Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Colktail cho tình yêu – Chương 21-25 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Lập trở về Bãi Hạc với cái đầu băng trắng xóa. An đón anh trong chiếc lán mới dựng lại, giọng tếu táo:

– Động thổ cái Bãi Hạc này chú mày không xem ngày à? Chưa gì đã bị hạc mổ cho 1 phát toác đầu rồi.
Không để ý đến lời đùa của bạn, Lập hất hàm:
– Tay anh sao?
– Gãy dập, bó lâu, dễ teo sau khi tháo bột.
– Thành mẹ nó thương binh vì hạc! Thôi được rồi, anh về Hà Nội đi. Để tôi trụ ở đây.
– Sắp họp hội đồng rồi.
– Lúc nào họp thì về.
– Còn việc ở Hà Nội?
– Anh với thằng Thạch làm, có gì gọi điện hỏi tôi.
– Còn trái tim Đan cô?
– Gì?
– Thằng nào đêm ngủ gọi Đan ơi? Con bé khá tính đấy, hợp với cậu. Nhưng trẻ quá!
– Trẻ gì mà trẻ.
– Thì cứ gọi tớ bằng chú suốt. Trông cũng chíp bỏ xừ, 20 là cùng.
– 24.
– Oái, sao bảo là sinh viên?
– Bảo bao giờ?
– Thì hôm qua… nó thay quần áo cho cậu. Tớ áy náy sợ nó ngại. Nó bảo là sinh viên mỹ thuật nhìn người khỏa thân quen rồi.
Lập phì cười:
– Đúng là học mỹ thuật, nhưng ra trường lâu rồi.
– Mẹ, thế mà trông bé con con. Gái bây giờ trẻ lâu thật. Chú mày cẩn thận không nó chê già đấy!
Lập lắc đầu cười. Đan sẽ không chê anh già đâu, nhất là khi An đã… phơi bày anh ra trước mắt cô rồi. Mà kể cả cô có chê anh già, anh cũng mặc kệ. Khoảng cách 10 tuổi chẳng phải cái gì ghê gớm, 1 khi anh đã biết là mình yêu và được yêu thật nhiều.
 
* * *
 
Ob-la-di ob-la-da life goes on…
Điệu nhạc vui tươi cất lên làm Đan ngẩn ngơ buông bút vẽ. Đã 10 rưỡi đêm rồi cơ à? Hình như cô đã quên mất thời gian. Bấm nút trả lời, cô lầu bầu:
– Sao anh không gọi điện thoại cố định?
– Anh thích em nghe tiếng chuông mới.
– Em nghe từ hôm qua rồi mà.
– Em vẫn để đấy chứ? Hay lại để về bài cũ rồi?
– Vẫn chuông mới mà. Ob-la-di ob-la-da life goes on bra. La la how the life…
– Ừ, anh yêu em.
Đan cười khe khẽ, vẫn cái kiểu đang nói lại… lạc đề. Mấy tuần nay, hầu như ngày nào cô cũng nghe anh nói như thế mà không chán được.
– Hôm nay em làm những gì?
– Ngủ dậy, đánh răng, rửa mặt, ăn sáng, đi chợ. Sau đó cắt dựng 1 bộ đồ kiểu Mãn Thanh cách điệu cho ca sĩ Tuấn Lĩnh Mậu Lâm.
– Ca sĩ Nhật hay Tàu à?
– Không, ca sĩ Việt gốc Kinh, tên thật là Nguyễn Văn Bé.
Nghe giọng cười ha hả của anh, cô điềm nhiên hỏi tiếp:
– Còn anh làm gì?
– Ờ… đoạn đầu cũng giống em, rồi đi ngắm thợ xây nhà, rồi đi đuổi dọa trẻ con, nịnh nọt người già, rồi đi uống rượu với chủ tịch xã.
– À, tối nay em cũng uống rượu.
– Với ai?
– 1 mình thôi. Em pha thử Kiss in the dark.
– Tên hay đấy! Rượu thì thế nào?
– Brandy anh đào, Vermouth và Gin, 3 thứ đều nhau lắc với đá.
– Uống có thấy giống lúc… hôn anh không?
– Nặng hơn.
– À được, để hôm tới anh về xem cái nào nặng hơn.
Đan thoáng đỏ mặt, nói sang chuyện khác:
– Đức đỗ Bách Khoa rồi anh ạ. Thừa 2 điểm.
– Có giấy báo về nhà hay mình tự đi xem?
– Ngồi nhà vào mạng xem qua trang web của Bộ Giáo dục.
– A, hiện đại nhỉ. Hồi anh thi phải chen vào xem bảng điểm. Hồi đấy anh cũng thi Bách Khoa. Anh là niềm tin và hi vọng của cả nhà đấy.
– Xong rồi anh có vào được Bách Khoa không?
– Không.
– Khổ chưa!
– Ừ… bị đi Liên Xô học nên không được vào Bách Khoa học ngày nào, thương không? Hồi đó thì em ở đâu nhỉ?
– Chắc em đang tập viết bằng ngòi bút cá mè cắm vào ống mực tím. Hoặc làm toán bằng que tính.
– Que tính bằng que kem Tràng Tiền à?
– Không, que nhựa. Thế hồi Liên Xô tan vỡ thì anh ở đâu?
– Ở trên 1 mảnh vỡ thôi. Kiev, Ukraina.
– Anh vẫn học tiếp chứ?
– À, vẫn chứ! Tiền học bổng bấy giờ chỉ mua được mấy quả trứng gà, may mà chưa có H5NI nên người ta vẫn cho anh ấp trứng nuôi gà con bán lông gà lấy tiền đi học. Khi ấy thì em ở đâu?
– Có lẽ em đang viết văn tả nhà em có nuôi 1 con gà mặc dù khi đó nhà em chẳng có con gà nào cả, chỉ có nuôi 1 bà nội.
Lập cười phả vào điện thoại nghe ù ù:
– Thế khi nào thì em học vẽ?
