Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Con đường đưa tiễn đầy hoa – Chương 13: Đáp án em cần 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Kỷ Nhược Lịnh chậm rãi
quay lại, nhìn Lộ Phi. Hai người nhìn nhau, trong đôi mắt vốn sâu thẳm và trầm
tĩnh của anh ánh lên tình cảm phức tạp không thể nói nên lời. Cô bỗng hiểu ra
tất cả.

Kỷ Nhược Lịch vốn hẹn
Tân Địch cùng ăn tối, nhưng buổi tối Tân Địch có việc, hơn nữa trước nay cô vẫn
ngại đi ăn cùng những người không quen biết, thế là đề nghị: “Hay là bây giờ
ngồi đâu đó đi. Gần với khách sạn của chị, Hoa viên Tứ Nguyệt. Chị đi taxi mười
phút là đến”.

Hoa viên Tứ Nguyệt là
một kiến trúc cũ nằm sâu trong một khu nhỏ, nghe nói trước kia là dinh thự của
một vị tướng quân nào đó. Trong thời đại thiên biến vạn hóa, nháy mắt đã trở
thành nơi cho những người bình dân tụ tập, đến khi chính phủ hoàn trả lại chủ
cũ thì nó đã bị phá hoại tơi bời. Có người sáng suốt nhắm trúng nơi đây, đã trả
một cái gái rẻ mạt để có được quyền sử dụng lâu dài. Sau khi bỏ ra một số vốn
lớn để sửa chữa lại, biệt thự ba tầng theo lối Đông Tây kết hợp bên trong đã
gần như phục hồi lại nguyên trạng. Cây cỏ trong khu nhà được cắt tỉa lại, đào
thêm một cái ao hình bầu dục, nuôi cá chép, trồng sen, trên cánh cổng đen bóng
treo một tấm bảng hiệu nho nhỏ, mở ra một quán trà đạo và café tên Hoa viên Tứ
Nguyệt. Ngoài đại sảnh, mỗi một căn phòng đều được trang trí đặc sắc, trưng bày
tác phẩm nghệ thuật mà chủ nhân sưu tập được. Trên lầu còn có một hành lang nhỏ
chuyên để treo tranh, gồm các tác phẩm của các họa sĩ trong thành phố.

Trước cổng Hoa viên Tứ
Nguyệt là con đường một chiều chật hẹp, mà lại không tiện đâu xe, làm ăn không
khấm khá mấy nhưng chủ nhân vốn chỉ vì hứng thú, kiên trì bám trụ, dần dần nét
đặc sắc nơi đây đã khiến những nhân sĩ các nơi khác và những nhà khá giả của t

hành phố thích thú. Mọi
người truyền tai nhau, nơi đây dần trở thành một nơi rất tốt để người ta giải
trí nhân lúc rảnh rỗi.

A Ken không hiểu vì sao
mà lại rất tâm đầu ý hợp với chủ nơi này, buổi chiều thường xuyên mang công
việc đến đây làm, vừa uống trà và cắn hạt dưa, vừa vẽ những bản thiết kế. Tân
Địch cũng không cần quẹt thẻ đi làm như anh ta, có điều cô nghĩ làm thế cũng
hơi phí công – cô vẫn quen hoàn thành công việc trong phòng thiết kế hơn.

Tác Mỹ sắp chụp một bộ
album mới, mời Nghiêm Húc Quân bạn cũ của Tân Địch từ Bắc Kinh đến đây. A Ken
sau khi xem qua phương án bên công ty quảng cáo của Đới Duy Phàm thì đề xuất,
nếu có chủ đề “phục cổ hoài cựu” thì có thể đến Hoa viên Tứ Nguyệt chụp. Ý kiến
đó cũng khá hợp với suy nghĩ của Đới Duy Phàm. Hôm nay hai người mang phần mẫu
thiết kế của bộ album đó đến đây để thảo luận, tiện thể đợi Đới Duy Phàm đón
Nghiêm Húc Quân đến.

Chốt lại mẫu thiết kế có
lúc là việc vô cùng khốn khổ. Hai người lúc nào cũng tranh luận, sẽ tỏ ra luyến
tiếc mà gạt bỏ một số mẫu thiết kế nào đó. Đến một nơi yên tĩnh thanh vắng thế
này, ngồi trong căn phòng phía đông có bộ ghế sofa hoa văn li ti, ánh nắng
xuyên qua màn cửa sổ rất đỗi dịu dàng, một người uống trà, người kia uống cafe,
khi thảo luận mệt thì ra ngoài đi dạo đến ngắm ao nuôi cá chép ở một góc khu
nhà, công việc cũng không mấy rắc rối nữa. Tân Địch không thể không đồng ý lời
A Ken nói, chuyện phí công cũng có niềm vui của n

Nhân viên phục vụ dẫn
một cô gái mặc váy liền bằng lụa trắng, xách túi Chanel vào, cô ta mỉm cười
chào Tân Địch. Xưa nay Tân Địch vẫn kém cỏi về khoản nhận người, cũng may cô
gái thanh tú xinh đẹp này cũng chẳng mấy khác biệt gì với ấn tượng mờ nhạt cô
còn giữ lại trong đầu.

Tân Địch nói với A Ken
một tiếng rồi đưa Kỷ Nhược Lịch, đến căn phòng phía Tây, lại không quên quan
sát trang phục cô ta, cười nói: “Mẫu mới của Miumiu, rất đẹp”.

Kỷ Nhược Lịch cười,
“Không hổ là nhà thiết kế. Lần trước gặp tôi đã nhìn ra ngay là tôi mặc mẫu của
DKNY hai mùa trước, khiến tôi xấu hổ vô cùng. Không giấu gì cô, lần này tôi cố
ý mặc mẫu mới để đến gặp cô đấy”.

Tân Địch không hề nghi
ngờ rằng mình lại nói những lời khiếm nhã như thế khi gặp ai đó lần đầu, “Xin
lỗi, chị đừng để bụng. Tôi bị bệnh nghề nghiệp, thực ra cũng không quan tâm là
thiết kế của mùa nào, chỉ cần mặc hợp với người đã là quần áo đẹp rồi”.

