Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Con đường đưa tiễn đầy hoa – Chương 12: Ai có thể ngang bướng được mãi? 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Có lẽ cô đã học được
cách chung sống hòa bình với mọi điều không như ý trên thế giới này, chỉ không
biết quá trình đó khó khăn nhường nào.

Lộ Phi nhìn Tân Thần và
Lâm Lạc Thanh sánh vai nhau đi. Đó là một đôi vô cùng hài hòa. Lâm Lạc Thanh
dáng người cao ráo, vai đeo túi máy ảnh quay sang nói với Tân Thần câu gì đó,
sau đó cười vui vẻ. Lộ Phi biết chị mình đang nhìn anh với vẻ nghĩ ngợi, nhưng
anh không có ý định che giấu cảm xúc.

Cho đến khi hai người ấy
đi qua góc đường và lên xe taxi, Lộ Phi mới quay lại, nhìn người dân của khu
chung cư đang bàn tán sôi nổi, “Vốn dành cho dự án này khá lớn, lại bị áp lực
bên phía đầu tư, em nghĩ hội đồng quản trị bên Hạo Thiên nhất định sẽ đẩy nhanh
tốc độ phá dỡ. Chị, chị phải nhắc họ bảo công ty phá dỡ xử lý cho tốt, đừng cứ
chú trọng vào tốc độ mà để xảy ra mâu thuẫn, gây phiền toái”.

Lộ Thị gật gù, “Chị
biết. Hai nhà chúng ta đều có gốc rễ tử mảnh đất này. Hạo Thiên cũng vì thế mà
cứ chần chừ không chịu vào thị trường bên này, thực ra đã đánh mất rất nhiều cơ
hội làm ăn rồi. Nếu không phải nhờ mấy năm trước Tô Triết kiên trì, thì e rằng
việc kinh doanh cũng không sa sút đến mức này. Tổn thất ở khu vực trung bộ còn
lớn hơn”.

Hai chị em đều có những
đường nét thanh tú rất đẹp, ăn mặc và khí chất cách biệt quá lớn với đám người
tụ tập ở đây nên đã cóể ý quan sát họ. Lộ Thị không muốn xảy ra chuyện gì nữa
nên ra hiệu cho anh rời đi.

Hai người lên chiếc xe
đậu gần đó của Lộ Phi, Lộ Thị thắt dây an toàn, quay sang nhìn anh, “Lộ Phi, em
quyết định thật rồi à? Từ hôn, thôi việc, cả hai quyết định này đều là không
phải chuyện nhỏ. Phải nói chuyện rõ ràng với bố mẹ mới được”.

“Chị, em đã nghĩ kỹ rồi.
Chuyện hủy bỏ hôn ước lúc em từ Mỹ về đã bàn bạc với Kỷ Nhược Lịch. Cô ấy chỉ
yêu cầu thêm ít thời gian cho cả hai cùng bình tĩnh lại. Em tôn trọng ý kiến
của cô ấy, đợi cô ấy chấp nhận rồi mới báo cho bố mẹ biết”. Lộ Phi khởi động
xe, “Còn về công việc, em vốn định hợp tác xong xuôi với Hạo Thiên rồi mới xin
thôi việc. Có điều việc ở công ty quá nhiều, chỉ cần em còn ngồi ở vị trí đó là
phải đi công tác khắp nơi, thỉnh thoảng cũng phải họp ở Mỹ nữa. Trước mắt em
không định đi đâu cả. Cũng may hợp đồng hợp tác song phương đã xong. Em đưa đơn
thôi việc, sếp sẽ phái đồng nghiệp đến nhận công việc của em trong thời gian
tới, tiếp tục hoàn thành dự án này với Hạo Thiên”.

“Mọi thứ em làm đều vì
Tân Thần ư?”

Lộ Phi trầm ngâm một lúc
rồi thẳng thắn, “Đúng, khi cô ấy có được khoản bồi thường chắc chắn sẽ ra đi
ngay. Em không thể mạo hiểm để mất liên lạc với cô ấy nữa, chỉ có thể ở đây giữ
cô ấy”.

“Nhưng cô bé Tân Thần
ấy,” Lộ Thị nhất thời không biết phải nói tiếp thế nào, “hình như hoàn toàn
khác trước”.

Mùa thu chín năm trước,
Lộ Thị từ Anh về, sau khi gặp gỡ tổng giám đốc tập đoàn Hạo Thiên là Tô Kiệt
được vài lần đã tuyên đính hôn ở Thẩm Quyến. Gia đình hai bên đều kinh ngạc.
Cho dù hai nhà cũng là đời đời qua lại, lúc đầu sắp xếp cho hai người quen
nhau, thực sự cũng có suy nghĩ hợp tác đôi bên cùng có lợi, nhưng tốc độ ấy
khiến người ta sững sờ.

Trước sự thắc mắc của
cha mẹ, Lộ Thị chỉ cười, “Bố mẹ không thấy rằng con đã hai mươi chín tuổi mà
còn ru rú trong nhà là bất hợp lý ư? Tô Kiệt cũng là ứng viên bố mẹ chọn, thế
thì chọn anh ấy vậy”.

Lộ Phi nghe tin đó cũng
kinh ngạc như cha mẹ. Anh biết Tô Kiệt, anh em của Tô Triết, nhưng không thân
thiết lắm, hoàn toàn không rõ chị mình tại sao vừa về nước đã quyết định kết
hôn.

Lộ Thị cũng chỉ cười với
em trai mình, “Yêu mệt lắm, Lộ Phi ạ. Cũng may xưa nay em luôn lý trí hơn chị.
Chị chỉ nghĩ, có lẽ hôn nhân do lý trí quyết định sẽ bình yên, lâu dài hơn”.

Lộ Phi nhìn chị mình tuy
cười nhưng không tỏ ra vui vẻ gì, biết có lẽ chị có nỗi đau riêng nên đành nắm
chặt tay chị.

“Không sao. Nếu bắt đầu
lại lần nữa, chắc chị cũng sẽ sống như vậy, quyết định như vậy. Không nói
chuyện đó nữa. Nghe mẹ bảo đang nhờ thư ký thu xếp hồ sơ du học cho em nhưng em
không hợp tác lắm. Chần chừ lâu quá mà vẫn chưa gửi hồ sơ đi, đến giờ cũng chưa
chịu nói rõ sẽ chọn trường nào”.

Lộ Phi quyết định nói
thật với chị, “Chị, em thích một cô gái, muốn ở lại học nghiên cứu sinh, cũng
được ở bên cạnh cô ấy. Bây giờ không biết nói sao bố mẹ thế nào nữa”.

Lộ Thị có vẻ bất ngờ,
“Lý do đó à? Vậy thật không biết bố mẹ có chấp nhận không. Có phải em không
biết đâu, họ xưa nay luôn chủ trương lập trước thành gia sau, dù sao em mới hai
mươi mốt tuổi”.

“Nhưng em thật sự rất
yêu cô ấy”.

“Vậy gọi cô bé đến ăn
cơm đi. Chị thay mặt mẹ, xem xem rốt rốt cuộc cô ấy như thế nào trước đã”.

Hơn một tháng rồi mà Lộ
Phi vẫn chưa có cơ hội gặp Tân Thần khi ấy vẫn ở nhà bác, cũng không tiện gọi
điện đến nhà họ Tân. Liên lạc giữa họ đều nhờ Tân Thần thỉnh thoảng dùng thẻ
điện thoại ngoài trường gọi đến di động cho anh. Cô luôn tỏ ra lờ đờ mệt mỏi,
không biết do việc học tập quá căng thẳng hay do tâm trạng buồn phiền. Lộ Phi
nghĩ, gọi Tân Địch đưa Tân Thần ra ngoài cùng ăn cơm, xem như cho Tân Thần thư
giãn vậy.

Anh gọi điện cho Tân
Địch. Cô nghe nói Lộ Thị về rồi thì rất vui. Cô vẫn gọi Lộ Thị là chị, hai
người trước kia rất thân thiết, “Vâng, em về nhà đưa Tân Thần đi ngay. Hôm nay
thứ bảy, cũng nên cho nó nghỉ ngơi thoải mái. Tội nghiệp, không biết bị mẹ em
trói buộc ra nông nỗi nào rồi”.

Lộ Thị không khỏi thấy
bất ngờ, “Lộ Phi, người em thích lại là em họ của Tân Địch ư? Tân Địch cũng chỉ
mới hai mươi, em họ cô bé bao nhiêu?”.

