Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học cổ điển

Con Hủi – Helena Mniszek – Chương 25 + 26 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 25

 Đại công tử đến dự buổi chiêu đãi của bá tước Mortenski khá muộn. Cùng với Brôkhơvích, chàng đã cố nài phu nhân Iđalia đến dự, nhưng bà không muốn đi vì không được khỏe lắm. Công tước phu nhân Franchiska muốn thay bà trông nom các tiểu thư, nhưng cả Xtefchia cũng từ chối, thế là phái đẹp đều ở lại khách sạn. Valdemar bực mình nhún vai. Brôkhơvích phẩy tay với vẻ mặt rất nhộn: 

– Các bà đều lên đồng cả! Ta đi vậy! 

Trong tòa dinh thự của bá tước, ngay từ tiền sảnh, mọi người đã vây lấy đại công tử. Chàng bước vào phòng lớn giữa đám đông sặc sỡ những bộ y phục đàn bà. Tuy không vui vẻ như thường lệ nhưng chàng vẫn là mạch đập chính của buổi gặp mặt. 
… 
Trước lúc bước đi, Brôkhơvích thì thầm vào tai chàng: 
– Hai ông già này chẳng thể nước non gì nữa đối với phụ nữ. Chỉ tổ làm người khác phát ngán. Nhưng anh sẽ được gặp một nàng tiên quen biết đấy! 

– Mình á?…Ai?… 
– Rồi anh sẽ thấy!…Bầu trời xanh ngắt của Italia, Corsô thành Rôma, thậm chí có cả những vườn hoa của Florenxia, Atena và Korfơ…- Brôkhơvích ngâm nga một mạch. 
– Cậu nói vớ vẩn gì thế?… 
Brôkhơvích lẩn mất. Ngạc nhiên, Valdemar tiếp tục bước đi. Đến một phòng làm việc, một người phụ nữ tóc vàng cao dong dỏng với đôi tay để trần đang ra mời mọc chợt xán vào chàng. 
Chàng đưa mắt nhìn và chợt giật mình. 
– Vêra?! 
– Vâng, em đây. Ông vẫn nhận ra em sao? 
– Cô làm gì ở đây?… 
– Em đi với chồng em ngang qua đây, ghé vào dự tiệc của bá tước. Vợ chồng em định sang Pêterburg. 
Valdemar tò mò và không thấy vui vẻ nhìn người phụ nữ. Một thoáng đỏ lướt qua mặt chàng. 
Tử tước phu nhân túm chặt tay chàng, đôi mắt màu bia đắm đuối, nóng bỏng và đầy nhục cảm, áp sát gần chàng. Từ đôi môi bé nhỏ thoảng ra những tiếng thì thầm say đắm: 

