Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Con thỏ bắt nạt ‘cỏ gần hang’ – Chương 10 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 10

Tiêu Thỏ có được thư giới thiệu vào khoa thể dục, được trường trung học A gửi giấy mời nhập học. Lúc biết được tin này, mẹ nàng thiếu chút nữa hét váng nhà.

Khi trước Tiêu nương chọn môn võ thuật cho con gái, cũng chính là vì thày hiệu trưởng nói việc này sẽ giúp cô bé có thêm điểm cộng để học lên cao. Cơ mà bà không hề ngờ tới, việc học võ thuật lại có ích lợi tới nhường này trong việc học lên : cô con gái của bà, mỗi lần thi xong muốn tìm kết quả thi trên bảng danh sách đều phải tìm từ dưới tìm lên, giờ nhận được giấy báo mời nhập học của trường trung học A nổi tiếng !

Hôm nhận được tin này, mẹ nàng thiếu chút nữa làm hỏng cái điện thoại khi báo tin vui cho mọi người.

Ấy vậy nhưng ba của Tiêu Thỏ lại là một kẻ theo chủ nghĩa bi quan, ông nhìn nhìn tờ giấy mời nhập học, liền trầm ngâm suy tư lo lắng. « Mẹ nó à, tiểu Thỏ nhà mình kiến thức cơ bản rất không vững chắc, đi học ở trường A đó nhỡ bị đúp bị đuổi thì sao ? »

Mẹ nàng khi đó còn đang vội vã gọi điện khắp các bạn bè người thân để báo tin vui, liền liếc ba nàng một cái. « Sợ gì chứ ? Không phải có Lăng Siêu ở đó rồi sao ? »

Nhắc tới Lăng Siêu, ba nàng lại lo lắng. « Tôi cứ thấy chưa gì đã quyết định kết hợp tiểu Thỏ nhà mình với thằng nhóc kia rồi, như thế không tốt lắm ! Ai biết được thằng nhóc Siêu Siêu kia có thật lòng với tiểu Thỏ nhà chúng ta hay không cơ chứ. Nhỡ ra nó không thật lòng, con gái chúng ta không phải sẽ rất khổ sao ? »

« Nói cũng đúng a. » Mẹ nàng gật gật đầu. « Vậy tạm thời đừng để cho tiểu Thỏ biết việc này vậy, dù sao trường A cũng toàn trai thanh gái lịch, không sợ nó không tìm được bạn trai khác. »

Ba nàng nghe xong đầu óc tối sầm lại. Mẹ nó à, ý của tôi là đừng để cho con gái mình yêu sớm cơ mà ?!? /(ToT)/~~

Ba mẹ Tiêu Thỏ nhân nói tới việc này, thật ra vốn là có liên quan tới việc hơn một tháng trước vợ chồng Lăng tiên sinh có qua nhà tìm họ.

Hơn một tháng trước, các trường trung học bắt đầu nhận các loại thư mời giới thiệu học sinh ở các trường sơ trung gửi lên. Xét thành tích học tập hơn một năm qua của Tiêu Thỏ, lấy danh nghĩa giấy giới thiệu môn thể dục để xin vào học ở một trường trung học bình thường trên trấn là có thể nắm chắc trong tay. Nhưng với một trường trọng điểm như trường A, chỉ dựa vào chút thành tích này để mong có giấy giới thiệu vào học là hoàn toàn không có khả năng.

Nhưng Lăng tiên sinh lại có biện pháp khác.

Mấy tháng trước, Lăng tiên sinh lấy danh nghĩa công ty, quyên góp một phần quỹ rất lớn cho trường A. Từ đó về sau, hiệu trưởng trường A liền đem vị giám đốc họ Lăng này trở thành tài thần của trường, thái độ vô cùng cung kính ! Cho nên nếu Tiêu Thỏ muốn vào trường A học, chỉ cần một câu nói của Lăng tiên sinh là được.

Vợ chồng Lăng tiên sinh đến tìm ba mẹ Tiêu Thỏ, mục đích chính là để hỏi ý kiến bọn họ, rốt cuộc có đồng ý để con gái tới học ở trường A hay không.

Mẹ Tiêu Thỏ lúc đầu không đồng ý lắm, xét cho cùng có thể vào học ở trường A hay không còn chưa chắc chắn, nhỡ ra không vào đó học được, lại bỏ qua các trường bình thường khác, chẳng phải con gái sẽ không học trung học được sao ? Hơn nữa kiến thức cơ bản của Tiêu Thỏ không vững, mà học ở trường A lại toàn là các phần tử thông minh tài ba, bà sợ con gái mình sẽ bị bắt nạt.

