Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Còn Chút Gì Để Nhớ – Chương 07-08 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 7

Cái “quyết định mới” đó nó đến một cách rất tình cờ.

Một trong những công việc đầu tiên của tôi ở cái đất Sài Gòn này là mua một chiếc xe đạp.

Có xe đạp, tôi mới có thể đi lòng vòng trong thành phố cho quen đường
quen sá, rồi đi thi, thi đỗ lại còn phải đi học. Đâu có thể bắt dượng
tôi nghỉ làm để chở tôi đến trường hằng ngày được.

Tôi tính mua
xe mới nhưng dượng tôi can. Dượng tôi bảo mua xe mới đắt tiền có khi
lại gặp đồ dỏm, để mua từng bộ phận về ráp cho chắc ăn.

Hôm thì dượng tôi mua về cặp niềng, hôm thì cái pê-đan, hôm thì cái sườn xe, mỗi ngày một thứ.

Cái sườn xe cũ mèm, thoạt trông đã thấy ngứa con mắt, nhưng dượng tôi
bảo ngó vậy chứ nó rất tốt, sườn mới ngoài tiệm không sánh được. Rồi
dượng dúi vào tay tôi một lon sơn bảo tôi sơn lại sườn xe.

Tôi ngồi cạo cho hết lớp sơn cũ mất đúng một buổi. Xong tôi xoay trần ra, bắc đầu “tân trang” lại cái sườn.

Lần đầu tiên làm “thợ”, trông tôi thật hách! Tôi hành nhỏ Lan Anh mệt xỉu. Chốc chốc tôi lại kêu:
– Lan Anh ơi, châm giùm anh điếu thuốc!
– Lan Anh ơi, rót cho anh cốc nước!
Nó chạy vô chạy ra, mặt nhăn như khỉ:
– Bữa nay anh giống như một ông vua!
Tôi cười:
– Tay anh dính đầy sơn, em không thấy sao?
Nó vừa kê cốc nước vào miệng tôi vừa nhận xét:
– Em chưa thấy ai như anh! Làm có chút xíu mà quẹt sơn đầy người!
– Lát nữa anh lấy xăng chùi!
Cũng may tôi cởi trần chứ không tiêu đời cái áo.
Tôi sơn cái sườn xe cẩn thận như hồi nhỏ tập vẽ bản đồ. Tôi o bế từng nhát cọ, tính sơn thật đẹp, chiều khoe với dượng tôi.

Đâu đó xong xuôi, tôi phơi cái sườn xe trước sân cho mau khô. Chốc chốc
tôi lại chạy ra ngắm “công trình” của mình. Dưới ánh nắng mặt trời, màu
xanh dương lấp lánh trông thật đẹp. Tôi phục tôi quá xá. Giờ chỉ còn
nhờ dượng tôi kẻ thêm vài đường chỉ trắng chạy dọc thân xe nữa thôi. Thế
là có thể gắn bánh vào, tra dĩa, lắp ghi-đông và yên tâm “phóc” lên
yên!

Lần thứ ba ra thăm “công trình”, tự nhiên tôi thấy có điều gì là lạ. Cái sườn xe bỗng dưng trông giống như con ngựa vằn!

Tôi bước lại gần và tái mặt khi nhìn thấy trên sườn xe hành chục vết
xây xát, vết nào vết nấy to bằng ngón tay cái. Thế là tiêu ma cái “công
trình” tim óc của tôi!

Tôi sửng sốt nhình quanh và chợt trông thấy thằng Tạo. Nó đang đi lững thững về nhà, trên tay vung vẩy một ngọn roi.

Tôi liền đuổi theo và bắt gặp nó chỗ cửa lưới. Thấy tôi, nó giấu biến cây roi ra sau lưng.

Tôi chìa tay ra, giọng hầm hầm:
– Đưa cây roi ra!
Nó khăng khăng không chịu đưa. Tôi vòng tay ra sau lưng nó giật lấy cây
roi. Cái thằng thật lì lợm, nó dùng cả hai tay giữ lấy cây roi, môi mím
chặt. Tôi nổi sùng nghiến răng giật mạnh một cái. Thằng Tạo đành phải
buông tay. Nó khóc thét lên.

