Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cô Nương, thỉnh tự trọng – chương 19 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 19 : Chúng ta đã ước hôn…

Quỷ dị, vô cùng quỷ dị!

Phạm Khinh Ba và Thư Sinh đang trên đường đi đến Thập lí hương. Đây là lần đầu tiên nàng xuất hiện trên phố kể từ sau sự kiện vào cung dự tiệc kia. Kỳ thực cũng đã chừng bảy tám ngày, nhưng bảy tám ngày này dường như dài quá mức, một ngày bằng một năm, làm cho nàng có cảm giác phảng phất như đã qua một thế hệ.

Nàng sâu sắc nhận thấy được, người đi đường tuy rằng vẫn ghé mắt nhìn nàng như trước, nhưng trong ánh mắt này rõ ràng có lộ ra một cái gì đó rất quỷ dị.

Những người đó vừa thấy nàng liền bắt đầu chụm đầu ghé tai nhau khe khẽ nói nhỏ, lại nháy mắt ra hiệu nhìn nhau cười, người người đều mang một bộ hiểu trong lòng mà không nói để chờ xem kịch hay. Phạm Khinh Ba da đầu run lên, bắt đầu lạnh sống lưng.

Lỗ Tấn tiên sinh từng viết một tác phẩm mang tên “Nhật kí người điên”, ngôi kể trong nhật kí chính là em trai của người điên đó, nếu đem tất cả chủ ngữ đổi thành ba chữ “Phạm Khinh Ba”, thì tình huống trên đường hiện tại và nội tâm hoàn mĩ của nàng không khác nhau là mấy, làm nàng có cảm giác lạc lõng xa cách a.

Vì thế, trong mấy ngày nàng cửa lớn không ra cửa nhỏ không đến, trong thành hẳn là xảy ra chuyện gì mà nàng không biết ? Trực giác mách bảo nàng, đây cũng không đơn giản chỉ là việc của Hoan Hỉ Thiên đối đầu cùng cửa hàng đối diện.

“Thư Sinh, ngươi có cảm thấy không khí trên đường có chút quỷ dị không ?”

Phạm Khinh Ba mắt nhìn phía trước, trên mặt vẫn treo một nụ cười vô tâm, hơi hơi nghiêng đầu hỏi người bên cạnh.

Đợi nửa ngày vẫn không nghe thấy tiếng trả lời, nàng cảm thấy kì lạ. Vừa quay đầu lại, đã thấy Thư Sinh ngơ ngác nhìn nàng, ánh mắt thâm thuý phức tạp, trình độ quỷ dị không thua đi những người đi trên đường, bỗng cảm thấy mình đúng là hỏi sai người rồi. Người này từ lúc nàng và tên Phát Bệnh kia nổi lên tranh cãi vì hắn thì ánh mắt hắn đã bắt đầu lộ vẻ kỳ quái nhìn nàng, dường như đang nghiên cứu cái gì đó, lại dường như đang xác định cái gì đó…….

Bị nhìn chăm chú như vậy, nàng thật ra đương nhiên không thoải mái, nhưng chỉ cần vừa nghĩ đến trong đầu con người này khă năng có suy nghĩ giống người địa cầu một chút hoàn toàn là vô lí, nàng liền cảm thấy toàn thân vô lực.

Thư Sinh vống đang ngây ngốc nhìn nàng lại thấy nàng quay đầu, có chút không được tự nhiên, lại không thể tránh đi tầm mắt.

Hắn chớp chớp mắt vài cái, hình như có ý đồ dùng ánh mắt để nhắn giùm tin tức gì. =.=

Miệng nàng vừa kéo, hai mắt cũng không ý thức chớp chớp lại. Sau đó nàng liền nhìn thấy ánh mắt hắn chợt sáng bừng lên, sau đó lại chớp chớp lại hai cái. Nàng bị chớp cho một trận hoa mắt, không tự chủ được cũng chớp chớp vài cái theo hắn.

Ta chớp

Ta cũng chớp.

Ta liều mạng chớp.

Ta tốc độ nhanh hơn chớp.