Nhưng chỉ một câu của Lăng tiên sinh làm bay luôn nỗi lo lắng trong đầu Tiêu nương. « Ở đó có Lăng Siêu mà, ai dám bắt nạt tiểu Thỏ nhà chúng ta chứ ? »

« Đúng đó, mẹ Thỏ Thỏ ạ. Có Siêu Siêu rồi sẽ không để Thỏ Thỏ bị bắt nạt đâu. » Lăng nương cũng nói thêm. « Nói cho cùng, hai đứa nhỏ nhà chúng ta sớm muộn cũng sẽ ở chung một nhà, học cùng trường trung học, cũng còn để bồi dưỡng cảm tình nữa. »

Tiêu nương nghĩ nghĩ, cũng thấy mẹ của Lăng Siêu nói có lý, sớm muộn hai đứa cũng ở chung, hẳn là nên bồi dưỡng tình cảm nhiều nhiều một chút. Thế là mẹ nàng liền gật đầu đồng ý.

Còn về ba nàng, cơ bản là không có quyền phát biểu ý kiến. Nếu mẹ nàng đã đồng ý, vậy việc này cứ quyết định như thế là được.

Cứ như vậy, chuyện gì phải đến thì cũng đến, Tiêu Thỏ trở thành học sinh được giấy giới thiệu tới trường A, trải qua buổi phỏng vấn vô cùng thuận lợi, rồi nhận được giấy gọi học.

Toàn bộ câu chuyện từ đầu tới cuối nàng hoàn toàn không hay biết gì hết. Nếu nàng biết việc mình được thư giới thiệu là do ba mẹ nàng bán rẻ con gái đổi lấy, không chừng nàng sẽ muốn đi mua một khối đậu hũ về đập đầu vào tự tử cho xong ! (1)

O¤O¤O¤O

Chớp mắt một cái đã tới lúc khai giảng vào học, bởi vì Tiêu Thỏ là học sinh khoa thể dục, nên không cần cùng học sinh có thư giới thiệu khác tới trường học trước từ những tuần trước đó, chỉ cần tới trước hôm khải giảng một ngày tới trường là được.

Vì trường A ở thành phố lớn, xa nhà, Tiêu Thỏ đi học sẽ phải vào ký túc xá ở, mà ở ký túc xá chắc chắn sẽ phải mang theo không ít đồ đạc từ nhà đi.

Tiêu Thỏ không giống các cô bé học sinh khác có rất nhiều đồ dùng linh tinh này nọ. Hành lý của nàng chỉ có một túi quần áo, một ít đồ dùng cuộc sống hàng ngày, thêm con thỏ bông vải trắng in hoa xanh để đầu giường, vừa đủ một túi xách to.

Lúc đi, là đi nhờ xe của Lăng tiên sinh, vì Lăng Siêu cũng đi khai giảng, mà theo như lời Lăng tiên sinh nói : Đưa một đứa đi cũng là đưa, đưa hai đứa đi cũng là đưa, không bằng đưa cùng đi cho xong. Đương nhiên Tiêu Thỏ hoàn toàn không biết đến tầng nghĩa bóng vô cùng thâm sâu trong lời nói đó : Đưa con trai đi cũng là đưa, đưa con dâu đi cũng là đưa, không bằng đưa cả con trai con dâu đi cho nó thân mật.

Bởi đồ đạc hành lý của Tiêu Thỏ không nhiều, ba mẹ nàng cũng không cần cùng đi. Dọc đường Tiêu Thỏ có chút căng thẳng liền hỏi Lăng Siêu. « Trường A có lớn không ? Thày giáo có dữ không ? »

Lăng Siêu hôm đó tâm tình đặc biệt tốt. Hỏi câu nào sẽ trả lời câu đó. « Trường học rất lớn a, thày giáo thì… tôi không cảm thấy sao hết. »

« Cậu bảo trường học rất lớn, là lớn chừng nào ? »

« Bên trong trường có một cái hồ. »

« Oa, có cả một cái hồ cơ à ? » Tiêu Thỏ vô cùng ngạc nhiên. « Vậy hồ đó tên là gì ? »

« Kính hồ. »

Hai người cứ vừa đi vừa tán gẫu này nọ, một chốc đã tới trường A. Vừa tới cổng trường, liền thấy một ông già hói đầu, bên sau có một đám người đi theo, cười hớn hở chạy lại. « Lăng tổng, các vị đã tới rồi ! »

Thì ra đó là hiệu trưởng trường A, Dương Kiến Quốc. Đi bên cạnh ông ta là thư ký của ban giáo viên tên là Vương Hữu Phú.

