Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cô nàng mạnh mẽ- Chương 13 

Đăng ngày 05/1/2014 by admin

Xem toàn tập:
Tôi nhìn bạn gái “đương nhiệm” Anna của anh ta đang trò chuyện rôm rả với đám tiểu thư thế gia phía xa kia, cô ta không mảy may nhìn về bên này.

Chương 13. Làm người thì phải tích đức

 

Qua lần này, tôi hoàn toàn đánh trống lui binh, mấy việc hiểu lầm này
giải thích cũng như mây bay, Tần Mạch, anh muốn nghĩ như thế nào thì kệ
thây anh! Dù gì quan hệ hai chúng ta đã như vậy, có quậy thêm mấy trận
thì cũng chẳng thể xấu hơn được.

Tôi gọi Trần Thượng Ngôn không cần đến đây, nhưng gọi mãi chẳng có ai bắt máy, chắc anh còn trong phòng mổ, tôi nghĩ: Đợi khi xong việc, thấy cuộc gọi nhỡ anh sẽ gọi lại thôi.

Tôi xuyên qua đám đông định đến chỗ Trình Thần và Thẩm Hi Nhiên chào
tạm biệt cho phải phép, nhưng khi gần đến nơi thấy Dương Tử đứng cạnh
Thẩm Hi Nhiên thì tôi mới thấy thì ra lễ nghĩa chỉ là thứ vô dụng, bỏ
của chạy lấy người mới là thượng sách.

Vừa định tránh đi thì cặp mắt tinh tường như mắt chó kia đã bắt gặp
tôi, anh ta dường như hơi giật mình nhưng sau đó rất tự nhiên nở nụ
cười, gọi tôi: “Tịch Tịch, em đến rồi, sao nãy giờ anh không thấy em?”

Lúc này vẫn tiếp tục trốn nữa thì chẳng phải tôi vô dụng thật sao?

Tôi bèn thẳng lưng, cười lạnh lùng bước tới. Trình Thần thấy tôi,
đánh mắt ra hiệu cho Thẩm Hi Nhiên mau dẫn Sầm Dương đi chỗ khác nhưng
Thẩm Hi Nhiên chưa kịp  mở miệng, thì Sầm Dương đã đưa mắt đánh giá tôi
từ trên xuống dưới rồi phán: “Ăn mặc xinh đẹp như vậy chắc là biết anh
tới phải không?”

Tôi nhìn bạn gái “đương nhiệm” Anna của anh ta đang trò chuyện rôm rả
với đám tiểu thư thế gia phía xa kia, cô ta không mảy may nhìn về bên
này.

Trình Thần vừa nghe Dương Tử nói xong bèn hừ lạnh một tiếng: “Ai hơi
đâu mà đi nhớ hoài thứ “vong ân bội nghĩa” chứ, đoá hoa nhài như Tịch
Tịch nhà chúng ta chẳng lẽ phải cắm lên bãi cứt trâu. Bình hoa đầy ra
đó, chỉ việc chọn bình nào tốt thôi.”

Sắc mặt Sầm Dương như bị ai đâm vào một cái, Thẩm Hi Nhiênkhông hề có
ý muốn ngăn lại thậm chí còn yêu thương vuốt tóc Trình Thần hùa theo:
“Sầm tiên sinh đừng để ý, bà xã tôi trước giờ đã quen nói chuyện như
vậy.”

Tôi lạnh nhạt nói tiếp lời của Thẩm Hi Nhiên: “Đúng vậy, Dương Tử,
anh cũng đâu lạ gì việc Trình Thần nói chuyện hơi thẳng thắn.”

Một câu “hơi thẳng thắn” khiến cho sắc mặt Dương Tử càng sa sầm, lát sau anh ta mới bật ra được vài chữ: “A, bình hoa?”