– Muộn hơn thế. Có lẽ vào lúc anh chuyển từ bán lông gà sang bán đồng nhôm sắt vụn ấy.

– À, ra là mẹ anh đã kể chuyện anh đi buôn đồng nát rồi đấy. Thế thì thôi anh không kể nữa.
– Anh kể đi!
– Hơn 11 giờ rồi. Ngủ đi thôi bé cưng. Hãy coi như anh đã hôn em trong bóng tối.
– Anh cẩn thận không nhầm người nhé!
Lập giữ nguyên nụ cười trên môi. Anh nhìn vào vạch pin ngắn ngủn trên màn hình. Chiếc Nokia “Huyền thoại đương đại” cục cưng của thằng em anh chắc sẽ sớm phải thanh lý với cái kiểu nấu cháo hành hạ liên tục thế này. Giở cuộn dây sạc cắm vào chiếc máy còn nóng hổi, anh ngả lưng xuống chiếu. Chưa kịp mơ màng thì tiếng đập cửa đã kéo anh trở dậy. Anh lừng khừng ra mở và sầm mặt vì cái giọng uốn éo nhức óc:
– Anh Lập!

 

Đan đặt chiếc bình gốm cắm 1 cành lan hạc đỉnh xuống sàn, dùng cả 2 tay mở cánh cửa phòng Lập. Cô đã vào đây vài lần, đều là những lúc anh không có nhà. Khi thì Thạch nhờ vào lấy sách hay đàn, khi thì mẹ anh bảo cô đem lọ hoa lên, như bây giờ cũng vậy. Dù Lập đi vắng nhưng bà Huyên vẫn chăm chút mua hoa trang trí cho căn phòng. Phòng của anh rộng, cửa rất dày, bày biện như 1 căn hộ riêng biệt. Gian ngoài ngăn cách với giường ngủ bằng 1 tủ sách cao, những cuốn sách đóng bìa da màu sẫm, sát khung cửa sổ với 2 lớp rèm che có 1 chiếc sofa màu nâu nhạt, trên tường là 1 vài bức tranh nhỏ vẽ phong cảnh nước Nga, tất cả hòa hợp với sàn gỗ bên dưới tạo thành 1 phong cách châu Âu hoài cổ. Đan nghe tiếng nhạc, bàiWoman của John Lennon, phát ra từ phía sau tủ sách. Âm thanh du dương như vọng lại từ rất xa, hoặc như âm thanh của 1 chiếc máy quay đĩa cổ. Đặt bình hoa lên 1 ô trống của tủ sách, Đan hơi nheo mắt, ánh sáng hầu như không lọt đến chỗ cô đứng vì những tấm rèm dày, cô lên tiếng hỏi:
– Anh Lập về rồi à?
– Ừ.
Tiếng nói lại phát ra từ ngay bên cạnh làm Đan giật mình quay phắt lại. Lập đứng im lìm trong bóng tối, tựa vào 1 góc hẹp giữa giá sách và tường, khoanh tay nhìn cô. Anh mỉm cười, dịu dàng như chưa từng dịu dàng đến thế:
– Anh đứng chờ em nãy giờ.
– Chờ em làm gì? – Đan ấp úng, cô vẫn ngẩn ra vì bất ngờ.
– Chờ em linh cảm là anh ở đây.
Lập bước ra khỏi cái góc hẹp, anh vẫn mặc nguyên bộ đồ jean đi đường. Vẫn nhìn cô đăm đăm, anh hát theo tiếng nhạc, giọng ấm áp:
– So let me tell you again again and again, I love you…
Rồi anh tiến đến gần hơn, gần hơn nữa. Tay anh chạm vào chiếc cặp tóc của cô, anh bật nó ra và xoay vai cô lại, mái tóc lượn sóng mềm mại của cô xõa xuống chạm vào bàn tay anh như 1 làn gió nhẹ. Gương mặt cô như bao phủ 1 lớp sương mờ ảo. Ôm ghì gương mặt yêu dấu đó vào ngực mình, anh thì thầm:
– Anh nhớ em quá!
Đan vòng tay ôm lưng anh nhè nhẹ. Tiếng là yêu nhau cả tháng nay nhưng cô mới chỉ chớm nhận biết được mùi của anh 1 chút, mùi gỗ và xạ hương của nước hoa nam cùng hơi đàn ông hòa quyện mạnh mẽ tỏa ra từ anh làm cô thấy dè dặt. Cô xua đi cảm giác ấy bằng cách kiễng lên luồn mấy ngón tay vào mái tóc ngắn lởm chởm của anh.
– Trông đầu tóc anh lộn xộn quá hả – Lập nắm tay cô, siết lấy những ngón tay gầy xương xương đưa lên môi.
Đan gật gật đầu, ngả vào vai anh, cô hỏi:
– Sao anh nói mấy hôm nữa mới về?
Lập có vẻ như không để ý tới câu hỏi, anh áp môi lên tóc cô. Đan ngước nhìn vẻ mặt tĩnh lặng ấy, cô để yên tay mình trên chiếc cúc áo màu xanh lá cây của anh. Vài phút sau cô mới lên tiếng, giọng trách móc nhẹ nhàng:
– Lại còn trốn trong này nữa.
Lập cười, anh xoay người để cô tựa vào giá sách, cúi xuống đặt 1 nụ hôn lên đôi môi mềm mại không son. Môi anh sâu đắm đuối cuốn cô vào khoảng tối khuất của không gian và thời gian thì như ngừng lại. 1 lát, anh dừng đột ngột, vẫn để cô tựa vào giá sách, nhìn gương mặt còn chưa hết bất ngờ của cô bằng ánh mắt lấp lánh:
– Thế nào? Có hơn món cocktail hôm qua của em không?
Không đợi cô trả lời, anh lại cúi xuống lần nữa. Đan choàng tay lên cổ anh, khép mắt tận hưởng và từ lúc nào không rõ, say sưa hôn đáp trả.
