Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

CÔ NÀNG MẠNH MẼ – Chương 22 – 23 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 22: Bọn họ hiểu lầm nhau

 

Mấy ngày nay, chuyện làm tôi phiền lòng có vẻ hơi nhiều.

Đầu tiên là chuyện của Tần Mạch, từ hôm anh nói cho tôi thời gian suy nghĩ thì lặn mất tăm, để tôi tự do tự tại, có lẽ anh quá bận rộn nên cũng không quá xem trọng chuyện này hay là anh đã chắc chắn tôi sẽ đồng ý.

Nhưng nếu đồng ý…

Tôi cũng không rõ thứ rung động của tôi đối với Tần Mạch là loại tình cảm nào, nếu nói tôi yêu anh thì cái thái độ được chăng hay chớ của anh lại cho tôi linh cảm quan hệ của chúng tôi cũng sẽ không duy trì được bao lâu. Mà tôi đã không còn là cô gái mười tám, mười chín tuổi, thanh xuân của tôi không còn nhiều để mà lãng phí nữa rồi.

Thứ hai là chuyện của Trình Thần. Kể từ khi tôi nhìn thấy Thẩm Hi Nhiên và cô gái xa lạ kia ở siêu thị thì hình ảnh này luôn ám ảnh tôi, tôi cảm thấy nếu không nói cho Trình Thần biết, có thể một ngày nào đó chị sẽ bị tổn thương, đến lúc đó việc che dấu cửa tôi hôm nay chính là một loại phản bội. Nhưng nếu việc này chỉ là một hiểu lầm, tôi nói với chị thì chẳng khác gì tôi gieo mầm mống nghi ngờ vào trong mối quan hệ giữa chị và Thẩm Hi Nhiên. Thật là khó xử…

Nhưng tình thế khó xử này cũng không duy trì bao lâu, hôm đó tan làm tôi về nhà, vừa đi lên cầu thang thì thấy một người đang ngồi thật thảm hại ngoài cửa, tóc tai rối bù, mặt mày nước mắt nước mũi tèm nhem, thoạt nhìn rất là chật vật.

“Tịch Tịch…” Chị gọi tôi, “Chị… Chị phải làm sao bây giờ?”

Trong lòng tôi rơi rụng lộp bộp, chẳng lẽ Thẩm Hi Nhiên thật sự đã làm ra chuyện có lỗi với  Trình Thần?

Chị càng khóc thương tâm: “Thẩm Hi Nhiên… Anh ta có người phụ nữ khác, anh ấy không cần chị nữa”

Tôi nén tiếng thở dài, bước đến đỡ chị dậy: “Chúng ta vào nhà trước được không? Nín đi, không chừng chỉ là hiểu lầm thôi.”

Chị vẫn nức nở nhưng ngoan ngoãn để tôi đỡ vào phòng. Tôi  biết tinh thần chị hiện nay đang rối loạn, là chỗ quen biết lâu năm, với tính khí chị nếu còn chút tinh thần thì sẽ không dễ dỗ dành như vậy.

Tôi thả hộp khăn giấy trước mặt chị rồi vỗ vỗ lưng: “Được rồi, em đã chuẩn bị xong , có chuyện gì thì chị nói đi.”

Trình Thần không chút khách khí rút một tờ khăn giấy, lau nước mắt rồi hỉ mũi, mếu máo khóc thút thít  cả nửa ngày mới chịu nói rõ ràng sự việc.

Trưa hôm nay, chị nấu cơm định mang đến công ty cho Thẩm Hi Nhiên nhưng anh ta không ở đó. Chị cũng không nghĩ ngợi gì nhưng đúng quay ra về lại thấy Thẩm Hi Nhiên ngồi với một cô gái xinh đẹp trong quán cà phê đối diện công ty, cả hai cười nói thật vui vẻ. Trình Thần nổi lên lòng nghi ngờ, gọi điện cho Thẩm Hi Nhiên hỏi anh ta đang  ở đâu, anh ta lại nói đang ở công ty.

