Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cô Nương, thỉnh tự trọng – chương 32 – 33 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chuyển ngữ: Min
Chúc Khinh tỷ Thư ca trăm năm hạnh phúc!!!
Hôn lễ cử hành: 07:00 4/5/2012 =))
Chương 32: Ngày đại hôn mùng bảy tháng bảy

Phạm Khinh Ba bị nhốt trong phòng vẻn vẹn cả ba ngày sau đó, thử áo cưới, học lễ nghi, đến cuối cùng vào thời điểm bị bắt đi học giáo dục hôn nhân nàng rốt cục không thể nhịn được nữa hét to ra tiếng: “Ta đường đường là đại chưởng quầy Hoan Hỉ Thiên, cái vấn đề động phòng này còn cần các người dạy à?” Mọi người nghe thế mới chịu thôi.

Mà tại nhà họ Thư chỉ cách đó vài bước, Thư Sinh lại tự giác nhốt mình trong phòng viết chính tả các loại kinh sách để tu thân dưỡng tính. Nếu không có học trò của hắn thay phiên nhau đưa cơm, không có ai bên cạnh không biết hắn đã đói đến hôn mê  bao lần rồi. Thế nhưng bất luận ban ngày hắn có cố gắng thế nào thì vừa đến đêm vẫn mộng xuân liên tục. Vì thế cứ một ngày hắn lại cố gắng hơn hôm trước, mất ăn mất ngủ. Cứ tuần hoàn đi lại như vậy dường như làm cả thể xác và tinh thần đều mệt nhọc hết sức.

Nhưng mặc dù tân nương không phối hợp, tân lang không hợp tác, các vị hàng xóm vẫn có biện pháp chuẩn bị hôn sự một cách vô cùng náo nhiệt.

Ngoài ra người không thể không kể đến là Phạm Bỉnh. Từ sau khi hắn biết được “nhược điểm” của mình bị Thư Sinh nắm được, hắn không còn dám gây khó dễ khắp nơi nữa mà trăm phương ngàn kế đi tìm được cứu nước.

Ban đầu, hắn tính dùng chiêu giảng đạo lí.

“Này nhá, ngươi là người đọc sách, thích nhất là giảng đạo lý, vậy ta sẽ giảng đạo lý này cho ngươi. Làm việc gì cũng phải biết đến trước xếp trước, đến sau xếp sau, đạo lý này ngươi cũng đồng ý phải không? Ta quen biết chủ nhân sớm hơn ngươi nhiều năm, cái này ngươi cũng thừa nhận đúng không?” Thư Sinh gật đầu liên tục làm hắn vừa lòng nói tiếp, “Cho nên mới nói, ta với chủ nhân sống nương tựa vào nhau nhiều năm như thế, ngươi đùng một cái xen ngang, đây gọi là kẻ thứ ba chen chân ngươi biết không? Chuyện thất đức như vậy, ngươi là một người đọc sách tuyệt đối không thể làm, đúng không?”

Thấy hắn lại gật mạnh đầu, trong lòng Phạm Bỉnh mừng rỡ, ngay sau đó lại nghe tiếng đầu hắn nện trên bàn học ‘rầm’ một cái —— ngủ…!

Xuất binh ra trận bất lợi, Phạm Bỉnh dùng một ngày để chỉnh đốn non sông lãnh thổ rồi lại xuất hiện lần nữa. Bây giờ, hắn quyết định dùng chiêu tranh thủ tình cảm.

“Ta là một cô nhi từ nhỏ đã không cha không mẹ, đó là một đêm đông bão tuyết đây trời, có người đi ngang qua thấy ta được bọc trong tã lót khóc lóc đòi ăn dưới gốc cây cao lương, ông ấy bế ta về, hàng ngày đều tra tấn ta, không cho ta ăn, không cho ta ngủ…” Để kích thích khán giả, hắn không thể không lấy cuộc sống huấn luyện trong ảnh các ra yêu ma hóa lên, ba hoa chích choè phóng đại, khóc đến phải gọi là như mưa rơi trên cánh hoa lê, phải nói là: hát quá tuyệt vời.

“Thế mà ngươi nhẫn tâm cướp đi chủ nhân để ta lại phải chịu cô đơn khổ sở lần nữa sao?”

