Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Colktail cho tình yêu – Chương 41-45 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Đan bước ra khỏi tòa nhà chính của London College of Fashion. Đang là cuối mùa thu, khung cảnh quanh trường rực lên 1 trời lá, lá vàng pha đỏ hoặc nâu làm cho những tia nắng dường như cũng sẫm màu hơn. Đan vừa nhận được 1 phần thưởng tuyệt vời. 18 mẫu thiết kế khăn lụa mùa hè của cô đã được nhà trường chọn là 1 trong 4 bộ sưu tập của năm. Cô sẽ có 1 chuyến tham quan kinh đô thời trang Paris và thực tập với nhà tạo mẫu danh tiếng Yvonne de Philbert trong 30 ngày. Felix và Mirthe, 1 cô bạn người Hà Lan, đang chờ cô ở dưới gốc cây sồi. Nhìn thấy cô giơ tờ giấy chứng nhận phần thưởng và cười, Felix yểu điệu đập vào tay Mirthe:

 

– Đó, tôi đã nói với bồ là cô ta sẽ chỉ cười 1 cái thế này thôi mà.

 

Học với nhau cả năm trời, Felix đã dần dần không còn giữ ý với cô nữa. Bây giờ anh ta hoàn toàn giống với mấy cô bạn gái của cô, từ cái cách thoa son dưỡng môi cho đến kiểu nói chuyện ngồi lê đôi mách. Mirthe liếc qua dòng chữ trong giải thưởng rồi đưa tay lên bịt miệng:

 

– Ôi lạy Chúa, Yvonne de Philbert… Felix, bồ xem mà xem, Yvonne de Philbert. Ôi, Tan…

 

Đan mỉm cười, những người bạn ở đây không ai phát âm được cái tên cô cho ra hồn, cô luôn bị biến thành Đean hoặc Tan. Cô để mặc cho Felix và Mirthe xuýt xoa bàn cãi gì đó về chuyến đi. Hình như họ đang thỏa thuận là sẽ “bám càng” cô sang Pháp trong tuần đầu tiên. Cô nhìn lên tán lá cây sồi, nghĩ tới 1 người đang ở cách cô hơn một phần tư vòng Trái Đất…

 

Đã nhiều tháng nay cô không nhận được tin tức gì từ chính anh. Những tấm ảnh hay bức mail của cô vẫn đều đặn được gửi đi trong vô vọng. Không 1 dòng hay 1 mẩu file đáp lại. Cô tự hỏi không rõ có chuyện gì đã xảy đến với anh.

 

Tất cả những gì cô nghe về anh đều từ người khác hoặc từ những dấu hiệu mơ hồ. Lượt đọc trong blog vẫn tăng lên. Những khoản tiền lớn vẫn đều đặn chuyển vào tài khoản ngân hàng bên này. Đức chat với cô vẫn nói rằng anh qua nhà thăm hỏi ba hàng tuần. An và Thảo đều nói rằng anh luôn nhớ cô. Rõ ràng anh vẫn quan tâm tới cô. Nhưng sự im lặng của anh quả là đáng sợ.

 

Hơn bao giờ hết, cô mong mỏi khóa học hãy kết thúc thật nhanh để được trở về với anh. Cô thèm được nói chuyện với anh, nghe cái kiểu tỉnh tỉnh đâm ngang mà anh chỉ nói với riêng cô. Cô thèm được náu mình trong vòng tay của anh, cảm nhận những sợi râu nham nhám cù lên mang tai mình. Nỗi ám ảnh về những người đàn bà trước đây của anh theo thời gian tan biến. Cô nhận ra rằng anh và cô cần phải ở bên nhau đến mức nào, rằng mình đã dại dột làm sao khi quyết định rời xa anh.

 

Khoảng thời gian mấy tháng sống trong nỗi nhớ nhung khắc khoải dường như kéo dài vô tận. Nếu không bắt bản thân phải cuốn vào vòng quay học tập – thực hành liên miên, có lẽ Đan đã không chịu nổi. Cô dồn sức vào những mẫu thiết kế. Nhờ lý thuyết cập nhật và những công nghệ mới nhất, khả năng sáng tạo của cô được phát huy tối đa. Cô vượt lên 1 chút so với các bạn cùng học, những mẫu thiết kế luôn ẩn chứa tình yêu của 1 người con gái phương Đông đã thuyết phục được nhà trường. Cô đã đủ điều kiện tốt nghiệp, chỉ cần thêm 1 bản nhận xét thực tập của nhà thiết kế danh tiếng Yvonne de Philbert nữa là cô được về với người ấy…

 

Felix huơ huơ tay trước mặt cô:

 

– Hey, bồ vẫn nghe tôi đấy chứ?

 

Mirthe cười nháy mắt:

 

– Hãy quên ý định bắt cô ấy đãi bữa tối ở Ritz đi, Felix. Bồ có thấy không? Cô bạn của chúng ta đang nhớ ai đó.

 

– 2 bồ đã nói gì nhỉ? – Đan xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út, lơ đãng. Cô lấy lại tấm giấy và đứng dậy rời khỏi bóng râm của cây sồi.

 

– Chúng tôi đang nói là bồ phải học nhanh lên mà về với anh chàng tốt số đó thôi. Xem anh ta có gì này, ồ, 1 cô gái tóc đen ngọt ngào. Bây giờ thì cô gái tóc đen hãy đưa những người bạn kém may mắn này đi ăn KFC nào!

