Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cô Nương, thỉnh tự trọng – chương 18 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Edit : Yumiko

Beta : Min

Chương 18 : tranh giành tình nhân…

Xe ngựa chạy vào phường Thanh Mặc, vào đến cuối ngõ thì dừng lại. Công Dã Bạch ôm lấy Phạm Khinh Ba mệt mỏi hồn nhiên ngủ xuống xe, gọi Phạm Bỉnh vài tiếng, không có người đáp lại, cũng không cảm thấy ngạc nhiên.

Hắn ngựa quen đường cũ lại trèo tường vào trong, bố trí ổn thoả cho Phạm Khinh Ba xong, lại quay trở lại bắt mạch cho Thư Sinh đã hôn mê bất tỉnh trên đường.

Công Dã Bạch ngạc nhiên phát hiện, độc trong người hắn cơ hồ đã sắp được lọc sạch hoàn toàn. Trước kia dù có được nghe đủ loại truyền thuyết về Thư Sinh nhưng chưa được tận mắt chứng kiến, giờ đây hắn thật sự muốn biết loại công phu Ngân Thư Sinh này luyện rốt cuộc là gì, khả năng tự chữa mạnh như vậy. Còn có việc hắn nói tự phế võ công, đến nay vẫn còn là một câu đố a.

Sau khi sắp xếp thoả đáng của Ngân Thư Sinh, hắn ngẩng đầu nhìn sắc trời.

Hiện giờ cũng không còn sớm, cũng nên đi tìm người nào đó cùng lên triều rồi?

Nghĩ như vậy, trên mặt hắn lộ ra một chút ý cười đắc ý, nhấc chân rời khỏi Thư gia. Bắt gặp một thân ảnh thật quen thuộc đang ló đầu ra nhìn vào bên trong Phạm gia. Người nọ cũng có phần cảnh giác, cơ hồ là đang vòng vo không dám tiến vào.

“Chủ nhân nhà ngươi ngủ rồi.”

Người kia đúng là Phạm Bỉnh. Trước mặt Công Dã Bạch, hắn tựa hồ đặc biệt không được tự nhiên, sờ sờ đầu, ánh mắt chợt loé lên, Phạm Bỉnh lên tiếng: “Nga, thật phiền cho Công Dã Bạch tiên sinh.”

“Hử?” Công Dã Bạch nhíu mày.

“… Thập thất ca.” Phạm Bỉnh chịu thua đổi lại cách xưng hô cũ.

Công Dã Bạch lúc này mới gật đầu, cất bước rời đi. Mới đi không xa, đột nhiên nhớ tới cái gì, “Năm người của Quỷ Cốc kia thế nào rồi?”

Ước chừng một lúc sau, phía đằng sau mới truyền đến một thanh âm chần chờ: “Theo lý mà nói… Hẳn là còn sống a?”

Phốc —— tiểu tử này rốt cuộc vẫn còn chút non nớt, xuống tay không biết nặng nhẹ. Chỉ có điều nhìn hắn che chở Phạm Khinh Ba như vậy, có lẽ là đã nhận định nàng, sẽ không trở về nữa. Công Dã Bạch thở dài một hơi, năm đó nhân tài với khả năng thiên phú tài giỏi nhất được mài giũa nên có hai người, một người là thái tử đương triều, người còn lại chính là Phạm Bỉnh. Lúc đó tiên đế uỷ thác trọng trách, phân biệt để cho bọn họ tiếp cận đệ nhất nữ quan Cao Di Ái và hậu nhân của phản đảng Tạ Y Nhân. Ai nghĩ đến hiện giờ hắn thế nhưng diễn giả thành thật, làm người hầu của người ta thành nghiện luôn?