Nói xong một câu đứt từng khúc ruột như thế, bạn Phạm Bỉnh dùng con ngươi mang đầy lệ nhìn bạn Thư Sinh, nhất thời tức giận đến trào nước mắt! Hắn hắn hắn, hắn ngang nhiên dám ăn cơm Bì Đản mang đến một cách ngon lành, hoàn toàn không nghe mình nói gì!

Cuối cùng dường như người nào đó phát hiện ra người nào đó đang căm tức, bèn liếm liếm hạt cơm trên khóe miệng ngẩng đầu lên nho nhã lễ độ hỏi: “Phạm tiểu ca, ngươi cũng đói à?”

“Ngủ ngủ ngủ! Ăn ăn ăn! Béo chết ngươi đi! A a a a!”

Trong thời gian Phạm Bỉnh phát điên, ba ngày trôi qua rất nhanh, mùng bảy tháng bảy tới một cách đầy lo âu.

Đèn màu hết từ đầu ngõ Họa đến cuối hẻm đến tận cuối hẻm, ngoài sân đều thiết tiệc cơ động* để đãi khách. Bắt đâu từ giờ thìn** đã khổi kèn tấu nhạc, trong ngõ đương nhiên chật đến kiến chui vào cũng không lọt. Mà cái trình độ chật chội này đã đạt tới đỉnh điểm sau khi Công Dã Bạch xuất hiện.

(*tiệc cơ động : đến lúc nào ăn lúc đó)

(** 7h sáng)

Mọi người bây giờ mới biết thì ra Khinh Bạc nữ này lại là muội muội khác họ của Thái Phó cao quý tao nhã không gì sánh nổi, chẳng trách hắn đến ngồi trành kỉ ở Hoan Hỉ Thiên mấy ngày liền. Xem ra bọn họ đều hiểu lầm Tiểu Phạm hết rồi, còn tưởng rằng nàng phát điên đến mức nhúng chàm đệ nhất mỹ nhân.

“Chúc mừng phu tử chúc mừng phu tử!” “Trăm năm hảo hợp!” “Sớm sinh quý tử!”

Tân lang đi ra nhất nhất đáp lễ với từng lời chúc của hàng xóm.

Thư Sinh mặc lễ phục đỏ thẫm rất hăng hái, khuôn mặt vẫn thanh tú nhã nhặn như trước, chỉ khi nhìn kỹ thì mới không khó phát hiện ra hắn hưng quấn quá độ nên một đêm không ngủ, mắt thâm thành một quầng, hòa lẫn với khuôn mặt vui sướng phát ra ánh sáng màu hồng.

“Giờ lành đến!”

Lúc Công Dã Bạch cầm tay tân nương tử đội mũ phượng khăn quàng vai đi ra, Thư Sinh cảm thấy tim mình như ngừng đập. Mọi người mọi vật xung quanh đều nhanh chóng cách xa hắn, trong mắt hắn giờ chỉ còn bóng hình đỏ tươi kia. Toàn bộ thế giới đều trở nên yêu tĩnh, hắn không nghe thấy tiếng đàn sáo gì nữa, cũng chẳng nghe thấy tiếng người ồn ào, chỉ còn nghe tiếng tim hắn đập trở lại, thình thịch rung động.

“Này! Đừng ngẩn người a phu tử! Bái đường!”

Ngũ Tỷ thân là bà mối cẩn thận làm tròn bổn phận là nhắc nhở bảo đảm quá trình cử hành hôn lễ, thế nhưng cái đôi vợ chồng này, nam thì cứng đầu cứng cổ chỉ lo ngẩn người, nữ thì chân gỗ tay gỗ bất động tại chỗ. Tẩu tử nhà họ Trần sợ muộn giờ lành, quyết định thật nhanh nói: “Đại Thiên Tiểu Thiên, đi giúp dì Phạm với dượng ngươi đi.”

Cứ như vậy, tân lang tân nương trong tình huống mơ hồ dưới sự giúp đỡ của hai tiểu tử choai choai giữ hai bên, à không không, nâng hai bên, đã hoàn thành đại lễ.

“Kết thúc buổi lễ! Đưa vào động phòng!”

