Trang chủ » Thế giới truyện » Văn hóa - Xã hội

Công ty – Chương 57 + 58 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Kỳ 57. NGUYÊN – BẬT NẮP HỘP ĐẠN

Kể từ ngày Kat Trần quay về Việt Nam, tôi không bao giờ biết công việc chính xác của cô ta. Các ý nghĩ trong đầu Kat đối với tôi lại càng xa lạ. Thật kỳ dị khi một người mà tôi hoàn toàn chẳng hề có một ý niệm cụ thể nào chuẩn bị nắm tay tôi, cùng tôi bước vào nhà thờ làm lễ, sau đó sẽ chính thức trở thành một nửa của tôi, theo cách gọi văn hoa của người đời. Tối nay, các thành viên trong gia đình tôi mời cô ta ăn tối ở khách sạn, rà soát lại hết thảy các thủ tục cuối cùng trước khi hôn lễ sẽ được tổ chức vào kỷ nghỉ cuối tuần sau. Cha tôi muốn mời cả Peter Yeo. Tôi khó chịu, nhưng không phản đối. Trong thâm tâm, có lẽ cha tôi muốn chứng tỏ cho ông Trần hiểu rằng gia đình tôi thật sự nghiêm túc và đầy thiện ý khi tổ chức đám cưới này, thông qua sự có mặt quan sát của Peter. 

Bàn tiệc được đặt trong một phòng riêng. Tiếng violon khe khẽ. Peter Yeo đến đúng giờ. Không để mắt đến vẻ mặt lạnh nhạt của tôi, gã bắt tay cha tôi khá hồ hởi, sau đó chọn chỗ ngồi cạnh chị Trâm và bắt đầu trò chuyện với chị bằng tiếng Anh, một cách thân thiết hơi thái quá. Chị tôi lắng nghe chăm chú những câu pha trò, nghiêng hẳn người về phía gã, chốc chốc cười lên khe khẽ, không che giấu vẻ khoái trá. Một người phục vụ ghé tai hỏi ý kiến chị Trâm để dọn thức ăn lên. Chị yêu cầu chậm một chút, còn một vị khách quan trọng chưa đến. Những cốc rượu chân cao im lìm hắt quầng sáng ánh đỏ trên nền khăn trải bàn hồ bột trắng tinh. Cha tôi hút thuốc. Khói trắng lờ đờ bay lên, lảng vảng quanh bàn, khiến mọi hình ảnh bị làn khói bao bọc đều có vẻ méo mó sai lạc. Tiếng nhạc vẫn rỉ rả, như âm thanh từ địa ngục vọng tới. Mong sao cho cái buổi tối khó chịu này mau chóng chấm dứt. Tôi nhìn đồng hồ, khó chịu ra mặt. Đã muộn hơn nửa tiếng so với giờ hẹn, Kat Trần vẫn chưa có mặt. Chộp bắt vẻ khó chịu của tôi, Peter Yeo cười khẩy: 

– Cậu đã có vẻ nôn nóng cần thiết của một chú rể mong chờ cô dâu rồi đấy! 

– Chỉ có con mắt tinh tế của tay diễn viên lõi đời mới nhìn ra được những điều ấy. Tôi luôn thán phục ông, Peter ạ! – Tôi chẳng buồn che giấu thái độ mỉa mai. 

– Cậu đã chuẩn bị xong bộ lễ phục rồi chứ hả? – Peter nhướn mày, thản nhiên như không. Gã cố ý lái đề tài cưới hỏi vào về phía những chi tiết thông tục. Và vì thế, câu chuyện càng trở nên khó chịu hơn. Peter nhìn sang chị Trâm – Cứ hình dung mà xem, cô Kat trẻ trung xinh đẹp đi bên cạnh cậu Nguyên đây. Cả hai thật đẹp đôi… 

Trong một khoảnh khắc rất nhanh, tôi nhận ra mắt chị tôi tối sầm lại. Nhưng chị lấy lại vẻ bình tĩnh và hoạt bát thật nhanh chóng: 

– Đúng vậy. Tôi hy vọng em trai tôi và cô Trần không chỉ đẹp đôi trong đời sống gia đình riêng, mà cả trong công việc làm ăn sắp tới. Tôi biết Kat từ ngày cô ấy còn là nhỏ. Một cô bé cá tính nhưng cũng đầy hiểu biết. Tôi tin rằng Kat sẽ biết cách sống hoà hợp và khiến cho em tôi luôn được dễ chịu. 

– Chắc chắn là vậy rồi! – Nụ cười mở rộng như robot của Peter Yeo phô ra hàm răng trắng bóng, khiến mặt ông ta nhìn đáng sợ hơn bao giờ hết. 

Cửa phòng ăn bật mở. Kat Trần bước vào phòng, lướt nhanh như một cơn gió trên tấm thảm len dày. Cô mặc chiếc quần da chẽn màu xám bạc. Cái áo khoác vải jeans kiểu dáng lạ thường thêu những tia chớp gắn hạt đá lấp lánh. Chiếc khăn tay cotton màu đỏ, gập chéo, thắt hờ trên cổ làm tôn lên làn da nâu óng được chăm chút hoàn hảo. Trông cô ta không khác nào một bức tượng đồng vừa mới đúc. Sáng chói, đẹp đẽ, rắn rỏi. Ấn tượng cô gây ra khá mạnh, đến mức các nhân viên phục vụ cũng đờ mặt ra ngắm nhìn. Kat chào cha tôi và chị Trâm với sự lễ độ cần thiết, nhưng vẫn toát lên vẻ tự tin và kiêu hãnh nhất định. Khi bắt tay Kat, Peter nhún nhường hẳn. Ngồi xuống cạnh bên, Kat thoải mái đặt nhẹ bàn tay lên tay tôi, vươn cổ áp môi lên gò má tôi hôn thật nhanh, thay cho lời chào. Mọi biểu hiện của đôi vợ chồng sắp cưới không chê vào đâu được. 

