Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

CÔ NÀNG MẠNH MẼ – Chương 34 – 35 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 34. Đi mua hành mà dẫn đến huyết án

Rón rén chui vào nhà, phủi, phủi bụi vài cái, tung hàng rồi lại rón rén chui ra. Hi, các readers thân thiết, hẹn gặp lại nhé!

Sau hôm gặp lại Tần Mạch, tôi quay về  thành phố và bắt đầu chìm đắm trong chuỗi ngày ảo tưởng vô biên. Mỗi ngày về nhà, lại trông ngóng bóng dáng một chiếc xe im lặng đậu dưới nhà, nếu không thấy xe lại mong một người đàn ông thần sắc đạm mạc đứng trước cửa nhà, nếu vẫn không có, sẽ túc trực bên cửa sổ canh chừng có ai đứng đợi dưới lầu hoặc có ai đó đang đang quanh quẩn đâu đó hay không…

Tôi đi qua từng con đường với hy vọng sẽ có cơ hội đứng đối diện với một  bóng dáng  quen thuộc đang đứng đợi và mỉm cười nhìn tôi. Ở mỗi góc đường đã qua, tôi luôn mơ tưởng đến những tình  huống gặp gỡ bất ngờ, lãng mạn mà cẩu huyết như trong phim Hàn, tôi đi trong đám đông mà vẫn luôn tồn tại một ảo tưởng, người kia vẫn một mực theo sau mình, chậm rãi đợi tôi quay đầu lại để  hàn huyên.

Nhưng sự thật là một tấm gương không biết nói dối, nó nói thật với tôi rằng, Tần Mạch không phải là tuýp người biến thái thích theo dõi người khác, thành phố này lớn như thế, không phải muốn là có thể gặp nhau. Mà chờ mong của tôi rốt cuộc cũng chỉ là chờ mong thôi.

Hai tuần trôi qua, tôi đã suy nghĩ thông suốt, cất tủ hết những bộ quần áo xinh đẹp, trở lại bộ dáng ngày xưa, tôi cũng không ngu ngốc đi mua có gói mì ăn liền mà trang điểm cả nửa tiếng cũng không như gian tế suốt ngày thập thò tìm kiếm ai đó. Tôi vẫn ăn, ngủ, làm việc như trước chỉ duy có một việc đau đầu là mẫu hậu ngày càng quýnh quáng gọi điện giục tôi kết hôn mà mỗi lần nhận điện thoại tôi đều chỉ biết lấp liếm cho qua.

Một ngày nọ, nhân viên của trang web tổ chức gặp mặt trong năm phút dạo trước gọi điện thoại cho tôi hỏi quan hệ giữa tôi và tiên sinh thành công dắt tay nhau đi ký tên lần đó đã tiến triển đến mức nào hơn nữa còn mời tôi đi dự tiệc “Đính ước” vào tối thứ bảy do công ty họ tổ chức, dĩ nhiên là phải đi cùng vị tiên sinh kia rồi.

Nhận được điện thoại xong, tôi suy nghĩ cả nửa ngày mới nhớ ra cái người mà tôi thành công dắt tay ngày đó, nhưng thấy thái độ nhiệt tình của nhân viên trang web này tôi lại không đành lòng nói thật  bởi vì  tôi và vị tiên sinh đó thấy hoạt động buồn chán quá nên giả vờ mà bỏ trốn. Tôi lục đục cả nửa ngày rồi quăng cú điện thoại kia ra khỏi đầu.

Tối thứ sáu, Trình Thần gọi đến,  nghiêm trọng thông báo: ” Tần Mạch đã trở lại thật rồi.”

Lúc đó tôi đang xem phim Hàn quốc, trong phim hai nhân vật chính sống chết đòi yêu nhau, tôi hỏi: “Thì sao?”

Nghe được ngữ khí lạnh nhạt của tôi,  chị giật mình: “Em không muốn gặp lại anh ta sao? Nghe nói anh ta ở Mỹ làm ăn rất tốt, lần này về đây mua một xí nghiệp cỡ vừa, cũng có tiềm năng lắm.”

“À.” Tôi lên tiếng, cũng vuốt mặt một cái y như diễn viên nữ trong phim, nhìn gương bi ai thốt lên ‘Tôi vẫn nghĩ tôi thua cô ấy, không ngờ lại bại bởi tình yêu.” Nghe xong, tôi nổi da gà toàn thân, tắt ti vi cái cụp. “Sau đó thì sao?”