 

 

Đan cúi nhìn địa chỉ ghi trong sổ rồi đi lên cầu thang xoắn trôn ốc. Hóa ra bà bác của Lập sống trên tầng 4 của 1 tòa nhà cổ giữa trung tâm Paris, chỉ cách nơi trọ của cô 1 chặng tàu điện ngầm. Họ hàng nhà anh không có đông lắm, phần lớn mọi người đều ở Việt Nam, chỉ có bà bác cả này theo chồng sang Pháp từ năm 54. Dừng trước cửa, sửa lại chiếc ruban trên bó hoa và hít 1 hơi dài, Đan bấm chuông. Mẹ chồng nói với cô rằng bà bác đã hơn 70 tuổi nhưng vẫn nhanh nhẹn và khá… đồng bóng, cô đã gọi điện hẹn trước và đến đúng giờ, hi vọng bà không đến nỗi khắt khe.

 

 

 

Người mở cửa cho cô không phải 1 bà lão mặc quần lụa xanh đỏ như bà Huyên miêu tả mà lại là Thạch. Thạch nhìn cô, nở nụ cười buồn buồn:

 

 

 

– Sao chị lại nhìn em thế? Chị vào đi, bác đang chờ.

 

 

 

– Thạch sang từ bao giờ, sao chị không nghe ai nói?

 

 

 

– Chị vào đi đã, rồi nói chuyện sau.

 

 

 

Bà Nicole, hay tên Việt Nam là Sâm, ra đón cô cháu dâu trong bộ váy lụa dài sặc sỡ, chiếc khăn san đỏ thắm và mái tóc bạc trắng cắt tém. Bà hôn chùn chụt lên má cô, vừa khen cô xinh vừa khen bó hoa cô tặng rối rít. 2 bác cháu trò chuyện bằng những câu tiếng Việt đơn giản và chậm rãi. Bà Sâm nói xen lẫn nhiều từ tiếng Pháp, thỉnh thoảng lại tuôn ra cả câu xì xồ.

 

 

 

Trước đây, tất cả những gì Đan biết trong tiếng Pháp chỉ là cách phát âm những cái tên, nhất là tên rượu và mấy câu cửa miệng của ông thầy Eugène. Cũng may cho cô, ở chỗ bà Yvonne de Philbert có nhiều người nói được tiếng Anh. Hơn nửa tháng qua cô đã học thêm được rất nhiều điều ở nhà mốt trứ danh đó, ngoài cách làm việc chuyện nghiệp ra còn có thêm chút ít tiếng Pháp thông thường, đủ để hiểu được lời nói của bà bác chồng lúc này.

 

 

 

Được 1 lát, bà Sâm ngáp dài và đòi đi ngủ. Đan kín đáo liếc chiếc đồng hồ cổ treo tường, mới 8 giờ tối mà bà đã buồn ngủ ư? Thậm chí cô còn chưa nghe bà nhắc tới việc nấu bữa tối Việt Nam như đã dặn đi dặn lại trong điện thoại. Thạch đưa bà bác thất thường vào phòng ngủ rồi quay ra nhìn Đan đang ngơ ngác, mỉm cười:

 

 

 

– Chắc mẹ cũng nói với chị là bác hơi… đồng bóng rồi, đúng không? Bác sẽ ngủ đến nửa đêm rồi đi nghe nhạc Jazz. Mấy hôm nay cụ đang hứng làm như thế, như có cơn ấy… Thôi, chị chờ em chút, em cho mấy con mèo của bác ăn, rồi mình sẽ đi ăn tối bên ngoài.

 

 

 

Thạch lái chiếc Renault chở Đan tới 1 nhà hàng Việt Nam ở quận 13. Đan ngồi yên ngắm nhìn anh chàng phục vụ người Việt đặt những đĩa nem, nước chấm, rau sống lên bàn. Đợi anh ta cúi chào và quay đi, cô mới hỏi Thạch:

 

 

 

– Thạch chưa trả lời chị là sang đây từ bao giờ.

 

 

 

– Em sang được 4 tháng rồi.

 

 

 

– Thạch bỏ việc đi chơi sao?

 

 

 

– Không, em sang học.

 

 

 

Nhìn vẻ ngạc nhiên của Đan, Thạch gắp cho cô 1 chiếc nem rồi nói.

 

 

 

– Bây giờ em mới học tiếng thôi. Năm sau mới thi để học master.

 

 

 

– Sao Thạch đi bất ngờ thế? Chị không nghe mẹ hay anh Lập nói gì cả.

 

 

 

– Mẹ và anh Lập không biết em đi đâu đâu – Thạch cười cười, nụ cười rất lạ – Nếu chị không sang đây thì chắc cũng chẳng ai biết. Em nói bác Nicole giữ kín mà. Vừa rồi bác chỉ nói với em là nhà có khách chứ không nói là chị, nếu không em cũng tránh đi rồi.

 

 

 

– Chị không hiểu gì cả!

 

 

 

– Chị cứ ăn đi đã, rồi mình đi dạo sông Seine và em sẽ nói cặn kẽ.

 

 

 

 

 

 

 

* * *

 

 

 

 

 

 

 

2 chị em thả bước bên bờ con sông trứ danh. Làn gió lạnh từ mặt sông thổi tới làm lay động sợi lông mềm trên cổ áo len xù của Đan. Vừa mới sang tháng 11 chưa đầy 3 tuần nhưng Paris đã chuẩn bị trang hoàng mừng mùa Giáng sinh, đâu đâu cũng thấy những chùm đèn hình bông tuyết hay hoa trạng nguyên đỏ, ngay cả người thổi saxophone bên sông Seine cũng say sưa ngẫu hứng 1 đoạn bản Silent Night. Thạch lục túi lấy mấy đồng 20 cent thả vào chiếc mũ để dưới đất của người nghệ sĩ lang thang rồi quay sang hỏi Đan:

 

 

 

– Đức ở nhà có bao giờ ghen với chị không?