“Tháng nữa là cô ấy tròn
mười bẩy tuổiLộ Thị không kìm được cười lớn, “Trời a! Đúng là “xanh” quá! Lộ
Phi ơi Lộ Phi, không ngờ em lại thích một cô bé. Chị nghĩ em không thể báo cáo
ra sự thật với bố mẹ rồi, họ chắc chắn sẽ không chấp nhận. Không muốn ra nước
ngoài thì cũng tìm lý do khác đi”.

Hai người đi đến nhà
hàng. Lộ Phi bỗng khựng lại, nhìn bảng hiệu quảng cáo đang lắp đặt bên kia
đường, vẻ mặt sững sờ. Trên biển hiệu là một cô gái đang mặc đồng phục y tá màu
hồng, đội mũ y tá cười rất đáng yêu, rực rỡ. Bên cạnh là câu slogan rất to: Nỗi
đau khó nói, giải quyết nhanh gọn. Dòng chữ nhỏ bên dưới chú thích rõ các loại
dịch vụ như kiểm tra thai sớm, phá thai không đau…

Lúm đồng tiền thoắt ẩn
hiển, nụ cười ngọt ngào, đó là Tân Thần.

Lộ Phi cảm thấy khó chịu
như ăn phải kiến, tâm trạng vô cùng phức tạp, sắc mặt tái xanh. Lộ Thị cũng
nhìn theo, rồi nhìn về mặt anh, có lẽ cũng đoán ra nên cũng ngạc nhiên không
kém, “Là cô gái đó sao? Đúng là rất xinh đẹp. Nhưng chú Tân và dì Lý quản rất
nghiêm, sẽ không để cháu gái quay quảng cáo kiểu này chứ? Ghê thật! Lần này em
càng không thể nói với mẹ rồi, nếu không sẽ bị mắng tơi bời mất”.

Lộ Phi sa sầm mặt không
nói gì. Ven đường còn rất nhiều bảng hiệu quảng cáo cùng một nội dung. Hai
người đều đến nhà hàng đã hẹn, đợi mãi rối mới thấy một mình Tân Địch vội vã
chạy vào, “Chị Lộ Thị, Lộ Phi, em đến muộn quá”.

“Tiểu Thần đâu?”.

“Hai người thấy quảng
cáo ngoài kia không? Nó bị bố mẹ em nhốt ở nhà rồi. Họ giận ghê lắm”. Tân Địch
rầu rĩ, “Đến em cũng bị mắng cho một trận”.

Lúc nãy cô về nhà mới
biết chuyện. Trước cơn thịnh nộ của hai bác, Tân Thần không hề nhận sai, “Một
đoạn quảng cáo thôi mà, cùng lắm thì sau này anh ta nhờ con chụp cái khác thì
con không đi là được chứ gì”.

“Con gái phải biết dè
chừng chứ, sao lại dính vào cái quảng cáo phá thai đó?”. Bà Lý Hinh giận đến mức
mặt tái nhợt.

Tân Thần chớp đôi mắt
to, nói: “Không biết tránh thai, lại không muốn có con thì đi phá thai là bình
thường mà”.

Lần này Tân Khai Minh
cũng nổi giận, “Càng nói càng chẳng ra sai, ai dạy con thế hả?

“Bố mẹ mua sách giáo dục
giới tính cho con xem từ lâu rồi, bảo con phải bảo vệ bản thân, không thể…”

Lý Hinh hét lên: “Đừng
nói nữa!” rồi quay sang nhìn Tân Địch, “Chẳng phải con sắp đi đâu hay sao? Bây
giờ đi ngay, đừng ở đây nghe mấy lời điên khùng này nữa. Về rồi mẹ tính sổ với
con sau”.

Tân Địch hiểu mẹ muốn
bảo vệ sự trong sạch cho tai cô – một cô gái học năm thứ ba đại học gần hai
mươi mốt tuổi, trong mắt mẹ, nghe đến những đề tài như có thai, phá thai … thì
phải tránh xa. Cô vừa tức vừa buồn cười, đành nháy mắt ra hiệu với Tân Thần, ý
bảo đừng cãi nhau với bố mẹ cô nữa, sau đó len lén ra ngoài đến nơi hẹn.

Lộ Phi sa sầm mặt nói:
“Ai giới thiệu cho cô ấy chụp quảng cáo này? Cô ấy đang học lớp mười hai, lên
lớp từ sáng đến tối, sao lại rảnh rỗi đi chụp thứ đó?”.

Tân Địch nhăn nhó, “Tại
em không chọn bạn mà chơi. Là bạn học của em, cái cậu Nghiêm Húc Quân giúp em
chụp album lần trước, cậu ta giới thiệu. Hôm đó anh cũng gặp rồi”. Nhắc đến
Nghiêm Húc Quân, cô bỗng nổi giận vô cớ, lấy di động ra gọi cho cậu ta, bắt đầu
mắng, “Họ Nghiêm kia, bảo cho anh biết đừng có léng phéng đến em gái tôi, anh
giỏi lắm, dám dụ dỗ con bé đi chụp thứ quảng cáo đó, anh có âm mưu gì hả!”.

Bên kia Nghiêm Húc Quân
cứ kêu oan, “Ối Tân Địch ơi, anh khó khăn lắm mới tiến cử Tân Thần được. Cô ấy
hoàn toàn là người mới, chụp một chút chỉ mất chưa đến một tiếng, thu nhập lại
khá. Nhưng chỉ là quảng cáo thôi mà. Ăn mặc rất nghiêm túc, đâu có hở hang gì.
Bên công ty nói muốn mời cô ấy chụp ảnh quảng cáo nội y, anh từ chối hết rồi”.

Tân Địch sợ đến hụt hơi,
“Quảng cáo nội y? Nghiêm Húc Quân, anh dám nhắc chuyện đó với Thần Tử xem tôi
có lột da anh không!”.

“Này, em học thiết kế
thời trang mà, có tinh thần chuyên nghiệp tí được không?”

Thực tế Tần Địch cũng
chẳng quan tâm lắm về đoạn quảng cáo đó, cảm thấy sự tức giận của cha mẹ đúng
là bé xé ra to, nhưng bây giờ gây ra phiền phức nên tất nhiên sẽ thấy Nghiêm
Húc Quân thực đáng ghét, “Anh bớt lắm lời đi! Nó là trẻ vị thành niên, căn bản
không thể tùy tiện nhận quảng cáo được, đừng nói là quảng cáo phá thai

“Chuyện đó anh cũng chưa
nghĩ đến mà, đại tiểu thư. Anh vừa nghe nói là cần một bệnh viện, chỉ bảo họ
cần chụp một cô y tá xinh đẹp để tuyên truyền thôi, ai ngờ họ lại quảng cáo phá
thai cơ chứ”.

Tân Địch tức đến nghẹn
giọng, “Nghiêm Húc Quân, tóm lại anh đã bị bố mẹ tôi liệt vào danh sách đen,
cấm không cho lai vãng rồi. Sau này đừng tới nhà tôi nữa, cũng không cho phép
tìm Thần Tử! Trước khi nó thi đại học mà anh dám quấy rối nó, tôi tuyệt giao
với anh là còn nhẹ đấy!”.

Cúp máy xong, vẻ mặt Tân
Địch tràn đầy sự bất lực.

Lộ Phi cắn răng không
nói gì. Hơn tháng trước, Tân Địch bảo Tân Thần đi làm người mẫu, mặc bộ sưu tập
dự thi của cô để chụp album, mời Nghiêm Húc Quân đến giúp chụp ảnh, lúc đó anh
cũng đi.

Đó là một buổi chiều chủ
nhật mùa thu nắng vàng rực rỡ, địa điểm chụp ảnh là ở trước một khu kiến trúc
cổ không xa nhà Tân Địch lắm. Tân Thần trang điểm thay quần áo xong, mọi người
ở đó khi thấy cô đã đồng loạt nín thở.

Gợi cảm, từ ngữ xa lạ ấy
bỗng xuất hiện trong đầu Lộ Phi. Anh sững sờ, cố gắng đè nén cảm xúc, nhưng vừa
quay đầu lại đã thấy Nghiêm Húc Quân cầm máy ảnh chụp phim, chỉ dẫn tư thế và
vị trí cho Tân Thần đã nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt nóng bỏng, gương mặt toát
lên vẻ ngưỡng mộ không che giấu.

Lộ Phi có thể phân biệt
ngay điểm khác nhau giữa vẻ mặt ấy và sự nhiệt tình, nhập tâm bình thường. Vì
đối với Nghiêm Húc Quân, anh gần như thấy mình ở trong đó, biết rõ trong mắt
mình lúc này cũng có sự ngưỡng mộ giống vậy, thậm chí là thèm muốn. Nhận thức
đó khiến anh không tài nào bình tĩnh được.

