Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Con đường đưa tiễn đầy hoa – Chương 02:Một sự thỏa hiệp khác 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Cô gái Tân Thần từng sống tự do phóng túng, cũng giống như cô gái Tân Địch có trí tưởng tượng phong phú, chỉ tồn tại trong quá khứ. Cho dù có một quãng thời gian thanh xuân hoàn toàn khác nhau, cô cũng thỏa hiệp bằng một cách khác…

Đới Duy Phàm và bạn đang ngồi ở trong góc, ngạc nhiên nhìn hai người bước vào quán ăn. Và cũng vừa khéo là anh cũng quen họ, người đàn ông cao ráo lạnh lùng là Lộ Phi mà nửa tháng trước đã gặp nhau ở sân bay, tuần trước còn gặp nhau thêm lần nữa, còn cô gái bên cạnh là Tân Thần, em họ của Tân Địch. Tân Thần là dân SOHO về thiết kế nền máy tính, xử lí hậu kì hình ảnh, cũng có chút tiếng tăm ở đây. Cô làm việc tại nhà, cũng có lúc hợp tác với công ty quảng cáo của Đới Duy Phàm.

[SOHO là Sa Trư: tiếng Anh là a male chauvinist pig* – chỉ những người theo chủ nghĩa tôn sùng nam giới một cách cực đoan.]

*: trong bản gốc ghi là “amake charinist pig”  nhưng trong một phần của chương 3 lại ghi là “a male chauvinist pig” (phần chú giải của chương 3 ghi “amake charinist pig”). Đây có lẽ là lỗi chính tả.

Hôm ấy ở sân bay, có người đến đón Lộ Phi, anh phải đến một hội nghị gấp. Anh nói với Tân Địch vẻ hối lỗi: “Hôm nay không đưa em về được rồi, Tiểu Địch. Tối anh sẽ đến nhà em”.

Tân Địch cười gật đầu: “Anh cứ làm việc của mình đi. Tối liên lạc”.

 Lộ Phi gật đầu chào Đới Duy Phàm, rồi ra khỏi sân bay với người đến đón. Đới Duy Phàm ung dung hỏi: “Hai người hình như đã lâu không gặp nhau?”.

“Cũng không lâu lắm. Hai năm chưa gặp. Không ngờ lại gặp được nhau ở đây. Tốt thật”.

“Quen biết nhau lâu rồi à?”.

“Quen nhau từ khi học mẫu giáo, anh bảo có lâu không?”.

Đới Duy Phàm cũng không ngờ lại là tình cảm thanh mai trúc mã thật. Có điều nhìn khóe môi Tân Địch thấp thoáng nụ cười, xem ra tâm trạng khá hơn ban nãy nhiều, anh không muốn bỏ lỡ cơ hội, “Tân Địch, anh muốn giải thích chuyện hôm ấy”.

Tân Địch cười, “Không cần, tôi nghĩ tôi hiểu được”.

Đới Duy Phàm biết Tân Địch trước nay vẫn hơi kiêu ngạo, mà cô em này quả thực cũng có tư cách để kiêu ngạo. Cô có tài năng hơn người, bắt đầu từ khi còn đi học đã giành bao giải thưởng, hai mươi tám tuổi đã trở thành giám đốc thiết kế trẻ nhất của công ty Tác Mỹ lớn nhất về lĩnh vực thời trang ở thành phố Tân Giang. Khoa thiết kế thời trang trường cũ rất tự hào về cô, liên tiếp mấy năm liền đều mời cô về giảng dạy cho đàn em lớp dưới.

Hôm ấy sau khi anh tháo chạy một cách hoang đường đã thấy hối hận vô cùng. Nghĩ kĩ lại, cô đã tựa vào lòng anh thân mật đến thế, đôi môi sau nụ hôn cuồng nhiệt rất ngọt ngào và mềm mại, cơ thể nhỏ bé hơi run lên, cảm giác ấy thực quá tuyệt vời, thậm chí còn cảm thấy một niềm ngất ngây mà đã lâu rồi anh chưa được hưởng thụ.

Anh nghĩ, cô gái lúc nào cũng tỏ ra kiêu ngạo trước mặt anh mà chịu từ bỏ sự kiêu ngạo ấy, chắc đã có tình cảm với anh không phải ngày một ngày hai. Vẻ lạnh nhạt trước kia chắc cũng chỉ là một cách tự bảo vệ, hành động của anh lại làm tổn thương đến lòng tự trọng của cô. Anh quyết định bù đắp. Hơn nữa nghĩ kĩ hơn thì, yêu một cô gái tài hoa như thế chắc cũng rất ổn. Lúc này Tân Địch lại tỏ ra thấu hiểu như thế, anh thực không dám tin vào tai mình.

“Em hiểu được thì tốt quá, chúng ta có thể thử từ từ…”.

Tân Địch ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt pha vẻ giễu cợt, không đợi anh nói xong, cô đã ngắt lời vẻ nghiêm túc: “Tuy tôi không có kinh nghiệm, có điều cũng từng nghe nói là đàn ông hình như cũng có lúc muốn mà không được. Anh vẫn còn trẻ, đừng xấu hổ mà hãy đối diện sự thật. Bây giờ y học phát triển, chắc có thể chữa khỏi mà”.

Gương mặt đẹp trai của Đới Duy Phàm chuyển từ trạng thái kinh ngạc, lạ lùng đến lúng túng, tức tối… biến hóa liên tục, vô cùng đặc sắc. Tân Địch cố nhịn cười, hạ giọng thì thầm, “Yên tâm, đây là chuyện riêng, là bệnh kín của anh, tôi sẽ không nói cho ai biết đâu. Tạm biệt”.

Cô khoác túi, kéo va li theo, ngạo nghễ bỏ đi.

Đới Duy Phàm nhìn theo bóng cô, đứng tại chỗ dở khóc dở cười. Hồi lâu sau, anh mới bật cười thành tiếng.

Trước biểu hiện của Tân Địch, anh thừa nhận, sự kiêu ngạo tự cho mình là tốt đẹp của anh quả thực đã phải nhận một cú sốc nho nhỏ. Trước đây Tân Địch luôn tỏ vẻ ghét bỏ anh, anh cũng không hề quan tâm. Anh có quá nhiều cô gái vây quanh theo đuổi, những phiền muộn từ trước đến nay không đáng là bao. Anh đã quen là trung tâm của mọi người. Thỉnh thoảng cũng có cô gái tỏ vẻ lạnh lùng với anh, anh cũng rất khoan dung mà cho rằng đó không phải là tổn thất trong cuộc đời anh.