Trong thoáng chốc số lần hai người nhìn nhau chớp mắt ngày càng nhiều, vẻ mặt Thư Sinh càng ngày càng sáng, ánh mắt càng ngày càng nóng bỏng, sắc mặt càng ngày càng hồng. Cuối cùng vẫn là Phạm Khinh Ba đánh không lại mà nhận thua hô ngừng, nàng thực bi bi thảm thảm mí mắt bị rút gân rồi, tự nhiên lại đi so tài chớp mắt với hắn, bây giờ nàng chớp một cái mắt liền cảm thấy đau đớn a.

“A! Đây không phải là Phạm chưởng quầy sao?”

Một chuỗi cười duyên nghe như tiếng chuông bạc kêu lên phía sau nàng. Nàng quay đầu, liền cảm thấy một làm gió thơm đánh úp lại, một nữ tử xinh đẹp cả thân vải sa mỏng thật hấp dẫn chú ý của mọi người. AAA, mấy người đứng đối diện nàng không khỏi hưng phấn, ngoại trừ Thư Sinh.

“Thì ra là Diễm Diễm cô nương. Đã lâu không gặp, Diễm Diễm cô nương vẫn sáng rọi như trước làm cho người ta không dám nhìn thẳng a.”

Diễm Diễm là hoa nương ở thanh lâu trong Ngõ Phấn Hồng, Ngõ Phấn Hồng lại ở cách vách Phường Thanh Mặc, đó cũng là lí do Diễm Diễm cô nương này có thể coi như là một nửa hàng xóm của Phạm Khinh Ba. Hơn nữa nàng cũng thường xuyên ghé thăm Hoan Hỉ Thiên, là người mẫu cơ thể của Kim hoạ sĩ chuyên vẽ tranh đông cung*, chỉ cần vẽ một chút liền lăn lên giường, Phạm Khinh Ba đối với nàng muốn không quen cũng khó.

(*đông cung : tranh khiêu d*m)

Về phần chuyện người ta lăn qua lăn lại trên giường, nàng làm thế nào mà biết được? Kể ra công lao cũng thuộc về một con quỷ hẹp hòi nào đó.

Giải Đông Phong đúng là keo kiệt đến cực điểm, trong Hoan Hỉ Thiên tổng cộng chỉ có đúng hai gian văn phòng nhỏ hẹp, hơn nữa tính cách âm đúng là cặn bã. Vốn là Phạm Khinh Ba một thân chưỡng quỹ kiêm tay viết độc chiếm một gian, để mấy người hoạ sĩ và tác giả khác ở một gian, nhưng sau đó lại bị Kim hoạ sĩ lấy lí do “khi vẽ tranh không muốn bị người khác quấy rầy” từ chối, đá Phong Ngôn sang chỗ nàng, nhưng thực chất trong lòng mọi người đều hiểu rõ, đúng hơn phải là “Make love không muốn bị người khác quấy rầy.” (Min : Thứ lỗi ta để tuếng Anh cho nó hoa mĩ xíu… chứ thực ra nó.. k phải tiếng anh đâu nhớ >”<)

Phòng bên cạnh mỗi ngày đều trình diễn một màn đông cung sống động như vậy, trừ điểm có hơi ầm ĩ một chút ra, vẫn là có lợi nha, ví dụ như giúp nàng mở rộng con đường văn chương, ý viết dạt dào. Không ai biết rằng, các tác phẩm trong những năm gần đây của Phong Ngôn, đại bộ phận góc nhìn của nữ nhân ở phiên ngoại đều là do nàng luyện viết văn mà làm ra. Ngược lại có người bắt đầu hoài nghi giới tính của Phong Ngôn, đề tài này đã trở thành nóng hổi trong một khoảng thời gian, còn làm cho thị trường có một trận tiêu thụ sôi nổi.

