Trang chủ » Thế giới truyện » Văn hóa - Xã hội

Công ty – Chương 19 + 20 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Kỳ 19. HOÀNG ANH – GIÓ TRÊN SÔNG (TIẾP THEO)

Mấy ngày sau đó, tôi giữ liên hệ mật thiết hơn với Lim. Có một buổi tối, Lim gọi tôi chạy hộc tốc đến quán bar. Nhưng hình như cô nhóc ấy nhìn nhầm người, không tìm ra đúng thủ phạm. Qua những gì chị Trâm nói ra, tôi ngờ ngợ kẻ ra tay đập đầu Nguyên là một người mà gia đình họ quen biết, một thế lực ghê gớm nào đó mà chính bản thân họ ngần ngại không thể gọi tên. Thậm chí, ngay cả ngờ vực để báo nhà chức trách, họ cũng không dám. Không sao, từ từ, tôi sẽ lần ra manh mối. Một khi biết điểm yếu của gia đình CD Nguyên, tôi sẽ chi phối được bà chị đáng căm ghét nọ. 

Chiếc xe hơi của CD Nguyên rẽ sang một con đường nhỏ rợp bóng cây xanh. Anh ngoảnh sang, lên tiếng, cắt đứt dòng chảy những ý nghĩ miên man trong đầu tôi: 

– Em mệt ư? Hay em căng thẳng phác thảo kế hoạch cái job hội nghị khách hàng đột xuất cho J&P mà Peter Yeo vừa giao phó? 

– Em muốn làm thật tốt cái job này – Tôi vin ngay vào câu nói của anh -Ngoài khoản tiền khá lớn mà Red Sun thu được, đây còn là cơ hội thử thách với những người trẻ như em. Em tin nhân viên các bộ phận Red Sun sẽ vào việc ổn hết. Em nghĩ, trước tiên là phải có một phác thảo gây hứng khởi, sau đó mọi việc sẽ vận hành tốt. 

– Em hãy làm việc trực tiếp trước với bên copywriter của phòng thiết hế và sáng tạo. Họ sẽ đưa ra nhiều ý tưởng đấy. Và dựa vào đó, em có thể chọn lọc lại, tìm ra phương án tốt nhất. Mà như thế, lại đỡ phải suy nghĩ quá nhiều! – Trong giọng CD Nguyên, có sự quan tâm và lo lắng cho tôi thật sự. 

– Vâng, em sẽ làm theo lời anh dặn! – Tôi đáp ngoan ngoãn. Thật ra, tôi đã nghĩ tới điều đó ngay từ khi nhận job theo lệnh của Peter Yeo. 

– Em biết đấy, Ms. Bảo đang mất dần tín nhiệm ở công ty. Em sẽ là lựa chọn số một cho sự thay thế. Chị ta từng có quan hệ mật thiết với Mr. Yeo. Nhưng điều đó không cứu vãn được gì. Năng lực thật sự luôn vượt trội lên so với những mưu mô, dù rất được tính toán kỹ. 

– Các nhân viên phòng Sales như em luôn coi trọng Ms. Bảo! – Tôi khôn khéo. 

CD Nguyên gật gù, bỗng đề cập một cái tên tôi không muốn nghe lúc này: 

– À, em hãy gặp Lim. Cô nhóc là bạn thân của em, phải không? Cô ta cư xử hơi ngốc nghếch, nhưng nhiều ý tưởng của cô nhóc đáng giá ngàn vàng. Một dịp nào đó, anh sẽ nói chuyện nhiều hơn với cô bé sinh viên nít ranh buồn cười ấy! 

Tim tôi đập nhanh trong lồng ngực. Không thể để cho điều ấy xảy ra được. Đầu móng tay tôi cấu mạnh vào nệm ghế xe. Hít mạnh một hơi dài, tôi nói nhanh: 

– Em sẽ gặp Lim. Nhưng không chắc cô ấy giúp được em đâu. Dạo này Lim rất bận rộn bài vở trên trường. Chưa kể cô ấy đang có người yêu. Một mối tình sôi động… 

– Yêu? Cô nhóc ấy mà biết yêu sao? – CD Nguyên có vẻ chú ý chuyện này. 