Nhưng hiện giờ, Tân Địch lại lí giải chuyện anh hoảng loạn bỏ chạy như thế. Anh ý thức rằng, vẻ lạnh lùng của cô gái ấy không phải là cố tình diễn tập, còn anh có lẽ cũng rất khó có cơ hội để chứng minh sự mạnh mẽ của mình và sự tôn nghiêm của đàn ông. Tóm lại, lần này anh đã mất mặt quá rồi.

Vừa quay lại đi làm, Đới Duy Phàm đã nhận được cú điện thoại của trưởng phòng kế hoạch họ Lý của Tác Mỹ, “Giám đốc Đới, xin hãy đưa mẫu tuyên truyền sản phẩm của quý này đến. Sếp mới ra quyết định, sau này bên chúng tôi đồng ý rồi vẫn phải giao cho giám đốc thiết kế xem qua, mới được phân phối ra thị trường”.

Đới Duy Phàm ngạc nhiên. Dưới trướng Tác Mỹ ngoài nhãn hàng chính ra còn có khá nhiều nhãn hàng phụ. Trước mắt bộ phận thiết kế do hai giám đốc thiết kế phụ trách, một trong hai là Tân Địch mà hiện tại anh thấy hơi sợ gặp lại, “Trưởng phòng Lý, đây chẳng phải là chuyện của phòng kế hoạch à? Sao lại kéo cả bộ phận thiết kế vào?”.

“Đừng nhắc nữa. Tân Địch nhìn thấy poster tuyên truyền dán ở nơi bán có sự khác biệt về màu sắc với thiết kế ban đầu về đến công ty đã làm một trận lôi đình. Tổng Giám đốc Tăng cũng luôn nhấn mạnh điểm đắt giá luôn nằm trong những chi tiết nhỏ. Lần này tôi thảm lắm, haizz! Tóm lại sau này khi chúng tôi quyết định, giám đốc thiết kế phải kiểm tra qua rồi kí tên mới được tính”.

Sản phẩm tuyên truyền của Tác Mỹ là công việc quan trọng nhất của công ty quảng cáo thời trang của Đới Duy Phàm, anh khó khăn lắm mới nhận được nó. Anh liền than thở với Trương Tân, bạn làm ăn đồng thời là bạn thân của mình, nhưng Trương Tân đang bận, làm gì có thời gian quan tâm đến anh. Đới Duy Phàm không dám làm qua loa, đến giờ hẹn bèn mang hàng mẫu đến Tác Mỹ. Giám đốc thiết kế khác của Tác Mỹ là người Hồng Kông, không thông thạo vấn đề này lắm, nên thực ra chỉ mình Tân Địch kí tên là được, nhưng mãi một lúc lâu mà vẫn không thấy cô xuất hiện.

Trưởng phòng Lý bất lực nói: “Đợi vậy, giám đốc Đới à. Cô nàng là thế. Chúng tôi cũng phải chấp nhận giờ giấc của cô nàng”.

Đới Duy Phàm thầm nguyền rủa, đọc đi đọc lại câu “Duy có đàn bà và tiểu nhân là giống khó dạy”, thầm nghĩ, lần này rơi vào tay Tân Địch, đành để cô nàng xử lí vậy. Gần đến giờ tan sở, Tân Địch mới khoác một chiếc túi xách to vội vội vàng vàng chạy vào, thấy anh thì ngớ người, “Sao anh lại ở đây?”.

Đới Duy Phàm nghĩ, biết rõ mà còn hỏi, thật đáng ghét. Trưởng phòng Lý vội đáp: “Tân Địch, giám đốc Đới mang hàng mẫu đến mời cô xem qua”.

Tân Địch “Ồ” lên một tiếng, cũng không khách sáo, ngồi ngay xuống để xem xét tỉ mỉ. Cô lấy ra một món POP trong đó, “Màu này hơi không giống thật lắm, anh so sánh với mẫu vẽ là biết”.

Đới Duy Phàm gật đầu ghi nhớ, chuẩn bị đón nhận sự soi mói hà khắc hơn của cô, nhưng chỉ thấy cô chỉ vào chiếc túi xách mẫu, cau mày: “Ý kiến của ai đây, chọn chất liệu này nhìn rẻ tiền quá”.

Trưởng phòng Lý tỏ vẻ cam chịu: “Giấy Matte quý trước A Ken nói chất liệu nặng nề quá, khi nhìn khiến người ta cảm thấy buồn bực”.

A Ken chính là giám đốc thiết kế người Hồng Kông của Tác Mỹ, là người kén chọn. Tân Địch và anh ta quan hệ cũng khá tốt, nên chỉ bĩu môi nói: “Tôi kiến nghị đổi chất liệu màu tối hơn một chút, còn lại thì không vấn đề gì”.

Cô kéo tập giấy lại rồi kí tên, viết mỗi một dòng ý kiến đó vào, sau đó gật đầu với trưởng phòng Lý, “Tan sở rồi, tôi về trước đây”.

Đới Duy Phàm không ngờ lại qua ải dễ dàng như thế, không tránh khỏi cảm thấy tự trách lòng dạ tiểu nhân ban nãy của mình. Bên ngoài đang mưa to, anh muốn đưa Tân Địch về xem như là chuộc tội, nên vội vàng thu dọn hàng mẫu bày đầy trên bàn lại rồi chào từ biệt trưởng phòng Lý, vội vã xuống lầu. Quả nhiên Tân Địch đang đứng dưới mái hiên trước tòa nhà, hình như đang đợi taxi. Anh đang định tiến đến thì lại thấy một chiếc xe Audi Q7 màu đen biển số Bắc Kinh dừng ngay ở cửa. Một người đàn ông bước xuống xe, cầm một chiếc ô màu đen sải những bước thật dài đến gần. Lúc lên bậc thềm, chiếc ô chếch ra phía sau, dáng người cao ráo, màn mưa phía sau khiến anh ta càng toát ra vẻ điềm tĩnh, đó chính là Lộ Phi mấy hôm trước Đới Duy Phàm đã gặp. Anh ta gọi Tân Địch, “Tiểu Địch, lên xe đi”.

