Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học cổ điển

Con Hủi – Helena Mniszek – Chương 23 + 24 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 23

Những đám đông công chúng tụ tập trên bãi biểu diễn lớn ở trung tâm khu triển lãm . Tại đây sẽ có cuộc đua ngựa . Chung quanh hàng rào vây lấy trường đua nhấp nhô như một vòng hoa dày đặc những bộ trang phục của đàn ông và đàn bà . Bên trên hàng người nhiều màu sắc đang dao động ấy là lễ đài đc trang trí bằng những tràng hoa và những lá cờ . Gần lễ đài là những lô đặc biệt , óng ánh những bộ quần áo sang trọng của các bà các cô , thoảng tiếng trò chuyện xì xào , chủ yếu là bằng tiếng nước ngoài . Đó là nơi tập trung toàn giới quý tộc – một đám người chọn lọc , phục trang lịch sự vui vẻ , với nét mặt đặc trưng của giới thượng lưu . 

Từ dưới những tay áo viền đăng ten là những đôi bàn tay trắng trẻo mang găng tay lịch sự hoặc để trần , đeo đầy đồ trang sức . Những dái tai lóng lánh kim cương , những bộ ngực nhấp nháy sắc dây chuyền vàng . Những chiếc mũ xinh xắn đầy tự hào dựng trên những mái tóc kiểu cách . Những đôi mắt long lanh , những môi cười tươi tắn . Tràn ngập trong lô những lời chuyện trò khe khẽ ý tứ và những câu đùa tinh ranh . Những lô ghế thanh lịch , thơm phức và vui vẻ mang dáng vóc vui tươi và yên lặng nhất , trong khi trên các khán đài khác đầy tiếng huyên náo , còn làn sóng công chúng chân trần thì xao động . Cuộc đua bắt đầu . 

Từ các tàu ngựa , dáng thanh lịch của các kỵ sĩ trên những con ngựa nòi tiến lại gần vạch xuất phát . Công tước Gierstorf đội mũ lễ , mặc áo bành tô dài hai vạt , tập trung họ đến trước mặt ông . Tay ông cầm bản danh sách ghi tên những kỵ sĩ và những con tuấn mã dự cuộc đua , cứ theo danh sách đó ông cho từng nhóm bốn người một ra đường đua . Những con ngựa bước đi duyen dáng , rồi phóng vượt chướng ngại vật, mức độ thành công tuy có khác nhau nhưng nói chung là tốt . Thỉnh thoảng cũng có con làm bật ván chướng ngại hoặc bị vướng móng , nhưng trước khi người kỵ sĩ tiếp theo phi đến , những người phục vụ đã sữa chữa lại ngay . Trên một sàn diễn riêng biệt, dàn nhạc chơi sôi động và công chúng thảy đều vui náo nức . Tại một trong những lô ghế lớn là đoàn người Xuôđkôvxe , công tước phu nhân Pôđhôrexka và Rita , nàng ăn mặc rất đỏm dáng nhưng lại nhấp nhổm không yên . Vilus sẽ cưỡi con ngựa của nàng . TIểu thư Rita như đang phát sốt . Nàng ngồi cạnh Xtefchia than thở : 

– không hiểu liệu Vilus có vượt qua đc chướng ngại vật không ? 

– Chắc chắn anh ấy sẽ vượt thôi , nhưng cũng còn tuỳ thuộc vào con ngựa nữa – Xtefchia đáp . 

– Phụ thuộc nhiều chứ ! Vilus cũng không phải là một kỵ sĩ giỏi giang gì cho lắm . Hơn nữa , con Bơckingham lại hay giở chứng . 

– Sao không để cho ai khác cưỡi có hơn không ? Thí dụ như …. 

– Trestka phải không ? Ồ không , xin cảm ơn thôi ! Chắc chắn ông ta sẽ làm cho con ngựa của tôi trở chứng ngay . Vả lại … tôi không muốn thế , mà Vilus thì cứ khăng khăng . Tôi chỉ kịp dặn nó cách đối xử với con Bơckingham mà thôi . 

– Các vị chú ý , đại công tử xuất phát kìa ! – nam tước Veyher nhô mình ra khỏi một lô ghế cạnh đó kêu lên . 