Thư Sinh cầm một đầu lụa hồng dẫn Phạm Khinh Ba đang hốt hoảng đi về tân phòng. Phạm Khinh Ba mông dính giường chân dính đất, ngồi im bất động, cũng không nói một lời. Cuối cùng Thư Sinh phát hiện hôm nay nàng dịu ngoan lạ thường, trong lòng nhất thời biến thành mềm nhũn, tia ngẩn ngơ trong mắt tản đi, nhu tình vạn chủng cất tiếng gọi nàng: “Nương tử!”

Chỉ thấy bóng dáng dưới khăn tân nương giật nảy lên một cái, Thư Sinh dường như lệ nóng doanh tròng vì cảm động, nương tử nhà hắn nhất định cũng nội tâm rung động giống như hắn!

Khi thì xuất thần, khi thì ngây ngô cười, hắn không nhịn được lại gọi vài tiếng: “Nương tử, nương tử, nương tử…”

Thân mình dưới khăn voan thoáng chốc run run rẩy rẩy, Thư Sinh trong lòng rất là cảm động, hắn còn tưởng rằng nương tử nhà hắn thờ ơ mình, gả cho hắn quá lắm cũng chỉ là đâm lao phải theo lao, chưa từng dám nghĩ rằng nàng thế nhưng cũng khẩn trương như hắn, chờ mong, thậm chí hưng phấn đến nỗi không nói nên lời?

Hắn vui mừng vô hạn, đang định nói vài ba câu riêng tư linh tinh như là “Nắm tay cả đời bên nhau đến già” thì chợt nghe giọng Ngũ Tỷ vang lên ngoài cửa: “Tiểu Phạm, phu tử, muốn tuyên dâm cái gì xin tạm gác lại đến tối, bên ngoài còn một đống khách khứa cần tiếp đón nha!”

Vì thế ai đó vừa tính bước gần tới hỉ giường lại thu chân về, nhẹ nhàng nói: “Tại hạ… À, vi phu phải ra ngoài tiếp khách, nương tử nàng, nàng chờ một lát, vi phu đi một chút sẽ trở về!” Nói xong thì đỏ mặt lưu luyến không rời từng bước đi khỏi tân phòng.

Đi ra đến ngoài, chỉ thấy Ngũ Tỷ nhìn quanh bốn phía giống như đang tìm người, hắn liền hỏi: “Ngũ tỷ, sao thế?”

Ngũ Tỷ nhíu nhíu mày, vừa tiếp tục nhìn xung quanh vừa trả lời: “Đứa nhỏ Phát Bệnh này cũng thật là, biết rõ hôm nay bận bịu lại còn chạy loạn khắp nơi.”

Lúc này, tẩu tử nhà họ Trần chậm rãi đi tới kéo Thư Sinh đi, “Đứa nhỏ Phát Bệnh kia chắc chắn là không tiếp nhận được việc Tiểu Phạm lập gia đình nên trốn đi tức giận u oán rồi, kệ nó đi, khách bên ngoài còn đang chờ tân lang kính rượu nữa! Đúng rồi, muội phu à, khi đi kính rượu ngươi phải nhớ kỹ đừng có luôn miệng chi, hồ, giả, dã* rồi đạo lý Thánh hiền có biết không?”

(*chi, hồ, giả, dã: trợ từ dùng trong văn ngôn)

Thư Sinh dù không rõ lí do, nhưng vì nàng là tỷ tỷ Phạm Khinh Ba nên lập tức gật đầu đồng ý.

Vừa ra đến nơi lập tức bị người bao vây, chẳng biết có quen biết hay không đều la hét muốn kính rượu. Có ngươi chúc mừng hắn cưới được mỹ nữ xinh đẹp, cũng có người cảm kích hắn đã lấy được nữ ma đầu, cũng có người đồng tình với hắn về sau sẽ trở thành thù địch trong mắt ngàn vạn khuê trung thiếu niên trong thành.

Thư Sinh đầu đầy mồ hôi lạnh, nhớ kỹ lời tẩu tử nhà họ Trần, cố nén xúc động đứng lại cùng bọn họ giảng kinh luận đạo, chỉ đáp từng lời xã giao.

