Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cô nàng mạnh mẽ- Chương 12 

Đăng ngày 26/12/2013 by admin

Xem toàn tập:
Trình Thần còn đang ngái ngủ, nhẹ nhàng nắm tay tôi: “Ưm?” Một âm thanh gợi tình mà mềm mại, trong nháy mắt làm cho không khí sáng nay cũng trở nên ái muội. Da mặt tôi giật giật, tôi hung hăng phủi tay chị ra: “Lần sau chị không được đến đây ngủ cùng em nữa, tránh việc em không giữ được khí tiết, ảnh hưởng đến tuổi già của em”

Chương 12. Giả vờ thân mật

Cô nàng mạnh mẽ -chương 12

Tuy Trình Thần nói như vậy nhưng hôm sau lúc rửa mặt xong tôi cũng đánh thức chị dậy.

“Đây là số điện thoại của Trần Thượng Ngôn, chị trực tiếp gọi cho anh ấy đi. Hôm nay em không rảnh, không chơi với chị được.”

Trình Thần còn đang ngái ngủ, nhẹ nhàng nắm tay tôi: “Ưm?” Một âm
thanh gợi tình mà mềm mại, trong nháy mắt làm cho không khí sáng nay
cũng trở nên ái muội. Da mặt tôi giật giật, tôi hung hăng phủi tay chị
ra:  “Lần sau chị không được đến đây ngủ cùng em nữa, tránh việc em
không giữ được khí tiết, ảnh hưởng đến tuổi già của em”

Chị xoa xoa mắt, dần dần tỉnh táo lại: “Tịch Tịch a, hôm nay là cuối tuần mà em còn phải làm việc sao?”

Tôi vừa chải tóc vừa trả lời qua loa: “Kiến trúc sư không có ngày nghỉ.”

“Đừng đi làm nữa, mấy hôm nay chị theo dõi em đều thấy em mệt muốn chết, bỏ một ngày cũng đâu có sao, em nghỉ ngơi đi.”

“Không được, hôm nay em hẹn đội thi công rồi…”

Trình Thần thở dài: “Hà Tịch a, em xem đi làm cả ngày mệt đến chết đi
sống lại là vì cái gì? Mới sáng sớm mà nhìn sắc mặt của em kìa, em muốn
làm việc đến chết à?” Trình Thần ngồi dậy, ngữ khí bình thản nói: “Sau
lần sảy thai kia, coi như chị đã nghĩ thông suốt rồi. Lúc gặp chuyện
không may, em chỉ có thể nghĩ đến vài người và cũng chỉ mấy người đó có
thể giúp em. Đời người phụ nữ không phải chỉ hy vọng có vậy thôi sao?
Báo hiếu cho cha mẹ, có một công việc nhẹ nhàng, tìm một ông chồng, sinh
một đứa con, nếu may mắn hơn thì có thêm vài người bạn thân. “Những thứ
khác thì có tác dụng gì chứ?”

Trình Thần có thể nói dễ dàng như vậy bởi vì những thứ này chị đều đã
có trong tay: một công việc nhàn nhã, một người đàn ông yêu chị. Tôi
biết khi chị nói lời này thật tâm chị đang lo lắng cho tôi nhưng tôi
trái lại không lo lắng gì. Tôi vừa chú tâm sắp xếp đồ đạc trong túi xách
vừa đùa cợt với chị: “Bởi vì Trình Thần có Thẩm Hi Nhiên, mà Hà Tịch
chỉ có chính mình.”

“Cho nên chị mới muốn em tiến tới với Tần Mạch a!”

Tôi thở dài: “Tại sao chị cứ khăng khăng phải là Tần Mạch, anh ta có gì tốt mà em không gả cho anh ta là không được?”

Nói đến đây, Trình Thần liền vô cùng hào hứng: “Tại em không biết,
hôm đính hôn, chị đã đặc biệt quan sát giúp em, Tần Mạch cứ nhìn em mãi.
Nhất định là anh ta có ý với em.”

