Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học cổ điển

Con Hủi – Helena Mniszek – Chương 19 + 20 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 19

Giá như trong đám người ấy, lề thói giao tiếp không đóng vai trò hàng đầu, thì hẳn sẽ có bao tiếng thở dài khẽ khàng trôi theo dòng nước xuôi óng ánh. Nhưng họ là những con người thuộc một thế giới lụa là gấm vóc, nhưng họ không phải lúc nào cũng toàn lụa là gấm vóc, nhưng họ được luyện rèn và chải chuốt kỹ càng đến độ không một gút sợi nào của bản tính nội tâm, không một sợi chỉ nào của sự thật thô ráp, có thể lộ rõ ra ngoài bề mặt bóng loáng mịn màng. Mỗi người đều vờ như đang lắng tai thưởng thức âm nhạc hay đang nhìn những bóng mây với những cánh hải âu chao lượn. Không một ai biểu lộ những tâm tư suy nghĩ của mình, ngay cả tiểu thư Rita, thường vẫn được coi là người ít chải chuốt nhất . 

Xtefchia cũng sử dụng phương pháp chung của mọi người, dẫu rất có thể nàng gần gũi nhất với thực tại vàng óng kia. 

Thuyền cặp bờ. Bến thuyền lát đá phiến, hai bên những bậc thềm có tượng hai con lợn rừng tạc bằng đá, với những chiếc răng nanh khủng khiếp . 

Cả một đám đông gia nhân phục dịch ở vườn thú ùa ra đón khách. Tất cả đều là những thanh niên trai tráng xinh đẹp, mặc những chiếc áo khoác ngắn màu lục sẫm. Trên ngực họ đeo đai da vàng dắt những thanh đoản kiếm cùng những súng lục, thắt lưng đeo những chiếc dao săn có bao sừng. Cổ áo của họ thêu hình những cây thông vàng, những chiếc mũ màu lục có hình sừng hươu và chiếc đầu lợn rừng bên trên chiêc lưỡi trai bằng da, cũng được thêu chỉ vàng, hay bên vai có những tua vàng rủ xuống. Trên ngực phải mỗi người đều đeo một miếng thép đánh bóng với hình gia huy dòng họ Mikhôrvxki và cành sim thơm biểu hiện tước công. 

Người trở nên đông hơn. Valđemar giới thiệu với khách ba vị thực tập sinh đang làm việc tại Guenbôvitre. Mọi người tản ra trên những lối đi rộng rãi của khu vườn thú, khoan khoái được đi dạo trong rừng, khu vườn được chăm sóc cẩn thận đầy muông thú. Những chú hoẵng màu nâu lao vụt qua những khoảng trống đầy cỏ xanh trên những đôi chân dẻo như lò xo, những bác hươu đồ sộ bước khoan thai mang theo cả núi sừng trên đầu, không chút lo ngại, đàn nai đốm tụ tập thành từng tốp ở những chỗ bóng rợp bình thản gặm cỏ. Thỉnh thoảng lại rầm rập tiếng vó nặng nề của một con nai rừng tấm, hoặc tiếng cành lá gẫy răng rắc cùng tiếng hộc rin rít báo hiệu một con lợn độc đang tiến lại gần. Thỏ rừng túa ra từ khắp các bụi cây đám cỏ. Những con gà rừng màu xám hoảng hồn vì tiếng người vừa kêu oang oác vừa vụt bay lên . 

Thế giới trên cao của loài chim át hẳn tiếng kêu của thế giới loài thú trên mặt đất, với đủ loại tiếng huýt, tiếng hót, vang lên giữa những tán cây xum xuê, như một dàn nhạc thứ hai. Khu rừng ca hát khiến cho mọi người đều trở nên vui vẻ. Và những câu chuyện muôn màu lại tuôn chảy, với những lời đùa cợt, những nhịp cười vang động khiến các cư dân bốn chân của vườn thú giật mình. 