 

 

 

Đan cất máy ảnh rồi ngẩng lên nhìn Thạch, nhẹ nhàng trả lời:

 

 

 

– Thường thì không. Hoặc nếu ghen cũng là ghen cho vui.

 

 

 

– Tại sao lại thế nhỉ?

 

 

 

– Có thể vì chị lớn hơn Đức nhiều tuổi và nó là con trai. Đàn ông con trai thường ít ghen tị…

 

 

 

– Vậy thì tại sao em cũng kém anh Lập nhiều tuổi, cũng là đàn ông, mà em lại ghen với anh ấy nhỉ?

 

 

 

– Chuyện của Thảo à?

 

 

 

– Hình như cái gì chị cũng biết! – Thạch cười buồn, tiếp tục rảo bước – Lần này thì không chỉ vì Thảo mà vì nhiều cái khác nữa.

 

 

 

Đan im lặng, cô chờ Thạch giãi bày tiếp.

 

 

 

– Từ bé em đã thường thấy mẹ đem anh Lập ra làm gương. Hình như chuyện gì anh ấy cũng giỏi cũng hoàn hảo. Anh ấy học giỏi nhất lớp, nhất khối, được vào mấy đội tuyển thi quốc gia liền, đi thi là đoạt giải…

 

 

 

– Em cũng có giải mà.

 

 

 

– Giải 3 khác với giải nhất lắm chị ơi.

 

 

 

Đan mỉm cười, Thạch vô tình đã nhắc đến “vết thương giải 3” của cô. Tất nhiên là bây giờ cô chẳng còn cảm thấy tổn thương gì cả, cô nghe Thạch nói tiếp, giọng đều đều:

 

 

 

– Học đại học anh ấy cũng được học ở nước ngoài, được học bổng của nhà nước. Không chỉ học, anh Lập chơi cũng giỏi. Anh được vào đội bóng chuyền của trường, hiểu biết về văn thơ và lại chơi được cả guitar. Mẹ thì luôn tỏ ra quan tâm đến anh Lập hơn.

 

 

 

Đan nhớ lại… Đúng là bà Huyên luôn chăm nom đến Lập nhiều hơn.

 

 

 

– Vì anh Lập sống xa mẹ nhiều năm – Cô nói mà không chắc chắn lắm.

 

 

 

– Không phải, hồi xưa anh Lập chưa đi mẹ cũng đã như vậy rồi. Em biết tại sao, vì anh ấy rất giống ba.

 

 

 

Đan chỉ nhìn mặt cha chồng qua tấm ảnh trên bàn thờ và 1 vài tấm ảnh đã mờ ố trong album gia đình, cô thấy Lập cũng khá giống ông. Có lẽ bà Huyên tìm thấy ở Lập nhiều nét của người chồng đã khuất, người mà đã qua đời 20 năm nay nhưng vẫn khiến mắt bà sáng long lanh mỗi khi nhắc đến. Cô gật đầu, lắng nghe Thạch nói tiếp:

 

 

 

– Không chỉ là hình dáng đâu chị, tính cách ấy. Anh Lập giống ba ở cái kiểu nhiều khi cộc lốc nhưng lại rất dịu dàng. Em thì không được như vậy.

 

 

 

– Em lại có cái sôi nổi cởi mở của mẹ.

 

 

 

– Nhưng các cô đều thích anh Lập hơn, dù nhiều người quen biết em trước. Chị yêu anh ấy. Rồi Thảo cũng thích anh ấy hơn em. Rồi Ánh cũng thế.

 

 

 

Đan quay lại nhìn em chồng 1 thoáng:

 

 

 

– Thảo không thích anh Lập hơn em đâu, chỉ đối với anh ấy tự nhiên hơn với em thôi. Vì anh Lập không có tình ý với Thảo như em…

 

 

 

– Chị hiểu anh Lập như vậy sao lại bỏ anh ấy mà đi?

 

 

 

Đan làm như không nghe được câu nói của Thạch, cô hỏi tiếp:

 

 

 

– Mà em biết Minh Ánh à?

 

 

 

– Em với Minh Ánh quen nhau từ lâu rồi. Qua em, Ánh mới quen anh Lập. Bây giờ thì em biết là cô ta cố tình làm quen với em để mồi chài anh ấy. Nhưng hồi trước thì em ngu muội hơn nhiều…

 

 

 

Ngừng lời trong khi chân vẫn bước chầm chậm, Thạch nhìn xuống mũi giày. 1 lát sau anh lên tiếng như thú tội:

 

 

 

– Thật ra em tồi lắm chị ạ…

 

Lập rời máy tính đến bên cửa sổ nhìn xuống. Phải 2, 3 tuần nay anh không về Hà Nội, khung cảnh đường phố khiến anh thấy lạ lẫm. Trời bắt đầu vào đông, những cành cây trụi lá trông thật ảm đạm. Dưới đường, những chiếc xe máy phóng đi lầm lũi, những người ngồi trên đó co ro trong những chiếc áo khoác to dày tối màu. Dù phòng có điều hòa nhiệt độ, Lập vẫn cảm nhận được sự tê tái, không phải vì gió bấc bên ngoài mà vì thứ anh vừa thấy…

 

Anh nhìn vào bức ảnh gia đình ở bàn rồi ngước lên những khung ảnh treo trên tường. Thạch đang đứng bên cạnh anh, tươi cười cắt băng khánh thành 1 khu resort, tươi cười nhận cúp trong giải bóng đá toàn công ty, tươi cười cả khi xung quanh vẫn là bề bộn công trường. Giờ đây, có lẽ anh sẽ chẳng còn cơ hội nào gặp và nhìn thấy nụ cười trên gương mặt bầu bầu của nó nữa.