– Bao giờ anh cũng là của em! Em yêu anh!… 
Chàng bước lui một bước, môi chàng run rẩy giễu cợt. 
– Vêra! Đâu phải ta đang ở Lâu Đài Bạc. Hãy biết nghĩ chứ! 
– Anh quên em rồi sao? Anh quên em rồi!… 
Ánh giận bừng lên trong mắt chàng. 
– Tử tước phu nhân, đề nghị bà bình tĩnh nào! – chàng dằn giọng. 
Phu nhân ưỡn thẳng người kênh kiệu, ánh mắt lạnh lùng sục sạo dọc thân hình chàng. 
– Tôi vẫn bình tĩnh đây, tôi chỉ muốn nói với ông một điều thôi. Thời gian này ta không còn dịp nào gặp nhau nữa đâu, ngày mai tôi đi rồi. 
– Xin lĩnh ý, – chàng đáp khô khốc. 
Bà khoác tay chàng, dẫn chàng vào phòng ở góc nhà, đóng chặt cửa lại. 
Đại công tử lừ lừ nhìn bà. Một nụ cười giễu cợt run rẩy ở khóe môi chàng, mắt chàng long lanh ánh hài hước. Tử tước phu nhân đứng sát lại gần chàng, chạm ngực vào người chàng. Đôi cánh tay để trần thơm nức vội vã quàng quanh cổ chàng, bà gắn chặt môi vào môi chàng, nồng nàn thì thào: 
– Bao giờ em cũng yêu anh, cũng khát khao anh! Hãy tới Rôma với em nhé, em là của anh…của anh…yêu em đi!… 
Chàng đẩy bà ra hơi phũ phàng. 
– Vêra, hãy quên những ngày đã qua. Những ngày ấy đã qua hẳn rồi. 
– Ở mãi đất nước này anh trở nên lạnh lùng rồi đấy. Hãy tới lâu đài bạc, chỗ chúng mình ngày xưa ấy, nhớ không anh?…Ở phòng khách nhỏ. 
Bà quàng tay ghì chàng mỗi lúc một chặt hơn, áp vào người chàng với sức mạnh dục vọng cháy bỏng, phả hơi thở nóng như lửa vào mặt chàng. 
– Vêra, đã bốn năm rồi còn gì, phu nhân nên quên tôi và cái phòng khách nhỏ ngày xưa ấy mới phải, – chàng uể oải nói. 
– Thế anh đã quên chưa?… 
– Gần quên hẳn. 
– Vậy thì anh hãy nhớ lại! Anh nhìn này, chẳng phải thiếu nữ ngày nào đây sao? Em vẫn yêu anh như thế, vẫn khát khao anh như thế, vẫn mơ ước về anh. Anh trông này!… 
Bà hơi ngửa đầu ra sau, hấp háy đôi mắt lá răm, duyên dáng nhoẻn cười, phô hàm răng trắng bóng. 
– Cô xinh đấy, – đại công tử thốt lên. – Sao, thế công tước Tônlenđô có khỏe không? 

Tử tước phu nhân sững người, môi mím chặt. 
– Sao ông lại hỏi đến ông ta?… 
– Tôi nhớ đến phòng khách nhỏ mà…Hồi ức về phòng khách ấy chả là cũng dính dáng đến cả ông ta. 
Vêra giật tay ra khỏi cổ chàng, bước lui mấy bước. Rất mực thản nhiên, Valdemar mở hộp xì gà bước đến bên chiếc đèn có dáng thuôn thả với chao bằng lụa đỏ, chàng giễu cợt hỏi: 
– Cô cho phép hút thuốc chứ? 
– Cứ việc, – phu nhân bực tức đáp cộc lốc. 
Đại công tử châm thuốc rồi nhìn bà đang quay lưng lại phía chàng dùng răng rứt rứt chiếc khăn tay đăng ten. Bà thật xinh đẹp với đường nét cơ thể tuỵệt vời. Mikhorovsky chợt nhớ lại những giờ phút vui thú cùng người phụ nữ ấy trên chiếc giường kiểu cổ trong căn phòng khách nhỏ và bất giác chàng rùng mình, không phải vì lạc thú mà vì một cảm giác kinh tởm khác lạ. Chàng ngồi xuống chiếc ghế bành thấp, thỏai mái gác hai chân lên nhau, phả ra một cuộn khói, rồi hỏi: 
– Cuộc phỏng vấn kết thúc rồi chứ? 
Vêra nhanh nhẹn chạy tới nhưng bà chợt sững lại, cúi đầu, rồi vừa rứt rứt chiếc khăn vừa nhìn vào mắt chàng, hàng lông mày chau lại. Thân thể bà ưỡn cong duyên dáng, đôi môi hé mở run rẩy. 
Đại công tử ngắm bà. Lát sau, chàng vừa vẩy tàn xì gà vừa nói: 
– Tôi thấy là cô đã bỏ thói dẫm chân đành đạch rồi. Cô biết không, với tư thế này mà dẫm chân thì thật hợp. Còn bây giờ thì nom cô hơi quê. 
Vêra để rơi người xuống chiếc tràng kỷ cạnh đèn, khoanh tay gối đầu, bật lên một nhịp cười khe khẽ. Làn vải nặng nề của chiếc váy dài tra`n ra thảm, để lộ đôi gót chân tuyệt mỹ đang duyên dáng gác lên nhau. Bộ ngực tử tước phu nhân phập phồng gấp gáp, cả người bà như toát ra hơi lửa. Bằng một động tác mềm mại, bà quay ngoắt đầu và khuôn ngực về phía đại công tử, hàm răng lóe sáng, môi vẫn không thôi cười, mắt bà như phát ra những tia lửa thiêu đốt. Đại công tử hỏi: 

– Cô có gì vui thế? 
– Ha, ha! Vẻ dửng dýng của anh đấy! 