Trên một trảng trống có mấy chiếc cột gắn những tấm biển tròn màu trắng, vẽ những vòng tròn xanh và đỏ dùng làm tấm bia tập bắn cho những tay súng nghhiệp dư. Trestka và nam tước Veyher liền thử sức ngay, một người hăng máu, một người điềm tĩnh. Đám thợ săn đưa súng cho hai người và cuộc thi bắn bắt đầu. Nam tước bảo rằng việc này khiến ông nhớ lại trò lir aux pigeons ( bắn hạ chim bồ câu ) ở Mônte Caclô, có điều thú vị. Các tiểu thư cũng làm theo gương cánh đàn ông. Đầu tiên là bá tước tiểu thư Paula trượt ba lần tấm bia đỏ, chàng Vilus Seliga thử tài cũng không trúng. Trestka than là đích quá nhỏ. lại kêu súng tồi, ở bất cứ chuyện gì và bất kỳ đâu ông ta cũng tìm thấy rặt những điều không ứng ý. Sự thất bại khiến mọi người hăng máu. Công tước Pôđhôrexki và Chvilexki cũng tiến lại, họ nã đạn vào tấm bia đáng thương đến nỗi xơ gỗ bắn tung toé, nhưng hình con át màu đỏ vẫn nguyên vẹn không chút suy suyển . 

Cuối cùng, đến lượt tiểu thư Rita cầm lấy súng giương lên ngắm, nhưng Trestka đã thì thào đầy bỉ bác : 

– Tiểu thư đang nhắm súng vào một mục tiêu không thể hạ nổi đấy. Tôi khuyên tiểu thư nên thôi đi thì hơn. 

Cô gái ngoảnh lại, ngạc nhiên . 

– Sao vậy ? Ông định nói gì thế ?… 
– Tôi muốn nói rằng con át màu đỏ này cũng khó chinh phục như chính chủ nhân của nó – Trestka đáp trong một cơn thành thật bộc phát . 
– Kìa ông ! Xin ông chấm dứt hộ cái trò ví von của ông. Tôi ngán lắm rồi ! 
– Tôi nói thế chưa rõ sao ?… 
– Quá mức ! 

Cô đưa mắt nhìn chung quanh và trao súng cho Xtefchia, thốt lên với một nụ cười mai mỉa : 

– Xin mời tiểu thư thử nhằm vào mục tiêu không sao hạ nổi kia một lần xem sao . 

Đúng lúc ấy Valđemar tiến lại gần . 
– Tiểu thư biết bắn không ? – chàng hỏi 
– Tôi biết . 
– Thú vị thật ! 

Đã nghe thấy mấy lời ngắn ngủi trao đổi giữa tiểu thư Rita và Trestka, Xtefchia thản nhiên cầm súng, bước lui thêm vài bước, nhằm vào chính giữa tấm bia màu xanh trong hàng bia . 

– Không phải thế ! Tiểu thư nhằm hướng khác mất rồi ! Trestka kêu lên. 
– Tôi nhắm tấm bia xanh . 

Tiếng súng vang lên. Xtefchia rùng mình, ngẩng đầu, chăm chú quan sát qua làn khói, rồi kêu lên : 
– Thế nào, ông Trestka, trúng chứ ?.. 
– Parfaitemen ! ( Cừ lắm ) Trúng giữa hồng tâm. Có điều cái vòng tròn lớn chứ không phải con át màu đỏ ! Sao tiểu thư không bắn con át đỏ ? 
– Tôi không muốn – nàng đáp gọn . 
– Tiểu thư sợ bị hại đến thanh danh sao ?- Rita hỏi với ngụ ý lộ liễu . 

Xtefchia đỏ mặt . 

– Tôi không muốn liều . 
Valđemar kín đáo theo dõi hai người. Chàng hiểu hết . 

– Bây giờ đến lượt tôi, va banque ( Được ăn cả, ngã về không ) – tiểu thư Rita thốt lên . 

Tiếng súng nữa vang lên . 
– Chắc trúng rồi ! – nàng thốt lên . 

Trestka chăm chú kiểm tra tấm bia . 
– Không trúng tý nào ! Tôi đã bảo đo không phải là mục tiêu dnàh cho tiểu thư kia mà. Phải biết nghe ý kiến người khác chứ . 

Cô gái trẻ mím chặt môi . 

– Vậy thì đến lượt tiểu thư Xtefchia lần nữa ! Phải lần nữa ! 
– Tôi xin thay thế cho tiểu thư ! – Valđemar đỡ lời . 