Khóe miệng tôi giật giật, tự nghĩ, lúc đó chỉ sợ anh ta đang ngạc nhiên nghĩ sao lại có loại phụ nữ trơ trẽn như tôi vậy.

Trình Thần lại nói: “Em làm cho lắm thì cũng chỉ là thêm vài tờ hình
bác Mao là cùng. Nhìn em đi, không biết bây giờ em là sống để làm việc
hay làm việc để sống nữa? Em là phụ nữ thì tội gì cày giống đàn ông phải
dành tiền mua nhà cưới vợ vậy?”

Tôi nhìn chính mình trong gương không biện minh được tiếng nào, cuối
cùng đành nói lãng sang chuyện khác: “Nhìn chị mới có hai mươi mấy tuổi
đầu mà mở miệng y chang mẹ em, nè không phải chị muốn gặp bạn trai của
em sao? Tự gọi điện đi. Tiệc tối nay anh ấy đi thì em đi, còn không thì
coi như hủy nhé.”

Tôi dừng lại gấp chăn gọn ghẽ rồi xách túi ra ngoài.

Tôi nghĩ rằng nếu Trình Thần cứ nhất quyết bắt tôi tham gia tiệc tối
nay thôi thì cứ đơn giản mang Trần Thượng Ngôn đến là biện pháp tốt
nhất.

Tôi nghĩ Tần Mạch có ác cảm với tôi chắc là vì tôi và anh ta đã có
tình một đêm, sợ tôi dây dưa không dứt. Chắc lúc trước anh ta đã từng
rơi vào tình cảnh này nên mới đề cao cảnh giác với tôi như thế.

Mang theo Trần Thượng Ngôn lạng qua lạng lại trước mặt anh ta cũng là
một cách tốt, tránh việc anh ta đề phòng tôi như người mắc bệnh ảo
tưởng bị khủng bố.

Làm việc với nhóm thợ tới giữa trưa mới xong, trước đó Trần Thượng
Ngôn đã gọi điện báo việc Trình Thần đã liên hệ và nói tối nay sẽ hộ
tống tôi đến bữa tiệc nhưng hiện nay anh còn có một ca phẫu thuật gấp
nên có khả năng đến muộn một chút, tôi với Trình Thần cứ đi trước.

Tôi cũng không nghĩ nhiều, gật đầu đồng ý nhưng nếu tôi biết việc đến
muộn “một chút” của Trần Thượng Ngôn là muộn đến mức nào thì tôi thà
đóng đô ở bệnh viện chờ chứ nhất quyết không đi trước với Trình Thần.

Đúng bốn giờ chiều, Trình Thần lái xe đến đón tôi. Chị liếc tôi một
cái rồi nói: “Hà Tịch, làm sao mà em tìm được một anh chàng thành thật
như vậy? Kiểu này chẳng phải từ nay về sau bị em ăn hiếp đến chết sao?

Tôi bĩu môi, không thèm để ý.

Chị cũng không nói nhiều: “Đi thôi, thay đồ đã”. Khi chúng tôi thay
xong y phục, trang điểm hoàn hảo thì đã sáu giờ, tôi đói đến hoa mắt,
vừa đến buổi tiệc tôi bèn bỏ rơi Trình Thần, trốn vào góc phòng tìm cái
gì bỏ bụng trong lúc chờ Trần Thượng Ngôn, đến khi anh đến, tôi chỉ cần
kéo anh lượn vài vòng trước mặt Tần Mạch rồi trốn về.

Nhưng làm gì có chuyện thuận lợi như vậy!

Khi Dương Tử với vẻ mặt tao nhã nắm tay bạn gái Tây hiện tại tiêu sái
bước vào cửa, tôi thật sự hận không thể chọc mù hai cặp đôi mắt chó ra
vẻ này. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, tôi thật sự không thể tin
người đàn ông đang cười tao nhã kia với người bị tôi đánh kêu cha gọi
mẹ, cùng là một người.