Sự khinh miệt trong giọng nói của anh ta làm tôi khó chịu đến cực
điểm, tôi thật sự muốn gọi điện triệu tập Trần Thượng Ngôn lăn nhanh đến
đây cho tôi. Đồ khỉ gió, tôi đã tạo điều kiện cho anh lên sàn mà lâu
như vậy ngay cả cái bóng cũng chưa thấy. Bạn trai? Tôi trông giống người
có bạn trai đây sao?

“Cô!”

Đúng lúc này bỗng có một bóng người nhào tới xô tôi thật mạnh. Tôi
lảo đảo, sém nữa là té sấp mặt xuống đất, sau khi đứng vững mới nhìn
lại, thật tốt, ngay cả An tiểu thư danh giá cũng đến góp vui!

Cô ta đỏ mắt giận dữ, chỉ thẳng vào tôi: “Cô định muốn một bước từ chim sẻ bay lên thành phượng hoàng sao!”

Tôi bị mắng bất ngờ, khóe miệng bắt đầu run rẩy.

Đám đông xung quanh bị khí thế của cô nàng làm cho kinh hãi, tất cả đều nín thở, ngơ ngác nhìn cô ta.

“Tôi tuyệt đối không để cho cô cùng một chỗ với Tần Mạch đâu!” Nói
xong mắt lại đỏ hoe, đứng tại chỗ khóc nức nở, ai thấy cũng không khỏi
động lòng

Trong đầu tôi xẹt qua một ý nghĩ chết người, đợi lúc tôi có thể phản
ứng lại thì đột nhiên trong đám đông xung quanh bỗng vang lên mấy tiếng
xuýt xoa.

“Tần Mạch?” Trình Thần không thể tin thất thanh hỏi lại.

“Tần Mạch?” ngữ khí của Dương Tử  trầm thấp mà phức tạp.

“Tần Mạch?” Thẩm Hi Nhiên vừa kinh ngạc vừa buồn cười nhìn tôi.

Được rồi, tôi ra vẻ bất đắc dĩ, nếu ngay lúc này có giải thích đây là
hiểu lầm cũng chẳng ai tin. Tôi cười hề hề nói: “Không còn sớm nữa, tôi
đi trước đây.”

“Hà Tịch!” Trình Thần phản ứng nhanh nhất, mau chóng giữ chặt tôi
lại. Tôi cũng không buồn giãy dụa vì tôi vừa nhìn thấy bóng dáng của kẻ
đầu sỏ vụ này đang lén lút định chuồn êm. Trong lòng tôi cười âm trầm,
đồ khốn, anh định chạy sao? Chị đây là đang giúp ai thu dọn cái hiện
trường rối rắm này ấy nhỉ!

“A Mạch!” Tiếng kêu nhu tình như nước nhẹ nhàng được nhả ra. Mọi
người đều nhìn theo ánh mắt của tôi. Bước chân của cái vị định bước ra
cửa kia chựng lại, anh ta xoay người, gương mặt tôi càng sáng lạn ôn
nhu, “Anh đi đâu vậy, chẳng phải nói cùng về với người ta sao?”

Đến tôi cũng bị chính mấy lời nũng nịu của mình làm nổi da gà, Trình Thần tựa như bị bỏng chụp vội lấy tay tôi.

“A.” Nét mặt không chút biểu cảm, anh ta từ từ bước tới. Tôi chạy
nhanh đến bên cạnh anh ta, thừa dịp lấy tay chỉnh lại y phục hộ anh ta
nhỏ giọng nói: “Giúp người giúp mình. Làm người cũng phải tích chút
đức.”

Anh ta cũng cúi đầu, môi dán bên tai tôi, nhẹ giọng nói: “Đối với cô, tôi đã tận lòng tận sức.”

Tôi đẩy anh ta ra ngượng ngùng che mặt, nhưng bên trong âm thầm
nghiến răng nghiến lợi dùng sức đấm mạnh vào ngực anh ta, nũng nịu cười
nói: “Thấy ghét! Chúng ta cùng về đi.”  Lời này thật khiến người ta suy
nghĩ sâu xa.

