Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Con đường đưa tiễn đầy hoa – Chương 07: Nụ hôn đầu 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Không đợi anh nói gì, cô
đột ngột ôm chầm lấy anh, kiễng chân lên chạm vào môi anh một cái, sau đó buông
ra, “Không thừa nhận cũng chả sao, dù gì nụ hôn đầu của anh cũng thuộc về em
rồi”.

Tân Địch đến bên cửa sổ,
nhìn bầu trời âm u bên ngoài. Những tầng mây dày đặc màu xám xịt đang đè nặng,
đứng trong căn phòng hơi lạnh bao phủ, cũng có thể cảm nhận được sự bức bối
nặng nề của thời tiết. Cô không kìm được lại nhớ đến mùa hè năm ấy. Nói ra thì,
tình cảm yêu mến giữa Tân Thần và Lộ Phi không chỉ là chút rung động tuổi dậy
thì đơn giản như cô vẫn nghĩ.

Lúc ấy, di động cô bỗng
reo vang, Lộ Phi gọi đến. Anh bình thản hỏi: “Tiểu Địch, buổi tối có bận gì
không? Nếu rảnh thì uống chút rượu với anh đi”.

Tân Địch nhận lời. Hai
người hẹn thời gian rồi cúp máy. Lộ Phi là bạn cô, hai người đã quen nhau hơn
hai mươi năm, nhưng cô cảm thấy lần này Lộ Phi quay lại có vẻ trở n

ên xa lạ. Trước kia anh
luôn trầm tĩnh, không dễ để lộ cảm xúc, gần đây cô lại dễ dàng cảm nhận được vẻ
hoang mang và bất lực được che dấu dưới sự bình thản của anh.

Còn khi ấy Lộ Phi đang
đứng một mình trước khung cửa sổ trong văn phòng, đôi mắt nhìn ra xa. Anh ra
khỏi nhà Tân Thần là đến ngay văn phòng, nhưng lại chẳng có tâm trí nào để xử
lý công việc, mà cứ chìm đắm vào trong ký ức của mùa hè năm ấy.

Bảy năm trước Lộ Phi đi
Mỹ học thạc sĩ, tốt nghiệp rồi bắt đầu làm vệc cho một công ty đầu tư liên
doanh của tư nhân ở Mỹ. Công ty này cách làm việc rất khiêm nhường, quản lý quỹ
đầu tư cá nhân hơn mười con số và rải rác khắp thế giới, quy mô và phạm vi đầu
tư ở Trung Quốc cũng rất lớn. Anh làm việc ở Mỹ một năm, ba năm trước đã xin về
nước, nhậm chức ở văn phòng đại diện Trung Quốc đặt ở Bắc Kinh của công ty. Lần
này anh về lại thành phố cũ, tất nhiên vì lý do cá nhân, đồng thời cũng phối
hợp với công ty, tham gia thực hiện dự án khai thác của tập đoàn Hạo Thiên

Văn phòng của anh nằm
trong tòa nhà văn phòng do tập đoàn Hạo Thiên thuê ở ngay trung tâm thành phố.
Từ tầng bốn mươi có thể phóng tầm mắt đi rất xa, khu nhà Tân Thần sống cũng nằm
trong phạm vi anh nhìn thấy, song những tòa chung cư xám xịt ấy dày đặc đến độ
anh không thể nhìn rõ.

Dự án anh tham gia sắp
sửa san bằng nơi ấy rồi xây mới một trung tâm mua sắm phồn hoa, còn cô gái cố
chấp lưu lại vết tích trong quãng thời gian thanh xuân của anh, dường như không
hề quan tâm đến việc xóa nhòa mọi ký ức ngày cũ bằng phương thức này.

Mùa hè năm Lộ Phi và Tân
Thần quen nhau lần đầu đã qua, anh bắt đầu sống cuộc sống đại học hoàn toàn mới
mẻ, Tân Địch lên lớp mười hai và Tân Thần lớp chín nên họ đều thấy ngạt thở vì
mệt. Ba người liên lạc với nhau cũng không nhiều nhặn gì cho lắm.

Tân Thần không ham học,
nhưng cô biết không lên được trường trung học trọng điểm thì lại phải phiền đến
bác, nên vẫn ngoan ngoãn lên lớp, ôn tập, làm những đề trắc nghiệm dù làm mãi
cũng không hết được.

