Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

CÔ NÀNG MẠNH MẼ – Chương 50 end 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 50. Ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé!

 

Lửa nhanh chóng bốc cao, chỗ tạt xăng lúc trước giờ trở thành một con đường lửa không thể vượt qua. Nhà cửa đang trang trí nên bên trong ngổn ngang gỗ, sơn đều là các vật liệu dễ cháy nên trong phút cả căn phòng chìm trong ngọn lửa đỏ.

Hơi nóng làm hai gò má tôi rát bỏng, trong lòng tôi rất sợ, trong đầu chỉ còn một ý niệm là phải thoát ra khỏi nơi này. Phía ngoài ban công, giàn dáo đang cháy bừng bừng, không thể đi; chỉ còn lại hướng cửa chính.

Trên người tôi và Cử Giai Hoa cũng không dính nhiều xăng nên chỉ cần cẩn thận một chút thì cũng không có gì đáng ngại, tôi trùm áo khoác lên đầu bảo vệ tóc, định thừa dịp lửa chưa lớn lao nhanh ra ngoài. Tôi túm Cử Giai Hoa nhưng hắn vẫn ngây ngốc như cũ, ì ra không chịu đi theo tôi.

Cơn giận trào lên, tôi tát thẳng vào mặt Cử Giai Hoa, cái tát này mạnh đến nỗi đầu hắn cũng trật sang một bên rồi quát to: “Còn sống đáng sợ lắm sao! Ngay cả chết mà câu còn không sợ thì có cái gì câu sợ nữa! Cả mạng mà cậu cũng không cần thì còn ai dám động đến cậu!”

“Tôi không đi!” Hắn gào khóc, “Tôi gây ra tội rồi, tôi không đi! Chết thì chết, hiện giờ tôi sống mới là thống khổ nhất !”

Tôi giận đến run người: “Cậu nhất quyết  không đi?”

Cử Giai Hoa hung hăng đẩy tôi ra: “Chị Hà, chị không hiểu em, chị sẽ không hiểu chuyện em làm…”

Tôi đương nhiên không thể thông hiểu chuyện cậu ta làm,  đối với tôi, dưới gầm trời này không có gì trân quý hơn sinh mạng, cuộc sống không thể có gì khiến người ta suy sụp đến mức kết liễu mạng sống của chính mình.

Cử Giai Hoa ôm mặt khóc rống, hắn ngồi bệt dưới đất dường như đang chờ đợi thần hỏa đến nuốt chửng hắn quất. Tôi nhìn quanh quất, thuận tay vớ lấy một ống tuýp sắt, không nói nhiều xông lên đập mạnh vào đầu hắn. Cả người Cử Giai Hoa run lên, lập tức choáng váng ngã nhào xuống đất.

Tôi ném ống tuýp, phun một bãi nước bọt: “Đây là cái chỗ đáng sợ như thế nào… Ai, mẹ nó còn ở đó có thời gian mà nói chuyện đạo lý với cậu.”

Tôi kéo Cử Giai Hoa, thất tha thất thểu  về hướng cửa chính, mùi các vật liệu bị đốt cháy ngày càng nồng nặc, trong lòng tôi vừa hận đứa nhỏ lỗ mãng này vừa sợ chúng tôi chạy không kịp bị nướng chín quéo. Vất vả lắm mới xuyên qua màn khói mù mịt đến chổ huyền quan, nhưng thật không ngờ ngay trước cửa lại có một bãi lửa đang cháy thật lớn.

Tôi cắn chặt răng, nhìn Cử Gia Hoa đã hôn mê, trong lòng oán hận nói: thật đúng là một thằng nhỏ chu đáo. Chắc là nó vừa vào nhà đã tưới xăng ngay cửa, nếu trong nhà bốc cháy thì cái đường thoát này cũng bị thiêu rụi luôn.

Thật sự  muốn đồng quy vu tận với tôi sao…

Tôi cũng do dự lâu, liền khiêng nó lên lầu. Tôi nhớ bên dưới cửa sổ phòng ngủ trên lầu hai là một đống cát, nhảy thẳng xuống đó chắc cũng không sao đâu.