– Cô không tin?… 
– Ôi! Em đâu phải là trẻ con, em biết sở dĩ anh lạnh lùng vì đã bốn năm rồi chưa được gặp em. Đàn ông các anh đều giống y nhau – các anh cần sự kích thích thường xuyên! 
– Hừm! Còn sự trung trinh của các bà thì cũng ngang bằng với sự bội bạc của chúng tôi đấy nhỉ?… 
– Anh ghen với Tônlenđô đấy ư? 

– Không. Vả lại, cô đang trở lại đây với tôi rồi, tôi có thể tha lỗi cho ông ta. 
– Anh tự tin quá đấy! Sao anh biết em trở lại với anh? 

– Thì cô đang ở đây thôi, cô đã cho tôi được hy vọng. 
– Trước tiên em phải tìm hiểu kỹ càng danh sách những nữ thù địch của em đã. Sau em có bao nhiêu người nữa rồi?… 
– Có lẽ bằng số người trước cô, nhưng chắc chắn là ít hơn số người thay chân tôi trong phòng khách cổ kính ấy, – chàng giễu cợt đáp. 
Tử tước phu nhân ưỡn ngực rạo rực, dài giọng thốt lên: 
– Lúc nào anh cũng thật tuyệt vời, có điều anh hút thứ xì gà độc địa gì ấy, nó khiến anh khác hồi ở Rôma. Nhưng em hiểu chứ: đất nước này khiến anh nguội lạnh đi. Ở đây không có phụ nữ đẹp thật sự, tuy anh vẫn có được những thành công to lớn. Em biết những đối thủ phương bắc này lắm. Chắc họ làm anh mệt? 
– Hẳn rồi, – chàng đáp hờ hững. 
Vêra ưỡn người nhích lại gần đại công tử, thân thể nàng cử động mềm mại như một con hổ cái ngái ngủ, nàng đập tay sốt ruột vào chiếc đệm của tràng kỷ. 
– Mùa đông anh đến Rôma nhé, chúa tể của em! Em đã nói là em vẫn yêu anh. Anh đến chứ?… 
Đại công tử bĩu môi. Đôi tròng mắt chàng nhấp nháy nụ cười tinh quái. 
– Để làm gì?…Nếu muốn đánh bạt Tônlenđô, tái tạo lại những hồi ức tại phòng khách nhỏ ấy, thì… 
Chàng cúi người, mỉm một nụ cười tinh quái, nhìn vào mắt tử tước phu nhân. Bà nhắm nghiền mắt, thở gấp gáp. Đôi bàn chân bà run rẩy từng đợt. 
– Em là của anh, – bà thì thào. 
– Thấy chưa! Phương bắc có làm cô nguội lạnh tí nào đâu! 

