý nha. Vệ Khanh cầm tay cô, nhảy dựng lên, xoa đầu gối oán giận nói: “Chu Dạ, em đúng là độc ác.” Làm cho hắn quỳ dưới đất lâu như vậy, chắc chắn đầu gối đã đỏ ửng. Chu Dạ kéo kéo vạt áo hắn: “Còn chưa xong đâu, anh không cần đeo sao?” Từ trong hộp, lấy ra nhẫn, tự đeo vào tay cho hắn. Nhìn nhẫn trên ngón tay áp út của hắn, cảm thán nói: “Vệ Khanh, cặp nhẫn này trói buộc tim chúng ta, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia.”

Vệ Khanh nghe xong, những thầm oán lúc nãy tan thành mây khói, ôm cô nói: “Chu Dạ, yên tâm, anh sẽ đối xử tốt với em.” Cô tránh ra, cao giọng nói: “Anh dám không tốt với em. Em tự đi tìm người khác tốt hơn.” Vệ Khanh khó thở: “Chu Dạ, anh đang cầu hôn, em không nói câu nào dễ nghe hơn được sao?” Đáng thương cho hắn quỳ lâu như vậy, mọi chuyện ngốc trên đời đều đã làm.

Chu Dạ ngẩng đầu nghĩ nghĩ, chủ động hôn hắn, nhìn vào mắt hắn nói: “Vệ Khanh, em nghĩ là em yêu anh.” Nói xong , xấu hổ cúi đầu, nói như vậy chắc cũng dễ nghe. Vệ Khanh nhận hết “khuất nhục”, cuối cùng cũng chờ được câu này của cô, tim như nở hoa, khoa chân múa tay, vui sướng nói: “Chu Dạ, vừa rồi anh không nghe rõ, em lặp lại lần nữa đi.” Cô thẹn quá hóa giận, đẩy hắn ra: “Nằm mơ đi!” Đi thẳng ra ngoài.

Vệ Khanh đuổi theo phía sau, liên tục nói: “Chu Dạ, anh quỳ hai lần liền, em nói lại thêm một lần nữa đi.” Cô tức giận nói: “Anh còn nói nữa, em thu hồi lại câu nói vừa rồi.” Hắn rầu rĩ nói: “Chu Dạ, bất công quá!” Cô nhún vai: “Thế giới này luôn không công bằng như vậy.” Nhất là trên phương diện tình cảm.

Vệ Khanh hung hăng hôn cô, hôn tới mức thiếu chút nữa không thở nổi mới buông cô ra. Chu Dạ tựa vào người hắn, thân thể mềm nhũn, ra sức thở, hổn hển nói: “Vệ Khanh, sau này anh muốn hôn em, em đồng ý mới được phép.” Hắn không để ý, nói: “Chu Dạ, tối nay anh muốn nói chuyện với cha em về việc đính hôn của chúng ta.” Hắn muốn cha cô đồng ý.

Cô căng thẳng, cầu xin: “Vệ Khanh, ngày mai được không? Ngày mai được không? Em muốn chuẩn bị tâm lý thật tốt.” Cô vẫn còn bối rối. Vệ Khanh đứng ở trước cửa: “Đợi sang năm luôn được hông?” Còn muốn hắn chờ tới bao giờ? Nhấc tay gõ cửa. Là cha cô ra mở cửa. Vệ Khanh kéo Chu Dạ đi vào, xoay người hành lễ: “Bác trai, cháu chào bác, cháu và Chu Dạ có chuyện muốn nói với bác.”

Cha cô thấy vẻ mặt hắn trinh trọng, lại nhìn Chu Dạ bối rối, bất an đứng bên cạnh, cũng đoán được phần nào. Gật đầu nói: “Vệ tiên sinh, Thi Thi, ngồi xuống bên cạnh cha.” Cô do dự không chịu tiến lên, Vệ Khanh đã túm lấy cô đi qua, mỉm cười nói: “Bác trai, bác cứ gọi cháu là Vệ Khanh được rồi.” Cha cô nhìn cô, gật đầu: “Vệ Khanh, Chu Dạ, lại đây.”