Trước khi có ai kịp phản đối, chàng đã đỡ lấy khẩu súng, nhắm đích và bắn liền. Tấm bẳng rung lên, nứt làm đôi và đổ sập xuống cỏ với hình con át bị xuyên thủng . 

Valđemar ngoảnh nhìn Xtefchia vwói vẻ hoàn toàn thản nhiên, dường như không hề hiểu họ vừa nói điều gì . 
– Tôi đã bắn nhân danh tiểu thư – chàng nói, khẽ nghiêng đầu . 

Xtefchia lắc đầu . 
– Tôi không muốn là đối thủ đấu tay đôi với ông. Ông bắn giỏi như Nembốt (* ) vậy ! 
– Tôi thì trái lại ! – Trestka nói. – Nếu chán đời, tôi sẽ thách thức ông. Chí ít cũng chỉ cần một lần pằng và thế là được sang thế giới bên kia . 
– Tốt nhất ông nên bám chặt thế giới bên này chắc chắn hơn ! – Valđemar phá lên cười . 

Không nói một lời nào, tiểu thư Rita bỏ vào rừng . 

Đến giờ ăn trưa mọi người không muốn quay về lâu đài. Đại công tử lại khiến họ bất ngờ lần nữa. Giữa lúc mọi người đang bước về phía bờ sông, bởi Trestka đề nghị bắt cá, chợt có tiếng kèn đồng thánh thót và dõng dạc vang lên . 

Mọi người ngạc nhiên dùng bước . 
– Có chuyện gì thế ? Tín hiệu gì vậy ? 
– Đó là kèn hiệu mời dùng bữa trưa đấy ! – Valđemar giải thích _ Xin mời quý vị ! 

Rồi chàng chìa tay mời công tước tiểu thư Pođhorexka khoác . 

(*) Theo Kinh Thánh: Là vua xứ Khalđây, thần thiện xạ . 

Giữa những tán sồi xòe bóng mát, trên trảng trống, mọi người trông thấy một bàn tiệc đã bày sẵn. Chung quanh là những chiếc cột cao trang trí bằng những vòng lá sồi và những lá cờ mang gia huy và sắc màu cảu dòng họ Mikhôrôvxki, cũng có những dây cờ và vòng lá sồi được treo giăng ngang trảng trống, tạo thành một mái che trên bàn tiệc. Những đồ vải trải bàn và khăn ăn đều dệt nổi hình gia huy, giấy lau tay in hình những cảnh đi săn. Các thứ đồ dùng bằng bạc, bằng pha lê, bằng sứ đều có hình mô tả nghề săn bắn. Những chiếc sừng nai. Những giỏ đựng trái cây trên bàn cũng được đặt trên ghế sừng hươu. Qua vòm lá và chiếc lọng đan bằng những vòng lá sồi, vầng dương dải những bóng trắng sinh động xuống bàn tiệc giàu có, khiến nó thêm phần tuyệt diệu. Thay cho đám hầu phòng là một hàng những người thợ săn thú phục dịch bàn ăn, họ mặc đồng phục rất đẹp, mang theo súng lục và dao ăn. Chỉ huy họ là viên chánh bộc của lâu đài. Giữa đám cây cối thấp thoáng một mái lều vải cho gia nhân và đầu bếp . 

– Ngài sẽ được thấy một điều tương tự như những cuộc săn lừng danh xứ Guenbôvitre ngày xưa – công tước Pođhorexki bảo nam tước – Đại công tử có nhiều toà lâm trang hết sức tuyệt vời và những khu rừng đầy muông thú. Xin nói ông biết. muông thú phải kể đến hàng ngàn con . 

Bữa trưa kéo dài kha lâu. Sáng kiến của Valđemar thật tuyệt vời, mọi người vui vẻ. Không chỉ riêng đám thanh niên, mà cả phu nhân Idalia và bá tước phu nhân Chvilexka cũng cởi bỏ chiếc khung trang trọng, họ vui vẻ và tự nhiên hơn thường lệ. Valđemar hướng mọi người vào những câu chuyện vui vẻ, Trestka vẫn là người kêu to hơn cả. Người ta nâng cốc, và những khi ấy những người gác rùng đồng thanh nổi hiệu kèn hào hứng. Trong khoảng nghỉ giữa các lần nâng cốc, dàn nhạc chơi không nghỉ, và cả khu rừng náo nức tiếng ồn ào, mang những âm hưởng vang vọng của cuộc vui đến tận những làn sóng đang vàng rực trong nắng mặt trời . 