“Tôi biết. Cô cũng khá
nương tình với tôi nên chỉ nói sự thật mà không đánh giá”. Kỷ Nhược Lịch lúc đó
đã cố giữ vẻ bình thản nhờ vào thói quen được dạy dỗ từ gia đình. Có điều về
sau thấy Tân Địch cũng phê bình Lộ Phi không kiêng nể gì thì mới hiểu ra, “Lần
đó cô còn phê bình bộ âu phục Dunhill mà Lộ Phi mặc là già nua cũ kỹ, giống một
ông già bốn mươi. Anh ấy cũng nói mắt cô thực sự là chỉ nhìn thấy trang phục”.

“Đồng nghiệp A Ken của
tôi nói tôi là người nhìn trang phục bắt hình dong, lợi thế đó khác hẳn người
thường. Ha ha”. Tân Địch chưa bao giừ chủ động bình phẩm hành vi của ai đó,
nhưng hoàn toàn không kiềm chế được mà sẽ đi soi mói cách ăn mặc của người ấy,
gần như lần nào thấy Lộ Phi cũng phê bình, không thích nổi phong cách chín chắn
đạo mạo của anh. Còn Lộ Phi bao giờ cũng mỉm cười để mặc cô nói, không có ý
định tiếp thu ý kiến của cô.

Phục vụ mang cafe vào
rồi lui ra. Kỷ Nhược Lịch nhìn phòng trà nho nhỏ này, mỉm cười, “Tôi nghe nói
mùa hè ở đây rất kinh khủng từ lâu rồi, quả đúng thế. Nhưng vào đây lại thấy
khác hẳn. Không ngờ thành phố náo nhiệt lại có một nơi yên tĩnh thế này, có thể
gọi là “chốn riêng tư của thành phố””.

Thành phố vào cuối tháng
tám, cái nóng mùa hạ vẫn còn sót lại, oi bức khó chịu, nhưng ở đây cây cỏ xanh
tươi, trong phòng mở máy lạnh vừa phải, rất thoải mái. Tân Địch cười, đùa: ị
nên đi ra ngoài cảm nhận thử, thế thì mới không phí công đến đây vào mùa này”.

Kỷ Nhược Lịch cười phụ
họa, nhưng có thể thấy cô không định ra ngoài trải nghiệm thử, “Cô chẳng thay
đổi chút nào, cô Tân, vẫn như hai năm trước”.

Tân Địch vẫn còn việc
phải làm nên rất sợ kiểu hàn huyên không biên giới như thế, “Chị cũng vậy. Hôm
qua còn gặp Lộ phi, sao không nghe anh ấy bảo chị đến đây?”.

“Lần này đến đây, tôi vẫn
chưa gọi điện cho Lộ Phi, muốn đến gặp cô trước”.

Tân Địch tỏ vẻ lạ lùng.

“Tháng năm năm nay Lộ
Phi đi Mỹ công tác, sau khi về bỗng nói chia tay, hủy hôn ước với tôi”. Cô nhíu
mày nhìn tách cafe trước mặt, rồi khựng lại, như đang cố nén sự run rẩy trong
giọng nói của mình lại.

Tân Địch căng thẳng nhìn
cô ta. Cô chẳng có lòng tự tin nào về bản lĩnh an ủi người khác của mình, ngón
tay bất giác sờ tìm túi xách, mới sực nhớ ra đã vứt nó ở gian phòng phía đông.
Mắt cô liếc về hộp khăn giấy đặt trên một chiếc bàn khác, đồng thời thầm mong
rằng Kỷ Nhược Lịch đã dùng mascara chống thấm nước.

Chưa đợi cô nghĩ ngợi
lung tung xong, Kỷ Nhược Lịch đã ngước mắt lên, bên trong quả nhiên đã có ánh
lệ, nhưng cô kiềm chế rất giỏi, “Để cô cười mất rồi, cô Tân ạ. Tôi chỉ mong là,
chết cũng phải chết cho rõ ràng, nên mới đến đây, muốn tìm một câu trả lời”.

Tân Địch khó tránh khỏi
cảm thấy thương xót, đồng thời rất giận Lộ Phi, “Chẳng lẽ Lộ Phi hủy bỏ hôn ước
mà không có bất kỳ giải thích gì? Quá đáng thật”.

“Anh ấy có giải thích,
vô cùng thành thật. Bảo rằng khi anh ấy nhận ra không yêu tôi mà lại cưới tôi
thì đúng là không tôn trọng tôi và vô trách nhiệm; bảo rằng người anh ấy luôn
yêu thương là một người khác, yêu rất lâu rồi, nhưng anh ấy lại không nhận ra;
anh ấy mong sửa chữa sai lầm này trước khi quá muộn”.

Tân Địch không biết phải
nghiêng về lý hay tình thân nữa. Rõ ràng khi người đàn ông nói thế với vị hôn
thê của mình thì rất lạnh lùng, dù thành thật thế nào đi nữa thì cũng khiến
người ta khó chấp nhận, nhưng người Lộ Phi yêu chắc là Tân Thần em họ cô, cô
không thể không thiên vị một chút. “À… tôi… tôi không giỏi an ủi người khác,
chị Kỷ ạ. Nhưng tôi thấy hai người nên nói rõ với nhau. Nếu không thể níu kéo
thì cũng chỉ có thể giảm bớt tổn thương”.

“Tổn thương ư? Lần đầu
gặp tôi đã thích anh ấy, một thời gian rất dài sau đó anh ấy mới chấp nhận tôi.
Tôi ngỡ chúng tôi ở bên nhau là quyết định sau khi đã suy xét thận trọng rồi.
Sau hơn hai năm chúng tôi chính thức quen nhau, cuối năm ngoái quyết định kết
hôn, sau đó gặp cha mẹ hai bên. Bạn bè người thân đều biết hôn lễ của chúng tôi
sẽ cử hành vào tháng chín rồi. Cô nghĩ xem tổn thương ấy phải giảm bớt thế nào
đây?”.