Tân Địch đi xuống. Anh ta lấy ô che cho cô, lại giúp cô đẩy chiếc túi xách bị tuột xuống lên vai trở lại, một cánh tay khoác nhẹ cô đến cạnh xe rồi mở cửa cho cô, đợi cô lên xe rồi mới đóng cửa đi vòng sang bên kia. Chiếc xe nhanh chóng lao vút đi. Bên cạnh đã có mấy nhân viên công ty khác và các nhân viên Tác Mỹ bắt đầu xì xầm bàn tán, “Ủa, đó chẳng phải là Tân Địch, giám đốc thiết kế của công ty các cậu sao?”, “Anh chàng kia tuyệt thật, có phải bạn trai Tân Địch không?”, “Đúng rồi đúng rồi, nhìn thân mật quá”.

Đới Duy Phàm nghĩ, được thôi, có lẽ chuyện mất mặt của anh ở Hồng Kông đã có tác dụng tốt, tác thành cho sự trùng phùng của cặp thanh mai trúc mã đó. Có điều dù tự mỉa mai mình thế nào thì vẫn có cảm giác gì đó thật khó nói nên lời.

Tiếp sau đó công ty của anh còn nhận thêm việc về sàn diễn thời trang cho bộ sưu tập mùa thu của Tác Mỹ, không tránh khỏi việc đụng mặt Tân Địch. Anh đẩy cho Trương Tân, tuy rằng bạn anh tỏ ra rất thắc mắc, “Rõ ràng cậu rành về phương diện này mà”.

Anh chỉ khoát tay, “Lão Trương, cho cậu cơ hội xem các kiều nữ sau cánh gà mà không thích à? Bạn gái cậu sẽ không ghen tuông đâu”.

Lúc này ở quán ăn ấy, thấy Lộ Phi lại ở cùng cô em họ Tân Thần của Tân Địch, tuy không có cử chỉ thân mật nào, nhưng khi Tân Thần xem thực đơn, Lộ Phi ngồi dựa vào ghế, nhìn cô bằng ánh mắt rất chăm chú và dịu dàng, và bằng cả một thứ tình cảm nào đó rất khó nói. Tân Thần quay lại như muốn hỏi ý kiến của anh thì ánh mắt anh lại hồi phục vẻ thản nhiên như cũ, gật nhẹ đầu.

Đới Duy Phàm chỉ thấy trong lòng như có ngọn lửa kì quặc nào đó đang bốc lên, không biết là đang khinh bỉ người đàn ông kia lợi dụng cả hai chị em, hay là đau buồn thay cho cô nàng Tân Địch kiêu ngạo. Suy nghĩ ấy vừa xuất hiện đã khiến anh sững sờ.

Liên quan gì đến mày? Anh tự nhủ.

Nhưng dù thế nào Tân Địch cũng là đàn em của anh, trơ mắt nhìn cô bị người ta phản bội hình như không được phải đạo cho lắm. Chần chừ một lúc, anh lại tự nhủ.

Đới Duy Phàm tạm biệt bạn rồi ra khỏi quán ăn trước, lái xe đến thẳng một khách sạn năm sao trong thành phố. Bộ sưu tập mùa thu của Tác Mỹ sẽ trình diễn ở đây, lúc này chắc người mẫu đang diễn tập lần cuối. Anh lên lầu hai vào sảnh đa chức năng. Sàn chữ T đã dựng xong, phía cuối sàn diễn là ba tấm áp phích in phun lớn được dựng rải rác, do anh đích thân giám sát hoàn thành. Từng người mẫu đang bước ra theo tiếng nhạc.

Tân Địch khoanh tay đứng dưới ngẩng lên quan sát. Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng được cắt cúp một cách quái dị, ống tay xắn lên đến tận cùi chỏ, quần ống thẳng và một đôi giày hở mũi, khiến dáng người càng trở nên nhỏ bé hơn. Dưới ánh đèn nhấp nháy, vẻ mặt cô mệt mỏi và hơi bất lực, hiển nhiên là không hài lòng lắm.

Đạo diễn sàn catwalk công ty quản lí người mẫu đang hét lên, “Dừng, dừng!”, âm nhạc vụt tắt. Anh ta tức giận hằm hằm nhìn một cô gái, “Nói cô đấy, nói cô đấy! Ánh mắt phải chăm chú hơn, không được đong đưa! Ngày mai khách hàng ngồi ở dưới, họ xem quần áo chứ không phải ngắm cô!”.

Cô gái ấy có vóc dáng mảnh mai cao ráo lạ, cho dù trang điểm đậm nhưng vẫn nhìn ra nét mặt non nớt, không quá mười sáu, mười bảy tuổi. Cô bé không hề tỏ ra sợ sệt, đứng tại chỗ tỏ vẻ vô tội, “Lúc nãy em chăm chú chuyên tâm thì anh bảo em cứng nhắc. Rốt  cuộc em phải thế nào đây, anh cả?”.

Đới Duy Phàm làm nghề này một thời gian dài, biết nơi đây không phải là trung tâm thời trang, người mẫu chuyên nghiệp không nhiều, bình thường ở các cuộc triển lãm xe, trình diễn thời trang, quanh đi quẩn lại chỉ mấy gương mặt quen thuộc. Thông thường học sinh ngành người mẫu khoa nghệ thuật của các học viện thường kiêm luôn người mẫu sàn diễn, nếu điều kiện tốt hơn một chút thì sẽ chọn đi diễn khắp nơi để mong được nổi tiếng, hoặc chạy thẳng đến các nơi sầm uất như Bắc Kinh, Thượng Hải,… để cầu vận may. Mỗi năm gặp phải những buổi trình diễn, đặt hàng mà các sinh viên khóa trước đã diễn quen lại tốt nghiệp xong rồi đi mất, công ty quản lí phải kéo những học sinh mới vào tham gia, hiệu quả đương nhiên không được tốt cho lắm.

Anh chàng hướng dẫn kia nhìn thấy Đới Duy Phàm thì cười nói: “Quy luật cũ, Tiểu Đới, lên thị phạm cho bọn họ xem”.

