Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Công chúa cầu thân – Chương 01-02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Công chúa cầu thân – Chương 01

Lại là một ngày nóng đến phát điên. Bên ngoài phòng, mặt trời chiếu thẳng xuống, đốt cháy mặt đường nhựa khiến một lớp hơi nước bốc lên. Nhìn qua làn hơi nước ta cảm thấy mắt đất cũng có phần bị vặn cong. 

Xe buýt số 745 chậm rì rì từ xa đi đến làm cho đám người đang đứng trong bóng râm đợi xe tức thì tụ tập lại. Một bóng hình gầy yếu xông lên phía trên, cuối cùng cũng chiếm được vị trí đầu tiên. Bám chặt lan can bằng sắt ở hai bên, cô chống chọi lại sức ép của những người đang đùn đẩy nhau ở phía sau, có chết cũng không rời bỏ vị trí mà mất bao công sức mới chen lên được. 

“Định tranh giành? Xời!” Phùng Trần Sở Dương bĩu môi. 

Trong khi Phùng Trần Sở Dương của chúng ta đang đắc ý thì một bóng hình gầy gò đột nhiên chui qua cánh tay của cô chen lên trên. Đầu óc chưa kịp có phản ứng Sở Dương đã xông lên phía trước, tóm chặt lấy đứa bé kéo ra sau lưng. “Con cừu con, dám tranh với ta à.” Sở Dương phẫn nộ nghĩ. 

Lúc này, sau khi Sở Dương kéo cậu bé ra sau lưng mình,một cảnh tượng làm người kinh ngạc xuất hiện: một chiếc ô tô không biết từ đâu quẹt qua một bên váy của Sở Dương rồi lao đi. 

Cậu bé ngây ra. Sở Dương ngây ra. Mọi người đứng đằng sau cũng ngây ra nốt. 

Một lúc sau… 

“Trời ơi, nguy hiểm quá.” người qua đường thứ nhất nói. 

“Đúng đấy, may mà có cô gái này nếu không thì đứa bé tiêu rôi.” người qua đường thứ hai nói. 

“Cô gái, tốt lắm!” người qua đường thứ ba hét lên. Tiếp theo đó là tiếng vỗ tay ầm ĩ của những người đứng đằng sau. 

Sở Dương đứng đấy, đỏ mặt “Sao mình lại biến thành anh hùng thế này?”. 

Phùng Trần Sở Dương, nữ, 19 tuổi, là người Trung Quốc chính gốc nhưng tại sao lại có cái tên bốn chữ như thế? Nói ra thì dài lắm: Phùng thì khỏi phải nói, là họ của bố; còn Trần là họ của mẹ. Thật ra gọi là “Phùng Trần” cũng được rồi nhưng bà của cô lại không đồng ý. 
 
“Dựa vào đâu mà họ của con dâu thêm vào được mà họ của bà nội lại không thể ? Thêm vào!” 

Thế là “Phùng Trần” biến thành “Phùng Trần Sở”. Dù sao cũng là một cái tên. Nhưng lúc đó bà ngoại của cô lại có ý kiến: “Họ của bà nội thêm vào rồi còn tôi thì địa vị thấp chứ gì? Họ của tôi thì sao?” 

Bố của Sở Dương thấy mẹ vợ tức giận bèn cắn răng: “Thêm vào!”. 

Và thế là có cái tên “Phùng Trần Sở Dương”. 

Buổi tối, Phùng Trần Sở Dương nằm trên giường, vừa chớp mắt một cái đột nhiên nhìn thấy một luồng sáng từ từ thành hình ở bên cạnh giường. Hình ảnh của một người đàn ông dần hiện lên… 

… 

“Mình đang nằm mơ, đang nằm mơ.” Cô lầm rầm nói rồi lật người lại, nhắm chặt mắt. 

“Đúng là một con đà điểu!” Đinh tiểu tiên có phần dở khóc dở cười than thầm. 

“Đừng có đà điểu nữa, dậy đi, ngươi không phải nằm mơ.” 