Điểm duy nhất khiến Phạm Khinh Ba không vừa lòng, đại khái chính là lời thoại của nữ chính trong đông cung thật sự là từ ngữ thiếu thốn, những tiếng kêu gợi tình không hề có sáng kiến gì mới, mỗi ngày như mọi ngày “Đại Đại chàng giỏi quá” “Bống Bống chàng thật lớn.”  (Bống có nghĩa là to, lớn =.=)

**** 1 phút tự kỉ giữa giờ của bạn Min : thắp hương khấn vái Khinh Ba tỷ (hay là tác giả ý), chị ý YY kể chuyện nhiều quá làm mụi bò theo mệt đứt hơi…. hu hu hu….. ****

Có điều thời điểm này Kim Hoạ sĩ không ở trong thành, Diễm Diễm cô nương này ban ngày ban mặt lại ăn mặc như vậy, không biết là muốn câu dẫn Bống bống nhà ai nha.

“Phạm chưởng quầy thực biết ăn nói, ha ha ha.”

Diễm Diễm nghe lời khen của Phạm Khinh Ba xong, trong lòng vô cùng dễ chịu, cười quyến rũ không ngừng, làm cho vật gì đó trước ngực kia cao thấp phập phồng, kích thích biết bao. Tất cả nam nhân có mặt trên đường dường như đều dừng lại, mặt lộ vẻ dâm mị. Nói là dường như, bởi vì còn có một người ngoại lệ.

“Phạm chưởng quầy không giới thiệu một chút sao? Vị công tử này…”

Nhìn thấy Diễm Diễm phóng đãng khiêu khích liếc qua phía Thư Sinh, Phạm Khinh Ba nhẹ nhàng nhíu mi một chút, nhẹ đến nỗi người ta không thể nhận ra, trong mháy mắt kia, nàng đã muốn ngăn trở tầm mắt dụ dỗ của nữ nhân này, nhưng cuối cùng nàng chỉ mặt không chút biểu tình lui ra phía sau từng bước, miễn cưỡng chọt chọt thư sinh đang đứng như trời trồng kia. “Người ta đang hỏi ngươi kia.”

“Hả? A.”

Thư Sinh rốt cục cũng hồi phục lại tinh thần. Hắn quay đầu nhìn về phía người kia, thấy nàng lộ ngực hở lưng, mày không che dấu chút nào nhíu lại, ánh mắt lập tức dời đi chỗ khác, nhìn khuôn mặt nàng. Lại thấy nàng trang điểm sặc sỡ, lần này khoé miệng liền rũ xuống không thôi, cơ hồ không nặn ra nổi một nụ cười hợp lễ tiết. Cuối cùng chỉ có thể nhìn cái thoa cài tóc trên đỉnh đầu nàng, nhàn nhạt gật đầu hợ lễ: “Tại hạ họ Thư, cô nương có lễ.”

Diễm Diễm thấy hắn hoàn toàn thờ ơ với nàng, mặt mày không khỏi biến sắc, đang định bắn thêm mị nhã với hắn thì thấy Phạm Khinh Ba đứng phía sau hắn mặt mang ý cười, trong lòng đột nhiên hiểu được chút ít, “Ôi, xem ra ta thật thất lễ! Ta còn đang nghĩ nam nhân này vì sao lại không thèm liếc mắt nhìn ta một cái, thì ra đây chính là tân sủng trong truyền thuyết của Phạm chưởng quầy a. Chậc chậc, ngươi dạy cũng thật tốt, khi nào phải truyền thụ cho tỷ muội mấy chiêu nha.

Trong truyền thuyết… Tân sủng…?

Xin hỏi, Hoàng triều bị biến thành thế giới nữ tôn khi nào vậy? Lại nói, những lời kia rốt cuộc là ai nói?

Phạm Khinh Ba trong lòng cảm thấy thật vớ vẩn, lại chỉ cười cười từ chối cho ý kiến, nàng lười nhất là giải thích với người không liên quan.

Nụ cười này của nàng, ở trong mắt mọi người tự nhiên biến thành cam chịu. Trong lòng Thư Sinh mừng rỡ, cũng thuận mắt nhìn Diễm Diễm thêm cái nữa, chỉ là hai chữ “tân sủng” này vô cùng không ổn. “Vị cô nương này, ngươi nghĩ sai rồi, tại hạ không phải……. A.” Chữ sủng quả nhiên là không thể nói nên lời nha.

Phạm Khinh Ba khoát tay, nheo mắt lại, tên ngốc này dám phủi sạch quan hệ với nàng?