Xtefchia quay về phía đường đua , cả người nàng như nhô ra phía trc . Nom nàng thật tuyệt vời trong bộ váy áo màu kem và chiếc mũ trắng duyên dáng . Nàng không đeo trên người thứ đồ trang sức nào . Chỉ cài ở ngực đôi bông hồng . Các đại diện phái đẹp ở các lô khác nhìn nàng chăm chăm . MỘt số ngạc nhiên trước vẻ thân thiện của nàng với tiểu thư Rita , sự ân cần của cụ Machây , Luxia , thậm chí cả phu nhân Iđalia khó tính . Cô thiếu nữ trẻ mang cái họ ” khác đẳng cấp ” , nhưng vui vẻ , biết chuyện trò rất mạnh bạo nói đùa với Trestka , kẻ có tiếng là một người hăng hái bảo vệ đẳng cấp – đã khiến cho người ta chú ý , thậm chí làm một số kẻ bực mình . Nàng ăn mặc đẹp , lại xinh , không hề có điều gì đáng trách ngoài cái họ ” không quý tộc ” – nhưng thế cũng đủ để người ta nhìn nàng xiêu vẹo . Nhưng điều đó không dày vò Xtefchia . Có được sự ủng hộ của những người trong vùng lân cận Xuôđkôvxe , nhiều người trong số đó đc xem là những nhân vật hàng đầu trong giới thượng lưu , nên nàng vẫn cảm thấy thoải mái trc ánh mắt thiếu thiện cảm của bao kẻ khác . Lúc này, khi nàng nhô cả người ra khỏi lô để nhìn xuống đường đua , không ai để mắt đến nàng , bởi họ cũng đang mai mê xem . 

Bốn kỵ sĩ xuất phát : Valđemar , Trestka , Giơnhin và Brôkhơvich . Tất thảy đều cưỡi những con ngựa của đại công tử , chàng cưỡi con Apôlông . Trong bộ quần áo bó sát người , với đôi ủng ống cao vàng bóng , những đôi găng tay trắng , chàng ngồi vững vàng trên lưng ngựa , bình tĩnh và tự tin. Nom chàng mới tuyệt vời sao ! … 

Cuộc đua bắt đầu . Mặc dù cả bốn người xuất phát cùng lúc , con Apôlông vượt lên trước ngay tức khắc . Nhó nhả qua chướng ngại vặt với vẻ thật ngoạn mục , không chút khó khăn , như một quả bóng vừa bay vụt lên trời . Phi qua những hàng lô , Valđemar duyên dáng giơ mũ lên chào . Đáp lại chàng , là những làn song khăn tay nồng nhiệt của giới phụ nữ ngưỡng mộ . Xtefchia ngồi yên không động đậy , riêng sắc hồng trên mặt nàng càng đậm thêm , và mắt nàng như thẫm lại bởi những ấn tượng nội tâm . 

Chàng kỵ sĩ ấy mới đẹp làm sao ! Cả tâm hồn nàng như đang cùng lao theo chàng , trăm ngàn lời như đang phóng theo đường đua , nhưng môi nàng vẫn nín lặng . Nàng ngồi yên đó, tự nhủ với lòng mình : ” không thể ! ” . Chàng kỵ sĩ ấy là Valđemar Mikhôrôvxki , đại công tử Guenbôvitre , chủ nhân trong các chủ nhân , đại quý tộc số một trong những quý tộc hàng đầu cả nước , chàng đc mang tên họ quý phái lâu đời , với tước công trên gia huy , trong vầng hào quang của biết bao thủ lĩnh , thượng nghị sĩ , tể tướng và tổng trấn . Còn nàng , Ruđexka – chỉ là con gái của một điền chủ quý tộc nhỏ , cũng lâu đời và không chút điều tiếng xấu , nhưng dẫu sao cũng chỉ là Ruđexka . Lòng nàng trào sôi cơn phẫn nộ , nàng tự hỏi tại sao nàng không thể bày tỏ tự nhiên niềm ngưỡng mộ của mình đối với chàng , như những tiểu thư quý phái kia . Ngay cả trên những khán đài khác, nơi dành cho trí thức không phải quý tộc , và thậm chí trong những đám bình dân đông đảo đang vây quanh trường đua kia – người ta cũng vẫn đang nhiệt thành bày tỏ niềm phấn hứng khi thấy đại công tử xuất hiện đó thôi ! Nhưng Xtefchia cảm thấy rằng nếu ngồi ở những nơi ấy , nàng mới có thể chân thành biểu lộ tình cảm của mình . Còn ở đây – nàng không có quyền . 