Lại nghiêm túc nói tiếp, thái tử tại sao lại không diễn giả thành thật nhỉ? Nhìn dáng vẻ hắn ngàn y trăm thuận* đối với đệ nhất nữ quan…

(ngàn y trăm thuận : răm rắp nghe theo)

Đại bộ phận ảnh vệ hiện nay, một phần là phát sinh cảm tình cùng với đối tượng mình bảo vệ thì hoặc là làm việc không đàng hoàng hoặc là cuốn gói bỏ trốn, một phần bị tiên đế bán ra nuớc ngoài, còn có một phần vào triều làm quan như hắn. Aizz aizz, như vậy ảnh các chẳng phải sẽ không người nối nghiệp hay sao? Khó trách Các chủ gần đây lại hạ văn kiện khẩn cấp, yêu cầu thiết lập ảnh các thành thật hài hoà êm ái để tăng cường cảm giác tự hào, vinh dự cùng với lòng trung thành của ảnh vệ đối với ảnh các. =.=

Công Dã Bạch lắc lắc đầu, đi về phía phủ thượng thư nọ ở trong thành, thân ảnh dần dần biến mất trong ánh mắt ban mai.

Mặt trời lên cao, cuối con hẻm vẫn là một mảnh yên tĩnh, gần đó có hai hộ gia đình còn đang trong trạng thái “ngủ bù tập thể”. Mãi cho đến khi một trận tiếng ồn đinh tai nhức óc ở cửa hai nhà Thư Phạm thi nhau vang lên.

“Phạm lão đại! Phạm lão đại! Mở cửa nhanh! Phu tử lại chết rồi!”

Phạm Khinh Ba do ngủ không đủ giấc mắt đầy tơ máu, phát điên khoác áo rời giường, mở cửa, lại thiếu chút nữa đạp phải người.

“Phát Bệnh? Ngươi sao lại có thể ngủ ở cửa nhà chúng ta?!”

Chỉ thấy Phạm Bỉnh ôm chăn ngồi dậy dụi dụi mắt, hiển nhiên cũng vừa bị đánh thức. Nghe thấy thanh âm của nàng, miệng méo mó, thuận thế ôm lấy chân của nàng, lớn tiếng ồn ảo: “Ta muốn bảo vệ chủ nhân!”

Nàng sửng sốt, sau đó tự nghĩ đại khái là lúc gần sáng nay Mĩ Nhân ca ca đưa nàng trở về thì vừa vặn thấy Phạm Bỉnh chờ ở cửa nhà, đem chuyện nàng bị bắt nói cho hắn biết. Lần đàu tiên, nàng đối với động tác ôm đùi của hắn không có động thủ một cước đá văng hắn. Cõ lẽ là sau khi sống sót sau tại nạn làm cho nàng giác ngộ, nàng biết, vị thiếu niên này tuy rằng suốt ngày phát bệnh, nhưng cũng thiệt tình đối tốt với nàng.

Nàng nâng tay sờ sờ đầu hắn, động tác có chút gượng gạo.

Bất quá rất nhanh, động tác sờ liền biến thành đánh, là do thiếu niên nằm trên đất này bởi vì sự quan tâm nhân đạo khó có được của nàng mà kích động quá mức, anh anh khóc ồ lền: “Ô oa… Đều do ta không tốt, ta bị Ngũ Tỷ đánh lén, ta vô dụng, ta không có bảo vệ chủ nhân cho tốt! Ta thề! Từ nay trở đi, ta sẽ không rời chủ nhân nửa tấc! Mặc kệ là ăn cơm ngủ tắm rửa làm việc hay là đi nhà xí, quyết không cho bất luận kẻ nào có cơ hội khi dễ chủ nhân! Ai dám ăn hiếp chủ nhân, liền phải bước qua xác của Phạm Bỉnh Ta! Ngao!”

Nàng lẽ phép nghe xong lời hắn nói, sau đó mặt không chút thay đối nhấc chân, một cước đá bay, rồi vòng qua hắn đi ra ngoài.

Nàng biết, vị thiếu niên này tuy rằng thật tâm đối tốt với nàng, nhưng hắn suốt ngày phát bệnh quả nhiên vẫn không thể chịu được a.

Phạm Khinh Ba đi ngang qua sân, đến phía sau cửa, nghe tiếng đạp cửa có chút cổ quái, hé một mắt qua lỗ nhỏ, cao giọng hô lên với người bên ngoài: ”Ta sắp mở cửa, các ngươi không đuợc gõ nữa.” Tiếp đập cửa thưa thớt rồi ngừng hẳn, nàng mới dè dặt cẩn trọng mở cửa, quả nhiên thấy mỗi tiểu hài tử trong tay đều cầm một hòn đá.