Tuy rằng nàng cũng luôn luôn phủi sạch như vậy, nhưng lời này từ trong miệng hắn nói ra, làm sao lại có cảm giác khác khác?

“Di, không phải tân sủng? Chẳng lẽ là nhân tình cũ?”

Diễm Diễm che miệng kinh hô, ai nha nha nhìn người không thể nhìn bề ngoài a, không thể tưởng được Phạm chưởng quầy này lại có bản lĩnh bắt cá hai tay, vừa chia tay với Chu giáo uý liền lập tức đổi một người khác…. Trời a, không phải là Chu giáo uý đã biết nàng có một người nam nhân khác nên mới đá nàng đó chứ? Phạm Khinh Ba này quả thật là một quyển bí văn.

—— Năng lực não bổ tám nhảm về các chuyện xưa của nhân dân Hoàng triều cho tới bây giờ đều không bị hạn chế bởi giới tính lẫn nghề nghiệp.

Thư Sinh hiển nhiên đối với cách nói “Nhân tình cũ” này cũng vô cùng không hài lòng, quan hệ của hắn và Phạm cô nương là mối quan hệ thần thánh như thế, sao có thể dùng những từ “tân sủng” “nhân tình cũ” tục tằng kém đẹp như vậy để hình dung?

Hắn ngẩng đầu ưỡn ngực đứng thẳng tắp, dồn khí đan điền cất cao giọng nói: “Phạm cô nương vừa rồi đã đáp ứng cùng tại hạ thành hôn, ít ngày nữa sẽ có sính lễ.”

Khụ khụ khụ khụ khụ…

Lời này vừa nói ra, dân chúng bên cạnh luôn luôn nguỵ trang thành người đi đường trộm quan sát tình huống bên này đã vây quanh họ, rầm rầm ầm ầm, người trước ngã xuống, người sau vừa tiến lên cũng ngã sấp xuống. Mà cái người nào đó bị nước miếng của mình làm cho sắc, khụ khụ đến đen kịt cả trời, đương nhiên chính là Phạm Khinh Ba “đã đáp ứng thành hôn” mà không hề hay biết.

Thư Sinh thấy nàng khụ đến hai mắt đỏ bừng, vội vàng tiến đến xoa xoa lưng giúp nàng, bị xem thường hất tay ra, nhưng vẫn kiên nhẫn tiến đến…

Diễm Diễm đứng một bên hoàn toàn không ngờ mình vừa thuận miệng hỏi một câu thế nhưng lại khơi ra một cái đại bát quái, cái miệng khẽ nhếch lên, biểu tình chợt trở nên buồn cười, còn có một nửa vẻ quyến rũ. Nửa ngày sau rốt cuộc mới phản ứng lại……. “Các ngươi đã ước hôn? Khi nào vậy? Trước hay sau khi chia tay với Chu giáo uý?”

Nàng vừa hỏi, phảng phất như phá vỡ con đê trước cơn đại hồng nguỷ, ý dân rào rạt vọt tới.

Quần chúng vây xem cũng bất chấp nãy giờ nguỵ trang bền ào ào đi qua, bảy miệng tám lời bắt đầu hỏi dồn dập: “Xin hỏi Phạm chưởng quầy ngươi muốn thật sự lập gia đình hay là lợi dụng nam nhân này khiến Tiểu Bá Vương ghen?” “Ngươi và Tiểu Bá Vương tiến triển đến mối quan hệ gì? Hắn bội tình bạc nghĩa với ngươi sao?” “Ngươi và nam nhân này tiến triểu đến mối quan hệ gì? Các người không phải là mang thai nên phải thành hôn chứ?”

Đương nhiên, còn có một phần vấn đề là hỏi Thư Sinh.

“Xin hỏi ngươi là loại người nào? Ngươi không sợ Tiểu Bá Vương sao? Dám cưới nữ nhân của hắn? Ngươi không sợ Khinh Bạc nữ cắm sừng sao? Ngươi xác định đứa nhỏ trong bụng nàng là của ngươi sao? Ngươi không sợ phải nuôi con của kẻ khác sao?”

Tình huống hỗn loạn vô cùng. Bầy đàn dân chúng này mắt đầu phát ra ánh sáng màu xanh điên rồ, từng bước tới gần.