Tân Địch lắp bắp, thừa
nhận lời nói mình quá ư nhẹ nhàng, nhưng lại khó tránh khỏi thấy phản cảm. Thất
tình một lần thì bắt cả thế giới khóc chung với chị hay sao, cô nghĩ.

Kỷ Nhược Lịch hít thở
thật sâu, cố kìm chế nỗi xúc động, “Xin lỗi, tôi nói hơi sai, chuyện này không
thể trách cô”.

“Không sao, không sao.
Tôi… thực sự rất đồng cảm với chị, cũng thấy Lộ Phi xử lý không tốt lắm”. Tân
Địch băn khoăn, không biết nên nói gì, đành thẳng thắn: “Xin lỗi, tôi không
biết tôi có thể giúp gì được cho chị”.

“Tất nhiên là cô không
giúp được tôi. Chuyện tình yêu không ai giúp được ai. Tôi cũng không định cầu
xin cô. Nhưng tôi phải biết, Lộ Phi yêu cô đã bao năm nay mà tại sao không nói
với cô? Ba năm trước anh ấy có về đây, chắc đã đến gặp cô, nhưng tại sao lúc về
lại đón nhận tình cảm của tôi? Cô từ chối? Về sau hình như hai người chỉ gặp
một lần vào mùa thu hai năm trước. Tôi cũng ở đó, hoàn toàn không nhìn ra giữa
hai người có chuyện gì. Tại sao anh ấy từ Mỹ trở về lại nhận ra người anh ấy
yêu là cô?”.

Lần này quá bàng hoàng,
Tân Địch mắt chữ A miệng chữ O, hồi lâu cũng không khép lại được. Cô biết dáng
vẻ của mình nhìn rất khờ khạo, đành lắp bắp nói: “Ai… ai bảo rằng người anh ấy
yêu là tôi?”.

Kỷ Nhược Lịch nhìn cô,
vẻ mặt phức tạp: “Cô không biết gì cả à?”.

Tân Địch biết rõ lúc này
mà đùa thì thật không thích hợp, nhưng thực sự nhịn không nổi, cô gật gù, “Đúng
thế, anh ấy giấu kỹ thật. Nhưng sao chị lại biết? Anh ấy nói ư? Ngay cả tôi mà
anh ấy cũng chẳng nói”.

“Cô Tân, tôi nghĩ trong
tình yêu ai thắng ai thua cũng chẳng là gì. Cô không cần phải tỏ vẻ chiến thắng
thoải mái như thế”Kỷ Nhược Lịch rõ ràng đã có vẻ bị chọc giận, “Hơn nữa cô như
vậy là không tôn trọng tình cảm của Lộ Phi, quá tàn nhẫn. Tôi ngỡ cô chí ít
cũng biết yêu thì mới đối tốt với người khác được”.

Tân Địch nghẹn lời bởi
bài giáo huấn đó, một lúc sau mới cười khổ, “Ở đây có hiểu lầm lớn lắm, chị Kỷ
ạ. Tôi và Lộ Phi từ nhỏ lớn lên cùng nhau, cũng là bạn thân, nhưng tôi không
cho rằng anh ấy yêu tôi, càng không cho rằng tôi yêu anh ấy. Lý luận tình yêu
chị nói tôi thấy rất huyền diệu, có điều tôi nghĩ tình yêu là chuyện giữa hai
người, không thể ép buộc người ngoài thấu hiểu được”.

“Nói thế thì cô hoàn
toàn không định đón nhận tình cảm của Lộ Phi?”.

Tân Địch nhìn cô, lòng
thoáng do dự. Kỷ Nhược Lịch này có vẻ dịu dàng ôn hòa, nhưng sự cuống quýt
trong mắt thì thấy rất rõ. Tân Địch dù khờ khạo đến mấy trong tình cảm, cũng
hiểu đối phương tất nhiên không chỉ đơn giản là đến gặp tình địch thôi. Cô
không muốn đối xử tàn nhẫn với một cô gái lạ, đặc biệt là đối phương mới bị tổn
thương vì tình yêu, thế nhưng cũng không muốn mối quan hệ chưa kịp bắt đầu của
Lộ Phi và Tân Thần nảy sinh rắc rối.

“Chị Kỷ, tôi không nhiệt
tình lắm với tình yêu, luôn cho rằng nó chỉ là một việc trong cuộc sống. Lộ Phi
là bạn thân của tôi. Tôi chỉ có thể chắc chắn rằng, người anh ấy luôn yêu không
phải tôi. Nếu chị không cam tâm thì nên trò chuyện với anh ấy. Tự đi tìm đáp án
thế này, người bị tổn thương e rằng vẫn là chị thôi”.

“Còn có thể làm tổn
thương mình thế nào nữa? Từ nhỏ đến lớn, gia đình yêu thương tôi, tôi cũng rất
yêu thương bản thân. Nhưng ta quan tâm đến ai đó, thì coi như đã cho người ấy
quyền làm tổn thương ta rồi, tôi đành chịu thôi. Tôi định ở đây một thời gian,
tìm ra đáp án, cũng coi như đã cố cứu vãn hết sức mình thôi”.

Tân Địch nhớ lúc nhắc
đến Lộ Phi với Tân Thần, cô bé đã lắc đầu một cách dứt khoát, không thể thương
lượng thì đành cười khổ, “Chị Kỷ, tôi không thích bị kéo vào khúc mắc tình cảm
của người khác, Hơn nữa hình như chị đã quyết định rồi, tôi cũng không nói
nhiều nữa”.

“Trước khi tôi đến đây
đã hẹn Lộ Phi đến đón. Chắc anh ấy sắp tới rồi. Cô không để tâm chứ?”.

Tân Địch cười thầm, cô
ta quả nhiên không hoàn toàn vô hại như vẻ bề ngoài, tất nhiên sẽ không tin lời
mình, muốn thấy phản ứng của Lộ Phi, “Hoàn toàn không”.