Cơn khát nhục cảm trào lên môi Mikhorovsky. Mắt chàng nheo lại vẻ giễu cợt, nhưng cánh mũi đã phập phồng gấp gáp hơn. Chàng ngồi bất động, ngắm thân thể tròn trịa của Vêra, đôi bầu vú căng mẩy và nước da hồng hào của bà, máu trong người chàng như sôi lên. Chàng đã từng có người phụ nữ này, lúc này đây người phụ nữ ấy vẫn như xưa, đắm say, dâng hiến. Song không hiểu sao bây giờ vẫn có một hơi lạnh nào đó thổi vào chàng bất chấp cơn nồng nhiệt trong lòng. 
Tử tước phu nhân đặt tay lên đầu gối chàng, khẩn khoản thì thào: 
– Con mãnh sư của em! Anh nhớ không?…Em vẫn thường gọi anh bằng cái tên đấy. Mon Lion.( Con sý tử của tôi) 
Nàng tỳ cả cánh tay kia lên người chàng, nửa người như treo trong không khí. 
– Hãy bỏ vẻ giá băng đáng ghét kia đi! Nó kích thích em quá chừng, nhưng quá đủ rồi!…Nàng rít lên qua đôi môi đắm đuối như mê cuồng mím chặt. 
Rồi nàng ưỡn cả người về phía sau như con rắn, kêu lên không kìm giữ nổi. 
– Đừng nhìn em thế! Sao anh giễu cợt thế!…Mắt anh chấp chứa bao ánh thép, anh chẳng khác gì con sư tử nhìn miếng mồi. Anh thật đáng thèm muốn biết bao nhưng cũng thật đáng sợ!… 
Đại công tử bật cười. Sự khinh mạn thoát ra qua giọng chàng: 
– Vậy thì tôi tha cho cô đó, Vêra, khỏi những móng vuốt của tôi, ha, ha, ha!… 
Giọng chàng vang ngân hoang dã. 
Tử tước phu nhân tò mò vươn đầu lên, mắt thoáng một ánh chớp. Nàng nói khẽ hơn, nhưng đầy lo ngại: 

– Có kẻ nào đó đang kiềm giữ anh… Hãy nói đi, ai vậy?…Một nữ chúa mới chăng?…Cô ta có đấy, em cảm thấy rất rõ. 
Đại công tử dập tắt điếu thuốc. Chàng thấy đã quá đủ. Chàng đứng lên, bước lại gần tử tước phu nhân, mắt chàng rừng rực. Quả thực lúc này nom chàng thật đáng sợ. Đôi môi chàng nhăn, đầy giễu cợt. 
– Vêra! – chàng gọi giật giọng. 
Tử tước phu nhân nhổm người, vươn hai tay ra đón. Những viên kim cương trên những ngón tay nàng rung rẩy loé lên muôn sắc cầu vồng. Valdemar vồ lấy hai khuỷu tay nàng, điên cuồng bóp chặt. Nàng ngã xuống đệm tràng kỷ, thều thào bằng giọng mê đắm: 

– Bây giờ thì màn sương hãy trùm phủ hai ta… 
Valdemar nghiêng người thốt lên, giọng đã hoàn toàn bình tĩnh: 
– Chỉ một mình phu nhân thôi. Tôi phải đi. Chúc bà vui vẻ ở kinh thành Peterburg. 
Chàng buông tay bà ra và bước lui. 
Vêra chồm dậy, ngồi lên. Mặt bà đỏ rực. 
– Anh đi thật sao?! 

– Vâng. Tôi đã hút xong thuốc rồi mà. 
Chàng cúi chào, bước ra, khẽ cười mai mỉa. 
Trong phòng lớn, bá tước Mortenski trẻ tuổi hỏi chàng: 
– Bà chị họ của tôi đâu rồi, thưa đại công tử? 

– Tử tước phu nhân Silva hiện ở trong phòng đỏ. 
Mortenski nháy mắt tinh quái: 
– Chị ấy lúc nào cũng xinh, phải không? 
– Tô son hơi nhiều, cái đó làm hỏng những nét quý giá nhất, – Valdemar nhăn mặt đáp. 
– Chứ ông còn muốn gì nữa? Ngoại tứ tuần rồi! 
Đại công tử bước đi. Chàng bá tước trẻ bước những bước chân mềm mại như loài cáo về phía phòng đỏ

 

***

 