Quá ba tuần rượu, nghĩ đã ổn rồi, lại bị mấy người hàng xóm kéo lại trên bàn tiệc, thay nhau oanh tạc, truyền thụ bí kíp hôn nhân. Nào là làm thế nào để làm hưng phấn bộ phận quan trọng, thế nào để chỉ huy vợ, thế nào để ăn vụng không bị phát hiện, đương nhiên, ắt không thể thiếu mười tám chiêu vợ chồng hài hòa.

Càng nói càng không kiếng kị gì. Thư Sinh nghe xong mặt đỏ tai hồng, chỉ cảm thấy khó nghe, trong lòng lại lo lắng Phạm Khinh Ba một mình trong tân phòng có thấy buồn hay không? Có khát hay không? Có đói hay không? Vì thấy dứt khoát kiếm cớ trốn khỏi vòng vây của mọi người trốn về tân phòng.

Khép cửa lại, hắn nhẹ nhàng nói một tiếng, “Nương tử, vi phu đã trở lại.”

Tân nươg ngồi trên giường vẫn chuyên tâm lạnh nhạt, hoàn toàn không có phản ứng, hắn tưởng nàng tức giận, vội vàng giải thích: “Thật sự là có nhiều khách quá, để nương tử đợi lâu thật có lỗi. Đúng rồi, nương tử nàng có đói không? Vi phu mang riêng hai chân gà nào này.” Hắn tiến lên như hiến vật quý, thấy nàng vẫn bất động không nói, hẵn vỗ ót như bừng tỉnh nói: “Xem vi phu hồ đồ chưa, trước tiên nên vén khăn mới đúng!”

Thư Sinh tay chân luống cuống đi lấy thiêu can*, vài bước ngắn ngủi mà thiêu can rơi mất mấy lần.

(*thiêu can: cái cây gậy để vén khăn ngày thành thân)

Hắn đứng trước giường, đặt tay lên ổn định tiếng tim đập như sấm, ngừng thở run run đưa tay chậm rãi vén chiếc khăn voan đỏ thẫm lên ——

“A! Yêu quái phương nào!”

Chỉ thấy trên giường hỉ đỏ rực, cả người mũ phượng khăn quàng vai, vẻ mặt gân xanh nổi loạn, mặt mày co giật mất trật tự, càng nhìn càng xem càng thấy quen mắt… Đúng là Phạm Bỉnh mà Ngũ tỷ tìm nửa ngày không thấy!
~ HẾT CHƯƠNG 32 ~

Chuyển ngữ: Min

Chương 33: Nửa đêm không người đi bắt vợ

Bên trong phủ Thượng Thư, Giải Đông Phong hiếm khi được nhàn nhã vừa mới tự châm một chén rượu cho mình thì bị cướp mất.

“Tiểu Bạch đại cữu tử (anh vợ), giờ này không phải ngươi nên ở phường Thanh Mặc uống rượu mừng chứ nhỉ?” Chẳng lẽ sự việc có biến gì chăng?

Công Dã Bạch lắc lắc ly rượu rỗng, khẽ cười nói: “Nơi náo nhiệt như thế dù sao cũng không tiện ở lâu.”

Nói cũng đúng. Giải Đông Phong bĩu môi, lại tự châm rượu cho mình, lại liếc mắt nhìn tên kia vài cái, chua ngoa. Người này luôn ra vẻ đạo mạo tạo nhã, ở bên cạnh hắn ta làm gì có ai dám không biết xấu hổ mà mở to mồm uống rượu với cả lớn tiếng nói chuyện chứ? Hay cho một bữa tiệc thành thân vui vẻ, vốn nên vô cùng náo nhiệt, hắn mà ngu ngốc ở lâu một chút nữa, nói không chừng sẽ biến thành hội ngâm thơ mất.

“Đúng rồi, ma ma đâu?” Công Dã Bạch đột nhiên hỏi.

“Đi theo giúp ‘Y Nhân’ tiến cung dự tiệc, ngươi hỏi việc này làm gì?” Giải Đông Phong có chút không hiểu.

Sóng mắt Công Dã Bạch khẽ lấp lánh, nói: “Không có gì, chỉ là phải nhắc nhở ngươi trước một tiếng, ta đánh không lại Ngân Thư Sinh.”

Nói xong thì tên nào đó nhấc ngay bầu rượu nhảy ra xa vài bước.