Tân Khai Vũ vẫn thi
thoảng đi làm ăn, yêu đương, cuộc sống vô cùng phong phú, có lúc nhắc con gái
đừng ngủ quá muộn, thi cử không quan trọng lắm. Tân Thần chỉ buồn cười. Cũng
chỉ có cô số tốt, có người cha không yêu cầu gì, nhưng lại có một ông bác yêu
cầu cao, không thể phụ lòng, lại còn có Lộ Phi, cô cũng không muốn khiến anh
thất vọng.

Kỳ nghỉ đông, Lộ Phi đến
ôn tập cho Tân Địch và Tân Thần như đã hẹn, xem thành tích của Tân Thần, anh
hài lòng gật gù, “Khá lắm, tiếp tục cố gắng!”.

Nhà Tân Địch có cắm máy
sưởi. Tường căn nhà kiểu cũ dày dặn, khung cửa sổ hẹp nên khá ấm áp. Những ngọn
gió lạnh như cắt của thành phố đã bị chặn đứng ở ngoài kia.

Lộ Phi lần lượt giảng
giải trọng điểm của toán, lý, hóa cho hai chị em, phân đề bài cho họ làm rồi
kiểm tra từ vựng tiếng Anh, còn mang đến một bộ cờ tướng quốc tế, lúc rảnh rỗi
dạy hai chị em chơi để thư giãn. Nhưng Tân Địch hoàn toàn không hứng thú với
trò chơi này, còn Tân Thần lại học rất nhanh, có lúc còn chơi cờ với anh, tất
nhiên sẽ nũng nịu, sẽ bày trò như đi lại cờ hoặc len lén di chuyển quân cờ…

Hôm ấy tuyết rơi hơn nửa
ngày. Bà Lý Hinh tan sở về nhà, vừa khéo nhìn thấy dưới gốc hợp hoan trong sân,
Tân Thần đang vốc một nắm t nghịch ngợm thử nhét vào trong cổ áo Lộ Phi. Lộ Phi
chỉ tránh né, đồng thời cười khoan dung, nắm lấy bàn tay đỏ ửng của cô, “Đừng
chơi nữa, cẩn thận cảm lạnh”.

Sắc mặt bà Lý Hinh đột
ngột sa sầm. Tân Thần ngước lên thấy thế bèn thu lại nụ cười. Lộ Phi cũng có vẻ
ngượng ngùng, buông tay Tân Thần ra, chào hỏi bà rồi về trước. Tân Thần và bà
Lý Hinh cùng vào nhà, Tân Địch vẫn đang chăm chú vẽ vời, hoàn toàn không hay
biết chuyện bên ngoài.

Bà Lý Hinh không thể
than thầm cho sự ngây thơ của con gái. Nói công bằng thì bà không hám danh hám
lợi quá mức, không đến nỗi hy vọng con gái mới chưa đầy mười tám tuổi đã có gì
đó với Lộ Phi. Nhưng Lộ Phi quá xuất sắc, từ nhỏ đã chững chạc, thành tích ưu
tú, vượt trội so với đám trẻ có gia cảnh khá giả khác, lại hòa hợp với Tân
Địch, người làm mẹ như bà không thể không nhem nhóm chút hy vọng.

Nếu Tân Khai Vũ cũng như
những kẻ phá gia chi tử khác, vừa phóng túng lại vừa biết mình đuối lý; nếu Tân
Thần cũng giống như những đứa trẻ không mẹ khác, có vẻ đáng thương u buồn hoặc
sợ hãi khúm núm, thì bà Lý Hinh có thể tha thứ cho chú em chồng tuy phiền phức
nhưng rất đẹp trai kia, cũng sẽ thương xót Tân Thần hơn một chút.

Tiếc là Tân Khai Vũ tệ
hại một cách quá thẳng thừng, còn Tân Thần lại thừa hưởng điểm đó của ông, luôn
ăn mặc xinh đẹp thời trang, tính cách phóng khoáng hoạt bát. Hai cha con sống
rất thẳng thắn và tự do, thực sự không thể khiến người ta phải thương hại đồng
cảm cho được.

Trong mắt bà Lý Hinh, cô
bé Tân Thần thiếu quản giáo, quá hoang dã, quá bướng bỉnh, trong ánh mắt chứa
quá nhiều thứ phức tạp. So sánh ra thì Tân Địch con gái bà lại quá ngây thơ,
chẳng chút nhanh nhẹn.

Khi phát hiện ra Lộ Phi
đột nhiên thân mật với Tân Thần, sự ác cảm mơ hồ của bà càng trở nên mạnh mẽ
hơn.

