Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

CÔ NÀNG MẠNH MẼ – Chương 01 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 1: Tôi chỉ muốn làm anh khó coi

Beta: Chị Hoanglan

Hết giờ làm, Tiểu Chu bàn kế bên gõ gõ vào bàn tôi nói “Trên báo cũng đăng dạo này trị an không tốt lắm, về nhà sớm chút đi”, nói xong còn ngầm trừng mắt tôi.

Tôi cũng cười cười, dọn dẹp lại bàn làm việc của mình trả lời “Về trễ cũng không sao, dù gì hôm nay tôi cũng có vệ sỹ riêng.”

“Chậc chậc, đúng là người nào đó có bạn trai về nên mạnh miệng thấy sợ, cậu xem cậu trông vui vẻ chưa kìa!”

Tôi cười kiêu ngạo: ” Dĩ nhiên, Dương tử nhà tôi phía trước có ba mươi sáu thiên cương mở đường, phía sau có bảy mươi hai địa sát hộ tống, trái có Thanh Long, phải có Bạch Hổ, bày bố như thế thì yêu nghiệt, tiểu quỷ nơi nào dám đến đây làm loạn.”

Tiểu Chu cười lớn: “Tịch Tịch, cậu là cái đồ dở hơi! Khó trách Dương Tử chiều cậu như tâm can bảo bối, làm như hở ra là bị người ta đoạt mất ấy. Anh ấy cũng mệt mỏi nhỉ!”

“Tôi đây là vàng 24K nha, ai thấy cũng mê. Thôi, đến giờ rồi, tôi đi đây, mai gặp lại”. Tôi nhấc túi, nhẹ nhàng bước ra cửa, phía sau vọng lại tiếng Tiểu Chu “Nhớ để ý thắt lưng nha!” Đồng nghiệp nghe vậy đều che miệng cười thầm.

Tôi cũng không thèm để ý, tâm tình như chim sẻ, sung sướng nhảy nhót. Rốt cuộc  Dương Tử tiên sinh thân yêu của tôi cũng đã quay về từ xã hội tư bản tàn ác.

Nhưng buổi trùng phùng giữa tôi và Dương Tử lại kết thúc bằng một màn tắm rượu vang.

Tôi cười nhạt nhìn thứ chất lỏng màu hồng nhạt chảy từ trên gương mặt đẹp trai của anh ta xuống tận cổ, nhuốm đỏ cả chiếc áo sơ mi trắng tinh. Anh ta ngồi yên, không nói một lời.

Tôi cười: “Anh thật khác quá, nếu như trước kia tôi chỉ có thể lấy trà hắt anh thôi.”

“Tịch Tịch, chúng ta chia tay trong hòa bình thôi.” Dương Tử thấp giọng nói, “Anh không nghĩ làm lớn chuyện, ai cũng khó coi.”

“Cũng được.” Tôi chìa tay “Phí chia tay.”

Dương Tử giật mình, ngẩng đầu nhìn tôi, trong sự kinh ngạc lại mang theo một tia khinh thường; cuối cùng anh ta vẫn móc ví, lấy một xấp tiền đặt vào tay tôi: “Em thật sự… thay đổi.”

“Phải không?” Tôi nhìn xấp tiền trong tay, nhíu mày, xem ra anh ta cũng chịu chơi. Tôi cầm mớ tiền, đập đập vào lòng bàn tay, sau đó nhìn anh ta,  mím môi mím lợi cầm xấp tiền kia xé đôi. Anh ta nhìn tôi như một con điên. Xấp tiền dày quá, phải cố hết sức tôi mới có thể xé làm đôi rồi quăng vào giữa mặt anh ta, cầm túi xách, đứng dậy, tiền bay lả tả trong không trung, mọi người trong quán đều kinh ngạc nhìn chúng tôi, tôi ngạo nghễ nói với anh ta: “Dương Tử, tôi muốn làm anh khó coi đó thì sao nào”

Tôi bước mạnh mẽ trên đôi giày cao gót, kiêu ngạo xoay người rời đi như chẳng có việc gì xảy ra.