Chương 26

Vũ hội tưng bừng và náo nhiệt bắt đầu. Valđemar và bá tước Brôkhơvích cùng mấy người nữa dẫn đầu các điệu vũ. 
Phòng khiêu vũ sặc sỡ mầu áo váy của các bà các cô xen những chiếc áo đuôi tôm màu đen của các ông, rực rỡ sắc hoa và kim cương trang điểm trên những mái đầu phái đẹp. Mùi nước hoa, mùi hoa được những chiếc quạt tay phe phẩy tạo nên bầu không khí ngào ngạt riêng biệt của vũ hội. 
Những ánh mắt long lanh, những ngọc vàng lấp lánh, những đôi chân thon thả đi hài trắng nhẹ nhàng lướt nhẹ trên mặt sàn. Những thân hình phụ nữ mảnh mai duyên dáng ngả đầu vào vai những người đàn ông, dáng nghiêng của những mái đầu chứa đựng một vẻ nhục cảm nào đó ngấm nồng nàn vào máu, mà vẫn đẹp tuyệt vời. Cánh tay đàn ông trông thạt hãnh diện, những cánh tay màu đen của họ mạnh bạo ông lấy những tấm lưng mềm mại của các vũ nữ, như với vẻ chiến thắng đầy hào hùng. có những đôi vừa nhảy múa vừa thì thầm vào tai nhau những lời nồng nhiệt, như điệu valx vang động đang cuốn họ bay. 
Sau khi nhảy với mấy tiểu thư quý tộc, Valđemar ôm lấy Xtefchia lao vào cơn xoáy lốc mê cuồng. và đến lúc ấy chàng mới hiểu hết sự kỳ diệu của điệu nhảy. 
Lần đầu tiên, tay chàng được vòng quanh thân hình thon thả của nàng, được cảm thấy nàng gần gũi đến thế, duyên dáng đến thế, dâng hiến đến thế. Chàng ghì nàng rất chặt và cảm nhận niềm lạc thú khi nghe thấy tiếng tim nàng đang đập. Hơi thở thiếu nữ nóng bỏng thiêu đốt chàng. Chàng hơi cúi đầu xuống để được chạm khẽ vào làn tóc tơ mềm mại ấy. Đôi mắt dưới hàng mi hơi khép lại nhìn chăm chăm vào mái đầu xinh đẹp cài một nhánh cỏ chẻ ba màu trắng. Chàng trông rất rõ hàng mi dày và đôi má hồng mịn màng của Xtefchia, hình trông nghiêng tuyệt mỹ của nàng, đôi môi nóng ấm, chiếc cổ trắng nõn và đôi vai hé lộ sau lần vải. Một niềm say đắm trào dâng mãnh liệt trong lòng chàng. Chàng cũng cảm thấy rõ tác động mạnh mẽ của chàng tới thiếu nữ. Xtefchia nhảy đẹp và nhẹ nhàng, nhưng như mê đắm. Nàng không hiểu được phép mầu nào đang vây bọc lấy mình, nàng chỉ cảm thấy sung sưóng đến ngất ngây. Phòng vũ hội đèn nến sáng trưng, bao nhiêu hoa và tiếng nhạc trầm bổng đã khiến nàng loá mắt, nàng nhẩy say sưa, để hết tâm hồn vào cuộc vui chơi. Khi thấy Valđemar đang ở sát bên mình, nàng như bị một nỗi kinh hoàng đầy si mê chế ngụ. Nàng như đờ người ra trong vòng tay chàng, ngực nàng thổn thức những tình cảm chưa từng biết. Những cơn rùng mình bất an làm thân thể nàng run rẩy. Không dám nhìn, nhưng nàng vẫn cảm nhận rất rõ đôi mắt chàng đang thiêu đốt mình. Được tay chàng dìu đi, nàng như lướt trôi thoăn thoắt nhẹ nhàng trên ngọn sóng bao la của hạnh phúc. Cả hai người cùng múa đẹp như những nghệ sĩ thực thụ. Họ trang nhã và hợp với nhau đến nỗi trong đám đông nhiều đôi mắt bắt đầu đổ dồn vào họ. Niềm say mê như cơn xoáy lốc cuốn hút họ, vũ điệu của họ mỗi lúc trở nên đắm đuối hơn, kéo dài không dứt, khiến ánh mắt của khán giả chăm chú mỗi lúc càng hướng vào họ lâu hơn. 