“Hả…Chị muốn nói chiều mai, công ty Thẩm Hi Nhiên có mở tiệc làm ăn, Tần Mạch cũng được mời…”

Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh Tần Mạch và Dịch Tình sóng vai rời khỏi sân bay hôm ấy, tôi ngắt lời Trình Thần: “Tiệc như thế em đi không thích hợp, hơn nữa tối mau em còn tham gia một bữa tiệc coi mắt nữa.”

“Tiệc coi mắt?” Trình Thần than thở nói, “Em đâu có thích mấy thứ đó?”

“Biết làm sao được, ế rồi.”

Trình Thần biết tính cứng đầu của tôi nên chỉ đành thở dài một tiếng, trước khi gác điện thoại còn nhẹ nhàng hỏi: “Tịch Tịch, em còn thích Tần Mạch không?”

Tôi trầm tư một lúc lâu: “Chuyện này có quan trọng sao?”

Chúng tôi đã buông tay hai năm, mỗi người đều có cuộc sống mới của mình, tôi không nghĩ sẽ phá vỡ nó. Tôi mong chờ Tần Mạch là thật, ảo tưởng có cuộc gặp lại lãng mạn với anh cũng là thật, nhưng nếu anh thật sự đứng trước mặt tôi yêu muốn nối lại quan hệ thì có lẽ tôi sẽ cho anh một bãi nước bọt. (Èo, thô quá!)

Dù sao chuyện đã qua rồi, Hà Tịch không phải là người thích xài đồ secondhand. 

Thứ Bảy, tôi ngủ cho đến khi bị cái đói đánh thức, thì ra đã mười hai giờ trưa, tôi lò dò xuống giường đến tủ lạnh lục gì ăn tạm cho đỡ đói nhưng phát hiện tủ lạnh trống không. Tôi cột tóc lại, mặc áo ngủ, mang dép bông, lệt bệt đi đến chợ cóc trước nhà. Tôi mua một ít mì sợi, chục trứng gà, nhớ tới còn thiếu hành lá nên đi mua tiếp. Sạp bán hành là của một thằng nhóc độ mười tám, mười chín tuổi, lúc tôi đến nó đang tò te tí te với cô bé bán đậu hủ bên cạnh. Kệ tụi nó, tôi chăm chú lựa được mớ hành tươi, mới hỏi: “Bao nhiêu tiền?”

Thằng nhóc mải mê gửi cho người yêu bé nhỏ của nó một cái hôn gió nên không thèm quan tâm đến tôi.

Tôi nhịn, hỏi tiếp: ” Hành này bao nhiêu tiền?”

Nó lại đá lông nheo con kia chíu chíu.

Mép tôi bắt đầu giật giật: “Nè…Có bán hàng không?”

Nó vẫn lơ đẹp tôi,  đùa giỡn vui vẻ với cô bé nọ.

Tôi hít sâu một hơi, gật gật đầu, sau đó lấy ra một xu để trên mâm hành, lấy một nắm to xong xoay người bước đi.

Nó bực mình gọi với theo:: “Ê, ê! Không đủ tiền!”

Tôi cóc thèm quan tâm, lết dép đi tiếp. Thằng nhỏ từ trong sạp lao ra, định cướp lại mớ hành, tôi nghiêng người né sang một bên, ung dung nói: “Nếu tiền không đủ, sao lúc này tôi hỏi cậu không thèm nói? Cậu đến chợ buôn bán hay bàn chuyện yêu đương? Tôi đến mua hàng còn phải đứng chờ cậu vui mới bán sao? Tiền tôi trả rồi còn đủ hay không là chuyện của cậu.”

Dĩ nhiên thằng nhóc đang yêu này không muốn mất mặt với người tình trong mộng của nó nên chỉ vào mớ hành nói: ” Bà già này, dám lấy đồ của tôi mà còn nói lung tung nữa!”

Bà… Bà già…

Cả người tôi chấn động, thoáng chốc ngây người. Sau đó một ngọn lửa giận từ từ bốc lên, chậm rãi chạy khắp tứ chi rồi quay về dồn cục trong ngực, tôi hít sâu, giận đến run người.

Thằng nhóc không biết sống chết, thấy tôi đang đơ như cây cơ liền cả gan tiến lên muốn giật mớ hành lại, nó nắm mớ hành giật mạnh làm tôi rớt luôn bịt trứng gà, một chục trứng xem như đi tong. Cái bao tử đói khát của tôi che mặt thét chói tai ‘NO…’

Kết quả là, tôi gần như mất đi lý trí, ném mạnh gói mì sợi trên tay vào nó, không ngờ thằng nhóc này phản ứng rất nhanh, né được, gói mì kia mất mục tiêu bay ngay vào đầu cô bé bán đậu hủ. Tôi chỉ nghe cô bé kêu đau một tiếng, bị mì nện vào đầu nên lảo đảo ngã ngửa vào cái đống thùng xô chậu lổn ngổn.“Đinh đinh đang đang” sau một trận loảng xoảng, tất cả đều yên ắng kỳ lạ, ngay cả tiếng rên rỉ của cô bé kia cũng không nghe thấy…

“Tiểu Phương!” Nhóc bán hành vọt đến ôm chặt cô gái đã muốn ngất đi.

