Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Công chúa cầu thân – Chương 09-10 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Mọi thứ như dừng lại, im ắng không một tiếng động. Bỗng nhiên từ trong hàng ngũ quan văn vang lên tiếng khóc như đứt gan đứt ruột: “Công chúa, lão thần bất tài để công chúa phải chịu sự sỉ nhục!”

Tôi quay đầu xem, một ông già bảy mươi tuổi quỳ dưới đất khóc, vừa khóc vừa đấm ngực rồi lại đập đầu xuống sàn.

Tôi chưa kịp định thần lại thì lại thêm cả một đám người nữa quỳ xuống. Các đại thần của Đại Chu ai ai cũng ngấn nước mắt còn phía dưới khán đài, binh sĩ cũng nhất loạt quỳ, động tác đều tăm tắp. Tôi đoán biểu diễn khai mạc Olympic 2008 cũng chỉ đều được đến thế là cùng.

Cả điện chỉ còn sứ đoàn Ngõa Lặc cùng hoàng đế anh trai và thái phi vẫn đứng nguyên còn lại đều quỳ xuống cùng tôi. Trên đài dưới đài chỉ có tiếng khóc ai oán.

Tôi biết mình bây giờ tuyệt đối không được ngồi không trố mắt ra nhìn mọi người như thế. Bây giờ không khí tốt như này bản thân cũng phải làm gì đó phối hợp với mọi người không thì phí. Khóc! Bắt buộc phải khóc! Tôi phải làm thế nào để khóc như hoa lê sau mưa mới được. Nhưng sao mà mình không khóc được thế này? Rõ ràng tâm trí đang sướng phát điên vì thoát khỏi cái cũi, chẳng có lí do để khóc. Phải tìm lí do!

Hu hu hu…, trong cung có nhiều đồ cổ như thế không biết bọn Tố nhi đã kịp thu dọn chưa? Mà giả có thu dọn rồi thì tôi cũng đâu mang được hết đống đồ nặng trịch ý chạy trốn. Hu hu hu… Cả đống tiền chứ ít gì! Thẩm lão đầu bây giờ ở đâu? Có khi nào tin nhầm người không?

Nhỡ đâu ông ta chẳng giúp được gì thì sao? Tôi có trốn được không? Giả dụ không chạy trốn được thì phải lấy tên hoàng đế già sọm kia thật sao? Liệu ông ta có đẹp trai như tam hoàng tử ? Hu hu hu…, sao không cho tôi ăn cơm? Có biết lúc này tôi đang đói lắm không? Hu hu hu.. ngay cả nước cũng không được uống một giọt. Hu hu hu.. cài mũ này sao mà nặng thế không biết. Cả quần áo nữa, dầy thế này, nặng thế này đè bẹp người ta rồi còn đâu. Đinh tiểu tiên, đồ không có lương tâm, dám đày đọa tôi thế này đây……hu hu hu…..

Nước mắt cuối cùng cũng rơi như nước Trường Giang làm ướt cả một khoảnh sàn nơi tôi quỳ.

( Tác giả: Phùng Trần Sở Dương, đúng là cái đồ không biết xấu hổ, hơi bị khoa trương rồi đấy)
Cuối cùng, khi tôi đang tính xem mình diễn giỏi thế này thì lúc về hiện tại nên đi làm đạo diễn hay diễn viên thì nghe tiếng lễ quan: “Lễ bế! Mời công chúa khởi hành…”

Trời! Cuối cùng cũng kết thúc. Tôi cố đứng dậy mà quần áo nặng quá, phải có Tố nhi và một cung nữ nữa đỡ mới đứng dậy nổi. Người ngoài nhìn vào chắc tưởng công chúa vẫn chưa hết đau buồn. Hí Hí!!!

Tố nhi cùng Hoàn Nguyệt dìu tôi xuống đài đi ra xa giá, đi ngang qua chỗ tam hoàng tử, tôi ngó trộm vẻ mặt nửa cười nửa không của hắn. Haiz, không biết trên đường đi sẽ thế nào đây? Tên này có khi nào dễ dàng bỏ qua cho tôi?

Tam hoàng tử đích thân đỡ tôi lên xa giá khiến tôi sướng run người.

(Phùng Trần Sở Dương: cái đồ tác giả vô tâm, người ta run vì sợ chứ sướng cái gì mà sướng.)