Lập đón nụ hôn ngọt ngào, anh mở mắt nhìn sững vào đôi mi chấp chới của cô như muốn thu trọn hình ảnh này vào tâm trí. Cô đang ở trong tay vậy mà nỗi lo sợ mất cô lại đè nặng lên anh hơn bao giờ hết.
Đêm qua, Minh Ánh đã mò xuống Bãi Hạc. Cuộc hàn huyên giữa anh với “cô bạn cũ” này quả là không vui vẻ gì!
 
* * *
 
Minh Ánh buông chiếc túi kiểu cách xuống đất rồi cởi chiếc áo ngoài. Lập mở rộng cửa, anh đứng chống tay hầm hầm nhìn thân hình bốc lửa trong chiếc áo 2 dây màu tím của cô người mẫu, cô ta định làm cái quái quỷ gì thế không biết. Anh cộc lốc:
– Ai chỉ chỗ cho cô?
– Đi tìm anh mệt muốn chết, để em vào nhà thở 1 chút đã nào.
– Sao cô biết tôi ở đây?
– Em gọi điện đến nhà anh, cô giúp việc nói.
– Nói dối! Người giúp việc nhà tôi không tùy tiện thế – Lập đanh giọng.
Ánh chớp mắt ngồi xuống, duỗi dài người trên giường, giọng ỡm ờ:
– Anh căn dặn người giúp việc kỹ vậy. Anh muốn trốn em chứ gì? Em biết rồi nhé…
– Tôi hỏi lại, ai chỉ cô xuống đây?
– Em mà muốn biết anh ở đâu thì tự khắc em sẽ biết. Cần gì ai chỉ!
Ánh vặn mình vươn tay ôm lấy chiếc gối và vần vò nó với vẻ khêu gợi cố ý. Lập nhăn mặt nhìn ra cửa để tránh cái điệu bộ mời gọi lộ liễu ấy. Giờ này đám công nhân đã đi ngủ hết. Mấy người bảo vệ thì đang đi tuần ở mé bên kia đồi. Cô ta rất biết chọn thời điểm để mò đến.
– Cô tìm tôi có việc gì?
– Thì em nhớ anh em tìm, có sao không?
– Lão người Tàu của cô đâu?
Ánh bĩu đôi môi tô son hồng tím rất hợp với màu áo của mình lên 1 cái, liếc mắt với anh:
– Anh cũng biết anh Lương sao? Chứng tỏ anh vẫn quan tâm đến em, phải không?
– Cô nói nhảm gì thế?
– Chứ không phải sao? Vì còn yêu em nên anh mới cho người theo dõi em.
– Cô bị hoang tưởng à? Còn hết cái gì? Tôi chưa bao giờ yêu cô!
– Anh giận nên anh nói vậy, phải không? – Ánh bắt đầu thổn thức – Anh hiểu cho em, vì anh đối xử với em nhiều lúc… hững hờ quá, mà anh Lương, à, ông ta… lại săn đón nhiệt tình nên em…
– Tôi có thắc mắc đâu mà cô phải phân bua.
Như không nghe thấy lời anh, cô người mẫu tiếp tục gục đầu vào chiếc gối, đôi vai nuột nà rung lên với vẻ sầu não nhất trên đời. Lập bước tới bên giường, anh định nói gì đó để cô ta thôi đi, nhưng rồi anh khoanh tay nhìn màn độc diễn đau khổ và lắng nghe những lời trần tình hối hận ấy bằng vẻ dửng dưng.
– Em biết là em không đúng… Em đã phải trả giá cho sự nông nổi của mình rồi… – Minh Ánh chồm lên ôm lấy hông anh, kề má vào bụng anh, giọng tha thiết – Anh tha thứ cho em nghe anh Lập.
Bàn tay với những chiếc móng vẽ cầu kỳ của Ánh luồn vào áo anh vuốt ve. Lập đưa tay ngăn lại, anh lùi ra 1 khoảng và cố nén cảm giác bực bội với chính mình. Mấy tuần nay anh chỉ được gặp Đan qua những cuộc điện thoại đêm khuya. Anh không phải là thánh còn người đàn bà trước mặt lại quá biết cách… Sao bây giờ anh mới định nghĩa được nét đẹp của cô ta nhỉ? 1 nhan sắc ẩn chứa quá nhiều tai hại! Lập nghe giọng mình khô khốc:
– Tôi với cô dứt khoát rồi. Cô đừng khuấy lên nữa.
Ánh đổ nhào tới, miết người lên lưng anh, hối hả:
– Không, em biết anh còn yêu em. Em biết mà.
Lập dằn cảm giác cám dỗ đang trỗi dậy bừng bừng, anh dùng hết sự tự chủ của bản thân đẩy cô người mẫu ra, đi về phía cửa. Minh Ánh vùng dậy chạy theo ghì lấy tay làm anh phải giật mạnh ra và quát lên:
– Tránh ra! Cô đi ra cho tôi!
Ánh sững người vì phản ứng quyết liệt của Lập. Rồi như sực nhớ ra điều gì, cô ta bắt đầu lã chã rơi nước mắt:
– Em hiểu rồi. Anh vì cô ta… Anh ác lắm.
Nhác thấy có người lấp ló ngoài cửa, cô ta òa khóc to:
– Em không tiếc anh điều gì. Em… Cô ta có gì hơn em mà anh nỡ phủi tay. Hu hu…
Lập quay lại nhìn những giọt nước mắt nhòe nhoẹt trên gương mặt quá lộng lẫy đó. Anh gằn từng tiếng 1:
– Cô có im đi không?
Vẻ đe dọa trong giọng nói và vẻ mặt của anh khiến cô người mẫu nín bặt. Lập nhếch môi:
– Cô đừng có diễn trò ở đây. Không ăn thua đâu! Nào, nói đi, cô xuống đây với mục đích gì?