Trình Thần chưa bao giờ người tốt tính, lúc ấy chị nàng nổi cơn ghen, nhảy vào quán cà phê lôi Thẩm Hi Nhiên ra tra hỏi về cô gái kia, mà Thẩm Hi Nhiên lại do dự không trả lời, vừa vặn cô gái kia cũng từ trong bước ra, Trình Thần trong cơn tức giận tái người ta một cái té ngã xuống đất, Thẩm Hi Nhiên đến khuyên cũng bị Trịnh Thần dùng ưng trảo công cào cho mấy vết tươm máu trên mặt. Thẩm Hi Nhiên nhất thời cũng phát hỏa, quay sang bảo vệ cô gái kia, lại  lớn tiếng mắng Trình Thần hai câu…

“Anh ta nói chị, nói chị tùy hứng, không phân rõ phải trái. Nói chị  cho tới bây giờ chỉ biết bản thân… nhưng là, nếu anh ta thấy chị cùng người đàn ông khác cười giỡn vuii đùa trong quán cà phê… thì anh ta có cảm giác gì? Cũng có thể không có cảm giác gì hết, anh ấy hết yêu chị rồi, Tịch Tịch, anh ấy không yêu chị nữa …”

Tôi đau đầu, tay ấn ấn thái dương, nếu nhìn bên ngoài thì có vẻ Thẩm Hi Nhiên đã làm chuyện có lỗi nhưng sao tôi vẫn cảm thấy bên trong có gì đó  hiểu lầm.

Trình Thần khóc lóc một hồi lâu cảm thấy mệt mỏi, tôi đưa chị đi rửa ráy một chút rồi ngủ. Không chừng chuyện này sáng mai sẽ có chuyển biến khác.

Sắp đi ngủ Trình Thần còn  ghé vào trên gối, nhìn tôi nói:

“Tịch Tịch, em biết không, lúc anh ấy vì che chở người khác mà la hét chị, trong lòng chị chìm vào tuyệt vọng. Bình thường chị hung dữ, sai phái anh ấy làm này làm nọ, anh ấy vì thích chị mà bỏ đi tính công tử của mình, nhẫn nhịn chịu đựng tính điêu ngoa, tùy hứng của chị, nhưng nếu anh ấy không còn thích chị thì cái gì chị nói, cái gì chị làm cũng chướng mắt anh ấy và đối với anh ấy chị cũng chẳng còn quyền hành gì.”

“Tịch Tịch, chị… chị rất sợ, nếu anh ấy thật sự không cần chị nữa mà chị vẫn còn yêu anh ấy thì chị biết làm gì với trái tim của mình đây?”

Tôi chỉ còn biết vỗ nhè nhẹ lên lưng chị an ủi: “Nếu thật xảy ra như vậy, chị cứ ném nó cho Thẩm Hi Nhiên là được, dù sao…” Tôi chỉ vào vị trí  trái tim của chị, “Anh ta đã không còn thuộc về chị nữa.”

Trình Thần túm chặt góc áo của tôi: “Nhưng chị không thể thiếu anh ấy”

Tôi cười ngoan độc: “Vậy chị mang trái tim của anh ta đến đây, em giữ chặt còn chị cho nó vài dao sau đó đào tâm của anh ta ra ăn sạch, làm cho anh ta không bỏ đi được.” Trình Thần cũng cười cười, cuối cùng cũng chịu nhắm mắt lại ngủ.

Tôi nhìn gương mặt Trình Thần đang ngủ say, trong lòng nén tiếng thở dài, nếu đã đánh mất tâm thì phải làm gì? hoặc là kiên cường làm lại từ đầu (dục hỏa trùng sinh), hoặc là tuyệt vọng nhậm nhân xâm lược.

Tờ mờ sáng hôm sau, một cú điện thoại đánh thức tôi dậy, tôi thở phì phì, mò mẫm chạm tới di động, mơ mơ màng màng nghe : “Ai?”

“Hà Tịch, Thần Thần có ở chỗ em không? Hôm qua cô ấy có tìm em không?”

Tôi liếc mắt sang Trình Thần vẫn đang ngủ say sưa, tức giận nói: “Không có.” Bây giờ mới biết sốt ruột thì lúc trước gây chuyện làm gì. Tôi vừa nói dứt câu thì bên kia đã cúp máy dường như rất nôn nóng.

Trình Thần bị tôi đánh thức, ách cổ họng không kiên nhẫn hỏi: “Ai vậy? Sáng tinh mơ đã gọi điện thoại.”

“Thẩm Hi Nhiên.”