Chu Dạ chần chừ mãi mới bước lại, cúi đầu, cắn môi không nói chuyện, tay nắm chặt, để trước người. Vệ Khanh kéo tay cô, trấn tĩnh nói: “Thưa bác, cháu hi vọng bác có thể giao Chu DẠ cho cháu, cháu sẽ thương yêu cô ấy, chăm sóc cô ấy, luôn đối xử tốt với cô ấy.”

Cha cô ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc nhìn hắn, giống như muốn xem trong lời nói của hắn có bao nhiêu lời chân thành, bất kể biểu hiện nhỏ nào cũng không bỏ qua. Vệ Khanh thản nhiên nhìn lại, không tránh né, không sợ hãi, không e ngại. Hắn biết, nếu muốn lấy được con gái yêu trong tay người làm cha, cần phải biểu hiện thành ý lớn nhất.

Một lúc lâu sau, cha cô nói: “Vệ tiên sinh… à, Vệ Khanh, cháu có nghĩ tới khoảng cách chênh lệch giữa cháu và Chu Dạ không? Con bé mới mười chín tuổi, tiếp xúc với ngoài xã hội chưa lâu, suy nghĩ chưa đủ linh hoạt, trước mắt còn đang đi học, có thể xứng đôi với cháu hay không, đứng ở cùng một vị trí, có thể có một cuộc sống gia đình hạnh phúc mỹ mãn hay không?”

Đưa ra vấn đề chính xác mà bén nhọn. Vệ Khanh không chút hoang mang, đáp: “Thưa bác, tuy rằng Chu Dạ mới chỉ có mười chín tuổi, nhưng suy nghĩ đã đủ chín chắn, thông minh từ nhỏ, lại biết chưng mừng, hoàn toàn có thể đương đầu với cuộc sống hôn nhẫn, ngoài ra còn ngây thơ, mộc mạc, tính tình nghịch ngợm đáng yêu, đó là một điều đáng quý. Về chuyện Chu Dạ vẫn còn đang đi học, cháu và cha mẹ cháu cũng nhất trí là chúng cháu chỉ đính hôn trước, đợi cho khi nào cô ấy hoàn toàn trưởng thành, kết hôn cũng không muộn. Không biết ý bác thế nào?

Cha cô hỏi: “Bên nhà cháu đã đồng ý chuyện của cháu và Chu Dạ sao?” Vệ Khanh gật đầu: “Vâng ạ, cha mẹ cháu rất hài lòng về Chu Dạ, đều rất thích cô ấy?” Cha cô chậm rãi gật đầu, nghĩ nghĩ, còn nói: “Vệ Khanh, bối cảnh trưởng thành của cháu và Chu Dạ hoàn toàn khác nhau, cháu có nghĩ tới, khoảng cách này khó khăn như thế nào không?” Vệ Khanh đau đầu, quả là dòng dõi thư hương, phần tử tri thức, ngay cả cha cô cũng khó đối phó như vậy.

Hắn nghiêm túc nói: “Thưa bác, cháu không dám nói giữa cháu và Chu Dạ không có bất kỳ vấn đề nào, nhưng nếu hai người đã muốn ở cùng một chỗ, không ngừng cố gắng hòa hợp, khoan dung lẫn nhau, hiểu và bỏ qua cho nhau. Bác nói như vậy có đúng không ạ?” Hắn cũng không ngốc, đá quả bóng lại về chân cha cô.

Cha cô quay đầu nhìn cô một lát, nhẹ giọng nói: “Thi Thi, đây là chuyện chung thân đại sự của con, con nghĩ thế nào?” Chu Dạ nhìn tình hình này, biết đêm nay phải đưa ra kết quả cuối cùng, quyền lựa chọn đang ở trong tay mình, đáp án chỉ có thể là có hoặc không, không còn lựa chọn nào khác.