Tân Thần dù hoạt bát
nhưng cũng rất nhạy cảm. Về sau cô luôn viện đủ lý do để ít phải lui tới nhà
bác.

Tân Địch tham gia kỳ thi
liên thông về mỹ thuật được tiến hành sớm, và đạt được nhiều thành tích xuất
sắc. Tiếp đó là thành tích tốt nghiệp của hai chị em đều đạt khá, khiến Tân
Khai Minh mừng rỡ vượt quá mong đợi, luôn miệng nói “song hỷ lâm môn”.

Mùa hè năm đó, bà Lý
Hinh xin nghỉ phép, đưa con gái về quê thăm họ hàng. Còn Tân Khai Vũ chạy suốt
từ nam ra bắc. Lúc ông không ở nhà, Lộ Phi thường xuyên đến nhà Tân Thần: Giục
cô làm bài tập, đưa cô đi xem phim, uống nước ngọt, mua kem ống chocolate cho
cô ăn, chơi cờ và trò chuyện cùng cô.

Cũng đúng vào mùa hè ấy,
lần đầu tiên Tân Thần đã hôn Lộ Phi.

Hai người xem phim xong
rồi về nhà. Đêm mùa hạ trời vẫn rất oi bức. Trên phố đầy người đang thong thả
dạo bộ hóng mát. Mà bước chân Tân Thần thì càng uể oải lười biếng hơn.

Đã đến dưới tòa nhà của
Tân Thần, cô bỗng hỏi Lộ Phi: “Nghe nói trong trường đại học rất nhiều người đã
yêu đương rồi. Anh có bạn gái chưa?”.

Lộ Phi lắc đầu. Câu hỏi
ấy khiến anh ngượng nhập.

“Vậy anh hôn con gái
chưa?”.

Lộ Phi càng tỏ ra thiếu
tự nhiên. Bộ phim vừa xem có cảnh hôn nhau, trong bóng tối anh bất giác nghiêng
sang nhìn, Tân Thần đang rất tập trung, dường như không hề thấy thẹn thùng. Bây
giờ đối diện với ánh mắt dò hỏi của cô, anh đành nói thật, “Anh không có bạn
gái, không thể tùy tiện hôn cô gái nào hết”.

Tân Thần có vẻ nghĩ
ngợi, “Có một anh chàng học lớp mười một theo đuổi em, muốn em làm bạn gái anh
ta”.

Lộ Phi sững sờ, nhưng
nghĩ lại thì không có gì đáng phải ngạc nhiên. Anh cũng đã từng học cấp ba nên
biết rõ, cho dù là lớp trọng điểm trong một trường trung học trọng điểm, gánh
nặng học hành đè lên vai, thầy cô giáo quản rất nghiêm nhặt nhưng vẫn không thể
ngăn cản những rung động đầu đời của các cô cậu học sinh, yêu mến nhau lén lút,
cũng xem như một cách giải tỏa stress trong cuộc sống.

“Em có thích cậu ta
không?”. Anh đành nuốt bài giảng “học sinh cần xem trọng việc học hành” vào
bụng, hỏi cô.

“Anh ta cũng không đến
nỗi đáng ghét, cũng không có mụn, nhìn có vẻ rất sạch sẽ, mà còn là quán quân
chạy một trăm mét của trường nữa”.

Lộ Phi thầm than trong
bụng, quả nhiên là trẻ con, yêu cầu bạn trai chỉ có thế. Anh vừa khinh bỉ mình
vừa không nhịn được hỏi: “Em định làm bạn gái cậu ta à?”.

Cô bé trong mắt a bỗng
đứng lại, quay đầu nhìn anh, “Trừ phi anh không thừa nhận em là bạn gái của
anh”.

Tân Thần đã ngoảnh đầu
nhìn Lộ Phi, ánh mắt sáng tựa sao trời, cộng thêm nụ cười nghịch ngợm thản
nhiên như thế. Thế nhưng, thừa nhận một cô bé mười lăm tuổi là bạn gái hình như
đã vi phạm lý trí của Lộ Phi. Lần đầu tiên anh há miệng cứng lưỡi không nói
được gì trước mặt cô.

Nhưng không đợi anh nói
gì, cô bỗng ôm chầm lấy anh, kiễng chân lên chạm nhẹ vào môi anh một cái rồi
buông ra, “Không thừa nhận cũng chẳng sao, dù gì nụ hôn đầu của anh cũng thuộc
về em rồi”.