Nước mắt trực trào ra dưới làn mi của ông Ruđeski, ông khẽ thở dài. Không sao rời mắt khỏi đôi nhảy tuyệt vời kia, nhưng đồng thời cảnh ấy cũng khiến người cha đau lòng. 
“Ta phải giằng nó ra khỏi chốn này, phải đưa nó trở về thôi!” – đầu ông ong ong những tiếng nói. 
Muộn mất rồi! 
Ông Ruđexki cảm thấy rằng đã quá muộn. 
……… 
Xtefchia tựa vào vai đại công tử. Ôm lấy vòng lưng mềm mại của nàng, đắm đuối nhìn nàng, dưới hàng mi khép nhẹ, ánh mắt chàng có thể khiến cho bao phụ nữ lạc lối. Xtefchia rùng mình, khép vội hàng mi dài. Công tử càng ôm nàng chặt hơn. Cả hai như trôi trên sàn nhảy. 
   Điệu Kotiniôn sôi trào nhịp sống. Những bông hoa được chuẩn bị bị sẵn để tung đã hết, người ta dứt vội những hoa cắm trang hoàng . Ngực Valđemar nom như một tấm giáp hoa, Xtefchia giống hệt một bó hoa, tiểu thư Rita, bá tước tiểu thư Mêlania, bá tước phu nhân Pođhorexki trẻ măng cũng phủ đầy hoa. Phòng vũ hội mang dáng vẻ một vườn hoa, phái đẹp nom hệt những bông hoa, với một vẻ mặt hồng hào rạng rỡ và những đốm sao lấp lánh trong mắt. Còn cánh đàn ông giống như những cánh bướm đen tíu tít quây quần bên những đóa hoa xinh đẹp nhất. 
   Một cơn say đắm cuốn lấy những người đang nhảy, nó biến thành một sự ngỏ lời nhau bằng những đóa hoa. Hương hoa ngào ngạt, niềm si mê và vẻ đẹp mê hồn dâng tràon trong ánh sáng muôn màucủa phòng vũ hội, khiến người ta bị vương vào một chiếclưới nguy hiểm, trong suốt như những sợi tơnhện mảnh mai nào đó trong thần thoại. Valđemar là người đầu tiên tỉnh táo, chàng kết thúc điệu Kolition bằng một khúc Mazur vang động. 
  Các bà các cô quá mệt tạm trốn vào các phòng khách nhỏ. Gia nhân mang thức uống mát ra mời. Xtefchia, hai công tước tiểu thư và Luxia chạy ra hàng lang. Đặt những ôm hoa trên hàng lan can, họ quạt lấy quạt để. Đúng lúc đó, một người hầu chạy lên cầu thang, ôm cả một bó hồng, cẩm chướng và phong lan, kèm theo lá dương xỉ có răng cưa, gã khuất vào sau cửa phòng vũ hội. 
– Không hiểu hoa dành cho ai thế nhỉ? – Luxia thì thầm – Chắc là của Zanhexki tặng Barxki hẳn thôi. 
Mấy người đàn ông vây quanh các tiểu thư. Một chàng đeo mục kỉnh nói với Xtefchia những lời tán tỉnh nhã nhặn. Sốt ruột, nàng cầm lấy hoa, lánh mặt vào phòng khách. Các tiểu thư khác cũng đi theo. Ngang qua dưới riềm mái , họ gặp Valđemar. Chàng mang trên tay đóa hoa tươi vừa được mang tới. Một niềm vui sướng sống động ánh lên trong mắt chàng. Chàng tách bó hoa ra thành hai phần, một phần nửa trao cho Xtefchia, nửa kia rắc lên người nàng như trong hội hoa. Chàng hạ giọng nói: 
– Đây là tiết mục ngoài chương trình . Những đóa hoa này tặng tiểu thư, nhân danh cá nhân. 