Miệng tôi rút gân, ba chữ “gặp rắc rối” to đùng đầm đìa máu diễu qua trong đầu…

Buổi chiều này, tôi với cái bụng rỗng không, thùng thình áo ngủ chạy đến bệnh viện, bác sĩ kiểm tra, chụp hình ra kết quả cô bé kia bị chấn động não nhẹ, không biết do tôi ném trúng hay do ngã đập đầu đầu, thằng nhóc bán hàng làm ầm lên báo cảnh sát.

Kết quả, tôi vẫn trong bộ đồ ngủ lê lết đến đồn cảnh sát, anh cảnh sát lấy lời khai hỏi vì sao tôi lại lấy mì ném người ta, tôi che mặt trả lời nguyên nhân là tại mấy cọng hành lá…

Thần sắc vị cảnh sát trở nên ngạc nhiên quá đỗi: “Hành?”

Tôi cắn răng nói tiếp: “Còn có một chục trứng gà.”

Cảnh sát ghi soàn soạt vài câu trên giấy rồi nói: “Bây giờ chỉ cần nộp tiền bảo lãnh là cô có thể ra về, gọi điện người nhà đến đây đi. Sau này có gì mới sẽ báo cho cô.”

Tôi ngồi một góc, cầm điện thoại suy nghĩ một hồi, chuyện này không thể gọi điện để ba mẹ biết hay nói đúng hơn là không muốn để ai biết…nhưng tình thế trước mắt quan trọng hơn mặt mũi, tan tầm, từng tốp, từng tốp cảnh sát lục tục ra về, tôi chỉ còn cách gọi cho Trình Thần.

Tôi bóp cái trán đang đau âm ỉ: “Trình Thần, em gặp ít rắc rối, hiện giờ đang bị tạm giữ ở đồn cảnh sát…” chưa nói xong bên kia đã cúp máy cái rụp. Tôi vô cùng, vô cùng, vô cùng kinh ngạc nhìn di động, chẳng lẽ chị chàng cho rằng tôi phạm trọng tội nên không thèm để ý đến tôi nữa?”

Tôi gọi lại, người bên kia không do dự từ chối cuộc gọi. Tôi biết Trình Thần không bao giờ đành đoạn bỏ rơi tôi nhưng ngắt điện thoại tôi là vì sao?

Tôi nắm di dộng, chưa được bao lâu thì Trình Thần nhắn tin lại: “Chờ, chờ, sẽ đến cứu em.” Ngữ khí này giống như chuyện tôi bị bắt khiến chị rất cao hứng. Tôi quệt miệng mắng cái kẻ sau khi lấy chồng thì lương tâm ngày càng sứt mẻ, mắng xong lại thấy an tâm hơn nhiều. Có người có thể đến giúp mình luôn làm cho người ta cảm giác an tâm .

Tôi ngoan ngoãn ngồi trên ghế, hết giờ làm, đồn cảnh sát rất vắng lặng, ngoài vài người ở lại trực thì chẳng còn ai khác. Tôi xoa xoa bụng, nguyên ngày đói meo, bao tử bắt đầu biểu tình, trời dần tối, tôi cố cầm cự, ôm bụng chờ cơn buồn ngủ đến. Nhớ đến về nhà chỉ có mì ăn liền, tôi nhủ phải ăn một lúc ba gói Khang sư phụ mới được…

Đang mơ mơ màng màng sắp ngủ, thì cửa thủy tinh của đồn cảnh sát bỗng dưng bị đẩy ra, một trận gió lạnh ùa vào, tôi nắm chặt áo ngủ, sau đó hai má hơi hơi ấm áp, bỗng nhiên Tần Mạch xuất hiện trước mặt tôi, anh ngồi xổm, nhìn lên tôi, hơi thở hổn hển, vỗ nhẹ hai má tôi, nhíu mày, khàn giọng hỏi: “Em đau ở đâu?”

Giọng nói bình tĩnh nhưng đôi bàn tay ấm áp trên mặt tôi hơi run run. Tôi hé mắt, chắc mình đói đến sinh ra ảo giác luôn rồi, bèn phe phẩy tay như đuổi ruồi muỗi mà nói: “Đi đi, đừng làm phiền tôi.”