 

Gần như ngay sau câu chất vấn đầu tiên, Lập đã biết em ruột mình đứng về phía Thìn “ngựa” trong việc triệu tập đại hội cổ đông bất thường. Đó thực sự là 1 cú sốc với anh. Từ trước đến nay Thạch luôn tỏ ra là 1 đứa em hiền lành, biết nghe lời và tận tụy với công việc, Lập không thể tưởng tượng được rằng nó lại góp 1 tay trong chuyện đấu đá tráo trở này.

Tất nhiên, cuộc họp mà Thìn “ngựa” hẳn đã chuẩn bị khá công phu đó đã kết thúc không như hắn mong muốn. Lập đã đỡ được tất cả những ngón đòn và lường trước được hầu hết các thủ đoạn của Thìn, kể cả việc hắn lôi chuyện vợ chồng anh ra bóp méo. Anh đã đưa ra bằng chứng về việc Thìn “ngựa” có liên hệ mật thiết với Kim Dung và liên doanh với lão Lương. Thậm chí anh còn gần như chứng minh được rằng những bất ổn trong quá trình thi công Bãi Hạc có dính dáng tới hắn, kể cả vụ Thạch bị đâm xe máy.

Chỉ đến lúc ấy, Thạch mới tỉnh ra và lên tiếng về việc Thìn “ngựa” đã dùng thủ đoạn thâu tóm cổ phần nhằm lật đổ Lập. Mọi việc kết thúc chóng vánh sau đó khi cả ông Định, An và Thạch đều đứng về phía anh. Lập dùng những bằng chứng về việc Thìn phạm pháp để ép hắn nhượng lại số cổ phần trong tay và rời bỏ chức vụ hành chính ở công ty. Về sự nghiệp, không còn nguy cơ nào đe dọa làm Lập phải lo lắng. Nhưng Thạch thì bỏ đi biệt tích. Em trai anh chỉ để lại 1 bức thư xin lỗi mẹ, xin lỗi anh, mong mọi người đừng lo lắng đi tìm và hứa sẽ quay trở về khi anh nguôi giận.

Lập không giận em trai. Anh dành thời gian ngẫm nghĩ lại những gì mình đã làm và nhận ra mình cũng góp 1 phần lỗi khi Thạch trở nên thế. Anh thu mình lại hơn nữa và chỉ biết bám víu vào những kỷ niệm cũ. Anh uống rượu thường xuyên hơn, ngồi im lìm hàng tiếng nghe những chiếc đĩa The Beatles quay đi quay lại và lặng lẽ ngắm những bức ảnh mà Đan gửi.

Cô thường chụp những đồ vật và khung cảnh xung quanh. Cái cốc sứ uống trà, hộp kim chỉ và những chiếc khuy, chiếc ghế băng trong khuôn viên trường học, những tấm poster quảng cáo trên phố… Anh mê mải nhìn và tưởng tượng ra cô đang ở bên cạnh hoặc vừa ghé mắt, chạm tay vào chúng.

Mấy tuần trở lại đây anh không thấy ảnh được đưa lên blog thường xuyên nữa. Phải mươi ngày anh mới nhận được 1 bức mail của cô. Mail không có tiêu đề, cũng có vẻ ngắn hơn trước đây vì những con số báo dung lượng bytes ít ỏi. Anh tự hỏi, với những bức thư thưa ngắn dần, có phải Đan đang chuẩn bị cho việc cắt đứt thật sự, và bức mail anh vừa nhận có phải lá thư cuối cùng… Anh vẫn không dám mở thư vì sợ phải đọc những lời cay đắng phũ phàng. Anh đánh dấu đã đọc như thường lệ, lòng trĩu nặng cảm giác cồn cào.

Đến hôm nay lên mạng, nhìn thấy dấu hiệu rằng blog của 2 vợ chồng có ảnh mới, anh đã khấp khởi mừng vui và ngay lập tức vào xem. Đan chỉ gửi duy nhất 1 bức với dòng chú thích “Farewell party” (tiệc chia tay), không phải đồ vật hay phong cảnh mà là ảnh chụp chính cô… Bức ảnh đã làm tim anh tan nát.

Trở lại bàn, đọc lại 1 lượt tờ đơn ly hôn mới ra khỏi máy in còn ấm sực, anh trầm ngâm 1 lát rồi rút bút ký tên. Cho tờ giấy vào 1 chiếc phong bì lớn dán lại, anh viết địa chỉ của Đan ở London, đóng nắp bút, ngắm mãi chiếc nhẫn cưới trên ngón tay. Có tiếng gõ cửa, tiếng của An, anh vội lật 1 tập hồ sơ cũ nhét chiếc phong bì vào rồi ra mở cửa. An hớn hở:

– Biết tung tích cu cậu rồi!

Lập hiểu bạn đang nói đến ai. Anh tựa vào ghế, hỏi gọn lỏn:

– Ở đâu? Làm gì?

– Paris. Tự hành hạ bản thân bằng cách hầu hạ dạ vâng bà bác cậu.

– À, cái bà đồng bóng! Tôi mới gặp 1 lần đã muốn điên đầu lên rồi – Lập tặc lưỡi với vẻ kinh hãi – “Đừng gọi ta là Sâm, hãy gọi là Nicole”, “Sao cháu không cạo râu cho sạch sẽ và hút thuốc cho giống bố cháu” vân vân…

– Hà hà, ở với bà ấy cũng là 1 sự trừng phạt kinh khủng, nhỉ.