Khói trên lầu hai nồng đậm hơn phía dưới nhiều, tôi cúi người, che mũi miệng đang bị ngạt lại, khó khăn lắm mới đến gần cửa số, nhìn khoảng cách từ đây tới đống cát cũng không cao lắm, chắc chắn khoảng cách này sẽ không lấy mạng tôi nhưng đối mặt với chuyện “nhảy lầu” theo bản năng tôi vẫn cảm thấy sợ hãi.

Chết…thật sự dễ dàng như vậy sao?

Cử Giai Hoa dễ dàng buông tha cho sinh mệnh quý giá của mình…

Đúng lúc này, Cử Giai Hoa đang nằm trên vai tôi ưm một tiếng, chắc là sắp tỉnh lại. Tôi hoảng hồn, nếu nó tỉnh lại, dám kéo tôi chạy ngược vào đám lửa lắm à. Tức thời do dự mất sạch, tôi dựng Cử Giai Hoa cạnh cửa sổ thò chân đạp xuống sau đó nhắm mắt, cắn răng nhảy từ cửa sổ theo.

Không cần biết Cử Giai Hoa bị ném có sao không, tôi chỉ thấy chính mình cắm chân vào đống cát và ngã dập mặt xuống đất, mũi tôi nhói đau, máu mũi chảy ồng ộc.

“Gãy mũi, gãy mũi rồi…” Tôi ôm mũi, luống cuống bò ra từ trong đống cát, vừa giữ vừa lau máu mũi, “Mũi đã không cao rồi, m*** nó lần này tẹt lét luôn rồi!”

Tôi đau đớn lê bước ra khỏi đống cát, thấy Cử Giai Hoa vẫn nằm một đống úp mặt vào cát, tôi nhảy dựng lên sợ nó bị ngạt thở vội vàng kéo nó ra, mặc kệ máu mũi vẫn đang chảy giọt giọt trên mặt nó liền lôi nó vào ven đường, cách căn hộ đang cháy phừng phừng kia càng xa càng tốt.

Đến khi tôi cảm thấy mình đã ở vị trí an toàn thì xe cứu hỏa cũng đã đến, tôi bó gối ngồi trong bụi cỏ dại ven đường, mặt đầy máu nhìn đám người kia đang bận rộn dập lửa.

Khói đặc không ngừng cuồn cuộn thoát ra từ trong phòng, lửa cháy đỏ rực dường như thiêu đốt cả một khoảng trời.

Căn hộ xinh đẹp của tôi…Tổ ấm tương lai của tôi…

Tôi cúi đầu, liếc nhìn Cử Giai Hoa đang nằm bất tỉnh nhân sự, mặt không đổi sắc cởi giày nó ra, tháo tất nhét vào miệng nó, sau đó dùng giày chà chà lên mấy vết máu trên mặt nó.

Nhưng chuyện làm thì cũng đã làm rồi, tôi thấy căn hộ bị lửa thiêu rụi đau lòng phát khóc. Tôi tốn nhiều thời gian, công sức để trang trí cho căn nhà của mình thế mà…

Khi tôi đang thương tâm, bỗng nhiên một chiếc xe việt dã xẹt qua tầm mắt, rồi sau đó đỗ lại cạnh mấy chiếc xe cứu hỏa đang vây trước cửa. Một người đàn ông mặc âu phục bước xuống, anh đứng quay lưng về phía tôi nên tôi không nhìn thấy vẻ mặt của anh, chỉ thấy anh đứng thẳng lưng, cả người cứng ngắc.

Anh rảo bước về phía căn hộ, một nhân viên chữa cháy chạy đến ngăn lại. Cách một con phố, nên tôi không nghe họ nói gì, chỉ thấy gương mặt Tần Mạch bị ánh lửa nhuộm đỏ rực, đôi mắt lạnh như băng khiến người ta sợ hãi.