Sở Dương quay người lại, nhìn hình ảnh hư ảo hiện lên cạnh giường vào nửa đêm, dụi mắt, rồi lại dụi mắt. Cuối cùng vẫn không dám tin vào mắt mình, bèn tự tát mình một cái – tất nhiên là tát nhẹ thôi- rồi… 

“Aaaaaaaaaa….” 

Một tiếng thét phá vỡ sự yên tĩnh lúc nửa đêm. 

“Trời ơi, ngươi đừng hét nữa!” Đinh tiểu tiên bịt chặt tai, không dám tin cô gái trước mắt mình lại có thể phát ra âm thanh sắc đến như thế. Cũng may mà ông đã chuẩn bị từ trước (phong toả kết giới xung quanh căn phòng này) nếu không, chỉ dựa vào cái giọng này, sợ rằng trong vòng mười dặm không ai có thể tiếp tục ngủ nữa. 
 
“Ông ông ông……ông là……là là là……là người hay là ma?”. Phùng Trần Sở Dương bình thường lanh lợi là thế vậy mà giờ lại lắp bắp như thể ăn phải đuôi lợn. 

“Đều không phải. Ta là Đinh tiểu tiên.” 

“Cái……cái gì Đình tiểu tiên? Ông đến chỗ tôi……tôi tôi……làm làm làm cái gì?” 

“Vì đứa bé mà nhà ngươi cứu lúc sáng là em trai ta nên ta đến để thay nó báo ơn.” 

“Báo ơn?” Phùng Trần Sở Dương đúng là gan lớn, nghe đến đây bèn tự động đem những từ ngữ quan trọng lọc ra, tự nhiên không còn thấy sợ nữa. “Đứa bé cứu lúc sáng? Là đứa bé mà bản thân mình không cẩn thận “cứu” được?”. Nghĩ đến đây mắt của Sở Dương bắt đầu sáng lên. 

“Ông định báo ơn như thế nào?”, Sở Dương hỏi. 

“Ta có thể thoả mãn một nguyện vọng của nhà ngươi.”, tiểu tiên nói. 

“Nguyện vọng nào cũng được?” Sở Dương có một chút không dám tin việc tốt như thế này lại rơi xuống đầu mình 

Đinh tiểu tiên gật đầu. Sở Dương sau ba phút yên lặng, hùng hổ nói: “Tôi muốn quay về cổ đại chơi.” 

Mấy năm gần đây rất thịnh hành quay về quá khứ. Chín mươi chín phần trăm là từ hiện đại quay về cổ đại. Những cái khác thì không nói nhưng có sách (tiểu thuyết quay về quá khứ) có đến vạn tám nghìn lượt người đọc. Đừng vội lè lưỡi. Đây chỉ là con số thống kê của Trung Quốc (không kể đến người ngước ngoài). Xem ra quay về quá khứ có thể giải quyết không ít vấn đề dân số của Trung Quốc. 

“Được.”, Đinh tiểu tiên rất dứt khoát đáp lại. “Những nhà ngươi có thuộc thơ đời Đường, đời Tống không? Ít nhất cũng phải biết một trăm tám mươi bài, trong bất kì trượng hợp nào cũng có thể ngâm vài câu biểu thị phong phạm của tài nữ.”, Đinh tiểu tiên cười hỏi. 

Sở Dương lắc đầu. Cô học khối tự nhiên, vì đối phó kì thi đại học mới học vài bài, nhưng vừa ra khỏi trường thi liền trả lại thầy cô rồi. Bây giờ chỉ nhớ vài câu đại loại như: “đầu giường ánh trăng rọi, ngỡ mặt đất phủ sương”… 

Nụ cười trên mặt Đinh tiểu tiên nhạt đi. 

“Thế ngươi biết hát các bài hát thịnh hành. Đúng lúc, đúng cảnh cũng có thể bày tỏ tình càm chắc không có vấn đề gì chứ?” 

Lắc đầu. Đây là vấn đề di truyền. Cả gia đình 3 người nhà cô gộp lại mới nhớ được 5 tiết tấu. 

Nụ cười trên mặt Đinh tiểu tiên mất đi. 
 