Tân Thần không đợi anh
phản ứng đã chạy một mạch lên tầng năm vào nhà. Tân Khai Vũ cũng về sớm một
cách hiếm hoi, đưa dưa hấu đã được làm lạnh cho con gái, “Thần Tử, ai đang theo
đuổi con à? Chạy gì mà mồ hôi mồ kê đầy đầu thế kia”.

Cô không trả lời, đón
lấy dưa rồi gặm một miếng thật lớn, thế nhưng trên môi vẫn lưu lại cảm giác
tiếp xúc đôi môi ấy – ấm áp, mềm mại, thân mật… Tóm lại là không phải vị của
dưa hấu.

Đó cũng là nụ hôn đầu
của Tân Thần.

Khi Lộ Phi ngồi một mình
trong văn phòng ở tòa nhà hai mươi chín tầng nằm ngay khu trung tâm thành phố
và nhớ lại nụ hôn ấy, Tân Thần đã thu dọn bàn cờ, để ký ức của mình cũng dừng
lại ở cùng một chỗ.

Đó là những ngày tháng
ấm áp nhất trong ký ức của cả hai. Tân Thần biết rõ, quãng thời gian ấy không
chỉ có ý nghĩa với một mình cô, mà cho dù là Lộ Phi sau này đã đi học ở Mỹ, mở
mang tầm nhìn, cũng trân trọng những phút giây ở bên nhau khi ấy, nếu không thì
đã không nhìn cô vẫn bằng ánh mắt dịu dàng như hiện giờ.

Chính vì đã có một quãng
thời gian trong sáng hạnh phúc như thế, mà Tân Thần mới tha thứ và để mình
thỉnh thoảng đắm chìm vào dĩ vãng.

Ngoài kia sắc trời đã
tối dần. Tân Thần cất bộ cờ tướng vào lại một góc trong tủ quần áo. Cô không
định chìm đắm mãi trong ký ức cũ. Thế nhưng khi còn là thiếu nữ, dường như cô
luôn đầy tràn sức sống và dũng khí, cũng có cả tình yêu. Cô chỉ cho phép mình
khi không còn sức lực để tiếp tục sống, thì tìm lại chút hơi ấm nơi ký ức cũ và
mượn chút sức mạnh của quá khứ

Tân Thần quay về phòng
làm việc của mình, mở file ảnh gốc trong album mà cô lấy từ chỗ Đới Duy Phàm
ra, bắt đầu sửa đường nét, làn da trong những tấm ảnh. Tất nhiên nó không đơn
giản như những người có sở thích bình thường khác thích dùng phần mềm để chỉnh
sửa bản thân mình đẹp lên, có điều cũng là một chuyện khá kỳ diệu, thực ra có
thể xem như là một việc làm để rèn luyện tay nghề.

Cô bắt đầu từ nghề tự
do, thường xuyên xử lý hình ảnh cho những công ty chuyên chụp ảnh cưới. Tuy
tiền công không phải là nhiều lắm nhưng thu nhập cũng ổn định, hơn nữa cô đã
thành thục từ lâu, không quá mất nhiều công sức. Về sau những công ty lớn hơn
cũng bắt đầu tìm cô hợp tác không định kỳ.

Những album quảng cáo
thường yêu cầu cao hơn so với chỉ xử lý hình ảnh người mẫu thông thường. Cô
phải thêm bớt, điều chỉnh độ trong suốt, xóa mụn, sẹo và những nếp nhăn li ti,
sửa thành một làn da mịn màng gần với thực tế nhất. Khi làm những việc này, cô
không cần dùng đến đầu óc, nên hoàn toàn lý giải được câu chuyện cười về cậu
chàng trong công ty đã photoshop quá tay, xóa cả rốn của người ta đi mất.

Đang lúc chuyên tâm làm
việc thì chiếc laptop khác đã nhảy lên tín hiệu tin nhắn QQ. Cô cài QQ chỉ để
thuận tiện cho công việc, bình thường cứ treo đó, hiếm khi trò chuyện với ai,
mở ra xem thì thấy là Bruce, bạn trên mạng của cô. Cậu ta hiện đang ở Mỹ, học ở
phân hiệu Berkeley trường đại học California. Ba năm trước, hai người đồng hành
trong chuyến đi Tân Lĩnh suýt nữa khiến cô mất mạng, về sau họ trở thành bạn
thân, thường xuyên kể lể những cảm xúc của nhau khi đi du lịch ở khắp nơi.

“Hợp Hoan, có đó
không?”.