“Diễn kịch rất đạt, Phúc Vinh công chúa.” hắn nói nhỏ vào tai tôi.

“Hi hi! Hi hi! Quá khen, quá khen.” tôi cười.

“Đau buồn đến mức này rồi mà tay cũng không quên giữ chặt ngọc như ý.” hắn cười khẽ.

Tôi lúc này mới nhìn xuống tay mình, chẹp, ngọc như ý chưa hề dời tay. Mặt tôi phút chốc đỏ bừng. Haiz, bản tính tham lam khiến tôi cầm ngọc như ý một cách vô thức. Để tránh phải nghe tên kia móc mói thêm điều gì tôi vội vàng trèo lên xe kiệu.

Gọi là xe kiệu vì nó vừa giống xe lại vừa giống kiệu. Xe bốn ngựa kéo, khoang xe làm giống như kiệu, không những thế còn phân làm hai gian. Gian bé bên ngoài giống như cửa vào một căn hộ còn bên trong là nơi tôi ngồi. Không gian không bé, khoảng 2m rộng 3 m dài. Bên không không chỉ phủ một lớp thảm dầy, gối tựa còn có bàn bé…Tóm lại có vẻ giống một căn phòng ngủ đơn giản.

Cái xe này mà so với hiện đại thì phải tương đương với một cái máy bay cỡ nhỏ hay ít nhất cũng là Rolls-Royce.

Xe bắt đầu rung chuyển, chắc là xuất phát rồi. Tôi vừa đặt mông xuống thì Tố nhi và Hoàn Nguyệt cũng tiến vào, nhìn dáng vẻ của tôi tưởng lại xảy ra chuyện gì bèn vội vàng quỳ xuống xem.

“Nước! Thức ăn!” Tôi thều thào, “Với cả bóc bộ da trên người tôi xuống, bí thở chết mất.”

Tố nhi vội rót trà rồi lấy điểm tâm đưa cho tôi, nói: “Công chúa, chịu khó ăn tạm trước cái này.”

Tôi uống một mạch hết cốc trà rồi nghiến ngấu chỗ bánh quế. Hai người bọn bọ thì giúp tôi tẩy trang. Lễ phục vừa cởi ra, người lập tức thấy nhẹ như chim.

Đội xe ra khỏi cung, đi qua đường phố. Bên ngoài ồn ào kinh khủng. Nhìn qua hai bên cửa sổ, trong số người dân đang quỳ hai bên đường có rất nhiều người đang khóc. Tôi chợt nghĩ hoàng đế anh trai gả tôi đến Ngõa Lặc không chỉ để tỏ ra yếu thế hơn mà còn là kế kích động lòng dân. Không khó để thấy biểu hiện của văn võ báquan lúc nãy và của cả người dân bây giờ với sự ra đi của tôi không hề làm họ nhụt chí mà còn làm họ có thêm ý chí, lý do để phấn đấu.

Năm năm, năm năm sau, có thể những lời của hoàng đế anh trai sẽ biến thành hiện thực. Tôi giật mình không biết mình nghĩ nhiều thế này làm gì? Tất cả những thứ nàychẳng có gì liênquan tới Phùng Trần Sở Dương. Trân trọng sinh mệnh, rời ra cung đình mới là thượng sách.

Trong thành nội, tốc độ của đoàn xe không nhanh phải đi mất gần một tiếng mới ra khỏi cổng bắc rồi nhập vào hai nghìn kỵ binh Ngõa Lặc đ

óng quân ngoài thành.

Thẩm lão đầu, không biết ông lão này ở đâu? Trong đoàn xe này hay là đi theo sau?

Buổi trưa đoàn xe không cắm trại nghỉ ngơi mà chỉ dừng phút chốc rồi lại lên đường. Ở điểm này, cổ đại chẳng tốt chút nào. Giao thông

không phát triển, đi ngày đi đêm mà phải một tháng sau mới tới Ngõa Lặc.

Gần tối, Tố nhi từ ngoài vào, thấy bên cạnh tôi chỉ còn Hoàn Nguyệt liền lấy ra một phong thư: “Công chúa, Thẩm thị vệ cho người mang

tới.”