Mặc cho nó khóc, tôi đưa ngọn roi
lên sát mắt và đúng như tôi nghĩ, ngọn roi loang lổ những vệt sơn. Đích
thị là nó đã dùng cây roi khốn kiếp này quệt vào cái sườn xe.

Tôi ngẩng đầu lên tính hỏi tội nó nhưng tôi chưa kịp mở miệng đã thấy
quai hàm cứng đơ. “Bà chằn” không biết xuất hiện từ lúc nào, đang đứng
sau tấm cửa lưới lặng lẽ nhìn tôi bằng ánh mắt sắc như đao. Vẫn dáng
đứng hai tay chống nạnh với vẻ du côn muôn thuở.

Có lẽ tiếng
khóc của thằng Tạo đã làm kinh động giấc ngủ của “bà chằn” trong hang
sâu! Tôi nghĩ thầm và bất giác lùi một bước theo… bản năng sinh tồn!

Trâm hất mặt về phía tôi:
– Anh ỷ lớn ăn hiếp con nít hả!
– Tôi có làm gì nó đâu!
– Không làm sao nó khóc?
– Tôi mượn cây roi…
– Anh mượn roi làm gì?
Tôi khịt mũi:
– Để coi thử…
Trâm quắc mắt, hệt hai cái đèn pha:
– Roi có gì mà coi?
Tôi chìa cây roi ra:
– Chị coi đây nè! Tôi sơn cái sườn xe cả buổi, thằng Tạo nó lấy cây roi này nó quệt hư hết trơn!
Trâm lạnh lùng:
– Hư thì sơn lại!
Cái kiểu ăn nói ngang như cua của nó khiến tôi tức nghẹn họng:
– Chị… chị…
Đột nhiên Trâm cười toe:
– Tôi bằng tuổi anh, anh đừng kêu tôi bằng chị!
Lần đầu tiên tôi thấy Trâm cười với tôi. Và cũng lần đầu tiên tôi nghe
nó nói được một câu đàng hoàng. Cơn giận trong tôi đã giảm được phân
nửa. Tôi hỏi lại:
– Vậy chứ kêu bằng gì?
– Kêu bằng tên thôi!
Trong khi tôi đực mặt ra thì Trâm hỏi tiếp:
– Bộ anh giận tôi lắm hả?
Tôi ấp úng:
– Đâu có.
Trâm lại cười:
– Tôi hỏi chơi vậy thôi chứ con Quỳnh nó nói là anh không biết giận ai bao giờ.
Tôi giật thót, miệng ậm ừ cho qua:
– Ừ… ừ…
Không để ý đến vẻ mặt sượng sùng của tôi, Trâm nói tiếp:
– Tại tôi thấy bộ tịch anh khù khờ, tôi chọc chơi cho vui. Bữa nay trở
đi tôi không ăn hiếp anh nữa đâu, nếu có cũng in ít thôi!
Nó chọc
tôi, tôi rầu thúi ruột, vậy mà nó bảo cho vui. Nhưng nghe nó hứa sẽ bớt
ăn hiếp tôi, tôi hơi mừng mừng. Vì vậy khi nghe nó rủ:
– Tối nay anh qua nhà tôi chơi nghen!
Tôi gật đầu liền. Nếu Trâm không rủ, chẳng biết đến bao giờ tôi mới thực hiện được ý định của mình.
Nó còn “dụ khị” tôi:
– Tối nay mẹ tôi làm kẹo đậu phộng, ngon lắm!
Tôi sáng mắt lên:
– Tôi khoái kẹo đậu phộng lắm! Hồi nhỏ tôi ăn cắp, à không, tôi xin tiền mẹ tôi mua kẹo đậu phộng ăn hoài!
May mà tôi nói nhanh, giọng tôi lại hơi khó nghe, nên Trâm không nghe
kịp, chứ nếu nó biết tôi hồi nhỏ hay ăn cắp tiền mẹ tôi, tôi chỉ có nước
độn thổ. Nó chơi ác nó nói với Quỳnh nữa chắc tôi khăn gói về quê sớm.
Làm như Trâm đọc được ý nghĩ tôi hay sao, tự nhiên nó nhìn lên trời nói bâng quơ:
– Giờ này con Quỳnh theo mẹ tôi đi giỗ rồi, tối mới về.