Kỷ Nhược Lịch tay trái
bưng tách cafe, tay phải cầm quai tách, nhấp một ngụm nhỏ. Động tác chuẩn mực
không chê vào đâu được, mỉm cười nói: “Ôi, tôi và Lộ Phi ở Mỹ đã quen uống cafe
ly to rồi, cầm tách nhỏ kiểu này thật không quen”.

Tân Địch ung dung: “Chắc
hai người đã quen nhau rất lâu rồi nhỉ?”.

“Đúng vậy, đến nay đã là
năm năm rồi”. Cô đưa tay lên, ra hiệu về phía cửa. Tân Địch quay lại, quả nhiên
thấy Lộ Phi đang đi tới.

“Nhược Lịch, em hẹn tiểu
Địch à?”.

“Vâng, em cũng phải gặp
người anh luôn yêu chứ”.

Lộ Phi nhìn Tân Địch vẻ
lạ lùng. Cô không nhịn được cười, “Theo chị Kỷ nói thì anh đã yêu thầm em lâu
lắm rồi. Thế mà em không biết gì hết. Haizz, Lộ Phi à, người đàn ông ít nói
đúng là tai họa”.

Lộ Phi bất lực, “Đừng
làm thế nữa, Nhược Lịch. Tiểu Địch là bạn anh. Em quấy rối cô ấy như vậy không
ổn đâu. Chúng ta đi”.

Kỷ Nhược Lịch ngồi im,
nhìn anh chằm chằm, “Không phải hai người điên mà chắc là em điên. Lộ Phi, Đinh
Hiểu Tình bạn học của anh đã kể, từ lúc còn đi học anh đã thích một cô gái học
thiết kế, từ chối tất cả mọi người vì cô ấy. Người anh liên lạc thường xuyên là
cô ấy, hơn nữa trong hộp mail riêng luôn giữ lại tất cả email của cô ấy. Anh
giữ ảnh chụp chung, album thiết kế trang phục và cả tác phẩm vẽ phác thảo của
cô ấy nữa. Bây giờ còn giả vờ giả vịt với em, có lý do đặc biệt nào hay không?”.

Tân Địch trợn mắt nhìn
hai người, thực sự không nói được gì, đành đau khổ nhớ lại, Lộ Phi không thể
nói bừa rằng đang thích ai đó, có lẽ là có người đã thổi phồng, nếu lọt đến tai
mẹ cô thì phiền phức lớn đây. Ảnh chung được chụp từ khi nào, cô cũng không
nhớ; mấy năm nay Lộ Phi quả thực là gửi rất nhiều email, cô cũng trả lời lại
không ít, có lúc cô nhờ Lộ Phi giúp mua hộ tư liệu thời trang nước ngoài, đa
phần chỉ chuyện phiếm về các chuyện vặt vãnh và thông báo tình hình của nhau
gần đây mà thôi. Còn về album tác phẩm và phác họa, ngoài một phần cô giữ lại
làm tư liệu, thì thông thường là hay để lung tung khắp nơi, hoàn toàn không có
thói quen tặng lung tung như thế. Vậy thì phải nói từ đâu đây?

CòLộ Phi lại tỏ ra bình
tĩnh, không có vẻ bất ngờ hoặc ngượng ngùng, “Em lục lọi đồ của anh là không
tốt, Nhược Lịch. Chúng ta đều là người lớn, anh tưởng đã nói rõ rồi, chia tay
một cách hòa bình, không cần làm một chuyện khó coi như thế”.

Kỷ Nhược Lịch phì cười,
“Em luôn muốn giữ phong độ, Lộ Phi à. Anh phải thừa nhận là từ lúc anh chia tay
em đến nay, ba tháng nay em thực sự đã tỏ ra rất phóng khoáng, thoải mái đúng
không? Có điều em cố nhịn, thực sự không thể đón nhận kiểu kết thúc mập mờ như
vậy được. Thế nên em đã làm một việc mà em hoàn toàn không ngờ rằng mình lại
làm. Em đến nhà anh, lục tìm mọi thứ trong thư phòng anh, mở vi tính vào hộp
thư của anh để tìm đầu mối. Nhưng hai người chơi trò ú tim này lại khiến em
giống như một con ngốc”. Cô nhìn Lộ Phi rồi nhìn Tân Địch, “Hoặc là Lộ Phi, bây
giờ anh nói thật với em đi, rốt cuộc anh có tình yêu khác, hay chỉ đơn thuần là
không muốn kết hôn với em?”.

“Anh không lừa em, Nhược
Lịch. Anh luôn cố hết sức thành thật với em”.

Kỷ Nhược Lịch vẫn giữ nụ
cười, nhưng đôi mắt lại rưng rưng, “Đúng. Em không nên nghi ngờ anh. Lộ Phi,
anh thực sự rất thành thật, chưa bao giờ lừa gạt nói rằng anh yêu em. Em ngỡ
cách anh bày tỏ tình cảm chính là lặng lẽ như thế. Hôm mà anh chịu chấp nhận
em, em nghĩ mọi cố gắng đều không phí hoài, cuối cùng đã khiến anh cảm động.
Nhưng em đã sai, em chỉ có thể khiến mình cảm động mà thôi. Em đã sai”.

Lộ Phi im lặng. Tân Địch
đã ngại ngùng đến nỗi đứng ngồi không yên. Cô chưa bao giờ xem phim mì ăn liền,
càng sợ cảnh tình cảm dâng trào trong cuộc sống thực tế như vậy, “Em còn việc
phải xử lý, Lộ Phi, anh đưa chị Kỷ về khách sạn nghỉ ngơi đi”.

Lộ Phi gật đầu, “Nhược
Lịch, anh đưa em về. Chuyện này không liên quan đến Tiểu Địch. Đi thôi”.

Tân Địch đi ra ngoài với
họ, định về gian phòng phía đông nhưng bất chợt khựng lại. Hai người đang đứng
chỉnh máy ảnh và giá ba chân kia, chính là Tân Thần và Lâm Lạc Thanh.