– Tại sao anh ngạc nhiên về điều ấy? Lim học thiết kế, môi trường sáng tạo là nơi rất dễ nảy sinh các quan hệ phóng khoáng – Tôi bịa đặt không còn chớp mắt. Câu chuyện tôi dựng ra thật hay ho – Hôm rồi, em ghé bar nơi Lim chơi nhạc, em thấy cô ấy ra về với một chàng trai có bộ dạng kỳ quặc. Họ ôm nhau trên xe máy, chạy ngoằn ngoèo trong bóng tối như những người say rượu và dùng thuốc kích thích. 

– Ý em nói họ qua đêm cùng nhau ư? – Anh thoáng cau mày khó chịu. 

– Tại sao lại không chứ? – Tôi lấy giọng bình thản. Nhưng, khi nói ra điều ấy, hình ảnh tôi chuếnh choáng say rượu và ngã xuống cái giường trải nệm lông chim của Peter Yeo đột nhiên ập về. Lòng tay tôi toát mồ hôi lạnh. Tôi kinh hãi chính mình. 

– Không quan tâm đến người ngoài nữa. Nào, bây giờ em muốn chúng ta đi ăn mừng anh hồi phục sức khoẻ ở đâu? Chỗ nào yên tĩnh và các món ngon một chút. Đã lâu, theo lệnh bác sĩ, anh toàn ăn những thứ chán ngắt – CD Nguyên mỉm cười, cho tôi quyền lựa chọn. 

Tôi thử nói tên nhà hàng trên tầng thượng của trung tâm thương mại, nơi Peter Yeo đã dẫn tôi đến. Đó là nơi sang trọng duy nhất mà tôi từng đặt chân vào. CD Nguyên vẫn chăm chú con đường phía trước, hơi nhún vai: 

– Chỗ ấy bình dân quá. Chỉ dành cho những dịp gặp gỡ hay tiếp khách bình thường thôi. Anh muốn chúng ta được hít thở không khí trong lành một chút, nhất là sau khi bị nhốt cả ngày trong những cái hộp văn phòng. Em có thích ăn ở nhà hàng nổi trên tàu chứ? Tàu sẽ chạy ra sông ngoại ô, ta có thể hứng chút gió mát. 

Tôi gật nhẹ. CD Nguyên gọi điện thoại đến nhà hàng đặt bàn. Tôi mỉm cười sung sướng. Phải chăng ước mơ bước lên cao, cao hơn đang hiện hình, càng lúc càng rõ nét qua những điều tôi sắp tận hưởng. Bây giờ thì tôi hoàn toàn tự tin. Tôi dựa vào lưng ghế, nhìn qua kính xe. Những người đi xe máy, đi xe đạp đang tất bật đua chen, chạy về nhà trên đường phố hầm hập hơi nóng sót lại của ngày. Không khí xám xịt khói xe và bụi bặm. Tôi thật hài lòng khi được ở trong chiếc xe sang trọng, trị giá cả gia tài. Ánh hoàng hôn lắng dần xuống phía đường chân trời. Một thanh niên mặc áo ca-rô chạy chiếc xe tồi tàn đi sượt qua cửa ô tô, nhìn vào trong xe. Tôi hơi co lại. Người đó thật giống Hoà, người yêu cũ của tôi. Nhưng chắc là không phải. Lại một vài người nữa mặc áo ca-rô. Không, tôi không cho phép mình bị ám ảnh bởi những hình ảnh quá khứ gây mệt mỏi. Tôi sẽ phải giành chiến thắng trong cuộc chiến đấu chật vật và đầy nguy hiểm. Tôi rụt rè chạm nhẹ bàn tay lên cánh tay Nguyên. Anh rời tay khỏi vô-lăng, đặt tay lên tay tôi, siết mạnh, ấm áp tin cậy. 

Xe hơi rẽ vào nhà hàng nổi danh tiếng ngay trung tâm thành phố. Tôi đưa tay tắt đĩa nhạc hoà tấu. Một quyển sổ bìa da rớt xuống sàn xe. Tôi cúi nhặt. Bên trong rơi ra bức ảnh. Cô gái mặc áo đen, trong một dáng đứng hơi bất thường. Tôi chưa kịp nhìn kỹ thì CD Nguyên đã cầm lại quyển sổ trên tay tôi, gấp lại, cất vào cái hộc nhỏ gần vô-lăng. Tôi đưa mắt nhìn anh dò hỏi một cách buồn rầu. “Một người họ hàng cũ của anh. Không có gì đâu, Hoàng Anh ạ!” – Anh nói khẽ, ra khỏi xe, rồi bước nhanh sang mở cửa cho tôi. Ừ, không nên gay gắt. Không nên để CD Nguyên khó chịu. Sự hiền dịu và cảm thông sẽ tạo ra trong mắt anh ấn tượng đẹp về mình, tôi tự nhủ. 