– Em muốn ở bên anh. Em muốn mình giống như trước.
– Không được.
– Tại sao? Có phải vì con thợ may rẻ tiền đấy không?
– Cô ăn nói cho cẩn thận!
– Anh là đồ thô lỗ, đồ đểu! Anh lợi dụng tôi. Anh…
– Tôi tử tế với cô đến thế rồi mà cô còn muốn gì nữa? – Lập cười nhạt – Ai lợi dụng ai còn chưa tính được đâu.
– Phải rồi. Tôi hoang phí, tôi bòn rút của anh. Còn nó thì không. Nó chỉ lấy tiền của anh đi bao thằng khác trẻ hơn thôi, anh cứ đợi mà sáng mắt ra.
– Tôi biết ngay cô sẽ đặt điều mà! Còn gì nữa thì đặt nốt đi!
– À, chắc nó đã kịp ỏn thót với anh rồi. Thế này thì chịu không nói được gì về nó với anh nữa – Ánh cười khanh khách, hất mái tóc cắt tỉa công phu sang 1 bên với vẻ bất cần – Anh thấy đàn bà quái lạ không? Biết rõ là thằng đàn ông chủ động nhưng lại cứ đổ cho tình địch. Phải rồi, nó tốt nó đẹp, nó cái đếch gì cũng hơn tôi hết. Tôi chịu thua, được chưa?
Lập im lặng không nhìn tới vẻ kích động của Ánh khiến cô ta càng điên tiết. Ngửa mặt cười 1 tiếng nanh nọc, cô ta quắc mắt:
– Nhưng mà anh không có được nó đâu. Tôi biết cách cho nó phỉ nhổ vào mặt anh đấy! Ha ha… Làm sao nó chịu được nếu biết… ha ha… rằng chính anh đã tặng nó của anh cái giải 3 toàn quốc.
Lập ngoảnh lại, rất từ từ, anh nhìn cặp mắt long lên những tia khoái trá của cô người mẫu, gương mặt anh vẫn không lộ cảm xúc và giọng nói vẫn hết sức lạnh lẽo:
– Cô nói cái gì thế?
– Ha ha, đừng hòng qua được mắt tôi. Hôm đó anh ra ngoài gọi điện cho thằng cha Quốc Minh ép nó chấm điểm cô ta tụt xuống nếu không anh sẽ hủy hợp đồng tài trợ cho live show của hắn ở Đảo Vàng resort. Tôi đã nghe thấy hết!
Đan chuồi khỏi vòng tay Lập khiến anh sực tỉnh. Cô đang vuốt lại mái tóc. Hơi gió thổi ra từ chiếc điều hòa trên tường khiến những sợi tóc dài mảnh của cô lay động và anh nhớ ra là mình đã ở trong căn phòng quen thuộc của mình chứ không phải trong căn lán tạm nóng hầm hập giữa đêm Bãi Hạc nữa. Những gì Minh Ánh nói quả thật đã ngay lập tức tác động đến anh. Sáng ra, thu xếp công việc ở khu xây dựng xong, anh vội vàng về Hà Nội và đến thẳng nhà cô. Nghe Đức nói cô đang ở nhà anh, Lập thở phào nhẹ nhõm. Ít ra thì cái lưỡi rắn độc của Ánh cũng chưa lia tới!

Sau khi khêu gợi, khóc lóc, chửi rủa và đem bí mật của anh ra mặc cả không xong, cô người mẫu bỏ về lúc trời còn tờ mờ tối. Minh Ánh có cái kiểu trở trẽn và chao chát đặc trưng cho đàn bà vùng biển quê hương cô ta. Mới lăn lộn trong giới người mẫu 1 vài năm đã giành vị trí khá vững chắc, cô ta chứng tỏ mình không chỉ đẹp mà còn rất biết suy tính. Dù suy tính chẳng được tử tế tốt đẹp gì, cô ta vẫn nằm trong số ít người mẫu đầu óc không rỗng tuếch. Ơn trời, nhờ cô ta chỉ được đến mức như vậy và nhờ Lập còn hơn cô ta ở mấy năm kinh nghiệm cuộc đời nên anh còn có thể xoay chuyển tình hình được.
Thạch đã tháo bột và đi lại tạm ổn sau 1 thời gian tập phục hồi chức năng, anh có thể giao lại việc ở Bãi Hạc cho nó để toàn tâm toàn ý ở lại Hà Nội canh chừng Đan. Nữ tính và cá tính, cô là mẫu người mà anh chờ đợi tìm kiếm bao lâu nay. Ngay khi uống ly Black Russian từ tay cô, 1 tình cảm hết sức lạ lùng đã nảy mầm trong anh mà anh không ý thức được. Cái mầm nhỏ ban đầu ấy theo ngày tháng cứ lớn dần để biến 1 người ghét ràng buộc, 1 kẻ coi thường phụ nữ như anh trở nên say mê và quan tâm, thái độ của anh trở nên nồng nhiệt đến độ kỳ quặc. Nhận 1 cái tát, nhìn thấy những giọt mồ hôi và nước mắt, chia sẻ 1 vài sở thích hay thói quen rồi nếm thử đôi môi ngon nhưng cũng rất ngoa ngoắt của cô, anh tự nhủ với mình rằng: Nhất định sẽ phải có cô trong đời.
– Anh làm gì mà ngẩn ra thế? – Đan nhìn anh, cười bằng mắt.
– À, anh đang tính xem làm thế nào bắt em về ở suốt đời trong phòng này.
– Khó đấy!
– Ba em đòi voi 9 ngà gà 9 cựa ngựa 9 hồng mao à?
– Cái đó em không chắc, ba em có vẻ thích đồ tái hơn. Nhưng bắt em ở suốt đời trong phòng này thì khó đấy. Nó buồn tẻ quá, mà em thì ham vui.
– Em có thể đem ở đâu đó vài đứa nhóc ầm ĩ chí chóe về, sẽ vui ngay.