Giải Đông Phong càng thêm không hiểu, chưa kịp hỏi đã chợt nghe một tiếng ầm ầm, cả gian phòng chấn động, hắn vội vã vịn lấy cái bàn. Còn chưa có thời gian để phản ứng lại, hắn trơ mắt nhìn cánh cửa tinh xảo của phòng lớn vang lên một tiếng rồi đổ rầm xuống, bụi sương toả lên mù mịt.

Khụ khụ khụ! Giải Đông Phong ho khan liên tục, lui ra phía sau vài bước, đụng vào bàn án.

Một tay che mũi, một tay vươn ra trước quơ quơ đuổi bụi đất, chỉ thấy dưới màn sương mờ ảo, một thân ảnh đỏ đậm đứng ở cửa, sát khí nghiêm nghị nhằm thẳng vào hắn.

Hắn nheo mắt lại, sau khi nhìn kỹ thì thầm kêu hỏng bét rồi, vừa dè dặt cẩn thận đi đi về phía tên Công Dã Bạch không có nghĩa khí kia, vừa tỏ ra không có việc gì nói: “Hôm nay không phải là ngày vui của ngươi với Phạm chưởng quầy sao? Thư công tử đêm khuya đến tận đây gây chiến, chẳng lẽ là để đòi tiền quà của bản quan sao?”

Người vừa đến đúng là Thư Sinh.

Phạm Bỉnh nói cho hắn biết Công Dã Bạch khống chế rồi điểm á huyệt của mình, liên hệ với việc mấy ngay trước vị nghĩa huynh đại nhân này cùng với Giải Đông Phong đến tìm Phạm Khinh Ba nói chuyện, trong lòng hắn cũng đoán được chút ít. Trong lúc nhất thời bị lòng đố kị và lửa giận thiêu đốt lý trí, tà khí và sát khí đều tăng lên. Khi hắn tỉnh táo lại cũng là lúc đã ở phủ Thượng Thư, mà một mạch đánh thẳng về phía trước, vài cánh cửa sập xuống cũng là do hắn xuống tay.

Hắn quét mắt nhìn xác đổ vật trên mặt đất, hơi hơi hạ thấp người, “Những vật bị huỷ, vô cùng có lỗi, tại hạ sẽ bồi thường toàn bộ.” Lời nói khẩn thiết, khiêm tốn có lễ, nhưng lúc ngẩng đầu lên sát khí trong mắt đột nhiên tăng vọt, thân mình giống như ma quỷ, ra tay nhanh như chớp, trong nháy mắt lại rõ ràng có thể khống chế yết hầu của Giải Đông Phong, “Giao nương tử nhà ta ra đây!”

Công Dã Bạch biến sắc, một chưởng đánh về phía Thư Sinh. “Muội phu có chuyện gì bình tĩnh nói, mau buông Giải đại nhân ra.”

“Còn nói tiếp, ngươi cũng có phần.” Thư Sinh hừ lạnh, một tay đánh về hướng hắn, chiêu chiêu tàn nhẫn không chút lưu tình.

Vốn ban đầu Công Dã Bạch bị hãm hại phải đứng bán nhan sắc cho Hoan Hỉ Thiên nên ghi thù, muốn nhân cơ hội này cho Giải Đông Phong phải nếm mùi đau khổ, lại vạn vạn lần không ngờ Ngân Quân Tử trên giang hồ có tiếng điềm đạm bình tĩnh lại có một mặt lãnh huyết tàn nhẫn như vậy. Mắt thấy sắc mặt Giải Đông Phong xanh tím thống khổ sắp không chịu nổi, trong lòng hắn căng thẳng, trầm giọng nói: “Ngươi muốn biết tung tích của Tiểu Phạm thì mau thả hắn ra!”

Thư Sinh nghe vậy dừng lại.

Công Dã Bạch âm thầm thờ phào nhẹ nhõm một hơi, khôi phục lại thần sắc bình thường: “Chuyện hôn lễ đều không phải là ta cố ý gây khó dễ ở giữa, sự thật là Tiểu Phạm bây giờ có một chuyện khác rất quan trọng. Mà việc này liên quan đến tính mạng và tự do sau này của muội ấy, cần phải chấm dứt.”