Tân Thần nhìn thấy ba
người đang đứng trước mặt qua ống kính: Lộ Phi đang nhìn cô vẻ sững sờ, dường
như muốn nói gì đó nhưng lại mím chặt môi; cô gái đứng cạnh anh có vẻ ấm ức,
không nhìn ai cả; còn Tân Địch nhìn cô, lại nhìn Lộ Phi, cười khổ.

Tân Thần khựng lại một
lúc rồi từ từ rời máy ảnh, mỉm cười với Tân Địch, “Trùng hợp quá, Địch Tử. Sao
chị lại ở không cần đi làm sao?”.

Tân Địch nghĩ, cuộc gặp
gỡ hôm nay đúng là phiền phức quá. Nhưng thấy Tân Thần vẫn tự nhiên thì cô thấy
yên tâm hơn, “Chị và A Ken bàn mẫu thiết kế ở đây, tiện thể đợi Đới Duy Phàm
đưa nhiếp ảnh gia đến để xem nơi chụp ảnh. Em đến đây làm gì thế?”.

“Lạc Thanh muốn chụp
kiến trúc cổ nên em đi cùng cậu ấy đến đây”. Tân Thần lại nhấc máy ảnh lên, hơi
quay người, điều chỉnh góc máy độ chếch lên phía trên biệt thự, “Góc này rất
hay”.

Lâm Lạc Thanh gật đầu
chào Lộ Phi, dựng giá đỡ xong cười nói: “Kiến trúc biệt thự này rất đặc biệt. Ở
hướng bắc và quay mặt về hướng nam, phòng đông tây đối xứng, trên sân thượng
còn có một ngôi đình lục giác nhỏ, phong cách Trung Quốc điển hình, nhưng hành
lang lại theo kiểu thực dân, dung hòa rất thú vị. Tôi đang chuẩn bị chụp ngôi
đình đó”.

Tân Địch đưa mắt ra hiệu
với Lộ Phi, ý bảo anh đi trước. Anh hiểu ý, “Nhược Lịch, chúng ta đi”.

Chưa đợi họ cất bước,
Đới Duy Phàm đã dẫn một người đàn ông cao gầy vai vác túi nhiếp ảnh to vào.
Người đàn ông đó sung sướng hét lên: “Tân Địch, vinh hạnh quá! Em đích thân
đứng ở cổng đón anh cơ đấy”.

Tân Địch hừ một tiếng,
“Anh huênh hoang quá đấy, anh Nghiêm à”.

“Tân Thần, em cũng ở đây
à, tốt quá! Lúc nãy còn nói với anh Đới muốn nhờ em làm chế tác hậu kỳ cho
album này đấy”. Người mà Đới Duy Phàm đưa đến chính là Nghiêm Húc Quân, bạn
cùng trường của họ. Mấy năm trước anh ta thôi việc phiêu dạt đến miền bắc, bây
giờ đã trở nên nổi tiếng trong giới nhiếp ảnh Bắc Kinh. Trước sự châm chọc chế
giễu của Tân Địch, anh ta hoàn toàn không lưu tâm.

Tân Thần bỏ tay, đành
đặt máy ảnh xuống, cười nói: “Chào anh, Húc Quân, lâu quá không gặp”.

Ánh nắng nghiêng nghiêng
xuyên qua tán cây rậm rạp chiếu xuống mặt Tân Thần, nụ cười nhẹ trên gương mặt
được nhuộm sắc vàng nhạt nổi bật. Kỷ Nhược Lịch vốn đang thẫn thờ bỗng sững
người, trong tích tắc cô nhìn chằm chằm vào mặt Tân Thần: Gương mặt nhìn
nghiêng có lúm đồng tiền trên má trái kia thật quen. Mấy hôm trước cô đã mở tập
tài liệu giấu sâu trong ngăn kéo bàn giấy của Lộ Phi, lấy ra bức tranh phác họa
và album thời trang, từ từ lật ra xem, cô người mẫu trong đó rõ ràng đang đứng trước
mặt, còn cô cứ nghe theo lời Đinh Hiểu Tình, lúc đó chỉ chú ý đến tên người
thiết kế và vẽ tranh nằm ở một góc là Tân Địch.

Kỷ Nhược Lịnh chậm rãi
quay lại, nhìn Lộ Phi. Hai người nhìn nhau, trong đôi mắt vốn sâu thẳm và trầm
tĩnh của anh ánh lên tình cảm phức tạp không thể nói nên lời. Cô bỗng hiểu ra
tất cả.

“Nikon D80, máy này cũng
được”. Nghiêm Húc Quân quan sát chiếc máy ảnh trên tay Tân Thần bằng con mắt
nhà nghề, “Lão Đới nói với anh là em nhận xử lý hình ảnh của công ty cậu ta.
Cuối cùng chúng ta đã có cơ hội hợp tác. Đúng là lãng phí quá, Tân Thần. Nếu
lúc đầu, em muốn ở lại Bắc Kinh, chắc chắn đã phát triển tốt hơn bây giờ, đâu
cần phải xử lý mấy cái quảng cáo tầm thường của lão Đới”.

Đới Duy Phàm đã quen
thân với anh ta từ lâu, hai bên nói năng không khách sáo gì, nên lập tức dùng
cùi chỏ huých vào người anh ta một cái, “Này, chưa bảo cậu mập mà cậu đã nói
linh tinh. Cậu là nhiếp ảnh gia thương mại thôi, tưởng mình là nhà nghệ thuật
vĩ đại à”.

Nếu là lúc khác thì Tân
Địch đã cười nhạo Nghiêm Húc Quân rồi, nhưng lúc này cô lại tỏ ra ngạc nhiên,
“Thần Tử, em đến Bắc Kinh tìm việc rồi à?”.

Tân Thần giao máy lại
cho Lâm Lạc Thanh, uể oải đáp: “Chuyện lâu lắm rồi”. Cô nhìn Tân Địch, vẻ mặt
bình thản nhưng ý tứ lộ ra trong ánh mắt rõ ràng là muốn bảo chị đừng hỏi về
chuyện này nữa. Tân Địch lập tức im miệng.