Tân Địch tỏ ra nghiêm
túc, bận rộn chỉnh sửa trang phục, dựng bảng phản quang. Tân Thần tuy bị chỉ
đạo đến phát phiền, nhưng dù sao cũng thấy đỡ vô vị hơn là ở nhà làm bài tập,
nên cũng rất ngoan ngoãn phối hợp.

Cô dựa vào bức tường hoa
của ngôi nhà cũ, đầu hơi ngẩng lên. Ánh nắng mùa thu chiều vào làn da trắng, từ
cằm đến cổ vạch nên những đường nét mỹ miều, theo hơi thở và nhịp tim, phần gần
xương quai xanh phập phồng khiến người ta mê đắm.

Lộ Phi không còn đứng
xem được nữa, báo với Tân Địch có việc phải đi rồi vội vã bỏ đi.

Về sau Tân Địch đưa
album đã hoàn thiện cho Lộ Phi xem. Một quyển mỏng, chất liệu giấy tất nhiên
cũng không đẹp lắm, nhưng ai cũng phải công nhận rằng, dù là thiết kế của Tân
Địch, tài chụp ảnh của Nghiêm Húc Quân hay diễn xuất của Tân Thần, đều có thể
nói là rất sáng tạo và có trình độ, đối với một học sinh mà nói thì đã rất
chuyên nghiệp rồi. Anh giữ lại một quyển, đặt cùng một nơi với tranh phác thảo
mà Tân Địch vẽ cho Tân Thần trước kia.

Lộ Phi nghe Tân Địch nói
Nghiêm Húc Quân lấy hết can đảm đòi dạy ôn mỹ thuật cho Tân Thần thì thấy khó
chịu, nhưng Tân Địch bảo: “Tên đó nhanh nhẹn, biết ứng phó với kỳ thi mỹ thuật
thế nào, sẽ cố gắng dạy Thần Tử vẽ tĩnh vật. Thần Tử không được học căn bản,
cũng cần phải học phương pháp ôn thi cấp tốc này”.

Anh không nói được gì,
đành an ủi mình, dù sao chỉ khoảng hơn nửa năm mà thôi. Nhưng không ngờ Tân
Thần lại quay đoạn quảng cáo ấy dưới sự “khuyên nhủ” của Nghiêm Húc Quân.

Tân Địch càu nhàu: “Đã
thế này rồi cũng không sao chứ nhỉ? Quảng cáo hết thời hạn cũng sẽ bỏ đi thôi”.

“Tiểu Địch, Tiểu Thần
vẫn là học sinh. Quảng cáo kiểu này treo khắp nơi, người ta sẽ nói cô ấy như
thế nào? Bạn học sẽ nhìn cô ấy như thế nào? Sao em nghĩ đơn giản vậy?”.

Lộ Phi lần đầu nói với
giọng điệu nặng nề như thế. Tân Địch đờ đẫn nhìn anh, “Ôi, anh nói y hệt bố mẹ
em. Không nghiêm trọng thế chứ?”.

Lộ Thị lên tiếng hòa
giải: “Thôi, xem có cách nào cứu vãn không. Dù sao cô bé cũng là trẻ vị thành
niên, không có chữ ký phụ huynh, hình ảnh bị đưa lên thế kia chắc có thể yêu
cầu gỡ bỏ”.

Tân Minh Khai đã can
thiệp thật. Nhưng bên bộ phận quảng cáo nọ cũng rất cứng rắn, không chịu nhượng
bộ. Lại thêm không có điều luật có liên quan nào quy định rõ về chuyện này, hai
vợ chồng Tân Minh Khai và Lý Hinh cũng không muốn làm to chuyện, gây ra thị phi
nhiều hơn. Nên những tấm ảnh quảng cáo đó cứ giăng đầy trên các đường phố, đến
khi hết hạn mới từ từ bị dỡ xuống, nhưng đó là chuyện của hơn nửa năm sau.

Tân Thần bị hai bác phê
bình nghiêm khắc chưa từng có, sau đó các bạn học trong trường cũng xì xầm bàn
tán, tỏ vẻ xa lánh cô. Bên trường cũng không vui vẻ gì cho lắm. Chủ nhiệm lớp
thông báo mời phụ huynh Tân Thần, cô đành nhờ bác đến trường họp.

Người trò chuyện với Tân
Khai Minh là hiệu phó trường, chỉ ra một cách khách sáo nhưng rất rõ ràng, rằng
nhà trường rất nghiêm khắc, tỉ lệ tốt nghiệp rất cao, hành vi của Tân Thần tuy
có vẻ không vi phạm nội quy nhưng cực kỳ không phù hợp với học sinh, bây giờ
chỉ cảnh cáo, mong phụ huynh quản giáo nghiêm khắc. Tội nghiệp Tân Khai Minh
vốn là lãnh đạo cơ quan cơ nhà nước, xưa nay rất uy nghiêm mà cũng chỉ biết hứa
hẹn liên tục, đảm bảo sẽ không để chuyện này xảy ra lần nữa.

Tân Thần hoàn toàn không
ngờ rằng kiếm tám trăm tệ cho vui mà lại gây ra một mối họa, mà ai ai cũng coi
nó quá nghiêm trọng. Hai bác mắng, cô đành cúi đầu nghe; bạn bè nói bóng gió,
cô cũng chỉ cười lạnh và phớt lờ. Nhưng đến khi Lộ Phi phê bình cô thì cô đã
không còn nhẫn nại để nghe nữa.

“Chắc mọi người đều bảo
em làm chuyện mất mặt chứ gì? Em không hiểu, chỉ là quảng cáo thôi mà, có đáng
phải chuyện bé xé ra to thế không? Hơn nữa dù mất mặt thì cũng chỉ mất mặt em.
Trên quảng cáo có viết em là cháu gái của ai, học sinh trường nào, hoặc bạn gái
của ai không?”. Đôi mắt Tân Thần sáng đến lạ thường, tức giận đùng đùng.

“Tiểu Thần, thái độ em
thế là không đúng. Chẳng qua anh chỉ nói một câu, em đã nhảy lên”.

“Chụp thì em đã chụp
rồi, sai em cũng đã nhận rồi, em cũng đã hứa hẹn rồi, còn muốn em thế nào
nữa?”.

Lộ Phi cố gắng kìm
giọng, “Thôi, Tiểu Thần. Chuyện này qua rồi. Sau này Nghiêm Húc Quân tìm em vì
chuyện này thì em mặc kệ cậu ta đi”.

Tân Thần quay mặt đi,
mím chặt môi không nói. Lộ Phi có vẻ tức giận, “Em xem thành tích gần đây của
em đi, không ổn định tí nào, vừa khởi sắc đã lại tuột dốc thảm hại. Cứ thế này
thì cho dù thi mỹ thuật thì điểm thi đại học đừng lấy tiêu chuẩn của anh ra mà
đòi hỏi em!”.

Lộ Phi không biết nên
nói gì nữa. Một lúc sau anh thở dài, “Tiểu Thần, anh sắp thi nghiên cứu sinh
rồi, mấy hôm nay anh không thể đến đây được. Không phải anh dạy dỗ em, nhưng em
cũng phải nghĩ đến tương lai của mình. Lúc thi trung học em cũng biết, thi
không tốt thì bác sẽ lo cho em, chừng phải thi đại học cũng thế hay sao?”.

Mắt Tân Thần đỏ hoe. Xưa
nay cô chỉ chịu đón nhận kiểu vuốt ve, quãng thời gian này chịu đủ áp lực từ
phía nhà ường, dù giả vờ không quan tâm thế nào thì cũng thấy buồn bực. Thấy Lộ
Phi nhíu mày, dáng vẻ phiền não, cô thấy rất hối hận nhưng vẫn bướng bỉnh không
chịu cúi đầu.

“Về thôi. Trời lạnh rồi,
cẩn thận cảm lạnh đấy”.

Cô viện cớ mua đồ để đi
ra ngoài, tất nhiên không thể đi lâu. Hai người đứng bên đường, gió lạnh gào
rú, cô đã lạnh đến tê cóng chân tay nhưng vẫn không động đậy. Lộ Phi bất lực,
ôm chặt cô vào lòng. Lúc đó cô mới khóc to, nức nở bảo: “Em không đi chụp quảng
cáo nữa”.

“Không sao không sao,
đừng khóc”. Anh ghì đầu cô vào ngực mình, cằm tựa lên tóc cô, khẽ an ủi, “Lát
nữa sưng mắt rồi về nhà, hai bác lại lo lắng”.

