Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Còn Chút Gì Để Nhớ – Chương 23-24 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 23

Sau Tết, Quân Giải Phóng gây áp lực mạnh. Báo chí
và ra đdi-ô hầu như ngày nào cũng đưa tin về tình hình chiến sự. Trong
vòng hai tuần lễ, Pleiku, Buôn Mê Thuột, Kontum và Quảng Trị bị thất
thủ. Người Sài Gòn trước nay vốn xa lạ với bom đạn đã băt’ đầu cảm thấy
hơi thở nóng hổi của chiến tranh thổi tới sau gáy mình.
    Đám sinh
viên miền Trung lo sốt vó, nhất là những đứa có người thân tham gia
quân đội . Tôi không biết tình trạng gia đình ngoài đó ra sao, nhất là
khi quê tôi bị thất thủ mười ngày sau đó.
    Trong những ngày này,
Sài Gòn đông nghẹt những người từ miền Trung chạy vào . Tôi có gặp một
số người quen ngoài quê nhưng họ chẳng biết gì về tình hình gia đình tôi
.
    Trong khi đó, gia đình bác Tám tỏ ra rất bình tĩnh. Cả dì dượng tôi cũng vậy . Điều đó khiến tôi an tâm được phần nào .
    Lúc
này, các trường học vẫn hoạt động bình thường. Nhưng chúng tôi đến lớp
để chơi hơn là để học. Các thầy cô ngồi trên bục giảng bình luận thời sự
thay vì giảng bài . Một số tỏ ra lo lắng rụt rè. Một số phấn khởi ra
mặt, chửi Mỹ và chính quyền công khai .
    Học trò đứa nào muốn nghe thì ngồi trong lớp, đứa nào muốn đi chơi thì tót ra ngoài .
    Kim Dung hỏi tôi :
    – Ông có biết tin gì về gia đình không ?
    Tôi buồn bã lắc đầu .
    – Con` ở nhà Kim Dung thì sao ? – Tôi hỏi lại .
    Nó nhún vai :
    – Ông già sợ xanh mặt, đang chuẩn bị vù !
    – Vù đi đâu ?
    – Ra nước ngoài .
    Tôi thắc thỏm :
    – Kim Dung có đi không ?
    Nó lại nhún vai :
    – Chưa biết ! Vui đi, buồn ở !
    Nó
tùy hứng kiểu đó, tôi chẳng biết nó đi hay nó ở. Trong thâm tâm, tôi
không muốn Kim Dung đi . Tôi không muốn xa một người bạn tuyệt vời như
nó.
    Ngoài nỗi lo mất Kim Dung, tôi còn một nỗi lo khác. Từ ngày
đứt liên lạc với gia đình, tôi bị đứt luôn cả nguồn cung cấp tài chính.
Trước đây, tiền cơm và tiền tiêu vặt hằng tháng mẹ tôi đều gửi vô . Bây
giờ, mọi thứ tôi phải tự xoay xở lấy . Dì tôi chẳng hỏi han gì đến
chuyện tiền nong nhưng thấy gia đình dì chẳng sung túc gì, tôi chẳng
muốn tạo thêm gánh nặng cho dì.
    Tôi kêu thằng Bảo tới nhà, hai
đứa chở sách đi bán ngoài chợ sách cũ ở đường Công Lý. Tủ sách của tôi
có đến gần ngàn cuốn, tôi gom góp mua trong mấy năm nay . Tôi lựa một số
cuốn giá trị tặng cho Quỳnh và Lan Anh, còn bao nhiêu tôi và thằng Bảo
đem bán ráo .
    Sợ dì tôi ngăn cản, tôi đợi dì đi làm rồi mới đem sách ra khỏi nhà.
    Buổi tối nghe Lan Anh méc, dì tôi kêu tôi rầy . Tôi cười hì hì và hôm sau lại tiếp tục chở sách đi bán.
    Tôi tặng sách cho Quỳnh, Quỳnh thích lắm. Cô bé để sách trong một ngăn tủ riêng, khóa kỹ.
    Trâm biết, liền chạy qua gặp tôi, can :
    – Anh đừng bán sách nữa ! Uổng lắm !
    Tôi cười :
    – Thì mai mốt mình mua lại, lo gì !
    Tự nhiên, nó nắm tay tôi, nói :
    – Ngày mai anh qua ăn cơm với tôi và con Quỳnh cho vui !
    Đang
nói chuyện sách bỗng nhiên nóquẹo sang chuyện cơm khiến tôi giật nảy
người . Có lẽ Trâm đã đoán ra lý do bán sách của tôi . Nghĩ vậy, tôi
sượng sùng đáp :
    – Để coi ! Nếu rảnh thì tôi qua !
    Nói xong, tôi vội vàng lảng đi chỗ khác.