Im lặng ba giây,cái chăn ấm áp trên người tôi bị giở tung, Trình Thần chụp cánh tay tôi, mang theo ba phần chờ mong, ba phần kinh hỉ, ba phần sợ hãi nhìn chằm chằm tôi: “Anh ấy gọi điện thoại ? Tìm tôi sao? Nói như thế nào ?”

Tôi kéo chăn đắp lại, than thở nói: “Hỏi chị có ở đây không, em nói không,  anh ta liền cúp máy.”

Trình Thần có chút mất mát buông giọng: “Chỉ vậy thôi sao. Không nói thêm gì nữa? Anh… anh ấy có nói xin lỗi chị hay không?”

 

Tôi buồn ngủ muốn chết nhưng cũng bị chị chọc cho tỉnh bèn xốc chăn nhìn chị nói: “Trình Thần, chị quên chị đang sắm vai nào sao? Chị là phụ nữ uất ức ôm hận trốn nhà đi mà Thẩm Hi Nhiên là thủ phạm, cả đêm nay chắc anh ấy đỏ mắt tìm  chị rồi, anh ấy lo lắng gọi cho em, nếu em đã trả lời không thì dĩ nhiên anh ấy phải nhanh chóng gọi điện hỏi người khác chứ việc gì tốn thời gian nói mấy lời xin lỗi chị với em làm gì. Những lời này để khi hai người gặp lại rồi nói mới đúng.”

Nghe xong cú điện thoại này, trong lòng tôi đã xác định lần này chắc chắn là hiểu lầm vì tôi chưa từng thấy ai có bồ bên ngoài lại lo lắng cho vợ như vậy cả.

“Sao em nói chị không ở đây?” Trình Thần hơi tức giận, “Vậy thì làm sao anh ấy tìm thấy chị để xin lỗi chứ.”

Tôi trợn trắng mắt: “Để em gọi điện thoại báo cho anh ta chị ở đây là được chứ gì.”

“Không được.” Chị vội vàng kéo tôi lại, “Do không muốn anh ấy tìm được chị nên chị đã tắt di động, nếu bây giờ gặp anh ấy, chỉ cần anh nói vài ba câu thì chị sẽ xiêu lòng, hôm qua dám hung dữ với chị như vậy chị quyết không bỏ qua cho anh ta.”

Tôi bó tay: “Đến cùng là chị muốn sao?”

Chị nàng nhăn nhó cả nửa ngày, mới thật cẩn thận hỏi tôi: “Em nói…  Em nói anh ấy còn thích chị không?”

“Thích.”

Trong phút chốc Trình Thần nở nụ cười đắc ý như mèo được mỡ nhưng rất nhanh kiềm nén: “Không thể dễ dàng dung thứ cho anh ta như vậy, khó khăn lắm mới trốn nhà một lần, phải cho anh ta lo đến xoắn ruột mới được. Tịch Tịch, em cứ đi làm, hôm nay chị làm osin cho em một bữa.”

“Chị không đi làm?”

“Chị xin phép nghỉ, chắc chắn anh ấy sẽ đến cơ quan tìm chị, chị không đi làm, không cho anh ta tìm được.”

Trong lòng tôi yên lặng nói một câu Thẩm công tử bảo trọng rồi che đầu tiếp tục ngủ.

Nguyên ngày đi làm Thẩm Hi Nhiên gọi thêm hai cuộc điện thoại với cùng một nội dung là hỏi tôi có gặp Trình Thần hay chị ấy có liên lạc với tôi không. Sau khi tôi nói không thì anh lập tức ngắt điện thoại. Trong thanh âm của anh ấy, tôi thấy vị Thẩm công tử xưa nay vẫn bình tĩnh, đến lúc này đã gấp đến phát điên rồi.

Nhưng nghĩ kỹ lại thì chuyện này cũng không có gì là lạ, căn cứ vào bối cảnh của nhà họ Thẩm, tìm một phụ nữ lâu như vậy vẫn không thấy tung tích thì chỉ có hai khả năng hoặc là nàng ta đã chết hay gặp chuyện không may rồi.