Con Apôlông phóng vượt chướng ngại kiên cường , về đích trước tiên . 

Đúng lúc ấy , cạnh lô của họ có tiếng phụ nữ trẻ thốt ra một câu tiếng Pháp , đồng thời vang lên nhịp cười làm duyên đầy vui vẻ . Xtefchia nhìn về phía đó . 

Một cô tiểu thư trẻ , cao , da rám nắng , tóc hung , rất xinh đẹp, trang phục duyên dáng , đang bước giữa một người đàn ông đứng tuổi và hai thanh niên trẻ hơn . Xtefchia nhận ra một trong hai người đó là công tước Zanhexki . Tiểu thư Rita cũng nghiêng người ra , rồi vội thụt vào ngay lại bặm môi . 

– Đó là Barxka cùng với cha ! – cô thì thầm bảo Xtefchia . 

Hai người cùng thụt sâu vào trong lô . Bá tước tiểu thư bước lên những bậc tam cấp . Phu nhân Iđalia chào hỏi cô trước tiên , vô cùng nồng hậu , công tước phu nhân Pôđhôrexka lịch thiệp nhưng nghiêm nghị , Luxia lạnh lùng . Mấy người đàn ông cũng đứng lên , môi nở những nụ cười kiểu cách , bước đến chào . Bá tước tiểu thư mặt mày hớn hở . Vờ như không thấy , không nghe gì hết , tiểu thư Rita nghiêng người sang phía Xtefchia thốt lên : 

– Chị thấy đám người kia không ? … Ồ , chị thấy không ? … Chị nhìn kìa …. Ngựa phi tuyệt chưa ! … Chị thử nghe Iđalia tình cảm chưa kìa , cứ như với con trai không bằng … Ngựa tuyệt quá ! … Cứ để mặc cô ả phởn chí , chẳng được quái gì đâu ! A , cuộc triển lãm này thật là … 

Xtefchia vừa nghe vừa buồn cười , nàng cũng sa vào giọng thế , cũng hỏi và đáp chẳng đâu vào đâu . Hai cô tiểu thư làm ra vẻ như đang chăm chú xem … triển lãm ! 

Nhưng trong khi chào hỏi mọi người , bá tước tiểu thư đã tới qúa gần , không thể giả vờ lâu hơn nữa , nhất là khi bá tước Barxki kêu to : 

– Ah ! Mademoisell Marquerite ! Bonjour ! ( A ! Tiểu thư Magơrit ! Xin chào ! ) Tôi rất mê con Bơckingham . Một con ngựa tuyệt vời ! 

Rita vờ ngạc nhiên rất đạt : 

– Bá tước ở đâu vậy ? Tôi không nom thấy ông trong các lô . 

– Chúng tôi ngồi trong lô cạnh khán đài dành cho giám khảo . Cả Melanhia nữa . Nó đây này ! 

Trong lúc hai cô tiểu thư chào hỏi nhau , bá tước liếc xéo sang Xtefchia không biết nàng là ai nên cũng không biết phải chào hỏi ra sao cho phải . Tiểu thư Rita đã giúp ông ta thoát khỏi sự bối rối . 

– Bá tước Barxki … Tiểu thư Ruđexka . 

Cách giới thiệu ấy khiến bá tước chào hỏi Xtefchia như một người cùng giới , thậm chí nàng còn khiến ông ta thấy cảm tình . Ông cố nghĩ xem nàng ở đâu lại . Nhíu mày , điểm qua trong óc danh bạ quý tộc của Nhesiexki , ông cố tìm cái họ Ruđexki . Tiểu thư Rita cũng giới thiệu Xtefchia với bá tước tiểu thư theo cách không có gì đáng ngờ . Bá tước tiểu thư rất vui , nhưng hình như thoáng một chút bất ngờ . Cô không điểm lại danh bạ Nhesiexki như cha , nhưng cũng như ông , cô cố đoán xem vị tiểu thư này là ai , bởi ngay từ đầu cô đã bị nhan sắc của Xtefchia khiến cho khó chịu . 