“Thế còn nhạc cụ? Gẩy đàn, đàn tranh hay thổi tiêu gì gì đó, ít nhất cũng phải biết chơi guitar chứ?” 

Lắc đầu. 

“Thế ngươi có biết múa không? Không cần biết là ba-lê hay múa dân tộc cũng được.” 

Lắc đầu. 

“Lịch sử học có tốt không?” 

Lắc đầu. 

“Có đọc thuộc các tác phẩm kinh điển như: “Hông Lâu Mộng”, “Thủy Hử”… không?” 

Lắc đầu. 

“Có biết kinh doanh, binh pháp, nấu ăn không?”, Đinh tiểu tiên vẫn không từ bỏ hi vọng. 

Vẫn lắc đầu. Theo số lần lắc đầu của Sở Dương, sắc mặt của Đinh tiểu dần biến thành màu đêm đen bên ngoài. 

“Thế ngươi rút cục biết cái gì? Nhà ngươi mất không mười mấy năm đi học à? Cái gì cũng không biết, nhà ngươi quay cái đít!” 

Đinh tiểu tiên nỗ lực khống chế bản thân không đi bóp cổ Sở Dương. Người tu hành kiêng tức giận. “Tội lỗi, tội lỗi. Làm thế nào mà ngay cả từ không nhã “đít” cũng nói ra được đây?”, Đinh tiểu tiên nghĩ thầm. 

Sở Dương vẫn mang một bộ mặt vô tội nhìn tiểu tiên. 

Đinh tiểu tiên hít thở vài cái, khó khăn lắm mới kiềm chế được giận dữ. Sau khi khôi phục thần thái tiên gia mới lãnh đạm nói: “Xem ra chỉ có thể cho nhà ngươi quay về nơi ăn uống đến chết mà không buồn phiền. Ngươi chuẩn bị xong chưa?” 

“Đợi một chút!” Spử Dương hét. “Tôi phải đi chuẩn bị một chút. Phải mang rất nhiều đồ, ví dụ như bách khoa toàn thư hay ít nhất cũng phải mang đi trăm cái bật lửa.” 

Chuẩn bị một chút? Đinh tiểu tiên nghe xong “một chút” bèn nổi cơn giận. Thực ra tiểu tiên lúc nãy hỏi chỉ đơn thuần là lịch sự, chứ căn bản không nghĩ đến cho Sở Dương đi chuẩn bị cái gì. 
“Ngươi chuẩn bị cái đít. Đem được linh hồn ngươi quay về quá khứ đã là tốt lắm rồi.” Đinh tiểu tiên gào lên. 

Sở Dương dần mất đi ý thức, chỉ còn lời của tiểu tiên bay bổng bên tai. 

“Ngươi nhớ lấy, khi ngươi muốn quay trở lại, chỉ cần… ta sẽ nhà ngươi quay lại thời điểm này để tiếp tục cuộc sống hiện tại. Những ngươi phải nhớ rõ, ngươi chỉ có thể gọi ta một lần duy nhất……” 

Catalog: 

Thư viện sách

Công chúa cầu thân – Chương 02

Ý thức đã quay trở lại, chỉ có cảm giác toàn thân đau nhức, đầu đau như muốn vỡ ra làm đôi. Đinh tiểu tiên kia làm thế nào đem mình đến đây? Tại sao những người quay lại quá khứ khi tỉnh lại đều đau đớn như vậy? Thật phiền muộn khi không thể tỉnh dậy một cách thoải mái! Tôi nỗ lực mở mắt, nhưng mi mắt dường như bị dán một lớp băng dính, làm cách nào cũng không mở được. 

“Động rồi. Động đậy rôi. Phú Vinh nương nương động đậy rồi!”. 

Bên tai truyền đến một giọng nữ vì mừng quá mà khóc. 
 
“Khởi bẩm hoàng thượng, mệnh của Phú Vinh nương nương không còn phải lo lắng nữa rồi.”, một giọng già nua cất lên. 