Thấy những người này, vẻ mặt Lăng Siêu tối sầm xuống. Hắn tự xuống xe, vòng ra phía cốp đằng sau lấy hành lý của Tiêu Thỏ xuống, tay kia cầm cặp sách của chính mình vắt ra sau lưng. Hắn quay sang Tiêu Thỏ nói. « Đi thôi ! »

Tiêu Thỏ lúc này mới giật mình, vẻ mặt ngơ ngơ ngác ngác nhảy xuống xe chạy theo Lăng Siêu.

Đi được vài bước, Lăng tiên sinh liền gọi hai đứa dừng lại. « Lát nữa ba sẽ ăn cơm trưa cùng ngài Dương hiệu trưởng. Hai đứa cũng đến cùng đi. »

« Con phải về soạn đồ linh tinh, không đến đâu. » Lăng Siêu miệng nói, đầu vẫn không thèm quay lại. Nói xong hắn tiếp tục bỏ đi thẳng.

Tiêu Thỏ lục tục chạy sau, một mặt thầm tán thưởng vẻ mặt Lăng Siêu khi nói câu đó thật là lạnh lùng thật là tiêu sái, một mặt thầm bực bội, sao hắn lại có thể đi nhanh thế chứ ?

Kể ra cũng lạ thật, Lăng Siêu đi trước nàng, bước chân thoáng nhìn qua vốn rất bình thường không nhanh không chậm, mà nàng đi sau thiếu điều chạy nhanh như con thỏ, miễn cưỡng lắm mới đuổi kịp hắn.

Ngay khi Tiêu Thỏ suy nghĩ lan man về việc này mãi không giải thích được, Lăng Siêu đang đi đằng trước đột ngột không báo trước gì cả, dừng phắt lại, khiến Tiêu Thỏ không để ý lại đập bốp một cái, lao thẳng vào lòng hắn. (Bé Siêu rất là khoái trò đang đi dừng lại cho bé Thỏ nhào vào lòng nha !)

« Cẩn thận, đi đường đừng có cúi gằm mặt xuống thế chứ ! » Lăng Siêu khẽ nhắc nhở, có điều trong mắt hắn, vẻ lạnh lùng lúc nãy dường như đã tan thành mây khói, thậm chí giờ còn có chút ý cười vui.

Tiêu Thỏ xoa xoa trán rồi ngẩng đầu lên, lại giật bắn mình hoảng hốt. « Oái, cậu cao lên như vậy từ bao giờ thế ? » Trách sao hồi nãy nàng bước nhanh như vậy mà vẫn không kịp bước chân hắn kia chứ, té ra một năm qua hắn đã cao hơn so với nàng rất nhiều, đi bộ có thể bước những bước dài tới thế. Bực nhất chính là nàng giờ mới nhận ra điều đó. (*hắc hắc*)

« Cậu cao bao nhiêu rồi ? »

« Không biết. Đợt kiểm tra sức khỏe hồi học kỳ vừa rồi, đo được một mét bảy mươi sáu. »(ách ! cao rứa ????)

« Cái gì? » Tiêu Thỏ lắp bắp kinh hãi. « Tôi nhớ là hồi đầu tháng ba cậu mới có một mét bảy, sao giờ lại cao nhanh như vậy ? Cậu ăn cái gì mà cao thế hở ? »

Lăng Siêu không nhịn được cười, thò tay ra xoa xoa đầu nàng, nhẹ nhàng vuốt mái tóc của nàng từ trên xuống dưới. « Chứ cậu ăn cái gì mà thấp thế, mãi chả cao lên gì cả ? »

Những lời này khiến cho tâm trạng vui vẻ của Tiêu Thỏ tan biến theo gió. Lăng Siêu đáng ghét, nói gì không nói lại đi nhắc đến chiều cao nỗi đau đớn lớn nhất trong lòng nàng. Từ sơ nhị trở đi (lớp Tám của VN), nàng thế nào cũng không cao lên thêm được. Buổi tổng kiểm tra sức khỏe hồi tốt nghiệp sơ trung, chiều cao của nàng đo được là một mét năm mươi chín phết bảy, còn thiếu mỗi ba milimét nữa mới được một mét sáu. Ấy vậy mà Lăng Siêu, qua một năm học trên thành phố xa nàng, chiều cao liền cứ thế tằng tằng mà tiến. Giờ hai đứa đứng cạnh nhau một cao một thấp, trông không khác gì hai kẻ diễn hài trên sân khấu vậy.

Tiêu Thỏ buồn bực, vươn tay lên chụp lấy tay Lăng Siêu đang để trên đầu nàng. « Sau này cấm cậu không được xoa đầu tôi ! »

Cặp lông mày đẹp đẽ của gã thiếu niên cạnh nàng khẽ nhướng lên. « Tại sao ? »

« Như vậy tôi sẽ không cao lên được ! »

« Không sao, tôi không để ý là được. » (*hê hê*)

Khóe môi Tiêu Thỏ khẽ khẽ run lên. Đại ca, để ý cái đầu nhà ngươi ấy à ? T___T

O¤O¤O¤O

Theo như sự phân công của trường, Tiêu Thỏ được phân ở tòa nhà ký túc xá có phần đông là nữ, phòng 308. Bởi trường A quả thật rất rộng lớn, nàng vẫn phải đi theo Lăng Siêu mới tìm được ký túc của mình.