Anh hơi hơi cứng đờ, mím môi ép cảm xúc xuống, sau đó quả thật anh đứng dậy và bỏ đi, ấm áp ở hai má cũng theo mất. Cửa đồn cảnh sát lại được mở ra, gió lạnh lại ùa vào, thổi cho cái đầu đặc nghẹt hồ dán của tôi tỉnh lại đáng kể.

Tôi giật mình kinh hãi, thì ra không phải là ảo giác. Nhìn thêm một lần nữa, người tôi thương nhớ lâu nay đang đứng nói gì đó với viên cảnh sát phụ trách vụ của tôi, tôi cúi đầu nhìn lại bản thân, áo ngủ thêm dép lê vải bông, nói không chừng còn một cái đầu y như tổ quạ nữa.

Vận mệnh thật sự cà chớn khiến người ta không cười không được. Tôi sửa soạn cả hai tuần lễ nhưng cuối cùng lại  gặp  anh trong bộ dáng xấu nhất, tình huống tệ nhất…

Từ miệng viên cảnh sát mơ hồ truyền đến hai từ mì sợi và hành làm tôi xấu hổ và giận dữ muốn chết. Tôi nắm chặt tay, bước ra khỏi cảnh cục, làm ngơ mọi chuyện.

Đứng dưới ngọn đèn đường hưởng gió đêm, tôi đang muốn gọi điện mắng Trình Thần  thì di động bỗng nhiên vang lên, số lạ, tôi tức giận ấn phím nghe, giọng cô gái bên kia thật ngọt ngào: “Hà tiểu thư sao? Xin chào, tôi là nhân viên công ty môi giới kết hôn, tiệc “Đính ước” tối nay đã sắp bắt đầu, xin hỏi chừng nào cô mới đế? Phương tiên sinh đã có mặt rồi.”

Tôi lại bóp bóp cái trán đang đau muốn chết: “Tôi… Tôi…”

“Thật ra hôm nay cô đến cũng không chịu thiệt gì, đồ ăn trong tiệc do công ty chúng tôi chiêu đãi miễn phí, không hạn chế số lượng.”

Bụng tôi kêu cái rột, tôi vội nói: “Tôi còn chút việc chưa xử lý xong, lát nữa sẽ đến.”

“Tốt.”

Ngắt điện thoại, tôi nhìn Tần Mạch mặc bành tô đen đứng ở cổng đồn cảnh sát, do ngược sáng nên tôi không nhìn rõ nét mặt của anh, anh bước xuống cầu thang, nhìn tôi một chút rồi bật cười: “Thật đúng là chuyện Hà Tịch có thể làm.”

Nghe được tiếng cười của anh, thời gian  dường như  lưu chuyển, hai năm cách trở, thương nhớ  khắc sâu tận xương phảng phất như chưa từng có.

Chương 35. Tạm biệt không tiễn

Tôi hơi khẩn trương, nắm chặt tay, cúi đầu nhìn chằm chằm vào cái đầu thỏ trên đôi dép lê, cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Tôi không làm chuyện gì có lỗi với Tần Mạch cả, người nói muốn cùng một chỗ với nhau là anh, nói bỏ đi là anh, nói yêu là anh, dao động đòi chia tay cũng là anh. Trong đoạn tình cảm này, quay đầu lại mới thấy mình luôn đứng trong vai trò bị động.

Tôi chưa từng gây tổn thương cho anh vậy lúc gặp lại nhau như thế này việc gì tôi phải nhấp nhổm không yên chứ?

“Tần tiên sinh.” Tôi ngẩng đầu, không e dè nhìn thẳng vào mắt anh, “Hôm nay làm  phiền anh rồi .”

Dưới ánh đèn đường, mắt anh hơi lóe lên, im lặng một lúc anh thản nhiên, giọng nói mang theo ý: “Làm phiền? Đây là lần đầu tiên em thừa nhận đó nha.” Ngữ khí bình ổn, không sợ hãi phảng phất như chúng tôi mới vừa gặp nhau hôm qua, “Nếu muốn cảm ơn  anh thì mời anh ăn bữa cơm đi.”

Tôi nghe xong mấy câu  thật thật giả giả của anh, mặt không đổi sắc nhìn anh một hồi lâu, rồi nói thẳng thừng: “Tần tiên sinh, chúng ta đã chia tay … hai năm.” Câu nói bén nhọn đó là dành cho anh mà cũng dành cho chính mình. “Giữa chúng ta hiện không còn quan hệ gì, sau này càng không có. Hôm nay anh giúp, tôi cám ơn, tiền bảo lãnh tôi sẽ trả lại anh sau, nhưng tôi nghĩ chúng ta không có cơ hội ngồi ăn cơm tâm sự đâu.”

