Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

CÔ NÀNG MẠNH MẼ – Chương 08 – 09 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 8. Nghiệt duyên!

 

Sáng thứ hai tôi đi làm, ngồi chưa nóng ghế đã bị sếp gọi vào văn phòng.

Giám đốc công ty họ Tạ, giang hồ hay gọi là Tạ Bất Đình, nghĩa là một khi đã mắng ai đó thì mắng không ngừng lại. Hôm nay, đại gia Tạ Bất Đình tâm tình không được tốt lắm, âm thanh mắng người thập phần vang dội.

“Nhìn kết quả công tác tháng trước của cô đi!” mấy tờ giấy được ném trước mặt tôi. Tôi im lặng, sắp xếp đám giấy kia lại thật gọn ghẽ, tranh thủ sếp vẫn đang thao thao bất tuyệt, tôi lật từng tờ, từng tờ. quả thật, mấy tháng trước do ảnh hưởng của chuyện thất tình nên kết quả làm việc của tôi không tốt lắm, không nhiệt tình nhận hợp đồng, cộng với vài khách hàng than phiền, khó trách Tạ Bất Đình lại tức giận như vậy .

“Hiện giờ, người thất nghiệp ở Trung Quốc rất nhiều. Lấy chất lượng công việc hiện giờ của cô,  không bằng tôi tìm người mới…”

Tôi cúi đầu, không đáp, đợi đến khi Tạ Bất Đình ngừng lại để uống nước thì trong lòng tôi rót cuộc cũng nhẹ nhõm được một chút, uống nước là dấu hiệu tốt, chứng tỏ ông ta mắng đã mệt rồi.

Quả nhiên, ông ta đưa tôi một tập hồ sơ trên bàn, dịu giọng nói: “Tôi nghe nói lúc trước chuyện tình cảm của cô bị trục trặc, tôi có thể thông cảm nhưng cô còn trẻ, chuyện như thế sẽ còn xảy ra vài lần. Vì những chuyện này mà ảnh hưởng đến công việc thì không thể được. Đây là hợp đồng mới, làm thật tốt cho tôi.” Tiếp theo, mặt ông ta nghiêm lại nói “Nếu kết quả lần này giống tháng trước thì cô chuẩn bị thu dọn đồ đạc biến đi” Tôi tiếp nhận hồ sơ, tỏ vẻ cám ơn rồi ra ngoài.

Quay lại cái góc nhỏ của mình tôi thở dài một hơi, cứ tiếp tục suy sụp tinh thần như vậy cũng không được, trong công việc ngàn vạn lần không để mắc phải sai lầm. Chén cơm này mà mất đi thì không thể nghi ngờ về chuyện chết đói.

Tôi mở hồ sơ, nhìn thoáng qua nội dung, ta nói Tạ Bất Đình xem ra vẫn rất chiếu cố đến tôi. Căn hộ này nằm trong một tiểu khu xa hoa, yêu cầu thiết kế của chủ nhà rất ngắn gọn mà thù lao cũng dày. Đầu năm nay, những người mà có khả năng mua nhà ở đây thường là tiền nhiều đếm không hết. Nếu người thiết kế có quan hệ tốt với chủ hộ thì ưu đãi cũng không kém.

Tôi vui vẻ tiếp nhận hợp đồng này, lưu lại điện thoại của chủ nhà để ngày mai liên hệ đi xem nhà. Sau giờ làm tôi nhận được điện thoại của Trần Thượng Ngôn, anh ta muố đến đón tôi rồi cùng nhau dùng cơm. Tôi hơi suy nghĩ nhưng cuối cùng cũng đồng ý.

Gần đây, tôi cảm thấy mình cũng nên tìm đường đi cho mình. Tuy hiện giờ tôi đối với Trần Thượng Ngôn cũng không có tình cảm gì đặc biệt nhưng chẳng phải tình cảm cũng có thể bồi dưỡng mà thành sao. Trần Thượng Ngôn vì tôi có thể bỏ vài thói quen trong cuộc sống, điều đó chứng minh anh ta đối với tôi cũng có điểm thật lòng. Thứ hai, tôi thật sự rất tò mò chuyện xảy ra đêm đó. Ngoài Trần Thượng Ngôn, tôi thật không biết  nên hỏi ai.

