Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Còn Chút Gì Để Nhớ – Chương 13-14 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 13

Ngôi trường tôi học nằm trên một con đường thật
đẹp. Hàng cây điệp chạy dài hai bên, cứ tới mùa khai trường, bông điệp
rắc đầy trên lối đi như một cơn mưa màu vàng, bám cả vào áo, vào tóc của
bọn sinh viên chúng tôi .
    Trường trông có vẻ cổ kính nhưng
không kém phần thơ mộng. Mái ngói xám phủ đầy rêu lưu cữu nằm nấp dưới
những tàng cổ thụ xanh um với những cành nhánh rậm rạp như muốn lợp kín
cả bầu trời . Đằng trước dãy phòng học là một sân cỏ mềm, tươi mát nơi
chúng tôi thường chia phe chơi cầu lông hoặc ngả lưng gối đầu trên cỏ
ngắm trời xanh qua kẽ lá vào những trưa biếc.
    Ngay từ những ngày đầu đi học, tôi đã yêu mến ngôi trường của tôi và tôi rất tự hào về vẻ đẹp lặng lẽ của nó.
    Ba
vị giám khảo trong kỳ thi vấn đáp hôm trước hóa ra là giáo sư của
trường và năm nay đều dạy chúng tôi . Ông mập ngồi trong ba người, tôi
yêu thầy dạy chữ Hán nhất, bởi thầy rất hiền lành, nho nhã và nhân hậu .

    Trong lớp, Kim Dung ngồi kế bên tôi .
    Hôm đầu tiên vào
lớp, tôi không quen một ai nên ngồi thui thủi một mình dưới góc lớp. Số
sinh viên Sài Gòn hầu hết đều học chung với nhau từ thời trung học nên
bây giờ tụm lại nói chuyện tíu tít. Chẳng ai thèm để ý đến tôi .
    Trong
khi tôi đang ngồi ngơ ngơ ngác ngác giữa một đám đông xa lạ thì Kim
Dung bước vào . Tấp vào đám bạn cũ nói chuyện dăm ba câu, chợt thấy tôi
trong “xó” lớp, Kim Dung đi thẳng xuống :
    – Sao ngồi buồn thiu vậy ?
    Tôi ấp úng :
    – Có buồn gì đâu ! Tại tôi không biết nói chuyện với ai !
    Kim Dung ngồi xuống chiếc ghế cạnh tôi :
    – Dễ thôi ! Từ nay tôi sẽ ngồi chỗ này cho ông có người nói chuyện !
    Nó tuyên bố như vậy và ngồi lì ở đó suốt bốn năm ròng rã, từ khi nhập học cho đến luc’ tốt nghiệp ra trường.
    Nhà
Kim Dung rất giàu . Ba nó là một thương gia cỡ lớn trong khi mẹ nó là
một nghệ sĩ piano, dạy ở trường quốc gia âm nhạc. Sự kết hợp lạ lùng
giữa hai con người này ảnh hưởng đến cuộc sống Kim Dung rõ rệt. Nó vừa
có vẻ tài tử trí thức lại vừa có vẻ tay chơi bạt mạng.
    Kim Dung
đi học bằng xe honđda . Nó có thể đi học bằng ô-tô riêng, có tài xế đưa
rước, như một số đứa nhà giàu khác nhưng nó không muốn. Nó bảo đi honđda
tự do hơn, có thể đi chơi lông bông tùy thích.
    Đi học chừng vài ngày, Kim Dung thực hiện cái phương châm “đi chơi lông bông” kia liền. Nó rủ tôi :
    – Chiều nay ông đi chơi với tôi không ?
    – Đi đâu ?
    – Đi xi-nê .
    Nhớ đến phim “Thằng khờ ra tỉnh” bữa trước, tôi đâm ngán :
    – Thôi, tôi không đi coi phim đâu !
    Kim Dung nhún vai :
    – Xi-nê mà không đi ! Vậy chứ ông muốn đi đâu ?
    Tôi ngập ngừng một lát rồi đáp :
    – Đi sở thú.
    Nó nhăn mặt :
    – Ai lại đi sở thú ! Đúng là nhà quê chúa !
    Tôi đỏ mặt :
    – Hồi nhỏ đến giờ tôi chưa thấy sư tử, cá sấu, đà điểu lần nào . Chỉ toàn xem trong sách !
    Nó thở dài :
    – Thôi được ! Lát học xong tôi chở ông đi !