Tôi  không khỏi thở dài một tiếng, đi về phía anh.

“Tiên sinh, anh muốn tôi nói thế nào nữa đây, bây giờ căn hộ này không thể đi vào được.” Viên cảnh sát cả giận nói, “Đừng làm trở ngại công tác của chúng tôi được không!”

“Tôi chỉ muốn vào tìm vợ mình.” Tần Mạch đẩy tay cảnh sát đang ngăn anh lại, cố chấp nói.

“Nếu còn có người bên trong, đợi lửa nhỏ một chút chúng tôi sẽ tìm cách vào cứu người nhưng hiện giờ lửa lớn như thế, đi vào chính là chịu chết.”

“Tôi  chỉ muốn tìm cô ấy.”

Tôi ngẩn ra, ngừng bước ngắm  nhìn bóng dáng Tần Mạch.

Thì ra anh quan tâm đến tôi như vậy…

Hạnh phúc trào dâng: “Tần Mạch.” Tôi vọt lên, từ phía sau ôm chặt lấy anh, lau cái mặt đầy máu vào áo anh,  xúc động  nói, “Không cần vào đó,  em ở đây, ở đây này.”

Cả người anh cứng đờ, cách một hồi lâu mới dám hơi hơi nghiêng đầu nhìn lại tôi.

“Hà Tịch.”

“Dạ, em nè.”

Anh thở dài thật sâu, xoay người lại ôm lấy tôi, chậm rãi siết chặt tôi vào lòng dường như muốn tôi hoàn toàn nhập vào làm một với anh vậy: “Mới không trông chừng em một chút, sao lại gây chuyện lớn như thế này hở…”

Anh thầm oán.

Tôi cũng oan ức không biết giải bày thế nào.

“Em định hù chết anh sao?”

Tôi dựa vào bả vai dày, rộng mà an toàn  của anh, mũi nghèn nghẹt, mắt đỏ lên. Đột nhiên tôi nghĩ đến vấn đề luôn canh cánh trong lòng là Tần Mạch sẽ thích mình bao lâu lúc trước…đúng là ngu muốn chết.

Tôi không biết trong tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, đương nhiên Tần Mạch cũng không biết, tình yêu là thứ đến vô ảnh, đi vô tung, ai mà biết được khi nào nó lặng lẽ bỏ chạy, nhưng mặc kệ Tần Mạch thích tôi trong bao lâu nhưng ít ra hiện tại người đàn ông này là của tôi, toàn tâm toàn ý yêu thương tôi.

“Tần Mạch.” Tôi nói, “Ngày mai chúng mình đi đăng ký kết hôn thôi.”

“Đăng ký kết hôn?”

“Ừ, đăng ký kết hôn.”

Vòng tay Tần Mạch đang ôm tôi hơi cứng lại: “Được.”

Nếu nói tôi chỉ có thể tin tưởng một nửa vào tình yêu, vậy, nửa hoài nghi còn lại cứ để hôn nhân lấp đầy đi. Làm cho hai người trói buộc nhau bởi trách nhiệm, làm cho hai người sống hạnh phúc cùng nhau mới chính là mục đích hôn nhân tồn tại.

Trong gió đêm bị lửa hun nóng rảy, chúng tôi ôm nhau trong yên lạnh, bỗng nhiên, Tần Mạch hỏi: “Hà Tịch, em chảy nước miếng trên vai anh hả?’ (sát phong cảnh – Chị tác giả không bao giờ để cảm xúc em đi hết đường là sao???)

Lúc này, đầu óc tôi bắt đầu choáng váng, nặng trịch, Tần Mạch không nghe tôi trả lời liền khẽ đẩy tôi ra, đến lúc thấy mặt tôi, lập tức sắc mặt anh đại biến: “Em bị thương sao không chịu nói sớm!”

“Mũi… Máu mũi.” Tôi chạm nhẹ vào cái mũi của mình, nhất thời cảm thấy nhức nhối, thần trí tỉnh táo lại một chút, thì ra máu mũi của tôi chảy từ nãy giờ vẫn chưa ngừng…

Tần Mạch kéo tôi lên xe: “Mũi em sưng hết rồi, chúng ta đi bệnh viện trước.”