Bá tướcBarxki đưa mắt theo dõi các cô gái trò chuyện , rồi nhân lúc thuận tiện , ông vừa hỏi Zanhexki vừa dướn mày trỏ Xtefchia : 

– Qui est ca ( Ai đấy ? ) 

– Gia sư và là dame de compagnie của cô bé Elzônôvxka , mademoiselle Stéphanie Rudecka ( Bạn chơi , tiểu thư Xtefchia Rudexka ) 

Bá tước nổi đoá . Đôi mắt ốc nhồi to tướng của ông như bạc đi vì cáu giận . 

– Gia sư ? … Cái cô Rita này định làm trò gì thế này không biết ? Đánh lừa à ? … 

Zanhexki nở một nụ cười đầy hiểu biết thì thầm với bá tước : 

– Cô ta đc coi trọng lắm đấy . On l”acceple tre`sbien ( Được đối xử rất tốt ) nhất là cụ Mikhôrôvxki và … đại công tử . 

Barxka ném cho Zanhexki một ánh mắt sắc lẹm , lo ngại . Đôi môi dày hãnh diện của vị đại quí tộc bĩu ra diễu cợt . 

– Tôi nghĩ là mọi người , chứ không riêng họ . Que c,est ridicule ( Thật nực cười ) ! Thế quê cô ta ở đâu ?… 

– Con gái một người bên vương quốc . 

– À ! Thế là trang chủ vườn cũng sánh ngang tỉnh trưởng đấy phải không ? Thời ấy qua rồi , mà trong thực tế cũng chưa bao giờ tồn tại . 

– Mais ellle n”est pas mal ? ( Nhưng cô ta có xấu đâu ? ) 

– Oui , pas mal ( Vâng , không xấu ) . Có điều cái cô Rita này … 

Bá tước nhăn mặt , không nói nốt ý nghĩ là tiểu thư Rita đã phạm sai lầm lớn trong khi giới thiệu . Bởi có thể tiếp xúc với những ” người khác giới ” , nhất là ở nơi công cộng , nhưng bao giờ cũng cần biết rõ đó là ai . Bá tước phảy tay như muốn nói : 

– Vả lại cũng chẳng thể đòi hỏi điều đó ở Sêligianka . 

Và cái đầu to tướng của ông Barxki đắc thắng ngẩng lên .

 

***

 

Chương 24

Hôm sau, phu nhân Iđalia cùng Xtefchia và Luxia trở về bằng chiếc xe lanđô của Valđemar . Chàng ngồi phía trước , bên cạnh Luxia . Khi họ bước vào khách sạn , người nhân viên Thuỵ Sĩ đưa cho Xtefchia chiếc phong bì có đề địa chỉ . Vừa nhìn qua, nàng đã reo lên : 

– Của ba tôi ! 

Nàng vội bóc thư , đưa mắt đọc ngấu nghiến . 

– Cha tôi hiện đang ngụ tại khách sạn Châu Âu … Người có tới đây , nhưng không gặp tôi … – nàng lắp bắp , nhìn phu nhân Iđalia khẩn khoản – Phu nhân cho phép tôi tới gặp cha chứ ạ ? 

– Được thôi , nhưng đến đêm cô nhớ về chứ ? 

– Ồ , vâng ! 
– Tôi hi vọng là cha tiểu thư sẽ lại thăm chúng tôi … 
– Xe tôi sẽ đưa tiểu thư đến tận nơi – Valđemar bảo . 

– Cảm ơn ông ! Tôi đi xe ngựa thuê cũng được . 

Xtefchia tạm biệt cụ Machây và Luxia . 

– Tiểu thư cương quyết không dùng ngựa của tôi sao ?- Valđemar hỏi . 

– Cương quyết ! Tôi muốn đi xe ngựa thuê hơn – nàng mỉm cười . 

– Một thiếu nữ rất biết điều – nam tước phu nhân nói với cha sau khi Xtefchia bước ra – Đôi khi Valđy qúa đà . 

– Nó đề nghị là phải , con bé từ chối cũng rất phải . Cả hai xứng với nhau đấy – cụ Machây đáp . 

Valđemar đưa Xtefchia tới chỗ xe ngựa . 

– Tiểu thư Xtafanhia , tiểu thư làm sao thế ? – chàng hỏi , ngắm đôi má đỏ hồng và vẻ rạo rực của nàng . 

