Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cô Nương, thỉnh tự trọng – chương 37 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chuyển ngữ: Zjnzjn

Biên tập: Min &
Chương 37: Thư Sinh đánh bại Tiểu Phạm Bỉnh

Nữ nhân ngay ngày tân hôn đầu tiên liền lắc lư chạy khắp các đường, có phóng mắt cả kinh thành thì đại khái cũng chỉ có một mình Phạm Khinh Ba. Nhận được ánh mắt của người qua đường dạng  ” làm sao nàng ta có thể ở chỗ này” khiến cho trong lòng nàng cũng vô cùng buồn bực. Trong nhà có hai sinh vật giống đực một lớn một nhỏ không ngừng cãi lộn, ầm ầm ĩ ĩ chán rồi lại kéo đến nhờ nàng phân xử. Nàng vừa mở miệng lại bị tiếng của bọn họ át đi. Nàng thật sự cảm thấy bản thân giống cái bóng đèn thừa bèn dứt khoát đi ra ngoài kiếm ăn.

“Phạm đại tỷ thật lâu không thấy tới, muốn ăn cái gì?”

“Bánh bao hấp nhỏ, canh cá.”

Tiểu Chính đón khách càng mời nhiệt tình thì sự buồn bực trong lòng Phạm Khinh Ba lại càng sâu sắc. Ở nơi khác thì khá tốt, người người đều gọi nàng một tiếng Phạm chưởng quầy. Còn lúc trở lại phường Thanh Mặc thì mọi người hiển nhiên tương đối nhiệt tình hơn. Hàng xóm thân cận đã kêu nàng là Tiểu Phạm, còn lại một ít người nửa đời không quen đều nhất loạt gọi nàng là đại tỷ. Đây là thời cổ đại mà, hơn hai mươi tuổi là đã không thịnh hành cách gọi cô nương với tiểu thư mà đều phải gọi là đại tỷ, sau hai ba năm phỏng chừng còn phải thăng cấp làm đại nương.

Nói đi nói lại thì nàng đã lập gia đình, chẳng lẽ những người này không định gọi nàng là Thư phu nhân hoặc là Thư tẩu tử sao?

—— Thư Sinh, cảm giác sự tồn tại của ngươi quá thấp.

Tháng bảy phát ban, đúng lúc vụ mùa. Kiếp trước Phạm Khinh Ba thích nhất là mùa hạ, bởi vì có thể mặc sức trang điểm, nhưng mà hiện tại nàng lại thích mùa thu hơn. Kinh thành đông xuân hai vụ lạnh lẽo đều làm người ta giận sôi, hè thu thì nhiệt độ không khí đối với thể chất máu hàn của nàng mà nói kỳ thực là xấp xỉ như nhau. Nhưng mà mùa thu càng dễ dàng cho nàng ăn mặc làm nổi bản thân mà không bị người ta lườm nguýt. Mùa hè ăn mặc quần áo hơi hợp một chút nhất định phải để lộ ra nhiều nơi cần trang điểm nên thật phiền toái.

Lại nói tiếp, Thư Sinh đại khái là người duy nhất đối với điều này hoàn toàn không phát giác ra sự khác thường thi phải? Vì vậy gặp được Thư Sinh hẳn là may mắn của nàng, dù sao đến chính nàng còn không quen nhìn. Lúc trước nàng còn tưởng rằng hắn chưa từng ôm nữ nhân, nhìn mấy cuốn sách quái thư rồi hình thành tưởng tượng sai lầm cho rằng nữ nhân đều như vậy. Nhưng hiện tại sự thật chứng minh hắn vẫn có kinh nghiệm, vậy nhận định kỳ quái kia của hắn là có từ đâu tới đây?

Một hồi nhạc đám cưới từ xa đến gần cắt đứt suy nghĩ của Phạm Khinh Ba.

Nàng gọi tiểu nhị mang đồ ăn đến đang định đi “Aiz, Tiểu Chính, đây là việc hỉ nhà ai vậy?”

“À, là nhà cô nương Thu gia. Nghe nói là phải gả đến Tấn Thành. Dù không tính quá xa, nhưng cũng phải đi đường đến hai ba canh giờ. Vậy không quá giờ ngọ thì nhà chú rể sẽ đến đón dâu. Aizz, nói như thế nào mà gả liền gả làm anh của ta phải thương tâm một trận.”

Tiểu Chính đang nói những lời lo lắng của huynh trưởng, điệu bộ đã có vẻ hơi không đồng tình. Hiển nhiên là mầm tình chưa nảy nên, đối với việc nam nữ hẳn chưa hiểu rõ hết.

