Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Còn Chút Gì Để Nhớ – Chương 15-16 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 15

  Ở lớp, Kim Dung “dính” với tôi như hình với
bóng. Gần suốt năm học đầu tiên, tôi chẳng chơi thân với ai ngoài nó.
Tuy nhiên cái tính bạt mạng của nó vẫn làm tôi ơn ớn.
    Thỉnh thoảng, nó lại rủ tôi :
    – Ngày mai “cúp cua” đi !
    Ý nó xúi tôi trốn học. Tôi hỏi :
    – Chi vậy ?
    – Đi chơi !
    – Buổi sáng đi học, buổi chiều đi chơi cũng được vậy ?
    Nó triết lý :
    – “Cúp cua” đi chơi mới thú !
    Tôi lắc đầu :
    – Thôi, tôi không đi đâu !
    Nó “xì” một tiếng, vẻ khi dể :
    – Ông đúng là con mọt !
    Mặc cho nó khích, tôi ngồi yên cặm cụi chép bài .
    Không rủ được tôi, Kim Dung bỏ học một mình.
    Nó nghỉ ba ngày, tới ngày thứ tư lại ôm tập vô lớp đàng hoàng.
    – Đi đâu lâu vậy ? – Tôi hỏi .
    Nó cười :
    – Leo núi .
    – Leo núi mà tới ba ngày ?
    Nó đẩy gọng kiếng trên sống mũi, đáp tỉnh :
    – Một ngày leo núi cộng thêm hai ngày nghỉ ngơi .
    Rồi nó khều tôi :
    – Lát về ông cho tôi mượn tập nghen ?
    – Ừ.
    Mượn tập chép bài là nghề của nó trước nay .
    Kim
Dung học hành rất tài tử. Nổi hứng lên, nó nghỉ liền tù tì hai, ba ngày
. Những ngày đến lớp, nó cũng chỉ ghi bài qua loa . Về nhà, nó mượn tập
của tôi chép lại . Nhưng bù lại, Kim Dung rất thông minh. Chỉ cần xem
bài qua một lần, nó đã nắm vững những điều cốt yếu và nhớ khá kỹ.
    Vì
vậy, kỳ thi cuối năm, Kim Dung xếp hạng ba . Còn tôi học hết cơm hết
gạo cũng chỉ xếp hạng tám, kém nó năm bậc. Đối với bạn bè trong lớp, tôi
với Kim Dung chơi thân với nhau là một hiện tượng lạ. Thằng Bảo, một
đứa chơi khá thân với tôi sau này, nhận xét : “Một đứa hiện sinh chúa ,
một đứa nhà quê chay, đúng là một cặp lý tưởng không hiểu nổi !”.
    Tôi chẳng thấy có gì là không hiểu nổi . Tuy nhiên nghe tụi bạn xì xào tôi cũng hơi nhột.
    Tôi “méc” với Kim Dung. Nó phẩy tay :
    – Kệ tụi nó ! Con người có bản lĩnh phải biết đứng cao hơn dư luận !
    Tôi
chẳng có bản lĩnh, tôi cũng chẳng muốn đứng cao hơn dư luận làm gì
nhưng xét về quan hệ bạn bè tôi thấy Kim Dung chẳng có điểm nào xấu để
không chơi với nó. Thế là tôi nghe lời Kim Dung “kệ tụi nó”. Tôi chẳng
dám bắt chước Kim Dung “cúp cua” đi chơi nhưng khi tan trường ra, nó rủ
tôi “đi lông bông” (nói theo ngôn ngữ của nó) là tôi đi liền. Những lần
“đi lông bông” sau này, tôi không còn dám để xe đạp ở trường nữa . Tôi
đạp xe về nhà cất. Kim Dung chạy honđda tà tà theo và đứng đợi tôi ngoài
đầu hẻm. Thú thật là tôi rất thích đi chơi với Kim Dung. Nó biết rất
nhiều nơi, nhiều thứ.
    Kim Dung lại rất tốt với tôi . Nó có vẻ
khinh bạc, phớt đời nhưng đối với tôi lại rất chu đáo . Đặc biệt, không
bao giờ Kim Dung để tôi trả tiền một thứ gì. Lúc đầu tôi không chịu . Nó
gắt :
    – Tôi là con nhà giàu, chuyện tiền bạc ông để tôi lo !
    Sợ nó giận, tôi không dám cãi .
    Những
lần đầu, tôi rất khó chịu và cảm thấy vô cùng ngượng ngập. Nhưng rồi
thấy nó tỉnh bơ, tôi cũng quen dần. Bây giờ thì tôi mặc xác nó : con
người có bản lĩnh phải biết đứng cao hơn … chuyện tiền bạc !
    Nhưng đi chơi với Kim Dung không phải chỉ gặp toàn những điều thú vị.
   

Chương 16

Một buổi tối, tôi qua nhà bác Tám dạy kèm như thường lệ, không thấy Quỳnh đâu .
    Tôi hỏi, chị Kim nói :
    – Nó nhức đầu, nằm trên gác.