Bạn trai hiện tại thì không thấy tăm hơi nhưng cựu bạn trai thì đã
lên sàn rồi. Tôi nhìn xa xa đã thấy Trình Thần và Trịnh Hi Nhiên đang
nói chuyện. Sắc mặt chị ấy không vui, tôi nghĩ chị ấy cũng không không
biết Dương Tử sẽ đến.

Tôi yên lặng, xoay người đi về hướng nhà vệ sinh. Chỉ cần động não
một chút cũng biết, công ty Thẩm Hi Nhiên đang trong quá trình tìm đối
tác, nếu đã mời Tần thị thì mời thêm công ty Dương Tử cũng đâu có gì là
lạ.

Tôi ngơ ngác đứng trước gương trong nhà vệ sinh một hồi lâu, không
biết bao nhiêu lần tự lên dây cót cho mình lấy dũng khí bước ra nhưng
bàn chân lại như nặng ngàn cân, nâng thế nào cũng không nâng nổi một
bước. Tôi lại sờ gương mặt được trang điểm tỉ mỉ của mình rồi nhìn đến
bộ lễ phục xinh đẹp trên người.

Trang điểm có thể che dấu nét tiều tụy, tôi biết hiện giờ tuy tôi
không thể gọi là giai nhân tuyệt sắc nhưng cũng có thể xem như là một
người đẹp

Tôi không sợ đối mặt Dương Tử, nhưng tôi…

Có lẽ thật sự là tôi không dám đối mặt cô gái đã hạ bệ mình.

“Hu hu…” Một tiếng khóc nỉ non không biết từ nơi nào phát ra trong
nhà vệ sinh không một bóng người này làm lông mẹ lông cha trên người tôi
dựng cả lên.

Tấm gương lớn phản chiếu toàn bộ nhà vệ sinh, hoàn toàn trống không
nhưng tiếng khóc của cô gái kia vẫn chưa ngừng một giây, một phút.

Tình cảnh này rất giống cảnh trong mấy bộ phim kinh dị tôi đã xem
qua, bất giác tôi ớn lạnh, chuyện gì cũng không nghĩ, không dám quay
đầu, co giò chạy một mạch ra ngoài. Bên ngoài nhà vệ sinh là một hành
lang dài mười mấy mét, một bên có cánh cửa khép hờ, bên trong đèn mờ mịt
không biết trong đó có gì.

Tôi đi chậm lại, nhìn cái cửa kia, trong lòng thầm nghĩ không biết
trong đó có cái gì đột nhiên nhảy xổ ra không. Trong lúc tôi phát huy
trí tưởng tượng thì cửa đột nhiên bị đẩy ra, có cái gì từ trong đó…

“A!” Tôi không khỏi thét một tiếng chói tai, nhưng khi thấy người từ
trong cánh cửa bước ra là ai thì tôi lập tức bụm chặt miệng mình lại.

Tần Mạch, rõ ràng là âm hồn không tiêu tan a!

Anh ta thấy tôi cũng ngẩn ra, tôi nghĩ trong lòng anh ta chắc cũng bật ra ý nghĩ giống tôi.

Tôi nhìn thoáng phía sau anh ta, một cô gái trẻ vận lễ phục màu trắng đang không ngừng gạt lệ.

Tôi vội lấy tay che mắt cái bụp: “Tôi không thấy cái gì hết, không thấy gì hết.’

Chân tôi lại hướng về phía đại sảnh chuẩn bị chạy thì thấy bả vai đột
nhiên bị ôm lấy, Tần Mạch kéo tôi lại, dễ dàng ôm vào lòng. Tôi đang
ngẩn ngơ thì nghe tiếng nóilạnh nhạt ngay trên đỉnh đầu: “Thật đúng lúc,
An tiểu thư, bạn gái tôi đến rồi.”

Tô khiếp sợ, ngước mắt nhìn, anh ta thản nhiên đón ánh mắt tôi, nhìn
lại một cái, tôi lập tức hiểu ngay: muốn sống thì ngậm miệng lại!