Tần Mạch bình tĩnh nhìn tôi, ánh đèn đường u ám làm tôi không nhìn được sắc mặt của anh. Một lát sau, anh dời tầm mắt, mím môi, nghiêm trang nói:  “Nếu đã như vậy, em trả tiền lại cho anh, ngay bây giờ.”

Đàn ông ba mươi mấy tuổi vì không đạt được điều mình muốn mà cáu kỉnh như con nít bị không cho ăn kẹo?  Tôi sửng sốt một hồi lâu, lập tức gật đầu: “Được.” Đỡ phải sau này gặp lại, dây dưa không dứt, tôi nói với anh: “Nhưng tôi phải về nhà lấy tiền.”

“Ừ.” Anh cũng không làm khó tôi, sảng khoái gật đầu, “Lên xe, anh chở em về.”

Từ sở cảnh sát đến nhà tôi mất khoảng 3 phút chạy xe, đến nơi tôi bước xuống thì nghe anh ở trong xe thấp giọng nói: “Anh ở nước ngoài không lăng nhăng với đàn bà mà cũng không lạng quạng với đàn ông.”

Trí nhớ vén tầng tầng sương mù quay về tình cảnh hai năm trước, chậm rãi hiện ra. Thật ra, lúc đó tôi quyết tâm chờ đợi anh, vì anh giữ trinh tiết như nữ nhân thời cổ đại, cũng như tôi thủ thân vì Dương Tử hồi trước. Không ngờ, thời gian và không gian đều là cách trở không thể vượt qua.

“Thực đáng tiếc.” Ta cười khẩy, “Tôi đã có đàn ông khác.”

Không quay đầu lại, tôi đi thẳng lên lầu, thay quần áo đi dự tiệc, kéo hộc tủ lấy tiền, phát ngốc nhìn chằm chằm Mao gia gia màu đỏ một hồi rồi tặc lưỡi, nhìn cũng đã nhìn, nói chuyện cũng đã nói, thôi trả hết tiền cho anh coi như cắt đứt luyến lưu đi.

Lúc xuống lầu, Tần Mạch vẫn ngồi bất động trên xe, tôi mở cửa xe, đặt tiền trên ghế ngồi. Anh thấy thế, thản nhiên nhìn tôi, thần sắc đen tối không rõ: “Đi hẹn hò?”

“Ừ.”

Anh trầm mặc trong chốc lát: “Anh đưa em…”

“Không cần.” Tôi đóng cửa xe, nói: “Tôi sợ anh ấy không vui.”

Cửa kính xe mờ đục ngăn cách tôi và gương mặt người đó, tôi nện gót giày, vòng qua xe anh ấy, thẳng lưng mà đi. Tôi không nói với anh lời từ biệt, chỉ đơn giản là không cách nào mở miệng được. “Hẹn gặp lại” ai cũng biết nó đa nghĩa như thế nào.

Gọi taxi, tôi báo điểm đến, xe chạy chưa xa, tôi nhịn không được quay đầu nhìn lại thì vẫn thấy chiếc xe việt dã màu đen đơn độc đứng yên.

Chuyện phải như vậy thôi. Tôi hít sâu, bắt buộc mình phải nhìn thẳng về trước  và tự  nói với chính mình: đúng vậy, chuyện phải  như vậy.

Tôi đến trễ, nhân viên công ty nhiệt tình đưa tôi vào còn nói tôi biết Phương tiên sinh đã đợi tôi rất lâu. Trong lòng tôi cảm thấy vị Phương luật sư này đúng là người kỳ quái, lần trước chẳng phải đã tỏ thái độ chán ngán cùng cực hay sao mà bây giờ lại còn đến tham gia tiệc này chi nữa. Nói tới cùng thì cũng nhờ phúc của anh ta, tôi mới danh chính ngôn thuận đi ăn tiệc chùa như tối nay được.

Lúc cô nhân viên dẫn tôi đến chỗ luật sư  Phương Thả, tôi ngẩn ngơ mờ mịt. Bàn ăn hình chữ nhật đã có sẵn ba người ngồi, một thiếu niên và một cô gái cười sáng lạn như ánh nắng mặt trời còn vị đối tượng gặp gỡ của tôi đang ngồi giữa, kiêu ngạo nhìn tôi: “Cô Hà, cô đến trễ gần một tiếng.”