Buổi tối về đến nhà, quả thật Trình Thần đã quét tước, dọn dẹp nhà tôi từ trong ra ngoài sạch bóng nhưng chị lại đói đến sắp hôn mê, chị nằm bẹp trên ghế sô pha, thấy tôi về bèn trỏ tay mắng: “Hà Tịch, đồ độc ác! Nhà gì mà không có miếng bánh nhỏ để lót dạ! Chị mệt chết mệt sống động đậy chân tay cả nửa ngày giúp em mà ngay cả mì ăn liền cũng không có mà ăn.”

Tôi hơi xấu hổ, vì yêu cầu công việc nên tôi rất ít khi nấu cơm vả lại sống một mình nên cũng không để ý việc ăn uống lắm, gói mì ăn liền cuối cùng trong nhà đã chui vào bụng tôi hai ngày trước mà tôi cũng sơ ý  đi về cũng không mua thức ăn cho Trình Thần.

“Sao chị không xuống nhà mua cái gì ăn đỡ đói?”

“Không được, nếu Thẩm Hi Nhiên cho người phục sẵn thì phải làm sao? Chị không thể để lộ bất cứ dấu vết nào hết.”

Tôi thở dài: “Thôi được rồi, chị ăn gì để em đi mua, nhưng chị chịu khó chờ một chút, gần tết nên tiệm tạp hóa dưới nhà nghỉ bán rồi, em phải đến siêu thị hơi xa nhe.”

“Đi đi.” Chị khoát tay, “Đi nhanh về nhanh, nếu không thì chuần bị về mà hốt xác chị.”

Tôi lấy mấy chục đồng lẻ và di động ra cửa: “ Em không mang theo chìa khóa, chị  chờ cửa em đó.”

Chị thều thào ừ một tiếng.

Siêu thị hơi xa, đi về khoảng nửa tiếng, chọn thêm món này món nọ lại mất thêm mười phút. Về đến nhà, mới giơ tay định gõ cửa thì nghe vài tiếng rên ái muội vọng ra từ phía sau cửa.

Cổ tay của tôi chựng lại, cứng đờ, nhìn cửa nhà mình rung lắc rất đáng nghi.

“Thẩm… Thẩm Hi Nhiên…” thanh âm Trình Thần mê loạn mà quyến rũ, “Không được… Tịch Tịch sắp về… Không, không được! Ưm…”

Cửa nhà lại rung còn lục cục vài tiếng, cổ tay tôi càng run rẩy, chỉ nghe tiếng Thẩm Hi Nhiên trầm giọng nói: “Thần Thần… Anh không nhịn được…”

Sau đó sự rung động của cửa nhà tôi bắt đầu có quy luật hẳn hòi.

Làm …Làm ngay cửa,  thiệt hết nói nổi hai người này!

Mặt tôi  đỏ bừng, tay không dám chạm đến cửa nhà đang kêu vang sung sướng, đành che mặt ngượng ngùng chạy xuống nhà.

Ngoài trời gió lạnh thổi từng cơn cũng thổi bay cảm giác khô nóng trong lòng tôi. Tôi  nhìn túi đồ ăn bên tay phải, lại lục túi móc ra được năm đồng tiền thối hồi nãy rồi thừ người ra: bây giờ tôi nên tiếp tục chịu gió hun chờ bọn họ làm xong chuyện hay tìm chỗ khác đây?

Mới đứng suy nghĩ có năm phút mà cái lạnh của gió mùa đông đã quất vào mặt tôi bỏng rát, tôi móc di động, lục tìm trong danh bạ tên “cầm thú”, lại bắt đầu đắn đo suy nghĩ tiếp một lúc lâu rồi hạ quyết tâm ấn phím gọi. Bên kia nhận điện rất nhanh, không hiểu sao khi nghe được âm thanh của người này lòng tôi bỗng cảm thấy yên tâm chi lạ!

Tôi hít hít cái mũi đỏ ửng vì lạnh: “Anh cho tôi ngủ nhờ một đêm được không?”

Chương 23. Ăn no ấm… dậm dật lung tung

 

Lúc tôi gọi điện thoại cho Tần Mạch thì phía bên kia rất ồn ào, dường như anh đang tham dự một buổi tiệc xã giao nào đó.

Anh nghe xong, không hỏi nhiều chỉ nói công ty anh hiện đang tổ chức tiệc tất niên, bảo tôi cứ đến khách sạn tìm anh rồi cùng nhau về nhà.