Lộ Phi ôm vai cô, đưa
đến ngoài khu nhà, nhìn dáng người mảnh mai ấy vào trong và chiếc bóng cô đơn
kéo dài phía sau. Cô bỗng đứng lại, quay đầu nhìn anh. Vì ngược sáng nên không
nhìn rõ vẻ mặt cô, nhưng anh biết, cô không mỉm cười như khi chào tạm biệt anh
thường ngày. Gió bấc thổi tạt mái tóc buột túm đuôi ngựa của cô sang một bên,
tà áo tung bay, toát lên vẻ mỏng manh yếu ớt. Anh phải kìm chế bản thân lắm mới
không chạy lại đến ôm chặt lấy cô.

“Tiểu Thần, mau vào
trong đi”. Tiếng anh chìm hẳn trong tiếng gió gào thét. Cô gật đầu rồi quay
người đi vào hành lang.

Lộ Phi nhìn vệt nước mắt
của cô trên áo mình rồi đi về nhà. Gió lạnh nhanh chóng thổi khô dấu vết ấy, nhưng
anh lại không tài nào tự nhủ rằng mình không sao.

Anh lang thang một mình
trên phố mùa đông, không biết đã đi bao lâu, rồi dừng lại dưới một bảng quảng
cáo đèn sáng lung linh. Bên trên là nụ cười của Tân Thần, dưới ánh sáng nhàn
nhạt, nụ cười ấy rất ngây thơ và khiêu khích. Tuy anh nghiêm túc trầm tĩnh
nhưng cũng không phải sống trong chân không, đương nhiên biết được đối với đàn
ông thì nụ cười đó có ý nghĩa gì. Lần trước đi ngang qua đây với một người bạn
học, cậu ta nhìn kỹ rồi huýt sáo cười nói: “Sự quyến rũ trần trụi của đồng
phục”. Anh chỉ biết biết im lặng.

Nhưng thật sự là quyến
rũ. Anh bắt buộc phải thừa nhận, sự quyến rũ đó rất thô bỉ và thẳng thắn, thậm
chí còn đi vào giấc mơ của anh. Nhưng cơn giận của anh nằm ở chỗ – anh không
muốn Tân Thần của anh cũng trở thành ảo tưởng của kẻ khác, còn anh thì bất lực
với điều đó.

Mẹ Lộ Phi đã nói nghiêm
túc với anh, rằng bà và bố anh đều không tán thành anh học nghiên cứu sinh
trong nước, đặc biệt là không tán thành anh tiếp tục học ở thành phố, “Nhiệm vụ
mới của bố con chắc sắp sửa có công văn chính thức thôi, qua năm mới sẽ nhậm
chức ở miền nam. Chắc chắn mẹ cũng sẽ đi theo. Chuyện ngành con học nên ra nước
ngoài, sau này mới phát triển được. Bố mẹ luôn nghĩ rằng con suy xét vấn đề này
toàn diện, cũng có chí hướng, sao lại quyết định như thế?”.

Anh không nói được gì,
đành bảo sẽ suy nghĩ thêm.

Lộ Thị khuyên, “Lộ Phi,
không phải chị đứng về phía bố mẹ để khuyên em. Nhưng một cô bé chưa đầy mười
bảy tuổi, thậm chí đến cá tính cũng chưa định hình tương lai sẽ có rất nhiều
điều xảy ra. Bây giờ em và cô bé yêu nhau, tâm trí hai đứa phát triển hoàn toàn
không hòa hợp, liệu có tiếng nói chung hay không? Cô bé ấy có thể cố gắng vì
một mục tiêu nào đó với em không. Chưa nói đến quảng cáo đầy đường kia, nếu để
mẹ biết thì đúng là không có tí cơ hội nào hết”.

Lộ Phi không thể không
hoang mang. Quả thực, lúc ở cạnh Tân Thần rất ngọt ngào, nhưng cá tính, cách xử
lý việc của hai người hoàn toàn khác nhau. Anh không biết cô bé ngang bướng ấy
đến bao giờ mới trưởng thành, cũng không biết phải gánh vác tương lai hai người
thế nào.

Quan trọng hơn cả là,
anh luôn có kế hoạch với mọi chuyện, còn cô lại là mắt xích duy nhất không chịu
chấp nhận kế hoạch trong cuộc đời anh.

“Bố mẹ cô ấy đều không ở
cạnh, chú Tân và dì Lý chăm sóc cô ấy rất tốt, nhưng cô ấy vẫn rất cô đơn. Nếu
em không ở lại thì thật không yên tâm”.

Lộ Thị lắc đầu, “Em nghĩ
nhiều quá rồi, Lộ Phi. Mười tám tuổi chị đi học ở Thượng Hải, hai mươi hai tuổi
đi Anh, lúc đi du học là quãng thời gian chị vui vẻ tự do nhất. Bây giờ em xuất
hiện với tư cách là bạn trai cô bé, mà còn bày ra dự định sẽ mãi mãi ở bên
nhau, đã từng nghĩ xem cô bé ấy nghĩ thế nào chưa? Có lẽ cô ấy cần không gian
để trưởng thành. Chẳng ai có thể trải qua quá trình ấy thay người khác”.

“Chị, em công nhận chị
nói có lý, nhưng em sợ một khi em đi, cô ấy sẽ cho rằng quan hệ của chúng em đã
kết thúc. Cô ấy luôn kiêu ngạo, sợ là không thể nào chấp nhận được”.

Lộ Thị nhìn ra xa, cũng
tỏ vẻ hoang mang không kém, “Tình yêu tuổi trẻ rất yếu ớt, ở bên nhau suốt ngày
cũng chưa chắc giữ được; mà giữ được, có lẽ cũng s phát hiện ra rằng không phải
là người em cần. Thực tế là cho dù đến bây giờ rồi, chị vẫn không nắm bắt được
thứ gọi là tình yêu ấy. Chị nghĩ em vẫn nên tiếp tục việc học, đến khi em và cô
bé ấy có thể quyết định được tương lai của mình thì nói sau cũng chưa muộn”.

Lộ Phi chìm vào mẫu
thuẫn chưa bao giờ có trước đây. Anh vẫn tham gia thi lên nghiên cứu sinh. Đến
tháng ba khi có kết quả, anh đã vượt qua điểm sàn của trường, và offer của mấy
trường nước ngoài khác cũng liên tiếp gửi đến. Cha anh chính thức nhận được
công văn, chuẩn bị đến miền nam nhận chức, trước khi đi đã nói chuyện với anh,
yêu cầu anh phải quyết định trường đại học ở nước ngoài, sau đó bắt đầu làm thủ
tục ngay.

Lộ Cảnh Trung không phải
độc đoán. Ông và hai con cũng rất thân thiết, nhưng uy quyền thì vẫn tồn tại.
Lộ Thị và Lộ Phi đều không trải qua giai đoạn nổi loạn khiêu chiến với cha mình
như những đứa trẻ khác, họ luôn sùng bái người cha lý trí và thâm trầm của
mình.

Lúc bố bàn giao công
việc, bận đến không dứt ra được mà lại tỏ ra sẵn sàng mà nói chuyện với Lộ Phi,
anh lại không tài nào thẳng thắn nói ra dự định của mình như trước. Làm sao anh
có thể nói với người cha gần như là người cuồng công việc, lúc nào cũng có kế
hoạch hoàn chỉnh và trách nhiệm nặng nề với tương lai của mình, rằng anh thích
một cô gái ngang bướng vừa tròn mười bảy tuổi, muốn ở đây để ngắm cô trưởng
thành?

Đặc biệt là hình ảnh của
cô còn treo đầy trên các bảng quảng cáo bệnh viện phá thai ngoài phố kia.

Lộ Phi đứng đợi Tân Thần
trước địa điểm thi đại học môn kỹ thuật. Thời tiết dù đã ấm nhưng vẫn còn se
lạnh, các nhánh cây thấp thoáng màu xanh mới, mưa xuân lất phất. Anh cầm một
chiếc ô đen, đứng giữa màn mưa với các phụ huynh khác. Cuối cùng kỳ thi cũng kết
thúc, Tân Thần cùng dòng thí sinh lũ lượt ra ngoài. Thi cả ngày nên sắc mặt cô
có vẻ mệt mỏi, nhìn thấy anh thì cười vui vẻ.

Một tay anh che ô, tay
kia xách giá vẽ và hộp công cụ cho cô. Hai tay cô bám vào cánh tay cầm ô của
anh, vui vẻ kể lại chi tiết kỳ thi cho anh nghe.

“Vẽ phác họa phải vẽ nửa
thân người mẫu, cả tay nữa. Người mẫu là một chị khoảng ba mươi tuổi, nhìn kỳ
quặc thế nào ấy, mà lại chẳng có đặc điểm nào. Haizz, dạng đó vẽ khó nhất đấy”.