Hợp Hoan là nickname của
cô. Trên QQ và diễn đàn du lịch cô đều dùng tên này. Tất nhiên sẽ có người đùa
bỡn rằng cái tên này rất dễ khiến người khác liên tưởng không hay, cô chỉ nhún
vai mà không quan tâm. Cái cô thích là gốc cây to lớn mọc trong sân nhà Tân
Địch. Những chiếc lá như lông vũ đến đêm là lặng lẽ khép lại. Vào tháng sáu,
tháng bảy hàng năm, những cánh hoa hai màu đỏ trắng đan xen nở khắp cây như một
giấc mộng. Mùi hương thoang thoảng ẩn hiện lúc nào cũng bay vào những liên tưởng
và ký ức của cô về mùa hè ở thành phố này.

Và Bruce ngay từ năm
mười lăm tuổi đã theo gia đình di cư sang Canada, mười tám tuổi học đại học ở
Mỹ cũng từng giải thích tên cậu ta, “Tôi họ Lâm, người nước ngoài nghe Bruce
Lin và Bruce Lee cũng gần giống nhau, oai lắm (1)”.

Vương Gia Vệ: (17/7/1958
– nay) là đạo diễn, biên kịch, nhà sản xuất nổi tiếng của điện ảnh Hồng Kông từ
thập niên 1990 đến nay, từng đoạt giải Đạo diễn xuất sắc nhất Liên hoan phim
Cannes 1997.

“Tôi đây. Cậu ngủ quá
muộn hay là dậy quá sớm mà lại lên mạng giờ này thế?”.

“Trường dạ mạn mạn, vô
tâm thụy miên(2)”. Bruce nhỏ hơn cô ba tuổi, để chứng minh mình chưa quên mất
tiếng Trung, cậu ta rất thích dùng thành ngữ và thơ thẩn.

“Tôi đang làm việc, lát
nữa nói chuyện sau”.

“Haizz, khoan đã, bớt
chút thời gian cho người tha hương này tí tình thương đồng bào được không, hỏi
xem tôi đang làm gì bây giờ”.

“Còn phải hỏi à, cậu
đang rảnh quá nên phát cuồng”.

“Bây giờ tôi đang ở cùng
một thành phố với chị, vừa đến chiều nay. Tôi muốn gặp chị”.

Tân Thần sững sờ. Khi
hai người ngồi trò chuyện trên đỉnh Thái Bạch của Tần Lĩnh, Bruce thực sự đã
nói rằng, trước năm mười lăm tuổi cậu ta sống ở đây, còn kể ra những con đường
cậu ta từng ở, trường từng học, nơi cậu thường lui tới chơi trò chơi điện tử,
và những quán nhỏ ăn mì thịt bò, để chứng minh mình không nói dối. Về sau cũng
nhắc rằng cậu ta định sẽ trở về thăm họ hàng vào lúc thích hợp, đồng thời thăm
cả “người bạn tai ương” đã từng đồng sinh cộng tử là cô.

“Hôm nay tôi đã ra ngoài
một lần rồi. Với những cô nàng thục nữ suốt ngày ở nhà như tôi, một ngày ra
ngoài hai lần là rất quá đáng”. Cô gõ chữ đùa cợt, “Hẹn sáng sớm ngày mai nhé.
Nói trước là thích ăn gì đi, tôi mời”.

“Chị biến đi! Hôm nay,
tôi bị họ hàng cho ăn đến độ không chịu nổi rồi đây, không muốn ăn gì hết. Buổi
tối chúng ta đi uống rượu. Đã hứa rồi mà, phải tìm một chỗ uống một trận say
sưa mới được. Không được nuốt lời!Tân Thần nghĩ, hôm nay ra ngoài buông thả một
tí cũng không phải là ý xấu, nếu không đến khi đêm thâu tĩnh lặng, e rằng sẽ không
điều khiển nổi hồi ức để nó lại trở thành bóng đè. Cô nhận lời, hẹn thời gian
và địa điểm với Bruce.

Buổi tối ngày thường mà
quán bar nổi tiếng thành phố này đông người đến độ Bruce phải tròn mắt kinh
ngạc. Tiếng người huyên náo, lại thêm âm nhạc cuồng nhiệt mạnh mẽ, màng nhĩ
cũng muốn rung lên. Khó khăn lắm họ mới tìm được chỗ ngồi ở dãy ghế chân cao
trước quầy bar, gọi bia để uống.