    Tôi trố mắt :
    – Còn chiếc xe đạp của tôi !
    – Thì cứ để ở trường, chiều về lấy .
    – Rủi mất sao ?
    – Chiếc xe cà tàng của ông ai lấy mà mất !
    Chiếc xe tôi mới sơn phết láng coóng mà nó dám bảo xe cà tàng. Tôi giận thầm trong bụng nhưng không nói ra .
    Thấy tôi có vẻ chưa yên tâm, Kim Dung lại nói :
    – Ông cứ yên chí đi ! Mất một chiếc tôi đền cho hai chiếc !
    – Nhưng …
    – Còn nhưng với nhị gì nữa ?
    – Trưa tôi còn phải về nhà ăn cơm rồi mới đi được.
    Kim Dung phất tay :
    – Khỏi ăn cơm ! Mua bánh mì đem theo . Vô sở thú vừa coi sư tử vừa gặm bánh mì. Gọn chán !
    Nó giải quyết mọi chuyện một cách dứt khoát, gọn gàng.
    Khi Kim Dung dắt xe ra, tôi giành chở.
    Nó không chịu :
    – Thôi, để tôi chở ! Ông đâu có rành đường sá trong này !
    Tôi nhăn nhó :
    – Ai lại ngồi sau lưng con gái ! Kỳ lắm !
    – Có gì đâu mà kỳ !
    – Thôi, để tôi chở cho ! – Tôi khăng khăng.
    Kim Dung nhường tay lái cho tôi với vẻ nghi ngờ :
    – Ông chạy được không đó ?
    Tôi mỉm cười :
    – Ăn nhằm gì ! Nhà tôi ngoài quê cũng có honđda !
    Tôi
chở Kim Dung chạy chầm chậm. Đường phố nhộn nhịp, xe cộ đan qua đan lại
như mắc cửi, tôi vừa chạy vừa dáo dác dòm chừng, không dám phóng nhanh.

    Kim Dung ngồi phía sau chốc chốc lại thét lên :
    – Đèn đỏ !
    – Quẹo trái !
    – Tới luôn !
    Tôi chỉ việc ngậm miệng làm theo .
    Chúng tôi đi chơi đến xế chiều mới quay về trường.
    Thấy
tôi lò dò vô lấy xe, ông già gác cổng chửi om sòm. Biết mình lỗi, tôi
vui vẻ đưa đầu chịu trận. Đôi co làm chi, miễn còn chiếc xe đạp là quý
lắm rồi !
    Trước khi chia tay, Kim Dung còn kéo tôi đi uống cà phê .
    Lần này rút kinh nghiệm, thấy Kim Dung vừa đưa điếu thuốc lên môi, tôi vội rút chiếc Zippo ra châm lửa liền.
    Kim Dung nheo mắt, khen :
    – Thuộc bài lắm !
    Về nhà, vừa thò đầu qua khỏi cửa, tôi đã thấy Quỳnh đang ngồi chơi với Lan Anh.
    Quỳnh nhìn tôi cười :
    – Bữa nay anh Chương đi chơi bỏ cơm trưa hén !
    Lan Anh phụng phịu :
    – Hồi trưa em đợi anh dài cổ luôn !
    Tôi gãi đầu :
    – Hồi trưa anh đi sở thú.
    Lan Anh làm mặt giận :
    – Anh không rủ em với chị Quỳnh đi mà đi một mình hén !
    – Anh đâu có đi một mình.
    – Chứ anh đi với ai ?
    Tôi bối rối :
    – Anh đi với … anh bạn trong lớp.
    Nói với Lan Anh nhưng mắt tôi lại nhìn Quỳnh.
    Nhưng Quỳnh chẳng để ý đến điều đó. Cô bé day qua Lan Anh, nói :
    – Vậy tối nay chị với Lan Anh đi coi hát, đừng rủ anh Chương đi hén !

Chương 14

Nói đi coi hát với Lan Anh là Quỳnh nói chọc tôi chơi chứ tối đó cô bé ở nhà.
    Tôi qua chơi, thấy Quỳnh và Trâm đang ngồi học bài .
    Quỳnh
đang học Pháp Văn, gặp chỗ bí, day qua nhờ Trâm giảng. Lúc tôi bước
vào, hai chị em đang ngồi châu đầu trên cuốn tập, cãi qua cãi lại, không
ai chịu ai .
    Thấy tôi, Trâm ngoắc :
    – Anh Chương lại làm trọng tài giùm đi ! Con Quỳnh nó cãi dai quá !