Nhưng dù có kiêu ngạo đến thế nào thì tôi cũng không thể coi chuyện mình bị bồ đá như chưa từng xảy ra được. Buồn bực, tôi bèn đến quán bar để giải tỏa cơn giận, uống một hồi say đến quên trời đất, nhưng đến cuối cùng tôi vẫn không quên việc ngày mai tôi vẫn phải chỉnh chu đến chỗ làm.

Con người sống trên đời ai cũng cố sống cố chết giữ gìn thể diện của mình nhưng đến cuối cùng không ai biết chắc mình sẽ đạt được những gì.

“Cô em.” Một cái tay béo múp míp đặt trên đùi tôi “Uống rượu một mình buồn lắm, uống với anh đi.”

Tôi chẳng nói chẳng rằng xích qua một bên, không nói gì xem như cự tuyệt. Tối hôm nay bà đây hoàn toàn không có tinh thần để mắng chửi người khác.

Người đàn ông kia cũng đã say, được một bước tiến thêm một bước, sán lại gần tôi. Tôi dằn chén rượu xuống quầy bar mạnh đến nỗi mấy cái ly trên quầy nảy lên một cái, khách hàng đang ngồi xung quanh quầy đều giật mình nhìn qua bên này, bartender đang lau rửa ly tách cũng tiến đến. Người đàn ông kia không nghĩ tôi nóng tính như  nên len lén chuồn mất.

Nửa chừng bị quấy rầy khiến tôi không còn hứng để uống tiếp bèn ngửa đầu uống nốt ly rượu đang uống dở, đứng dậy định bỏ đi.

“ Cô gái, đã trễ như vậy một mình cô về nhà không an toàn lắm đâu.” Anh chàng bartender đẹp trai ghé vào quầy bar cười cười nhìn tôi.

Tôi nhíu mày: “Anh muốn làm vệ sỹ trên đường rồi lên tới giường luôn hả?”

“Cô thật thú vị.” Anh ta nở nụ cười, trong chốc lát lại nghiêm mặt nói, “Cô nhìn thấu những gì tôi đang nghĩ rồi.”

Tôi nhìn từ trên xuống dưới để đánh giá anh ta, trẻ tuổi, đẹp trai, vui vẻ, thoải mái, trông  rất vừa mắt. Trong cơn say tôi chợt nghĩ, dù sao Dương Tử cũng đã có một cô bạn gái nước ngoài xinh đẹp, tội gì tôi phải thủ thân như ngọc vì anh ta. Trao hết hết trái tim cho một người đàn ông, chấp nhận trả giá nhiều như vậy nhưng rốt cuộc những gì tôi nhận được chỉ là sự phản bội mà thôi.

Nếu đàn ông có thể dễ dàng phản bội như vậy thì tại sao phụ nữ lại không thể tự do, phóng túng chứ?

Tôi nhếch miệng cười: “Chừng nào anh hết ca?”

Anh chàng kia cười như nắng: ” Khi nào em về thì lúc đó anh tan ca”

Kết quả là anh ta lập tức hết ca.

Nếu bạn đã say rượu lại mang giày cao gót thì đi đứng như thế nào cho đừng ngã cũng là một kỹ thuật. Nếu không có anh chàng đẹp trai kia thì chắc tôi cũng ngã dúi dụi, thậm chí bò thẳng một đường mà về. Cho nên khi anh ta lợi dụng việc đỡ hông tôi mà giở trò sàm sỡ, mặc dù khó chịu nhưng tôi vẫn cau mày nín nhịn.