Ngẩng đầu nhìn hai người đàn ông trước mắt, một người đã ở bên cạnh cô tới khi trưởng thành, một người sẽ cùng cô vượt qua quãng đời còn lại, đột nhiên có chút cay cay, quyết định của cô có làm cho cha đau lòng hay không? Vệ Khanh căng thẳng nhìn cô, đè nén thanh âm, gọi: “Chu Dạ…”

Cô nhìn hắn mỉm cười, đối mặt với cha, thật lòng nói: “Cha, ý cha thế nào thì con sẽ làm theo như vậy.” Đương nhiên cha cô hiểu ý con gái, khe khẽ thở dài, gần như là không nghe thấy, nhìn con gái trưởng thành từ nhỏ tới lớn, giao cho một người đàn ông khác, trong lòng làm sao không buồn?

Hắn cầm tay hai người bọn họ, đặt cùng một chỗ, chân thành nói: “Vệ Khanh, bây giờ Chu Dạ còn trẻ, hoạt bát đáng yêu, hi vọng hơn mười năm sau cháu vẫn có thể nghĩ như vậy. Hai đứa ở chung một chỗ, phải có trách nhiệm với nhau, không chỉ có trách nhiệm với chính bản thân mình, mà còn phải quan tâm tới đối phương. Vệ Khanh, Chu Dạ còn ít tuổi, nhiều chuyện không hiểu, cháu phải dạy nó, nắm tay con bé cùng nhau đi về phía trước.”

Vệ Khanh gật đầu: “Xin bác hãy yên tâm, cháu sẽ làm như vậy.” Thái độ chân thành nắm tay Chu Dạ, cảm nhận rõ ràng trọng trách trên vai, cảm giác được vai trò của một người chồng. Hôn nhân khiến người đàn ông trưởng thành hơn, nhiệt huyết từ trong ra ngoài, làm người ta cảm phục.

Chu Dạ nghe xong, nước mắt rơi xuống mu bàn tay Vệ Khanh, nghẹn ngào kêu: “Cha…” Cha cô vẫn như trước, xoa xoa đầu cô, nói: “Thi Thi, từ nay về sau không thể tùy hứng như vậy, đã không còn nhỏ nữa, phải nghe lời, không thể hơi chút là nổi cáu.” Hai mắt Chu Dạ đẫm lệ, mơ hồ, liên tục gật đầu.

Cha cô nhìn cô, con gái mới mười chín tuổi đã phải rời khỏi mình, đúng là quá nhanh. Đột nhiên nói: “Thi Thi, nếu giờ mẹ con còn sống, nhất định cũng sẽ đồng ý.” Nói xong câu đó, ông chống tay lên thành ghế, đứng dậy: “Không còn sớm nữa, hai đứa cũng đi ngủ sớm đi.” Tập tễnh đi về phòng.

Chu Dạ nhìn bóng lưng hơi cúi của cha, nghĩ thầm, nhất định cha đang nhớ tới mẹ. Ngẩng đầu lên nói: “Vệ Khanh, chúng ta không cần đính hôn sớm như vậy có được không? Cha em chỉ có một mình, ông rất cô đơn.” Vệ Khanh lau nước mắt cho cô, thở dài: “Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, em cũng vậy. Em thương cha em tới mấy, cũng phải tự đi trên con đường của mình, có phải không?” Cô cúi đầu, biết hắn nói đúng, không lên tiếng, nhưng trong lòng vẫn không thể bớt ưu thương.

Hôm sau, Vệ Khanh cười nói: “Thưa bác, cháu đã nói với cha mẹ cháu chuyện đinh hôn, cha mẹ cháu hi vọng lần này bác có thể cùng cháu về Bắc Kinh, tham dự lễ đính hôn của bọn cháu.” Vợ chồng Vệ lão tướng sau khi biết cha Chu Dạ đồng ý, đương nhiên rất vui vẻ, nhất là Vệ mẫu, ra sức thúc giục bọn họ mau chóng làm lễ. Hai người già để tỏ lòng thành ý, muốn làm một lễ đính hôn long trọng.

Chu Dạ cả kinh, vội vàng hỏi: “Cái gì mà lễ đính hôn? Sao em không biết?” Hắn cười nói: “Cha mẹ anh muốn mượn chuyện chúng ta, tụ họp bạn bè thân quen một chỗ ấy mà.” Cô nghe ra ý tứ trong lời hắn, chẳng phải là muốn mở tiệc đãi khách hay sao? Với địa vị nhà họ, không chừng còn muốn đăng tin lên báo. Rốt cuộc, có còn nghĩ để cho cô tiếp tục học hay không? Liền phản đối: “Vệ Khanh, em không muốn làm lễ đính hôn, chỉ cần cha mẹ anh và cha em đồng ý là được rồi.”