Thẩm lão đầu? Vừa mới nghĩ đến ông ta xong. Tôi cầm lấy thư, bên ngoài không có gì ngoài dấu niêm phong bằng xi. Vừa mở ra đã thấy

mười mấy chữ thưa thớt, tôi nhìn vào. Mẹ ơi, chẳng có chữ nào mình biết?

Thẩm lão đầu, cố tình chơi tôi hả? Không nói gì lệ rơi khắp mặt…

“Công chúa?” Hoàn Nguyện gọi khẽ, Tố nhi cũng nhìn tôi ngạc nhiên.

Tôi định thần lại, tay vẫn cầm bức thư. Trong thư viết những gì, không biết có quan trọng không? Tôi nhìn qua Tố nhi và Hoàn Nguyệt,

không biết ai trong hai người thân thiết với Phúc Vinh hơn? Bây giờ muốn biết thư viết gì chỉ có cách trông cậy họ. Nhưng tôi nên tin tưởng

ai? Còn nữa, làm sao để giấu việc mình không biết chữ?

Tính toán một lúc mới nghĩ ra kế. Tố nhi cùng Hoàn Nguyệt đang chằm chằm nhìn thì tôi đưa thư cho Tố nhi. Tố nhi xem xong lập tức thất sắc, thất thanh nói: “Công chúa!”

Tôi gật gật đầu mà bụng tò mò không biết thư viết gì. Hoàn Nguyệt ở bên cạnh không hiểu mọi chuyện ra làm sao. Tôi nhìn sang rồi bảo Tố

nhi: “Đọc cho Hoàn Nguyệt nghe!”

Tố nhi lúc này đã bình tĩnh lại, nhìn Hoàn Nguyệt một cái rồi nói với tôi: “Nô tì vô phép.” Rồi đọc nhỏ: “Nha đầu, hoàng thượng có vẻ phát

giác ra sự việc, ta không rời ra được, đã thông báo mọi người sẽ có một chàng trai tên Nam Cung Việt thay ta đến cứu ngươi. Ngươi tự mình

chuẩn bị cho tốt.”

Thẩm lão đầu, ông có đùa không? Nam Cung Việt, lại chui đâu ra một Nam Cung Việt? Mà cũng không nói rõ thời gian, người như thế nào

thì tôi chuẩn bị cái gì?

Tố nhi đọc xong, tay cầm thư vẫn còn run run, Hoàn Nguyệt thì mặt trắng bệch. Hai người họ cùng nhìn nhau rồi đồng thời quỳ xuống: “Xin

công chúa thương lấy bọn nô tì.”

“Sao?” Lời của bọn họ làm tôi không hiểu. Tôi còn không biết tìm ai thương mình đây, hai người lại sao nữa?

Tố nhi hai tay chống xuống sàn, vừa đập đầu vừa khóc: “Công chủ mà mất tích thì mạng của nô tì cũng chẳng còn. Xin công chúa vì chúng

nô tì đã hết lòng phục vụ mà thương lấy chúng nô tì. Xin đừng có ý định chạy trốn.”

“Xin công chúa thương chúng nô tì.” Hoàn Nguyệt cũng không ngừng khóc và đập đầu.

“Thế này là sao?”, tôi cuống nói: “Đều đứng hết dậy, đừng nói ta trốn được hay không cũng chưa thể chắc chắn, kể cả trốn được thì ta có

thể bỏ rơi hai người không? Nếu đi ta tự nhiên sẽ đem hai người đi cùng.” Tôi dỗ dành. Bây giờ cũng chỉ có cách dỗ bọn họ, không thể để tin

tức lộ ra.

Tố nhi và Hoàn Nguyệt nước mắt lưng tròng ngẩng đầu nhìn, nét mặt không dám tin: “Công chúa nói thật?”

“Đồ ngốc! Đương nhiên là thật. Ta nói dối hai người khi nào? Phúc Vinh xin thề nhất định không bỏ rơi hai người.” Tôi thề mà lòng thầm

nhủ Chúa ơi, đấy là Phúc Vinh thề chứ không phải Phùng Trần Sở Dương, có trách cũng đừng trách con.