Đới Duy Phàm trước kia là người mẫu nam hàng đầu của Học viện Mĩ thuật, vóc dáng đẹp, kinh nghiệm trình diễn lại phong phú. Khi ấy rất nhiều người khuyên anh đi theo con đường người mẫu, nhưng chí hướng anh không ở đó, tốt nghiệp xong anh dần dần rút lui khỏi nghề. Khi gặp anh nhận công việc giúp cho buổi trình diễn, các tay đạo diễn quen thuộc ở những công ty quản lí đều mời anh tham gia chỉ đạo. Hôm nay anh thực sự không có tâm trạng, nhưng thấy Tân Địch nên vẫn nhảy lên sàn diễn. Đi về phía sau vài bước, đạo diễn ra hiệu mở nhạc. Anh quay người, bước chân nhẹ nhõm đến đứng trước đầu sàn diễn, đầu từ từ chuyển động, ánh mắt lướt nhìn phía dưới, như đã thấy hết mọi thứ, nhưng lại chẳng thứ gì lọt vào mắt anh. Chỉ một tư thế nhỏ thôi cũng tỏ rõ sự chuyên nghiệp.

Đạo diễn khen một tiếng “Tốt” rồi nói, “Bây giờ cô nhìn thấy rồi chứ? Đại tiểu thư”. Mấy cô gái trên sàn diễn đều nhìn Đới Duy Phàm với vẻ ngưỡng mộ tôn sùng.

Tân Địch học chuyên ngành thiết kế, biết rõ người mẫu phải dạy về cách thể hiện ánh mắt, nghe thì có vẻ bí ẩn nhưng thực ra cũng có công thức cả. Không ngoài việc trên sàn diễn điểm rơi của ánh mắt phải được khống chế trong một phạm vi nhất định: Khi nhìn thẳng phía trước không vượt quá mười lăm mét, động tác quay đầu không được quá đột ngột, không thể lớn hơn một góc chín mươi độ; cằm hơi hất lên, có thể nhìn thấy khoảng hai mươi mét dưới sân khấu, nhưng không thể tập trung nhìn vào một điểm, phải giữ cho ánh mắt vô hồn, dùng khóe mắt nhìn sang hai bên, khi ánh nhìn được định vị, phối hợp với mỗi động tác nhỏ của phần đầu, trong tích tắc chớp mắt thì chuyển sang nhìn hướng khác.

Đương nhiên nói thì đơn giản, đến lúc làm mới thấy khó. Cô biết có nhiều người dáng vóc rất đẹp, nhưng không thể điều khiển được ánh mắt, thiếu đi tố chất cần có của người mẫu biểu diễn.

Lúc nãy ánh mắt cô và Đới Duy Phàm gặp nhau trong tích tắc, mà lại có cảm giác bức bối, không thể không thừa nhận rằng anh chàng công tử đào hoa này bình thường luôn có vẻ thoái mái bỡn cợt, nhưng khi đứng trên sàn diễn đảo mắt một vòng, vừa bí ẩn lại thâm trầm, hoàn toàn khác với khi ở dưới sân khấu. Đồng thời cô cũng bất giác nhớ đến cái hôm ở khách sạn Hồng Kông, gương mặt cũng dần dần đỏ ửng.

Tân Địch chưa bao giờ băn khoăn điều gì, hơn nữa đã chuyên tâm vào thiết kế thì không thiết nghĩ gì đến những thứ khác. Mấy hôm nay cô hoàn toàn không nhớ đến Đới Duy Phàm, lúc này trong lòng thấy hơi bối rối, khó tránh khỏi phiền muộn, ra hiệu cho đạo diễn tiếp tục, “Muộn rồi, tranh thủ thời gian nhé. Đến giờ mà vẫn chưa diễn được hoàn chỉnh lần nào”.

Âm nhạc lại vang lên. Đạo diễn vừa nhìn lên sân khấu, vừa nói với Đới Duy Phàm: “Tiểu Đới, cậu không làm nghề này đúng là phí của giời, phí cả tài năng của cậu. Tháng sau có nhãn hiệu Âu phục nổi tiếng tổ chức buổi trình diễn, cậu phải đến tham gia đấy”.

“Quên đi, tôi đâu có rảnh rỗi thế? Hơn nữa tôi thấy rất phiền khi phải đứng trên sân khấu bị các anh hò hét sai bảo như thế”.

Lần biểu diễn thử này khá suôn sẻ. Tân Địch chỉ ra hai chỗ cô cho rằng sắp xếp chưa ổn lắm. Đạo diễn rõ ràng không dám xem thường ý kiến của cô, lập tức sửa đổi.

Thấy cũng tạm ổn rồi, Tân Địch muốn được yên tĩnh một lúc, nên ra ngoài gọi phục vụ mang một cốc cà phê đến, ngồi xuống ghế sofa cạnh cửa sổ nhấm nháp. Một lúc sau Đới Duy Phàm cũng ra, thản nhiên đi thẳng đến ngồi xuống cạnh cô.

“Đừng buồn bực nữa. Khách hàng họ không nhìn rõ trình độ của người mẫu đâu. Nghiêm túc thì ngắm trang phục, không nghiêm túc thì ngắm các em xinh đẹp trên sàn diễn thôi”.

Tân Địch hờ hững lắc đầu, “Chẳng qua là buổi trình diễn thu đông mang tính chất đặt hàng thôi. Tôi cũng không mấy hi vọng siêu mẫu đến trình diễn”.

“Nói thực là trang phục quý này anh thấy không giống phong cách thiết kế của em lắm”.

Tân Địch sững sờ vì Đới Duy Phàm đã nói trúng một phần tâm sự của cô. Tuy cô có rất nhiều lí do để ghét anh chàng ấy, nhưng biết ngành anh học cũng có liên quan đến thiết kế, lại thêm làm người mẫu một thời gian dài, rồi làm về ngành thời trang, đã xem đủ các loại trình diễn nên ít nhiều cũng có trình độ.