Ban đầu, Xtefchia vẫn cảm thấy gò bó cứng nhắc: những thực tập sinh của Valđemar lại gợi cho nàng nhớ đến Prônnhixki và những chuyện khó chịu vừa qua. Nhưng Vilus Seliga đã đưa nàng vào bàn ăn và nhanh chóng xua tan những hồi ức không vui. Hơn nữa bản thân các thực tập sinh không có nét gì gợi nhớ đến Prônnhixki, tuy vẻ đẹp của họ kém rực rỡ hơn, nhưng cách cư xử cổ điển hơn và hoàn toàn thích hợp với mọi người nơi đây. Xtefchia thích thú khi nhận thấy Valđemar hoàn toàn vui vẻ và đối xử rất thoải mái với họ, cũng như với Vilus và Trestka, không hề có gì phân biệt, điều đó cũng khiến họ cư xử với đại công tử vẻ kính trrọng, nhưng không có chút gì luồn luỵ. Mối quan hệ gần như bằng hữu như thế giữa bề trên và cấp dưới khẳng định những quan điểm của Valđemar rất xa lạ với những quan niệm của giới quý tộc của cahngf. Xtefchia còn nhận thấy một điều khác khiến nàng ngạc nhiên và tức giận. Nàng nhận ra rằng nàng đã trở thành đối tượng của những lời xì xào khe khã của đám gia nhân. Từ viên chưởng bộc đến người trưởng phường săn, mọi người đều nhìn nàg vẻ thăm dò và kính trọng, phục dịch nàng đầy vẻ săn đón, và những khi Valđemar nâng cốc chúc sức khoẻ nàng thì những hồi kèn đồng như vang vọng lên, với nhiều nỗ lực cố gắng hơn. Các thực tập sinh nhìn nàng như những người có giáo dục, không đường đột, nhưng cũng tò mò, ánh mắt chuyển từ nàng sang đại công tử. Điều đó khiến Xtefchia đâm lo, nàng bắt đầu mật tự nhiên . 

Lời giải thích đến rất nhanh . 

Valđemar cầm chai rượu nho bước lại gần nàng. Nàng đẩy ly ra . 

– Tôi xin cảm ơn . 

Chàng cúi xuống thì thầm cùng nàng, môi nở nụ cười : 

– Bây giờ tôi sẽ nâng cốc chúc tuổi trẻ và hạnh phúc, những điều đặc trưng cho tiểu thư. CÒn cốc này nhất thiết phải cạn . 

– Hay lắm ,nhưng tôi không muốn lâm vào sự đặc trưng của kẻ say – nàng khô khan đáp . 
– Tiểu thư rất biết cưỡng lại điều đó – Chàng thốt lên và nhíu trán bước đi . 

Vilus ngồi cạnh nói cùng nàng với vẻ mặt thích thú : 
– Tiểu thư có biết một số người ở Guenbôvitre này nghĩ tiểu thư là ai không ? 
– Là ai cơ ? – nàng ngạc nhiên hỏi lại . 
– Là bá tước tiểu thư Barxka, người được coi là hơn phu của đại công tử . 
– Raa thế ?!… 

Xtefchia sững người. Nàng chợt nhớ đến tước hiệu mà người chưởng bộc đã gọi nàng trong lâu đài. Chính điều nhầm lẫn đó đã giải thích thái độ của đám gia nhân … 

Một cơn rùng mình nhẹ nhàng chạy suốt người nàng, lửa nóng như dồn lên hêt đầu. Nàng thầm nhắc đi nhắc lại trong ý nghĩ: ” Bá tước tiểu thư Barxka … hôn thê của đại công tử. Mình chưa bao giờ ngeh nói đến cái tên ấy. Tiểu thư là người thế nào ? Dung mạo ra sao …? ” 

– Sao ông lại nói ” được coi là ” ? – nàng chợt hỏi to thành tiếng . 