– Tôi sắp đc gặp cha tôi mà – nàng đáp . 

– Phải rồi ! Nhưng đã mấy ngày nay tôi khó lòng nhận ra tiểu thư đấy . Hội chợ triển lãm đã tác động kỳ lạ đến tiểu thư . 

Xtefchia cắn môi . 

– Xấu hay tốt ạ ? 
– Trước hết là khác trước . Tiểu thư có điều gì băn khoăn , có điều gì lo lắng đang hành hạ tiểu thư thì phải … 

Nàng ngước mắt thảng thốt nhìn chàng . 

– Nghĩa là tôi đoán đúng ? Đúng vậy chăng ? Nỗi lo ngại ?…. 

Ko trả lời , nàng vội chạy xuống những bậc tam cấp . 

Xiết chặt tay nàng khi tạm biệt , chàng chân thành thì thầm : 

– Xin hãy vui và … hãy tin tôi . 
– Trong chuyện gì ? – nàng ngạc nhiên hỏi lại . 

Valđemar nhíu mày , những tia lửa nhấp nháy trong mắt chàng . 

– Nghĩa là tôi đoán đúng ? Đúng vậy chăng ? Nỗi lo ngại ?… 

Ko trả lời , nàng vội chạy xuống những bậc tam cấp . 

Xiết chặt tay nàng khi tạm biệt , chàng chân thành thì thầm : 

– Xin hãy vui và …. hãy tin tôi . 
– Trong chuyện gì ? – nàng ngạc nhiên hỏi lại . 

Valđemar nhíu mày , những tia lửa nhấp nháy trong mắt chàng . 

– Tiểu thư biết rõ , chỉ có điều tiểu thư không muốn hiểu – chàng dằn giọng . 

Ngồi trong xe , Xtefchia mới trút một hơi thở dài . Chàng đoán đc , chàng hiểu rõ nàng sợ điều gì hơn cả , điều đã lớn dậy trong nàng , điều mà nàng muốn giấu giếm ngay cả đối với chính mình . 

Nàng cảm thấy hạnh phúc như đang lạc giữa một thảo nguyên đầy hoa , nức hương , chan hoà nắng và bát ngát trời xanh . Biết là lạc lối nhưng nàng không muốn tìm những con đường khác . Trước mắt nàng là cả khu vườn đang nở hoa , thơm ngào ngạt , nó cuốn hút nàng , chế nàng . Nhắm nghiền đôi mắt , trong đắm say , nàng lắng nghe một nốt nhạc diệu kỳ , không để ý đến cả hoà âm , không tiên cảm những thanh âm lạc lõng . Trước kia chỉ mến cuộc đời , giờ thì nàng yêu nó . Nàng nở xoè như một đoá hoa trắng trong dưới ánh nắng mặt trời , hút thu hơi ấm của vầng dương vào cơ thể mình . Thường khi nàng chợt rùng mình , như thể giữa ngày trời nắng vàng huy hoàng này có một luồng gió lạnh thù nghịch bỗng dưng chạm vào nàng để rồi thoắt biến đi, chỉ còn lại những tia nắng ấm áp và bầu trời xanh mê hồn . Mắt thiếu nữ nhuốm một màu lỳ lạ , trở nên biểu cảm đến mức chân thành . Toàn bộ vóc dáng bên ngoài của nàng đều biểu lộ trạng thái tâm hồn . Đôi môi nàng hồng thắm như san hô , những run rẩy đắm say bất giác lướt nhẹ qua làn môi , càng khiến nó trở nên hấp dẫn đến mê hồn . Nàng lúc nào cũng phấp phỏng sợ bị người ta nhận thấy tình cảm của nàng , nỗi e ngại ấy cộng với cái ngời ngợi trong ánh mắt càng làm cho nàng trở nên tuyệt diệu vô cùng . 

– Xtefchia ! – Ông Ruđexki vui sướng kêu to , đứng bật dậy khi thấy con gái bước vào .

– Cha ! 

Sau hồi lâu chào hỏi , Xtefchia hỏi thăm mẹ , các em , nhà cửa và láng giềng . Ông Ruđexki sung sướng nhưng có vẻ thăm dò ngắm con . Mãi sau ông mới bảo : 

– Xtefchia , con có biết mẹ nhắn gì con không ? 
– Mẹ nhắn gì kia ạ ? – nàng hỏi . 
– Mẹ bảo cha phải đưa con về . Cha mẹ nhớ con lắm . 