Dường như cha cô đêm qua ngủ không ngon, tinh thần hơi kém, nói: “Ý tốt của cha mẹ cháu, bác biết, nhưng bác cũng không tán thành việc gióng trống khua chiêng. Thi Thi vẫn còn đang đi học, chuyện làm lễ to tát như vậy chờ con bé tốt nghiệp rồi tính sau.” Vệ Khanh nghe ra, nếu muốn kết hôn còn phải chờ Chu Dạ học xong nghiên cứu sinh mới được, không khỏi lo lắng, nhưng lại không có cách nào khác, đành phải gật đầu đồng ý.

Mười chín tuổi vốn là độ tuổi sôi nổi nhất, vẫn còn quá trẻ để kết hôn.

Đối với đề nghị của cha cô, Vệ gia cũng hiểu. Vì chuyện chung thân đại sự của đôi trẻ, người lớn hai gia đình quyết định phải gặp nhau một lần. Vì cha cô còn đang bị thương, đi đứng không tiện, vì thế cha mẹ Vệ Khanh tự mình đi về phía nam, có thể thấy bọn họ rất coi trọng cuộc hôn nhân này.

Chu Dạ vô cùng căng thẳng, nghe thấy cha mẹ Vệ Khanh sắp tới, liền đứng ngồi không yên. Vệ Khanh trấn an cô: “Không có việc gì đâu, không phải em chưa từng gặp cha mẹ anh, lo lắng gì chứ?” Cô nói: “Nhưng mà không giống, lần này là ở nhà em. Em sợ làm không tốt, sẽ thất lễ.” Cô cố gắng nhẫn nại, dù sao vẫn chưa từng trải qua tình cảnh này. Vệ gia không phải gia đình bình thường, cô còn không biết nên sắp xếp thế nào.

Vệ Khanh ôm cô, cười: “Em căng thẳng gì chứ? Có chồng em ở đây, em cứ thoải mái đi…” Hết thảy mọi chuyện đều do Vệ Khanh xử lý, ra sân bay đón, đặt tiệc ở khách sạn, thực đơn… Tất cả chuyện vụn vặt, đều lo lắng chu toàn thỏa đáng, ngay cả quần áo cho cha cô đi gặp mặt cũng nghĩ tới.

Cô đi theo một bên, tựa đầu vào cánh tay hắn, nói: “Vệ Khanh, tới tận bây giờ em mới phát hiện ra, không ngờ anh lại cẩn thận như vậy.” Gặp chuyện bất ngờ, có thể bình tĩnh giải quyết. Chu Dạ dựa sát vào hắn, hoàn toàn dáng vẻ cô gái nhỏ. Vệ Khanh thấy cô nhìn mình bằng ánh mắt ngưỡng mộ, lòng tự tôn của đàn ông được đề cao chưa từng thấy, hôn cô, yêu chiều nói: “Đây là chuyện của đàn ông, em chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được rồi.”

Chu Dạ không nói gì, đúng là chủ nghĩa tự cao, vừa mới khen hai câu đã bay lên trời.

Ngày cha mẹ hai nhà gặp mặt, Chu Dạ và cha ăn mặc chỉnh tề, tới khách sạn chờ trước. Vệ Khanh tự mình ra sân bay đón cha mẹ. Tới trưa, cha mẹ Vệ Khanh tới, trò chuyện một lúc, đều ngồi xuống. Chu Dạ đứng dậy rót rượu, Vệ mẫu vội nói: “Thi Thi, con ngồi đi, để cho nhân viên phục vụ làm là được rồi.” Cha cô cười: “Không sao, con bé còn nhỏ, cứ để cháu nó rót đi.”

Vệ mẫu nghĩ thầm, thảo nào Chu Dạ lại hiểu biết lễ nghi như vậy, hóa ra là được cha mẹ dạy dỗ chu đáo.