Khóe miệng tôi giật giật: “Cho nên… một tiếng này anh ngồi đây tìm hai người cho tôi coi mặt, anh tưởng tôi nam nữ gì cũng ăn ráo hay sao?”

Phương Thả hừ lạnh nói: “Chẳng qua là đến đây ăn chùa bữa cơm chiều, nhờ phúc cô mà chúng tôi bị bỏ đói đến giờ này đấy.” Nữ sinh bên trái bỗng nhiên vỗ nhẹ vai Phương Thả, trách: “Anh! Sao anh ăn nói kỳ vậy.” Cô gái quay đầu cười với tôi, “Xin chào chị dâu, em là Phương Dĩnh, là em gái của anh ấy.”

Đứa nhỏ kia cũng góp lời: “Chào chị dâu, em là Phương Kiệt.” Nó còn tốt bụng giải thích với tôi, “Anh em nói chuyện hơi khó nghe, chị đừng để ý làm gì.”

So với hai từ chị dâu, thì mối quan hệ gia đình của hắn càng làm tôi váng đầu hoa mắt: “Anh… anh nói một nhà ba người là chỉ, anh, em trai và em gái?”

Nghe tôi hỏi câu này, Phương Thả thoáng chốc nhíu mày: “Cô không hài lòng? Tôi lại thấy cô chướng mắt, nhà tôi có mấy người thì liên quan gì đến cô chứ?”

“Anh!” Phương Dĩnh hình như bị chọc giận, Phương Thả liếc xéo tôi một cái, gọi nhân viên đến dọn thức ăn lên. Phương Dĩnh ngại ngùng phân bua, “Chị dâu, thật ngại quá, ba mẹ tụi em mất sớm, một tay anh hai nuôi hai đứa em nên khó tránh đôi khi bảo bọc quá kỹ…”

“Không sao” Miệng tôi muốn rút gân “Dù sao chị cũng không định kết hôn với anh em, hai đứa đừng kêu chị là chị dâu.” Trong nhà mà có người tính tình mẫn cảm như vậy thì ai chịu cho nổi.

Phương Kiệt là em út, nhìn qua chỉ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi là cùng, nó nghe tôi nói xong liền kề tai nói nhỏ: “Chị cũng đến ăn miễn phí hả?”

Cái mặt già nua của tôi hơi hơi đỏ lên, ho khan một tiếng nói: “Tại vì có một mình nên không muốn nấu cơm…”

Phương Thả lạnh lùng nói: “Trễ cả tiếng dư sức nấu xong bữa cơm rồi.”

“Phương tiên sinh.” Tôi bắt đầu có chút tủi thân, xui xẻo nguyên ngày, bụng thì lép kẹp đến nỗi muốn ngồi xuống ăn bữa cơm miễn phí mà còn bị người ta xa lánh. Tôi trừng mắt, lạnh giọng, “Đến trễ là lỗi của tôi nhưng nếu anh không chờ nổi thì cứ việc đi về, không ai cản. Mà hôm nay tôi cũng không đến đây để nghe anh trách móc. Anh mời tôi bữa cơm này hả? Hai chúng ta có quan hệ gì? Anh lấy quyền gì mà lên mặt chỉ trích tôi?”

Phương Thả xanh mặt, Phương Kiệt ngồi kế bên lập tức giữ chặt anh ta lại, Phương Dĩnh cười nói: “Chị đừng giận, tính anh em hồi đó đến giờ là vậy đó.” Phương Kiệt cũng nhỏ giọng nói thầm: “Anh, nhịn chị ấy đi, khó khăn lắm mới có tiệc ăn miễn phí, em không muốn về nhà nấu mì ăn liền đâu.”

Tôi dần dần cảm thấy có gì không đúng ở đây, theo như sáu căn cứ mà mẹ tôi đưa ra thì gia đình anh ta phải rất có điều kiện mới đúng vậy tại sao còn dẫn theo hai đứa em đến ăn cơm miễn phí cho dù phải ngồi đợi mòn mỏi cả tiếng đồng hồ. Theo tính tình của Phương Thả, thì anh ta không phải là người có thể làm chuyện như thế này.

“Anh…” Tôi định hỏi thẳng Phương Thả, nhưng nhìn sắc mặt của anh ta tôi chỉ đành hừ lạnh một tiếng quay sang nói chuyện với em gái anh ta, “Anh trai em không phải là luật sư sao? Sao mà…” tôi không biết tìm từ nào để nói tiếp nên ngậm miệng lại.