Xtefchia sững người . Môi nàng hé ra như định thốt lên một tiếng kêu . Đôi đồng tử dãn rộng nhìn chằm chằm vào mặt người cha , gần như kinh hoàng . 

– Con …về nhà ư ? … Hở cha ?… 
– Cha đến đón con đây – ông Ruđexki nhắc lại . 

Cô gái cúi đầu . Đôi mắt nàng nhìn cha đầy thoảng thốt , sợ sệt , rồi nàng cụp hàng mi xuống . Hàng mji dài mượt chợt rủ bóng xuống khuôn mặt tái hẳn đi . 

– không thể được ! – nàng lắp bắp . 
– Tại sao ?… 
– Bởi hợp đồng với phu nhân Elzenôvxka là … một năm . không thể bỏ…con đã …hứa thế rồi . 
– Cha tin là bà ấy muốn lưu con lại lâu hơn nhưng con cũng nên nghĩ đến cha mẹ chứ . 

Xtefchia đột ngột lao vào lòng cha . 

– Con biết , con biết chứ , nhưng cha thân yêu , đâu thể làm thế được ! Họ sẽ nghĩ thế nào ?… Không , không , không thể được đâu ! Cha ơi ! Con yêu cha mẹ lắm , y nguyên như ngày trước , nhưng …. bay giờ mà trở về nhà ?…. không thể ! …. Phải ở đến cùng cha ạ ! … 

Nàng nói hấp tấp , rời ra khỏi ngực cha , nhìn cha khẩn khoản . Ông Ruđexki ôm con , nhưng vẻ mặt ông đầy lo lắng – những sự nghi ngờ đã bắt đầu biến thành sự thực . 

– Mẹ con lo lắm , bởi mẹ yêu thương con vô cùng . – ông thốt lên với nỗi buồn không che đậy . 

Xtefchia vùng ra . Mặt nàng đỏ bừng , mắt long lanh lệ . Tay nàng làm một động tác như định ôm lấy đầu , đầy tuyệt vọng . Môi nàng mím chặt . Ông Ruđexki ngạc nhiên nhìn con . 

– Kìa con , con làm sao thế ?… 
– không có gì đâu , cha ơi , không ! … Con chỉ muốn nói rằng nếu như … cha mẹ nhất thiết muốn thế … thì con sẽ về , nhưng … 
– Xtefchia ! 

Ông Ruđexki ôm nàng trong vòng tay người cha . 

– Con gái thân yêu , con gái tốt bụng của cha … Cha đùa đấy mà ! Con sẽ ở lại … đâu thể phá hợp đồng được , con nói phải , chúng ta đã hứa rồi . Cha chỉ muốn biết , con có … 

Ông bối rối lắp bắp : 

– …. Con có còn yêu cha mẹ nữa không … 
– Cha ơi ! Cha không tin sao ? – nàng kêu lên , đôi mắt tràn lệ . 

Nhưng trong tiếng kêu đó đã vang ngân nốt nhạc chiến thắng . Nàng âu yếm ôm lấy cổ cha , hôn vào mặt cha, áp vào người ông , lòng tràn đầy biết ơn , không thể giấu được niềm vui sướng . Tim nàng đập nhịp lo lắng bởi đã khiến cha phiền lòng , nàng muốn đem sự âu yếm khoả lấp đi giây phút khó chịu vừa rồi . 

Mặc dù đã đoán được nhiều điều , ông Ruđexki vờ như không thấy gì . 

Sau hồi lâu mủi lòng , Xtefchia trở nên hết sức vui vẻ . Nàng kể cho cha nghe vài chuyện vui gần đây , nàng nói tới cuộc tham quan trang Guenbôvitre , về chuyện tếu của Trestka , nàng cười đùa , khiến cho ông Ruđexki cũng vui lây . Nhưng ngắm con khi nàng nói về giới quý tộc , ông lo lắng nghĩ thầm : 

– Nó bén mùi quý tộc mất rồi ! Thế giới này đã cuốn hút nó … Những con người lạ lùng đã tác động đến nó … Những người , hay chỉ một người thôi ?…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+