Cửa sau quán bar thông ra một ngõ nhỏ tối tăm, sâu hun hút, nối thẳng ra ngoài đường lớn. Đường này tuy gần hơn một chút, nhưng ngõ nhỏ như thế này nếu như bình thường có đánh chết tôi cũng không dám bước vào. Chẳng phải các vụ giết người cướp của thường xảy ra trong các ngõ nhỏ như thế này sao?

Chỗ rẽ phía trước có một thùng rác to, gót giày của tôi chợt gãy, anh chàng đi cùng cười, cúi xuống gỡ gót giày của tôi ra, vừa ngẩng đầu tính kể công với tôi thì bỗng nghe ngay tại chỗ rẽ phía trước một giọng nam thảm thiết van cầu: “Đừng giết tôi, đừng giết tôi! Tiền đây, tiền đây!”

Anh chàng bartender khựng lại, tôi thì lại đang say khướt, phản ứng chậm chạp, thấy anh chàng buông tay không đỡ, tôi thì không tự đi được nên đành vịn vai anh ta đứng yên.

Lúc này lại có một giọng nói khàn khàn, khó nghe lạnh lùng buông ra một chữ: “Giết”, cùng với tiếng nói là một tiếng “chíu” nhỏ, nghe giống như tiếng súng giảm thanh trên truyền hình.

Lúc này tôi cũng loáng thoáng hiểu được chuyện gì đang xảy ra,  trong lòng vô khiếp sợ, không ngờ mình lại xui tận mạng, gặp phải xã hội đen! Nhưng rượu vào thì lá gan lại phình ra, chẳng những tôi không bỏ chạy mà còn tò mò nhìn quanh quất về phía bên kia.

Đèn đường mờ mịt phản chiếu vài bóng người bên kia, tay một người vẫn chưa thu về, tôi nhìn thấy rõ ràng hình dáng cái vật người nọ đang cầm, ———– một cây súng.

Ngay lập tức, cơn say rượu biến mất tăm, tôi rùng mình, mồ hôi lạnh thoát ra từ từng lỗ chân lông. Tôi quay đầu nhìn anh chàng đi cùng, chỉ thấy mặt anh ta tái mét, tôi đẩy nhẹ tay anh ta, ra hiệu bảo chúng ta im lặng rút lui, không ngờ lại làm anh ta giật mình, thét một tiếng kinh hãi, tôi muốn nhào tới bịt miệng anh ta mà đã không kịp nữa rồi.

Ngay tại chỗ rẽ bên kia có người gầm lên giận dữ: “Ai?”

Tôi níu vai anh ta, mặc kệ giày cao gót và cơn say rượu bỏ chạy thục mạng, trong lòng tràn đầy sợ hãi người kia sẽ giết người diệt khẩu, bắn vài lỗ sau lưng chúng tôi.

Lúc chạy đến cửa sau quán bar, tiếng ồn ào trong quán bar lập tức đập vào màng  nhĩ, chúng tôi vào, anh chàng kia lập tức khóa cửa, vẫn chưa tỉnh hồn liếc nhìn tôi một cái, tôi cũng không nhìn lại.

Anh ta thở gấp nói: “Chúng ta…”

“Chúng ta chưa nhìn thấy cái gì.” Tôi vội vàng nói tiếp.

“Không được, chúng ta phải đi báo án!”

Đúng là tuổi trẻ! Nhiệt huyết tràn trề như vậy sẽ không mang lại kết cục gì tốt! Tôi định khuyên nhủ anh ta vài câu thì nghe vài tiếng động phá cửa phía sau, tôi nhất thời hoảng hốt, đảo mắt thì đã thấy anh chàng kia bỏ mặc tôi tự sinh tự diệt một mình trốn mất.

“Ầm!!!”, cái cửa cũ rích phía sau bị đạp tung khóa, tôi nhìn thấy một bàn tay thò vào.