Hai gia đình nói chuyện không thể không khen ngợi con cái, Vệ mẫu khen Chu Dạ thông minh lanh lợi, ngay cả Vệ lão tướng cũng nói vừa nhìn Chu Dạ đã thấy hài lòng. Nói tới mặt Chu Dạ đỏ ửng, ngượng ngùng kéo tay Vệ mẫu: “Mẹ, mẹ còn nói nữa, con không dám ngẩng đầu lên mất.”

Mọi người đều cười nhìn cô. Chu Dạ đỏ mặt nhìn cha mình, thấy ông cười, vì thế ngoan ngoãn nói: “Mẹ.” Sau đó lại gọi Vệ lão tướng quân: “Cha.” Hai ông bà cười gật gật đầu, vô cùng vui vẻ. Vệ mẫu vuốt tay cô, cười: “Ai nha, Thi Thi nhà chúng ta rất hiểu chuyện, sau này đã là người một nhà cả rồi. Nào, cái này cho con…” nói xong, lấy ra một cặp vòng ngọc tím, là ngọc phỉ thúy, không lẫn tạp chất, vừa nhìn đã biết rất quý giá.

Vệ mẫu nói: “Mẹ biết những người trẻ tuổi tụi con không thích mấy thứ đồ cổ này, nhưng vòng ngọc này là tâm ý của cha mẹ, con hãy nhận lấy.” Quan niệm truyền thống của lão nhân gia là dùng ngọc làm vật đính lễ, hi vọng có thể mang tới cho bọn họ một cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn.

Chu Dạ biết là không thể chối từ, liền nhận lấy, nói: “Mẹ, vòng rất đẹp, con thích lắm.” Liền đeo vào tay, rất vừa vặn, hiển nhiên được đặt làm riêng cho cô. Hành động này của cô khiến Vệ mẫu rất hài lòng, còn nói cô đeo rất đẹp.

Vệ Khanh cũng đi tới, nhíu mày nói: “Chu Dạ, hóa ra em rất hợp đeo vòng nha.” Vì hàng năm học vẽ, trên người tự nhiên có khí chất nghệ thuật, khi im lặng, rất đoan trang, thanh lịch. Chu Dạ lắc lắc tay, cười nói: “Đeo như này, mặc sườn xám nhìn mới hợp.” Đột nhiên cô nghĩ tới, sau này kết hôn, sẽ mặc sườn xám. Nhìn Vệ Khanh mỉm cười, kéo tay hắn xoa nhẹ, có cảm giác hạnh phúc không thể diễn tả bằng lời.

Vệ Khanh bị cô nhìn như vậy, giật mình, cúi đầu nói nhỏ bên tai cô: “Chỉ đeo không thôi càng đẹp hơn.” Ánh mắt nhìn chằm chằm vào quần áo trên người cô, không có ý tốt.

Chu Dạ hiểu ra, trừng mắt nhìn hắn, đẩy hắn ra, đoan chính ngồi thẳng người. Cái người này, cả ngày không biết suy nghĩ những gì, trong đầu toàn ý nghĩ hạ lưu!

Buổi chiều hôm đó, cha mẹ Vệ Khanh trở về. Bởi vì sắp khai giảng, hai ngày sau, Chu Dạ và Vệ Khanh cũng trở về Bắc Kinh.

[24]: Nguyên văn: Nam nhi tất hạ hữu hoàng kim, chích quỵ thương thiên hòa nương thân. (Nam nhi dưới gối có hoàng kim, chỉ quỳ trước trời cao cùng thân mẫu.)

Nam nhi tràn đầy nhiệt huyết, chỉ báo đến nước nhà cùng nhân dân.

Ý chí phải kiên cường, không được a dua nịnh hót. Cổnhân đối với lễ quỳ lạy vô cùng để tâm coi trọng, nhất là với những kẻ có cốt cách nam nhi, lại càng không được tuỳ tiện hành địa lễ với kẻ khác. Ý nghĩa ban đầu của câu này là nam nhi quỳ gối cũng như hoàng kim (vàng) trân quý bảo vật như nhau, không được tuỳ tiện quỳ lạy người khác.


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+