Tố nhi và Hoàn Nguyệt sụt sùi cười, xem ra cả hai người đều không chịu đi Ngõa Lặc. Tôi nghĩ không biết Nam Cung Việt có làm được trò

trống gì không chỉ sợ đến lúc đấy bà đây vẫn phải tự lực cánh sinh. Đem theo hai người? Tôi mà đem theo thì chẳng thà đem theo luôn “ba

mươi sáu kế”, rồi đường đường chính chính đi gặp tam hoàng tử mở bữa tiệc tạm biệt cho rồi. Đúng là nằm mơ!

Nhìn vẻ mặt cảm động của hai người họ tôi thấy thật tội lỗi. Xin lỗi! Cũng không thể trách tôi được, không phải do tôi ích kỷ mà ai chẳng

muốn mình sống sung sướng.

Hộ vệ, thị nữ, ca tần thêm cả đội nghênh thân của Ngõa Lặc tổng cộng ba nghìn người đi trên đường thành hàng dài mấy dặm. Đến tối đoàn

xe đã cách đô thành năm, sáu mươi dặm.

Trời đã muộn, đoàn xe cắm trại cạnh sông nghỉ qua đêm. Tôi ăn tối trong lều của mình rồi đuổi Tố nhi ra ngoài, định chuẩn bị xếp đồ đạc.

Mũ phượng chiếm diện tích quá, làm thế nào cho nó bẹp xuống để còn nhét dưới đáy túi đây? Túi đồ không được to quá mà cũng không

được nặng quá để đến lúc trốn không bị vướng víu. Nhưng nhìn cả đống vàng bạc châu báu tôi chẳng nỡ bỏ cái nào. Đang chần chừ cầm lên

đặt xuống thì nghe thấy tiếng cười sau lưng, tôi quay lại nhìn. Lại là tên tam hoàng tử. Hắn không biết thế nào là tránh mặt sao?

“Sao anh vào mà cũng không thông báo trước một câu?” tôi tức giận.

Tên đó nhíu mày: “Hử?”

Tôi lập tức nhớ ra tình cảnh của mình. Bây giờ có chọi với anh cũng không thể chọi với hắn. Mạng của mình đang nằm trong tay hắn.

“Hi hi”, tôi lập tức đổi giọng, cười gian manh. “Báo trước một câu để tôi còn ra cửa đón tiếp chứ.”

Có lẽ do tôi đổi giọng nhanh quá, tên đấy nhất thời ngẩn người ra rồi ngay sau đó cười khinh thường. Hắn đi tới ngồi cạnh tôi. Tôi lập tức

ngồi dịch về phía sau nhưng lại bị tên này kéo lại, xắn tay áo lên, kiểm tra vết thủ cung trên tay tôi.

Dưới ánh đèn, dấu thủ cung càng thêm đỏ thắm.

“Làm gì? Anh muốn gì?”

Hắn không thèm để ý đến tôi, đột nhiên đưa tay định lau dấu thủ cung làm tôi vội vàng dùng tay che đi. “Làm cái gì thế? Lau mất rồi anh có

chịu trách nhiệm không?”

Tôi còn lâu mới tin cái trò thủ cung này, chẳng có chút căn cứ khoa học nào. Do đó càng phải để ý nó, ít nhất là trước khi tôi chạy trốn không

thể để nó biến mất.

Tên đó cười: ” Dấu thủ cung của gái trinh lau không sạch được. Nhưng tôi có cách làm nó biến mất. Tin không?”

Tôi rùng mình, da gà nổi khắp người.

“Tin, tôi tin.” Tôi vội vã nói.

Hắn không mói móc lời tôi mà rất tự nhiên gối đầu lên tay nằm xuống thảm, chẳng có vẻ gì là khách khí làm tôi bối rối không biết nên làm sao.

Rồi đột nhiên hắn nói một câu không ra đầu cũng chẳng ra đuôi: “Bên ngoài trời rất tối.”

Tôi sững người. Một đứa ngốc cũng biết trời tối rồi, hắn lại nghĩ cái gì thế?

“Quanh đây đều là núi, nếu như nửa đêm chạy ra ngoài chỉ sợ rằng chưa kịp hiểu ra chuyện gì đã nằm trong bụng dã thú rồi.” Hắn vừa dứt

lời thì có tiếng sói gầm từ ngoài vọng vào. Tôi giật mình. Phối hợp ăn ý thật đấy!