– Bởi đúng thế – chàng sinh viên nhún vai đáp. – Người ta muốn đại công tử cưới tiểu thư Barxka, nhưng ông ấy không vội, mặc dù đó là một trong những đám đáng kể nhất nước. Vị tiểu thư mà người ta nghĩ là vị hôn thê tương lai ấy đang nóng lòng chờ đợi, nhưng tôi ngờ rằng sẽ chỉ phí công, bởi đại công tử có vẻ không thích . 

– Vì sao người ta lầm tôi với nàng. Tôi có giống nàng không ? 
– Chưa ai ở Guenbôvỉte được thấy mặt người ấy, cả tôi cũng thế, nhưng chắc hẳn gia nhân cũng đã được nghe loáng thoáng đôi điều về những dự kiến hôn nhân mà người ta định đối với công tử, và họ đoán tiểu thư chính là người được diễm phúc bởi họ mới thấy mặt tiểu thư lần đầu và cũng vì … 

Chàng ngần ngừ . 

– Và vì sao ? – Xtefchia đánh bạo giục . 

Vilus nhìn chéo sang nàng . 
– Không ! Đơn giản một lẽ là họ linh cảm rằng tiểu thư sẽ là đại cong nương tương lai đó thôi . 

Xtefchia nhíu mày. nàng hiểu rằng Vilus không nói hết những điều anh ta nghĩ – những điều anh ta nhận xét được trong cách đối xử của đại công tử dành cho nàng . 

Tôi buộc phải làm người ta thất vọng thôi – nàng nói

 

***

 

Chương 20

Sau cuộc tiếp khách ở Guenbôvitre, Valđemar đưa khách sang Xuôđkôvxe ngủ qua đêm . Sáng hôm sau, trong lòng chàng chợt dậy lên hàng ngàn câu hỏi và những diều nghi ngờ mà chàng không sao tự trả lời . Chàng từ biệt mọi người, trở về . Một cơn bão táp đang gào thét trong lòng, chàng không thể tha thứ cho mình cách đối xử với Xtefchia … 

Vốn tế nhị, nàng đã không hề tỏ ra thoả mãn hay bực bội, chỉ thoáng ngạc nhiên trước vẻ lạnh nhạt của chàng . Chính điều đó lại khiến chàng cảm động ( rất không cần thiết như chàng nghĩ ! ) và làm cán cân nghiêng sang phía có lợi cho Xtefchia . 

” Cô ta có lỗi gì để mày đối xử với cô ta như một ả đàn bà tồi tệ vậy ? – chàng cật vấn mình trên đường trở về Guenbôvitre. 

Và nép vào một góc xe, chàng cay đắng tự chỉ trích mình . 

Chàng nhớ lại buổi sáng hôm qua, chàng đã đi trên cùng một cỗ xe với nàng, ngồi trên cùng chiếc xe đánh xe, chàng tưởng như còn vang trong tâm tưởng những lời nói, tiếng cười của nàng . Chàng vẫn như đang nhìn thấy nàng ở ngay trước mặt, chàng so sánh nàng hôm qua và nàng hôm nay và mỗi lúc thêm bực bội . 

Thời tiết cũng khiến chàng sa lầy trong những ý nghĩ tối tăm . Buổi sáng trong lành hôm qua đã biến đâu mất . Không gian hôm nay xám xịt, những đám mây trĩu nặng, cơn mưa treo trên trời. Những hạt nước ẩm ướt li ti rải xuống mặt đất . GIan thế như chìm trong một bầu không khí im lìm buồn thảm và đầy ưu tư . 

Những hàng cây rì rào vui vẻ hôm qua, hôm nay đứng lặng im trầm mặc, những ruộng lúa vàng hôm qua rạng ngời náo nức thì hôm nay cũng đứng im dưới vẻ xám nặng ẩm ướt của ngày . Thỉnh thoảng trên những cây dương cạnh đường, chim chóc cất lên vài tiếng kêu nhưng rồi chúng cững lặng yên khi nghe tiếng vó ngựa gõ móng xuống con đường đất nện … Chiếc xe ngựa có bánh cao su lặng lẽ đi, nhưng Valđemar thấy cáu với cả tiếng vó câu kia . Nhưng chàng vẫn còn đủ tỉnh táo để không nổi cáu mắng người xà ích vì chuyện đó . Chàng thầm độc thoại trong tâm tưởng : 