Tiếng nhạc càng ngày càng gần, một đội ngũ đi từ đường nhỏ ra. Người đi đầu thân khoác lụa đỏ đeo hồng tú cầu cưỡi con ngựa cao to hẳn là chú rể nhỉ? Nghĩ đến Thu Ý cô nương từng thích Thư Sinh, Phạm Khinh Ba nhịn không được mà nhìn nhiều lần. Dáng người khôi ngô cao lớn, tướng mạo trịnh trọng, vẻ mặt cân đối có vẻ khí thế bất phàm. Rất dễ nhìn, có điều so với loại hình tao nhã mà Thu Ý cô nương ưa thích thì hình như cách nhau khá xa, nhưng thật ra tương đối phù hợp với thẩm mỹ của nàng.

Đang mải đánh giá thì đột nhiên phát hiện bên cạnh người có một ánh mắt quỷ dị. Nàng quay đầu, chỉ thấy Tiểu Chính với vẻ mặt phức tạp đang nhìn nàng.

Tức thật, không phải là hắn đã thấy nàng nhiều lần rồi sao, nàng cũng không phải dân nam ra phố, hắn có vẻ mặt gì vậy? Hừ hừ, đừng tưởng rằng hắn ngậm miệng thì nàng nghe không ra hắn đang nói “Lão Thư làm chồng thật đáng thương”! Còn trên mặt nàng là viết bốn chữ “Hồng hạnh xuất tường*” sao!

(*ngoại tình)

“Ngừng tưởng tượng lại!” Phạm Khinh Ba vỗ vỗ bàn “Bạn trẻ Tiểu Chính, cháu của ta, đừng nghĩ nhiều nữa được không. Đại tỷ của ngươi chỉ là tò mò người có thể khiến cho bông hoa của ngõ ta vội vã xuất giá trên đường là thần thánh phương nào thôi.”

Tiểu Chính cúi xuống, lập tức lắc đầu nói: “Người đón dâu cũng không phải là chồng của Thu cô gia, chỉ là em chồng của Thu cô gia.”

Thấy Phạm Khinh Ba mặt lộ vẻ kinh ngạc, trong lòng Tiểu Chính có chút đắc ý nên hắng giọng mà tiếp tục nói với vẻ thần thần bí bí: “Nghe nói đại thiếu gia này của Kim gia thuở nhỏ gặp cô nương Như Ý liền mở miệng hứa hôn. Không ngờ năm mười tuổi lâm vào cơn bệnh nặng. Từ đó tiếp theo ốm liệt nằm trên giường không dậy nổi. Việc hôn nhân giữa hai nhà cũng trì hoãn. Đảo mắt thì nam cũng hai mươi tư, nữ cũng mười tám. Một năm nay nhiều lần Kim gia đã nói chuyện hôn ước với Thu gia. Hai vợ chồng Thu gia lại không muốn gả con gái cho tên ma ốm nhưng lại sợ người ta nói bọn họ bội ước, vì vậy đắn đo không chừng. Ai ngờ mấy ngày trước đây Thu Ý cô nương lại một lời đồng ý. Kim gia đương nhiên mừng rỡ, chỉ sợ sinh biến liền sớm phái người đến đón dâu. Kim đại thiếu gia bản thân ốm yếu không chịu được mệt nhọc ngựa xe nên mới nhờ em mình đón dâu hộ.”

Nghe xong nguyên do này, Phạm Khinh Ba nửa ngày không nói nên lời, cuối cùng cũng chỉ có thể nhạt nhẽo than một tiếng.

Trực giác của nàng cảm thấy việc Thu Ý cô nương này đột nhiên đồng ý hôn sự hơn phân nửa có liên quan chuyện nàng thành thân với Thư Sinh. Nhớ tới lúc Thư Sinh vừa đến thì cô ta đã cảnh cáo nàng “Không được câu dẫn Thư công tử”… Lúc này mà nói áy náy thì rất dối trá, nói chúc phúc thì rất giả bộ. Ngoại trừ thở dài thì nàng cũng không biết còn có thể làm gì.

Thế sự luôn luôn không theo ý người, điều người ta có thể làm chỉ là trung thành với quyết định của mình. Sau khi sự việc xảy ra hối hận oán trời trách đất hối tiếc bản thân thì  không thể nghi ngờ là ngu xuẩn nhất, bỗng nhiên ép bản thân đến hoàn cảnh đau buồn. Ai nói có được thứ không muốn liền nhất định là bi kịch? Cho dù bắt phải một quân bài nát thì nàng cũng tin tưởng, giỏi về kinh doanh vẫn là có khả năng kiếm cháo. Huống chi giờ phút này quân bài trong tay nàng mặc dù không như mong muốn, nhưng còn xa mới gọi là nát bét.