Tân Thần hờ hững quay
lại, nhìn thấy Phùng Dĩ An bạn trai cũ đang cùng một cô gái ngồi uống rượu ở
bàn gần đó, mà cô gái kia cho dù trang điểm rất đậm cũng có thể nhận ra là
không phải cô gái mà lần trước Phùng Dĩ An cố ý giới thiệu với cô. Cô lập tức
quay đi nơi khác, không định chào hỏi, nhưng anh ta đã phát hiện ra cô, đứng
lên bước lại gần, vẻ mặt lạnh lùng và hỏi: “Tiểu Thần, không giới thiệu với tôi
à?”.

Cô đành giới thiệu ngắn
gọn, “Phùng Dĩ An, Bruce”.

Bruce đứng lên, đưa tay
ra vẻ thân thiện. Phùng Dĩ An không nhìn cậu ta mà chỉ bắt tay qua loa rồi quay
người định bỏ đi, song anh ta bỗng dừng lại, kề sát tai Tân Thần nói với vẻ
giễu cợt: “Nói vậy thì, cô đã tìm ra người mới để xua đuổi cô đơn rồi à?”.

Lần trước gặp mặt nhau,
anh ta giới thiệu bạn gái mới với cô, vẫn vô cùng khách sáo. Cô không hiểu vẻ
thiếu hòa nhã của anh ta hiện giờ, đành cho là đã uống nhiều rồi nên tránh đi,
phớt lờ sự khiêu khích đó. Bruce đưa tay giữ lấy Tân Thần, đồng thời hỏi: “Có
chuyện gì hả?”.

Cũng may Phùng Dĩ An
không định làm gì quá đáng, chỉ trừng mắt với cô một cái rồi bỏ đi. Bruce thấy
sắc mặt Tân Thần kém vui thì nói: “Ồn ào quá, tôi ngạt thở mất, tim cũng không
chịu nổi nữa rồi. Chúng ta ra ngoài thôi”. Cô gật đầu đồng ý ngay.

Đứng bên ngoài, Bruce
làm ra vẻ như vừa sống lại, tham lam hít thở không khí tươi mát, “Tôi đúng là
đồ nhà quê từ nước ngoài về, không chịu nổi ồn ào thế này”.

Tân Thần cười giễu,
“Không phải chứ, bà già như tôi còn chẳng sao cả”.

“Tội nghiệp mọt sách như
tôi, trước kia ở Vancouver, nhà quản nghiêm lắm, chỉ được thấy học sinh trung
học trong homeparty nhân lúc người lớn vắng nhà mới điên cuồng như thế. Lớn đ
tuổi để mua rượu rồi thì mọi người chẳng ai thèm điên nữa, đều thích yên tĩnh
một tí”.

Năm nay cậu ta hai mươi
hai tuổi, mặc áo pull trắng cổ chữ V và quần yếm, mái tóc đánh rối, dáng người
cao lớn, gương mặt đẹp trai phảng phất nụ cười nghịch ngợm, nào giống mọt sách
đâu?

Tân Thần không thường
xuyên đi bar, nhưng lần nào đi cũng không để tâm lắm đến sự ồn ào trong đó,
trái lại cảm thấy sự huyên náo thích hợp cho đám người đầy tâm sự uống rượu và
chơi bời đến cạn hứng, căn bản không cần động não để đối đáp với người khác.
Bây giờ thấy vẫn còn sớm, cô ngẫm nghĩ rồi bảo, “Hay đến nơi khác? Bầu Trời
Xanh. Nghe nói do người nước ngoài mở, người nước ngoài ở đây đến đó rất nhiều,
hình như có vẻ yên tĩnh hơn ở đây”.

“Chị đừng xem tôi là
người nước ngoài chứ. Hơn nữa ngày nào tôi cũng thấy họ rồi, không hứng về đây
gặp lại đâu”.

“Ôi, cậu khó chiều thật
đấy, thiếu gia ạ! Thế này đi, đến quán bar bạn của chị họ tôi mở, tên Forever.
Bên đó là nơi chỉ uống rượu và trò chuyện, có điều rất hiếm người nhỏ tuổi như
cậu đến đó”.

“Không được kỳ thị tuổi
tác của tôi, Hợp Hoan. Tôi chỉ nhỏ hơn chị hai tuổi hơn một tí thôi mà”. Bruce
nắm tay cô và nhìn chằm chằm, tỏ vẻ không chịu khuất phục, nói một cách rất ra
ngô ra khoai, “Từ sau khi chị từ chối tôi, tôi ngày nào cũng tiều tụy u buồn,
tuổi thanh xuân trôi qua. Những tháng ngày dần xa ấy như thể cách qua một tấm
kính phủ đầy bụi, nhìn thấy mà không nắm bắt được”.