– Hôm qua Xtefchia thật là thích hợp với tiết trời, trời đất cũng như hoà hợp với nàng, vậy mà ta làm vẩn bầu không khí ấy, bầu không khí yên tĩnh của Xtefchia …. Liệu nàng còn có thể nghĩ điều gì khác đến với ta nữa chứ, nếu nàng không nghĩ ta say ? Ta đã uống biết bao sâm banh ! Ha ! Còn chuyện trong phòng chân dung nữa ? … Những đoá hồng cứ cho là do lòng tốt của chủ nhà dành cho khách đi, dẫu đó chỉ là sự biện bạch quanh co … nhưng còn việc hôn tay và những lời ta nói – thì quả thật là rất không nên . Chuyện trên xe là tệ nhất … Với một cô gái như nàng cần hết sức thận trọng, nếu không sẽ bị mất mặt ngay . Đoá hoa trinh nữ ! Nàng sẵn sàng nghĩ ta cũng có những bản năng theo kiểu Prônnhixki, có điều là theo một hướng khác mà thôi … Quỷ thật ! Sao ta lại gây ra những chuyện vớ vẩn thế không biết !… 

Valđemar không tài nào trấn an nổi . 

Trở về trang Guenbôvitre, nổi cáu kỉnh mới tạm yên, sự chín chắn dần trở lại . 

Chàng lang thang dạo bước khắp vườn, khắp khu vườn thú, nơi gia nhân đã dọn sạch những dấu vết của bữa tiệc hôm qua . 

Khắp nơi đều gợi nhớ tới Valđemar . 

Đây là nơi chàng cùng nàng chơi tennix ” Trong chiếc váy dài dắt lên nàng mới đẹp làm sao ! ” . Đây là nơi chàng trò chuyện với nàng, trên lối nhỏ này chàng đã hái những đoá hồng mang tặng nàng và trước đó chàng đã trông thấy nàng từ xa đang dụi khuôn mặt trắng trẻo vào những cánh hoa mịn như nhung và chàng muốn được tự tay hái những cánh hoa ấy … Rồi tiếp đó là cuộc du ngoạn trên sông . Nàng đã khiến chàng giận khi trỏ ngay vào chiếc thuyền màu xanh và cùng Trestka chèo lái . Còn cuộc thi bắn trong vườn thú ?… Hình như con át bị chàng bắn trúng … Chàng bước về hướng đó, và bực mình khi thấy tấm bia đã mang đi, chỉ trơ trọi chiếc cột đẫm nước mưa. Thoạt tiên Valđemar những muốn gọi ngay một người thợ săn thú để hỏi tại sao lại mang tấm bia đi khi chàng không ra lệnh, nhưng chàng chợt kìm lại . ” Để lộn xộn như thế làm gì ? Họ dọn đi như thế là phải “… Chàng ngồi rất lâu ở phòng chân dung . Ngả người trên chiếc trường kỉ, chàng ngắm mãi chân dung bà nội, thầm nghĩ: ” Mình kể câu chuyện ấy cho nàng nghe làm gì vậy ? Trong đầu nàng sẽ chất chứa thêm lãng mạn, chẳng mang lại điều gì hay ho cả . Diễm tình, mơ mộng – tất cả đều là những điều huyễn tưởng ! Chỉ có dục vọng là tồn tại ! Là sự thật trong mớ hỗn tạp nhưng sự xuẩn ngốc được gọi là tình yêu . Ta chỉ tin vào dục vọng và chính nó đã đẩy ta đến với nàng, không có gì hơn cả ! Còn chuyện nàng trong trắng như pha lê thì càng tốt chứ sao . Ai chẳng thích bộ lông thiên nga hơn lông quạ đen . 