Tôi liếc hắn, không tin tên này đến chỉ để nói mấy câu không ăn nhập gì với nhau. Hay là đến để cảnh cáo? Ý thật của hắn chỉ sợ là: Phúc

Vinh, cô ngoan ngoãn ngồi im một chỗ, bên ngoài toàn người của tôi, đừng có ý định chạy trốn.

Tiếc rằng bà đây từ nhỏ đã không sợ trời, không sợ đất. Nhưng buổi sáng tôi mới nhận được thư của Thẩm lão đầu, trời vừa tối hắn đã đến

cảnh cáo tôi. Có khi nào lại ngẫu nhiên trùng hợp thế? Hay là hắn biết cái gì rồi?

Rồi lại nghĩ, tối qua hắn đột nhập vào cung là vì cái gì? Hắn nói rồi, nếu phải giết tôi thì không cần hắn phải đích thân ra tay, nhưng chẳng lẽ

“hái” tôi thì cần tự mình làm ? Bọn họ bao nhiêu người thế mà chỉ có mình hắn là gà trống? Mà sao có chuyện này được. Vậy thì mục đích

tối qua tuyệt đối không như những gì hắn nói. Rốt cục là vì sao?

Có khi nào có nội gián Ngõa Lặc trong đám cung nữ của tôi. Phúc VInh công chúa sau khi đập đầu vào cột có phần khác trước. Tên này

nghe thấy tin bèn tự mình đến kiểm tra xem công chúa tôi có phải hàng giả không? Cũng không đúng, nếu vậy cũng đâu cần phải đích thân l

àm.

Nhất thời không nghĩ ra nhưng có một điều có thể khẳng định là quanh tôi có nội gián. Nội gián liệu là ai đây? Tố nhi? Hoàn Nguyệt? Hay

một ai khác?

Tên này thấy tôi im lặng, đột nhiên vươn tay kéo tôi một phát. Chẳng hề phòng bị, tôi lập tức ngã lên ngực hắn, làm hắn khó chịu nói:

“Không ngờ cô cũng nặng đấy.”

Tôi chỉ tiếc mình không nặng thêm chút nữa, đặt mông ngồi xuống cho hắn chết dí luôn.

Nghiêng đầu qua thì mặt hắn ở trước mắt làm tôi có phần không tự nhiên. Tôi chống tay cố bò dậy, vừa dùng lực thì nghe tiếng kêu, cúi đầu

nhìn hóa ra mình vội vàng không để ý đã chống tay vào bụng ai đó.

Hắn nghiến răng lại kéo tôi xuống lần nữa. Chớp mắt đã lật tôi xuống dưới. Lần này tình hình càng tồi tệ, thành ra tôi ở dưới, hắn ở trên,

không những thế trọng lượng của cả người hắn đều đè lên người tôi.

Tôi chỉ thấy khó thở, bụng bị đè rất khó chịu. Tôi cố hết sức hít vào nhưng hít mãi mà chẳng được tí không khí nào, càng thêm bực mình,

chửi: “Đồ khốn nạn, ngồi dậy, đè bẹp tôi rồi.”

Hắn không thèm động đậy. Tôi hối hận mình ăn tối qua nhiều, bị hắn đè cho một phát thấy thức ăn như muốn trào lên miệng.

“Cái…tư thế… anh không… cảm thấy… tình cảm quá sao?” Tôi hỏi một cách đứt quãng. Hắn nhìn tôi như thể tôi khó chịu là điều rất đáng

vui.

“Có gì… từ từ nói…bà…. tôi nhận thua rồi.” Hết rồi, hết rồi, không ngờ Phùng Trần Sở Dương lại có ngày chết vì bị người khác đè.

Hắn hơi nhấc người lên khiến tôi hít thở dễ hơn. Tôi vừa tranh thủ hít lấy không khí vừa vòng tay chắn trước ngực, tạo khoảng cách giữa hai

người, đầu gối thì co lên, thúc mạnh lên phía trên.

Tên này phản ứng công nhận nhanh. Người nghiêng qua một bên, kịp thời tránh khỏi chiêu đoạn tự tuyệt tông của tôi, sau đó dùng chân đè

chặt chân tôi, chỉ dùng một cánh tay mà giữ tôi chặt cứng, muốn động đậy cũng không được.

Thật vô lý! Đây đúng là yếu điểm của con gái. Thiên sinh sức lực đã yếu hơn người ta làm tôi tức muốn chết.