Nỗi buồn bực của cô không chỉ về trình độ các người mẫu. Cô không làm chuyện vớ vẩn là đi so sánh người mẫu địa phương với siêu mẫu của các công ty quản lí nổi tiếng trong nước với nhau để làm gì, cho dù không hài lòng thì cũng chịu thôi. Nhưng lúc nãy đứng dưới sàn diễn, nhìn trang phục mẫu mà các người mẫu mặc, cô bỗng thấy trang phục thu đông quý này quá thỏa hiệp: Thỏa hiệp với thị trường, thỏa hiệp với tư duy tổng thể của sếp, thỏa hiệp với A Ken – giám đốc thiết kế khác, kết quả là sản phẩm khác hoàn toàn với ý tưởng ban đầu của cô.

Cô đã làm thiết kế sáu năm dưới trướng ông chủ Tăng Thành nổi tiếng mạnh mẽ trong giới thời trang bản địa, biết rõ chính là thiết kế cũng giống như đeo xiềng xích mà nhảy múa vậy, không gian phát huy cá nhân luôn bị giới hạn. Nhưng cảm giác bất lực và mệt mỏi như thế này thì lại là lần đầu.

Cô nói với vẻ tâm nguội ý lạnh: “Có lẽ cuối cùng tôi sẽ không còn phong cách gì nữa”.

Đới Duy Phàm không ngờ bình luận của anh lại khiến Tân Địch xưa luôn tự tin cảm thấy sốc như vậy, “Này, không phải anh phê bình em. Anh chỉ nói phong cách của em có sự thay đổi”.

Tân Địch mải gặm nhấm tâm sự của mình mà không nói gì. Đới Duy Phàm đành tỏ ra thản nhiên nói tiếp: “Lúc nãy đi ăn ở ngoài, anh gặp thanh mai trúc mã của em”. Tân Địch nghĩ ngợi một lúc mới hiểu anh ám chỉ ai, chỉ “Ồ” lên một tiếng rồi tiếp tục im lặng. “Anh ta và em họ Tân Thần của em ở cạnh nhau”.

Tân Địch lại “Ồ” một tiếng, vẫn đờ đẫn.

“Này, em đừng để bụng quá. Chỉ ăn cơm với nhau thôi. Kể ra thì anh ta chắc cũng là thanh mai trúc mã với Tân Thần phải không?”. Trong mắt Đới Duy Phàm, Lộ Phi và Tân Địch có quan hệ rất thân thiết gần gũi, dù là ở sân bay nắm lấy tay cô và mỉm cười dịu dàng, hay là một tay choàng nhẹ eo cô và một tay cầm ô che; còn với Tân Thần rõ ràng là luôn giữ một khoảng cách, không hề đụng chạm thân thể. Nhưng, ánh mắt Lộ Phi nhìn Tân Thần, tình cảm ẩn giấu trong đó thực sự quá kì diệu, khiến anh có cảm giác rất lạ lùng, khó nói nên lời.

Tân Địch hoang mang, rồi hiểu ra ngay những câu nói không đầu không đuôi của Đới Duy Phàm là ý gì, không nén được cảm giác thích thú. Cô đặt cốc cà phê xuống, nhìn ra xa, nói với vẻ u buồn: “Khác chứ, Tân Thần mười bốn tuổi mới quen anh ấy”.

“Chuyện này chẳng liên quan gì đến trước sau”.

“Lúc nhỏ tôi còn nghĩ, sau này lớn lên nhất định sẽ lấy anh ấy”.

Đới Duy Phàm hừ mũi, “Lúc nhỏ ít nhất có đến cả nửa số con gái trong lớp bảo sẽ lấy anh. Nếu bọn họ đều tưởng thật thì anh đành chết đi cho xong”.

Sự tự cao tự đại đặc trưng của Đới Duy Phàm khiến Tân Địch bực mình, cô tức tối trừng mắt nhìn anh, không thèm đùa nữa, đứng lên bảo, “Quả nhiên nhỏ tuổi không biết gì rất tai hại”.

Đới Duy Phàm ngượng ngùng nhìn cô đi thẳng vào sảnh đa chức năng. Anh thực sự không có kinh nghiệm an ủi người khác, nhất thời không biết phải làm sao.

Tân Địch chuẩn bị vào thang máy để xuống lầu thì Đới Duy Phàm đuổi theo, “Cái này của em à?”.

Trong tay anh là chiếc rương cỡ lớn, chính là đồ dùng cá nhân của cô. Tân Địch kêu thầm “Nguy hiểm quá” – cô trước nay vẫn tính cẩu thả hay quên. Trong chiếc rương đó đều là những phụ kiện đủ loại mà cô tích lũy trong nhiều năm, không đáng giá lắm nhưng sưu tập rất tốn công, khi có buổi trình diễn cũng có lúc phải đem ra sử dụng, nếu mất thì tiếc lắm – rồi đưa tay ra nhận lấy.

“Muộn rồi, để anh đưa về”. Đới Duy Phàm xách chiếc rương, đi song song với cô, hạ thấp giọng bảo: “Lúc nãy xin lỗi, anh cũng chỉ tiện miệng nói thôi”.

Tân Địch vô cùng hoang mang. Cô dễ nổi cáu, nhưng chớp mắt là quên ngay. Tập luyện xong chỉ dẫn cho trợ lí mang quần áo của người mẫu cởi trả sắp xếp lại, đánh số thứ tự treo ngay ngắn, rồi đưa đến phòng đã được đặt trước, cô đã mệt đến đứt hơi, chỉ muốn mau mau về nhà nghỉ ngơi, vả lại trong đầu cô vẫn lởn vởn vấn đề phong cách thiết kế của mình, căn bản không nhớ anh tiện miệng nói những gì.

Ra khỏi khách sạn rồi lên xe, Đới Duy Phàm thong thả nói: “Thực ra chuyện tình cảm không ai nói rõ được, tóm lại không thể cưỡng cầu”.

Tân Địch mới ý thức ra là Đới Duy Phàm đang an ủi cô, đột nhiên có ý nghĩ đùa dai một tí, “Trước kia anh có từng yêu thầm ai chưa?”.

Đới Duy Phàm gật đầu, “Có”.

Tân Địch cứ ngỡ anh sẽ nói những lời tự sướng đại loại như “Trước nay chỉ có người khác yêu thầm anh”, nên đã chuẩn bị sẵn một câu độc ác để mỉa mai, ngờ đâu anh lại trả lời như thế nên không nén được tò mò, “Tỏ tình chưa? Thành công không?”.