Chàng nhìn thấy trên sàn nhà có mấy cánh lá xanh và cánh hoa hồng vàng rơi lại từ bó hoa của Xtefchia hôm qua . Chàng thèm thuồng nhặt chúng lên và bỗng nhiên nhớ lại cảnh tượng cô gái hốt hoảng trước tiếng kêu từ bên ngoài vọng vào và những muốn chạy trốn, còn chàng thì không buông . Lúc ấy, chàng đã cầm chặt tay nàng trong tay mình, kéo nàng lại sát mình . Nàng đã nhìn chàng đầy e ngại, nhưng bất giác cũng vẫn tuân phục, mắt nàng khép lai say sưa biết bao … Quả tình điều đó chỉ kéo dài trong một thoáng, nhưng mới thần tiên làm sao ! … 

Valđemar vò những cánh hoa trong lòng bàn tay . 

– Dục vọng ! Đó chỉ là dục vọng ! – chàng thốt lên với một nụ cười mai mỉa, bước về phía cửa ra vào . Đến ngưỡng cửa chàng dừng bước, nhìn những cánh hoa nhàu nát quẳng xuống sàn nhà . 

– Viên trưởng phường săn giữ gìn trật tự ở vườn thú kỹ hơn chưởng bộc chăm lo trật tự trong lâu đài, nhưng rõ ràng ông cụ coi trọng các kỉ vật … 

Rồi chàng nhún vai bước ra . 

Rất lâu, chàng cố tình không lui tới trang Xuôđkhôvxe, muốn quên nàng đi . Chàng muốn dứt hẳn khỏi đầu óc hình ảnh khuôn mặt thanh tú phảng phất nét buồn của nàng . Chính chàng đã là nguyên do tạo ra nét buồn ấy, chàng không để cho cô gái tinh tế và trang nhã kia được yên thân, chàng đã hành hạ nàng, dường như chính việc nàng khiến chàng yêu thích đã làm chàng phát bẳn . Nhưng chỉ sau một tuần, chàng đã lại cảm thấy khao khát được thấy mặt nàng . Chàng đã đến Xuôđkôvxe cùng với một lô khách khứa và lần ấy thói quen đã chiến thắng . Đi ngang qua cửa sổ phòng nàng m chàng ném vào một ánh mắt tinh nghịch và chợt bắt gặp khuôn mặt tò mò của nàng nhìn ra, nhưng gặp ánh mắt chàng, nàng bỗng nhiên lùi lại, như thể kinh hoàng đến tái mặt . Trong lòng chợt rung lên một nỗi gì như thương cảm: ” Nàng e sợ ta … ” Rồi sau đó chàng bắt gặp nàng giữa lúc đang hết sức vui vẻ . Nàng nhảy với Luxia, đầy sức sống, đầy thoải mái, nụ cười nàng mới xin đẹp làm sao ! … Vậy ra chỉ trước mặt chàng, nàng mới phải giấu giếm niềm vui, chính chàng là kẻ đa khiến nàng phải thế ?… 

Và thế là chàng thay đổi . 

Kể từ đó, chàng không bỏ qua một cơ hội nào để làm cho nàng được dễ chịu, điều mà trong những điều kiện của chàng cũng khá dễ dàng . Chàng thích thú nhận thấy Xtefchia cũng bắt đầu cởi mở hơn . Nàng vui vẻ ra, nàng thích trò chuyện cùng chàng, không tránh mặt chàng như hồi trước, và khi có chàng bên cạnh, nàng không cảm thấy mất tự do nữa . Valđemar nhận thấy những thay đổi ấy và chàng mừng thầm . Nhưng từ một lúc nào đó, chàng bỗng lại đâm lo ngại ! ” Ta hay nghĩ đến nàng quá mất rồi ! ” . Việc nàng đến thăm Guenbôvitre đã làm đầy tràn cốc nước . Valđemar hiểu ra rằng chàng đã đi quá xa . Chàng không thể lùi lại bởi đạo đức của chàng không cho phép chàng làm thế, nhưng tiến lên nữa thì chàng chưa muốn . Cách cư xử tế nhị của Xtefchia khiến chàng khâm phục bao nhiêu, chàng lại bực mình với mình bấy nhiêu …. 

Nàng đã tin chắc là chàng say rượu và nàng muốn tỏ ra thông cảm. Điều đó khiến chàng hết sức cáu kỉnh . 

Chàng đã sống trong tâm trạng ấy suốt mấy hôm liền, không sang thăm Xuôdkhôvxe . Song, dẫu rất muốn, nhưng hình ảnh Xtefchia không rời khỏi tâm tư chàng .

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+