—— đã nói rồi mà, nếu lúc đó nàng trực tiếp mở cửa, như vậy mấy hòn đá kia đều được tiếp đòn trên người nàng rồi. =.=

Có nên khen mấy tiểu hài tử này thông minh lanh lợi hay không đây? Biết nếu lấy tay gõ cửa thì tiếng vừa nhỏ lại vừa đau tay. (vầng, và dùng đá ném cho to lại vừa không đau (_._ !) )

Đám tiểu tử kia do Bì Đản cẩm đầu nhìn thấy cửa mở, ào ào bỏ mất hòn đá trong tay, nháy mắt xông lên, bảy miệng tám lời báo cáo tin tức vừa phát hiện: ”Phạm lão đại, phu tử lại chết rồi! Có gọi thế nào cũng không tỉnh lại a! Thu Ý tỷ tỷ vừa đi mời đại phu!”

Phạm Khinh Ba hoảng sợ, buồn ngủ đều biến mất không còn. Nhớ tới chuyện xảy ra hôm qua, nhớ tới hắn trúng độc, sau đó còn cắt cổ tay nên mất máu quá nhiều, trong lòng nàng bắt đầu lo lắng công phu tự chữa thương của hắn lần này nhỡ đâu không có tác dụng… Nàng không nói hay lời đẩy mấy đứa nhỏ ra, sải bước chạy qua Thư gia.

Phạm Bỉnh vừa đuổi theo ra đến cửa cũng nhắm mắt theo đuôi, theo sát sau đó là đám nhỏ cũng không cam chịu yếu thế.

Hô hấp vững vàng, mặt có huyết sắc, làn da trắng nõn, mi thanh mày tú, lông mi rất dài… Ngô, lạc đề rồi, mấy cái này không quan trọng, quan trọng là trừ bỏ hắn cau mày thì không thấy có gì bất thường.

Phạm Khinh Ba nhìn chằm chằm Thư Sinh nằm cứng đơ trên người, thấy thế nào cũng không giống sắp chết, lại càng không giống đã chết. Nói thật, người này làm sao có thể làm “người làm vườn” – giáo sư nhân dân của Hoàng triều được? Giáo dục đám trẻ này thế nào mà một chút tiến bộ cũng không có, động một chút là nói hắn đã chết…

(người làm vườn : thầy giáo)

“Thế nào? Phạm lão đại, phu tử là tự sát hay là hắn sát?”

Tiểu hài tử vuốt cằm ra vẻ nói chuyện, lại nói câu như vậy khiến người ta dở khóc dở cười.

Phạm Khinh Ba đảo mắt vài vòng, đột nhìn nhìn bọn nhỏ cười thần bí, “Các ngươi có muốn nhìn thấy phu tử khởi tử hồi sinh không?”

(khởi tử hồi sinh :sống lại)

“Muốn!”

Bọn nhỏ đều hưng phấn hô, chỉ trừ một người.

Bì Đản bĩu môi, than thở: “Nếu phu tử không bắt ta học thuộc lòng thư sách nữa thì ta sẽ muốn nhìn hắn khởi tử hồi sinh.” Nói xong hắn lại phiền não nhìn Phạm Khinh Ba, “Phạm lão đại, ngươi thật sự không thể dạy bọn ta sao? Ta muốn nghe ngươi kể chuyện xưa, phu tử này dạy chúng ta nghe chẳng ai hiểu, khiến cho bọn ta giống như mấy tên ngốc!”

Phốc, nàng hoàn toàn có thể tưởng tượng ra bộ dáng Thư Sinh thụ nghiệp truyền đạo cho bọn họ, cũng hoàn toàn có thể tưởng tượng bộ mặt hoang mang rối rắm của bọn họ khi nghe giảng…

Nhịn cười, nàng vỗ vai Bì Đản, nghiêm mặt nói: “Nếu nghe không hiểu thì có hai phương pháp, một là ngươi không cần để ý lời hắn, cho nó vào tai phải ra tai trái đi, chỉ cần nghiêm chỉnh học viết chữ là được rồi; còn có một cách nữa, chính là học thuộc lòng những điều phu tử nói, sau đó tới hỏi ta. Ta thấy đó là biện pháp hay nhất.”

Cái phương pháp thứ hai có vẻ mạo hiểm, bởi vì rất có khả năng nàng cũng không hiểu tên Thư Sinh này nói cái gì, trình độ chữ cổ của nàng hiển nhiên không cao bằng hắn.