– À, nếu thế thì phòng lại bị chật.
– Anh sẽ cơi nới và làm thêm “chuồng cọp”.
– Lúc đó thì em sẽ thành con cọp cái gầm gừ, nhỉ.
– Rồi sẽ nỉ non suốt ngày rằng “than ôi thời oanh liệt nay còn đâu”.
Đan cười thành tiếng. Cô thích thú kéo tấm rèm dày cho ánh sáng cuối ngày lọt vào trong phòng. Ngắm mấy bức tranh nhỏ vẽ phong cảnh nước Nga trên tường, cô thì thầm:
– Phòng anh đẹp như trong truyện của Paux ấy. Chỉ thiếu 1 cái lò sưởi và 1 con mèo lười uể oải.
Đan khẽ rùng mình vì vòng tay của Lập ôm ghì từ phía sau, cô nghe anh cười nhỏ:
– Lò sưởi đây rồi, còn con mèo lười uể oải thì có thể thay bằng con cọp gầm gừ… Em thích không?
Cô gật đầu, lắng nghe anh thủ thỉ tiếp:
– Phòng này anh trang trí giống ngôi nhà của 1 thầy giáo của anh ở Kiev. Với anh khi ấy, căn nhà của thầy là thiên đường. Giữa mùa đông, anh bị cảm lạnh rồi viêm phổi, thầy đã đón anh từ bệnh viện về thẳng nhà. Bước vào cửa, xỏ chân vào đôi dép lông xù, ngồi vào ghế, quàng 1 cái khăn len thật dày, đọc 1 cuốn sách cũng thật dày rồi ngửi mùi súp củ cải mà vợ thầy đang nấu trong bếp, anh cảm thấy mình chẳng còn ốm đau gì cả.
– Bây giờ anh còn liên lạc với thầy cô không?
– Từ khi ổn định công việc, hàng năm anh đều cố gắng sang thăm. Thầy vừa mất năm ngoái rồi. Cô sống 1 mình trong nhà, nhà chẳng có thay đổi gì cả, cô thì vẫn nghĩ rằng thầy chỉ đi dạo rồi sẽ về.
Đan cảm nhận cái cằm ram ráp râu của anh cọ cọ vào thái dương mình, cô giữ im lặng vì biết anh đang xúc động. Lập hôn lên chiếc khuyên bạc trên vành tai cong của Đan, anh tự hỏi người con gái tuyệt vời trong tay anh giây phút này đây liệu có phải người mai sau nghĩ rằng anh đang đi dạo đâu đó rồi sẽ về…
Có tiếng gõ cồng cộc lên cánh cửa đóng hờ làm 2 người trong phòng như bừng tỉnh khỏi 1 giấc mơ đẹp. Thạch ló vào, miệng nở 1 nụ cười nhẹ nhõm:
– Em không phá đám 2 người chứ?
Lập lắc đầu, anh liếc nhìn vẻ ngượng ngùng của Đan rồi buông lỏng tay khỏi bờ vai cô. Anh ngồi bệt xuống sàn, Thạch cũng ngồi xuống đối diện với anh. Đan lẳng lặng ra ngoài, cánh cửa to lớn đã khép lại mà Lập vẫn còn nhìn hút theo.
– Đến giờ em vẫn chưa quen gọi Đan là chị anh Lập ạ.
– Rồi từ từ sẽ quen – Lập quay lại nói với vẻ nghiêm trang, rồi anh hỏi luôn – Chân cẳng thế nào rồi, cậu ấm?
– Khỏe lắm, sắp đi đá bóng được. Anh muốn em thay ca vào trong Bãi Hạc chứ gì?
– Ừ, tình hình cơ bản là ổn rồi. Chỉ cần mình cảnh giác chặt chẽ là không đứa nào làm gì được. Hồi cậu ở đấy đất đá còn bề bộn nên mới sơ hở cho bọn nó lợi dụng quấy nhiễu.
– Tại em nghĩ chắc cũng yên ổn như Núi Ba thôi, ai ngờ dân cư phức tạp, làng nọ làng kia…
– Với lại cái chuyện tuyển người. Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, không tuyển mấy thằng con ông cháu cha ít học, sao cậu tuyển thằng Hiếu vào làm bảo vệ?
– Sao thế?
– Thằng đấy cậy thế ông chú họ phó chủ tịch huyện không coi ai ra gì. Nó đánh cả trẻ chăn bò. Người ta vô tình để bê chạy qua đất mình, nó đuổi đánh xong lại còn trấn luôn con bê đem thui. Dân kéo vào hỏi thì nó hùng hổ chửi bới. Anh đuổi luôn rồi.
– Chết, anh làm thế rồi em ăn nói làm sao với ông chú nó?
– Không làm sao hết! Những thằng như thế phải diệt từ đầu. Dung túng, sau này nó làm vương làm tướng 1 vùng rồi chí phèo cả với khách.
Thạch kêu lên:
– Nhưng mà anh không khéo. Đuổi thẳng cánh thế rồi mất hết quan hệ. Mình lạ nước lạ cái đến thì nên nịnh quan chức địa phương 1 tí.
– Thiếu gì cách nịnh – Lập đáp cộc lốc. Chợt nhận ra người đang nói chuyện là em trai mình, giọng anh dịu lại – Thôi, cậu xuống thay anh rồi làm thế nào khéo thì làm. Thu xếp ngày kia đi ngay nhé… Anh xuống xem Đan đâu…
Dứt lời Lập đi nhanh ra khỏi phòng, Thạch ngồi lại, vẻ mặt đăm chiêu.

An bước vào văn phòng. Trưa nắng nóng mà phải ra ngoài thì thật tai vạ. Phải phơi mấy tiếng đồng hồ ngoài nắng như anh vừa nãy lại càng tai vạ hơn! Cầm cái cốc đi tới bình nước sát lối ra, anh cởi phăng cà vạt. Thạch đang đứng nói chuyện điện thoại ngoài hành lang thấy anh liền cúp máy đi tới, cười thông cảm:

– Dựng đến đâu rồi mà trông đại ca lừ đừ thế?