“Chưa kịp tỏ tình thì cô ấy lấy người khác rồi. Có điều dù anh tỏ tình cũng bằng thừa, sẽ không thể thành công”.

Anh thẳng thắn như thế khiến Tân Địch buồn cười quá, “Được rồi, tôi thỏa mãn rồi, cuộc đời luôn có lúc bị kẹp đầu vào cửa, thế đấy”.

Cô tỏ vẻ thoải mái hẳn. Đới Duy Phàm thở phào, quả nhiên cô gái phóng khoáng biểu hiện cũng khác.

Tân Địch ở trong một khu nhà không lớn lắm của khu tô giới thời xưa. Bên trong có hai gốc hợp hoan to, lúc này đã qua mùa hoa nở. Trong bóng đêm cây xòe tán rộng, những chiếc là khép hờ như còn e thẹn, dáng vẻ đẹp đẽ vô cùng.

Phía trước là một dãy nhà ba tầng cũ kĩ, phong cách kiểu Tây, trần nhà cao, bên trên còn có ống khói, gần mặt đường đều là những ô cửa sổ dài hẹp, không phải bằng khung thép bình thường giống như bây giờ, mà là khung gỗ kiểu cổ, chấn song màu đỏ. Tuy máy điều hòa gắn ngoài nhà không hòa hợp với bức tường gạch đỏ, từ ngoài nhìn vào cảm thấy hơi đổ nát, nhưng nhìn chung vẫn có vẻ lạ lạ.

Đới Duy Phàm đỗ xe, mở cửa sau để lấy chiếc rương ra. Lúc ấy dưới bóng cây hợp hoan một người đàn ông bước đến, ánh đèn chiếu trên gương mặt anh, đó là Lộ Phi. “Tiểu Địch, sao giờ mới về? Gọi điện cho em cũng không nghe”.

“Nhạc lớn quá, em không nghe thấy”. Tân Địch đón lấy chiếc rương, nói với Đới Duy Phàm, “Cảm ơn anh, tạm biệt”.

Đới Duy Phàm thấy cô rất tự nhiên đưa chiếc rương cho Lộ Phi xách hộ thì bỗng nổi giận vô cớ, nhưng anh tự biết cả hai không quen thân lắm, không thể nói gì nhiều, chỉ nghĩ, chẳng lẽ Tân Địch đã bị thứ tình cảm yêu thầm đó đè nặng cả đầu, mặc nhiên chấp nhận cho người đàn ông kia trêu đùa cả hai chị em? Nếu như thế thì đầu cô có lẽ bị cửa kẹp hơi mạnh thì phải.

Có liên quan gì đến mày? Đêm ấy, anh lại tự nhủ với mình lần nữa.

Nhưng…

Không nhưng nhị gì cả, anh thô lỗ cắt ngang, ậm ừ nói “Tạm biệt” rồi lên xe phóng đi. Chiếc xe lao nhanh qua hai người, chạy ra khỏi khu nhà.

Lộ Phi vốn điềm tĩnh cũng tỏ vẻ lạ lùng trước tốc độ nhanh chóng mặt đó, lắc đầu vẻ buồn cười: “Bạn trai em à? Tiểu Địch, bảo cậu ấy đừng hiểu lầm”.

“Có gì mà hiểu lầm? Bạn bè bình thường”. Tiểu Địch che miệng ngáp, “Muộn thế này rồi, có chuyện gì thế, Lộ Phi?”.

“Tiểu Thần nhờ anh mang thảm thêu cô ấy mua từ Tây Tạng đến cho em”. Anh mở cốp xe, lấy tấm thảm ra, “Để anh mang lên, hơi nặng”.

Tân Địch cũng không khách sáo, đi trước dẫn đường. Lên mấy bậc cầu thang, vào đến hành lang u tối, xuất hiện trước mắt là cầu thang có tay vịn bằng gỗ kiểu cổ, rõ ràng đã lâu không được lau chùi. Nhưng bậc thang lại là những bậc đá màu xanh đen chắc chắn, toát ra vẻ sang trọng cổ kính.

Lên đến lầu hai, Tân Địch lấy chìa khóa ra mở cửa. Căn nhà hai phòng này là kí túc xá cũ của cơ quan mẹ Tân Địch. Cả nhà họ từng ở đây một thời gian dài. Về sau bố cô được phân đến một căn nhà sáng sủa, kết cấu hợp lí hơn trong khu nhà dành cho công nhân viên chức. Bố mẹ dọn đến đó, còn Tân Địch kiên quyết đòi ở lại một mình. Cũng may hai bên không xa nhau lắm, hơn nữa khu vực này an ninh rất tốt, nên bố mẹ cô cũng đồng ý.

Kiểu nhà ở đây không thực dụng lắm so với thời nay. Phòng khách nhỏ, nhà bếp và phòng vệ sinh quá tối. Nhưng không gian cao cao trong phòng, sàn gỗ mang theo hơi hướm cũ kĩ xa xưa, cộng với đồ dùng gia đình bằng gỗ kiểu cổ và ghế sofa bằng nhung màu đỏ đậm đã dùng gần hai mươi năm mà Tân Địch khéo léo kết hợp, đâu đâu cũng có thể ngửi thấy hương vị thời gian và phảng phất sự trầm lắng.

Tân Địch mở tấm thảm thêu ra. Cô là người sành sỏi, vừa sờ vào đã biết là thảm thêu thủ công thuần lông cừu. Màu sắc phức tạp nhưng tinh tế, lại là hình vẽ trừu tượng mà cô thích chứ không phải cung điện nhân vật, chim bay thú chạy cụ thể. “Thần Tử đúng là có mắt thẩm mĩ, lần nào chọn đồ cũng rất hợp ý em. Lần trước khăn choàng mua từ Tân Cương quá đẹp, khiến em cũng muốn đi một chuyến. Đúng rồi, hôm nay hai người nói chuyện thế nào?”.

Lộ Phi cười khổ, “Cô ấy chẳng nói gì cả. Anh không biết cô ấy sao lại biến thành trầm lặng như thế. Anh đi rồi đã xảy ra chuyện gì à?”.