Anh ta ôm vai tôi, ngẩng đầu chào mọi người: “Chúng tôi đi trước.”

Trình Thần vẫn giữ nguyên dáng vẻ bị chấn động, choáng váng chưa hoàn
hồn thì làm sao còn có thể quan tâm chuyện gì. An tiểu thư vẫn khóc
thật thương tâm. Dương Tử nhìn tôi với ánh mắt tối tăm, nụ cười treo
trên miệng đã mất đi sự ấm áp. Chỉ còn Thẩm Hi Nhiên xử sự còn bình
thường, khách khí nói tạm biệt với Tần Mạch, rồi để chúng tôi rời đi.

Lúc tôi đang chuẩn bị thở phào nhẹ nhõm, di động lại đột nhiên vang
lên, vừa nhìn thấy thì ra là điện thoại Trần Thượng Ngôn gọi tới! Đừng
nói anh ta đã đến rồi nha! Tôi bị ý nghĩ này hù cả người toát mồ hôi
hột, nếu thật sự anh ta vào đây thì tôi phải giải thích làm sao?

Tôi vội vàng nghe điện thoại, quả nhiên anh ta đã đến cửa khách sạn rồi.

“Không được vào đây!” Tôi thốt ra, nhưng nói xong tôi mới phát hiện
giọng điệu của mình quá mức nghiêm khắc liền dịu giọng: “Em nói, em đang
ra đây, anh không cần vào đâu”

Trần Thượng Ngôn bên kia tuy rằng cảm thấy kỳ kỳ, nhưng cũng không nói thêm liền ngoan ngoãn đứng ngoài đợi.

Tần Mạch thản nhiên liếc tôi một cái. Trình Thần phía sau như sực tỉnh:: “Ai vậy?”

Tôi đảo mắt:: “Ba… em.”

Dương Tử cười nhạt: “Tịch Tịch, ba em là người thành phố C, đi xa như vậy đến thành phố A làm gì thế?”

Tôi quay đầu, ngẩng lên nhìn Tần Mạch, tiếp tục cười ha ha: “A Mạch,
anh đóa thử xem ba em đến đây làm gì?”  Đối với việc tôi “quăng cục lửa
phỏng tay” này cho anh ta, Tần Mạch tỏ vẻ bất mãn lạnh lùng nhìn tôi ba
giây, may mà da mặt tôi đủ dày nên cũng chịu được ánh mắt sắc bén như
gió lạnh của anh ta quét qua quét lại.

Sau một lúc lâu, anh nói: “Dĩ nhiên là đến đón em về ăn Tết rồi.’

Tôi mừng rỡ, ôm lấy cánh tay anh ta cọ cọ: “Anh thông minh quá!” Có lẽ đây là câu nói thật duy nhất của tôi trong suốt đêm nay.

Cuối cùng chúng tôi bình yên vô sự bước ra khỏi đại sảnh vũ hội. Vừa bước vào thang máy, tôi lập tức buông tay Tần Mạch ra.

Trong không gian kín mít chỉ có hai người chúng tôi này, tôi hơi mất
tự nhiên. Khuôn mặt lạnh lùng của anh ta phản chiếu trên mặt vách kính
bóng loáng của thang máy làm tôi kiềm lòng không được, lặng lẽ nhìn lén
vài lần.

Nghĩ lại, hình như từ trước đến giờ cứ một lần đụng mặt Tần Mạch là một lần hai bọn tôi đấu trí so tài, mỗi lần gặp nhau là mỗi lần ồn ào tranh cãi, nên việc im lặng đứng cùng nhau như thế này… ngược lại làm tôi không quen lắm.

“Khụ, ừm, việc kia… căn hộ của anh chắc qua tết mới dọn vào được.” Tôi tìm cách nói chuyện nhằm giảm bớt không khí xấu hổ này.

Anh ta không chút để ý, chỉ “Ừ” một tiếng.