Nhưng Lộ Phi lại lên
tiếng: “Tiểu Thần, em đến Bắc Kinh lúc nào?”.

Ánh mắt Tân Thần nhìn
lướt qua Lộ Phi và Kỷ Nhược Lịch nãy giờ vẫn nhìn cô đăm đăm, vẫn giữ nụ cười
ấy, hờ hững nói: “Em quên rồi, quan trọng sao?”.

Nghiêm Húc Quân cười
bảo: “Tân Thần, thế mà cũng quên, chính là năm mà em tốt nghiệp ấy”.

Nụ cười trên môi Tân
Thần vụt tắt, lườm anh ta một cái vẻ cáu giận, “Mọi người làm việc đi. Lạc
Thanh, chúng ta đến nhà thờ Đông Chính trước mặt kia đi”.

Cô chẳng nhìn một ai,
quay người bỏ đi. Lâm Lạc Thanh đương nhiên có thể cảm nhận được bầu không khí
kỳ lạ bỗng nhiên bao phủ. Cậu mỉm cười, nhấc giá máy ảnh lên, gật đầu chào Lộ
Phi rồi sải bước đi the

Nghiêm Húc Quân đã lĩnh
giáo sự bướng bỉnh và buồn giận thất thường của Tân Thần, anh ta cảm thấy đó là
đặc quyền của những cô gái xinh đẹp, không quan tâm lắm, nhưng thấy Tân Địch
nhìn mình chằm chằm thì khó tránh khỏi thắc mắc, “Hả, Tân Địch, em lại nhìn anh
bằng ánh mắt tố cáo tội dụ dỗ thiếu nữ vị thành niên à. Lúc đó cô ấy đã là
người lớn rồi, đến Bắc Kinh tìm việc, anh giới thiệu cho công việc thiết kế đồ
họa trong tòa soạn tạp chí thời trang, kỳ thử việc cũng vượt qua rồi, đãi ngộ
rất tốt. Người ta còn có ý mời cô ấy thử làm người mẫu nữa, hẹn tuần sau sẽ
đăng ký. Vốn hôm đầu còn ổn thỏa, đến ngày hôm sau đại tiểu thư ấy chả biết bị
gì mà bỗng nói không có hứng, xách hành lý bỏ đi luôn”.

“Xin hỏi, lúc đó khoảng
tháng mấy?”. Lộ Phi hỏi, giọng trầm khàn.

Nghiêm Húc Quân ngẫm
nghĩ, “Không rõ lắm. Có điều hôm tôi đưa cô ấy đến ga tàu, Bắc Kinh có một trận
bão cát, chắc khoảng tháng ba, tháng tư gì đó”.

Sắc mặt Lộ Phi nặng nề,
còn Tân Địch bỗng đờ đẫn.

Tháng ba năm ấy, Tân
Thần đang học học kỳ hai năm thứ tư, trong một tối cuối tuần ăn cơm ở nhà bác,
cô bỗng nói định đi nơi khác tìm việc. Tân Khai Minh kinh ngạc, hỏi cô cụ thể
là đi đâu. Cô cười đáp: “Cơ hội tìm việc về ngành thiết kế đồ họa ở các thành
phố lớn sẽ nhiều hơn, con sẽ đến Thượng Hải trước”.

Tân Khai Minh không tán
đồng. Ông luôn chủ trương Tân Thần và con gái mình sẽ đều ở lại đây. Bà Lý Hinh
vẫn không phát biểu ý kiến gì như thường lệ. Tân Địch thì cười: “Lúc chị tốt
nghiệp cũng nghĩ thế, tiếc là không thành công. Thần Tử đi thử xem sao cũng tốt
mà. Làm việc liên quan đến thiết kế, vùng duyên hải và các thành phố lớn sẽ tốt
hơn”.

Thấy cô quả quyết, Tân
Khai Minh đành chịu thua, dặn dò cô mang đủ tiền, liên lạc thường xuyên về nhà,
nếu không tìm ra việc phù hợp thì phải về ngay. Tân Thần gật đầu nhận lời, hôm
sau nữa thì lên đường. khoảng nửa tháng sau, cô lặng lẽ quay về, bỗng dưng trở
nên trầm tư hơn nhiều. Tân Địch chỉ nghĩ là cô tìm việc không suôn sẻ lắm nên
cũng chẳng hỏi nhiều, bây giờ là lần đầu cô liên hệ chuyện ấy và việc Lộ Phi
cuối tháng hai năm đó về nước đến Bắc Kinh làm việc, sau đó sa sầm mặt.

“Thần Tử có đến tìm
anh>Lộ Phi lắc đầu, “Anh không thấy cô ấy. Về rồi nói sau vậy, Tiểu Địch”.
Anh khẽ giữ cánh tay Kỷ Nhược Lịch lúc đó đang định mở miệng hỏi, rồi gật đầu
chào mọi người, “Chúng tôi có việc đi trước, tạm biệt”.

Trước cổng không có chỗ
đậu xe, Lộ Phi dừng xe ở một con đường khác gần đó. Kỷ Nhược Lịch đi theo anh
trên con đường chật hẹp. Bước chân Lộ Phi rất nhanh, sải bước đi như bay, dường
như quên mất Kỷ Nhược Lịch đi phía sau. Cô mang giày cao gót, gượng theo được
mấy bước rồi khựng lại, tuyệt vọng nhìn theo bóng anh.

Anh vẫn đi ước chừng hơn
mười mét mới sực nhớ ra, dừng bước quay lại, “Xin lỗi, Nhược Lịch. Hay em đợi ở
đây, anh lái xe đến đón?”.

“Là cô gái cầm máy ảnh,
đúng không?”. Cô khẽ hỏi. Lộ Phi không trả lời. Cô cười mỉa, “Em cũng không
biết em nhận ra cô ấy thì có ý nghĩa gì nữa. Quá khứ của em với anh hoàn toàn
trống rỗng. Lúc chúng ta thân mật nhất, anh cũng chưa bao giờ nhắc lại chuyện
cũ. Em còn nghĩ là không sao, chúng ta có được hiện tại và tương lai thì được
rồi. Anh thấy em tự lừa dối chính mình như thế, nực cười quá”.