Tôi tự nhủ, tiệc tất niên chỉ đơn giản là dùng bữa cơm, uống chút rượu, tôi ở ngoài khách sạn chờ là được rồi. Nghĩ xong cũng không nghĩ thêm, nhảy lên xe buýt một đường tiến tới khách sạn mà anh nói.

Khi tôi tay trái cầm túi đồ ăn vặt, tay phải cầm di động và một đồng tiền thừa sau khi trả tiền xe buýt, chân mang đôi dép vải bông đầu thỏ ngẩn ngơ đứng trước khách sạn, nhận thấy ánh mắt khinh bỉ và kinh ngạc của người gác cửa, tôi liền thức thời thong thả chui vào một góc âm u  của bồn hoa ven đường.

Vừa định gọi điện thoại hối thúc thì tôi thấy một đoàn người từ trong khách sạn nối đuôi nhau bước ra, ai nấy đều mặt mày hồng hào, trò chuyện, đùa giỡn với nhau thật phong lưu vui vẻ.

“Ai, đáng tiếc, năm nay giám đốc Dịch vẫn không thành công chuốc say Tổng giám đốc Tần. Thật không biết, người đàn ông lúc nào cũng nghiêm túc như vậy sau khi uống say sẽ trở thành thế nào nhỉ’ Một cô gái mặc áo xanh trong ba cô gái đang tay trong tay đi ngang qua tôi cảm khái nói. Cô khác nghe xong, trêu ghẹo, “Đáng tiếc cái gì, cho dù Tổng giám đốc Tần có say, thì cũng không có phần của cô. Cô tưởng giám đồc Dịch đang giỡn chơi sao, chị ấy đã ba mươi rồi, phải nhanh chân tìm cho mình một mối chứ.Nếu tổng giám đốc Tần say, chỉ có một kết cục…”

“Kết cục gì?”

“Nữ trên nam dưới” Cô nàng buông tay, “Mà cô nghĩ đi nếu chuyện đó xảy ra thì vị trí sếp bà của ta sẽ có người ngồi rồi.”

Các cô gái đi càng lúc càng xa, không còn nghe được họ nói gì nữa, tôi suy đi nghĩ lại thì ra Tần Mạch là thủ trưởng rất có giá nha, từ nhân viên quèn đến cấp quản lý đều có ý đồ với anh. Quả nhiên là người ăn ngay nói thật, anh thật có không ít người theo đuổi.

Đang nghĩ lung tung, số người ra về ngày càng thưa, cuối cùng chỉ còn ba người sóng vai bước ra, Tần Mạch, Lisa, và một cô gái lạ. Lisa đang đỡ cô gái uống say bất biết, thần sắc có chút quẫn bách vì cô nàng kiên quyết túm chặt tay áo Tần Mạch nói: “Eric, năm nay tôi nhất  định bắt anh nằm sấp mà về nhà.”

Tần Mạch bình tĩnh gỡ tay cô ta ra, vẫn trưng ra bộ mặt lạnh lùng thường ngày: “Lisa, hôm nay cô lo cho cô ấy, tôi còn có việc.”

Lisa bất đắc dĩ dỗ dành cô nàng say khướt nọ:: “Giám đốc Dịch , Dịch Tình… Bà cô à, chúng ta đi về nhà nhé… Cô ở chỗ nào?”

“Tôi… Nhà tôi ở thành phố B, về thành phố B đi.”

“Đang mùa tết, không mua được vé, hay chúng ta về nhà cô ở đây nha.”

“Lái xe tới rồi, cô mau báo địa chỉ nhà tôi đi.”

“Cho nên mới nói nhà cô ở đâu?”

“Ở thành phố B…”

Tôi cố nén cười, chờ đến khi Lisa phát điên đưa cô gái kia đi xa tôi mới quay đầu  tìm Tần Mạch, nhưng trước cửa khách sạn đã không còn ai, tôi tìm quanh quất thấy Tần Mạch vội vàng rẽ vào một góc của khách sạn, không biết định đi đâu.