  Những đóa hoa hồng nhung mịn màng vương vào những nếp váy dài bám vào cổ, vào vai Xtefchia, rơi xuống chân nàng. Một đóa lan mắc vào tóc nàng. Nàng đứng như trong một trận lũ hoa. 
  Valđemar biến vào nhà trước khi Xtefchia đang bàng hoàng chưa kịp ngỏ lời cảm ơn. Cả hai vị công tước tiểu thư kêu lên, ùa tới nhặt những đóa hoa rơi vương vãi trên mặt sàn, vui vẻ tung vào người Xtefchia. Nàng tỉnh cơn thảnh thốt, cũng ném lại. Cả ba chơi đùa như trẻ con. Chỉ mỗi mình Luxia đứng sững, như bất động nhìn ba cô gái đang tươi cười vui vẻ. 
– ” Đã dến thế rồi ư? …… Đã thế rồi ư? ” – Cô gái khẽ thì thầm trong tâm linh, kinh ngạc. 
  Tuy không thấy cảnh tặng hoa, nhưng phu nhân Iđalia cũng bắt đầu ghen với những thành công của Xtefchia. Cô gái được nhận toàn những thắng lợi. Đám thanh niên quý tộc tranh nhau xin được nhảy với nàng. Chung quanh nàng là một vòng người đông chật. Mệt mỏi nhưng rạng rỡ như rạng đông, nàng lướt khắp phòng như cánh bướm, như đóa hoa đẹp quyến rũ mắt nhìn. Phu nhân Iđalia nhận thấy rõ đại công tử đầy sôi nổi và hào hứng, chàng nhảy với Xtefchia quá thường xuyên và quá đỗi say sưa. Nhưng điều khiến nam tước phu nhân đau lòng hơn cả là Valdemar không hề ngó ngàng đến tiểu thư Mêlanhia. 
Sau điệu Kotilion, trong phòng khách nhỏ, cả bá tước Barxki lẫn bá tước phu nhân Chvilexka đều đến gặp bà, cả hai đều cáu kỉnh công kích bà . Bá tước nói: 
– Nam tước phu nhân đã vi phạm nguyên tắc của giới quý tộc khi đưa cái cô Rudexka ấy vào đây. Thật là quá đáng ! ça ressemble en peu mal ( Tiếng Pháp: Không còn ra thể thống gì nữa). 
  Những lời ấy khiến phu nhân Idalia bị xúc phạm. Bà không muốn người ta chỉ trích. Bà đứng nhìn xuống bá tước, đáp cỏng lỏn: 
– Tôi không thấy gì quá đáng cả, bởi trong phòng nhảy còn nhiều cô còn thấp kém hơn Rudexka. Còn cô ấy, tuy chỉ là dame de compagnie của con gái tôi thôi, nhưng cũng có quyền được ưu đãi chứ. 
Bá tước Barxki cao ngạo ngẩng cao đầu. 
– Vâng! Về phía nam tước phu nhân và tiểu thư thì tôi không phản đối. Nhưng ở đây chung quanh cô Ruxexka tôi thấy có cả một sự ngưỡng mộ của giới thanh niên chúng ta. Điều đó quả là quá đáng. 
   – Đó là do sắc đẹp và thành công riêng của chúng tôi – phu nhân Idalia cắt lời. 
– Idalia ! – Phu nhân Chvilexka lên tiếng, – Đừng có mà che chở cho con bé ấy! Ngài bá tước nói đúng lắm: Con bé ấy làm lu mờ hết các tiểu thư của chúng ta. Chị thật là thiếu cân nhắc khi đưa nó đến dự vũ hội. 
Phu nhân Idalia nổi cáu: 
– Nhưng tôi đâu thể để cô ấy lại khách sạn? Các vị có những điều trách móc thật lạ lùng! 
– Nói chung chị đã thiếu thận trọng khi nhận con bé về Xuôđkôvxe, – bá tước phu nhân cũng cáu kỉnh thốt lên. – Cái nơi mà đại công tử thường xuyên lui tới thì lại đón một con bé đẹp như thế về! 