– Hòm hòm rồi… Mà anh chịu cậu, lúc nào cũng đóng hộp thắt nút, không thấy ngốt à. Anh đang nóng phát hoảng lên đây!
Thạch cười, anh ngồi trong văn phòng, máy lanh ro ro suốt ngày chứ có phải chạy ra đường lo dựng gian hàng liên hoan hội chợ du lịch như An đâu. Nhưng mà sắp tới đây anh lại phải đi Bãi Hạc, lại khốn khổ vì gió Lào đổ lửa rồi. Nghĩ tới đấy, Thạch tắt nụ cười ngay lập tức làm An nhíu mày khó hiểu:
– Cậu dạo này làm sao thế? Cái Thảo nó mè nheo gì à?
Thạch nhăn mặt, lắc đầu. Thảo chẳng bao giờ nhõng nhẽo đòi hỏi. Lúc nào cô cũng tỏ ra bằng lòng với mọi điều nhưng không vồ vập với cái gì cả. Ngay cả những lời tỏ tình của anh cô cũng coi như 1 thứ đồ vật quý giá dễ vỡ, nâng niu nhưng luôn luôn căng thẳng giữ khoảng cách. Cô không có được cái nồng nhiệt tha thiết như Đan đối với anh trai anh… Không nhìn An, Thạch thở dài thườn thượt:
– Lại sắp xuống Bãi Hạc làm cai rồi. Nghĩ mà hãi!
– Bắt đầu ngại khó ngại khổ rồi hả, cậu ấm? Chú mày là cứ phải rèn nhiều. Hồi anh với thằng Lập ở bên kia, ròng rã mấy tháng sống ở giáp Siberi, phải mở tủ lạnh ra sười mà sáng sớm đến tối mịt đều chường mặt ngoài trời cưa sắt vụn thì sao?
– Lại bài hát năm xưa oanh liệt rồi! – Thạch ca thán.
An chưa kịp nói gì thêm thì 1 cô nhân viên đã thò đầu ra hành lang báo là Lập gọi anh. Bỏ Thạch xịu mắt đứng ở hành lang, An chạy ra thang máy.
Lập ở sau chiếc bàn rộng, xoay ghế ngồi nhìn xuống đường. Đã cuối tháng Tám mà trời vẫn nắng nóng gay gắt. Ánh sáng chói chang của buổi chiều lọt qua những thanh màn sáo làm anh nhức mắt. Quay lại nhìn An vẫn nhễ nhại mồ hôi, Lập gọi thư ký đem nước vào.
– Mẹ, đến mệt vì phải chạy theo cái bọn công ty mỹ thuật. Làm ăn lôm côm mà toàn các bố tinh tướng. Chú mày giao xừ việc thiết kế cho con bé kia có khi nó làm 5-6 tiếng đồng hồ là xong, chứ không đến nỗi dây dưa từ hôm qua đến giờ.
– Bụt chùa nhà không thiêng đâu.
– Cậu xót của chứ thiêng với thiếc gì.
Lập cười không nói lại An. Đúng là “con bé kia” của anh không thể phơi đầu dưới trời nắng cho mấy việc trang trí tạp nham này được!
Rút 1 túi hồ sơ đưa cho An, anh nói ngắn gọn:
– Bọn phá mình ở Bãi Hạc là người của mụ Dung.
– Chủ phòng trà Đường Xưa ấy hả? – An vừa hỏi vừa mở túi hồ sơ, mấy bức ảnh và giấy tờ trong túi xác nhận nghi ngờ của anh – Sao tự dưng lại muốn thò chân vào tận trong nớ thế?
– Đang điều tra, nhưng tôi nghi là có tay lão Lương.
– Dễ lắm, chứ thằng Đài già đấy làm gì mà buông cái miếng đất ngon như Bãi Hạc nhanh thế. Mà gần đây tớ thấy nó hay đi với con bé gì hồi trước bám cậu ý nhỉ, à Minh Ánh, liệu có phải…
– Tôi biết rồi. Nhưng thằng cha đó chắc mê cô ả thật. Chứ cáo như nó biết thừa là cô ả chẳng dính gì tới chuyện làm ăn của tôi. Sợ là sợ nó với mụ Dung câu kết với nhau lôi kéo mấy bố dao động bên mình ấy.
– Thìn “ngựa” hả?
– Đấy, chính là hắn đấy. Mụ Dung này qua lại với Thìn “ngựa” chặt chẽ lắm, cho nhau vay tiền rồi chung vốn phòng trà Đường Xưa 3 dưới Hải Phòng… Tôi đã cho người theo dõi rồi.
– Thấy động tĩnh gì không?
– Không, thằng cha này kín lắm. Thậm chí không hỏi han gì chuyện Bãi Hạc. Thế nhưng diễn biến ở đó thế nào thì vẫn biết đều đều. Mà hắn biết lẽ nào mụ Dung lại không biết.
– Bực thật đấy nhỉ! Cũng tại mình chưa bịt hết sở hở. À, cậu biết thằng chồng trẻ của mụ Dung chứ?
– Biết!
– Nó quen thân gì với “con bé kia” của cậu à?
– Bạn cũ – Lập cau mặt. Cái kẻ đang được nhắc đến này làm anh lợm giọng.
– À, tớ hiểu rồi. Thế này có khi cậu phải cẩn thận, không khéo lại đèo theo 1 đứa rải lông ngỗng.
Lập gạt đi:
– Không có chuyện đấy!
– Ờ, không có thì tốt. Tớ chỉ nhắc thế thôi. Tại dạo này thấy chú mày yêu quên giời đất nên… Mà tớ nói là có cơ sở hẳn hoi, vì có người thấy nó nói chuyện với thằng Vinh.