    Trong
vòng bốn ngày đầu tháng tư, Qui Nhơn, Nha Trang, Đà Lạt liên tiếp lọt
vào tay quân giải phóng. Sài Gòn lúc này chỉ còn biết ngồi chờ số phận
của mình.
    Một hôm, đang ngồi trong lớp, chúng tôi bỗng nghe tiếng “ầm ầm” vọng tới . Cả bọn dáo dác dòm ra cửa …
    – Lựu đạn ! – Một đứa nói .
    – Lựu đạn làm gì nổ lớn vậy ! Chắc là bom ! – Một đứa khác nhận định.
    – Bom đâu mà bom !
    – Bom mà ! Tao nghe có tiếng máy bay .
    Cả bọn nhao nhao xúm vào tranh cãi .
    Sau đó nghe đài, chúng tôi mới biết là Nguyễn Thành Trung ném bom dinh Độc Lập.
    Kể
từ hôm đó, trường tôi giống như cái chợ. Đứa nào muốn đến thì đến ,
không muốn thì ở nhà. Một vài giáo sư không còn thấy xuất hiện ở trường,
chẳng biết đi đâu . Sinh viên dần dần bỏ lớp. Sự tan rã bắt đầu .
    Tôi,
Bảo và Kim Dung thuộc vào số sinh viên vẫn còn lui tới trường thường
xuyên. Sự biến động trong thời gian gần đây tự nhiên gắn ba đứa tôi lại
với nhau, mặc dù trước nay Kim Dung không ưa Bảo .
    Ba đứa tôi
đến trường chủ yếu là kéo nhau đi uống cà phê và ngồi tán dóc để giết
thì giờ. Uống cà phê đã, chẳng biết làm gì, chúng tôi đạp xe chạy lang
thang trên phố. Chạy mỏi cẳng, chúng tôi lại tấp vào quán cà phê . Rồi
lại đạp xe đi . Trong một tâm trạng chờ đợi mơ hồ.

Chương 24

Ngày giải phóng Sài Gòn, dì tôi không cho tôi ra
đường, sợ đạn lạc. Tôi, Lan Anh và mấy chị em Quỳnh chạy ra trước đầu
hẻm, đứng coi . Những bộ đồ lính đủ các binh chủng, nón sắt, giày
botteđe-saut vứt lăn lóc đầy đường. Những chiếc xe jeep cắm cờ đỏ sao
vàng chở đầy bộ đội chạy vút qua trước cặp mắt tò mò của dân chúng. Đây
đó vẳng lại những tiếng hò reo, không biết từ phía nào và vì lý do gì.
    Thằng
Tạo chạy ra đường lượm một cái nón sắt đem úp xuống làm ghế ngồi . Chị
Kim nạt một tiếng, nó hoảng hồn vứt cái nón trở ra ngoài đường với vẻ
tiếc rẻ.
    Đứng coi một lát, chúng tôi kéo trở vào nhà. Trong tâm
trạng phấn khởi, mấy chị em Quỳnh cười nói luôn miệng, bàn luận linh
tinh đủ thứ.
    Tôi chẳng vui mà cũng chẳng buồn, trong bụng cứ mong chóng được về quê gặp lại gia đình quyến thuộc.
    Thấy tôi lộ vẻ lo lắng, bồn chồn, Trâm hiểu ngay tâm trạng tôi . Nó trấn an :
    – Anh đừng lo ! Vài bữa nữa thế nào cũng có xe ra ngoài Trung !
    Trong
khi chờ dịp về quê, tôi ra trụ sở khóm phụ giúp bác Tám trai . Bác bây
giờ là chủ tịch khóm. Bác nhờ tôi chép một danh sách dài dằng dặc từ
những tờ khai gia đình. Suốt ngày, tôi ngồi lì một chỗ chép mỏi cả tay .

    Rồi thấy tôi viết chữ đẹp, bác giao tôi mấy hộp sơn đỏ và cây
cọ, kêu tôi đi kẻ khẩu hiệu . Thoạt đầu, tôi kẻ trên các bức vách của
trụ sở khóm. Sau đó, thấy sơn còn nhiều, tôi ngứa tay vác cọ đi kẻ tùm
lum. Đi rảo ngoài đường, thấy bức tường nào trống trống là tôi phết cho
một lô khẩu hiệu . Thấy vậy, bác Tám khen tôi nhiệt tình cách mạng.
    Tôi
“làm cách mạng” được một tuần thì có một người quen giới thiệu tôi với
một chiếc xe tải sắp sửa đi Huế. Thế là tôi chào dì dượng, từ biệt gia
đình bác Tám, khăn gói lên đường.
    Lúc tôi bước chân ra, Lan Anh níu tay tôi, dặn :
    – Anh về thăm quê rồi nhớ trở vào với em nghen !
    Trâm cũng dặn dò y như vậy .