Lúc này tôi mới ý thức được tình huống nghiêm trọng, nhất thời sợ tới mức tay chân lạnh lẽo, cả người túa ra mồ hôi lạnh. Tần Mạch túm tôi lôi lên xe, tôi sợ run cả người, mặt không còn chút máu: “Vẹo mũi rồi, vẹo rồi!”

Tần Mạch cũng không nói thêm, mặt mày xanh mét tăng tốc xe.

“Em như vầy sao mà ngày mai đi đăng ký kết hôn đây!”

Thấy tôi lo lắng chuyện này, anh vừa gấp vừa bất đắc dĩ nở nụ cười. Tôi thấy anh cười trong lòng càng tủi thân: “Em mà tàn phai nhan sắc cũng phải bám theo anh cả đời, anh đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn!”

“Nhan sắc em có tàn phai thêm chút nữa cũng không sao đâu!”

Tôi ngẩn ra, trong lòng tản ra một mạch nước ngọt ngào, nhưng  cái mũi đầy máu vẫn làm tôi sợ hãi không thôi, tôi ngồi trên xe vừa khóc vừa cười: “Thật sự là cà chớn, thật sự là cà chớn mà!”

Khi chúng tôi ra khỏi bệnh viện, mũi tôi được bao bằng một khối trắng toát to tổ bố, cơ hồ che hết tầm mắt.

Trên đường về nhà, Tần Mạch mới nhớ hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì, tôi thở dài kể lại mọi chuyện cho anh biết. Tần Mạch nghe xong  chỉ trầm mặc không nói gì. Sau đó tôi  mới biết, tối nay khi tôi và Tần Mạch rời đi không bao lâu Cử Giai Hoa liền tỉnh, sau đó đến công an tự thú…

Tôi chỉ có thổn thức.

Sáng sớm hôm sau, tôi và Tần Mạch khăn gói đi đăng ký kết hôn. Nhân viên công tác thấy vết thương trên mặt tôi phải hỏi đi hỏi lại mấy lần có phải tôi bị uy hiếp đi kết hôn không rồi mới chịu làm thủ tục cho chúng tôi. Tôi thấy nét mặt khó chịu của Tần Mạch khi ký tên liền che miệng cười trộm.

Tần Mạch quay đầu nhìn tôi, chau mày: “Nếu luận về bạo lực, rõ ràng là em đối với anh mới phải”

Tôi thả hai tay: “Nếu Tần tiên sinh ghét bỏ tôi thì bây giờ bỏ của chạy lấy người vẫn còn kịp đó.”

Anh cao ngạo nhướng mày: “Anh thích bị ngược đãi đó, thì sao nào?”

“Vậy em sẽ che chở anh, không để ai bắt nạt anh hết.” Tôi vỗ ngực cam đoan, chọc mọi người xung quanh cười ồ lên.

Cầm hai tờ chứng nhận hồng hồng dưới ánh mắt trời, tôi ngẩng đầu nhìn Tần Mạch, anh cũng đang ngẩn người nhìn nó chăm chăm.

“Tần tiên sinh.” Tôi  nói, “Nửa đời sau nhờ anh chiếu cố nhiều hơn .”

Anh cầm tay tôi, nói nghiêm túc: “Hà tiểu thư, hôm nay chúng ta trở về thảo luận tiếp chuyện tạo ra sản phẩm đời sau đi.”

Khóe miệng tôi cong lên: “Uy cha… Ban ngày ban mặt nha.”

Anh mím môi cười, dày dạn dụ dỗ tôi “Chúng ta có thể thảo luận tới buổi tối, rồi sau đó lại tiếp tục thảo luận nữa…”

Hoàn chính văn

 

Phiên ngoại: Tần Mạch, có…..