Người ta thường nói, con thỏ nóng nảy cũng cắn người, tôi lại cầm tinh con thỏ, và bây giờ là lúc tôi thể hiện toàn bộ đặc điểm của một con thỏ đang bị chọc giận của mình. Vừa lúc có một người đàn ông từ trong toilet bước ra, tôi bèn mạnh mẽ ấn anh ta vào tường và cạp mạnh vào  môi anh ta.

Nhưng người đàn ông này cao hơn tôi tưởng nên răng cửa của tôi chỉ cắm được vào cằm anh ta, anh chàng bị cắn đau, hét lên một tiếng, giọng nói cực kỳ quyến rũ!!!. Không nghĩ nhiều, tôi vội kiễng chân, hôn vào môi anh ta. Không, phải gọi là cắn xé đổ máu thì đúng hơn!

Người đàn ông kia bị bất ngờ đến ngây người, nhất thời không có phản ứng cũng không giãy dụa mặc cho tôi thô bạo cắn xé.

Tôi vừa hôn vừa liếc mắt nhìn ba người đàn ông mặc âu phục từ cửa sau bước vào, cả ba đảo mắt nhìn xung quanh, trong đó có một một tên nhìn thoáng qua chúng tôi, rồi quay đầu đi, nói nhỏ: “Không tìm ra đâu, người nhiều lắm.”. Một tên giống như thủ lĩnh phẩy tay : “Bỏ đi,  bỏ đi.”

Ba tên lập tức quay ra

Cuối cùng tôi cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm, sực nhớ tình huống trước mắt, tôi vội nhích ra tính tuột khỏi người đàn ông đen đủi kia, không ngờ anh ta dùng một tay níu chặt eo tôi, tay kia giữ lấy đầu, lưỡi anh ta tách môi tôi, trong phút chốc từ người tấn công, tôi trở thành kẻ bị tấn công, khách đổi thành chủ chính là tình huống này đây.

Tình thế này xoay chuyển quá nhanh, tôi cũng không kịp trở tay, đành đáp lại anh ta. Nụ hôn phảng phất mùi rượu, không biết là của tôi hay của anh ta nhưng vẫn làm tôi ngất ngây, hoàn toàn chìm đắm vào nụ hôn này.

Kỹ thuật hôn của người đàn ông này thật là hợp với loại phụ nữ thiếu hơi đàn ông lâu ngày như tôi, tnhư thể nắng hạn gặp mưa rào! Dương Tử, anh nhìn đi, không có anh cuộc sống của tôi càng thêm muôn màu, muôn vẻ.

Nghĩ như vậy cộng thêm tâm lý muốn trả thù, tôi càng nhập tâm vào nụ hôn này, bàn tay vuốt ve tấm lưng to lớn của anh ta, tôi dùng hết khả năng của mình khiêu khích sự ham muốn của người đàn ông này, chỉ lát sau tôi có thể nhận thấy phần phía dưới của anh ta có phản ứng rõ rệt, một khối cứng ngắc đã chạm vào bụng tôi.

Cơn say biến mất hoàn toàn nhường chỗ cho sự đam mê, cuồng nhiệt, tôi đánh bạo thò tay xuống, chậm rãi vuốt ve khối cứng ngắc kia qua lớp quần áo.

Cảm giác vật trong lòng bàn tay càng ngày càng lớn, trong lòng tôi không tránh khỏi có chút kiêu ngạo, tôi hơi đẩy anh ta ra, khàn khàn thở dốc nói: “Tôi nghĩ, chúng ta cần một khách sạn.”

Sau đó, tôi hoàn toàn không nhớ rõ bằng cách nào chúng tôi có thể đến khách sạn cũng như chúng tôi đã đến khách sạn nào, thậm chí hình dạng người đàn ông đi cùng tôi cũng quên tuốt.

Tôi chỉ biết đêm đó cả hai hết sức điên cuồng.