Nhưng khi trên bàn ăn, Trần Thượng Ngôn ngượng ngùng gãi đầu lặp lại những lời tôi nói với anh rồi những chuyện tôi làm đêm đó, tất cả mọi ảo tưởng của tôi đều vỡ nát. Tôi thật sâu cho rằng, có một số việc hồ đồ vẫn tốt hơn.

Sau khi nói dăm điều bốn chuyện thì bữa tối cũng kết thúc, tôi uống cạn ly rượu vang của mình rồi cáo biệt Trần Thượng Ngôn.

Về đến nhà, tôi nằm lỳ trên ghế sô pha, ngây ngốc nhìn chằm chằm vào ánh sáng không ngừng biến hóa trong  tivi, rồi trừng mắt.

“Cỏ nhỏ môi” ? Mẹ nó!

Tôi ráng nén cảm giác muốn chửi trời mắng đất xuống, nói nửa ngày mới vỡ lẽ “dâu tây” trên cổ là do chính mình dùng kẹp gắp tạo thành!

Theo lời Trần Thượng Ngôn tiên sinh, tối hôm đó, một người đàn ông đưa tôi đến dưới lầu, do Trần Thượng Ngôn  đã từng đưa tôi về nhà nên cũng tự mình chạy đến, kết quả: hai người đàn ông này gặp nhau dưới lầu nhà tôi.

Một người lạnh lùng mà khách khí giao tôi cho người đàn ông lễ phép chu toàn kia, hai người đơn giản trao đổi qua lại mấy câu rồi tạm biệt, nhưng  lúc Trần Thượng Ngôn muốn đưa tôi lên lầu, tôi lại túm  tay áo Tần Mạch nói “Tôi muốn chơi đấu chủ” .

Sống chết tóm lấy, gỡ thế nào cũng không ra! Hai người đàn ông bất đắc dĩ nửa đêm nửa hôm ngồi chơi đấu chủ với tôi. Kết quả: kẻ say rượu luôn thua, ngây ngô cười rồi khăng khăng dùng một cái kẹp nhỏ tự gắp cổ mình, ai ngăn cũng không được. Cho đến khi bọn đại miêu đến nháo động phòng thì Tần Mạch mới tung cửa chạy thoát. Rốt cuộc tôi cũng đi ngủ để một mình Trần Thượng Ngôn lấy cái kẹp trên cổ tôi xuống, băng bó vế thương trên đầu rồi giúp tôi xoa dịu cơn điên của nhóm ma men kia rồi sáng hôm sao lại phải nấu cháo cho tôi nữa.

Khó trách hôm đó nhìn anh ta mệt mỏi như vậy. Bị hành hạ một đêm, không mệt  mới lạ?

Trong nhất thời, lòng tôi hơi rưng rưng cảm động, nhưng nghĩ đến cú điện thoại kia  tôi đúng là cười không nổi.

Tôi đã nói: “Em nhớ anh. Hôm nay Trình Thần đính hôn, chị ấy thực hạnh phúc. Vốn là em cho rằng chúng ta cũng giống như chị ấy, em không cần hâm mộ người khác… Anh đến đón em đi, em say rồi, đi không nổi nữa. Em mệt chết đi, anh đến đón em về nhà đi.”

“Em thật sự rất nhớ anh, anh có biết một mình em sống mệt mỏi như thế nào hay không?”

Những lời này, tôi sẽ không tùy tiện nói với một người đàn ông xa lạ. Mặc dù tôi uống rượu, nhưng tôi tin tưởng trong tiềm thức của mình phải có điểm mấu chốt. Tôi mở di động, nhìn trong danh bạ, một cái tên  nằm trước tên Trần Thượng Ngôn — Sầm Dương, cũng từng là Dương Tử tiên sinh của tôi.

Tôi hung hăng, dùng hết sức lấy tay bụm mặt giống như tát mình một cái. Trong lòng lạnh lùng trào phúng chính mình: Hà Tịch a Hà Tịch, đến nước này rồi mày còn nhớ mãi không quên cái gì nữa?