Thư Sinh nửa tin nửa ngờ, tia tàn ác trong mắt dần dần tán đi, tay cũng chậm rãi buông lỏng ra.

Công Dã Bạch đỡ lấy Giải Đông Phong chống đỡ không nổi sắp té ngã, lòng bàn tay đẩy khí vào ở sau lưng hắn, giúp hắn điều tức.

Thư Sinh nhìn hai người trước mặt, vẻ mặt mờ mịt. Lần đầu tiên hắn phát hiện ra rằng, thì ra hắn không thích nghe những chuyện mà hắn không biết về nàng từ miệng của người khác như thế này. Có lẽ hắn có thể an ủi bản thân suy cho cùng cũng là do hắn biết nàng quá muộn, nhưng không thể phủ nhận việc nàng còn giấu hắn rất nhiều chuyện. Hắn cúi đầu nắm chặt tay thành quyền rồi lại buông ra, cuối cùng quay người không nói câu nào.

Vừa mới đánh nhau đến trời đất mù mịt lại bỗng trầm bổng không rõ, ba người lâm vào trầm mặc.

“Trời ạ sao lại thế này? Đây là gặp trộm hay là trời phạt nha?!”

Một giọng nữ từ ngoài cửa truyền đến, tiếng nói mềm mại ôn nhu lại bởi vì âm lượng quá lớn mà có thêm một chút sang sảng.

Công Dã Bạch và Giải Đông Phong cùng quay mặt nhìn nhau, sắc mặt lại khác nhau, không kịp ngăn cản, thanh âm thầm thì lẩm bẩm kia càng ngày càng gần. Giải Đông Phong vội vàng nhảy lên, chạy ra ngoài đón: “Phu nhân, cung yến xong sớm vậy à?” 

Phạm Khinh Ba đang giả dạnh Tạ Y Nhân còn uống thêm viên thuốc biến thanh, thấy Giải Đông Phong nhiệt tình lại thường, trong lòng nổi da gà sợ hãi, nhíu mày thấp giọng hỏi: “Ngươi uống nhầm thuốc à?”

Ma ma trái lại lại có phản ứng một chút, giương giọng nói: “Bẩm đại nhân, thân thể phu nhân không khoẻ, vừa ngồi còn bị ngất xỉu, Hoàng hậu đặc chuẩn rời tiệc về sớm.”

Thấy tình hình như vậy, Phạm Khinh Ba không khỏi rùng mình, nhìn Giải Đông Phong: có khách à?

Giải Đông Phong từ chối trả lời, ôm lấy nàng vào trong, sau khi nàng thấy vị khách trong phòng đang bình tĩnh đứng đó thì chỉ muốn quay đầu chạy trốn.

Không ổn, việc này rất không ổn. Lão công đương nhiệm đuổi tới nhà lão công trên danh nghĩa, nếu tình huống của nàng ở thế kỉ hai mốt sẽ là tội trùng hôn, ở cổ đại thì sẽ bị nhốt lồng thả sông a! Trán Phạm Khinh Ba bắt đầu thấm đầy mồ hôi, sau khi phát hiện hết đường chạy trốn thì nhanh chóng đưa ra một quyết định.

Nàng liền biểu hiện ra một vẻ tươi cười hiền lương, nhẹ nhàng cúi chào Thư Sinh đang đứng trong sảnh chính: “Công tử là khách của lão gia ta sao? Thiếp thân hữu lễ.”

Hiện tại là thế nào đây? Chẳng lẽ hắn nhận ra nàng rồi? Không có khả năng a, thuật dịch dung của nàng đã trải qua nghiệm chứng rất tỉ mỉ của Thánh thủ Nam Vô Dương và Ngũ độc công tử a! Nhưng nếu không nhận ra thì cái người luôn luôn tế nhị không nhìn việc khiếm nhã như hắn giờ đang nhìn nàng chăm chú làm gì? Chẳng lẽ nàng dịch dung thành Tạ Y Nhân đẹp cực kì bi thảm đến mức làm hắn nhất kiến chung tình* thần hồn điên đảo quên cả lễ giáo à?

(*yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên)

Nghĩ đến cái khả năng này, trong lòng nàng nhất thời có chút cực kì khó chịu.