    Tôi dòm vô cuốn tập của Quỳnh. Đó là bài tập analyse .
    Hai
chị em đang cãi nhau về vai trò của chữ où trong câu thơ của Victor
Hugo : “À l’heure où l’homme dort …”. Quỳnh bảo nó là adverbe . Đúng
là cô bé chẳng hiểu gì hết. Trâm khá hơn, biết nó là pronom relatif
nhưng thay vì complément de temps, Trâm lại bảo nó là complément de lieu
!
    Tôi liếc Quỳnh. Cô bé nhìn tôi bằng ánh mắt dò hỏi .
    Tôi
mỉm cười, tuyên bố : Trâm được 6 điểm, Quỳnh 3 điểm ! Lẽ ra Quỳnh đã bị
điểm 0 nhưng vì cô bé thuộc … đối tượng ưu tiên nên tôi vớt thêm 3
điểm.
    Sau đó tôi bắt đầu giảng giải .
    Nghe tôi giảng, Trâm hích tay Quỳnh :
    -Tao
nói đúng được phân nửa, 6 điểm là phải ! Còn mày nói trật lất, lại thêm
tội cãi bướng, lẽ ra phải ăn hai con dê-rô mới đúng !
    Rồi thình lình nó day qua tôi :
    – Phải vậy không anh Chương ?
    Cái kiểu hỏi “bắt bí” này của Trâm bao giờ cũng khiến tôi lúng túng. Nhưng lần này Quỳnh đã cứu tôi .
    Phớt lờ sự châm chọc của bà chị quỉ quái, cô bé đẩy cuốn tập đến trước mặt tôi, hỏi :
    – Còn câu này nghĩa là gì, anh Chương ?
    Tôi nhìn vào tập : il naquit et grandit dans un village …
    – Nghĩa là, tôi nói, ông sinh ra và lớn lên trong một làng …
    – Naquit là sinh ra ?
    – Ừ, đó là passé simple của động từ naitre .
    Tối
đó tôi ngồi suốt buổi để chỉ cho Trâm và Quỳnh học. Càng chỉ, tôi càng
nhận ra hai chị em mất căn bản trầm trọng về môn Pháp văn. Hỏi ra mới
biết từ hồi những lớp dưới, lúc bác Tám trai bị tù, mấy chị em phải cùng
mẹ chạy vạy, xoay xở, buôn gánh bán bưng nên học hành chẳng ra ngô ra
khoai gì. Bây giờ muốn đi học thêm thì lại không đủ tiền.
    Trâm và Quỳnh ù ù cạc cạc, tôi dạy một lúc, thấy mệt phờ.
    Cuối cùng, tôi gấp cuốn tập lại, thở ra :
    – Thôi nghỉ đi ! Bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ kèm Trâm và Quỳnh lại từ đầu !
    Mặt Quỳnh rạng rỡ hẳn lên :
    – Anh Chương nói thật chứ ?
    – Thật.
    – Em học dốt, anh không cốc đầu chứ ?
    – Cốc ! – Tôi cười .
    Quỳnh vùng vằng :
    – Vậy em không học nữa đâu !
    Trâm hỏi :
    – Có đóng tiền không ?
    – Không ! – Tôi đáp.
    Nó trố mắt :
    – Sao lại không ? Dạy tôi và con Quỳnh học, đúng ra anh phải đóng tiền chứ !
    Con nhỏ này nó nói ngang như cua . Nhưng không phải không có lý. Rõ ràng ý nó muốn trêu tôi .
    Nghe tôi nhận kèm cho Trâm và Quỳnh học, ba mẹ Quỳnh rất mừng. Dì dượng tôi cũng chẳng có ý kiến gì.
    Học
chung với Trâm và Quỳnh, còn có cả chị Kim. Chị bảo học cho vui . Vả
lại làm nghề bán thuốc Tây, chị cũng muốn ôn lại tiếng Pháp để đọc toa
thuốc.
    Trước nay muốn đi học thêm không được, nay gặp ông thầy nhiệt tình qua dạy tận nhà, mấy chị em học rất chăm chỉ.
    Tôi làm thầy, vừa giảng bài vừa … liếc học trò.