Đáng tiếc Bì Đản lại chọn phương pháp thứ hai, bởi vì hắn cảm thấy chọn phương pháp thứ nhất thì vẫn khiến hắn giống như tên ngốc.

Lúc này, đám tiểu hài tử bên cạnh đã không kiên nhẫn, “Lão đại, chúng ta muốn xem khởi tử hồi sinh!”

Phạm Khinh Ba nhoẻn miệng cười, còn ra vẻ nháy mắt mấy cái với đám trẻ, “Lập tức sẽ thấy.” Sau đó lại xoay người thì thầm với Phạm Bỉnh, “Hoà bình thế giới, lương tâm chính nghĩa của xã hội đều dựa cả vào ngươi, đi đi, đi xem trong nhà có thực phẩm đã nấu chín gì, tuỳ tiện hâm nóng một chút rồi mang lại đây.”

Phạm Bỉnh bĩu miệng thật cao, trên mặt đầy vẻ phẫn nộ, nhưng lúc xoay người trong mắt đột nhiên hiện lên một tia gian xảo, bước chân vốn không cam không nguyện lại nhanh hẳn lên.

Không bao lâu, hắn bưng một chén canh thịt hầm nóng hổi trở lại.

Phạm Khinh Ba tiếp nhận chén, ngồi xuống trên giường Thư Sinh, nhẹ nhàng đem hơi nóng nghi ngút của cảnh thịt thổi qua mũi hắn. Quả nhiên, mũi hắn giật giật, chậm rãi tỉnh dậy.

“Oa!” Bọn nhỏ vỗ tay hét chói tai, “Phạm lão đại thật là lợi hại! Phu tử lại sống lại rồi nha!”

Thư Sinh mới mở được nữa con mắt, bị “trận chiến tranh” trước mắt doạ đến, trực giác cho rằng có lẽ đang nằm mơ, vội vàng lại nhắm mắt lại. Nhưng mới nhắm lại không bao lâu, lại mãnh liệt mở ra, con ngươi sâu như mực thẳng tắp nhìn Phạm Khinh Ba đang ngồi trên giường của mình. Trong tay nàng bưng bát canh nóng thơm ngào ngạt, vẻ mặt lại ra vẻ dịu dàng khiến cho bốn chữ “Cử án tề mi”* lập tức hiện lên trong đầu hắn.

(* cử án tề mi : có nghĩ là nâng khay ngang mày, do tích vợ của Lương Hồng thời Hậu Hán khi dâng cơm cho chồng ăn luôn nâng khay ngang mày, có ý nói là : vợ chồng tôn trọng nhau)     

Hắn không thể tin thấp giọng thì thào: “Đây là… Mạnh Quang nhận khay của Lương Hồng…” (Min : cái này không chắc lắm)

Nàng không nghe rõ, cho rằng hắn khí thế bốc lên lại muốn khoe chữ, cười hì hì nói: ”Aizz, đồ ngốc a, ta phát hiện ngươi có vẻ ngươi đặc biệt giỏi chịu đói?”

Đám nhỏ kia lúc này cũng xông tới, hết sờ sờ cánh tay lại xoa xoa bắp đùi hắn, hưng phấn mười phần nói “Đúng là sống lại nha!”

Không ngờ khi hắn quay đầu nhìn thấy một đàn trẻ này lại quá sợ hãi, trợn tròn mắt hít sâu một hơi, “Đây là… Chúng ta có nhiều đứa nhỏ như vậy từ khi nào?” Nằm mơ quả nhiên là không thể nói lý sao… Rõ ràng một khắc trước hắn vừa mơ thấy mình tân hôn, khắc sau như thế nào lại đã con cháu thành đàn?

Câu này thì Phạm Khinh Ba đã nghe rõ, sắc mặt nhất thời trở nên vô cùng kỳ quái. Di chứng trúng độc là trí nhớ hỗn loạn cùng hồ ngôn loạn ngữ sao?

Thấy nàng không đáp, hắn lại hỏi tiếp một tiếng: “Nương tử?”