“Vị này là?”

Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Thư Sinh kéo nàng về hiện thực. Nghe qua thì thấy có vẻ hắn không nhận ra nàng, trong lòng Phạm Khinh Ba thở phào nhẹ nhõm một hơi, thật là may mắn, nhưng còn có thêm một tia thất vọng không biết từ đâu mà có.

“Nội tử*.” Giải Đông Phong đơn giản trả lời rất rõ ràng, lại nói, “Nội tử thân mình không khoẻ, thứ lỗi không tiện tiếp chuyện.”

(*nội tử: vợ, phu nhân)

Nói xong hắn đang định đỡ Phạm Khinh Ba trở về phòng.

“Chờ một chút.”

Bước chân Phạm Khinh Ba cứng đờ, trong lòng không yên, lại nghe giọng nói nam tính khàn khàn u ám lại trầm thấp nói: “Tại hạ còn có một câu muốn hỏi.”

Giải Đông Phong quay đầu, lại thấy Thư Sinh không phải hỏi hắn, không hề chóp mắt nhìn chằm chằm Phạm Khinh Ba. Vẻ mặt hắn rất khó hiểu, hắn mím môi, mở miệng nghiêm nghị nói: “Phạm cô nương, nàng luôn luôn không muốn gả cho tại hạ thì ra là vì nàng sớm đã có gia đình sao?”

Một tiếng “Phạm cô nương” tuyệt đối không có một phần do dự nào vang lên làm cho lòng Phạm Khinh Ba chấn động kịch liệt, mạnh mẽ quay phắt lại, thấy Thư Sinh toàn thân sát khí đã tan hết, chỉ còn lại một đôi mắt trong sáng, bên trong sóng mắt mãnh liệt loé lên sự bi phẫn và không thể tin được. Hắn yên lặng nhìn nàng hồi lâu, đem biểu tình khiếp sợ trên mặt nàng hiểu là thừa nhận, trên mặt lập tức  lộ vẻ bi thương rồi đột nhiên lui ra sau vài bước, chỉ vào nàng cưới lớn: “Ha, ha ha! Vớ vẩn! Thật vớ vẩn!”

Hắn dường như phát cuồng, lảo đảo vài bước đá phải những khung cửa đổ nát trên mặt đất, cuối cùng tông cửa xông ra ngoài.

Phạm Khinh Ba rốt cục cũng phản ứng lại, khẽ gọi một tiếng rồi lập tức đẩy Giải Đông Phong ra đuổi theo.

Hai người kia vừa đi, Giải Đông Phong không nói hai lời lập tức lấy bàn tính ra bắt đầu tính toán tổn thất để bắt đền. Công Dã Bạch buồn cười nhìn cái tên Giải Đông Phong trong mắt chỉ có tiền, hoàn toàn hồn nhiên quên mất mình suýt chút nữa thì bị bóp chết, rồi lại như bừng tỉnh hỏi: “Ngươi thấy rất vui?”

Giải Đông Phong vừa linh hoạt gạt con tính vừa hừ một tiếng: “Ta vừa mất lão bà, đương nhiên phải đòi lại chút ít.”

Công Dã Bạch vuốt vuốt cằm, “Thế mà sao ta lại nghe được là mấy ngày gần đây trong triều có người lấy thân phận con gái nghịch thần của Tạ Y Nhân làm bản tấu có ý đả kích ngươi nhỉ? Nếu ta đoán không lầm, kể cả Tiểu Phạm không thành thân, ngươi cũng muốn an bài cho ‘Tạ Y Nhân’ biến mất phải không?”

“… Khụ, sắc trời không còn sớm, chúc Tiểu Bạch ngủ ngon.”

***

Phạm Khinh Ba đuổi theo nhưng không có cách nào tìm thấy bóng dáng Thư Sinh. Mà bây giờ đã là nửa đêm, trên đường không có một bóng người, có muốn hỏi cũng chẳng có ai mà hỏi. Nàng luống cuống tay chân đứng bên đường, đưa mắt tìm bốn phía đề chỉ thấy những mảng tối om, trong lòng hoảng loạn bất an.

Sau một lúc lâu, đầu óc nàng mới bắt đầu hoạt động trở lại, nhớ tới câu hoà thượng không thể chạy khỏi miếu, nàng có thể về nhà chờ.