    Mỗi
lần bắt gặp đôi mắt lúc nào cũng long lanh và đầy vẻ ngạc nhiên của
Quỳnh ngước lên, lòng tôi lại mềm đi trong một cảm giác dễ chịu và lời
giảng bài cũng trở nên dịu dàng và ấm áp hơn. Vào những lúc đó, tôi hiểu
rằng sau này, mãi mãi sau này, tôi khó lòng say mê một đôi mắt nào
khác.
    Thoạt đầu, tôi kèm mấy chị em một tuần ba buổi tối . Về
sau, tối nào tôi cũng qua . Thật khó mà biết được nhu cầu dạy của tôi và
nhu cầu học của ba chị em Quỳnh, cái nào mạnh hơn.
    Những buổi
học vui vẻ và thân mật đó thường kết thúc bằng hương vị ngọt ngào của
chè, trái cây hoặc bánh kẹo – thường là kẹo đậu phộng bởi vì gia đình
bác Tám biết tôi rất thích thứ kẹo này .
    Tôi thường ngồi nhai
kẹo và tán gẫu với “học trò” cho đến khi cả nhà đi ngủ hết, chỉ còn có
Trâm và Quỳnh ngồi lại . Lúc đó tôi mới đứng dậy cắp sách ra về.
    Từ
lâu, gia đình Quỳnh đối với tôi đã trở thành thân thuộc. Những buổi dạy
kèm càng khiến cho mối quan hệ giữa gia đình Quỳnh như là gia đình của
mình. Và tôi cảm thấy điều đó rất tự nhiên. Ngược lại, ba má Quỳnh cũng
coi tôi như con. Chị Kim coi tôi như em. Thằng Tạo coi tôi như anh. Trâm
có lẽ cũng coi tôi như anh. Chỉ có Quỳnh, nhân vật quan trọng nhất, coi
tôi như … thứ gì thì tôi lại không biết ! Chừng nào em mới nói cho
anh biết em coi anh là gì của em, Quỳnh ơi ?
    Nhưng Quỳnh chưa kịp nói thì mẹ Quỳnh đã nói trước.
    Một hôm, dì tôi kêu tôi, nói :
    –
Bác Tám gái bảo cháu dễ thương, hiền lành, tốt bụng, lại sống xa gia
đình, ý bác muốn nhận cháu làm con nuôi, cháu có bằng lòng không ?
    Lời đề nghị bất ngờ của bác Tám làm tôi rất cảm động. Tôi hỏi lại dì tôi :
    – Dì nghĩ sao ?
    – Theo dì thì điều đó cũng tốt. Gia đình bác Tám là gia đình nề nếp, mấy đứa nhỏ cũng ngoan. Nhưng quyết định là do cháu .
    Thấy tôi ngần ngừ, dì tôi lại hỏi :
    – Cháu không chịu phải không ?
    Tôi ấp úng :
    –
Không phải không chịu nhưng nếu cháu làm con nuôi bác Tám thì mối quan
hệ giữa cháu và chị Kim, Trâm, Quỳnh, Tạo sẽ như thế nào ?
    – Thì là anh chị em. Anh chị em nuôi !
    – Nếu là anh em nuôi thì sau này lấy nhau được không ?
    Dì tôi trợn mắt :
    – Đâu có được ! Mà sao cháu lại hỏi vậy ?
    Tôi đỏ mặt, không trả lời .
    Dì tôi nhìn tôi dò xét :
    – Cháu thích đứa nào bên đó phải không ?
    Tôi vẫn im lặng.
    Dì tôi lại hỏi, giọng dịu dàng :
    – Trâm phải không, cháu ?
    Tôi
lắc đầu . Chẳng hiểu dì tôi căn cứ vào đâu mà nghĩ tôi thích Trâm. Chắc
là dì thấy nó bằng tuổi với tôị Trâm chuyên át giọng tôi, sống với nó,
chắc nó quay tôi như quay dế.
    Dì tôi gật gù :
    – Vậy là cháu thích Quỳnh !
    Lần này tôi cũng im re không đáp. Nhưng thấy tôi không lắc đầu, dì tôi biết tôi đã “nhận tội”.
    Dì tôi nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi :
    – Cháu lớn rồi, chuyện đó cũng tự nhiên thôi ! Miễn sao đừng để ảnh hưởng đến việc học tập !
    Dì tôi đem chuyện đó nói với mẹ Quỳnh. Bác Tám gái chẳng tỏ ý gì cấm cản. Bác chỉ nói đợi tôi học xong đại học rồi tính.
    Từ khi nghe dì tôi thuật lại như vậy, lúc nào tôi cũng mong chóng đến ngày ra trường.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+