Mặc dù vừa sờ vào quân bài này dường như liền bị lá bài vốn có trong tay bài xích…

Phạm Khinh Ba lập tức quẳng chuyện Thu Ý xuất giá đi để bắt đầu suy xét phương án giải quyết mâu thuẫn nội bộ nhà mình.

Trốn tránh không phải biện pháp. Nàng liền cầm bát canh cá lập tức giải quyết hết thìa này tới thìa khác. Bỏ lại một xâu tiền liền bước ra khỏi quán rượu nhỏ. Nàng muốn quay về nhà, lập uy! Nàng cũng không tin một lão công đối với nàng nói gì nghe nấy, một tiểu đệ luôn nhẫn nhục chịu đựng mà nàng lại trị không nổi?

Phạm Khinh Ba không có trực tiếp về nhà họ Thư, mà trước tiên đi một chuyến tới nhà họ Phạm. Nàng đã sớm tính toán ổn thỏa, sau khi xuất giá đương nhiên là chuyển sang ở nhà Thư Sinh, nhà họ Phạm sẽ để lại cho Phạm Bỉnh. Như thế mỗi ngày tổ chức ăn chung nên nàng có thể ăn ở nhà họ Phạm, ngủ tại nhà họ Thư. Nàng vào thư phòng cầm một hộp bút chì rồi mới đi tới cửa đối diện. Sách và bản thảo của nàng đều sắp xếp ở trong rương đã sớm làm đồ cưới đưa đến cửa nhà đối diện, duy mỗi cái bút chì này thì quên đóng gói.

Nàng đã chuẩn bị sẵn trong đầu muốn đi vào thì phải tiến hành một trận giằng co kéo dài, nhưng đến cửa nhà bên cạnh lại nghe được một tràng tiếng đọc sách.

“Nhân chi sơ, tính bản thiện, tính tương cận, tập tương viễn …”

Ơ, hôm nay không phải Thư Sinh có một ngày nghỉ kết hôn thì không phải lên giảng đường dạy học sao?

(giảng đường là một từ rất cổ đại nha, đừng liên hệ nó với đại học, please ^^)

Phạm Khinh Ba nghi ngờ đẩy cửa đi vào, sau đó như thấy ảo giác. Nhất định là ảo giác! Nàng ra sức chớp chớp mắt. Làm sao có thể được? Nàng làm sao có thể nhìn thấy Thư Sinh và Phạm Bỉnh hài hòa như bè bạn ngồi ở dưới tán cây, một người dạy một người học đọc tam tự kinh? Nhất định, nhất định là do tư thế mở cửa không đúng!

Nàng thần bí lẩm nhẩm lui theo đường cũ ra ngoài cửa rồi thành kính lại đẩy cửa đi vào –

“Nương tử, nàng đã về rồi?” “Chủ nhân, người đã về rồi?”

Dưới tán cây hai người đồng thời quay đầu, khóe miệng cùng cong như nhau. Đến như cả cách cầm sách đều giống nhau như đúc! Hình ảnh Từ Tử Hiếu dùng ngựa đất giúp cha qua tà môn?! Phạm Khinh Ba lại không cách nào lừa gạt bản thân là do tư thế mở cửa không đúng nữa, nhưng chỉ là trong nháy mắt đã mấp máy môi “Hai người các ngươi … uống nhầm thuốc sao?”

 Thư Sinh nghiêng đầu khó hiểu “Sao nương tử lại nói vậy?”

 Nàng giật mình một cái liền tỉnh hồn lại, hai mắt đang ngớ ra trở nên sáng ngời “Cấm chỉ cựa quậy!” Nàng ôm hòm đến gần hai người bọn họ, nheo mắt đánh giá trên dưới phải trái “Trước khi ta đi khỏi không phải các ngươi còn tranh đấu với nhau ngươi chết ta sống sao? Làm thế nào mà mới qua thời gian ăn một bữa cơm liền như gắn bó keo sơn vậy?”

Nhớ tới một loại khả năng, gương mặt nàng hơi hơi run rẩy dùng một tay kéo Thư Sinh đến bên người, ánh mắt đảo qua ở giữa hai người “Ngàn vạn lần đừng có nói với ta là các ngươi cảm thấy bái đường với nhau thì các ngươi mới là chân mệnh thiên tử của đối phương. Có đánh chết ta cũng sẽ không nhận vai trò làm vật hi sinh.”