Chúng tôi ngồi bàn ngay sát lan can. Mặt nước lăn tăn sóng dưới những đợt gió mát mẻ. Các vệt sáng xanh vàng đỏ từ bảng đèn quảng cáo hắt xuống, lung linh huyền ảo một vùng nước. Những khoảng nước khác, nơi không có ánh sáng chạm đến, thì tối đen. Từng mảng bèo trôi dập dềnh đi qua các vùng sáng tối. Khách ăn uống thoả thuê trên những khoang tàu trang hoàng rực rỡ, âm vang tiếng nhạc sống. Loáng thoáng ngoài xa, những chiếc thuyền gỗ nhỏ bé trôi đi, leo lét ánh đèn dầu. Bên này bờ, vài đứa trẻ mặt mũi nhem nhuốc đang hào hứng đón bắt vỏ chai pet và lon bia khách nhậu trên tàu vui vẻ ném cho. Tôi hít căng lồng ngực. Khoảng cách quá hẹp. Giống như trò chơi trẻ con tôi vẫn chơi ngày bé. Chỉ cần nhảy một bước, sẽ vọt sang “thiên đàng”. Chậm chân một chút, sẽ rơi lại “địa ngục”, làm mồi cho cá sấu. Tôi đang chạm gót vào miền đất mơ ước. Tôi không thể sơ suất đâu. 

Tôi nâng cốc cùng CD Nguyên. Mọi thứ thật êm ả và dâng lên niềm sướng vui. Anh bỗng thật gần gũi. Giọng nói trầm ấm, đôi mắt hiền từ soi thẳng vào mắt tôi. không còn là ông sếp lạnh lẽo và xa cách mà tất cả các nhân viên trong Red Sun hãi sợ. Tôi nhấp thêm chút nữa vang đỏ, loại hảo hạng. Bất thần, điện thoại di dộng trong túi tôi reo vang. Tôi nhìn màn hình. Peter Yeo gọi. Tôi cố gắng giữ vẻ mặt bình thản. Nhạc chuông vẫn vang lên, nghe như âm thanh hối thúc lẫn đe doạ. “Em nghe điện thoại đi!” – CD Nguyên nhắc. 

“Tôi, Hoàng Anh nghe đây!” – Tôi nói khẽ. Giọng Peter Yeo vang lên trơn mượt: “Cô đến chỗ tôi ngay được chứ? Tôi đang muốn cô!”. “Dạ, tôi đang có chút việc… ” – Tôi nói khẽ hơn, lắp bắp. Tiếng cười vững tin quen thuộc của Peter: “Việc gì chứ? Chẳng phải hôm nay tôi đã giúp cô giành được một job rất lớn từ tay Ms. Bảo đấy ư?”. “Vâng, vậy tôi đến ngay!” – Tôi run nhẹ. 

Viện cớ có việc riêng rất gấp, tôi xin lỗi CD Nguyên và gọi taxi chạy đi gấp, hoảng hốt từ chối lời đề nghị đưa đi của anh. Ngồi trong taxi, ruột gan tôi cồn lên. Sợ hãi, lo lắng, tiếc nuối… 

Gần 1 giờ đêm, tôi quay về nhà trọ. Xuống taxi, tôi chuệnh choạng bước đi trong con hẻm tối. Một bàn tay chạm lên vai tôi, rất nhẹ nhàng. Tôi từ từ quay lại. Một cô gái mặc áo đen có đôi môi đỏ sẫm đang nhìn tôi chăm chú.