“Hai động tác tốc họa em
vẽ gần như là manga rồi, nhìn mà thấy cũng buồn cười

“Em nghĩ về màu sắc em
vẽ cũng được lắm. Cách ký họa tĩnh vật mà Nghiêm Húc Quân dạy vẫn rất hữu
dụng”.

Cô nhắc đến Nghiêm Húc
Quân vẫn tỏ ra bình thường, hẳn nhiên không trách anh ta vì chuyện xui xẻo khi
chụp quảng cáo. Lộ Phi quay sang nhìn dáng vẻ thoải mái sau khi thi xong của
cô, gương mặt tươi vui, quyết định lát nữa mới nói chuyện nghiêm túc, “Thưởng
em nhé. Thích ăn gì? Anh đưa em đi”.

“Không được rồi, em đã
nhận lời hai bác thi xong phải về nhà. Nếu muộn thì họ sẽ lo lắng mất. Hôm nay
không ăn được. Đợi em thi xong hết, nghỉ hè thì sẽ chơi thoải mái hơn. Ôi, Lộ
Phi, kỳ thi thử của trường em làm bài cũng được lắm. Em sẽ dồn lại, đến lúc đó
anh thưởng em luôn thể nhé”.

Lúc này cô rất ngoan
hiền, mà Lộ Phi chỉ thấy chua xót. Thật sự phải từ bỏ nụ cười ngọt ngào đó sao?
Anh gượng cười: “Em muốn thưởng gì? Nói anh nghe xem”.

“Đợi nghỉ hè rồi em muốn
ra biển chơi. Em chưa được nhìn thấy biển. Bố lúc nào cũng bảo đưa em đi mà cứ
bận suốt”. Nhắc đến bố, tâm trạng cô bỗng hạ xuống nhanh chóng, cô cúi đầu giơ
chân đá văng nước đọng trên đường.

Lộ Phi đưa di động cho
cô, “Gọi điện cho bố em đi”.

Bố cô thường xuyên gọi
điện về. Hai bác cũng khuyến khích cô gọi cho ông, nhưng trước mặt họ, cô nói
gì cũng ít nhiều bị bó buộc, thế là vội vàng gọi cho Tân Khai Vũ. Hai cha con
họ khi nói chuyện thường nói rất nhanh lại cười hi hi ha ha suốt, cô cứ cười to
rất sung sướng.

Lộ Phi dừng chân, che ô
cho cô. Cô đang nói gì, anh hoàn toàn không để ý, chỉ nhìn chăm chú gương mặt
sinh động, tràn đầy niềm vui ấy. Thời tiết âm u, ánh đèn vàng vọt, nhưng nụ
cười của cô rất rực rỡ đáng yêu. Anh của ngắm đôi lông mày đen nhánh của cô
nhướn lên, rèm mi rậm dài khẽ lay động theo mỗi lần chớp mắt, thỉnh thoảng còn
nhăn mũi làm xấu, sau đó lại cười to, lúm đồng tiền trên má trái ẩn hiện, hàm
răng trắng muốt lấp lánh trong màn mưa mờ mờ. Anh nhìn chăm chú từng đường nét
trên mặt cô như đang phác họa ngay cả thay đổi dù nhỏ nhất trên mặt cô, dường
như muốn khắc sâu hình ảnh cô vào trái tim mình.

Tân Thần cuối cùng đã
nói chuyện xong, đưa trả di động lại cho anh nhưng không thấy anh nhận lấy,
“Sao thế, Lộ Phi?

“Không có gì”. Anh sực
tỉnh lại, đón lấy di động bị cô cầm đến nóng rực. “Tiểu Thần, em muốn ngắm biển
phải không? Nếu bố em đồng ý thì hè này anh sẽ đưa em đi”.

Tân Thần gật mạnh đầu,
lại khoác lấy tay anh, “Lộ Phi, em định đăng ký chuyên ngành thiết kế đồ họa
của đại học J. Tuy không tốt bằng trường anh nhưng cũng tàm tạm, hơn nữa cũng
rất gần trường anh”.

Lộ Phi không nói gì. Tân
Thần lay tay anh, có vẻ lúng túng, “Lộ Phi, thành tích của em chắc nhiều nhất
cũng chỉ đỗ vào trường J, em…”.

Anh cố gắng lấy bình
tĩnh, dịu dàng nhìn cô, “Vào đại học J cũng tốt. Mấy tháng cuối cùng cố gắng
nhé”.

Tân Thần yên tâm, kiễng
chân lên, mượn bóng ô che khuất, nhanh nhẹn hôn lên môi anh. Anh hôn trả lại
đôi môi hơi lạnh của cô trong gió rét, hôn thật sâu. Mưa bụi bay bay, mang theo
nét xuân run rẩy, xe cộ trên đường như nêm, tiếng còi ầm ĩ, người bộ hành hai
bên đường vội vã lướt nhanh hơn, còn chiếc ô trong tay anh như thể cách biệt
hẳn với thế giới hỗn loạn biến hóa khôn lường bên ngoài.

Chìm dần trong ngọt
ngào, nhưng chẳng thể khiến thời gian dừng lại, để nụ hôn ấy tiếp tục mãi mãi.
Anh đành khẽ buông cô ra, khan giọng nói: “Về thôi, muộn rồi”.

Nhìn theo Tân Thần vào
nhà rồi. Lộ Phi mới quay về. Bố anh đã đi miền nam, mẹ anh ở lại xử lý những
việc lặt vặt thường ngày còn lại, đợi lệnh điều động, bây giờ đang ngồi trò
chuyện trong phòng khách với con gái. Ba người ăn cơm xong, anh về phòng, ngồi
trên chiếc ghế sofa nhỏ trước cửa sổ, tiện tay lấy quyển sách lên xem. Một lúc
sau, Lộ Thị bê một ly trà vào, ngồi xuống cạnh anh.

“Em vẫn chưa quyết định
hả?”. Thấy Lộ Phi trầm mặc, Lộ Thị thở dài, “Đừng kéo dài nữa, Lộ Phi. Đó là
tốt cho cô bé thôi. Lỡ mẹ biết việc này, với tính cách người già thì chắc chắn
sẽ gọi điện bảo dì Lý hoặc chú Tân quản thúc cháu gái cho chặt vào. Đến lúc đó
thì càng làm cô bé tổn thương thêm thôi”.

“Chuyện này em sẽ lo
liệu. Còn mấy tháng nữa cô ấy thi đại học rồi, bây giờ mà nói thì chắc chắn cô
ấy sẽ không chấp nhận được”.

Lộ Thị lắc đầu cười khổ.
Cô vừa cùng Tô Kiệt đi Hồng Kông, lúc về trên ngón tay trái đã một chiếc nhẫn
kim cương kiểu dáng trang nhã. Khi rỗi rãi cô thường xoay chiếc nhẫn nhìn rất
bình thường ấy, “Em cứ kéo dài, đến lúc gần đi mới nói thì cô bé sẽ hận em. Lộ
Phi, chị khuyên em nói sớm với cô bé đi”.

Lộ Phi im lặng thừa
nhận. Lúc nãy đón Tân Thần, thực sự là anh định nói chuyện này với cô, thế
nhưng thấy cô vui vẻ như vậy, anh đã đổi ý. Tất nhiên dù anh nói khi nào thì
Tân Thần cũng sẽ không đón nhận một cách bình tĩnh được. Nếu bắt buộc phải đi,
thì những gì anh có thể làm chỉ là cố gắng giảm bớt tổn thương cho cô.

Hôm ấy Lộ Phi không có
tiết học buổi sáng, đang ở thư viện tìm tài liệu viết luận văn thì di động reo
vang.

“Em đang ở ngoài trường
anh, Lộ Phi, anh ra đây”. Tân Thần chỉ nói môt câu rồi cúp máy.

Lộ Phi sững người. Đó là
lần đầu tiên Tân Thần đến trường tìm anh. Anh bỏ sách xuống, vội vã ra ngoài,
quả nhiên Tân Thần đang đứng một mình ngoài cổng. Mấy hôm liền mưa rả rích, hôm
nay trời hửng, ánh nắng buổi sáng dịu dàng ấm áp. Cô đang dựa vào trạm điện
thoại với vẻ nhàn rỗi, thỉnh thoảng đưa chân đá vào túi xách đang buông thõng.

“Tiểu Thần, sao em đến
đây? Hôm này không học à?”.

“Em cúp học”.

Lộ Phi cau mày, “Tại
sao? Bây giờ là lúc căng thẳng nhất mà”.

Tân Thần mím chặt môi,
một lúc sau mới khẽ hỏi: “Lộ Phi, hai bác em nói có đúng không?”.