“Sau khi anh đi?”. Tân Địch nhíu mày nhớ lại. Cô không mấy tự tin vào phần trí nhớ ngoài thiết kế thời trang của mình lắm, nhưng năm mà Lộ Phi đi thì rất có ý nghĩa với cô. Mùa xuân năm ấy, cô học năm thứ ba, hai mươi mốt tuổi, giành phần thưởng quan trọng nhất thời sinh viên của mình – giải nhất cuộc thi thiết kế thời trang toàn quốc, một lần đã thành danh. Lần đầu đến nơi khác lĩnh thưởng, cảm giác thế gian này không gì là không thể, đầy ắp kế hoạch và niềm tin vào tương lai. Mùa hè năm ấy, Lộ Phi hai mươi hai tuổi, tốt nghiệp đại học đi du học Mỹ. Đầu thu năm ấy, Tân Thần sắp mười tám tuổi, đã vào đại học.

“Trước khi anh đi có rất nhiều chuyện, nhưng anh đã biết cả rồi. Còn sau đó, thiên hạ thái bình mưa thuận gió hòa, có điều…”.

Tân Địch do dự. Đương nhiên là vẫn nảy sinh một số sự việc – bắt đầu từ khi lên đại học, Tân Thần đã lặng lẽ thay đổi, từ một thiếu nữ nổi loạn khiến người khác đau đầu đã trở thành một cô gái lặng lẽ. Những năm tháng đại học của cô bình yên hơn hồi còn học trung học nhiều. Tốt nghiệp xong tuy không làm nhân viên văn phòng yên phận theo sự sắp đặt của bố Tân Địch, mà sau khi nhảy việc vài lần đã thành người làm việc tự do, nhưng sự cố gắng của cô là không thể nghi ngờ. Cuộc sống càng bình lặng như nước, không còn thị phi gì nữa.

Tân Thần từ khi học cấp hai đến tận đại học, người theo đuổi cô nhiều vô số kể, mà còn thay không biết bao nhiêu bạn trai. Bác gái Lý Hinh rất ngứa mắt với chuyện đó. Còn bác trai luôn thương yêu cô cũng không hài lòng lắm, thường xuyên dạy bảo cô. Cô luôn hứa hẹn rối rít nhưng cũng chẳng có biểu hiện gì là thay đổi.

Sau khi tốt nghiệp đại học, cô bỗng tu tâm dưỡng tính, xử lí quan hệ với từng kẻ theo đuổi một cách lí trí và thỏa đáng, không hay qua lại với ai nữa. Điều khiến Tân Địch lạ lùng nhất là, cô nhận lời bác mà đi xem mặt, gặp Phùng Dĩ An – con trai của đồng nghiệp bác mình, về sau đã hẹn hò nhau, khiến Tân Địch rất thắc mắc, “Em mới hai mươi ba mà, Thần Tử, mà đã chịu xem mặt rồi à?”.

Tân Thần chỉ nhún vai, “Thì cũng phải có bạn trai mà. Người ấy do bác giới thiệu, lại còn có thể khiến bác không cần lo nghĩ cho em nữa”.

Câu trả lời ấy khiến Tân Địch thực sự không biết phải nói gì, chỉ có thể quan sát cô em họ một cách kĩ lưỡng. Nhưng rõ ràng cô ấy không có ý đùa cợt tí nào.

Sau đó tình cờ gặp nhau trên đường, Tân Thần giới thiệu họ với nhau. Phùng Dĩ An nhìn cũng rất ổn, dáng vẻ nho nhã thanh tú, hành động cử chỉ đều tỏ ra là người có giáo dục, gia cảnh trong sạch, mở công ty với bạn, lúc nào cũng ăn vận giản dị, đúng chuẩn mực, yêu thích nhiếp ảnh, không có tật gì xấu, mà còn chăm sóc Tân Thần rất chu đáo.

Hai người duy trì mối quan hệ hơn một năm. Khi Tân Khai Minh gặp cha của Phùng Dĩ An, thậm chí còn đùa nhau, nhắc đến khả năng hai đứa trẻ kết hôn. Nhưng họ lại đột ngột chia tay hai tháng trước đó, cho dù bất ngờ nhưng vẫn khá hòa bình, không đến nỗi căng thẳng lắm.

Thường ngày cô sống một cuộc sống có thể gọi là rất quy củ, giản dị, duy có một điểm có thể cho là khác người cũng chỉ là sở thích hơi bất thường một chút, thường xuyên tham gia đi du lịch bụi, năm nào cũng đi đến nơi hoang vu hẻo lánh ít nhất một lần.

Thế nhưng tất cả những thay đổi đó đều nảy sinh trong vô thức, không ai nói rõ cụ thể là bắt đầu từ lúc nào. Tân Địch thở dài, “Anh cũng biết là chúng em cũng khá thân nhau, nhưng không thể chuyện gì cũng thổ lộ, mỗi người có cuộc sống riêng của mình. Nó và bố em thân nhau hơn, nhưng cũng sẽ không bộc bạch tâm sự gì với ông đâu”.

Lộ Phi tư lự. Tất nhiên là anh biết. Cho dù là thời thiếu nữ, Tân Thần tỏ ra hoạt bát cứng đầu, nhưng vẫn không thể gọi là một cô bé bộc trực thẳng thắn. Có một phần, cô luôn luôn che giấu rất kĩ.

“Những thay đổi của nó và sự ra đi của anh có liên quan gì không? Hoặc là anh đã hứa hẹn gì với nó?”. Tân Địch lần đầu có liên tưởng đó nên cũng thấy kì lạ.

Tối nay Lộ Phi lại có cảm giác đau khổ, ngón tay thon dài đặt trên bàn uống nước nắm chặt một góc thảm thêu, những lóng xương vì nắm quá chặt nên trắng bệch. Hồi lâu sau anh mới khàn giọng nói: “Anh mong anh có thể hứa hẹn với cô ấy, Tiểu Địch. Nhưng Tiểu Thần không phải là cô bé cần những lời hứa viển vông ấy”.

“Cũng phải, tật của anh trước nay là quá chín chắn, có lẽ sẽ không nói những lời vô trách nhiệm trước khi ra đi. Mà tích cách Tiểu Thần cũng không yếu đuối”. Tân Địch ngẫm nghĩ rồi bỏ cuộc. “Em chịu thôi. Có thể ai cũng sẽ thay đổi, hoặc sớm hoặc muộn.”