“Nhược Lịch, anh xin lỗi
vì đã không kiên định, lúc trong lòng vẫn còn người khác mà lại đón nhận tình
cảm của em”.

“Em rời đây bảy năm rồi,
Lộ Phi. Thế thì anh yêu cô ấy bao lâu rồi? Em thấy hình như cô ấy còn trẻ lắm”.

“Năm nay cô ấy hai mươi
lăm tuổi, từ lúc cô ấy mười bốn, anh đã bắt đầu yêu. Những gì anh có thể nói
với em chỉ là thế thôi”.

Kỷ Nhược Lịch quay phắt
đầu đi, “Em đúng là tự ngược đãi mình thật rồi, bay đến thành phố nóng kinh
khủng này chỉ để nghe anh nói câu đó”.

“Xin lỗi”.

“Xin anh đừng nói xin
lỗi nữa! Nghe nói khi đàn ông nói câu này với phụ nữ, tức là đã hạ quyết tâm sẽ
phụ bạc cô ta rồi”. Kỷ Nhược Lịch cười đau khổ, hoang mang nhìn xung quanh.

Con đường hẹp này là
đường một chiều, bên đường trồng loại ngô đồng Pháp thường thấy nhất ở thành
phố, tán cây rậm rạp che ánh nắng hè gay gắt, những dãy nhà dày đặc hai bên đều
là những tiệm cắt tóc, quán ăn nhỏ hoặc đủ loại cửa hàng; trước cửa rất nhiều
quán ăn là những cô gái làm công đang rửa rau xanh trên lố, đồng thời cười đùa
huyên náo. Không khí rất náo nhiệt. Nơi họ đứng chính là bên ngoài bức tường
trắng hồng của Hoa viên Tứ Nguyệt, nhưng không hề cảm nhận được chút thanh tịnh
nào của không khí bên trong”.

“Anh thích nơi này ư, Lộ
Phi? Trước kia em hỏi anh, anh luôn đáp qua loa rằng ở đây bốn mùa rõ rệt, mùa
hè rất nóng, thành phố huyên náo tạp nham”. Kỷ Nhược Lịch thực sự không thích
nơi hỗn loạn thế này, càng không thích cái oi bức ở đây.

“Anh sinh ra ở đây, đã
quen rồi – có lúc yêu thích không bằng thói quen. Tất nhiên có rất nhiều nơi
tốt hơn ở đây, không khí trong lành hơn, đường phố sạch sẽ hơn, phồn hoa hơn,
cơ hội công việc nhiều hơn, khí hậu thích hợp hơn. Nhưng dù sống ở đâu, anh
cũng vẫn thường nhớ đến thành phố này”.

Kỷ Nhược Lịch hiểu, điều
mà anh nhớ nhung tất nhiên không chỉ là cảnh hồng trần ồn ào trước mắt, “Anh
định định cư ở đây? Vậy công việc của anh thì sao?”.

“Hai hôm trước anh đã về
công ty đưa đơn thôi việc”.

Kỷ Nhược Lịch sững sờ,
ngẩng lên nhìn anh, khóe môi dần dần nở nụ cười lạnh lẽo, “Anh về Bắc Kinh cũng
không liên lạc với em, cắt đứt thật hoàn toàn và sạch sẽ nhỉ”.

“Nhược Lịch, hôm đó buổi
sáng anh bay đi, tối bay về, thời gian rất gấp rút. Hơn nữa chúng ta đã nói để
cho nhau bình tĩnh lại, đợi em trả lời, nên anh mới không quấy rầy em”.

“Cũng may mà thế nên anh
mới không phải nhìn thấy cảnh em lục lọi đồ đạc trong chung cư của anh. Cảnh
đấy đúng là xấu hổ thật! Em vừa tìm vừa nghĩ, trước kia em đến chỗ anh cũng sẽ
gọi điện trước, chưa bao giờ đụng đến di động của anh, chưa bao giờ bao giờ
dùng máy tính của anh, cho dù anh nghe điện thoại công việc, em cũng biết ý mà
tránh đi, sợ rằng anh nghĩ em không cho anh không gian riêng tư, thế mà lại đi
làm chuyện đó!”.

“Thôi, anh không trách
em!”.

“Không cần anh tha thứ,
em cũng không định tự trách mình”. Kỷ Nhược Lịch vênh mặt nói vẻ không khách
sáo, “Em chẳng thấy cảm giác tội lỗi gì cả. Đã đính hôn nên em cũng có quyền
biết tại sao lại chia tay chứ”.

“Còn nói nữa thì anh lại
phải nói câu xin lỗi mà em không thích nghe đấy”.

“Tốt thôi, em biết chắc
em đã bất bình thường rồi, nhưng em thật sự muốn biết, Lộ Phi ạ. Một người đàn
ông lý trí như anh, yêu cô ta cái gì nào? Tình cảm thời trẻ sâu sắc thế sao?
Tại sao em nhớ đến những chàng trai em yêu thầm từ năm mười bốn, mười lăm thì
chỉ cảm thấy buồn cười?”.

Tình cảm mỗi người trải
qua đều khác nhau. Đừng so sánh, vô nghĩa lắm”.

“Nói vậy thì tình cảm
của em đã bị anh phán là loại vô nghĩa, không đáng lưu luyến chăng?”.

Lộ Phi lắc đầu bất lực,
biết Kỷ Nhược Lịch lúc này tuy vẫn giữ vẻ bình thản nhưng đã soi mói châm biếm
khác hẳn với thường ngày, “Không phải thế, Nhược Lịch. Anh cảm kích sự bao dung
và những gì em đã làm cho anh”.

“Đó là ý muốn của em,
không cần ai cảm kích. Lộ Phi, thứ em cần chỉ là một lời giải thích rõ ràng”.