    Trâm nhún vai :
    – Nó xạo chứ nhức đầu gì ! Nó đau tim thì có !
    Hai
chị em nói hai kiểu, tôi hoang mang chẳng biết Quỳnh bị bệnh gì. Tôi
rất muốn lên thăm Quỳnh nhưng căn gác nhà bác Tám là chỗ ngủ của ba chị
em, đàn ông con trai lên không tiện, dù đó là … con nuôi hụt trong
nhà.
    Không có Quỳnh, tôi giảng bài một cách lơ đãng, chẳng hứng thú chút nào .
    Dạy xong, tôi uể oải gấp sách ra về, không ngồi lại như mọi lần.
    Tối hôm sau, Quỳnh vẫn ở lì trên gác.
    Tối hôm sau nữa cũng vậy .
    Thấy cô bé nghỉ học liền một mạch ba hôm, tôi bắt đầu chột dạ. Tôi nhìn Trâm :
    – Quỳnh chưa hết bệnh hả ?
    Trâm tặc lưỡi :
    – Ối dào, con Quỳnh nó hứng bất tử, muốn bệnh thì bệnh, muốn hết thì hết, chẳng biết đường nào mà lần !
    Trâm trả lời lấp lửng kiểu đó, nghe xong tôi cũng “chẳng biết đường nào mà lần”.
    Tối đó, tôi về hỏi Lan Anh :
    – Chị Quỳnh bệnh sao vậy em ?
    Lan Anh trố mắt :
    – Chỉ có bệnh gì đâu !
    Tôi ngạc nhiên :
    – Sao lạ vậy ? Chị Trâm nói với anh là Quỳnh bệnh mà !
    Nó lắc mái tóc :
    – Chị Trâm xạo đó ! Em thấy sáng nào chị Quỳnh cũng đi học, có bệnh tật gì đâu !
    Trưa hôm sau, tôi “đột nhập” qua nhà Quỳnh và bắt gặp cô bé đang ngồi rửa chén.
    Thấy tôi, Quỳnh ngoảnh mặt đi .
    Tôi rón rén lại gần, hỏi :
    – Em hết bệnh chưa ?
    Tôi hỏi là hỏi vậy thôi chứ theo tin tình báo của “điệp viên” Lan Anh thì đây là một sự kiện thất thiệt.
    Quỳnh cắm cúi rửa chén, không trả lời .
    Thái
độ của Quỳnh khiến tôi cảm thấy hoang mang dễ sợ, chẳng hiểu làm sao
thời tiết lại thay đổ i bất thường như vậy không biết. Tôi ngồi trơ mắt
ếch một hồi rồi lại nhỏ nhẹ hỏi, lần này tôi hỏi thẳng :
    – Mấy bữa nay tại sao em nghỉ học vậy, Quỳnh ?
    Quỳnh
vẫn một mực giả điếc, không thèm liếc tôi lấy một cái . Làm như mấy cái
chén kia dễ thương hơn bản mặt của tôi hay sao ấy ! Trong khi tôi đang
tiến thoái lưỡng nan, không biết nên rút lui có trật tự hay nên ngồi lì
tại chỗ ra vẻ ta đây là cục đá thì Trâm, đang ngồi đếm hột vịt ở góc
nhà, vọt miệng “giải đáp tâm tình” :
    – Con Quỳnh nó giận anh đó !
    Tôi ngơ ngác :
    – Tôi làm gì mà giận ?
    Trâm nói huỵch toẹt :
    – Nó thấy anh đi với bồ !
    Tôi vò đầu :
    – Trời ơi, tôi đi chơi với bồ hồi nào ?
    Quỳnh vẫn im lặng để Trâm tấn công tôi :
    – Anh đừng có xạo ! Chứ cái cô gì hay đón anh ngoài đầu hẻm đó ?
    Hóa ra, Trâm và Quỳnh thấy tôi đi chơi với Kim Dung. Tôi thở dài :
    – Bồ đâu mà bồ ! Cô đó là bạn cùng lớp với anh.
    Bây giờ Quỳnh mới chịu lên tiếng :
    – Chị đó tên gì vậy ?
    Quỳnh
hỏi mà tay vẫn tiếp tục rửa chén, đầu không ngẩng lên. Ra vẻ ta đây
chưa chịu làm hòa đâu, nhà người đừng có tưởng bở !
    – Tên Kim Dung !
    Tôi đáp khẽ, không dám thở mạnh, mắt vẫn liếc chừng về phía Quỳnh.
    Quỳnh lại hỏi, vẫn không ngẩng đầu lên :
    – Có phải chị Kim Dung là “anh bạn” bữa trước đi sở thú với anh không ?
    Giọng
Quỳnh nhẹ nhàng mà tôi nghe như sét nổ bên tai, sống lưng lạnh toát. Cô
bé mọi ngày hiền lành, ngây thơ sao bữa nay hỏi câu độc quá vậy không
biết !