“Chủ nhân người đang nói gì thế! Cái gì mà bái đường! Còn không phải, còn không phải — hừ!”

Đúng rồi, cứ hơi động một tý liền dậm chân nổi cáu như vậy mới là Phát Bệnh nhà nàng nha.

“Nương tử, đương kim thiên tử còn tại vị, để cho người trong thiên hạ đều biết chân mệnh thiên tử còn có một người khác là tiểu dân chúng ta thì vẫn không thể dễ dàng nói ra mồm, sẽ bị xét nhà diệt tộc đó. Hơn nữa, vật hi sinh là gì? Có thể có điển cố gì chăng?”

Đúng thôi, cái dạng không hề trì hoãn hỏi một đằng đáp một nẻo mới là Thư Sinh nhà nàng — nhưng vì sao vẫn có cảm giác bất lực …

“Nói rõ ra nào, tại sao các ngươi đột nhiên không đánh nhau nữa?”

Thư Sinh cười đến kín đào “Người đọc sách mà luôn đánh đánh giết giết thì không tốt.”

… Thật muốn quét lên cái mặt gấu nhà ngươi, Phạm Khinh Ba vô cùng bất nhã trợn trừng mắt khinh bỉ nhìn hắn rồi chuyển tầm mắt sang Phạm Bỉnh coi như còn hơi có chút người địa cầu. Phạm Bỉnh cười nhu thuận “Chủ nhân, ta nghĩ rồi, không nên luôn đối nghịch với phu tử, không nên làm cho trong nhà sống không yên, không nên để người khó xử. Ta quyết định về sau đều đi theo phu tử đọc sách viết chữ, tu thân dưỡng tính. Cái gọi là lấy chồng theo chồng lấy chó theo chó, chủ nhân ngàn vạn lần không thể không cần ta.”

Mấy câu phía trước như biết lòng người thì lời nói rất quỷ dị, nhưng thật ra câu cuối cùng này thì nói năng lộn xộn hỗn loạn rất có phong cách của Phát Bệnh.

Vì vậy hết thảy đại khái có thể quy kết cho câu nói lạnh lùng của nàng trước khi ra khỏi cửa đã có hiệu lực?

Tuy rằng vẫn có chút bán tín bán nghi, Phạm Khinh Ba vẫn là lão luyện nở nụ cười an ủi “Được rồi, bớt đi cho ta một lần đấu võ mồm. Các ngươi tiếp tục đọc sách đi, ta về phòng viết vài thứ.”

“Nương tử đi thong thả.” “Chủ nhân đi thong thả.”

Nhìn theo bóng Phạm Khinh Ba đã vào nhà, Thư Sinh thu hồi tầm mắt lưu luyến không rời, sau đó mỉm cười đối với Phạm Bỉnh mà thiện ý nhắc nhở: “Lấy chồng theo chồng lấy chó theo chó là không phải dùng như vậy. Lại đây, để sư phụ dạy cho ngươi…”

“Này, ngươi tự xưng là cái gì? Ai là đồ đệ của ngươi?” Hừ hừ, lúc trước là mình quá ngốc. Luôn mồm kêu đánh kêu giết thì sẽ chỉ khiến cho chủ nhân cảm thấy mình cố tình gây sự. Hiện tại hắn đã rõ, ở trước mặt chủ nhân thì giả ý hòa thuận. Đến lúc thành công đuổi người này đi rồi thì chủ nhân sẽ không trách được hắn.

Phạm Bỉnh tiện tay ném sách vở đi, dựa lưng vào cây, hai chân gác lên bàn đá, trên mặt sớm không còn sự hiền lành lúc đối mặt Phạm Khinh Ba nữa. Hắn nhướn mày nhếch mép trông tướng cực kỳ vô lại.

Thư Sinh nhăn mày, không biết lấy từ đâu ra một cái thước rồi gõ một cái lên mặt bàn mà nói nghiêm túc: “Đứng lên.”

“Làm chi?” Phạm Bỉnh rung đùi mà hỏi.

Thư Sinh càng cau mày “Xem ra trước hết chúng ta nên học quy tắc của đệ tử chứ không phải tam tự kinh. Chính cái gọi là người trên còn đứng thì hậu bối chớ ngồi. Sư phụ còn đứng thì làm sao ngươi có thể thẳng ý ngồi xuống như thế.” Dừng một chút, hắn liền cầm lấy thước không ngừng vụt lên trên đùi Phạm Bỉnh đang không ngừng đung đưa bất nhã để giúp hắn thay đổi dáng ngồi “Chớ ngồi dạng chân, chớ lắc lư.”