Ngược lại, Phương Dĩnh cũng không thấy xấu hổ, cười sang sảng, hào phóng nói: “Thật ra thu nhập của anh em cũng không tệ, nhưng phải nuôi em học đại học còn Kiệt học trung học nên chi phí hơi lớn, vì vậy cuộc sống cũng hơi eo hẹp.”

Là thiếu thốn ..

“Hơn nữa tính tình anh ấy lại dễ gây mích lòng,  cho nên…”

“Phương Dĩnh.” Cuối cùng Phương Thả cũng lên tiếng, lạnh lùng liếc một cái, Phương Dĩnh chu miệng nhưng cũng ngoan ngoãn im lặng.

Vừa vặn thức ăn được dọn lên, ánh mắt tôi dán chặt vào đĩa bít tết thơm ngào ngạt, quên sạch luôn hoàn cảnh gia đình của ai kia. Dao nĩa sẵn sàng, bốn người không ai nói với ai câu nào, bàn ăn chìm vào im lặng. Cho đến khi tiếng dao nĩa khua nhau trên bàn ăn từ rất nhanh, nhanh, chậm dần thì tôi mới ngẩng đầu lên, trên bàn chỉ còn một đống hỗn độn. Chỉ có Phương Thả cầm một ly rượu vang, sắc mặt ôn hòa nhìn hai đứa em ăn như vũ bão.

Cuộc sống phải nuôi hai đứa nhỏ thật không dễ dàng, tôi nghĩ với tính tình của hắn, vì hai đứa em này chắc chắn chịu không ít uất ức, vì vậy dù bộ dạng cũng không tệ lắm, nhưng vẫn không tìm được bạn gái. Trong nhất thời tôi lại có cảm giác đồng cảm với anh ta.

“Cô Hà.” Anh thản nhiên quét mắt nhìn tôi, “Lấy cái vẻ mặt giống như nhìn thấy gà mái đẻ trứng của cô lại đi.”

Tôi đằng hắng, rất biết phối hợp nhìn ra chỗ khác.Ăn cơm xong, chúng tôi rời nhà ăn trong ánh mắt thán phục của nhân viên phục vụ. Gật đầu chào nhau xong tôi quay người bước đi, đi chưa  được vài bước, bỗng nhiên nghe Phương Kiệt gọi: “Anh ơi, em đau bụng.”

Tôi kỳ lạ quay lại thì thấy Phương Dĩnh cũng cúi gập người: “Anh, em cũng hơi…”

Phương Thả thoáng chốc hoảng hốt, tay chân luống cuống, không biết phải đỡ ai, tôi quay lại: “Anh cõng Phương Kiệt, tôi đỡ Phương Dĩnh đi bệnh viện thôi.”

“Không, không đi.” Phương Dĩnh lắc đầu quầy quậy, “Vào bệnh viện vừa  khám vừa mua thuốc rất tốn tiền.”

“Nhưng mà…” Tôi vừa mở miệng muốn khuyên, Phương Thả đột nhiên phục hồi tinh thần, rất có lý trí hỏi tôi một câu: “Cô có đau bụng không?”

Tôi  lắc đầu nói không đau. Phương Thả thở ra: “Tôi  hiểu rồi…tụi nó ăn nhiều quá…”

Khóe miệng tôi méo xệch, nhìn hai đứa nhỏ đang ngồi: “Thiếu niên anh hùng.” Tôi  định kêu taxi, Phương Dĩnh chết sống không chịu, cuối cùng vẫn là tôi đỡ nó cònPhương Thả đỡ Phương Kiệt chậm rãi đi về nhà bọn họ.

Ba người họ ở trong một ngôi nhà 60m vuông cũ kỹ, lúc lên lầu đèn hàng hiên khi chớp khi tắt rất dọa người. Tôi đứng dưới lầu thì thấy xe của Phương Thả – là loại xe Trường An bôn bôn. Lúc đó tôi chợt nghĩ phải update 6 yêu cầu của mẹ mình lên mới được…

Sau khi đem được hai đứa nhỏ vào nhà, tôi mệt mỏi, đặt mông ngồi lên sô pha, Phương Thả hét to: “Đừng!” Tiếng thét còn chưa tới tay thì tôi đã nghe tiếng sô pha kêu cái ầm, thân thể hẫng một cái, lọt tuốt vào trong cái ghế….

Tôi nghĩ, hôm nay chắc thần xui xẻo không chuyện gì làm nên chỉ bay vòng vòng quanh đầu tôi mà thôi.

Phương Thả cố hết sức mới lôi tôi ra khỏi cái lòng sô pha, tôi đỡ trán, thở dài: “Sô pha nhà anh đã hư như vậy rồi sao lại còn làm như đồ nguyên vẹn mà để trong phòng? Định hại mấy người không được cho phép mà dám ngồi như tôi sao?”