“Hôm nay…” nói được câu mở đầu nhưng lại không biết nói gì tiếp theo, Xin lỗi anh? Cám ơn anh? Hay Tất cả đều tại anh, hình như mấy câu này nói đúng cũng chẳng phải mà nói sai cũng chẳng xong. Tôi chỉ thở dài một tiếng: “Thôi bỏ đi.”

Anh thản nhiên tà tà nhìn tôi, không nói lời nào đi thẳng ra cửa
khách sạn. Gió lạnh thổi qua làm cả người tôi run rẩy, mũi hơi ngứa tiện
thể còn tặng thêm vài cái hắt xì.

“Tịch Tịch!” Chợt có người dưới cầu thang kêu tên mình, là Trần
Thượng Ngôn), tôi vẫy tay, lúc quay đầu định chào tạm biệt với Tần Mạch
thì lại thấy anh ta hình như đang định cởi áo khoác.

Tôi bất giác bị dọa nhảy về sau hai bước.

Dĩ nhiên anh ta cũng nghe tiếng gọi của Trần Thượng Ngôn nên ho khan
một tiếng rồi chăm chú nhìn vào áo khoác của mình như che dấu sự xấu hổ.

Lúc này trong đầu tôi là một mớ hỗn độn, chỉ biết ngây ra nhìn anh
ta, một thoáng ngại ngùng hiện lên mặt anh ta nhưng rất nhanh đã bị vẻ
lãnh đạm thường ngày thay thế, anh ta nhìn tôi chằm chằm nói: “Hà tiểu
thư quả nhiên là người chung tình, vẫn nhớ mãi không quên được người yêu
cũ.”

Tôi chớp mắt, nhìn anh ta, tình cũ? Trần Thượng Ngôn? Hình như anh ta
tưởng Dương Tử và Trần Thượng Ngôn là một người,  tôi suy xét, cũng
đúng thôi, hôm say rượu tôi nói những lời mất mặt kia xong liền gọi điện
cho Trần Thượng Ngôn  mà hiện giờ cũng là Trần Thượng Ngôn đến đón tôi.
Anh ta hiểu lầm cũng phải.

Nhưng tôi cũng chẳng muốn giải thích gì, chỉ biết bỏ qua sự mỉa mai
trong giọng nói của anh mà bất đắc dĩ cười: “Tần tiên sinh quá khen. Tôi
đi trước. Hẹn gặp lại.”

Tôi xoay người bước xuống cầu thang, Trần Thượng Ngôn đã đứng đón
sẵn, cởi áo ngoài khoác lên vai tôi. Tôi hơi sửng sốt, giật mình mơ hồ
nhận ra một chuyện chẳng lẽ, vừa rồi Tần Mạch muốn cởi áo khoác cho tôi
mặc sao?

Tôi quay đầu nhìn lại, cầu thang hun hút kia lúc này chẳng còn bóng người.

Phong thái rõ ràng là quý ông,

Đúng là cái đồ kiêu ngạo, chướng mắt….

Hôm sau, tôi vẫn cực khổ miệt mài làm việc, công việc vẫn bận rộn như
hàng ngày nhưng chỉ một cú điện thoại của Tạ Bất Đình thì mớ công việc
của tôi trở thành cái núi đè sập xuống.

Ông ta nói: “Tịch Tịch a, khách hàng muốn căn hộ hoàn thành trước
tết. Anh ta yêu cầu đẩy nhanh tiến độ thi công. Dựa vào năng lực của cô
chắc chắn sẽ làm được.”

Tôi nắm chặt di động hận không thể ném nó vào tường. Trước tết? Anh nghĩ thời gian của tôi dư dả lắm sao?

Tần Mạch ơi Tần Mạch, không biết tôi đắc tội gì với anh mà anh lại chỉnh tôi te tua như vậy!

Đồ cà chớn, đồ độc ác, đồ kiêu căng chết bầm!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+