“Anh thực sự đã nợ em
một lời giải thích, Nhược Lịch. Bảy năm trước anh từ bỏ cô ấy, đi du học ở Mỹ.
Lúc rời khỏi thành phố này, cô ấy đã nói không còn muốn thấy anh nữa. Xưa nay
cô ấy không bao giờ chịu thỏa hiệp, nói là làm, không nhận email, không nghe
điện thoại của anh. Ba năm trước anh quay về, muốn xin cô ấy một cơ hội nhưng
cô ấy đã bỏ đi trước, không gặp anh. Anh đã ngỡ anh và cô ấy không còn khả năng
nào nữa”.

“Thế là anh quay về và
đón nhận em?”. Câu nói đó đã gần như buột ra, nhưng Kỷ Nhược Lịch lại nuốt vào.
Tất nhiên, kỳ thực ba năm trước cô đã nhận ra, nhưng cô chỉ tự nhủ rằng chỉ cần
quý trọng hạnh phúc hiện tại là được. Nhưng giờ đây đành phải nhìn thẳng vào
điều đó, cô bỗng cảm thấy dưới sức nóng gây gắt thế này mà toàn thân cô lại
lạnh toát.

“Em phải gọi anh là
người đào hoa chăng? Lộ Phi, ai thời trẻ chẳng có chút tình cảm vương vấn, mà
đáng để anh nhớ mãi đến bây giờ, lại còn chọn đúng thời gian sắp kết hôn mà
phát tác ư? Bây giờ cô ta lại tỏ ý cho anh biết? Thế là anh nghĩ giữa anh và cô
ta còn khả năng nên vội vã đuổi em đi?”.

“Cô ấy không tỏ ý gì với
anh cả, Nhược Lịch. Chỉ là anh bỗng nhận ra, nếu bảy năm trước anh bỏ đi còn có
lý do, thì ba năm trước là anh đã từ bỏ quá dễ dàng. Rõ ràng yêu cô ấy nhưng
lại không chịu chờ đợi và kiên trì, không đợi được thêm ngày nào mà bỏ về Bắc
Kinh. Anh mãi mãi cũng không tha thứ cho mình

“Tại sao em nghe mà thấy
cảm động thế nhỉ? Vậy anh xem tình cảm trước đây của chúng ta là gì? Tiếp theo
có phải là sẽ nói với em rằng, đó là do em tự nguyện, anh chưa bao giờ có tình
cảm với em?”.

“Em rất tốt với anh. Anh
thích em. Ở cạnh em, chúng ta có rất nhiều khoảnh khắc vui vẻ. Nhưng anh không
thể điềm nhiên hưởng thụ tình cảm của em nữa, tiếp tục là bất công với em”.

“Giờ còn nói đến công
bằng với em cơ đấy. Lộ Phi, em đã quen anh năm năm, yêu anh năm năm, cái em cần
chỉ là một sự công bằng thì đã không công bằng lâu rồi. Dựa vào đâu mà em yêu
anh lâu như thế, mà anh thì chỉ khi không có được thứ anh cần mới chịu quay về
đón nhận em? Anh nghĩ xem, anh cũng giống em, đều chấp nhận cái không công bằng
đó rồi. Giờ em chỉ muốn biết, là điều gì đã khiến anh chợt nhớ ra là phải trả
lại sự công bằng cho em?”.

“Nhược Lịch, anh không
thể nào phân tích tình cảm của mình để đổi lấy sự tha thứ của em. Anh chỉ có
thể nói là, xin lỗi”.

Kỷ Nhược Lịch không chịu
nổi nữa, nước mắt tuôn rơi, “Lại là xin lỗi! Vẫn là xin lỗi! Giữa chúng ta
ngoài xin lỗi ra thì không còn gì khác sao?”.

Lộ Phi đưa khăn tay cho
cô, “Anh là người đàn ông rất kém cỏi, Nhược Lịch. Em xứng đáng có người đàn
ông khác tốt hơn yêu em. Quên anh đi”.

“Kiểu chúc phúc thất
tình này đúng là kém cỏi thật”. Kỷ Nhược Lịch cẩn thận lau nước mắt, mở túi
xách lấy gương trang điểm ra ngắm kỹ, “Trước khi đến em đã định sẽ ôm anh khóc
một trận, nên đều dùng mascara chống thấm nước, hy vọng không khó coi lắm.
Nhưng bây giờ mới rơi tí nước mắt mà em đã không khóc nổi nữa”.

Lộ Phi lặng im. Kỷ Nhược
Lịch ném gương vào túi rồi nhìn anh chằm chằm, “Nếu em nói rằng em chịu đợi anh
thì sao?”.

Lộ Phi cau mày, “Không, Nhược
Lịch…”

“Xin hãy nghe em nói hết
đã, Lộ Phi. Hai người đã không liên lạc bảy năm rồi. Lúc nãy anh cũng nghe đấy,
cô gái đó ba năm trước đã đến Bắc Kinh, thậm chí không đi gặp anh. Chưa chắc cô
ấy còn yêu anh, đúng không? Trước kia em đã nói, cho nhau chút thời gian để
bình tĩnh, anh cũng đồng ý. Quãng thời gian này em sẽ ở lại đây, nhưng sẽ không
cản trở anh. Anh nói với cô ấy đi. Nếuđón nhận anh thì em không còn điều gì để
nói, sẽ đi ngay lập tức. Nhưng nếu cô ấy không có cảm nhận như anh, thế thì, em
hy vọng chúng ta vẫn cho nhau một cơ hội”. Kỷ Nhược Lịch bình tĩnh nói, “Anh
xem trọng tình cảm của mình, nhưng cũng đừng xem nhẹ tình cảm của em, được
không?”.

Lộ Phi nhìn cô, vẻ mặt
chưa bao giờ mệt mỏi như bây giờ, “Anh đã khiến cô ấy tổn thương, bây giờ thậm
chí còn không biết phải đối diện với cô ấy thế nào, đừng nói là tỏ tình. Xin
lỗi, Nhược Lịch, đừng đợi anh nữa. Anh rất cảm kích tấm lòng của em, nhưng anh
đã không còn có thể ở cạnh người khác được nữa”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+