Phương Thả gặp thấy cái bản mặt khổ sở sắp khóc của tôi liền cho tôi một câu giải thích có vẻ mang tính người nhất: “Là của ba mẹ mua hồi trước, Phương Dĩnh không cho nhưng…” (Anh này chuyên đề nói chuyện móc nghéo nên lần này nói đàng hoàng bạn Tịch mới bảo  anh nói chuyện có tính người)

Tôi nghèn nghẹn trong cổ, trong nhất thời không biết nên nói cái gì mới tốt.

Cho hai đứa nhỏ uống thuốc tiêu xong, tôi xách túi định ra về. Phương Dình lớn tiếng: “Hôm nay cảm ơn chị nhiều lắm! Bây giờ đã khuya rồi, một mình chị về rất nguy hiểm, anh đưa chị về đi.”

Tôi lắc đầu cự tuyệt. Phương Thả nhìn tôi rồi cầm lấy áo khoác: “Giờ này hết xe buýt rồi, để tôi đưa cô về.”

Ngồi trên cái xe tàn tàn kia, tôi  hơi tò mò hỏi: “Nếu đã khó khăn như vậy còn tham gia môi giới kết hôn làm gì? Tôi nhớ phí hội viên cũng không thấp lắm.”

“Phương Dĩnh ghi danh cho tôi.” Anh ta vừa lái xe vừa trả lời, “Nó nói sang năm nó tốt nghiệp rồi, tôi cứ yên tâm  tìm  bạn gái rồi kết hôn.”

Tôi gật gù: “Anh có đứa em gái thật ngoan.”

Hắn gật đầu, trầm mặc thật lâu mới nói: “Chuyện hôm nay, cám ơn cô.” Nghe ra đây không phải là những lời được ra hắn không phải thường nói nói như vậy, hai chữ cám ơn rất là cứng ngắc.

Tôi lại nở nụ cười: “Anh giống y như một người tôi từng quen. Nhưng so với anh, anh ta còn ngạo mạn hơn, vĩnh viễn không bao giờ chịu nhún mình.” Từ nhỏ đến lớn,  Tần Mạch không phải lo chuyện áo cơm, cá tính kiêu ngạo của anh vừa do trời sinh vừa do hoàn cảnh tạo thành, anh có ngạo khí chính là nhìn qua bề ngoài lạnh lùng nhưng lại ẩn chứa cuồng vọng bên trong. Nhưng Phương Thả lại không có cái ngạo khí này, có lẽ cuộc sống túng bấn cũng khiến người ta phải cuối đầu, có thanh cao thì cũng phải bị dẫm đạp bởi thực tế nghiệt ngã.

Không lâu sau xe đã đến trước nhà, tôi xuống xe, vẫy tay tạm biệt. Anh ta do dự một chút, nửa thử, nửa chần chờ nói: “Phương Dĩnh  rất thích cô, nếu…”

“Phương tiên sinh.” Tôi ngắt lời, “Anh đã quên những gì chúng ta nói khi gặp mặt lần đầu tiên rồi .”

Tôi vẫn nhớ như in một người đàn ông dù rất muốn đá văng anh ta ra khỏi não.

Anh trầm tư trong chốc lát, rồi nói: “Là tôi đường đột . Hẹn gặp lại.”

Tôi dừng lại ở ven đường nhìn theo xe anh rời đi, thở dài một tiếng  rồi đi về nhà. Nhưng ngoài dự kiến là chiếc xe việt dã màu đen kia vẫn đậu chình ình trước nhà tôi mà một người đàn ông mặc áo khoác đen đứng cạnh cửa xe lại nhìn tôi đăm đăm.

Tôi ngẩn ra, trong ánh đèn đường mờ nhạt, trong bầu không khí lạnh lẽo, ánh mắt của chúng tôi chạm vào nhau.

“Tần tiên sinh.” Tôi cười nói, “Tôi còn nợ anh cái gì hả?’

Anh trầm mặc một lúc lâu rồi nói: “Không có, tại anh quên nói với em một câu.”

Tôi mỉm cười chờ đợi, anh nói: “Hà Tịch, anh đã về.” Khóe môi tôi thoáng chốc cứng đờ, anh đạm mạc trào phúng, “Nhưng bây giờ chắc hẳn anh không cần phải nói lời này nữa rồi .”

Anh mở cửa xe, khởi động máy, phun khói nghêng ngang chạy mất. Tôi vén sợi tóc lòa xòa trên trán thì thầm: “Tạm biệt không tiễn.”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+