– Thôi, biết nó không làm gì nông nổi nữa là được rồi, tí nữa tôi sẽ gọi điện để bà giáo ở nhà yên tâm. Cứ để 1 thời gian cho nguôi nguôi đi. Bây giờ mà nó về thì tôi cũng chẳng biết làm thế nào cho tự nhiên.

– Cậu không nọc ra mà dần cho là may rồi. Mẹ, ai mà ngờ được nó đổ đốn ra thế. Biết là cũng chỉ ngựa non háu đá, bực tức dồn nén rồi bị thằng mặt ngựa nó xúc xiểm thôi. Nhưng mà đầu óc gì ngu muội đến nỗi…

– Cũng tại tôi vô tình làm nó tự ái.

– Nhưng tự ái gì thì tự ái cũng phải biết thiệt hơn chứ! Đằng này lại nghe thằng ngựa với con nặc nô kia nó tán vào xong rồi… Cứ nghĩ đến cảnh nó tông tốc nói chuyện của mình ra cho cả lũ bẩn tính kia là muốn cho 1 trận!

– Thôi nào, anh lại quá khích rồi đấy! Bao nhiêu năm rồi không bỏ. Thế này làm sao tôi giao mọi việc cho anh được.

– Cậu nói… nói cái gì đấy?

– Tôi định từ cái chức tổng, nhượng bớt cổ phần cho anh lên chủ tịch.

– Chú mày… chú mày đùa đấy à? – An há hốc mồm, gương mặt khắc khổ giật giật, đôi mắt đầy nếp nhăn chứa đầy vẻ sửng sốt.

– Nghe giống đùa lắm hay sao?

– Đang yên đang lành lại… Làm thế để… để làm cái gì?

– Thấy chán thôi, đấu đá bon chen mãi rồi chả còn người thân nào.

– Con bé kia nó sắp về rồi.

– Không về đâu. Anh nhìn này…

Lập xoay máy tính về phía bạn. Đó là ảnh Đan. Cô đứng trong khung cảnh nhộn nhạo của 1 bữa tiệc, đang cười rất dịu dàng, vai quàng 1 chiếc khăn lụa thật rộng màu hồng nhạt với 1 dãy trái tim mạ bạc gắn ở góc.

– Con bé này ăn bơ sữa hợp hay sao mà càng ngày càng kháu quá! – An tặc lưỡi – Ảnh này thì có gì mà cậu bảo nó không về?

– Anh nhìn kỹ bên cạnh đi.

Cạnh Đan là 1 anh chàng người Âu có mái tóc bạch kim mặc 1 bộ vest đen áo sơ mi phanh cúc trễ nải khoe bộ ngực trắng ởn, anh ta đang nhìn cô, cười rất tươi. 2 người không chạm vào nhau nhưng ánh mắt và nụ cười đã nói lên tất cả.

– Làm sao? Bạn bè cùng dự tiệc chứ có cái gì.

– Không. Không phải bạn thường đâu.

– Nó nói với cậu thế à?

– Tôi sang, thấy tận mắt.

– Hả, cậu sang? Sang đấy bao… bao… bao giờ?

– Hồi trước Tết.

– Từ hồi đấy? Sao không nói gì với tớ?

– Tôi sang nhìn 1 cái rồi về luôn. Nói với anh làm gì… Mà thôi, tôi vừa ký đơn rồi – Lập rút chiếc phong bì lớn giơ lên – Gửi chuyển phát nhanh cho kịp trước khi tốt nghiệp. Nàng đỡ phải đi đi về về. Tôi cũng đỡ đắng họng.

– Cậu biết tại sao tớ lại biết tung tích thằng cu Thạch không? Vợ cậu nó đi thực tập bên Paris, đến thăm bà bác cậu nên mới phát hiện ra đấy.

– À, thực tập tận bên đấy? Thảo nào mấy tuần nay mới thấy gửi ảnh.

– Cậu khoan khoan để suy xét đã. Nó có thằng khác thì còn đi thăm bác chồng với lo cho em chồng làm gì? Mà cậu yêu nó chết được thế này…

– Thôi, tôi phải đi ăn trưa, anh cũng đi ăn đi. Hôm trước tôi nghe chị Thu kêu chuyện dạ dày dạ mỏng của anh lắm.

– Ôi giời, mẹ bổi đấy thỉnh thoảng lại kêu cho có chuyện ấy mà. Nói nốt việc này đi. Cậu đừng đi vội, để tôi gọi điện hỏi nó luôn. Bên đấy bây giờ là sáng sớm, nhưng kệ…

An chộp lấy điện thoại bấm số di động của Đan rồi bật loa để cả 2 cùng nghe. Có 1 giọng phụ nữ lạ hoắc thưa máy.

– Vui lòng cho tôi nói chuyện với bà Đan Nguyễn.

– Tan không dùng số máy này nữa, cô ấy vừa đi khỏi. Tôi có thể chuyển lại lời nhắn hoặc ông hãy gọi cho số máy của ông Schneider, Felix Schneider…

Không để côgái trong điện thoại kịp đọc số, Lập với tay ấn dập máy.

– Anh nghe rõ chưa? Felix. Hắn tên là Felix Schneider.

Trước khi chung vốn kinh doanh với Lập, An đã từng làm thuê cho 1 ông chủ người Đức, anh văng 1 câu chửi tiếng Đức:

– Schaisse, thợ may thành đạt! Mẹ, tên thằng này nghe đã thấy bốc mùi vải vóc lượt là rồi. Lẽ nào nó thích đứa cùng nghề?