  Bá tước Barxki lo ngại, đưa mắt trách móc nhìn bá tước phu nhân. 
– Permettez contesse ( Tiếng Pháp:Xin phép bá tước nhu nhân)! Tôi xin được bảo vệ cho đại công tử. Cô gái này không thể có ảnh hưởng lớn đến mức ta phải lo cho đại công tử. Cô ta không thể làm mờ được những ngôi sao của chúng ta, nhưng lại làm nảy sinh những mối lo ngại, làm băng hoại đạo đức thanh niên giời ta. Song, đối với cô ta đại công tử cũng có thể có những ham muốn này khác mà ta cũng dễ dàng bỏ qua: cô ta đẹp, đúng thế, đúng thế, nhưng … ngay cả những vai hầu phòng lắm sự trong hài kịch chẳng đẹp lắm sao? Phu nhân hiểu ý tôi chứ ?  
Đôi môi bự mỡ của bá tước phu nhân nhoẻn một nụ cười khoái trí với người vừa nói, bà nháy mắt với vẻ mặt hài hước. 
Đột nhiên bá tước phu nhân Vizembergôva, từ nãy vẫn đứng ở cửa không ai để ý, bước ra giữa phòng , lên tiếng: 
– Nhưng bọn gái hấu không được ai trao con gái cho dạy dỗ, không ai đưa chúng vào chỗ bạn bè, không ai chìa tay bắt tay chúng! sự so sánh của bá tước ít nhất cũng không hợp chút nào. Tiểu thư Ruđexka c est une fille jeunne, belle et très bien élevée ( Là một thiếu nữ trẻ, đẹp và có giáo dục) quả thực cô ấy đã át hẳn các cô gái của chúng ta bởi vẻ đẹp, sự duyên dáng , trí thông minh, dã cuốn hút đám thanh niên và ngay chính đại công tử nữa – chính điều đó khiến các vị không vừa ý. Có thể ca thán về cô ấy nếu các vị bực mình, có điều xin đừng có hạ nhục người ta, nhất là trước mặt có ái nữ đang được người ta dạy dỗ. 
Bá tước phu nhân khoan thai quay lưng và đường hoàng bước ra khỏi phòng khách nhỏ, kéo theo sau dải lụa xanh biếc uốn lượn, sột soạt. 
  Bị tấn công bất ngờ, bá tước cáu kỉnh nhấm nhấm ria mép, rồi khi thấy phu nhân Idalia cũng bỏ đi, ông ta rít lên qua hàm răng nghiến chặt: 
– Đồ điên! 
Bá tước phu nhân Chvilexka nhún vai. 
– Họ điên vì cái con bé Ruđexka đấy mà! 
Cả hai trở lại phòng khiêu vũ. 
Vũ hội kéo dài đến sáng. Điệu mazur cuối cùng trào dâng một< sóng âm thanh vang động, mang tiếng vọng có phần ngái ngủ của đêm hội rải khắp phòng khiêu vũ đã mỏi mệt, sàn nhà bớt phần bóng lộn, rải đầy những chiếc lá và cành đã héo nhàu, không màu, những đóa hoa dùng để trang trí đã bị dứt bẻ, mang dấu ấn riêng biệt của vũ hội vui đã mãn. Dường như trong những bức bích họa trên tường, giữa những loài cây cảnh trang trí, vẫn vương vấn những tiếng thở dài tiếc nuối, những nhịp cười và chút khao khát còn rơi rớt lại cùng tiếng nhạc. 
Những cỗ xe ngựa tấp nập ở lối ra, xôn xao tiếng gọi của gia nhân và tiếng vó câu trầm đục. 
Mặt trời lên, soi lóng lánh những nếp sơn bóng nhoáng của các cỗ xe, như tò mò nhìn vào cửa xe, chào những người đang ra về. 
Nép mình trong một góc xe ngựa, ông Ruđexki trở về nhà, đầu cúi gục, mệt mỏi, đầy những ý nghĩ nặng nề.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+