Nương nương? Hoàng thượng? Tôi giật mình, trong lòng vui sướng. Lẽ nào Đinh tiểu tiên cho tôi thân phận của một ái phi? Hoàng thượng này là ai? Lưu Triệt? Lý Thế Minh? Hay là một vị hoàng thượng đẹp trai nào đó không nổi tiếng? A, hahahaha. Cổ đại thân yêu của tôi, Phùng Trần Sở Dương tôi đến đây. Hoàng thượng đẹp trai thân yêu của tôi, tôi đến đây. Không cần biết ngày trước người có bao nhiêu phi tần mĩ nữ, từ giờ trở đi tôi nhất định dùng sức hấp dẫn của một người hiện đại làm người chỉ yêu thích mình tôi, giải tán hậu cung của người. A, hahahaha………. 

Hoàng đế á! Muốn tiền có tiền! Muốn quyền có quyền! Đẹp trai đến mức hồ đồ, lại còn si tình đến mức Lương Sơn Bá nhìn thấy cũng phải áy náy, Đổng Vĩnh nhìn thấy phải đỏ mặt. Bây giờ ngoài cười tôi còn có thể làm gì được? Nghĩ đến đây tôi phải cố ghìm không cười ra tiếng, những vẫn không kiềm chế được xếch miệng lên một chút. Để có thể sớm nhìn thấy hoàng thượng đẹp trai, tôi sống chết mở mắt, nhìn sang mé giường: một ông già nhìn có vẻ giống thái y; lại nhìn ra phía sau, một hình bóng mặc hoàng bào cao lớn, tuấn tú đang đứng ở đó. 
 
Đem toàn bộ sự cao quý, khí thế của hoàng đế vẽ ra: một gương mặt tuấn tú góc cạnh chưa đầy 26 tuổi, lông mày như kiếm, mắt như sao, sống múi rất cao và đôi môi mím nhẹ. Trời ơi! Đúng là đẹp trai giống như trong tiểu thuyết! Đôi mắt sâu không thấy đáy chất đầy lo lắng đang nhìn tôi…… 

Tôi có cảm giác thân thể dường như muốn bay lên. Tôi muốn hát. Tôi muốn nhảy. Đầu tiên tôi muốn cảm ơn Tổ Quốc đã nuôi dưỡng tôi thành tài; cảm ơn những thầy cô, bạn bè đã giúp đỡ tôi; cảm ơn những người xung quanh luôn luôn quan tâm tôi; cảm ơn… Nhưng tôi phải làm mình bình tĩnh lại đã, vẫn chưa hiểu rõ tình hình thế nào không nên đắc ý sớm. “Tôi” rút cục bị làm sao? 

Nhìn thấy tôi mở mắt, sự lo lắng trong mắt anh ta dần mắt đi, thay vào đó là vẻ giận dữ. “Hai bên cãi nhau hay sao mà không lao lên an ủi “tôi” một tí? Hay ít nhất cũng phải nói ra vài câu chân tình chứ.”, tôi nhủ thầm. 

Tôi và hoàng thượng cứ thế đối diện nhìn nhau. Một lúc sau mới nhớ ra bản thân có cá tính của người hiện đại, làm việc gì cũng phải tỏ ra dửng dưng một chút mới thể hiện được mình không giống mọi người, vì thế tôi lạnh lùng nhìn lại rồi quay đầu đi.   

“Nương nương!”, tiểu cung nữ ở bên cạnh sợ hãi, chắc chưa nhìn thấy chủ nhân như thế này bao giờ. 

Hoàng đế hừ một tiếng, đột nhiên quát: “Đừng lấy cái chết để uy hiếp trẫm, kể cả chết rồi khanh cũng phải đi cầu thân.” 

Tôi đờ đẫn, có phần không tiêu hóa được lời nói của vị hoàng đế đẹp trai này. 

“Chăm sóc cho cẩn thận! Nếu như còn xảy ra chuyện như thế này nữa các ngươi đều phải chết cùng chủ nhân.” 
 
Hoàng thượng quát xong bèn phẩy tay áo đi mất, kéo theo sau là một đoàn người. Trong chớp mắt cả căn phòng rộng lớn chỉ còn lại tôi và vài tiểu cung nữ. 