“Họ nói gì?”.

“Họ nói, anh sắp đi Mỹ
du học”.

Lộ Phi ngạc nhiên, không
biết vợ chồng Tân Khai Minh sao lại biết chuyện, nhưng nghĩ lại thì thủ tục
điều động của mẹ là do bà Lý Hinh giúp làm, chắc là mẹ đã nói, “Tiểu Thần, đừng
vội giận anh. Chuyện này chưa có quyết định cuối cùng”.

“Anh định đợi chắc chắn
rồi mới nói em biết, đúng không?”.

“Không phải thế”.

“Vậy thì thế nà nhất
định phải nghe chuyện liên quan đến anh từ miệng người khác sao, Lộ Phi? Anh
nghĩ em là gì?”.

“Tiểu Thần, gia đình anh
quả thực là yêu cầu anh đi du học. Anh hy vọng có thể đẩy lùi, lỡ bắt buộc phải
đi bây giờ cũng chỉ khoảng hai, ba năm thôi. Anh hứa với em, nhiều nhất là ba
năm, anh sẽ quay về. Hoặc em cũng học thật tốt tiếng Anh, đi Mỹ với anh”.

Tân Thần sững người, như
đang cố gắng tiêu hóa lời anh nói. Lộ Phi khoác vai cô, đang định lên tiếng thì
cô lại chủ động áp vào người anh, ngửa mặt lên, kề lại rất gần và thì thào:
“Mục tiêu đó, cũng giống như bảo em cố gắng thi đậu vào trường đại học của anh
phải không?”.

“Tiểu Thần, ba năm sẽ
qua rất nhanh, lúc đó em cũng đủ lớn rồi…”.

Tân Thần lùi nhanh lại,
“Bây giờ em đã đủ lớn rồi. Nên xin anh đừng dỗ dành em như trẻ con, treo một
miếng kẹo nhử trước mặt em rồi bắt em cố gắng bắt lấy nữa. Chẳng có kẹo nào
đáng để em cố giành lấy trong ba năm đâu. Lộ Phi, em mãi mãi cũng không đạt
được tiêu chuẩn của anh, không vào được đại học của anh, càng không thể đi
Mỹ!”.

Tân Thần quay phắt người
bỏ chạy sang bên kia đường. Tư thế cô nhẹ nhàng, có cả vẻ nhanh nhẹn của loài
động vật nhỏ bé khiến người ta ngạc nhiên. Một chiếc xe hơi phanh gấp ngay gần
đó, trái tim Lộ Phi trong tích tắc dường như ngừng đập. Anh mở trừng mắt nhìn
bóng dáng ấy xuyên qua dòng xe, anh bất chấp tiếng chửi bới của những người lái
xe, cũng đuổi theo cô, chụp lấy túi xách và ôm cô vào lòng. Cô ra sức vùng vẫy
nhưng không thoát được, bèn đưa chân đá mạnh vào ống chân anh. Lộ Phi đau đến
nhăn mặt nhưng vẫn không buông, “Đừng giận nữa, Tiểu Thần! Ngoan ngoãn nghe anh
nói hết được không?”.

Cô đứng im, nghiêng đầu
nhìn anh, “Anh muốn nói gì?”.

Lộ Phi phát hiện ra ánh
mắt trong vắt đang nhìn anh chằm chằm ấy, quả nhiên anh không nói gì được. Lúc
này thứ chắn ngang giữa họ, chẳng qua chỉ là một cuộc ly biệt, mà nguyên nhân
ly biệt, cho dù giải thích thế nào cũng chỉ là thừa thãi.

Tân Thần bỗng túm lấy
ống tay áo khoác của anh, ngước lên, “Đừng đi, Lộ Phi. Ở đây học, được không?”.

Đôi mắt cô chứa chan
những giọt lệ. Lộ Phi cúi xuống, có thể nhìn thấy gương mặt mình đang đung đưa
bất định trong ánh lệ ấy. Gần như anh đã sắp buột miệngỪ”, thế nhưng anh chỉ có
thể khan giọng nói. “Xin lỗi, Tiểu Thần. Anh mong mình có thể vui vẻ trả lời em
rằng, ừ, anh ở lại. Nhưng anh không thể. Anh sợ anh nói rồi sẽ thất hứa, càng
tệ hại hơn”.

Ngón tay Tân Thần từ từ
buông ra, “Bố em nói đúng, cầu xin người khác ở lại là chuyện ngu ngốc nhất.
Xem như em chưa nói gì đi. Anh bỏ tay ra, em phải về đi học”.

“Anh đưa em về”. Lộ Phi
vẫy xe, đẩy cô lên trên. Suốt đoạn đường, mặc cho Lộ Phi nói gì, Tân Thần cũng
không nhìn anh, đến trường rồi vội vã xuống xe chạy vào trong.

Từ sau hôm đó, Tân Thần
không gọi điện cho Lộ Phi nữa. Anh bất lực đành gọi đến nhà Tân Khai Minh, Lý
Hinh nghe máy, cao giọng gọi Tân Thần vẻ kỳ dị: “Tiểu Thần, Lộ Phi tìm con”. Cô
đến nghe, cũng chỉ lạnh nhạt nói: “Em đang làm bài tập. Không có chuyện gì đừng
gọi điện đến nữa”. Tiếp đó cúp luôn điện thoại.

Lộ Phi hoàn toàn không
ngờ rằng, cô lại quyết liệt như thế. Nhưng anh nghĩ lại, nếu sau cơn chấn động,
cô chăm chú lắng nghe anh giải thích, tỏ vẻ đã hiểu rõ, tiếp nhận vô điều kiện,
thế thì cô cũng không phải là Tân Thần nữa.

Lộ Thị chọn buổi tối thứ
bảy để đến nhà Tân Khai Minh, cười bảo muốn đưa Tân Thần đi dạo. Bà Lý Hinh tất
nhiên là đồng ý. Cô đưa Tân Thần vẻ mặt nghi ngờ đến nhà hàng, lúc hỏi ý kiến
cô, cô không nhìn thực đơn mà chọn luôn món trái cây tươi. Vào khách sạn năm
sao, ăn kem Haagendaz mà ở thành phố này chưa có nơi nào bán chính thức, nhìn
cô không hề có vẻ tò mò như những cô bé khác, “Em đến đây rồi à?”

“Bố em đưa em đến đây
rồi”. Tân Khai Vũ gần như đã đưa con gái đi ăn hết một vòng các nhà hàng cao
cấp hoặc các quán ăn đặc sản ở đây. Ông từng đùa bảo, lý do làm thế là chỉ khi
con gái đều trải nghiệm qua hết tất cả mọi thứ thì mới không dễ dàng bị con
trai lừa.

“Tiểu Thần, chị tìm em
làm muốn nói về Lộ Phi. Mấy hôm nay nó rất đau khổ, lần nào về nhà cũng nhốt
mình trong phòng không chịu ra ngoài”.

Tân Thần ngậm chiếc thìa
nhỏ, ngẩng lên nhìn Lộ Thị. Một động tác không lịch sự nhưng Lộ Thị thì chỉ
thấy trong sáng đáng yêu, Lộ Thị không thể không cảm thán về sức mạnh của tuổi
trẻ. “Chị Lộ Thị, em cũng đau như thế, nhưng em vẫn phải đi học, vẫn phải làm
bài tập. Em vẫn phải giả vờ bình thản trước mặt hai bác, không thể tùy tiện
nhốt mình trong phòng mặc kệ người khác được”.

Lộ Thị hơi kinh ngạc,
không ngờ Tân Thần lại chặn mình nhanh như thế, biết rõ không thể dỗ dành cô bé
với giọng dỗ dành trẻ con được nữa, “Tiểu Thần, có phải em không muốn Lộ Phi
đến Mỹ học không?”.

Tân Thần nói rất dứt
khoát: “Vâng”.

“Nhưng nó vẫn chưa đến
hai mươi hai tuổi, còn em mới mười bảy. Em có từng nghĩ đến tương lai sẽ ra sao
chưa?”.

“Em không nghĩ xa xôi
quá. Nếu chị nghĩ đến tương lai hết rồi, thì tương lai sẽ như chị mong muốn hay
sao? Em chỉ biết, bây giờ anh ấy ở cạnh em thì em vui lắm rồi”.

“Nếu đi học nước ngoài
đều tốt cho tương lai hai đứa, em cũng không muốn nó đi à? Ba năm thôi, cũng
không phải là dài lắm”.

“Mười bốn tuổi em quen
Lộ Phi, đến nay cũng là ba năm rồi. Ba năm nay em rất vui, em đoán chắc anh ấy
cũng thế. Nếu anh ấy nghĩ không đáng vì niềm vui đó mà ở lại đây, vậy em sẽ
không bám theo anh ấy nữa. Em đã hứa với bố em là sẽ không đeo bám bất cứ ai”.