 

– Thôi, anh đừng suy đoán nữa. Tạm thời từ mai anh lên quyền tổng giám đốc. Sẽ làm thủ tục nhượng cổ phần sau. Bây giờ tôi cần yên tĩnh.

Đan xuống taxi, kéo hành lí đến bên cổng bấm chuông. Chân tê dại còn lưng thì ê ẩm, cô vừa mới trải qua 1 chuyến đi mệt mỏi. Xuống sân bay xong, cô bắt xe đi thẳng về đây, không báo cho ai. Đã quá 3 rưỡi sáng, có lẽ mọi người trong nhà đã ngủ cả rồi.

– Trời, cô Đan… Cô về sao không gọi cậu với bà đi đón? – Chị giúp việc ồ lên, cầm ngay lấy tay kéo của chiếc vali – Cô để tôi…

2 người đi trên con đường trải sỏi giữa 2 hàng cau, gió đông bắc thổi mạnh làm những tàu lá cau kêu ràn rạt. Đan thở ra, cô đã về nhà thật rồi!

– Mẹ cháu với anh Lập ngủ rồi phải không cô?

– Bà thì ngủ rồi, cậu Lập vẫn thức, đang xem bóng đá dưới nhà đấy… Bà ơi, cậu Lập ơi… Cô Đan về!

Lập hiện ra ở bậc thềm, anh nhìn cô trân trối. Đan bước lên đứng trước mặt anh, thở ra nhẹ nhõm:

– Cuối cùng cũng đến nhà. Có lẽ anh nên làm băng chuyền từ cổng vào đây!

Dang tay ôm cô nhè nhẹ, anh nói nhẹ nhàng:

– Em đã về!

Chất giọng nhạt nhẽo của anh làm Đan thấy gờn gợn, nhưng cô chưa kịp nói gì thì đã thấy bà Huyên từ trong phòng đi ra, vẫn đang cho tay vào chiếc áo choàng bông bà đã nói 1 hơi:

– Trời ơi, con về sao không báo để mọi người ra đón. Mặt mũi tái mét rồi. Kìa, bỏ ba lô xuống đi chứ. Ăn uống gì chưa? Lập đưa vợ đi nghỉ luôn đi. Chào hỏi nghi lễ gì để mai. Chị Khán pha trà sâm mang lên phòng cho cô.

1 lát sau, cốc trà sâm bốc khói nghi ngút đã được đặt trên đầu giường, Đan đã thay chiếc áo khoác dạ dài bằng 1 bộ pijama nỉ. Cô uống 1 ngụm trà nóng nhìn Lập đang ngồi khoanh tay ở chiếc ghế đệm. Anh mặc áo len màu xám với sơ mi sọc xanh bên trong, trông anh già và trầm lặng.

Đan lục vali lấy ra 1 chiếc hộp thiếc rất to, bên trong hộp lèn đầy vải vụn. Nhấc 1 cái bao bằng bìa cứng ra, cô chìa cho anh:

– Em có quà cho anh. Baby, You’re a rich man. Bản này Beat chơi trong Magical Mystery Tour năm 1967.

Lập cầm lấy, rút chiếc đĩa than ra khỏi bao giấy bìa. Cô hẳn đã mệt óc để nghĩ cách bảo quản nó trong cả 1 chặng đường dài với hàng đống đồ quăng quật. Anh nhếch môi, cô vẫn còn nghĩ đến anh ư?

– Cảm ơn em. Nhưng bây giờ anh không giàu nữa rồi.

Đan nhìn chồng, ngay từ lúc đầu cô đã thấy anh rất lạ. Chẳng lẽ việc làm của Thạch để lại hậu quả nghiêm trọng đến vậy.

– Em đã gặp Thạch ở Paris.

– Anh biết. Lúc trưa An đã nói với anh.

– Anh có còn giận Thạch không?

– Không.

– Hôm trước khi về, em có nói chuyện với anh An, thấy anh ấy bảo mọi việc ở công ty vẫn tốt. Vậy sao…

– Vẫn tốt. Anh chỉ trao lại chức vụ và cổ phần cho An thôi. Anh muốn  nghỉ ngơi 1 thời gian.

Đan còn chưa kịp nói gì thì anh đã ngả xuống đệm ghế, với tay tắt đèn rồi lên tiếng trong bóng tối, giọng trầm trầm:

– Em ngủ đi 1 giấc.

– Em muốn nằm với anh.

Bóng tối làm Đan nói ra câu đấy dễ dàng. Cô ngồi xuống mép ghế, khẽ chạm vào vai anh.

– Ghế này chật lắm – Lập trở mình tránh tay cô.

– Giường rộng mà.

– Anh buồn ngủ rồi.

Đan trở lại giường. Cô không hình dung được buổi hội ngộ lại diễn ra thế này. Chuồi người vào chiếc chăn lạnh toát, cô thì thầm:

– Em rất nhớ anh.

Lập mở mắt trừng trừng trong bóng tối. Anh đã xúc động đến mức bủn rủn chân tay khi thấy cô xuất hiện trên bậc thềm. Đan hơi xanh vì chuyến đi nhưng vẫn đầy sức sống. Khi cô ôm anh, mùi thơm quen thuộc của loại nước hoa cô hay dùng khi còn ở nhà thoang thoảng làm anh váng vất. Nhưng cũng ngay lập tức anh cũng nhận thấy mùi của chuyến bay, thứ mùi lạnh lẽo khô khan. Anh đã biết cô về làm gì rồi. Lá đơn ly hôn anh vừa gửi hồi tối đã không kịp đến tay cô và cô phải trở về tận đây để…

– Em biết anh chưa ngủ.