Tôi đờ ra. Đi cầu thân? Cầu thân với ai? Tôi đi cầu thân? Tôi không phải là nương nương sao? Chẳng lẽ hoàng thượng lại vô tư đến mức đem vợ của mình đi cầu thân? 

Tôi đờ đẫn nhìn những tiểu cung nữ đứng trước mặt. Bọn họ cũng ngẩn người ra nhìn tôi. 

“Tôi là ai?”,tôi ngớ ngẩn hỏi. 

“Là Phú Vinh nương nương”. 

“Thế người đấy là ai?” 

“Hoàng thượng, đến hoàng thượng mà nương nương cũng không nhận ra hay sao?”,tiểu cung nữ sốt ruột đến gần khóc. 
 
“Hoàng thượng vừa nói bắt ta đi làm gì?”, tôi lại hỏi. 

Tiểu cung nư cuối cùng cũng bị tôi bức bách đến khóc, “Nương nương đừng dọa nô tì. Nô tì biết nương nương chịu ức hiếp nhưng nương nương cũng không thể…” 

“Ta hỏi ngươi hoàng thượng vừa nói bắt ta đi làm gì?”. Tiểu cung nữ này lại chỉ biết khóc. Khóc làm cho bà cô đây loạn cả óc. 

“Bắt nương nương đi cầu thân. Nương nương không nhớ sao? Bây giờ người Ngõa Lặc chiếm phía Bắc nước ta, hoàng thượng cũng không còn cách nào khác, hoàng thượng cũng không nỡ rời nương nương.”, tiểu cung nữ lại tiếp tục khóc. 

“Nên phải mang phi tử của mình đi cầu thân?”, tôi tức giận. 

Tiểu cung nữ bị tôi doạ cho thất thần, đờ đẫn một lúc mới nói: “Nương nương sao vậy? Nương nương không phải mà phi tử mà.” 

“Ta là sao?”, tôi hỏi. Chẳng lẽ tôi lại là hoàng hậu? Kể cả hoàng hậu cũng đem đi hay sao? Tên hoàng đế này thật là bất lực. 

“Nương nương là công chúa, em gái ruột của đương kim hoàng thượng, Phú Vinh trưởng công chúa.”, tiểu cung nữ vừa khóc vừa nói. 

Lần này đến lượt tôi đờ người ra. “Công chúa? Tôi là công chúa? Thế sao lại gọi là nương nương? Choáng! Người ở đây đem công chúa cũng gọi nương nương sao?” 

Dưới sự giải thích của tùy nữ, cuối cùng tôi cũng hiểu được hoàn cảnh hiện tại của mình. Hoàng đế đẹp trai lúc nãy là anh trai của tôi, đương kim hoàng đế nước Chu. Còn tôi trưởng công chúa của Đại Chu – Phú Vinh công chúa. (Tên gì không gọi lại gọi là Phú Vinh). Phía Bắc nước Chu là nước Ngõa Lặc, rất hùng mạnh, năm ngoái thừa cơ hoàng đế mới lên ngôi đem quân đến chiếm mười thành phía Bắc nước Chu, còn điểm danh đòi công chúa nước Chu làm vợ bé của hoàng đế nước họ. Nói một cách hoa mĩ là “cầu thân”. 

Thực ra cầu thân đối với một người không có thành kiến dân tộc như tôi cũng chẳng có gì là phản cảm. Với lại trong những trường hợp như thế này, truyện thường phát triển theo chiều hướng: dị quốc có một hoàng đế vừa đẹp trai vừa cool đang đợi nữ nhân vật chính; đầu tiên là không đoái hoài gì đến nữ chính, sau đó là tò mò, cuối cùng là bị hấp dẫn, cho đến khi yêu sâu sắc công chúa dị quốc, vất bỏ cung tần mĩ nữ trong cung, chỉ yêu thương một mình nữ chính. Trong các tiểu thuyết tình cảm mười thì cũng có đến tám, chín phần như thế. Cho nên tôi bắt đầu lạc quan một cách mù quáng. Nhưng chưa kịp mặc sức tưởng tượng tương lai tốt đẹp thì đã bị dội một gáo nước lạnh: Tố Nhi nói hoàng đế của Ngõa Lặc năm nay đã gần năm mươi rồi. 