Trong khi Trâm còn đang nghiên cứu khí tượng trên trời, chưa kịp nhìn
xuống đất, tôi len lén chuồn về nhà. Đứng lại đó, nó nổi hứng nhắc lại
chuyện “Cô láng giềng” bữa trước, chắc tôi xỉu! 

Chương 8

Lần đầu tiên qua nhà bác Tám, tôi không dám đi một mình. Dì tôi phải dắt tôi qua. Đi theo hộ tống tôi, còn có nhỏ Lan Anh.
Bác Tám trai lớn tuổi hơn dượng tôi. Dượng tôi kêu bác bằng anh. Bác Tám gái lớn tuổi hơn dì tôi. Dì tôi kêu bác bằng chị.
Bác trai làm nghề mộc, đi làm thuê cho người ta là chính, nét mặt rắn
rỏi, tay chân gân guốc. Bác trai ít gần gủi với con cái bằng gác gái.
Bác gái lo bán buôn, chợ búa. Phần bếp núc giao cho Trâm và Quỳnh. Thằng
Tạo còn nhỏ, được đi chơi thả dàn. Chị Kim đi làm, được miễn việc nhà,
khi rảnh rỗi được quyền nằm đọc tiểu thuyết. Sự phân công trong nhà đại
khái như vậy.
Hôm tôi qua, bác trai và bác gái tiếp đón niềm nở và
thân mật. Sau khi hỏi chuyện học tập của tôi, và dặn tôi “thường xuyên
qua chơi, muốn qua lúc nào cũng được”, hai bác quay qua nói chuyện với
dì tôi.
Chính thức đón tiếp tôi là những nhân vật bằng vai phải
lứa. Ngồi quanh cái bàn bày sẵn kẹo đậu phộng là chị Kim, Trâm, Quỳnh và
tôi. Lan Anh và thằng Tạo thì chạy tới chạy lui trong nhà, thỉng thoảng
xề lại gần bàn nhón một miếng kẹo, miếng nào miếng nấy thật to, trông
phát tức.
Dòm ba chị em, tôi âm thầm xếp hạng: Quỳnh số một, chị
Kim số hai, Trâm số ba. Đó là căn cứ theo bề ngoài, còn bề trong thì tôi
chưa biết. Nhưng theo nhận định “khách quan” của tôi, có lẽ Quỳnh vẫn
chiếm số một. Tôi nhớ lại buổi trưa hôm trước, Trâm trù ẻo tôi thi rớt,
còn Quỳnh bênh tôi chằm chặp. Vả lại, người có nụ cười dễ thương như
Quỳnh thì xét bề trong bề ngoài, tứ bề tám hướng, bề nào cũng nhất.
Chị Kim hỏi tôi:
– Chương vô đây, tính thi vào trường nào chưa?
– Dạ, em tính thi vào sư phạm.
– Chà, tính làm ông giáo hén! Chừng nào ra trường em về quê chị dạy đi! Quê chị thiếu thầy giáo dữ lắm!
Cái “quê chị” ở đây tức là Mỹ Tho, nơi bác gái vẫn đi đi về về buôn hột
vịt. Gia đình bác Tám trước ở dưới, mới dời lên Sài Gòn được mười mấy
năm nay. Họ hàng của bác ở Mỹ Tho còn khá đông.
Chị Kim kêu tôi về
dưới quê chị dạy học, chắc là thuận miệng nói chơi thôi nhưng tôi lại
nghĩ khác. Tôi nghĩ “sâu sắc hơn: về Mỹ Tho dạy học, đương nhiên là phải
“làm rể” ở đó! Chứ tôi quê ngoài Trung tự nhiên đâm đầu xuống Mỹ Tho
làm chi! Sung sướng với viễn cảnh đó, tôi gật đầu liền:
– Dạ, ra trường xong là em về đó liền!
Trâm ngồi bên cạnh tôi tằng hắng một tiếng làm tôi hết hồn. Tôi tưởng
nó định nói “Chắc gì thằng chả thi đậu” như bữa trước. Nhưng không, lần
này nó nói nhẹ hơn:
– Tướng anh làm thầy giáo, học trò sức mấy mà sợ!
Quỳnh từ nãy đến giờ lo ăn kẹo, không nói tiê’ng nào, thỉng thoảng cười
với tôi một cái bằng… mắt, bây giờ thấy tính mạng tôi đang bị đe dọa,
liền lên tiếng:
– Học trò dữ như chị mới không sợ thầy chứ học trò nào lại không sợ!
Trâm cười tỉnh:
– Mày đừng có nói oan cho tao! Tao mà dữ! Tao hiền thấy mồ!
Rồi Trâm quay qua tôi:
– Phải không anh Chương?
Nó hỏi kiểu đó, tôi đành phải gật đầu.
Trâm ngó Quỳnh, cười hích hích:
– Thấy chưa!
Chị Kim nói:
– Con Trâm bắt chẹt người ta trắng trợn quá! Em phải cảnh giác với nó nghe Chương!
Tôi ngồi cười cười, không nói gì. Xa nhà, nhớ mẹ, nhớ quê, nhớ bạn bè,
bây giờ ngồi giữa một gia đình ấm cúng, nhìn mấy chị em cười đùa vui vẻ,
lòng tôi cũng đỡ cô đơn.
Tôi ngồi nói chuyện với ba chị em Quỳnh
khá lâu. Đến khi mấy dĩa bánh trên bàn đã hết sạch, cả bình trà cũng
không còn một giọt, tôi đứng dậy cáo từ. Lúc này ba mẹ Quỳnh đã đi ngủ.
Dì tôi và Lan Anh cũng đã về tự hồi nào.
Trâm và Quỳnh tiễn tôi ra tới tận chỗ cửa lưới. Khi Trâm vừa quay vào, Quỳnh đột ngột dúi vào tay tôi một gói giấy nhỏ:
– Cho anh đó!
Tôi sững sờ chưa kịp hỏi thì Quỳnh chạy vụt vào nhà. Có lẽ trong một thoáng, cô bé cảm thấy mắc cỡ về hành động của mình.
Gói giấy nóng hổi trong lòng tay tôi như một con chim non. Tôi đứng
lặng trước hiên có đến mười phút để tận hưởng niềm vui bất ngờ đó.