    Trong nháy mắt, tôi cân nhắc lợi hại và quyết định chối phắt :
    – Đâu có ! Em đừng nói oan cho anh ! Anh bạn bữa trước là anh Bảo !
    Rồi chừng như thấy lời thanh minh chưa đủ trọng lượng, tôi đế thêm :
    – Anh Bảo ở trong lớp chơi thân với anh lắm !
    – Thật không ? – Quỳnh có vẻ nghi ngờ.
    – Thật chứ ! – Tôi quả quyết.
    Quỳnh thắc mắc :
    – Bạn thân sao em không thấy anh dẫn về nhà chơi ?
    Tôi
tính nói là tôi có dẫn bạn về nhà mấy lần mà Quỳnh không gặp. Nhưng sực
nhớ Quỳnh có thể kiểm tra điều đó qua Lan Anh, tôi bèn nói quanh :
    – Anh có rủ. Ảnh nói hôm nào rảnh ảnh tới .
    Tội nghiệp thằng Bảo . Tôi chưa bao giờ mở miệng rủ nó đi uống cà phê một lần chứ đừng nói rủ về nhà.
    Tôi tưởng sóng gió đã qua, không ngờ Quỳnh vẫn chưa quên chủ đề chính :
    – Còn chị Kim Dung thì sao ?
    Tôi giật thót :
    – Sao là sao ?
    – Anh có chơi thân không ?
    Tôi ấp úng :
    – Thân nhưng mà … khác !
    Quỳnh không hiểu :
    – Khác cái gì ?
    Tôi nói một cách khó khăn :
    – Khác … anh với em !
    Quỳnh vẫn ngơ ngác :
    – Anh nói gì em không hiểu .
    Tôi
nhủ bụng : anh nói anh còn không hiểu làm sao em hiểu được ! Nhưng biết
làm thế nào được, tôi cũng rất muốn nói một cách dễ hiểu, bằng thứ ngôn
ngữ đơn giản và trực tiếp mà những người có bản lĩnh ưa dùng. Nhưng mặc
dù được Kim Dung rèn giũa khá kỹ lưỡng, trong trường hợp này tôi chẳng
tỏ rõ bản lĩnh được chút xíu nào . Tôi vẫn nói bằng thứ ngôn ngữ quanh
co, bí hiểm rút ra từ kho tàng câu đố dân gian :
    – Có gì đâu mà không hiểu ! Anh thân với chị Kim Dung kiểu bạn bè, còn anh thân với em kiểu khác, kiểu … gia đình !
    “Gia
đình” trong “câu đố” của tôi là gia đình khởi thủy, chỉ có … hai
người, giống như ông Adam và bà Eva, nếu Quỳnh hiểu gia đình theo cái
kiểu anh chị em nuôi thì nguy to .
    Chẳng hiểu Quỳnh hiểu thế nào, chỉ thấy cô bé mỉm cười cúi xuống … rửa chén tiếp. Có mấy cái chén mà rửa lâu dễ sợ !
    Tôi chưa kịp thở phào thì Trâm gọi giật :
    – Anh Chương !
    Gì nữa đây ! Tôi thấp thỏm quay lại .
    Trâm nhướng mắt :
    – Kiểu gia đình với kiểu bạn bè, kiểu nào thân hơn ?
    Tôi cười cầu tài :
    – Tất nhiên là kiểu gia đình !
    Trâm cười toe :
    – Vậy mai mốt đi chơi, anh nhớ đi với gia đình chứ đừng đi với bạn bè nữa ! Có đi với bạn bè thì đi ít thôi !
    Trong khi tôi đang lúng túng chưa biết trả lời như thế nào thì Trâm “dụ” tiếp :
    – Anh đi với gia đình, tôi chở con Lan Anh giùm cho !
    Ý nó muốn nhắc tới chuyện đi chơi Nhà Bè lần trước.
    Trong bụng tôi thầm cảm ơn nó quá xá nhưng ngoài mặt tôi vẫn làm bộ tỉnh :
    – Ai chở Lan Anh chẳng được !
    Trâm lên giọng liền :
    – À, anh nói vạ^y thì mai mốt đi đâu, tôi để anh chở Lan Anh còn tôi chở con Quỳnh.
    Nó nói năng lộ liễu quá mức khiến tôi ngượng chín người .
    Không dám “tâm sự” thêm nữa, sợ mang họa, tôi kiếm cớ chạy về nhà.
    Suốt
buổi chiều, tôi ở lì trên gác. Bài vở vứt qua một bên, tôi nằm nghiền
ngẫm, phân lại và đánh giá nhừng câu nói và thái độ của Quỳnh.
    Đến khi dì dượng tôi đi làm về, tôi đã rút ra được một kết luận cực kỳ tươi sáng.
    Rồi
dường như để cho cái tươi sáng đó tăng thêm phần sáng tươi, buổi tối
tôi vừa bước qua nhà Quỳnh đã thấy cô bé ngồi sẵn bên bàn học và đón tôi
bằng một nụ cười duyên dáng và thân thiện kiểu … gia đình !

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+