Đêm dài, tiếng thở dốc không ngừng, Tần Mạch khẽ cắn vành tai Hà Tịch, đầu lưỡi trêu đùa trái tai của nàng, một bàn tay không rảnh rỗi, đang hoạt động không ngừng trước bộ ngực mềm mại của cô, khi thì nắn nhẹ, khi thì vuốt ve. Còn bàn tay kia đặt trên lưng cô, áo được vén ngày càng cao.

Bỗng nhiên, Hà Tịch thét lên kinh hãi: “Tần Mạch! Đợi chút. . . Đợi chút. . . Ngừng một chút!”

Tần Mạch cười khẽ  bên tai cô: ” Cô Hà à, không ngừng được, em kêu chậm rồi.”

“A! Không được, không được!” Hà Tịch kêu gào thảm thiết, ” Cái eo, tránh cái eo em ra! Lệch xương sống rồi. . .”

Trong bóng đêm, trên trán Tần Mạch nổi đầy gân xanh: ” Em, chẳng ra làm sao cả! “

” Em cũng đâu có muốn vậy.” Hà Tịch khóc không ra nước mắt, ” Giúp em xoa mấy cái, đau quá. . .”

Tần Mạch thở dài: ” Chắc đêm nay xong rồi.”

Sáng sớm hôm sau, Dịch Tình gửi ảnh cô ôm con đứng dưới tháp Eiffel cười tươi roi rói. Phía sau ảnh còn có một câu——Eric, ánh mặt Paris rất ấm áp, anh dẫn người nhà đến đây đi.

Hà Tịch nhìn câu này hơi nhíu mày, vứt tấm ảnh lên bàn, nửa ghen tuông nửa ghen tị nói: ” Tình cũ rủ anh đến Paris nối lại duyên xưa kìa. Chỉ tiếc người ta có con rồi.”
Tần Mạch đang loay hoay bấm di động, thờ ơ trả lời: “Ừ, lần sau hai vợ chồng mình cũng mang con đến đó.”
Hà Tịch sửng sốt: “Con?”
Tần Mạch tựa tiếu phi tiếu liếc cô một cái: ” Không phải đêm nào tụi mình cũng cố gắng cày cấy hở?”
Hà Tịch giật giật khóe miệng: ” Anh Tần à, ban ngày ban mặt anh nghĩ lung tung gì đó!” Cô dọn đĩa điểm tâm trên bàn, vừa đi vào bếp vừa nói, “Tối  nay là tiệc đầy tháng con Trình Thần, anh đừng làm trễ quá. . .hay anh về chở em đi nha?”
“Không đi.” Tần Mạch nhấp một ngụm cà phê: ” Con người ta mà quan tâm làm gì, mấy đứa nhỏ lông tóc chưa mọc đủ đó nhìn phát chán.”
” Đứa nhỏ nào anh nhìn cũng chán thì sau này đừng có sinh con, nếu vậy thì mỗi tối cũng đâu cần cố gắng nữa. . .”
Chưa nghe Hà Tịch nói hết câu, Tần Mạch nhét điện thoại vào túi rồi đi ra ngoài: ” Tối nay anh về đón em.”
Kết hôn đã gần một năm nhưng hai người vẫn không bỏ được cái tật thích cãi nhau. Tình cảm ngày càng khắng khít cũng không có biến hóa nghiêng trời lệch đất gì nhưng chỉ có một điều chuyện vặt của một người giờ trở thành chuyện của hai người.

Hà Tịch không thích có người lạ đi qua đi lại trong nhà nên không thuê người làm.