Vào nhà, tôi rón rén tre1o lên gác và hồi hộp mở gói giấy ra. Một chiếc
bánh. Một chiếc bánh xinh xắn. Chắc là hồi chiều đi ăn giỗ, Quỳnh đã thó
chiếc bánh để dành tặng tôi.
Chiếc bánh xanh xanh đỏ đỏ nom thật
hấp dẫn, nửa khuya đói bụng, tôi đã tính “giải quyết” gọn cho rồi nhưng
cuối cùng tôi dằn lòng được. Đằng nào đây cũng là tặng vật của Quỳnh, cô
bé phải cất công mang từ “phương xa” về cho tôi. Tôi phải coi nó như
một món ăn… tình cảm chứ đâu có thể xơi tái nó như chiếc bánh mua
ngoài chợ được.
Nghĩ vậy, tôi đành nuốt nược bọt đặt chiếc bánh
trên giá sách, chỗ trang trọng nhất. Tôi sẽ không ăn, tôi sẽ bảo quản nó
như bảo quản trái tim tôi, để mỗi ngày nhìn thấy nó, tôi sẽ nhớ đến
Quỳnh và nhớ rằng Quỳnh luôn nghĩ đến tôi, kể cả lúc… ăn giỗ. Chiếc
bánh sẽ nằm ở đó, ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, năm
này qua năm khác, trang trọng và thiêng liêng, bất diệt và gợi nhớ như
một biểu tượng đầy ý nghĩa.
Tôi ngồi chiêm ngưỡng “món ăn tình cảm”
của mình một cách ngây ngất, đầu óc tưởng tượng lung tung rồi ngủ thiếp
đi lúc nào không hay.
Sáng hôm sau, vừa mở mắt ra tôi đã ngóc đầu dậy dòm lên giá sách. “Kỷ vật” của Quỳnh chuột tha mất tiêu.
Tôi thẫn thờ suốt cả buổi sánh, trong lòng giận mấy con chuột kinh
khủng. Nỡ nào thừa lúc tôi ngủ bọn chúng lại xơi mất “món ăn tình cảm”
của tôi. Phải chi tôi có thể hóa thành mèo, tôi sẽ thộp cổ cái bọn vô
giáo dục đó, dạy cho chúng biết rằng bánh không phải lúc nào cũng dùng
để ăn mà có khi còn dùng để biểu lộ một tình cảm khó nói nào đó. Có phải
vậy không Quỳnh?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+