    Quỳnh
không nói gì hết, cô bé chỉ mỉm cười nhìn tôi . Tôi thấy mắt Quỳnh đo
đỏ. Đối với tôi, ánh mắt ấy có ý nghĩa sâu xa hơn tất cả những lời dặn
dò.
    Chiếc xe tải tôi đi đầy nghẹt người, già trẻ lớn bé đủ cả.
Thoạt đầu, tôi ngồi trong thùng xe bít bùng phía sau nhưng rồi chen chúc
một hồi, tôi cảm thấy khó thở liền leo lên mui xe . Mui xe cũng đầy ắp
người nhưng ở ngoài trời, thoáng gió, dù sao cũng thoải mái hơn.
    Xe
chạy suốt đêm không nghỉ. Trên mui xe, ai buồn ngủ thì ngồi vô giữa,
những người ngồi chung quanh dăng tay che chắn, canh giữ, không để ngã
xuống đường. Lát sau, mọi người lại đổi chỗ cho nhau .
    Khác hẳn
sự lành lặn may mắn của Sài Gòn, dọc đường miền Trung đầy rẫy những dấu
vết chiến tranh. Những bức tường lỗ chỗ dấu đạn, những ngôi nhà đổ sập,
những cột khói âm ỉ trải dọc đường đi . Đây đó trên những cánh đồng,
trong những khu rừng cao su bạt ngàn, vô số những loại xe quân giới nằm
vương vãi, chỏng chơ, hàng hàng lớp lớp.
    Chiều tối hôm sau, tôi về đến nhà.
    Thấy tôi xuất hiện, mấy đứa em tôi kêu lên mừng rỡ. Còn mẹ tôi thì ôm chặt lấy tôi, mừng mừng tủi tủi .
    Nhìn
quanh, thấy gia đình đông đủ, tôi nhẹ hẳn người . Nỗi lo lắng nặng nề
bao lâu nay lập tức tan biến. Ba tôi cũng có mặt ở nhà. Hỏi ra mới biết
ông về nhà gần hai tháng nay sau khi đơn vị của ông bị đánh tan tác trên
mặt trận Tây Nguyên.
    Tôi ở chơi với gia đình và đi loanh quanh
thăm bà con, hàng xóm chừng được một tuần thì ba mẹ tôi giục tôi vào lại
Sài Gòn. Ba tôi nói :
    – Con vào trong đó sớm để coi nhà trường
có thông baó gì không. Ở nhà mọi chuyện đã có mẹ con lo . Con nên chú
tâm học hành, đừng nghĩ ngợi gì nhiều !
    Lúc này, ba tôi đã nhận
được giấy gọi đi học tập cải tạo . Tôi tính đợi cho ba tôi đi rồi tôi
mới đi nhưng ba tôi không chịu . Ông sợ tôi vô trễ, lỡ gặp chuyện gì
trục trặc, nhà trường không nhận.
    Thế là tôi khăn gói trở vô Sài Gòn, nhanh hơn dự tính.
    Hôm tôi vào, mọi người xúm lại hỏi han rối rít. Nghe gia đình tôi và bà con họ hàng đều bình yên, ai nấy đều mừng.
    Lan Anh đi tò tò theo tôi, hỏi :
    – Anh vô đây đi học tiếp thật chứ ?
    Tôi cốc nó một cái :
    – Không thật thì anh trở vô đây làm gì !
    Nó xoa đầu :
    – Em sợ anh vô thu dọn đồ đạc về luôn !
    Tôi cười :
    – Nếu về luôn thì anh đã về rồi ! Anh có đồ đạc gì đâu mà dọn !
    – Có chứ sao không ! Ở bên nhà bác Tám đó !
    Tôi trố mắt :
    – Anh có gởi đồ đạc gì bên bác Tám đâu !
    Lan
Anh không đáp mà đứng cười hí hí. Tôi bất giác hiểu ra nó muốn nói đến
Quỳnh. Người yêu của tôi mà nó dám kêu là đồ đạc, cái con quỷ con này !
Tôi định cốc nó một cái thì nó đã bỏ chạy mất.
    Tối đó, tôi rủ Trâm, Quỳnh và Lan Anh đi ăn bánh cuốn. Nhưng Quỳnh kêu bận, không đi .
    Trâm ngó Quỳnh, nói :
    – Ảnh ở ngoài quê mới vô, đi chơi với ảnh cho vui !
    Nhưng Quỳnh vẫn lắc đầu :
    – Tối nay , em có việc phải ở nhà !
    Khi nói câu đó , Quỳnh nhìn tôi mỉm cười ra ý xin lỗi .
    Không có Quỳnh, buổi đi chơi mất hết hứng thú. Tôi ăn chẳng thấy ngon và trò chuyện với Trâm và Lan Anh một cách lơ đãng.
    Cho
đến khi ra về, tôi vẫn còn băn khoăn, day dứt về thái độ của Quỳnh và
tối đó tôi mang theo cả nỗi buồn mênh mông vào trong giấc ngủ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+