“Xin cậu đấy, đừng có
xem phim của Vương Gia Vệ[1] nữa”. Tân Thần rút tay lại, làm ra vẻ nôn ọe một
cách không khách sáo.

Bruce cười lớn, “Tại
sao? Những Hoa kiều da vàng không hiểu tiếng Trung cũng chẳng còn cách nào
khác, thông thường các cô em hiểu tiếng Trung rất thích trò này”.

“Vì tôi đã không còn là
các cô em lâu lắm rồi”.

Bruce cười khoái chí,
“Mấy năm trước vừa đến Vancouver thật nhớ mọi thứ ở nước mình. Gặp phim Trung
Quốc chiếu rạp là mẹ tôi dẫn tôi và em gái đi xem ngay. Chị vừa nói đến các cô
em là tôi nhớ ngay đến ngay một bộ phim hà

Tân Thần biết cậu ta nói
gì nên cũng không nhịn được cười. Bruce nhìn cô vẻ tán thưởng, “Tôi đã nói với
chị không chỉ một lần rồi nhỉ? Không được, hôm nay phải nói lại lần nữa, chị
đẹp thật!”.

Tân Thần mặc áo lụa vàng
gừng không tay, quần ống đứng màu đen và giày sandal màu vàng kim, eo lưng thắt
một chiếc khăn choàng ba góc nhiều màu thật to, nhìn như một chiếc váy ngắn, vì
đi bar nên đã trang điểm hơi rực rỡ một chút, nhũ mắt lấp lánh, nổi bật vô
cùng. Khi người khác khen cô đẹp, cô luôn thẳng thắn, cười nói: “C

m ơn”.

Hai quán bar không xa
nhau lắm, họ quyết định đi bộ đến đó. Đoạn này có rất nhiều khu nhà Tô giới cổ,
Bruce học về thiết kế kiến trúc nên ngắm nghía rất chăm chú. “Tôi thường lên
mục nhiếp ảnh của diễn đàn du ngoại kia. Cảm giác ngắm tận mắt và nhìn ảnh
người khác chụp quả khác nhau. Trước kia lúc ở đây vẫn còn nhỏ quá, không cảm
nhận được gì, hôm khác phải đi ban ngày để ngắm thật kỹ mới được”.

Đứng trước cửa quán bar
Forever được sửa lại từ căn nhà cổ hai tầng, nhìn bảng hiệu neon không lấy gì
làm bắt mắt lắm đang treo trên cửa, Bruce lại than thở, “Ai mà có cảm hứng kỳ
diệu thế này! Nhà cổ được tận dụng thế kia thật hợp với không khí xung quanh”.

Vào quán bar nhỏ, bên
trong đang phát nhạc Jazz, quả nhiên đều là những người hơi lớn tuổi đang ngồi
bên những chiếc bàn nhỏ có đặt những chiếc ly bên trong đựng nến, yên lặng uống
rượu trò chuyện. Hai người đi lên theo những bậc cầu thang dốc bằng gỗ kiểu cũ.
Không gian bên trên lớn hơn, người không đông lắm. Họ ngồi gần cửa sổ, chọn
rượu rồi trò chuyện trên trời dưới bể.

“Ông chủ bên này cũng
thích thể thao ngoài trời à?”. Bruce nhìn những tấm poster xe việt dã, những
ngọn núi phong cảnh dán khắp tường, hỏi.

“Ừ, ông chủ A Phong cũng
tham gia diễn đàn của chúng ta. Nhưng anh ấy thích những kiểu thử thách hơn như
leo núi chẳng hạn, không thích những kiểu du ngoạn bình thường. Tiếc là hôm nay
anh ấy không có đây, thỉnh thoảng anh ấy cũng hát nữa, hay vô cùng. Cậu cũng
học thử đi, hữu hiệu hơn nhiều so với những câu nói sến súa kia”.

Bruce mỉm cười, “Chị lúc
nào cũng châm chọc tôi. Hợp Hoan, thật hâm mộ hành trình đi Tây Tạng lần này
của chị. Mấy tấm ảnh bạn chị post lên tuyệt quá. Nhưng không có ảnh chị, mà chị
cũng chưa bao giờ lập topic. Lần nào mọiđi, tôi cũng tìm từ đầu chí cuối mà chỉ
thấy mấy tấm ảnh chụp chung thôi. Chị mang kính râm, chỉ lộ chút gương mặt ra,
hoàn toàn không giải được nỗi khổ tương tư của tôi”.