Kỳ 20. HOÀNG ANH – MÙI HƯƠNG

Người lạ tiến về phía tôi, gần hơn. Đôi môi đỏ sẫm và đôi mắt viền đen của cô ta thật ra không ghê sợ như lúc thoạt nhìn. Gần một năm làm nhân viên Sales, tiếp xúc nhiều loại người đủ mọi tầng lớp khác nhau, tôi lờ mờ nhận ra những biểu hiện nổi bật bất thường, những vẻ ngoài gai góc ngang ngạnh thường che giấu một nội tâm yếu ớt hoặc sự bất ổn nào đó bên trong. Trái lại, những kẻ đáng sợ thật sự, như Peter Yeo chẳng hạn, lại luôn tạo ra lớp vỏ bọc nhẵn nhụi, tan lẫn vào đám đông, thậm chí nếu tiếp xúc lâu có thể gây nên sự tin cậy. Hết e ngại, tôi ngước nhìn thẳng vào người lạ. Có thể nói là cô ta đẹp, và hơn cả điều ấy nữa. Đó là sự sang trọng kiêu sa toả ra từ dáng đứng, từ mùi nước hoa đắt tiền đang phảng phất đâu đây. Tôi hơi lùi lại về phía sau. Thật kỳ quặc, mùi hương vô hình dựng lên cả bức tường trong suốt ngăn cách giữa tôi và cô gái áo đen. Tôi không lạ mùi hương này. Trâm, chị của CD Nguyên cũng đã dùng nó hôm vào bệnh viện. Ấn tượng về mùi hương gợi nhớ cảm giác thất thế tủi nhục. Người lạ bất chợt vươn dài cánh tay, chạm nhẹ vào vai tôi. Chất giọng trầm khàn vang lên giữa con hẻm đêm vắng lặng: 

– Trông cô gần như kiệt sức. Cô muốn đi uống một chút gì đó chứ? Chúng ta sẽ nói chuyện. 

Thật là cách làm quen khó tưởng tượng. Cô ta là ai? Vì cớ gì lại chặn ngang đường bắt chuyện với tôi vào lúc đêm hôm khuya khoắt này. Tôi trả lời nhát gừng: 

– Xin lỗi, tôi không có thói quen đi chơi quá khuya. Tôi phải về nhà trước khi cổng khoá chặt. Ba má của tôi đang chờ… 

– Hơn một giờ sáng. Không còn khuya nữa. Bắt đầu một ngày mới rồi! – Người lạ liếc nhìn đồng hồ. Mặt đồng hồ dạ quang ánh xanh ma quái trên cánh tay trắng muốt, hơi xương xương. Ngón tay cô ta bấu nhẹ vai tôi – Chẳng có ba má nào ở đây cả, đúng không? Tôi biết cô ở trọ, Hoàng Anh. Các vị chủ nhà hẳn không mấy quan tâm khách trọ của mình vì sao vắng mặt đâu! 

Tôi rùng mình. Lời nói dối bị lật tẩy dễ dàng. Người này biết về tôi khá rõ, gọi cả tên tôi nữa. Đột nhiên, trong tôi, máu liều lĩnh nổi lên. Ừ, tại sao tôi không thử liều một phen nữa? Tôi cần gì chứ? Chẳng có ai chờ đợi tôi đâu. Ba má lúc này ở ngoài quê xa hẳn đang ngủ ngon trong căn nhà gỗ cũ kỹ. Sau khi tôi đột ngột bỏ dở bữa cơm tối, có lẽ CD Nguyên cũng đã về nhà, giờ đây đang yên ấm trong ngôi biệt thư kín cổng cao tường. Chỉ có tôi là mệt nhoài, xác xơ, lần đi trong đêm tủi hổ khốn đốn thế này. Tôi nhếch môi cười nhợt nhạt: 

– Được thôi. Đi thì đi! 

Cô gái lạ và tôi quay ngược ra khỏi con hẻm nhỏ. Cả hai bỗng dưng cùng im lặng. Những ý nghĩ tò mò vừa muốn bật ra, vừa cố gắng kìm giữ. Những ngọn đèn đường hắt xuống từng vệt sáng lạnh. Im ắng đến nỗi nghe thấy tiếng cánh vỗ của những con thiêu thân quanh cái bóng đèn tròn treo trước cổng một trạm dân phòng. Cả hai ra đến đường lớn. Vài chiếc xe chạy vù qua mặt. Người lạ mở nắp chiếc điện thoại di động, nói như ra lệnh: “Quay lại chỗ cũ đón tôi ngay!”. 