Tôi nhớ rõ hai thân hình quấn chặt vào nhau, những cái hôn như sóng cuộn, những ngón tay dịu dàng nhưng không kém mạnh mẽ, thân thể đỏ bừng; còn có âm thanh khàn khàn rên rỉ, hơi thở đầy dục vọng, lúc mới xâm nhập đau đớn không chịu nổi nhưng từ từ chỉ còn sự ấm áp, đê mê. Tôi cũng nhớ rõ từng cú thúc đẩy, dường như cả thế giới xung quanh đều lay động, cả người như xoay tròn, khoái cảm lên đến cực hạn.

Tôi còn nhớ rõ một đôi mắt như sương mù, một vóc dáng hoàn hảo mà tôi ôm ghì trong vòng tay. Đây rõ ràng là một đêm cuồng hoan điên loạn.

Trước khi thiếp đi, có một ý nghĩ quái dị luôn xoay quanh trong đầu tôi, người này chắc chắn ăn đứt anh chàng pha rượu kia .

Sáng hôm sau, tôi tỉnh lại trong cơn đau đầu kinh khủng. Cũng không có gì lạ, sau chuyện như vậy thì cảm giác đau đầu cũng là điều dĩ nhiên. Tôi không quên hôm qua đã xảy ra chuyện gì, thậm chí nhớ rõ là đằng khác.

Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước ào ào.

Tôi nằm trong chăn, cả người hơi đau đớn, ẩm ướt và nhớp nháp, thật lạ là trong tình cảnh này tôi còn có thể tự hỏi hôm qua tên kia có dùng đồ bảo hộ không nhỉ. Sau đó tôi tụt xuống đất, sục sạo mọi nơi để tìm kiếm “sản phẩm đã qua sử dụng” kia nhưng kết quả là không có.

Tôi không thể không thất vọng mà thừa nhận, tình thế hôm qua thật bức bách, khẩn cấp…

Tôi lại tiếp tục lan man suy nghĩ xem phải đến tiệm thuốc nào mua thuốc mà không đụng mặt người quen thì tiếng nước chảy trong nhà tắm đột nhiên ngừng lại, tim tôi cũng ngừng đập vài nhịp. Nguyên nhân là tôi thấy người đàn ông kia, ôi trời mẹ ơi, thiệt là đẹp trai nha.

Đẹp trai, cường tráng, manly nhất trong các thể loại manly.

Anh ta cũng không dự đoán được tôi cứ ngồi lỳ trên giường thưởng thức nửa thân trên trần trụi của mình thế nên chỉ biết ngây người nắm chặt cái khăn tắm một hồi lâu.

Tôi nở một nụ cười đúng chuẩn xã giao nói: “Xin chào buổi sáng. Tôi có thể  dùng phòng tắm không? Tôi cũng muốn tắm một chút.”

“Xin cứ tự nhiên.” Ngữ điệu tuy lễ phép nhưng biểu tình lại phi thường lạnh lùng, nói xong anh ta đi thẳng vào phòng trong.

Tắm xong, tôi mới nhìn thấy tình trạng thê thảm của bộ quần áo hôm qua của mình, từ cổ áo trở xuống rách tả tơi, hoàn toàn không thể mặc được nữa. Tôi thở dài, bất đắc dĩ thay cái áo choàng tắm của khách sạn thầm cảm thán “không biết hôm qua gấp gáp tới mức nào nữa…”

Khi tôi ra khỏi phòng tắm, anh ta đã thay một bộ âu phục thẳng thớm, mọi người đều nói âu phục là chiến bào của đàn ông, tôi vốn không có cảm giác này nhưng lúc này khi nhìn người đàn ông này tôi mới biết câu nói đó một trăm phần trăm là sự thật.

Tôi chợt nghĩ, nếu trên chiến trường người đàn ông này hoàn toàn có thể đánh đâu thắng đó, áp đảo địch thủ với khí phách của mình.