– Ai thấy? Bao giờ? Ở đâu? – Lập quay phắt lại hỏi dồn.
– Thì vợ tớ với con em vợ. Ở bar My Way. Mới tối hôm qua thôi chứ đâu.
Tối hôm qua, tối hôm qua… ăn cơm với cả nhà xong, anh định đưa Đan đi dự tiệc ở 1 chỗ đối tác làm ăn nhưng cô từ chối, nói là không chuẩn bị kịp. Và cô mượn cớ gạt anh để đi uống rượu với… thằng đấy. Lập giận sôi lên, anh tức tốc ra xe đến nhà Đan.

Chỉ có mình Đan ở nhà. Cô ra mở cổng cho anh trong chiếc váy liền vải cotton kẻ ngang xanh trắng ngắn tay như kiểu áo thủy thủ, có vẻ khá bất ngờ vì sự viếng thăm của anh:

– Anh không ở văn phòng à?
Lập cởi giày trước cửa phòng khách. Đây là lần đầu tiên anh vào hẳn trong nhà cô. Ngôi nhà ở ngoại ô lại nằm giữa vườn cây nhỏ nên có vẻ mát mẻ đặc biệt. Đan chỉ vào bộ salon mời anh ngồi, cô vào bếp rót nước cho anh rồi đi lên phòng mình. Cô đang may dở chiếc áo đồng phục nam của Núi Ba, chỉ còn vài đường cuối cùng. Cô sẽ đem xuống cho anh mặc thử luôn!
– Phòng em nhiều đồ lặt vặt quá!
Tiếng anh kề bên tai khiến cô giật thót người, anh đi theo cô lên đây à? Trong lúc nhà cô chẳng có ai thế này thì quả là không nên. Đan nghĩ thầm nhưng vẫn khẽ cười:
– Phòng ngủ kiêm phòng làm việc mà anh.
Anh nhìn khắp lượt. Căn phòng của cô quả là 1 không gian khiêm tốn nhưng lại đa chức năng. Phòng hẹp chiều ngang, cuối tường gần cửa sổ trông ra vườn là 1 chiếc giường con, khăn trải màu vàng chanh với mấy chiếc gối hình miếng chanh xanh xanh trông trẻ trung ngộ nghĩnh. Trên đầu giường có 1 giá sách và 1 chiếc giá để đĩa. Dưới gầm giường là bút lông, mấy lọ màu, chậu rửa bút, giá vẽ… Góc nhà có 1 ma nơ canh đứng sừng sững. Chênh chếch cửa sổ là chiếc bàn rộng, chắc vừa để cô đặt máy tính vừa là chỗ để cắt hay may luôn. Lúc này chiếc máy tính xách tay quen thuộc của cô đang ở trên giường còn trên bàn là 1 chiếc máy khâu cũng xách tay.
Để mặc anh ngó nghiêng, Đan ngồi vào ghế cặm cụi may nốt mấy đường cuối trên chiếc áo vải đũi. Nhìn dáng ngồi nghiêng nghiêng dường như yếu đuối của cô, Lập quên mất mục đích đến “hỏi tội” của mình. Anh đi nhanh đến bên bàn xốc cô dậy ôm chặt, giọng khổ sở:
– Không hiểu sao anh yêu em quá thế này!
Đan tránh nụ hôn của anh làm nó thay vì đậu lên môi lại đậu xuống bên mang tai. Không nới lỏng vòng ôm, Lập rà môi ngậm vào vành tai cô và giữ yên ở đó, những ngón tay anh luồn vào tay áo ngắn chà xát lên làn da mịn ở đầu vai cô. Đan rùng mình, cô biết những khoảnh khắc như thế này sẽ dẫn đến điều gì. Dứt khoát gỡ tay anh khỏi vai mình, cô tách người ra nhìn anh với vẻ bình thản:
– Sao anh không đi làm lại đến tìm em?
Lập khâm phục vẻ tự chủ của cô nhưng đồng thời trong anh cũng dấy lên những suy đoán, nghi ngờ. Với anh thì cô dứt khoát như vậy, còn với hắn ta thì sao. Liệu cô có hờ hững nổi trước cung cách của 1 tên ma cô trong suốt thời gian cô và hắn yêu nhau. Anh cười nhạt làm Đan quay lại nhìn chăm chăm:
– Tự nhiên lại cười! Hôm nay anh lạ lắm.
– Anh muốn rủ em đi uống rượu.
– Giờ này à? Anh có chắc là rượu không, hay là bia?
– Không, rượu, rượu ở bar.
– …
– Em không hỏi bar nào à?
– My Way. Em chắc anh sẽ đến chỗ đấy.
Lập nhìn gương mặt thản nhiên của Đan. Anh cứ nghĩ rằng ít nhất thì cô cũng sẽ nói 1 câu gì đó để xoa dịu anh, hoặc ít nhất cũng để anh cảm thấy rằng mọi chuyện không đến nỗi… Còn đây, cô nói tỉnh bơ cứ như thách thức anh vậy.
Đan cũng nhìn trả lại gương mặt ngẩn ra vì bất ngờ của Lập. Cái bệnh hồ đồ hay suy đoán quá xa của anh thì cô đã khá quen. Đây là lần tái phát đầu tiên sau khi 2 người yêu nhau.
Ngồi lại vào chiếc ghế có đệm mềm màu xanh lá cây cạnh bàn, cô bắt đầu khâu buộc những chiếc khuy gỗ ngang và làm những chiếc khuyết rời bằng vải cho cái áo đũi. Bàn tay nhỏ nhắn của cô khéo léo như múa trên nền vải. Cô chờ Lập lên tiếng trước nhưng anh cũng im lặng.
1 lúc sau, cô làm xong. Giơ chiếc áo lên ngắm nghía rồi đặt xuống bàn với vẻ hài lòng nhẹ nhõm, cô quay ra nhìn Lập, mỉm cười:
– Em xong việc rồi, mình đi chứ?