Tôi nổi cơn hiếu kỳ bền mò theo, chưa thấy người đã nghe tiếng một người nôn đến tâm can liệt phế. Trong lòng tôi hoàng sợ, rảo bước nhanh qua vừa lúc thấy anh anh đang dựa tường, sắc mặt rất khó chịu đang nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tôi vừa định mở miệng gọi anh thì thấy anh ôm bụng từ từ trợt xuống, rõ ràng đã đau đến mức toát mồ hôi lạnh nhưng vẫn không rên một tiếng, chỉ lặng lặng móc thuốc cho vào miệng rồi ngồi chờ thuốc thấm. Thấy tình trạng của anh, trong lòng tôi không khỏi chua xót, ẩn ẩn co rút đau đớn.

“Tần Mạch.”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, tự mình vịn tường đứng lên. “Ừ, đến đây, chúng ta cùng về” Tuy thanh âm của anh vẫn trầm ổn nhưng tôi biết anh đã say lắm rồi vì anh nói xong câu này thì người lắc lư muốn ngã sang một bên, tôi hoảng hồn vứt mọi thứ trên tay nhào đến đỡ anh, một bên để anh choàng vai, một bên đỡ thắt lưng để anh đứng vững. Cảm nhận sự lạnh lẽo từ thân thể anh, trong lòng tôi bỗng trào lên một cơn giận vô cớ, không tìm được đấm thùm thụp mấy cái vào lưng anh: “Đã đau bao tử còn dám uống như vậy, anh chán sống hay muốn chết  đây?” (Có gì khác nhau đâu?)

Tôi ôm anh không buông tay, thân mình cứng đờ của anh từ từ dịu lại, cằm của anh đặt nhẹ trên đỉnh đầu tôi sau đó quàng tay ôm trọn tôi vào lòng. Tôi thoáng nghe một tiếng thở dài dường như cảm khái cũng dường như là than thở thả lỏng.

Trong vòng tay của anh, mặt tôi càng ngày càng đỏ, tôi nói rành mạch: “Tần Mạch, buông ra.”

Chắc vì rượu nên hành vi của anh cũng không lý trí như thường ngày, anh cọ cọ trên đầu tôi rồi ngã đầu dựa hẳng vào vai tôi nói: “Hà Tịch, em ấm quá!”

“Ấm cũng không thể tranh thủ dê tôi được, buông ra mau!”

“Không buông.”

“À … anh muốn tôi ra tay sao?”

Anh càng ôm chặt tôi, bảy phần bá đạo, ba phần bất đắc dĩ nói: “Buông không được.”

Nét mặt già nua của tôi càng đỏ tợn, vừa định tỏ vẻ e ấp, thẹn thùng sao cho giống con gái một chút thì tôi phát hiện có cái gì đó cưng cứng chọt vào bụng mình, hô hấp của  Tần Mạch cũng dồn dập hơn, anh thì thầm bên tay tôi: “Hà Tịch, lâu lắm rồi anh chưa có đàn bà…”

Nghe nói sau khi say rượu, đàn ông rất dễ  hưng phấn, Tần Mạch  cũng là đàn ông bình thường, tự nhiên…

Nhưng lúc này chúng tôi đang đứng lộ thiên nha, hơn nữa mùi nôn mửa của anh ta còn quanh quẩn xung quanh nữa!

“Anh muốn tôi giúp sao?” Tôi hỏi.

Anh chậm rãi vuốt ve lưng tôi, thanh âm khàn khàn mà gợi cảm: “Nếu có thể…”

Vì thế, tôi liền giúp anh .

Nghe được tiếng kêu đau đớn của anh khi tôi nhéo mớ thịt bên hông anh vặn thành một vòng tròn, tôi nghĩ nghĩ, ngày mai khi tỉnh táo chắc chắn sẽ phát hiện một mảng bầm tím lớn trên eo.

Theo phản xạ có điều kiện, anh xô tôi ra, ôm thắt lưng, đau đến kêu lạnh người, tôi buông tay tỏ vẻ thông cảm: “Đó, không phải anh cũng buông tôi ra sao.” Cơn đau cũng làm anh tỉnh rượu không ít, anh eo, trừng tôi cả nửa ngày, không thèm nói một câu.

“Tôi đi kêu xe, anh đứng đây chờ đi.”