“Ngắm cảnh chứ có phải
ngắm người đâu”. Tân Thần quen cậu ta đã ba năm, biết cậu ta hay nói linh tinh
nên hoàn toàn không để tâm, “Tôi đi đâu chỉ thường cầm theo một chiếc máy ảnh
tầm thường, thực sự không có sức mang đủ thứ súng ống lỉnh kỉnh theo như mọi
người, nên những tấm chụp ra không đẹp, tất nhiên làm sao dám post được”.

“Mùa hè năm ngoái, tôi
và bạn bè đi Đức một chuyến, đi du lịch dọc theo sông Rhine, cảm giác rất
tuyệt. Có cơ hội thì tôi vẫn muốn đến Áo chơi thử. Chị có hứng đi cùng không?”.

Nhắc đến Áo, trong
khoảnh khắc Tân Thần như mất hồn. Mùa hè mười một năm trước, một người phụ nữ
lạ đứng trước mặt cô, tự nhận mình là mẹ cô, bảo hôm ấy bà phải đi rồi, sau đó
đến Áo định cư, không quay lại nữa.

Tất nhiên cô không định
thỏa mãn ước mong được nhận con rồi ra đi không còn hối tiếc gì nữa của bà ta.
Về sau Lộ Phi nói, người phụ nữ ấy đã để lại một phong thư viết địa chỉ, chỉ
cần Tân Thần muốn thì lúc nào cũng có thể liên lạc với bà ta.

Tân Thần không có ý đó,
nhưng lần nào nghe nhắc đến đất nước ấy, cô đều có cảm giác rất lạ.

Họ là những người hoàn
toàn xa lạ đúng nghĩa, không hề có ấn tượng gì về nhau. Thế nhưng dường như cô
chưa bao giờ hoài nghi những lời người phụ nữ ấy nói, cho dù cô chưa từng nhắc
đến ngày sinh và đặc điểm cơ thể của mình. Mối liên hệ ấy thật kỳ diệu, cô vừa
nhìn thấy bà ta đã biết cô từng ở trong bụng bà ta chín tháng; sau lần gặp gỡ
ấy, cô từng nhìn kỹ mình trong gương, tìm những điểm giống bà ta trên cơ thể
mình.

Nhưng điều đó không thể
khiến cô nảy sinh cảm giác gần gũi được. Cô không có hồi ức gì về mẹ, không thể
bảo là yêu hay hận. Trong cuộc sống người mẹ mà cô tiếp xúc nhiều nhất là bà Lý
Hinh, mẹ của Tân Địch, mà tiếc là họ cũng chưa bao giờ gần gũi nhau.

Có thể người phụ nữ ấy chỉ
nhìn kỹ cô vào hôm sinh cô ra, nhớ vết bớt ở lòng bàn chân cô, với một tâm
trạng nào đó – hối hận về tuổi trẻ ngông cuồng hay sợ hãi một tương lai mịt mù,
sau đó để mặc cho đứa trẻ mới rồi khỏi cơ thể mình mấy phút bị bế đi. Khi bà ta
sắp sửa rồi khỏi quê hương, bỗng dưng lại có cảm giác luyến l

Tân Thần không thể nào
tưởng tượng nổi cảnh ngồi xuống nói chuyện với bà ta. Cô cảm thấy chuyện đó quá
hoang đường. Chứ đừng nói là vào đúng đêm mà cô gặp người phụ nữ ấy, cô bắt đầu
mơ thấy cơn ác mộng mình không tìm được nhà trong hành lang tối om om, và mệt
mỏi loanh quanh không phương hướng trên con đường không nhìn thấy lối ra.

“Hi, chị mất hồn rồi à”.
Bruce huơ huơ tay trước mặt cô, “Lơ đãng như thế trước mặt một người đàn ông là
rất tàn nhẫn đấy, chị đang nghĩ gì vậy?”.

Tân Thần cười vẻ hối
lỗi, đang định nói thì nhìn thấy hai người kẻ trước người sau đang đi lên cầu
thang. Cô nghĩ hôm nay có lẽ là ngày xui xẻo trong năm, ở đâu cũng gặp người
quen, đột nhiên hơi hối hận vì đã bồng bột đến quán bar này. Hai người ấy cô
đều biết, đi trước là Tân Địch, còn người phía sau là Lộ Phi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+