Cô gái kia vẫn tiếp tục nức nở, không thèm liếc nhìn tôi một cái,
nước mắt càng tuôn ào ào: “Nhưng lúc bác gái nói chuyện với mẹ em thì đã
nói là anh chưa có bạn gái mà.”

Tôi không đành lòng nhìn cảnh tượng này, bắt đầu rục rịch tránh ra,
Tần Mạch ôm tôi càng chặt. Lúc này đây trí nhớ tôi lại quay về một tối
của mấy tháng trước, tôi cũng ở trong một lồng ngực như thế này…

Tôi lại tiếp tục giãy dụa, không ngoài dự đoán anh ta khóa chặt luôn
hai cánh tay của tôi lại. Khóa tay thì tôi còn cái đầu tự do…vì thế đầu
tôi bắt đầu lúc lắc…

Chắc là anh ta đã bị tôi làm mất kiên nhẫn, một tay ôm chặt thắt lưng
tôi, một tay nhấn đầu tôi vào trong ngực. Một động tác rất khí phách!
Bình thường ai dám ép tôi như thế này thì cứ yên tâm, chắc chắn “tiểu kê
kê” của hắn trong một tuần không dùng được.

Nhưng lúc này, không hiểu tại sao tôi lại chôn đầu vào ngực anh ta, lén nhếch miệng cười cười.

“An tiểu thư, tôi chưa nói chuyện này cho mẹ tôi biết khiến cô hiểu
lầm, tuy không phải là lỗi của tôi nhưng tôi cũng xin nhận lỗi.”

Cô gái trẻ kia khóc đã đời mới ngừng lại nói: “Tần Mạch, em biết tại
sao anh không nói chuyện này với bác gái. Anh đừng tưởng em, em không
hiểu, tầng lớp danh giá như chúng ta, không phải ai cũng có thể hòa hợp
được. Gia thế cô ta chắc chắn không xứng với anh.”

Tôi trợn mắt, lời cô ta nói nghe không lọt tai chút nào.

Tần Mạch hừ lạnh một tiếng, đang định đáp trả thì tôi đã lấy tay che
bờ môi ấm áp của anh ta lại, nhìn ‘An tiểu thư’ cười nói: “Tôi không
biết người danh giá có gì khác biệt nhưng nếu An tiểu thư có gì đó gọi
là danh giá, thì tôi cũng không thèm.”

“Cô…Tương lai các người sẽ không có kết quả gì tốt đẹp đâu!”

“Tôi không biết tôi và anh ấy có kết quả như thế nào nhưng tôi có thể
khẳng định cô và anh ấy ngay cả bắt đầu cũng chẳng có đâu” Tôi xoay
người sang chỗ khác, liếc mắt đầy ẩn tình với Tần Mạch, lại duỗi tay
chỉnh lại y phục của anh ta: “A Mạch, anh nói phải không?”

Gọi xong hai tiếng ‘A Mạch”, da gà da vịt toàn thân tôi nổi lên từng
cục, từng cục, phải cố gắng đè nén một lúc, cảm giác kia mới lắng xuống.

Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt sâu thẳm của Tần Mạch, thấy rõ ràng hình
bóng của mình bên trong đôi mắt ấy. Có lẽ do hiệu ứng của ánh đèn, tôi
dường như nhìn thấy cái gọi là chân tình khi anh ta nhìn tôi.

Trong lòng ngứa ngáy, xúc động, tôi kiễng chân hôn nhẹ dưới tai anh ta nói nhỏ: “Anh đang bận, em đi trước nhé.”

Không dám nhìn lại, tôi quay đầu xoay người, thong thả giả vờ tao nhã, chậm rãi bước đi.

Đến được nơi đông người, hai chân tôi gần như mềm nhũn, trong lòng
nghĩ, chết tiệt! Chỗ này không thể ở lâu thêm được, chết người như chơi!
Thật sự chết người như chơi!

Cô nàng mạnh mẽ -chương 12

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+