Rồi cô đẩy ghế đứng lên dợm bước ra khỏi phòng. Đến nước này thì Lập không chịu nổi, anh văng tục:
– Đồ quái thai! Mẹ kiếp!
Gần như nhấc bổng cô lên và kéo giật về phía lòng mình, anh ngay lập tức cướp lấy môi cô mà nghiến ngấu. Đan cựa quậy vùng ra nhưng không được. Anh giữ quá chặt và nụ hôn thì quá mạnh mẽ. Tay anh miết lên eo lưng cô. Thân hình anh to lớn bao phủ lấy cô như 1 vách dựng giam cầm tự nhiên. Môi và lưỡi anh hút kiệt hơi thở của cô. Mãi sau, khi nhận thấy cô đang lả dần đi, anh mới từ từ buông cô ra, giọng hậm hực:
– Từ trước đến giờ không ai dạy em là phải nói với người yêu bằng giọng thế nào khi hắn đang ghen à?
Đan im lặng. Làm gì có ông người yêu nào ghen theo trình tự như anh?
– Sao không trả lời? – Giọng anh lại vang lên đầy uy quyền.
– À… người ta dạy em là với những tên người yêu ghen vô lý, em cứ việc chọc cho hắn ta tức chết.
– Thế đấy! Rồi người ta có dạy em tiếp là nếu hắn ta tức chết, người đầu tiên mà hắn về báo oán sẽ là em không?
Đến đây thì Đan cười khúc khích, cô nếm mùi lừ lừ báo oán của hắn ta rồi. Cô vòng tay ôm lấy cổ Lập, chủ động hôn anh như giảng hòa. Anh nhận nụ hôn dễ chịu của cô, thì thầm:
– Chỉ cần nghĩ đến chuyện tối qua em không thèm đi với anh để gặp hắn là đầu anh nóng lên rồi.
– Anh nên mua 1 cái quạt gắn vào sau gáy như quạt chip máy tính ấy – Đan nghịch nghịch cà vạt của anh – Em không đi với anh hôm qua vì thời gian quá gấp. Em không thích xuất hiện trong bộ dạng thiếu chuẩn bị, nhất là khi bữa tiệc lại của đối tác của anh.
Kiễng chân hôn lên chóp mũi của anh, cô nhìn anh bằng vẻ nghiêm nghị:
– Em nghĩ là anh hiểu mà.
Lập gật đầu, anh bồi hồi vì cái cách Đan nghĩ cho anh. Hôm qua anh đã đề nghị mua luôn 1 bộ váy kèm đồ trang sức để cô đỡ phải về nhà thay quần áo nhưng cô không đồng ý, cô trách anh hoang phí. Cô không biết rằng anh muốn đem cô đi khắp những chỗ đẹp nhất, giới thiệu cô với những người quan trọng nhất, dù cô có mặc quần ngố và không trang điểm như hôm qua cũng chẳng sao hết!
 Giọng Đan vẫn dịu dàng:
– Còn em gặp Vinh thì chỉ tình cờ… Em thấy bar mới mở nên vào thử, anh ta chắc cũng vậy. Anh ta thấy em thì qua hỏi thăm xã giao, em cũng trả lời qua loa cho đúng phép thôi mà.
– Hắn hỏi gì em?
– À, hỏi thăm sức khỏe, công việc.
– Không hỏi chuyện tình duyên à?
– Có, em bảo là người yêu em ghen kinh lắm nên em không dám nói chuyện, lỡ ai đó nhìn thấy rồi mách lại, anh ấy giết em mất.
– A, câu trả lời hay đấy! Xong rồi hắn có phản ứng gì không?
– Hắn bảo là người yêu em không nên ghen với người tồi tệ như hắn làm gì cho mất công.
Lập cười, cô vẫn tìm cách “kê” anh. Nhưng khổ làm sao, anh lại thích cái cảm giác lúc nào cũng căng thẳng khi phải đấu khẩu với cô kinh khủng! Nó như chất keo làm cho cả 2 người càng lúc càng hút vào nhau không rời. Khẽ cắn lên môi cô, anh chuyển đề tài:
– Có lẽ anh phải cưới em gấp.
– Ô, hình như em lại quên che mặt khi đi mua sách cho bà bầu à?
– Không, lần này là tại anh. Anh sẽ có độ 1 tá tí nhau, và chúng phải có mẹ để đủ thủ tục.
– 1 tá, tức là 1 bà đẻ thuê nào đó đang chuẩn bị sinh 12?
– Người chứ có phải ỉn đâu mà sinh 12. Kiến thức về sinh sản của em có vẻ lơ mơ nhỉ! Thôi không sao, anh sẽ mua thêm cho em vài chục cuốn sách cho bà mẹ trẻ nữa.
Nhìn nét cười thú vị trên đôi môi mòng mọng của cô, anh tỉnh bơ nói tiếp:
– Mà này, cùng 1 công vào hiệu sách, em khuân tất tần tật mớ tạp chí thời trang nhập khẩu về nhé. Hoặc là đặt mua dài hạn của công ty xuất nhập sách báo đi cho tiện! Hay là hàng tháng anh phải bay sang Paris để mua tạp chí cho em? À không, em nên tự đi. Chứ anh không thích cái kiểu đàn ông đi mua hàng cho vợ xong về bao giờ cũng bị mắng vì để bọn bán hàng cân điêu nói thách.
Lần này thì Đan phá ra cười, mắt cô long lanh khi cô tưởng tượng lại cảnh 1 anh chàng mặt mũi hằm hè cứ lẳng lặng đi theo xem cô nâng lên đặt xuống những gì khắp hiệu sách. Hi vọng trong cái lần dạo xem lơ đãng đấy, cô không tò mò mà tìm đọc những cuốn kiểu như Bí quyết cho tuần trăng mật hay Sinh con theo ý muốn, chứ không bây giờ anh nhắc lại thì ngượng lắm!
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+