Lộ Phi nhìn tấm thảm thêu, vẻ mặt đăm chiêu, dường như đã tìm ra một quy luật nào đó trong những nét vẽ trừu tượng phức tạp ấy. Một lúc sau, anh mới lắc đầu, “Nhưng em chẳng thay đổi chút nào”.

“Đừng trách móc em chứ”. Tân Địch cười, “Thực ra em cũng thay đổi rồi. Lúc nãy tập luyện biểu diễn, em phát hiện ra mình bây giờ đã học được cách thỏa hiệp. Cuộc đời đúng là một trường học tốt”.

Tất nhiên, trước kia thiết kế là sở thích của cô, còn bây giờ nó đã trở thành công việc. Mang danh là giám đốc thiết kế, cô không thể không thỏa hiệp.

Cô gái Tân Thần từng sống tự do phóng túng, cũng giống như cô gái Tân Địch có trí tưởng tượng phong phú, chỉ tồn tại trong quá khứ. Cho dù có một quãng thời gian thanh xuân hoàn toàn khác nhau, cô ấy cũng đã thỏa hiệp bằng một cách khác, Tân Địch nghĩ ngợi bâng khuâng.

Một lần tụ tập nào đó, Tân Địch cũng uống chút rượu, ngà ngà say rồi nói: “Tân Thần là nữ thần, là nguồn cảm hứng của tôi”.

Mọi người đều cười rộ, bao gồm cả Tân Thần. Cô luôn nhìn vẻ trẻ con ngây thơ và khí chất một nhà nghệ thuật của chị họ mình bằng ánh mắt khoan dung.

Mọi người đều thừa nhận Tân Thần có thể được xem là một người đẹp – dáng người cao ráo, thon thả thanh tú, khuôn mặt nhỏ và các nét rất đẹp, mái tóc đen nhánh, làn da trắng trẻo, đôi mắt sáng rỡ, khi mỉm cười lúm đồng tiền nho nhỏ bên má trái thoắt ẩn thoắt hiện. Nhưng vẻ đẹp ấy không hiếm gặp lắm trong thành phố Tân Giang này, cũng không có gì xuất chúng. Đặc biệt khi cô thường xuyên mặc quần jeans hoặc quần áo thể thao, không quan tâm lắm đến cách ăn diện trang điểm. Ngoài quần áo Tân Địch tặng cô thì thực sự cô không mua gì cả, nên nhìn thế nào cũng không giống người gánh vác sứ mệnh quan trọng đó.

Chỉ mỗi Tân Địch biết, cô không hề khoa trương chút nào.

Tân Địch luôn cho rằng, trước năm mười tám tuổi, vẻ đẹp của Tân Thần không thể quay trở lại được.

Tuy cùng một gương mặt, nhưng khi ở độ tuổi ấy, nó toát ra một vẻ yêu kiều rạng rỡ, có một làn da gần như trong suốt, lại thêm thần thái hoạt bát lanh lợi, ánh mắt sóng sánh có hồn… Tân Thần ngoài việc lấy em họ ra làm người mẫu để luyện tập vẽ người, còn từng thuyết phục cô mặc thiết kế của mình để chụp ảnh. Cô rất chắc chắn trí nhớ của mình không có gì sai sót. Đối với cái đẹp cô luôn có một sự nhạy cảm và trí nhớ đáng kinh ngạc, đáng tin hơn cả dáng vẻ cô thiếu nữ Tân Thần trong ảnh.

“Còn nhớ dáng vẻ Thần Tử mặc thiết kế thời trang của em để chụp ảnh cho bộ sưu tập lần ấy không?”. Tân Địch nheo mắt nhớ lại, “Hình như anh ngắm được một lúc rồi có việc phải đi ngay”.

Khi học năm thứ ba, Tân Địch tổ chức một nhóm thiết kế thời trang tên gọi Lolita. Cô nhờ Tân Thần làm người mẫu, mời anh bạn Nghiêm Húc Huy chụp ảnh chuyên nghiệp đến chụp một bộ, làm một album đơn giản.

Tân Địch đã dựa vào nhóm thiết kế ấy mà lấy được giải nhất cuộc thi thiết kế thời trang mới toàn quốc. Ý kiến phê bình của chuyên gia là: Ý tưởng phong phú bay bổng, tạo hình táo bạo đặc sắc. Thanh xuân và thời trang kết hợp rất rõ, thể hiện ở trên trang phục. Vừa phóng túng nồng nhiệt lại không mất đi ý nghĩa, hình thành một tổ hợp hữu cơ trong sáng và kiều diễm, thể hiện được ý tưởng thiết kế độc đáo.

Đó là giải thưởng quan trọng đầu tiên cô có được, nhờ nó cô đã nổi tiếng khắp trường.

Lộ Phi tất nhiên vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng hôm ấy.

Năm đó, Tân Thần vẫn chưa đầy mười bảy tuổi, bình thường chỉ thích mặc áo pull và quần jeans. Khi cô thay xong trang phục thiết kế của Tân Địch ra ngoài, trái tim Lộ Phi như bị ai đó bóp mạnh một cái. Tân Địch trang điểm gương mặt cô rất trắng, viền mắt màu khói đậm khiến đôi mắt to càng to và sáng hơn, làn da trắng gần như trong suốt, màu son môi lấp lánh ánh sáng trân châu, mái tóc dùng máy uốn thành từng lọn xoăn hơi rối thả trên bờ vai, mặc một chiếc áo vai trần cùng một chiếc váy xếp tầng trắng như tuyết, có cảm giác như đến từ một không gian khác.

Quan trọng nhất là quần áo và lớp trang điểm đều lột tả khí chất ngây thơ nhưng cũng rất phóng túng của cô. Ánh mắt ngưỡng mộ của Nghiêm Húc Huy khi cầm máy ảnh đã nhìn chằm chằm vào cô không chút e dè, nhưng cô lại tỏ ra như không biết gì.

Lộ Phi chỉ đứng một lúc rồi vội vàng bỏ đi, nhưng cảnh tượng ấy lại khắc sâu vào trong trái tim anh mất rồi.

Nhưng đã chia xa hơn bảy năm, Tân Thần xuất hiện trở lại trước mặt anh chỉ trầm lặng yên tĩnh, không còn vẻ bất cần đời nữa.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+