“Tình hình bây giờ là
thế này, Tiểu Thần. Bố mẹ chị luôn yêu cầu bọn chị rất nghiêm khắc. Chị cũng đi
du học sau khi tốt nghiệp đại học. Lộ Phi không muốn đi bây giờ. Nó nghĩ rằng
bố mẹ em đều không ở cạnh em, nó bỏ đi thì em sẽ rất cô đơn. Nhưng…”

“Nếu Lộ Phi chỉ tội
nghiệp em thì không cần nữa”. Tân Thần cắt ngang Lộ Thị rất vô lễ, rưng rưng
nước mắt nhưng vẫn cố mở to đầy mạnh mẽ, “Bố em rất thương em. Hai bác và cả
Địch Tử đều đối xử tốt với em. Em không phải là trẻ mồ côi”.

Lộ Thị thấy hổ thẹn. Mấy
hôm nay cô nhìn Lộ Phi rối bời mà quyết định đích thân tìm Tân Thần để trò
chuyện, muốn thử dỗ dành cô bé chấp nhận sự thật, cũng để Lộ Phi đi Mỹ yên tâm
hơn. Lúc này cô lại thấy cứ nói nữa thì đúng là ức hiếp một đứa trẻ, nhưng lại
không thể không nói hết, “Đừng hiểu lầm, Tân Thần. Lộ Phi đương nhiên là rất
yêu mến em, nếu không sẽ không tham gia thi nghiên cứu sinh, muốn ở lại đây.
Nhưng bố mẹ chị đã yêu cầu nó xuất ngoại từ lâu, sẽ không chấp nhận cho nó yêu
sớm. Nó rất mâu thuẫn. Nếu em có lòng tin với nó thì nên ủng hộ nó quyết tâm.
Nhân phẩm của em trai chị, chị hiểu rõ, chỉ cần nó hứa với em sẽ quay về thì
chắc chắn sẽ không thất hứa. Đến lúc đó, em cũng gần hai mươi mốt tuổi, cũng có
thể quyết định cuộc sống của mình rồi. thấy thế nào?”

“Chị Lộ Thị, chị muốn em
nói với anh ấy là “Lộ Phi, anh cứ đi học đi, em sẽ ở đây đợi anh”, đúng
không?”. Tân Thần lắc đầu, “Không, em sẽ không nói thế với anh ấy. Chị có lòng
tin với anh ấy, nhưng em thì không. Em không cần lời thề hẹn của ai hết, cái em
cần là anh ấy bên ở bên cạnh em. Anh ấy muốn đi thì em và anh ấy kết thúc. Tự
anh ấy chọn, cần em, hay cần đi nước ngoài. Tùy anh ấy”.

Lộ Thị khó tránh khỏi
thấy lạ lùng vì sự ngang ngược của cô, “Em ép nó quyết định, hoặc nó sẽ phụ ý
nguyện của cha mẹ, hoặc sẽ phụ em. Cho dù là quyết định nào thì nó cũng sẽ
không vui vẻ”.

“Bố em đã nói với em,
nếu thích một ai đó thì đừng ép người ấy quyết định. Nếu anh ấy thích em cũng
không nên ép em quyết định. Quyết định của em chính là, em sẽ không đeo bám ai,
cũng sẽ không đợi ai hết”.

“Tiểu Thần, lúc chị bằng
em bây giờ, cũng thích một chàng trai. Năm mười tám tuổi chị đi học ở Thượng
Hải, anh ấy đi Bắc Kinh. Lúc đó liên lạc chưa thuận tiện lắm, bọn chị chỉ mong
ngày nào cũng viết thư cho nhau, đến kỳ nghỉ là vội quay về để gặp gỡ. Em đoán
xem sau đó thì sao?”.

Tân Thần chớp đôi mắt to
nhìn cô, “Chắc hai người không có sau đó nữa?”

Lộ Thị ngẩn người, “Sao
em biết?”.

“Chị muốn ví dụ để
thuyết phục em mà, đương nhiên phải ví dụ về tình cảm mười tám tuổi không có
tương lai rồi”.

Lộ Thị cười thất thanh,
không thể không nghiêng người bái phục, “Cô bé này. Ha ha, đúng thế, lúc gặp
lại bọn chị chỉ thấy người kia trở thành xa lạ. Đối phương và người trong ký ức
lẫn trong các bức thư đã hoàn toàn khác nhau. Về sau thư mỗi ngày một thưa,
không bao lâu sau thì cắt đứt hoàn toàn”.

Tân Thần lần đầu nở nụ
cười, “Chị Lộ Thị, chị đang muốn bảo em rằng, lúc bằng tuổi em, tình cảm không
phải là thật, mọi người sau này đều gặp người khác, trước kia ngỡ là quan
trọng, sau này lại trở nên không quan trọng nữa, đúng không? Nhưng càng như
thế, không phải là càng nên kiên trì ở cạnh nhau sao? Em nghĩ chị và anh ấy lúc
đầu ở bên nhau thì chắc chắn đã không dễ dàng trở nên xa lạ rồi”.

Lộ Thị nghẹn lời, nhìn
cô bé thẳng thắn và cười khổ, Ở bên nhau, cũng có khả năng trở thành người xa
lạ. Tiểu Thần, xem ra hôm nay chị phải kể toàn bộ tình sử của mình rồi. Lúc chị
du học đã gặp được người chị yêu. Bọn chị đã yêu nhau. Sau khi tốt nghiệp,
không chịu về nước theo lời bố mà chỉ muốn ở cạnh anh ấy…”. Cô ngừng lại, chưa
bao giờ cô kể bí mật này cho ai nghe, nhưng không biết vì sao lại nhắc đến với
cô bé này. Cô cười thẫn thờ, sờ chiếc nhẫn trên ngón áp úp bàn tay trái của
mình, nhất thời không nói tiếp nữa.

“Là do bố chị bắt chị về
nước nên hai người đành chia tay?”. Tân Thần tò mò, hỏi thẳng.

“Không phải, không đến
nỗi kịch như thế. Bố chị rất nghiêm khắc, nhưng cũng chẳng hung dữ đến vậy. Ôi,
tóm lại là, chị ở bên đó làm việc ba năm, cho đến khi anh ấy dần dần trở thành
người xa lạ. Sau đó…”. Cô nhún vai, đưa tay trái ra cho Tân Thần thấy, “Chị về
nước, quyết định kết hôn với người khác”.

Tân Thần chỉ nhìn lướt
qua chiếc nhẫn, tỏ ra không quan tâm đến nó, “Nhưng hai người chắc chắn là có
lúc vui vẻ. Em không biết em sẽ yêu mến Lộ Phi bao lâu, cũng không biết Lộ Phi
sẽ thích em bao lâu. Nếu có ngày anh ấy không thích em nữa, hoặc ngược lại, em
sẽ chấp nhận. Nhưng lúc yêu mến nhau mà không ở bên nhau, em cảm thấy đó là
chuyện ngốc nghếch nhất”.

“Em không quan tâm đến ý
kiến của bố mẹ chị, đúng không?”.

“Ý kiến của họ thì liên
quan gì đến em?”.

Lộ Thị không nói thêm
được gì nữa. Cứ trò chuyện tiếp nữa thì cô sẽ bị tính đơn giản nhưng mạnh mẽ
của cô bé này làm cho ngất mất, cô đành thở dài, “Không ngờ em cũng suy nghĩ
nhiều thật. Em cứ suy nghĩ thêm đi, Tân Thần. Chị cũng không nói nhiều nữa. Lộ
Phi quả thực phải tự quyết thôi. Nhưng chị có thể nói thẳng với tình hình hiện
nay thì bố mẹ chị tuyệt đối sẽ không chấp nhận lý do nó ở lại, mà nó thì chắc
không thể được như em, phớt lờ ý kiến của bố mẹ chị được”.

Lộ Thị đưa Tân Thần về
nhà, hàn huyên với bà Lý Hinh và ông Tân Khai Minh, “Lúc nãy đưa Tiểu Thần đi
ăn, cô bé rất thú vị. Tháng sau cháu kết hôn. Chú Tân và dì Lý nếu có thời
gian, thì tham dự hôn lễ của cháu nhé”. Cô quay sang nhìn Tân Thần, Tân Thần
cũng đang nhìn về phía cô, trong ánh mắt cuối cùng đã lộ ra vẻ hoảng hốt và van
xin, nhưng cuối cùng cố mạnh mẽ mà quay đầu đi nơi khác.