“Cô to gan thật” tên này không âm không dương nói.

“Hứ”. Tôi cười, “Tam hoàng tử cũng to gan không kém, dám ba lần bảy lượt trêu ghẹo mẫu phi. Đừng tưởng tôi nằm trong tay anh thì tôi sẽ

sợ anh. Mọi người cũng giữ thể diện cho nhau. Chúng ta sau này còn gặp mặt nhiều, tam hoàng tử hà tất phải làm vậy.”

Hừ! Đừng tưởng bà nhường hai lần tức là dễ bắt nạt nhé.

“Nếu tôi không giữ thì sao?”

“Vậy thì anh muốn thế nào? Giết tôi? Tam hoàng tử đi đón dâu, đến nửa đường cô dâu đột tử. Phụ vương của anh chắc cũng chẳng tin

nổi.”

“Tôi đương nhiên không giết cô.” Tam hoàng tử lướt tay qua mặt tôi xuống cổ rồi tiếp tục lần xuống dưới, không có vẻ gì muốn dừng lại.

“Lại muốn phá trinh?”, tôi cười nhạt, “Chẳng lẽ tam hoàng tử chỉ có thủ đoạn thôi sao?”. Tôi giơ cánh tay lên chỉ vào dấu thủ cung, “Đừng

quên tôi còn cái này. Nó mà biến mất, chờ đến Phồn Đô, hoàng đế mà hỏi thì tôi là thân con gái, lại không có chủ kiến chẳng dám chắc sẽ nói ra những chuyện gì. Đến lúc ấy sợ rằng lão hoàng đế….”

Tam hoàng tử nghe tôi nói xong đột nhiên cười ra tiếng, một lúc sau mới dừng lại được, thì thầm vào tai tôi: “Cô tưởng cái đấy dễ biến mất

lắm sao?” Nói rồi tay lần vào áo trong của tôi. Tôi chỉ thấy phía trước ngực hơi chật, chưa kịp phản ứng gì thì môi của hắn đã lại gần…

Tên khốn kiếp! Dám ăn đậu phụ của bà đây. Bà quay về quá khứ là để ăn đậu phụ của giai đẹp, không ngờ chưa kịp động đến thì đậu phụ

của chính mình bị bán đi trước.

“Đừng động đậy. Không ai nói với cô rằng khi ở dưới đàn ông thì không được động đậy lung tung sao?” hắn khàn tiếng nói.

Hình như đúng là có người đã từng nói vậy. Tôi tức giận nhìn nhưng tên này coi như không thấy, cố tình cúi đầu xuống định hôn tiếp. Tôi vội

vàng quay mặt đi, làm cái hôn rơi vào má. Đôi môi mềm mại thuận theo cổ từ từ đi xuống phía dưới như muốn xuống hội tụ với bàn tay đang

đang để ở ngực tôi của hắn.

“Người đâu?” Tôi gào thét.

Hắn không có động tĩnh gì.

“Cút đi! Khốn nạn!”, tôi chửi.

Hắn vẫn không thèm để ý đến tôi.

“Chúng ta có gì từ từ nói được không?” tôi cố kiềm chế sự hoảng loạn. Tay của hắn không biết chạm vào chỗ nào mà tôi chỉ thấy toàn thân

mềm nhũn, không còn chút sức lực.

“Chúng ta đều là người thông minh, hi hi, đừng làm thế. Tôi sai rồi, tôi sai rồi không được sao?”

Tên đó không nói gì chỉ ngẩng đầu nhìn tôi nửa cười nửa không, luồn tay ra sau lưng, nhấc người tôi lên khỏi thảm rồi lại vùi đầu xuống ngực

tôi tiếp tục hôn.

Ăn hiếp người quá đáng! Hổ không ra uy ngươi tưởng ta là mèo hen à? Tôi vòng hai chân kẹp chặt eo hắn, hai tay dùng hết sức ấn mặt hắn v

ào ngực mình.

Bà đây làm thế cho ngươi ngạt thở chết luôn.

Hắn không ngờ tôi có phản ứng thế này, muốn ngẩng đầu lên nhưng bị tay tôi giữ chặt, đôi tay vốn đặt ở mé người tôi cố hết sức mới rút ra

được, mặt thì đỏ bừng bừng, có phần tức giận.