Lập giật mình, hình như anh vừa thở dài. Với tay bật chiếc đèn đọc sách, anh nhìn về phía giường, cô đang ngồi, mái tóc dài buông xõa. Anh nói tỉnh:

– Đội anh bắt vừa mới thua 0-4. Chúng nó đá như bọn chân gỗ, thằng trọng tài thì thiên vị rõ ràng…

– Anh không có gì để nói với em nữa sao?

– Anh thấy tóc em dài ra. Và em về sớm hơn dự định 1 tháng.

– Em đã đủ điều kiện tốt nghiệp. Còn tóc thì từ hồi sang em không cắt.

– Chẳng lẽ tiền anh gửi không đủ để em cắt tóc lấy 1 lần?

– Đủ để cắt mỗi ngày 1 lần. Nhưng như thế thì nhiều quá.

– Em béo lên đấy. Anh ta chăm sóc em tốt hơn anh.

– Anh nói gì cơ? Anh ta nào?

– Anh chàng tóc bạch kim của em.

– Anh muốn nói đến Felix á?

– À, anh ta tên là Felix, nghĩa là thành công thì phải! Hắn ta đẹp trai, nhưng có vẻ hơi lép kẹp. Hay em ăn tranh hết của hắn.

– Anh chỉ nhìn ảnh mà không hề đọc mail của em, đúng không?

Không để ý đến lời Đan, Lập ngồi dậy tiến đến bên giường nhìn cô bằng cặp mắt phê phán, giọng anh mỉa mai:

– Chết thật, đúng là em ăn tranh hết của hắn rồi. Thảo nào anh thấy má em phúng phính thế, khổ thân hắn!

– Felix chỉ là bạn học của em thôi. Anh ta là…

– Bạn học mà chờ nhau đi học, ôm hôn nhau, nắm tay dắt nhau? – Lập vụt trở nên giận dữ – Lại còn đội mũ vuốt tóc nhau tình tứ nữa.

Đan ngẩng lên nhìn ánh mắt sắc lạnh của anh. Cô lục lại trí nhớ. Đúng rồi…

– Anh đã sang chỗ em! – Giọng cô không ra reo cũng không ra hét.

– Phải rồi, tôi đã như 1 thằng rồ vác cái xác không sang đấy với ý nghĩ là rồi tôi sẽ lôi bằng được cô về.

– Từ hôm đó anh không còn đưa ảnh lên nữa, cũng không đọc và viết mail…

– Tôi đã quá tự tin rằng cô không thể thiếu tôi được. Nhưng tôi đã phải trả giá cho cái thói chủ quan của mình. Cũng đáng đời tôi thôi!

– Anh vẫn không bỏ được cái tính suy diễn hồ đồ – Đan đứng phắt dậy, nhanh đến nỗi đầu cô húc cả vào ngực anh.

Lập lùi ra 1 bước nhưng theo quán tính, tay anh lại giữ lấy khuỷu tay cô. 4 mắt chạm nhau. Mắt Đan long lanh như cười. Cô kiễng chân áp đôi môi mềm mại vào môi anh, thì thầm:

– Anh chẳng hiểu gì cả…

Đúng là Lập không hiểu gì thật! Anh bị cuốn vào nụ hôn nồng nàn của cô. Lưỡi cô nghịch ngợm vờn lưỡi anh, mái tóc dài của cô quấn quýt trên ngực anh. Anh ghì riết lấy eo cô bằng 2 cánh tay rắn chắc, nụ hôn trượt dần xuống. Cô thì thầm trong hơi thở:

– Anh đúng là chẳng hiểu gì cả, ông già ạ!

Đang mê mẩn vùi mặt vào ngực cô, Lập chợt khựng lại. Anh tự hỏi từ bao giờ cô có cái kiểu chủ động chết người này? Và cô đang gọi anh là gì? Ông già ư? Anh quá già với cô sao? Nghĩ đến đây, anh đẩy cô ra. Phải rồi, cái gã tóc bạch kim kia trẻ trung duyên dáng biết bao! Nhìn cô bằng ánh mắt gần như ghê tởm, anh gằn giọng:

– Tôi không muốn thấy mặt cô nữa!

 

Rồi không để cô kịp phản ứng, anh bỏ hẳn ra ngoài hành lang, sập cửa lại. Lát sau Đan nghe tiếng xe và tiếng đóng cổng. Chưa đến 6 giờ, trời mùa đông vẫn còn tối nhờ nhờ.

 

An há hốc miệng khi thấy người xuất hiện trước mũi xe mình là Đan. Anh mở cửa xe bước xuống, người lái xe đánh tay lái vòng vào hầm đỗ.

– Làm sao mà anh như thấy ma thế? Em là Đan đây mà!

– Em về từ… từ… bao… giờ – Mỗi khi bất ngờ quá là An lại mắc tật nói lắp, anh nhìn Đan ngơ ngẩn – Mới hôm qua anh còn gọi điện cho em! Nghe cô gái nào đấy bảo em vừa đi khỏi…

– Thì em ra sân bay để về đây mà. Cô đó là Mirthe, bạn cùng nhà với em mấy tháng cuối. Anh gọi em có việc gì à?

– Ừ, việc nghiêm trọng đấy!

– À, thế thì em biết rồi. Hết sức nghiêm trọng – Đan cười cười – Đầu giờ làm việc em đã đến ám công ty anh cũng vì nó đấy.