Phạm Khinh Ba trước tiên liền bị Thư Sinh ôm vào trong ngực, khi nàng cảm giác được cơ bắp toàn thân hắn trở nên cứng ngắn xiết chặt một cách kì quái, nàng bắt đầu bi ai thay cho đám quần chúng kia. Không cần nhìn cũng biết người nào đó đã biến hoá, bởi vì nàng lại ngửi thấy cỗ dương khí luôn luôn hấp dẫn nàng kia. AAA, nói như vậy thế nào lại cảm thấy nàng là yêu quái chuyên hút máu người a… (Min: cái gì… ca biến thành sói à… *hắc hắc*

“Các vị tạm thời yên lặng một chút.”

Thanh âm ôn nhuận, ngữ khí bình thản, cho dù là ở trong không khí huyên náo cỡ nào cũng như thể có sức mạnh vô địch truyền vào trong tai mỗi người.

“Tại hạ là loại người nào, có sợ cái gì hay không, chỉ cần nói cho Phạm cô nương biết. Cũng giống như vậy, Phạm cô nương là người như thế nào cũng không đến lượt phải báo cáo với các vị. Quân tử dù có nói đùa cũng không nói ra ác ngôn. Tại hạ xin khuyên các vị tu thân dưỡng tính, đừng làm tổn hại đức hạnh, tự mình làm cho mình mất mặt.”

Rõ ràng ngữ điệu không hề dài dòng lắt léo, nhưng lại mang theo một cỗ áp lực làm cho người ta không thở nổi.

Rõ ràng là một bộ dáng trói gà không chặt, nhưng lại làm cho người ta có cảm giác bất cứ lúc nào cũng có thể đại khai sát giới.

Không biết từ lúc nào, đám người đã im lặng. Bọn họ nhìn nam nhân một khắc trước còn lạnh lùng làm cho người ta sợ hãi lại đột nhiên trở nên mềm mại, hơi gật đầu mỉm cười lễ độ nho nhã với mọi người, nói: “Làm ơn cho đi nhờ, đa tạ.”

Sau đó bọn họ rõ ràng không hề nhúc nhích, nhưng lại bị một lực đạo không biết từ đâu mà đến đẩy văng ra bên ngoài, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn cầm tay Phạm Khinh ba từng bước từng bước thản nhiên rời đi, mà Khinh Bạc nữ đi phía sau hắn, dường như thật nhu thuận ôn nhu, đi vài bước ra liền quay đầu giơ ngón giữa lên khiêu khích bọn họ.

Chờ lúc bọn họ phục hồi lại tinh thần mới phát hiện bản thân thế nhưng lại bị một Thư Sinh nho nhã yếu ớt nói mấy câu nhẹ bỗng liền sợ tới mức không dám cử động, trên mặt quả thực không nhịn được tức giận. Không biết có ai nói một câu “Cái nam nhân kia chắc chắn biết pháp thuật”, mọi người nghe thế như thức tỉnh, ào ào phụ hoạ “Đúng vậy, vừa rồi ta mới nhìn thoáng qua hắn một chút liền cảm thấy đau đầu” “Ừ, còn ta chỉ có ý thức hơi thanh tỉnh còn tay chân tự nhiên không có khả năng nhúc nhích.”…

Đem tất tẩt cả tội lỗi đổ lên đầu pháp thuận, trên mặt mọi người khôi phục lại vài phần sáng rọi. Sau đó mọi người liền chạy khắp nơi đưa chuyện, khẩn cấp muốn đe phát hiện này chia xẻ ra ngoài.

Mà trong khi mọi người dùng hết sức lực để truyên truyền cho câu chuyện bát quái mới của mình, hai người Thư Phạm làm nhân vật chính cũng không nhàn rỗi.

Trong một gian phòng trên lầu hai của Thập lí hương. Tiểu nhị đi vào đem theo rượu và thức ăn, nhìn nhìn hai người vẻ mặt dị thường khác nhau, giống như đang giương cung rút kiếm với nhau, nuốt nuốt nước miếng, dè dặt cẩn trọng hỏi: “Cái kia, công tử, Phạm chưởng quầy, còn có cái gì muốn phân phó không?”