“Nương nương nương nương —— nương tử?” Phạm Bỉnh ở một bên luôn luôn chú ý chặt chẽ tới Thư Sinh, chờ hắn uống canh, nghe vậy thiếu chút nữa tức chết, lông tóc dựng đứng bùng nổ nhảy dựng lên, vọt tới trước mặt hắn, nắm cổ áo hắn, “Ngươi ngươi ngươi! Ta sớm đã biết ngươi không phải là người tốt! Ngươi trả lời thành thật cho ta! Tối hôm qua ngươi làm cái gì với chủ nhân ta? Vì sao lại gọi nàng là nương tử? Hừ, vọng tưởng lướt qua ta một bước lên trời, người muốn chết có phải hay không!”

Hắn bị rống đến đầu choáng váng não căng ra, tinh thần lập tức trở về vị trí cũ, rốt cục hiều ra đây không phải là mơ.

Kia kia kia, kia hắn vừa rồi nói mấy câu kia thật sự là… Thật sự là…

Thư Sinh mắt vừa đảo, lại ngã xuống lần nữa. Lần này không biết là vì đói, vì choáng váng hay là vì xấu hổ.

Phạm Bỉnh vội vàng buông tay, “Không liên quan đến ta!”

Phạm Khinh Ba đau đầu day day huyệt thái dương, bất đắc dĩ nói: “Phát Bệnh, ngươi vì sao cứ đối địch với Thư Sinh như vậy? Hắn là người tốt, hơn nữa đã cứu ta, ngươi không thể như vậy. Ta biết ở trong bát canh này ngươi có bỏ thêm thuốc, tuy rằng hắn chưa uống, nhưng là… Chờ sau khi hắn tỉnh dậy ngươi vẫn nên xin lỗi hắn đi.”

Phát hiện mỗi câu của nàng đều là bảo vệ cho Thư Sinh, Phạm Bỉnh vừa thương tậm vừa tức giận, miệng không biết chừng mực nói: “Người cứu ngươi không phải là hắn! Hắn rõ ràng có võ công cao cường lại tuỳ ý để ngươi khác bắt như vậy, ngươi còn muốn cảm kích hắn sao?”

Phạm Khinh Ba sắc mặt trầm xuống, “Hắn nói hắn tự phế võ công.”

Phạm Bỉnh gấp đến độ mặt đỏ lên, “Sau khi thấy năng lực tự lành cùng với khinh công của hắn, ngươi còn tin điều này sao?”

Phạm Khinh Ba thở dài một hơi, rũ mắt xuống, “Đúng vậy, ta tin.”

Không đợi hắn phản bác, nàng lại nói tiếp, “Hắn tình nguyện cắt cổ tay cũng không nguyện lại động võ, tự nhiên là có nỗi khổ rất lớn trong đó. Ta cũng không phải tìm hắn luận võ, cũng chẳng có thù oán gì với hắn, hắn có võ hay không đối với ta không có nửa điểm quan hệ. Một khi đã như vậy, nếu như làm một Thư Sinh bình thường mất hết võ công là hi vọng của hắn, ta vì sai lại muốn phá hư?”

Nàng luôn luôn cúi mặt, bởi vậy không nhìn thấy Phạm Bỉnh môi cắn chặt, sắc mặt lập tức trở nên tái nhợt, phẫn nộ có, kinh hoảng có, tuyệt vọng cũng có. Mãi đến khi nghe thấy tiếng bước chân, nàng ngẩng đầu lên mới phát hiện hắn đẩy cửa xông ra, nàng còn tưởng rằng hắn giở tính tiểu hài tử nháo loạn.

Tầm mắt quay trở lại, nhìn đến bọn trẻ bộ dáng câm như hến, vội vàng nở ra một chút tươi cười: “Không có việc gì không có việc gì, Tiểu Tiểu Phạm là muốn chơi trốn tìm với ta. Đúng rồi, hôm nay phu tử không thoải mái, sẽ không lên lớp, các ngươi tự do hoạt động đi.”

Vài đứa nhỏ vừa rồi cảm thấy bị doạ lập tức được tin nghỉ học át đi, bọn họ reo hò rời đi.

Rốt cục, trong phòng chỉ còn lại có hai người.

Phạm Khinh Ba nhìn thoáng qua người trên giường, “Đừng e lệ nữa, đứng lên đi, bọn họ đều đi rồi.”