2 người bước vào thang máy đi lên tầng. Theo An rẽ vào căn phòng có đề chữ phó tổng giám đốc, Đan hỏi nhỏ:

– Em tưởng anh thay anh ấy? Sao anh không vào phòng kia?

– Nó nói với em rồi à? Vừa mới nói miệng là thay hôm qua thôi. Anh cũng đã đồng ý đâu. Phòng của anh ấm cúng ngọt ngào hơn, thư ký lại trẻ trung tươi tắn. Chứ sang kia đi hết cái phòng thì ngang đi bộ 1 vòng hồ Gươm, con mẹ thư ký thì vừa già vừa lắm điều… y như vợ anh ở nhà.

Đan cười, theo tay chỉ của anh ngồi xuống chiếc ghế xoay. Đợi cô thư ký mang trà xong đi ra, cô mới khẽ đung đưa cái ghế:

– Hồi sát Tết anh ấy sang chỗ em.

– Ừ, hôm qua anh vừa mới biết xong. Cu cậu lẳng lặng sang rồi lại lẳng lặng về. Kín như bưng!

– Anh ấy thấy em với 1 anh bạn.

– Felix Schneider. Tóc bạch kim, ăn mặc chải chuốt.

– Anh cũng biết?

– Hôm qua nó cho anh xem ảnh. Cái ảnh em quàng khăn hồng dự tiệc ấy. Còn tên thì lúc anh gọi cho em, cô Mít kia nói.

– Mirthe nói thế nào ạ? Em vội đi nên không kịp giải quyết vụ điện thoại, để đấy cho Mirthe thanh toán hộ…

– Cô ấy bảo là em vừa đi khỏi, có gì thì gọi cho số của Felix Schneider.

– Sao anh không gọi luôn cho số đó?

– Đã kịp nghe số mấy đâu. Vừa mới nói đến chữ Mr. Schneider là thằng cu với tay dập luôn máy rồi.

– Đấy là bạn học của em. Anh chàng này là dân… gay. Bọn em coi như bạn gái ấy mà. Hôm qua anh ta đưa em ra sân bay.

– Ừ, anh cũng không tin là em yêu cái thằng ẻo lả đấy. Thằng bạn anh thì điên đảo vì tình, của đáng tội, em là mối tình thật sự, tình đầu kiêm cuối, tóm lại là mối tình lớn trong đời nên nó không biết suy xét gì nữa…

– Sáng sớm nay anh ấy đùng đùng bỏ đi, chẳng để em giải thích lấy 1 câu.

– Chắc lại đi làm ẩn sĩ suối Mơ rồi. Từ hồi có chuyện thằng Thạch, cu cậu định cư dài hạn trên đấy, thỉnh thoảng mới về Hà Nội.

Nhắc đến Thạch, Đan thoáng đăm chiêu:

– Đến bây giờ em vẫn không tin được là Thạch đã làm thế.

– Em mà nhìn thấy nó lúc họp cổ đông thì còn không tin nữa. Trước bàn dân thiên hạ, nó cư xử không ra thể thống gì…

– Em có nghe Thạch kể qua qua.

– Nó có dám kể cặn kẽ khối ra đấy! Thằng Thìn “ngựa” kia nói gì về chuyện chồng em với em rồi chồng em với cô ả Minh Ánh, toàn chuyện rác rưởi mà nó cũng gật đầu đồng tình. Mẹ, xin lỗi em, ngu ơi là ngu! Mà cũng tại bọn anh không để ý đến nó, cứ nghĩ nó hơi tồ nhưng cũng hiểu biết. Hóa ra lại trẻ con không thể tưởng được.

– Chuyện qua rồi, anh cũng đừng trách Thạch. Sáng nay nói chuyện, mẹ em cũng tự trách mình nhiều vì để Thạch ghen tị ấm ức ngấm ngầm từ bé mà không biết.

– Ừ, thôi, rồi cũng đâu vào đấy cả thôi. Cu cậu cũng nhận ra sai lầm rồi.

– Giờ còn ông anh nữa, không biết có nhận ra sai lầm không – Đan thở dài, cười với ông bạn chồng – Liệu em có nên thử thi gan với chàng mấy hôm không anh nhỉ?

– Cô cậu thi gan nổi không? Thi gan từ lúc mới cưới rồi còn gì!

 An nhìn gương mặt đỏ hồng của Đan cười 1 tràng dài sảng khoái rồi lảng sang chuyện khác:

– Em về hẳn đấy chứ hả? Sao bảo học đúng 1 năm?

– Em học dồn để nhanh về.

– Ừ, em mà không về thì nhận được đơn ly hôn nó ký sẵn gửi tận cửa rồi. Vừa đem giao cho bọn chuyển phát nhanh hôm qua đấy!

– Đúng là cái thói suy diễn… – Đan cau mặt – Đánh chết không chừa!

– Ha ha, cô lại chả chết mê chết mệt vì cái thói đấy ấy chứ! Thế sắp tới em định làm gì? Bằng master có dùng ngay không hay để bọn anh mượn đem bày làm cảnh ở sảnh mấy hôm?

– Em sẽ mở 1 công ty thiết kế và may riêng. Tiền anh ấy chuyển vào tài khoản bên kia của em vẫn còn, lại thêm 1 ít tiền em kiếm riêng nữa. Chắc là đủ.

– Không đủ thì bảo anh. Nó nói là nhượng cổ phần cho anh rồi, anh lấy chỗ đấy đem đầu tư cho vợ nó, cho nó chết!

Đan cười, cô đứng dậy:

 

– Thôi, em phải về qua nhà em đã. Ba em vẫn chưa biết con gái rượu về đâu!

 


 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+