Vốn Lăng Siêu muốn giúp nàng bê hành lý lên lầu, nhưng Tiêu Thỏ cảm thấy hắn là một nam sinh, lại lên phòng ký túc của nữ sinh quả không ổn cho lắm nên không cho hắn lên phòng mà tự mình bê hành lý hùng hục trèo lên mấy tầng cầu thang.

Tiêu Thỏ vốn là kẻ tập võ, xách một cái va li leo cầu thang tất nhiên không có vấn đề gì. Nhưng lúc nàng trèo tới tầng hai, liền nhìn thấy một cô bé nữ sinh, vẻ mặt vô cùng mệt mỏi, trên người mặc một bộ váy liền, tay tha hết túi to lại túi nhỏ khệ nệ leo cầu thang, nhìn qua thật là dáng vẻ đã cố hết sức rồi.

« Để tôi giúp bạn nhé ! » Tiêu Thỏ hào hiệp đề nghị.

Cô bé kia nhìn dáng người bé nhỏ của Tiêu Thỏ, liền nghi hoặc hỏi. « Bạn mang được không ? »

« Tất nhiên là được ! » Nàng nói xong, liền vươn tay ra tóm lấy cái túi hành lý lớn nhất trong tay cô bé kia, dễ dàng leo cầu thang tiếp.

Cô bé kia ngẩn người nhìn nàng, một lúc lâu sau mới lấy lại ý thức liền hét theo. « Uy, bạn đừng leo nữa, tôi ở phòng 308 rồi ! »

Người ta vẫn thường nói hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, Tiêu Thỏ vô tình giúp đỡ cô bé nữ sinh này, cuối cùng đó lại là cô bạn cùng phòng của nàng trong suốt ba năm học tới, Tương Quyên Quyên.

Mang giúp hành lý của Tương Quyên Quyên lên phòng xong, Tiêu Thỏ lại gặp thêm một cô bạn cùng phòng nữa, tên là Hà Điềm, người cũng như tên, vẻ người rất ngọt ngào, nói chuyện lại càng nhẹ nhàng dịu dàng ngọt như mật. (2)

Tiêu Thỏ vừa bước vào phòng, Hà Điềm đang ngồi trên giường dọn dẹp sắp xếp đồ đạc, bỗng dưng nhìn thấy hai kiện hành lý rõ là lớn khiêng một người bước tới (Thỏ Thỏ, người ta không cảm thấy sự tồn tại của nhà ngươi rồi !). Cô nàng cả kinh tới mức thiếu chút nữa ngã lăn từ trên giường xuống đất.

« Uy, bạn cẩn thận một chút a ! » Hà Điềm nói.

« Không có việc gì, cám ơn đã quan tâm. » Tiêu Thỏ thả hết đống hành lý xuống đất, hơi thở cũng vẫn bình ổn chưa hề tán loạn.

Một lát sau, kẻ đi theo là Tương Quyên Quyên cuối cùng cũng khó nhọc kéo nốt chỗ hành lý còn lại tới. Ba người tập trung lại, giới thiệu bản thân này nọ xong xuôi liền bắt đầu sắp xếp đồ đạc.

Đồ đạc linh tinh đã dọn dẹp thu xếp xong, bỗng Tương Quyên Quyên nói. « Ớ, phòng mình không phải còn thiếu một bạn nữa sao ? »

Vừa dứt lời, cửa phòng lại oanh một tiếng bật tung ra, kẻ đứng ở cửa tay trái xách hai cái túi lớn, tay phải kéo theo một va li to, trên vai còn khoác một cái ba lô vô cùng vĩ đại.

Hà Điềm rốt cục chịu hết nổi sự kích động này, thật sự ngã lăn từ trên giường xuống đất.

Còn Tiêu Thỏ thì sao ? Nàng ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn chằm chằm mặt người mới tới, một lát sau mới có thể mở miệng thốt lên. « Bạn là… Âu Dương Mai ? »

Chú thích :

(1) Mua khối đậu hũ về đập đầu tự tử : thành ngữ của TQ, tương đương với câu, đập đầu vào gối tự tử, của VN.

(2) Điềm 甜, bộ 甘 cam : cam là… ngọt, Điềm do đó cũng có nghĩa là vị ngọt, sự ngọt ngào. Bản convert dịch tên bé Hà Điềm này là… Hà Ngọt 😀

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+