Trầm mặc thật lâu, trong lòng ta càng thêm tức giận, xóa ngay tên “Sầm Dương” trong điện thoại, sau đó vứt điện thoại xuống sàn nhà, sau đó trùm mền, vặn to volume ti vi để xua đi đêm tối tịch mịch. Tôi co người trên sô pha, phiền muộn đi vào giấc ngủ. Việc làm tùy hứng đó khiến tôi bị cảm. Nghẹt mũi, đau họng, mắt sưng vù, tuy bệnh không nghiêm trọng nhưng làm tôi trông tiều tụy không ít, với bộ dáng này chắc chắn không thể gặp gỡ khách hàng trong hôm nay được rồi. Tôi bắt đầu trang điểm, cho đến khi trong gương hiện lên một gương mặt không chê vào đâu được, nét tiều tụy hoàn toàn biến mất, tôi soi gương và nở một nụ cười đậm chất nghề nghiệp để sốc lại tinh thần rồi đi gặp khách hàng.

Tôi bước ra khỏi thang máy, ấn chuông, một cô gái mặc đồ công sở trong rất chuyên nghiệp ra mở cửa cho tôi,  tôi giật mình, mỉm cười chào hỏi: “Xin chào, tôi là Hà Tịch, kiến trúc sư công ty RL”

Đối phương cũng lễ phép nở nụ cười, nói: “Gọi tôi là Lisa, xin chào Hà tiểu thư, mời vào.”

Bước vào trong, tôi bắt đầu đánh giá bố cục của căn hộ, căn hộ này có hai tầng, tầng dưới gồm phòng khách, phòng ăn và nhà bếp, tầng trên là phòng chủ nhà, phòng khách, phòng làm việc và một nhà vệ sinh rộng rãi. Trong lòng tôi âm thầm cảm thán  sự chênh lệch giữa người với người, nếu tôi không ăn không uống trong vòng năm mươi năm thì chắc cũng chỉ mua được cái phòng vệ sinh này là cùng.

Tôi quay đầu, dùng ánh mắt sùng bái nhìn Lisa.

Lisa cười cười, lời ít mà ý nhiều giải thích nói: “Đây là căn hộ do sếp Eric của tôi mua. Tôi chỉ là trợ lý, gần đây công ty có vài dự án ở vùng phụ cận, Eric sợ ở quá xa, mỗi ngày phải lái xe rất phiền phức nên quyết định mua một căn hộ gần đây để tiện việc đi lại. Đáng lẽ hôm nay anh ấy đến gặp cô nhưng công việc bận quá nên không đến được.”

Tôi tỏ vẻ thông cảm, gật gật đầu.

“Do nguyên nhân trên, yêu cầu của Eric đối với việc thiết kế căn hộ này chỉ cần gọn gàng, thoải mái, và hoàn công để dọn vào càng nhanh càng tốt”

Tôi hơi buồn cười: “Nếu đã như vậy, tại sao anh ta không mua luôn căn hộ mẫu cho rồi?”

Lisa thở dài, có chút bất đắc dĩ nhìn tôi nói: “Tuy sếp tôi đưa ra yêu cầu như vậy nhưng khi bắt đầu thi công sẽ phát sinh các yêu cầu khác. Hôm nay tôi gặp cô là nói thêm các yêu cầu khác về trang trí cũng như khuynh hướng thẩm mỹ của Eric”

Tôi lấy giấy bút ra chuẩn bị ghi lại.

“Eric ghét nhất là các đồ vật dư thừa, vô nghĩa nên trong nhà nhất là là các góc  không cần có quá nhiều đồ trang trí. Anh ta thích màu đen và màu lam, chán ghét màu đỏ  và hồng nhạt. Tốt nhất là hai màu này không nên xuất hiện trong nhà. Mặt khác, anh ta bị dị ứng phấn hoa nên rất ghét những gì liên quan đến hoa bao gồm cả bình hoa và chậu hoa, dù làm vật trang trí cũng không được. Còn nữa, anh ta không thích cái gì mao nhung nhung gì đó, cho nên khi trang trí không được dùng thảm…”

Tiểu thư Lisa ước chừng nói suốt bảy, tám phút về những điều Eric chán ghét, tôi vừa ghi vừa không kiềm được run rẩy. Khó trách sao người nay không mua căn hộ mẫu, có ai mà trang trí căn hộ đơn giản giống như cái phòng giam mà bán đâu! Tôi thật sự hoài nghi chủ nhà này là một vị tăng nhân theo chủ nghĩa khổ hạnh.

Sau khi nghe xong các yêu cầu của khách hàng, tôi phác thảo sơ bộ cách trang trí căn hộ cho Lisa xem, lúc cô ấy đang chỉ ra những điểm trong bản phác thảo không đúng với yêu cầu của Eric thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên, vừa nhìn thấy tên người gọi, cô ấy nhanh chóng nhận điện: “Eric, đúng vậy, tôi đang ở đây. Vâng, vâng, kiến trúc sư đã có mặt. Được.”