Hộ tống chàng hồi dinh thì đã hơn mười giờ tối, anh chàng tự đi tắm. So với Tần Mạch thì tôi còn rành cái nhà này hơn, nên trong lúc anh tắm thì tôi y như mẹ hiền lụi cụi đi tìm quần áo sạch cho anh thay rồi bắt một nồi cháo trắng, vừa nấu vừa sỉ vả chính mình: Sao mà mình nhân từ dữ vậy không biết!

Tần Mạch quay về phòng ngủ, tôi bưng cháo đứng bên giường kêu khẽ: “Này , ăn chút cháo rồi ngủ, nếu không sáng mai lại đau bao tử nữa.”|

Anh hơi hé mắt, thấy chén cháo trong tay tôi, ngoan ngoãn ngồi dậy húp một hơi cạn sạch. Tôi lấy chén lại định mang đi thì tự nhiên người này giống y như bị giật kinh phong, chồm tới bắt tôi lại, tôi chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, bên tai còn nghe tiếng chén vỡ, Tần Mạch nằm đè lên người tôi, dùng ánh mắt nguy hiểm đánh giá tôi.

Tôi bình tĩnh hỏi lại: “Anh muốn làm gì đó sao?”

“Em đến là vì đồng ý với anh à?”

Phản ứng tôi hơi chậm một nhịp trước câu hỏi của anh, ngẫm nghĩ một hồi mới hiểu anh hỏi tôi có đồng ý với lời đề nghị làm bạn gái anh mấy hôm trước không.

Nghĩ ra rồi tôi bình thản nhìn anh đang lẳng lặng chờ câu trả lời rồi hỏi: “Anh thích em không?”

Anh nhíu mày, chần chờ hồi lâu, trả lời có chút mông lung: “Anh không biết.”

“Nhưng sao bây giờ?” Tôi thở dài bất đắc dĩ “Hình như em đã thích anh rồi, mà còn là rất thích nữa.”

Mắt anh sáng bừng, ánh sáng ấm áp của ngọn đèn dường như nhảy múa trong mắt anh làm tim tôi nhảy loạn, bờ môi chậm rãi vờn qua vờn lại bên tai tôi: “Một khi đã như vậy, chúng ta quen nhau đi.”

“Không cần.” Tôi nói thật bình tĩnh, “Bởi vì em thích anh nên chúng ta không cần ở chung môt chỗ.”

Người anh hơi cứng lại: “Tại sao?”

“Tần Mạch a.” Tôi thở dài nói, “Em biết giải thích cho anh như thế nào đây vì em có cảm giác có nói gì thì anh cũng không hiểu.”

Anh có vẻ không vui khi bị tôi coi thường, chỉ yên lặng nhìn tôi chằm chằm. Tôi thôi nhẹ vào ngực anh: “Quên đi, chờ mai anh tỉnh táo rồi mình nói tiếp.” Tôi vặn vẹo thân mình muốn thoát ra khỏi thân anh.

Anh ôm chặt thắt lưng tôi: “Đừng nhúc nhích.”

“Không nhúc nhích thì làm sao mà ra, anh tránh đi.”

Hô hấp của anh dần dần nặng nề, môi chạm môi, tôi ngây người, ngoan ngoãn nằm yên, tay anh lần mò vào trong quần áo tôi, những ngón tay lạnh lẽo của anh chạm đến đâu đều khiến tôi rùng mình, nổi da gà từng chập. (Má ơi! Mình làm H mà y như tả truyện kinh dị vậy nè!!!!)

Tôi cố đẩy ngực anh ra, anh tóm chặt hai tay tôi đặt trên đỉnh đầu: “Đã nói rồi, nằm yên….””

“Tần Mạch, không được.”

Anh không để ý đến tôi, dường như đã hạ quyết tâm bá vương thượng cung. Chân tôi giãy đạp lung tung nhưng chỉ trong chốc lát đã bị trấn áp, môi lại kề môi, lần này đầu lưỡi của anh cũng tiến vào dò xét trong khoang miệng tôi, vừa giống như khiêu khích vừa giống như làm tôi ngậm miệng lại.

“Tần Mạch…” Tranh thủ lúc hiếm hoi có thể tách ra một chút, mặc kệ đầu lưỡi của anh còn vờn trong miệng, tôi mơ hồ nói: “Anh phải nhớ rõ nha, tôi có phản kháng đó .”

Anh dường như đang cười: “Ăn no ấm…”

… dậm dật lung tung!!!.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+