Anh ta ngồi trên ghế sô pha, vừa nhìn chằm chằm vào di động vừa uống cà phê, chắc là đang giải quyết công việc. Thấy tôi, anh ta rút ví, không thèm nhìn tôi hỏi “Bao nhiêu?”

Tôi hơi sửng sốt nhưng rất nhanh đã nở nụ cười: “Vậy anh muốn trả tôi bao nhiêu?”

Anh ta liếc nhìn tôi một cái, trong đôi mắt đen không có chút cảm xúc gì nhưng tôi lại nhìn thấy một tia khinh thường giống như trong mắt Dương Tử hôm qua, anh ta rút tiền vứt xuống chân tôi nói: “Cầm lấy và đi đi.”

Tôi hít sâu một hơi, cúi xuống nhặt tiền, cười nói: “Quả thật chuyện như thế này tôi cũng không nghĩ lại có lần thứ hai”, sau đó tôi lặp lại hành động đã làm hôm qua với Dương Tử.  Khi tập tiền bị xé đôi và tung lên, ánh mắt kinh ngạc của anh ta nhìn tôi y hệt ánh mắt Dương Tử ngày hôm qua.

Tôi tốc chăn trên giường tìm túi của mình, nhìn đến đốm máu trên mặt nệm trắng tinh tôi bất giác cảm thấy hoảng sợ.

Đúng vậy, tôi vẫn còn trinh,  lúc còn yêu đương với Dương Tử, chúng tôi vẫn chưa tốt nghiệp đại học, tình cảm vẫn còn trong sáng lắm, chưa kịp có hành vi thân mật gì thì anh ta đã ra nước ngoài du học. Từ đó, tôi ở lại tin lời ngon tiếng ngọt của anh ta mà thủ thân như ngọc.

Cho đến tận hôm qua, niểm tin của tôi, trinh tiết của tôi đều bị vỡ nát.

Tôi không biết mình cảm thấy khổ sở bao nhiêu nhưng cảm giác mỉa mai, trào phúng lại khiến tôi bật cười. Sau khi định thần, tôi kéo tấm chăn che vết máu lại, vừa quay đầu lại đã thấy ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông kia. Tôi chẳng cótâm trí đâu mà  để ý xem anh ta đã nhìn thấy hay đang suy nghĩ cái  gì.

Một đêm kích tình cũng chỉ là tình một đêm thôi, ai thèm để ý xem nó có phải là đêm đầu tiên hay không.

Tôi giơ mớ quần áo rách bươm của mình cho anh ta xem rồi nói: “Quần áo tôi không mặc được nữa, anh cho tôi mượn một bộ mặc tạm. Nếu anh muốn lấy lại, lưu cho tôi phương thức liên lạc nhưng tôi đoán chắc anh cũng không muốn chuyện đó cho nên chúng ta không hẹn gặp lại.” Nói xong, tôi tự động lấy trong tủ một bộ quần áo thể thao rộng thùng thình của anh ta rồi vào phòng tắm thay đồ, thay xong tôi ưỡn ngực đi qua anh ta, trước khi ra cửa, tôi còn quay lại nhìn anh ta cười nói: “Đúng rồi, quên nói anh biết,  kỹ thuật của anh thật tuyệt vời, tối hôm qua tôi đã rất vui vẻ.” sau đó ngạo nghễ rời đi.

Từ đầu đến cuối người đàn ông đó vẫn giữ thái độ trầm mặc, chỉ có đôi mắt thoáng lóe ánh sáng lạnh, nghĩ đến vẫn khiến tôi thấy lạnh lẽo.

Về đến nhà, tôi ngã nhào vào giường, lúc này  mới cảm thấy toàn thân đau nhức, bụng dưới vẫn đau ê ẩm, tôi kéo chăn trùm kín cả người, tất cả đều chìm trong bóng tối.

Ngủ đi, ngủ đi, chuyện gì qua cũng đã qua, ngẩng đầu nhìn xem ánh mặt trời vẫn sáng lạn như trước thôi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+