Kết thúc cuộc gọi, Lisa lập tức nhìn tôi nghiêm mặt nói: “Eric nói công việc bên kia đã xong nên muốn đến đây xem qua một chút. Những điều vừa rồi tôi nói cô đã nhớ kỹ chưa? Nếu lát nữa anh ấy có hỏi đến thì cô nhớ nói rõ tôi đã trao đổi rành mạch với cô rồi nhé.”

Nghe một cô gái giỏi giang nói như thế, tôi hơi ngạc nhiên, từ đó có thể nhận ra sếp của cô ấy bình thường đối với cấp dưới khắc nghiệt đến mức nào!

Tôi bóp nhẹ hai cánh mũi vài cái, cười nói: “Tôi biết rồi .”

Trong lúc chờ chủ nhà, tôi tranh thủ đo đạc căn hộ trước, Lisa đứng một bên ghi lại. Di động rung không ngừng, tôi nhìn thấy ba chữ Trần Thượng Ngôn lấp lóe trên màn hình, tôi để nó reo một lúc rồi mới nghe máy

“Tịch Tịch.”

“Ân.”

“Đang … Đang làm việc sao?” Tôi có thể tưởng tượng được vẻ mặt xấu hổ đỏ mặt của anh ấy. Tôi yên lặng rồi hung hăng nói: “Ừ, đang đo nhà cho khách hàng. Có việc gì?”

“Không, chỉ muốn hỏi một chút. Tối nay em có rảnh không? Vừa may anh có hai vé xem phim. Chúng ta đi xem đi.”

Tôi đơ mặt ra trong một lúc đến khi trong di động truyền đến giọng nói hoang mang của Trần Thương Ngôn, tôi mới đồng ý và hẹn anh gặp nhau tại rạp chiếu phim vào lúc bảy giờ tối nay. Lúc cúp máy, Lisa cười cười hỏi tôi có phải bạn trai không, theo bản năng tôi trả lời: “Không…” Nhưng nghĩ lại một lát, tôi lại khẽ gật đầu.

 

Cô ấy hơi buồn cười hỏi lại tôi: “Vậy là sao?”

Tôi cười chua chát: “Tôi và anh ấy, ngay từ đầu đã có điểm mạc danh kỳ diệu. Chúng tôi không có cảm giác này.”

Lisa hiểu rõ gật  đầu, nói với tôi: “Đầu năm nay, phụ nữ ngốc mới còn tin vào tình yêu. Chỉ cần chiếu cố bản thân mình cho thật tốt là được rồi”

Tôi im lặng thu dây thước lại, cực lực kiềm chế thốt ra ba chữ ngu xuẩn “tôi tin tưởng”

Có tiếng mở khóa cửa, tôi và  Lisa đều ngẩn ra, không nghĩ đại lão bản này lại tới nhanh như vậy. Lisa im lặng sửa sang lại chút việc, tôi đứng dậy, phủi phủi tro bụi trên người, lơ đãng nhìn quanh thì bắt gặp thân ảnh của người đàn ông mới bước vào cửa, cả người tôi cứng đờ, suy nghĩ đầu tiên nhảy ra trong đầu tôi là tại sao đây là một căn hộ cao tầng, hại tôi không thể lao qua cửa sổ mà chạy trốn.

Tần Mạch a…

Nghiệt duyên a!

 

Chương 9: Mất hết mặt mũi rồi!

Anh ta thấy tôi cũng cũng đơ người, trong chớp mắt tôi có thể thấy được vẻ mặt hoảng sợ của anh. Sau một thoáng giật mình, anh cau mày thật chặt dường như muốn nghiền chết tôi trong đó ngay lập tức.

“Cô ta là người thiết kế?” Tần Mạch nghiêm túc hỏi Lisa, sự chán  ghét trong giọng nói so với lần trước gặp gỡ càng nhiều hơn vài phần.

Tôi vạn phần tò mò, thật ra tôi đã làm ra chuyện tác tệ gì để cho một người đàn ông có thể tỏ ra chán ghét tôi đến vậy.

Lisa có vẻ khó hiểu trước tình huống hiện tại, liếc tôi một cái rồi nói: “Dạ…” Không đợi dứt câu, Tần Mạch  dứt khoát nói:

“Không nhận, tìm người khác.”