Nghĩ như vậy, nàng tăng tốc chạy về phường Thanh Mặc. Đi được hai bước lại đứng lại. Nếu hắn tức giận rời khỏi kinh thành thì làm sao bây giờ? Hắn là người trong giang hồ, ở kinh thành lại không quen biết ai, thậm chí trong nhà ngay cả một nha hoàn giúp việc cũng không có, nếu muốn rời đi thật sự là chẳng vướng bận gì.

Lại thay đổi ý nghĩ, hắn còn có một cuốn sổ duy trì kế sinh nhai đang để trong nhà, hẳn là không thể trực tiếp rời đi mới đúng.

Cứ như vậy đi đi dừng dừng, trời cũng bắt đầu mưa phùn mang theo gió thu mạnh mẽ, thật sự là vô cùng lạnh lẽo. Nàng không tự chủ được rùng mình một cái, cả người cũng tỉnh táo hơn một chút, rất nhanh lại trở nên mê man. Một ý nghĩ ngang ngạnh bước bỉnh nổi lên trong đầu, nàng thậm chí bắt đầu thả chậm bước chân đi tản bộ trong cơn mưa đầu thu.

Xiêm y mỏng manh rất nhanh bị mưa gió làm ẩm ướt, mặt nạ dịch dung trên mặt đã dần phai tàn, chẳng ra người chẳng ra quỷ, trong lòng nàng lại cảm thấy nhẹ nhàng vui vẻ, vô cùng thoải mái. Lo lắng trước đây dường như giảm đi không ít, trong đầu cũng bình tĩnh lại không ít, vì thế bắt đầu suy nghĩ nên giải thích thân thế với Thư Sinh thế nào cho phải.

Trước kia nàng không hề để ý đến chuyện người khác hiểu lầm mình, lần này gặp Thư Sinh lại lúng túng như thế, chỉ vì hắn không phải những người khác mà là lão công nàng đã chọn. Tuy nàng không chút để ý đối với tình yêu nam nữ, nhưng đối với hôn nhân thì cực kì coi trọng. Nàng luôn luôn thích cảm giác gia đình, cho nên mới chọn phường Thanh Mặc náo nhiệt để định cư, cho nên mới nhặt Phát Bệnh không rõ lai lịch về nhà, cho nên mới quyết định gả cho Thư Sinh ấm áp đáng tin cậy.

Nàng hy vọng những đứa con nàng sinh ra được sống trong một gia đình hài hòa ấm áp, cho nên lần này cần phải giải thích sạch sẽ lưu loát, một lần vất vả, nhàn nhã suốt đời.

—— Phạm Khinh Ba cự tuyệt giả thiết Thư Sinh rời đi hoặc là không nghe nàng giải thích.

Không biết đi một mình được bao lâu rồi, khi gần đến phường Thanh Mặc chợt thấy một bóng người từ bên cạnh nhảy vụt qua.

Phạm Khinh Ba sững sờ tại chỗ, tại lúc đang hoài nghi mình nhìn lầm thì bóng người kia đã trở lại, mà trên đỉnh đầu nàng được một chiếc ô che phủ.
~ HẾT CHƯƠNG 33 ~

tèn ten ten *nhạc hiệu nổi lên*

coming up next —— ——
Chương 34: Một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng

“Ngươi dẫn ta tới nơi đây là muốn dìm ta chết đuối cho hả giận sao?”

—— ——

“Thư Sinh…” ……… “A —— “

“Nương tử nàng không sao chứ?!”

“Ngươi…”

“Hù chết vi phu!”

“Ngươi…”

“Có thấy không thoải mái ở đâu không? Có thấy tức ngực không? Hay là thấy choáng đầu không?”

“Ngươi ——”…. “Đang sờ nơi nào?”

—— ——

“Tướng công, ta thật choáng váng.”

“Tướng công, ta rất lạnh.”

“Nga, vi phu đi thêm củi lửa.”

“Ưm… Tướng công, ngươi thêm củi lửa thì thêm, cởi quần áo làm gì?”

“Ưm a… a tướng công, ngươi —— “

*nhạc hiệu kết thúc* =))

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+