Phạm Bỉnh bị đánh đến nhảy lên, nhưng cái thước của Thư Sinh dường như dài hơn nhìn bằng mắt. Cho dù hắn trốn thế nào thì nó đều có thể tìm được hướng hắn trốn rồi nhanh chóng chuẩn xác mà quyết liệt vụt xuống. Hắn chạy vòng quanh tường, vừa chạy vừa hô hoán kêu loạn “Chủ nhân cứu mạng! Thư Sinh giết người!”

Hiển nhiên Phạm Khinh Ba không biết là hắn cần được cứu, cũng không cảm thấy Thư Sinh sẽ giết người cho nên không hề đáp lại.

Hết chỗ cầu cứu, Phạm Bỉnh hổn hển quay đầu lại: “Ngươi không phải nói là người đọc sách không thể đánh đánh giết giết sao?”

Thư Sinh nghiêm mặt “Chính cái gọi là dạy không nghiêm là thầy lười nhác. Sư phụ vì chỉ ra chỗ sai trong hành vi của ngươi, đó không phải là đánh đánh giết giết.”

“Thần cũng là ngươi quỷ cũng là ngươi, nói như thế nào ngươi đều có lý do! Hơn nữa rốt cuộc khi nào thì ta bái ngươi làm sư phụ hả tên khốn này!”

Thư Sinh rốt cục ngừng truy đuổi, nhìn Phạm Bỉnh thở hổn hển mà chăm chú trả lời: “Ngay vừa rồi.”

Phạm Bỉnh trừng lớn mắt, sắp phát điên “Ai thầy trò với ngươi! Hai người chúng ta vốn là kẻ địch, đối thủ không đội trời chung! Tình huống hiện tại cũng không phải là hòa thuận vui vẻ, chỉ là bằng mặt không bằng lòng, bằng mặt không bằng lòng đó! Vừa rồi rõ ràng chỉ là diễn trò ngươi không nhận ra sao? Từ ẩu đả trong nháy mắt chuyển thành dạy học mà ngươi cũng không cảm thấy đột ngột sao? Chẳng lẽ ngươi không nhìn ra có gì không đúng sao?” Nói xong lời cuối cùng hắn đã sắp khóc.

Thư Sinh trừng mắt nhìn, để lộ ra một vẻ xấp xỉ như hổ thẹn rồi trả lời có chút ngượng ngùng: “Nhìn không ra, không biết, thất lễ.”

“Trời ạ, giết ta đi!” Phạm Bỉnh cào tróc da đầu.

Thư Sinh hai mắt sáng ngời, ngồi xuống, “Hữu Hằng*, những lời này của ngươi rất có thâm ý. Cái gọi là thiên địa bất nhân lấy vạn vật làm cỏ rác — “

(*Hữu hằng có nghĩa là kiên nhẫn, kiên trì ^^)

Hắn vừa nói tới đó liền bị ngắt lời: “Đợi chút, Hữu Hằng là ai?” Giọng của Phạm Bỉnh có hơi run run.

Thư Sinh liếc mắt mà cười nói hòa ái dễ gần: “Chính là ngươi đó.”

“Làm sao mà ta không biết từ khi nào con mẹ nó có tên là Hữu Hằng!!!!!”

“Hữu Hằng, đừng nói ra những lời ô uế. Đây là sư phụ vừa mới đặt tên tự cho con. Tên con có một chữ Bỉnh, có thêm kiên trì, thì là Thủ Hằng — a, hay là con thích được gọi là Thủ Hằng?”

Chống lại ánh mắt dò hỏi nhiệt tình của Thư Sinh, Phạm Bỉnh không nói gì nghẹn họng, tiếp tục gãi gãi đầu.

Thư gia luôn luôn yên tĩnh tức thời náo nhiệt hẳn lên. Giọng nói ôn nhu tao nhã lại sang sảng hùng hậu của Thư Sinh thao thao bất tuyệt không ngừng vượt qua tường bao truyền ra ngoài. Đương nhiên trong đó còn thỉnh thoảng xen lẫn vài tiếng cười điên cuồng của nữ nhân từ thư phòng, cùng với tiếng Phạm Bỉnh gào lên đau thương: “Con mẹ nó ta tình nguyện bị gọi là nhị bách ngũ*!”

(*đã chú thích chương 27 : ngoại truyện về Phạm Bỉnh)
~ HẾT CHƯƠNG 37 ~

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+