Lisa giật mình, phản xạ tự nhiên muốn đáp “Dạ”. Tôi lập tức phản ứng, nhảy dựng lên, vọt đến bên người Tần Mạch, đẩy anh ta ra cửa, vừa đi vừa vỗ ngực anh, cười to: “Ha ha! Tần đại lão bản đã lâu không gặp, anh vẫn thích nói đùa với tôi! Ha ha!”

Hắn bị tôi chụp, ho khan một trận.

Tôi vừa kéo Tần Mạch ra khỏi phòng, vừa quay đầu cười hớ hớ với Lisa lúc này đang kinh ngạc muốn rớt hai mắt nói: “Chúng tôi ra ngoài tâm sự, ôn lại chuyện cũ, ôn lại chuyện cũ.”

“Oành” tôi sập mạnh cửa phòng, tóm Tần Mạch đi đến đầu cầu thang, đứng thẳng nhìn anh. Anh giật mạnh ống tay áo đang bị tôi nắm, lạnh lẽo nhìn tôi: “Hà tiểu thư, chúng ta có chuyện cũ gì để nói?”

Tôi nắm chặt tay, trong lòng thầm niệm: có thể mắng ông trời nhưng không được mắng khách hàng, trên đời này khách hàng là lớn nhất, sau đó hơi khom lưng, cười mỉm nói: “Tần tiên sinh thật biết nói đùa, tốt xấu gì cũng đã gặp nhau vài lần, tuy lúc trước giữa chúng ta có vài hiểu lầm nhưng hiểu lầm gì thì cũng đều có thể giải thích được. Tôi cam đoan sẽ hoàn thành công việc thật tốt…” Hắn lạnh lùng cười: “Cam đoan của cô, tôi không dám tin tưởng.”

“Tần tiên sinh, tôi biết anh có nhiều thành kiến với tôi nhưng anh yên tâm, trong công việc tôi rất chuyên nghiệp. Các công trình trước kia cũng được đánh giá rất tốt nên trợ lý của anh mới tìm đến công ty, tìm đến tôi. Chuyện của chúng ta từ trước đến giờ đều là trùng hợp ngẫu nhiên, bao gồm cả công việc lần này. Mong anh đừng dùng cảm tính mà hãy dùng lý trí để lựa chọn người phù hợp nhất cho việc thiết kế này.”

“Ngẫu ngộ? Trùng hợp?” Trong lời của hắn không nghe ra có ý tứ hàm xúc gì, hắn nhếch môi, nhìn chằm chằm tôi: “Bao gồm một đêm tình, buộc tôi chở cô đến bệnh viện, tham gia tiệc đính hôn?”

Tôi cũng nhìn lại hắn, kiên định nói: “Đúng vậy, đều là trùng hợp.”

Anh ta gật gật đầu: “Tốt lắm, như vậy, những chuyện cô làm đêm đó cũng là trùng hợp?”

Trong đầu “oanh” một tiếng nổ, trong phút chốc trước mắt tôi bỗng trống rỗng.Tôi giật mình chợt nhớ ra những chuyện khó coi đêm tôi say rượu làm loạn chắc nhiều người biết chỉ duy nhất chuyện xảy ra trên xe hắn, ngoài hắn ra cũng không ai biết.

Tôi chỉ nghĩ gọi nhầm điện thoại tỏ tình cho Trần Thượng Ngôn đã là hết mức,  nói vậy, chẳng lẽ còn có thể có chuyện tệ hại hơn sao…

Tôi chột dạ nhưng khi nụ cười trào phúng của Tần Mạch truyền từ võng mạc đập thẳng vào trung khu thần kinh, tôi lập tức phản ứng thật nhanh: “Hôm đó tôi say rượu, không kiềm chế được hành vi, không lý trí, gây khó xử cho anh là lỗi của tôi. Nhưng kia cũng không phải…” là con người thật của tôi. Lời này chưa nói xong, anh ta đã cắt ngang.

“Đúng vậy, phi thường không có lý trí.” Anh ta nói tiếp, “Hà tiểu thư, cô còn nhớ hôm đó cô chụp tay lái nhất quyết không buông, sau đó một chân nhấn hết ga không?”

Tôi thật sự  hoảng sợ.

Anh ta cười lạnh: “Thiếu chút nữa cô tự giết mình và — tôi.”