Hiện giờ cô đã lên chức, không cần đích thân làm mọi việc nữa nên vì thế mỗi ngày đúng giờ đến sở làm, hết giờ lại về nhà rửa bát, giặt đồ, quét dọn, lâu lâu lên cơn làm biếng lại đùn việc cho Tần Mạch. Tuy trong nhà có hai phòng tắm nhưng sáng sớm nào cũng có cảnh hai người chen chúc trong một phòng tắm, người còn ngái ngủ bơ bơ đứng đánh răng, người tóc tai bù xù ngồi  thản nhiên làm nhiệm vụ cao cả. . .
Có lẽ vợ chồng không có tình yêu vẫn có thể giống như thế này, cả hai đều không nhìn ra người kia thích mình đến cỡ nào nhưng kỳ lạ là họ đều biết nếu không có người kia làm bạn thì cuộc sống sẽ trở nên vô vị cực kỳ.
Tần Mạch vừa lái xe đến công ty thì nhận được điện thoại của mẹ, bây giờ là chín giờ ở Mỹ, bà ân cần hỏi thăm sức khỏe hai vợ chồng sau đó chưa đến ba câu đã không ngừng nhắc đến cháu nội tương lai của mình.

Tần Mạch lẳng lặng nghe nguyện vọng thiết thực được ẳm cháu của mẹ một hồi liền lấy lý do có cuộc họp quan trọng để ngắt máy.
Em bé, ai nói là không muốn đâu!!

Nhưng chuyện này phải cần sự phối hơp giữa các yếu tố thiên thời, địa lợi mà quan trọng hơn cả là nhân hòa. . . Nghiệt ngã là mặc dù sức lực, chiến thuật mà Tần Mạch dùng trên giường với Hà Tịch mỗi đêm đều có thể sánh với khát vọng bóng đá  Trung Quốc  vượt qua Brazil nhưng đến giờ cái bụng Hà Tịch vẫn chưa có rục rịch gì hết. Tần Mạch khó mà không bóp cổ tay thở dài.
Anh cũng hiểu được, trong cuộc sống đâu phải chuyện gì cũng như ý mình mong muốn, đối với anh hiện giờ chỉ cần mỗi ngày mở mắt tỉnh giấc có thể thấy Hà Tịch há miệng, chảy nước miếng khò khò bên cạnh mình đã là hạnh phúc lớn lao rồi.
Bỗng nhiên Tần Mạch nhớ đến quãng thời gian trước ở Mỹ, ngày ngày đêm đêm đều là công việc, mỗi ngày đều dựa vào thuốc lá và cà phê để vượt qua, thậm chí nằm trên giường bệnh vẫn phải xem xét các văn kiện.
Thời gian đó, anh luôn ảo tưởng Hà Tịch vẫn còn chờ đợi anh, mỗi ngày gọi điện đến kể cho anh nghe hơm nay cô lại gây chuyện gì, giận hờn ai hoặc ăn cái gì không ngon…tuy là cô kể lể, oán thoán cuộc sống phức tạp nhưng anh lại cảm thấy rất ấm lòng, vui vẻ. Điều này chứng minh, Hà Tịch vẫn thích anh, vẫn còn ỷ lại vào anh. Nhưng lúc đó bọn họ đã chia tay.
Hoàn cảnh của anh khiến anh không thể về nước, mà tính cách kiêu ngạo của anh lại không cho phép anh nắm mãi không buông một người mà mình không thể đảm bảo tương lai. Anh nghĩ, Hà Tịch là một cô gái tốt, cô ấy chắc chắn sẽ có một cuộc sống hạnh phúc.

Vì thế khi Dịch Tình nói với anh rằng Hà Tịch không ngừng đi coi mắt đã khiến anh ghen tị và tức giận, thôi thì cứ tìm đại một người kết hôn là được, dù sao cũng đâu có gì khác nhau đâu.