Đột nhiên, tôi hiểu ra tất cả: Người lạ đã theo dõi tôi. Bằng cặp mắt và giọng nói thôi miên, cô ta đã buộc được tôi tuân theo mệnh lệnh. Không, tôi không muốn đánh liều mạng sống, dấn thân vào những trò nguy hiểm kiểu này. Tôi nhắm mắt, lắc mạnh đầu. Hơi đêm mát lạnh tràn qua trí óc mê mụ. Tôi quay người, toan bỏ chạy. Chừng như đọc được ý nghĩ giấu kín, người lạ níu chặt khuỷu tay, giật mạnh tôi lại: 

– Thôi đi! Không có nguy hiểm gì sất. Tôi chỉ muốn đánh bạn với cô mà thôi! 

Một lần nữa, hơi nóng liều lĩnh trong tôi bốc lên. Cô gái này không phải là ăn cướp. Hoặc nếu bất đồ có chuyện gì, tôi tin trí óc khôn ngoan sẽ giúp mình thoát thân. Biết đâu, tôi còn biết thêm được những điều hay ho nào khác. Chiếc ô tô nhỏ tấp vào lề. Một chiếc xe thuê chứ không phải của cô gái áo đen. Ngay cả người tài xế cũng là đi thuê. Chẳng khó khăn gì để nhận ra điều ấy khi ngồi vào bên trong cái xe có nội thất xoàng xĩnh, trên một góc kính dán những tờ rơi quảng cáo dịch vụ. Người lạ và tôi ngồi băng ghế sau. Trái với lời mời đi uống một chút gì đó ban nãy, cô ta không cho xe đến một tiệm ăn hay quán bar nào. Cô ta yêu cầu tài xế chở về nhà. Chiếc xe lao thẳng về khu ngoại ô phía đông thành phố. Tôi nhìn ra cảnh vật trôi vùn vụt bên ngoài cửa xe, đầu óc dần yên tĩnh. Dự cảm nguy hiểm mờ dần, nhường chỗ cho sự tò mò về cuộc gặp bí mật. 

Xe dừng bên ngoài cổng một chung cư cao cấp gần bờ sông. Tôi bước theo cô gái lạ bước vào dãy hành lang sạch bóng, ánh đèn vàng dịu. Người đàn ông trực thang máy gật nhẹ khi cô gái áo đen bước đến gần, thì thầm nói gì đó. Tôi theo vào trong thang máy. Ngón tay cắt ngắn sơn màu đỏ sẫm bấm nút số 12, tầng trên cùng. Thang máy vút lên cao, êm như ru. Cô gái mỉm cười với bóng tôi phản chiếu trong cánh cửa kim loại bóng loáng: 

– Cô đã thấy tôi trước đây bao giờ chưa? Sao cô không hỏi tên tôi nhỉ? 

– Cô hoàn toàn là một người lạ, làm sao tôi biết được tên chứ! – Tôi nói yếu ớt. 

– Cô cứ gọi tôi là Khanh. Hồi trước tôi ở Úc. Nay về Việt Nam làm việc. 

Tôi thở ra nhẹ nhõm. Toan hỏi thêm vài câu, nhưng thang máy đã dừng lại. Căn hộ của người lạ gần cuối dãy hành lang. Tôi đưa mắt nhìn những cánh cửa gỗ dày gắn biển số đồng. Tĩnh mịch và xa cách. Khanh mở cửa bằng khoá điện tử. Cô ta giữ cửa chờ tôi bước vào. Đèn phòng khách tự động sáng lên. Những đồ đạc tiện nghi cao cấp hiện ra lung linh. Tôi ngồi ghé xuống cái ghế salon bọc da trắng mịn. Chiếc ghế êm ái không ngờ nổi. Tôi ngồi xịch vào sâu hơn, như một đứa trẻ thích thú với trò chơi là lạ. Tôi thấy mình lún xuống, lún xuống mãi. Chủ nhà kéo rèm và mở một cánh cửa sổ. Gió thổi vào phòng mát rượi, vẫn phảng phất mùi nước hoa. Tôi nhìn xuống. Chân tôi đặt trên một tấm thảm len dày dệt những hoa văn hình kỷ hà. Những ngón chân co quắp, không được chăm sóc. Gấu quần hơi quăn lên, dính bụi và dầu xe máy. Sự tương phản thảm hại. Bất giác, tôi rụt chân lại, giấu kỹ dưới gầm ghế. 

– Hoàng Anh, vào bếp với Khanh nào! – Tiếng gọi vang lên bất ngờ. Chủ nhà đã đổi cách xưng hô.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+