Tưởng tượng đến cảnh tượng lúc đó, tôi sợ đến nỗi cả người toát mồ hôi lạnh, sau nửa ngày mới ấp úng xin lỗi: “Đúng, thực xin lỗi, tôi cũng không biết mình say rượu lại phát điên như vậy.”

Anh ta lại nói: “Theo tôi, cô không phải vì say rượu nên  phát điên mà cô vì một người nam nhân  mới phát điên. Phụ nữ như cô tôi thật không đoán được tiếp theo cô sẽ lại gây ra chuyện gì nên theo lời cô, tôi nên sử dụng lý trí thuê một kiến trúc sư phù hợp, cho nên…”

“Anh đang nói cái gì?” Tôi không hiểu câu “Vì đàn ông mà phát điên” của anh ta.

Anh ta mặc mặc: “Muốn chối?” Anh ta lấy điện thoại di động ra quơ quơ trước mặt tôi, “Tuy rằng thực thật có lỗi, nhưng những lời cô nói đêm đó tôi đều ghi âm lại”

Tôi giận dữ: “Anh dám ghi âm tôi?”

Hắn hừ lạnh nói: “Ít nhất nếu có xảy ra tai nạn giao thông thì cũng có thể giúp cảnh sát điều tra ra sự thật.”

Tôi cùng hắn mắt to mắt nhỏ giằng co một lúc lâu, đến cùng tôi vẫn không thắng được sự tò mò bèn xuống nước: “Hắc hắc, có thể cho tôi nghe không?” Hắn nhíu mày, cao ngạo liếc tôi một cái, đầu ngón tay bấm nhanh vào một phím, một âm thanh ồn ào từ trong di động vọng ra, là tiếng lẩm bẩm của tôi: “Đi đâu? “

Nghe xong tiếng này, tôi theo bản năng nhìn Tần Mạch một cái, anh ta nói: “Đây là lúc đầu cô hỏi tôi phương hướng, đoạn sau cô bắt đầu quậy.”

Tôi nói: “Tôi đã say đến mức đó mà anh còn dám cho tôi ngồi ghế phụ.”

Anh ta oán hận, trừng mắt liếc tôi một cái: “Đương nhiên tôi không dám, điều kiện tiên quyết là ghế sau phải không có ai nôn đầy ra đó.”

Vì thế tôi lại thành thành thật thật trầm mặc .

Trong điện thoại tôi lại nói: “Có phải về nhà hay không? Vì sao anh đưa tôi về nhà? Tôi có bạn trai, anh ấy sẽ đến đón tôi. Để tôi gọi điện thoại cho anh ấy.” Tôi gật gật đầu, chắc lúc này  tôi gọi điện cho Trần Thượng Ngôn.

Trong đoạn ghi âm đều là giọng nói của tôi, Tần Mạch nửa chữ cũng không phát ra cổ họng. Tôi cúp máy, trầm mặc  một lúc lâu,  đột nhiên lại nói: “Anh ở nước ngoài du học có tự chăm sóc mình tốt không? Anh còn không trở về, mẹ sẽ đem em đi bán đó, anh mau trở về đi.”

Tôi giật mình khi nghe những lời này, hận không thể có thể cho mình một cái bạt tay thật mạnh.

“Đúng rồi, em đã quên. Anh đã về. Anh đã về.” Sau đó tôi còn ráng cố thêm một câu: “Mang theo một cô bạn gái xinh đẹp trở về.”

“Dương Tử, anh nói đi, tình yêu của tụi mình thua bởi khoảng cách hay bại bởi trong lòng anh không chịu an phận.”

Lại là một trận trầm mặc, tôi nghĩ lần này sẽ yên lặng rất lâu, đột nhiên có một giọng nam trầm thấp nói: “Là thua bởi chính mình không biết cách nắm chắc.”

Tôi kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn Tần Mạch, anh ta chỉ lạnh lùng nói: “Đừng nhìn tôi như vậy, đây chính là câu nói ngu ngốc nhất trong cuộc đời của tôi.”

Như chứng minh lời của anh ta, trong đoạn ghi âm đột nhiên vang lên giọng tôi gào khóc, tiếp theo là tiếng phanh xe chói tai, còn có Tần Mạch thấp giọng mắng và tiếng di động rơi xuống  cùng với hàng loạt tiếng va chạm liên tục, tất cả kết thúc bằng một câu “Shit” của Tần Mạch rồi tất cả chìm vào yên lặng.