“Không cần, cám ơn.”

Tiểu nhị như được ân xá “Dạ” một tiếng, sau đó bay nhanh ra khỏi cửa, không quên đóng cửa lại. Khi nghe thấy một tiếng đập bàn cực to phát ra từ trong phòng, tiểu nhị dùng sức vỗ vỗ ngực, hô, may mắn mình chạy nhanh. Hắn lấy lại bình tĩnh, sau đó mới xuống lầy tiếp tục tiếp đón khách.

“Vị khách quan này xin mời vào bên trong! Vị này……. Aaa, là Chu giáo uý! Xin mời Chu giáo uý vào bên trong, Chu giáo uý đi một người sao?”

Chu Tử Sách mặt không chút thay đổi nói: “Hai người.”

Tiểu nhị sửng sốt, nhìn nhìn phía sau hắn, quả nhiên nhìn thấy một vị tiểu thư xiêm y hoa lệ đoan trang hào phóng, vội vàng cười làm lành, “Aha ha, là tiểu nhân không có mắt, tiểu nhân đáng chết! Hai vị xin mời vào bên trong, trên lầu còn có phòng trống.

Hắn dẫn hai người lên trên lầu, ánh mắt lơ đãng đánh giá một chút, phát hiện không khí khẩn trương giữa hai vị này cũng không kém hai vị trước là bao. Vì thế trong lòng không khỏi thầm nhủ, vài cái người nam nữ này quan hệ thực loạn. Mới lúc trước, là nam này mang nữ kia đến, hiện tại cái nữ kia lại dẫn theo nam khác đến, mà nam này cũng dẫn theo nữ khác đến.

Ai nha, hỏng bét! Cái gian phòng mà trước kia nam này với nữ kia độc chiếm đã nhường cho vị nữ tới trước kia rồi!

Thấy Chu Tử Sách thật sự tiền lại trước gian phòng kia, tiểu nhị đành phải kiên trì cười gượng nói: “Chu, Chu giáo uý, tiểu nhân dẫn nhầm đường, gian phòng này đã có người…”

“Ta có nói nhất định phải là gian này sao?” Chu Tử Sách vẻ mặt đè nén, ngữ khí lạnh lùng âm trầm.

“Vâng vâng vâng, ngài chưa nói, là tiểu nhân đáng chết, tiểu nhân đoán lung tung, tiểu nhân liền đưa đại nhân qua một gian khác!”

Tiểu nhị âm thầm thở ra một hơi, may mà Chu Tử Sách không có hỏi bên trong là ai…. Aiz, nếu hắn tâm địa xấu một chút sẽ trực tiếp nói cho Chu Tử Sách biết Phạm chưởng quầy đang ở bên trong cùng một nam nhân khác, như vậy sẽ có trò hay để xem, nhưng cố tình hắc trời sinh thuần khiết thiện lương hoạt bát đáng yêu, nên sẽ không làm loại chuyện này.

Lau lau mồ hôi đầy trên trán, tiểu nhị đưa hai người kia đi vừa bước hai bước, liền nghe thấy trong gian phòng kia truyền đến một trận kêu rên.

“Thư Sinh trong đầu ngươi rốt cục là đang nghĩ cái gì hả a a a a a!”

Thảm rồi thảm rồi, ta nói Phạm chưởng quầy ngươi ở chỗ ước hội với tình nhân cũ hẹn với tình nhân mới làm sao lại cao giọng như vậy a!

Hắn ôm tia hi vọng may mắn cuối cùng, hi vọng Tiểu Bá Vương này không nhận ra thanh âm của Phạm chưởng quầy, vụng trộm nhìn hắn một cái. Chỉ thấy hắn đứng tại chỗ, hai tay nắm chặt, vẻ mặt cực kì khó hiểu, ngay cả vị tiểu thư cao quý kia gọi hắn vài tiếng hắn cũng không có phản ứng.

Chết rồi chết rồi, cái này làm sao nhìn lại giống như tiết mục bắt kẻ thông dâm, nhưng lại là mang theo đại lão bà tới bắt tiểu lão bà aaaaaaa!
~ HẾT CHƯƠNG 19 ~

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+