Yêu đương với Dịch Tình nửa năm, hai người cùng dùng cơm, cùng làm việc, thời gian gặp nhau mỗi ngày nhiều hơn thời gian quen biết với Hà Tịch rất nhiều nhưng  trong lòng anh không hề có chút rung động. Mỗi lần Dịch Tình chủ động hôn anh thì anh chỉ qua quýt gạt ra.
“Eric, tuy chúng ta không yêu nhau nhưng vẫn là một cặp mà đúng không?” Dịch Tình đã hơn một lần oán hận hỏi, ” Ngay cả hôn môi cũng không được sao?”
Ừ, không được.
Sau đó, anh đến sân bay đưa Dịch Tình và Lee về Trung Quốc, Dịch Tình trêu chọc anh: “Eric, anh thủ thân vì cô ấy cả đời hả?”
Thật ra thủ thân cũng không có gì không tốt. Dù sao anh cũng không thể tiếp nhận người khác, không thể vì mục đích riêng mình mà đẩy người ta xuống nước được.
” Để em về nước tìm hiểu dùm anh, nếu cô ấy chưa lấy chồng thì anh quay về theo đuổi cô ấy đi.” Dịch Tình cười nói, “Chỉ hy vọng cô ấy không đập anh một trận là được.”
Anh nghĩ tới nghĩ lui, tính đi tính lại vô số lần mới quyết định về nước, nhưng anh thật không ngờ, vừa xuống máy bay đã gặp ngay Hà Tịch, cô ấy đang kéo Trình Thần say khướt, vẻ mặt dở khóc dở cười, biểu tình giống y đúc trong trí nhớ của anh.
Tần Mạch định bước đến chào hỏi nhưng chân không nhúc nhích được. . .Lần đầu tiên anh vì tình mà khẩn trương, vô thố đến vậy. . .
Hà Tịch thấy anh sẽ có phản ứng như thế nào? Có khi nào sẽ đánh anh không? Vô thức, anh ôm lấy bụng, khẩn trương nuốt nước miếng.
Dĩ nhiên, Hà Tịch không đánh anh mà chỉ khách khí mà xa cách mỉm cười với anh, so với bị đánh càng làm anh khó chịu nhiều hơn. Giống như từng là sinh mệnh của nhau nhưng giờ đã thành người xa lạ lướt qua nhau. Anh không chịu nổi. . .
Điện thoại rung rung, hai chữ Hà Tịch trên màn hình kéo suy nghĩ anh quay lại, Tần Mạch hơi nhíu mày, nhìn thời gian, mười  giờ hai mươi phút, bây giờ mà gọi cho anh. . .chẳng lẽ cô lại gây họa nữa rồi?
Anh nhận điện thoại, nghe thấy hình như bên kia có rất nhiều người đang cãi nhau, rất ồn ào, sau đó lại nghe một tiếng thở dài thườn thượt, Tần Mạch không khỏi nhíu mi, sau đó nghe Hà Tịch đáng thương nói: ” Anh Tần à, em bị xe tông rồi. . . mà thật ra cũng không thể coi như bị xe đụng. . .”
Tần Mạch ba chân bốn cẳng chạy đến bệnh viện thì thấy Hà Tịch ngồi ở hàng ghế ngoài hành lang, trên đầu quấn một vòng băng vải trắng toát đang nói gì đó với vị bác sỹ bên cạnh, trên mặt cười thản nhiên, không hề thấy bóng dáng của sự kinh hoảng, bất an.
Anh chăm chú nhìn vịbác sỹ đang đứng cạnh Hà Tịch, nếu anh nhớ không lầm thì đây chính là người bắt cá hai tay với Hà Tịch và một anh chàng bác sỹ khác, tên là Trần gì đó. Một thân áo blouse trắng tinh nhìn thật chướng mắt.
Hà Tịch đang tán gẫu rất vui vẻ với Trần Thượng Ngôn thì quay đầu lại nhìn thấy Tần Mạch sắc mặt đen thui, hầm hầm nhìn mình. Nụ cười trên mặt cô đông cứng, cũng nhìn Tần Mạch một hồi rồi kỳ quái nói: ” Em biết là quấy rầy công việc của anh nhưng tốt xấu gì em cũng là bà xã của anh, em xảy ra chuyện ngoài ý muốn, anh đến đây là chuyện dĩ nhiên mà, sao lại làm như em thiếu tiền anh vậy?”