Về sau Lộ Thị không còn
gặp Tân Thần nữa. Lúc cô kết hôn, ông Tân Khai Minh b việc nên không đi được,
Tân Địch đi cùng mẹ đến miền nam tham dự, đồng thời làm phù dâu cho cô.

Lộ Thị mặc một chiếc váy
cưới bằng lụa trắng đính ngọc trai đặt may ở Hồng Kông, kiểu dáng đơn giản
nhưng sang trọng. Tân Địch giúp cô sửa lại gấu váy, cứ trầm trồ mãi, “Chị Lộ
Thị ơi, đẹp quá! Nhà thiết kế nổi tiếng có khác, khiến em ngứa ngáy quá!”.

“Tiểu Địch, chẳng lẽ em
muốn lấy chồng lắm sao?”.

Tân Địch cười lớn, “Cưới
chồng á, thôi thôi, em không có hứng. Em ngứa ngáy là vì có nên chuyển sang
thiết kế váy cưới không”.

Lộ Phi gõ cửa bước vào,
thông báo đoàn xe bên nhà trai đã đến. Tân Địch hào hứng lao ra ngoài xem,
trong phòng chỉ còn lại hai chị em. Hai người nhìn nhau qua tấm gương. Lộ Thị
biết, em trai mình đã quyết định khi nói chuyện với bố mình ban nãy. Cô đành
đưa bàn tay đeo găng tay lụa trắng muốt lên vỗ vỗ vào tay anh, cố ý không chú ý
đến hàng lông mày nhíu chặt của Lộ Phi.

Ai có thể ngang bướng
mãi được? Hai chị em họ hôm ấy đã cùng lúc đi trên những con đường mà mình phải
đi: Lộ Phi quyết định đến xứ khác, cô sẽ trở thành vợ của người đàn ông hơn cô
bảy tuổi và chỉ gặp nhau vài lần. Cho dù trước đây từng do dự băn khoăn thế
nào, đến giờ phút này chỉ có thể nhìn về phía trước.

Bảy năm trôi qua trong
chớp mắt. Cô gái lúc nãy đang đứng trước mặt Lộ Thị mặc một chiếc áo pull xám
có hình người, váy jeans xanh nhạt, sandal đế bằng, tóc búi thành một búi nhỏ,
vai khoác một chiếc ba lô trắng to, sạch sẽ thoải mái, là kiểu ăn mặc thường
thấy của con gái ở đây vào mùa hè, thần thái tươi tỉnh, bình thản nhìn cô và Lộ
Phi, giống lần gặp trước đây giữa họ, gọi cô là “chị Lộ Thị”, rất lễ phép nhưng
lại có cảm giác xa cách, thực sự khác xa với cô bé có phần hoang dã trong ký
ức.

“Cô ấy thay đổi nhiều
quá”. Lộ Phi giữ vô lăng, nhìn thẳng phía trước, “Chị, em mong lần này có thể
tự xử lý chuyện của mình”.

“Nghe giọng điệu này
hình như có vẻ trách móc chị bảy năm trước đã nhiều chuyện nhỉ”.

“Không, em không trách
chị. Do em không đủ kiên định. Lúc đó em cũng là người lớn rồi nhưng lại không
nghĩ rằng, cô ấy vẫn là một cô bé”.

hực ra chị rất thích cô
bé ấy”. Lộ Thị cười khẽ, “Dũng cảm và thẳng thắn. Ha, bây giờ nhớ lại, chắc chỉ
khi còn trẻ mới có dũng khí như thế. Gặp người giết người, gặp Phật giết Phật,
cho dù cả thế giới chặn trước mặt cũng dám đối đầu”.

Thế nhưng đối đầu với
toàn thế giới sẽ phải trả một cái giá rất đắt. Lộ Phi nhìn con đường dưới ánh
nắng chiều, cay đắng nghĩ: Tân Thần bình tĩnh đối diện với anh như bây giờ,
không có ý tránh né, chắc cô ấy đã học được cách chung sống hòa bình với mọi
điều không như ý trên thế giới này, chỉ không biết là quá trình ấy khó khăn
nhường nào.

“Nhưng em nghĩ mình đã
nghĩ kỹ chưa, Lộ Phi? Người em yêu rốt cuộc là cô bé trong ký ức, hay là Tân
Thần hiện tại? Em thực sự hiểu cô ấy bây giờ chứ? Vì hiểu nên vỡ mộng là chuyện
rất đáng sợ. Nếu là chị thì thà giữ lại hồi ức đẹp còn hơn”.

“Chị không phải là em.
Cho dù Tiểu Thần trở nên như thế nào đi nữa, trong lòng em, cô ấy vẫn là cô
ấy”.

“Thực sự là chị không
phải em”. Lộ Thị cười, “Từ nhỏ em đã lý trí, chị lại hơi ảo tưởng. Không ngờ
bây giờ, chị bắt buộc phải lý trí để đối diện với cuộc sống, còn em, lại quyết
định chìm đắm vào cảm xúc”.

Lộ Phi có vẻ thẫn thờ,
“Em chỉ vừa hiểu ra, lớn thế này rồi mà em lại chưa bao giờ thử chìm đắm lần
nào. Cho dù trong những tháng ngày vô tư trước đây, em cũng có muôn vàn suy
xét, kết quả hôm nay ra nông nỗi này. Trước khi mọi chuyện còn chưa quá muộn,
em phải cho mình một cơ hội”.

“Thế thì em dũng cảm hơn
chị, Lộ Phi. Biết không? Bảy năm trước, ngay hôm đầu trước lễ cưới, chị cũng
muốn lấy hộ chiếu và bỏ chạy, nhưng rồi vẫn không dám”.

Lộ Phi không thể không
sững sờ. Anh biết Lộ Thị và anh rể Tô Kiệt gần như kết hôn chớp nhoáng, nhưng
sau hôn lễ thì quan hệ rất tốt. Mùa đông năm thứ hai, Lộ Thị sinh hạ một cô bé
đáng yêu, sau đó cũng không nghỉ làm bà nội trợ mà quản lý phần khai thác của
tập đoàn Hạo Thiên, làm rất xuất sắc, có thể nói gia đình và công việc đều chu
toàn. Không ngờ trước khi kết hôn chị lại băn khoăn đến thế, còn khi đó anh
đang chìm đắm vào nỗi đau sau khi đã quyết định đi Mỹ, hoàn toàn không lưu ý
đến tâm sự của chị mình.

Nhận thấy vẻ mặt của
anh, Lộ Thị cười, “Phải, chị rất kém cỏi. Khi nhận lời cầu hôn của Tô Kiệt, ngỡ
đã thuyết phục mình lãng quên chuyện cũ nhưng khi sắp kết thúc lại thấy do dự.
Nếu không phải vì sợ sau này không thể đối diện với cha mẹ, chắc chị đã mua vé
máy bay bỏ đi thật. Về sau chị kết hôn. Rồi sinh con, khi ôm nó, đã không biết
nên cười giễu hay mừng cho sự đớn hèn của mình nữa”.

Lộ Phi lặng im. Ngày
cuối cùng của năm ngoái, đã khuya, anh tắt vi tính về phòng ngủ, phát hiện Kỷ
Nhược Lịch chưa ngủ, dựa vào đầu giường và cũng đang mở laptop, mỉm cười với
những tấm ảnh cưới mà bạn thân của cô đăng trên blog, thấy anh vào thì kéo anh
lại xem, rồi cảm thán, “Lộ Phi, em rất thích kiểu váy cưới này. Năm ấy em và nó
cùng ký túc, còn nói sẽ cử hành hôn lễ cùng lúc. Không ngờ nó lại giành trước”.

Đó không phải lần đâu cô
khéo léo tỏ ý với anh, còn mẹ anh cũng không chỉ một lần đề cập đến việc “nên
suy nghĩ đến chuyện riêng rồi”. Nhìn ánh mắt đầy háo hức của cô, anh hơi thất
thần rồi cười, “Không có lời cầu hôn chính thức, em không để bụng chứ?”.

Kỷ Nhược Lịch đẩy laptop
ra, nhảy lên ôm chặt lấy anh. Nhìn vẻ sung sướng điên cuồng ấy, anh nghĩ, tốt
thôi, cứ thế vậy.

Ngày cưới họ định là đầu
tháng chín năm nay. Nếu tháng năm ấy anh không nhìn thấy ảnh của Tân Thần trên
tường phòng ký túc xá của Lâm Lạc Thanh, thì bây giờ anh đang tất bật lo những
chuyện trước hôn lễ, có lẽ cũng giống chị anh năm nào, dù có phần không chắc
chắn, nhưng chỉ có thể tiếp tục.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+