Điển hình của việc bò già thích gặm cỏ non. Mặc dù tôi chưa biết tuổi thực sự của “tôi” ở đây là bao nhiêu, nhưng nhìn hoàng đế anh trai chỉ hơn hai mươi tuổi thì bản thân có thể già đến mức nào đây? Trời ơi! Có đẹp trai đến mấy cũng chẳng để làm gì! Chẳng lẽ đây là nguyên nhân khiến Phú Vinh công chúa phải tự sát? 

Tôi muốn khóc rôi. Đinh tiểu tiên, đây mà gọi là báo ơn sao? Hay là ông muốn trêu tôi? 

“Công chúa ăn một chút đi!”, Tố Nhi nhẹ nhàng nói. Từ lúc biết thân phận mình là công chúa, tôi bắt bọn họ không được gọi nương nương, “Phú Vinh” càng không được (tôi thấy dị ứng với hai từ này), đành cho bọn họ gọi là công chúa 

Tôi lắc đầu. Bây giờ còn tâm trí đâu ăn cơm nữa. Nhìn đầu mình bị bao thành cái bánh chưng ở trong gương, thêm vào đó là gương mặt thanh tú, tôi thật không còn lòng dạ nào nữa. Trời ơi! Tôi thật sự là anh em ruột với tên hoàng đế đó sao? Tại sao hắn – một tên con trai – lại đẹp trai như thế còn tôi lại như là một quả táo xanh? Đinh tiểu tiên, cho dù ông bắt tôi đi làm vợ bé cũng phải cho tôi một ít vốn chứ? Chỉ dựa vào khuôn mặt chỉ thấy đáng yêu không thấy đẹp thế này thì tôi đi gây sự phá rối thế nào đươc!”. Tôi bất lực nằm bò ra bàn, nguyền rủa Đinh tiểu tiên lần thứ hai trăm hai mươi tám. 

Có điều tính cách của Phú Vinh công chúa này cũng mạnh mẽ thật. Vừa nghe đến việc mình phải đi cầu thân bèn giận dỗi đâm đầu vào cột. Cũng may mà cô ta chọn cách chết này, dù sao tôi cũng có lí do nói mình cái gì cũng không nhớ ra mà không có ai nghi ngờ. Tưởng tượng xem, đâm vào cái cột cứng như thế, có thể sống lại là a di đà Phật rồi. 

Vết thương trên đầu phải dưỡng đến một tháng mới lành. Hoàng đế anh trai cũng không tìm đến gây phiền phức gì. Tôi cũng nhân cơ hội này thông qua các cung nữ tìm hiểu hoàn cảnh lịch sử lúc bấy giờ. Một triều đại không hiểu là triều đại nào, thiên hạ bị phân làm hai: phía bắc là Ngõa lặc, phía nam là nước Chu. Đất nước tôi phải đi cầu thân là Ngõa Lặc. Nói một cách dễ nghe là vì tình hữu nghị của hai nước, thực ra là đem tôi đi bán để đổi lấy sự thái bình của Đại Chu. Làm công chúa quả thật không dễ! Xem ra tôi phải nghĩ cách thoát thân mới được. Bên ngoài có trời đất rộng lớn đang chờ đợi, có bao nhiêu anh chàng đẹp trai đang chờ đợi, khó khăn lắm mới có thể quay về quá khứ một lần, không phát sinh quan hệ với vài anh đẹp trai thì thật có lỗi với bản thân quá. 

Ở trong cung một thời gian sau tôi phát hiện tiểu thuyết đều là nói hươu nói vượn.Thoát khỏi thâm cung còn khó hơn cả với lên trời, đặc biệt là một công chúa đang chờ cầu thân lại từng tự sát như tôi. Đi đến chỗ nào cũng có một đoàn người theo sau, đến cả cơ hội đánh trộm một cái rắm cũng không có. Thêm vào đó là đường đi lối lại chằng chịt như mê cung, nếu cho tôi đường đường chính chính đi ra thì chưa chắc đã tìm được đường ra.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+