“Cô là cái thể loại công chúa gì thế?” hắn giận giữ.

“Còn anh là cái loại hoàng tử gì?” tôi quát lại.

Lúc này mặt hắn đã đổi sang vẻ càn quấy mọi khi, nhìn tôi chằm chằm rồi đột nhiên cười, tay lại vươn về phía người tôi. Tôi sợ hãi, muốn dù

ng lại chiêu cũ nhưng hắn đã rút kinh nghiệm, lên gân làm cổ cứng như cái cột, làm tôi níu mãi mà không được. Tôi hốt hoảng hai tay ôm lấy

cổ hắn, chân càng quắp chặt eo, cả người dính vào người hắn không để lại một khe hở.

Lần này tay ngươi hết cách ăn đậu phụ của bà rồi nhé! Tôi thầm nhủ.

Hắn thấy tôi giở trò đó, bèn hai tay chống đất, nửa quỳ nửa bò. Nhưng tôi vẫn bám chặt, bà hôm nay cho ngươi cả cái lưng còn phía trước,

nói gì thì nói cũng không thể cho ngươi ăn đậu phụ, lợi dụng nữa.

Hắn lấy tay định gỡ cánh tay tôi nhưng tôi càng ôm chặt, đến cả đầu cũng dính vào một bên đầu hắn, làm hắn muốn hôn cũng chẳng hôn

được.

“Chưa thấy ai ương bướng như cô.” hắn có phần dở khóc dở cười

“Chưa thấy ai vô lại như anh.” Tôi nói, cứ như thế này câu giờ cũng được rồi.

Hắn đứng hẳn dậy. Tôi giống như con chuột vẫn bám chắc không dời tay chân. Hắn lắc lắc nhưng tôi không động đậy.

“Buông tay”

“Không! Chết cũng không buông. Trừ phi anh hứa sẽ không làm thế này nữa.”, tôi đáp. Bà từ trước đến giờ chưa nhẫn nhịn thế này bao giờ.

Hôm nay nhịn như thế là đủ rồi.

“Thật không chịu buông?” giọng nói của hắn có phần uy hiếp.

“Đầu có thể rơi, máu có thể chảy, đậu phụ không thể mất.” Tôi gào. Xem ai sợ ai nào? Nhất quyết không buông đấy, xem ngươi làm gì được.

“Đậu phụ?”

“A! Danh tiết.” tôi sửa lại.

“Được.”Hắn lùi hai bước, tay dang ngang như chữ đại, cằm cúi xuống, nhắm đôi mắt hoa đào.

“Anh làm gì?” tôi sợ hãi. Cái tên này lại nghĩ ra trò quỷ gì nữa? Hắn ta không đáp, chỉ mỉm cười rồi đột nhiên ngã xuống trước. Tôi chỉ thấy

thân mình hướng về phía sau rồi tiếp đó đau điếng.

“A!” Tôi thảm thiết hét, cũng chẳng thèm để ý gì nữa, tay chân lập tức buông ra. Tôi sắp nôn ra máu rồi. Tôi chắc chắn sắp nôn ra máu rồi.

Tôi dùng tay xoa xoa eo. Xong rôi! Sống lưng quả này gãy làm đôi rồi.

Hắn trườn từ trên người tôi xuống, chống tay nằm cạnh nhìn tôi cười cợt. Tôi vừa lườm vừa rên rỉ. Hắn dần nghiêm mặt hỏi: “Đau lắm à?”

Tôi lườm, nói: “Anh tự mình thử xem. Đồ dở hơi! Đương nhiên đau rồi! Ấy da! Đau chết mất thôi!”

Tên này đứng dậy bế tôi lên. “Làm cái gì nữa? Đồ khốn kiếp! Lại định đập chết tôi à?”

Hắn không nói gì chỉ ôm tôi rồi ngã về phía sau. Lần này tôi ngã lên người hắn, chạm vào vết thương lúc nãy đau điếng. Đấm hắn một cái tôi quát: “Anh bệnh à? Óc bã đậu!”

Hắn lần này không có phản ứng gì. Hỏng rồi? Hay là ngã đập vào đầu thành đồ ngốc rồi? Tôi tò mò nhìn nhưng lại thấy nét dịu dàng chưa

từng có trên mặt hắn.