Ngươi trên giường nằm bất động cứng đơ như núi nãy giờ, phảng phất giống như không nghe thấy. Phạm Khinh Ba nhìn lông mi hơi hơi rung động của hắn, trong lòng cảm thấy buồn cười, “Ngươi chẳng lẽ không đói sao? Đứng lên đi, chúng ta đến tiệm “thập lý hương” ăn một chút, hôm nay ta mời khách, coi như báo đáp ơn cứu mạng của ngươi.”

Hai hàng lông mi kia rung động càng lợi hại hơn. Không chỉ có như thế, nàng còn chú ý tới, môi hắn cũng bắt đầu mím chặt. Đại khái là muốn nói cái gì lại sợ sơ hở nên theo bản năng mím chặt môi để ngăn cản bản thân? Nha, Thư Sinh, ngươi không thể như vậy được!

Nàng liếm liếm môi, cố ý nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Nếu không ngồi dậy tức là muốn ta hôn ngươi a.”

Nàng cư nhiên lại thật sự nói ra như vậy! Biết rõ nếu muốn phân rõ giới hạn thì không nên lại trêu chọc hắn, nhưng nàng thật sự không nhịn được cũng không muốn nhịn a. Phạm Khinh Ba ngươi thực cặn bã! Không ổn rồi a, nàng hiện tại thế mà có chút tán thành hắn nói nàng “tuỳ hứng”…

Chỉ thấy Thư Sinh nghe vậy quả nhiên cả kinh lập tức như xác chết vùng dậy. Một đôi mắt to vô tội thất thố chớp chớp, khi nàng đang tính chế nhạo hắn vào câu, hắn đột nhiên gắt gao nhắm mắt lại. Bốn chữ “mặc cho quân hái”* cứ như vậy hiện lên trong đầu nàng.

(*Nghĩa của nói là : tuỳ người định đoạt)

Thư Sinh từ từ nhắm hai mắt lại, tim đập loạn bang bang, loạn đến nỗi hắn cũng không biết bản thân đang chờ mong cái gì.

Oành! Di, tiếng tim đập của hắn có lớn như vậy sao? Không đúng —— hắn vội vã mở mắt ra, trong phòng nào có nơi nào còn bóng dáng của Phạm Khinh Ba? (Min : =)) tiếng chân tỷ chạy mà ca nhầm thành tiếng tim mình à)

“Mau đứng lên rửa mặt chải đầu mặc quần áo, ta ở bên ngoài chờ ngươi.” Thanh âm của nàng từ ngoài cửa truyền vào.

Hắn ngơ ngác “Nga” một tiếng, giọng nói mất mát cùng uể oải đến nỗi ngay cả hắn cũng bị doạ đến.

Sau đó, ngoài cửa đột nhiên bộc phát ra một trận tiếng cười điên cuồng, hiển nhiên là do nhịn từ lâu.

Rồi tiếp sao đó, người-nào-đó ở trong nhà vừa thẹn thùng vừa lúng túng đem chăn trùm kín mặt mũi. Nguyên nhân là bởi vì mất mát không nên có của mình, cũng bởi vì tiếng cười quá mức trắng trợn của nàng. (Min : ăn dưa bở quá mà ca… dễ xương ghê =)) )

Cuối cùng là về sự kiện “Phu tử lại chết”, không thể không kể đến chính là, khi Thu Ý mang đại phu chạy đến Thư Gia, Thư Sinh đã cùng Phạm Khinh Ba đi ra tiệm ăn. Sau khi biết rõ sự tình từ lũ trẻ gần đó, vì ngại cho nguyên tắc rụt rè cùng không xuất đầu lộ diện, Thu Ý lập tức buông tha cho việc lập tức đuổi theo đến tiệm ăn, quyết định ngày mai lại đến, hỏi một chút thái độ của hắn đối với việc thành thân.

Từ sau lần “xác nhận tình ý của đôi bên” lần trước, bọn họ cũng chưa gặp lại nhau lần nào.

Thu Ý tự nhiên không biết rằng, lúc này nàng buông tha cho việc đuổi theo đến “Thập lí hương”, đã khiến cho kế hoạch “ngày mai” của mình vĩnh viễn không có cách nào tiến đến.
~ HẾT CHƯƠNG 18 ~

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+