Trần Thượng Ngôn thấy Tần Mạch, cười hiền lành, thức thời chào đi, để lại hai người Hà Tịch và Tần Mạch mắt lớn mắt nhỏ trừng nhau.
Cuối cùng, Tần Mạch giơ cờ trắng đầu hàng, nhìn Hà Tịch xuống nước ” Em bị xe đụng hả? Em bị cửa toilet kẹp vào đầu chắc, ngốc như vậy.”
” Anh lại giận hờn gì nữa? Đâu phải em muốn mình bị thương đâu. . .” Hà Tịch ủy khuất gãi gãi đầu, “Ai mà biết ra ngoài mua đồ ăn cũng xui như vậy chứ.”
Tần Mạch thở dài, xoa xoa đầu cô, đau xót nói: “Còn đau không? Chuyện thế nào?”
“Thì. . .bước ra khỏi siêu thị, đi đến góc đường thì có một cái xe tải lớn, mà ngay ven đường lại có một cái xe nhỏ, sau đó cái xe nhỏ lao vào đường đi bộ đụng đèn đường rồi em cũng đụng đèn đường luôn…”

Tần Mạch lặng im hồi lâu, đỡ trán than nhẹ: “Không hổ danh là Hà Tịch. . .”
Hà Tịch cằn nhằn thầm oán không dứt: ” Biết sớm xảy ra chuyện như vầy thì em đã xin phép nghỉ làm rồi, vừa không đi làm mà không bị trừ lương vừa đỡ đau đớn.”
Tần Mạch chạm vào băng gạc trên đầu cô, ánh mắt lóe lóe hỏi: ” Đầu của em, là tay bác sỹ kia băng hả?”
Lúc này,  Hà Tịch mới nghiêm túc đánh giá Tần Mạch vài lần, híp mắt nở nụ cười: “Anh Tần, anh đừng nói với em là anh đang ghen nha.”
Tần Mạch hừ lạnh một tiếng: ” Trên dưới bị anh ăn sạch sành sanh thì còn gì để anh ăn dấm chua chứ.” Anh nhìn đi chỗ khác, im lặng một chút rồi từ từ liếc Hà Tịch một cái, vươn cổ hỏi: ” Hai người. . .nói chuyện cũng vui quá hen?”
” Ừm, vui lắm.”
Tần Mạch lập tức nổi giận, chuyển sang mặt lạnh tóm Hà Tịch đi về: ” Vui vẻ cũng không có cơ hội, anh ta là của người khác, em là của anh.”
Hà Tịch đi sau cười khanh khách, lải nhải “ ghen mà còn bày đặt sỹ diện” không ngừng, anh chịu hết nổi, vừa quay mặt lại thì một đôi môi đỏ mọng, mềm mại dán lên môi mình hôn nhẹ một cái: ” Thấy anh đáng yêu quá, thưởng anh nè!” Hà Tịch cao ngạo ngẩng đầu nói.
Tần Mạch ngây ngốc sờ sờ khóe miệng, lo lắng trong lòng phút chốc hóa thành hư không, đôi mắt cong cong. Anh thu hồi ý cười trên mặt, cũng bày ra bộ dáng cao ngạo y hệt vậy: “Ừm, được rồi, cho em cơ hội để thưởng anh thêm một lần nữa đó.”
” Thưởng anh một tin.”
Hà Tịch ngoắc ngoắc ngón tay ý bảo anh hạ người xuống, Tần Mạch nửa tin nửa ngờ đưa tai đến gần miệng cô.
Đột nhiên Hà Tịch hét to: ” Anh sắp làm cha rồi!”
Ngay lập tức ánh mắt anh dại ra, đầu óc Tần Mạch choáng váng quay đầu nhìn Hà Tịch đang cười dịu dàng, không biết là bị Hà Tịch hét choáng váng hay bị dọa choáng váng.
“Làm cha?” anh lặp lại.
Hà Tịch gật đầu.
Tần Mạch ngây người trong chốc lát, sau đó đột nhiên nhớ tới cái gì liền móc di động ra, bối rối bấm điện thoại, nói năng lộn xộn: “Mẹ. . . Phải làm cha, về nước nhanh đi, dạ, có, con . . dạ, con có. . .”
Anh đã có. Cục cưng của riêng mình.

HOÀN

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+