Các loại tiếng ồn hỗn loạn kia làm tôi không khỏi xấu hổ, tôi lau mồ hôi lạnh, cẩn thận nhìn Tần Mạch hỏi: “Âm thanh  kia là dừng xe an toàn à?”

“Vậy cô nói sao?”

Trong lòng tôi thầm oán, đang yên đang lành ai kêu anh đi kích động phụ nữ say rượu nhưng trên mặt lại cười nịnh nọt: “Là tôi không đúng, tôi không đúng. Say rượu thật hại người, đầu óc hỗn loạn, lại làm bậy rồi. Anh xem, hiện giờ chúng ta đều bình an, đoạn ghi âm này anh cũng nên xóa đi.”

Anh ta lãnh đạm nhìn tôi, đút điện thoại vào túi, làm gì có nửa điểm muốn xóa đoạn băng kia.

“Tần tiên sinh… Việc này liên quan đến danh dự của tôi.”

“Hà tiểu thư, tôi lại nghĩ cô không cần thứ đó.”

Tôi  âm thầm cắn răng: “Làm ơn đừng công kích cá nhân.”

“Tôi chỉ nói sự thật.”

“Mau xóa nó đi.”

“A, cô có quyền  gì ra lệnh cho tôi?”

Sự thật bày ra trước mắt là tôi không thể khuyên anh ta được, trong lòng khẩn trương bèn níu tay áo anh ta muốn cướp điện thoại. Anh ta làm sao cho tôi toại ý, bèn giơ tay cao lên, tôi nhón chân cỡ nào cũng không thể với tới điện thoại. Anh ta đùa giỡn với tôi như đùa một con khỉ, lúc sang phải, lúc sang trái, tôi không cách nào tóm được, lửa giận trong tôi bốc cháy ngùn ngụt, tôi thét to: “Anh là đồ ác bá, đồ giai cấp bóc lột độc ác!”

Anh ta gỡ tat tôi ra: “Cám ơn cô đã tặng tôi một kiểu xưng hô mới. Tôi có việc, xin lỗi không thể hầu chuyện với cô được nữa.”

Trong đầu tôi nảy lên ý nghĩ hung ác, lúc này tôi bất chấp mọi thứ, việc duy nhất phải làm trong lúc này là đoạt lại di động, mang đoạn ghi âm ghê tởm kia xóa đi, hoàn toàn hủy thi diệt tích. Giống như chỉ cần  xóa nó, những tưởng niệm ghê tởm về Dương Tử trong lòng tôi cũng sẽ hôi phi yên diệt theo luôn.

Tôi lại bắt được cánh tay Tần Mạch, anh ta thật sự đã mất kiên nhẫn bèn hất tay tôi ra, nhưng tôi liều mình như chẳng cả, nhất quyết lao về phía trước với ý nghĩ đánh văng di động trong tay anh ta xuống. Thấy tôi giận đỏ mắt, bộ dáng không sợ chết lao tới anh ta hình như hơi sợ hãi, lúc tôi lao đến anh ta bèn lắc mình né sang một bên. Tôi thừa dịp đó, lanh tay lẹ mắt  dùng hết sức mình chụp tay anh ta mà thành công giật được điện thoại.

Lúc ôm điện thoại vào ngực, trong lòng tôi thật yên tâm nhưng chưa kịp nhìn cho rõ cái thứ đang cầm trong tay, thì  bỗng nhiên nửa thân hình tôi trở nên nhẹ bẫng, cảm giác không trọng lực xuất hiện. Khi tôi quay đầu lại thì kinh sợ phát hiện ra chỗ tôi đang đứng là sát mép cầu thang.

Lúc này phản ứng mau lẹ, động tác nhanh nhẹn, tính cách bưu hãn của tôi có phát huy như thế nào cũng không ngăn cản được trọng lực vĩ đại.

“A!” Tôi thét một tiếng thất thanh, sau đó thế giới đột nhiên thanh tịnh .

Nhưng mà, mặc dù trong cảnh đầu rơi máu chảy sắp đi vào hôn mê, tôi vẫn nhớ rõ việc nắm chặt điện thoại, dù sống dù chết cũng phải xóa đoạn ghi âm chết tiệt kia. Đối với tôi, xóa nó cũng giống như xóa đi tất cả những mất mặt mà tôi đã trưng ra trước mặt người này.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+