“Tôi tên Thừa Đức, còn cô?”, hắn dịu dàng hỏi.

Thừa Đức? Sơn trại nghỉ mát Thừa Đức. (Trung Quốc có một trang trại tránh nóng tên Thừa Đức – ND)

“Sơn trại nghỉ mát!” tôi thuận miệng nói.

Tam hoàng tử ngạc nhiên: “Sơn trại nghỉ mát?”

“He he! Tôi là Phúc Vinh, anh không nhớ sao? Hay là ngã xong đầu óc có vấn đề rồi?” vừa nói vừa giơ tay ra sờ vào trán hắn.

Hắn nét mặt lạnh lùng, nghiêng đầu tránh bàn tay tôi. Tôi mất hứng, bĩu bĩu môi rồi không thèm nói gì nữa. Hắn cũng chẳng đáp lời, im lặng

nằm cạnh. Tôi nghĩ cứ nằm thế này không không phải cách tốt, cho đến lúc tôi chạy trốn chắc chẳng thiếu sự tra tấn của tên này. Tốt nhất

bây giờ nói thẳng mọi chuyện.

“E hèm!” Tôi hắng giọng nói: “Tôi tuy không thông minh nhưng cũng không đến nỗi là họ hàng của Trư Bát Giới, chúng ta người ngay

không nói chuyện ngầm. Có chuyện gì cứ nói thẳng ra, cứ đi đường vòng thế này làm gì?”

Hắn tò mò: “Họ hàng của Trư Bát Giới là ai?”

“Không là ai. Chỉ là một tên ngốc ở kinh đô tôi.” Tôi nói không lấy gì làm hứng khởi. “Anh rốt cục muốn gì? Cứ nói thẳng ra biết đâu tôi lại

hợp tác.”

Hắn chống người dậy, quay sang nhìn tôi. Tôi ương bướng mắt đối mắt. Tôi không tin anh ta tiếp cận mình chỉ để trêu ghẹo, chắc chắn còn lý

do khác không thể nói ra.

Tôi đang mong chờ “sơn trại nghỉ mát” khai báo, không ngờ mình ngây thơ quá, hắn chỉ nhìn tôi một lúc, đến rắm cũng không đánh rồi lại

nằm xuống. Tôi bực mình, coi hắn như không khí, bò dậy, trèo lên giường giở chăn ra định đi ngủ. “Sơn trại nghỉ mát” cũng đứng dậy theo.

“Anh tốt nhất đừng có đến gần. Tôi biết cắn người đấy.” , tôi bực tức.

“Sơn trại nghỉ mát” chỉ cười, chỉnh đốn lại y phục rồi đi ra ngoài. Tôi thầm nghĩ yêu quái cuối cũng cũng đi, không ngờ trước khi ra khỏi cửa

hắn đứng lại, quay người. Đừng! Xin đừng quay lại nữa! Nhìn đôi mắt hoa đào như đang phát quang của hắn tôi ôm chặt lấy chăn một cách

vô thức.

“Sơn trại nghỉ mát” nói: “Tôi phát hiện lần nghênh thân này không vô vị như mình tưởng. Công chúa của tôi, ngủ đi. Tối đứng có đạp chăn

nhé. Gọi thị nữ của cô vào ngủ cùng tốt hơn.”

Mãi mới có một câu nghe tạm tạm. “Cám ơn, ngủ ngon.” Tôi đáp.

“Tối mai tôi lại đến thăm cô.” “Sơn trại nghỉ mát” nháy mắt cười rồi bước ra ngoài.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng lại thấy có gì không ổn. Hắn vừa nói gì? Tối mai lại đến nữa? Tôi không biết mình nên khóc hay nên cười.

Trời ơi! Đất ơi! Các người đúng là không có mắt! Tôi cúi đầu nhìn những vệt đỏ đỏ trên ngực, thấy mặt nóng bừng. Không được, tôi không

thể chờ đến lúc Nam Cung Việt đến cứu, phải tự cứu mình thôi. Nghĩ rồi tôi mò dậy, sắp xếp lại những bảo bối đang vương đầy trên bàn, cho

hết vào túi rồi lại lấy một ít vàng để vào trong người. Lúc cần thiết, mạng sống vẫn quan trọng, tiền dù sao cũng chỉ là vật ngoài thân.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+