Thức ăn được dọn lên. Những câu chuyện xã giao quen thuộc bên bàn tiệc. Tất cả người ngồi quanh bàn đều biết rõ bụng dạ nhau, đọc vanh vách các âm mưu của nhau, dè chừng đón bắt nhau từng chút một. Thế nhưng, họ vẫn cứ luôn miệng kêu lên đầy ngạc nhiên trước các câu nói vu vơ hay những tiết lộ tầm thường. Sự giả dối khiến tôi chán ngấy. Tôi căm ghét chính mình, vì tôi cũng đang là một phần quan trọng của trò hề ấy. Tôi uống nhiều, hết ly này sang ly khác. Đột nhiên, tôi tự hỏi nếu có Lim ngồi đây, cô nhóc ấy sẽ làm gì nhỉ? Có lẽ, chẳng ngần ngại gì, Lim sẽ nói toạc hết những ý nghĩ thật của cô, chẳng thèm che giấu và huyên thuyên những điều đầu môi chót lưỡi vô nghĩa. Ý nghĩ về Lim khiến tôi bỗng dưng dễ chịu. Phải, cô nhóc luôn là nguồn nước mát cho đầu óc tôi. Cảm giác căng thẳng và ý muốn gây hấn với chung quanh trong tôi dịu xuống. 

Một bàn tay bỗng đặt nhẹ lên đùi tôi, lướt nhẹ dần dần lên trên. Cơ bụng tôi co thắt lại. Rùng mình. Tôi đưa mắt nhìn nhanh xuống dưới. Những ngón tay khô và dài. Đầu móng cắt tỉa và sơn bóng tinh xảo. Bỗng dưng, bàn tay ấy biến hình, hoá thành một con tắc kè hoa quái dị. Nó muốn gì chứ? Tìm cách lôi kéo tôi, hay sâu xa hơn, đang chế nhạo tôi? Tôi đặt tay mình lên những ngón tay đó, giữ lại. Nhìn nghiêng, gương mặt Kat vẫn không để lộ một cảm xúc bất thường nào. Tôi ghé tai cô ta, thì thầm: 

– Thôi đi! 

– Anh có muốn ra ngoài hành lang với em một chút không? – Kat nói, cũng thì thầm hệt như tôi. 

Tôi vứt khăn ăn lên bàn, xô ghế đứng dậy, bước ra cửa. Kat đứng dậy, bám sát gót tôi. Những tiếng nói chuyện trao đổi bỗng ngưng bặt. Chị Trâm hơi nhỏm dậy nhưng bị Peter giữ lại. Cha tôi dựa hẳn vào lưng ghế. Tôi cảm thấy rõ nét các ánh mắt dõi theo sau lưng mình. Những tia mắt lạnh toát vì băn khoăn, ngạc nhiên, không phải là không lo sợ. Tôi vẫn bước, hơi chuếnh choáng, khác nào đi giữa một làn nước cóng buốt sắp đông cứng lại. 

Một góc khuất bên ngoài phòng tiệc. Tôi đứng bên cạnh Kat, chống tay trên lan can. Gió lồng lộng. Kat khoanh tay, hơi nghiêng đầu. Đột nhiên, vẻ tự tin và nhạo báng nơi cô tan biến. Khoé miệng cô hằn xuống. Thỉnh thoảng, cô mím môi, như sắp sửa nói ra một điều gì đó rất hệ trọng. 

– Cô cần nói gì với tôi? Chúng ta bỏ mọi người để ra ngoài thế này không hay lắm đâu! – Tôi nói trước, phá vỡ sự im lặng. 

– Có phải khi ngồi cạnh tôi, anh nghĩ đến một cô gái khác? -Kat đổi ngay cách xưng hô. Giọng cô trầm và khàn, không còn đâu bóng dáng tươi vui thanh thoát. 

– Ừ, chuyện bình thường mà. Cô cũng nghĩ đến một cô gái khác, đúng chứ? – Tôi hơi nhếch môi chua chát. 

Kat gật đầu. Cô rút từ túi áo khoác một gói thuốc lá bạc hà loại nhỏ, châm hút: 

– Anh có thấy những người như anh hay tôi thật ra rất đáng kinh tởm không? 

– Có. 

– Anh nghĩ sao? 

Bỗng, tôi thấy đến lúc này, cần phải nói hết với người đối thoại. Nói thật, nói chân thành sẽ tìm ra lối thoát. Đó mấy thật sự là giải pháp, chứ không phải những lời chua chát ném vào mặt nhau. Hít một hơi dài, tôi nói nhanh: 

– Tôi suy nghĩ về chuyện của tôi và cô đã đủ rồi. Bây giờ, tôi chỉ tìm cách tháo gỡ cái mớ bùi nhùi mà cả tôi và cô đang mắc kẹt. Kat ạ, tại sao chúng ta còn trẻ mà chúng ta không dám sống chân thật. Dù chỉ một lần thôi? 

Kat nín thinh, nhìn đăm đăm mắt tôi. Đột nhiên, tôi nhận ra phía sau lớp vỏ kim loại cứng rắn, cô ta đang hết sức thảng thốt. Thậm chí yếu đuối. Tôi nhấn giọng: 

– Kat này, chúng ta từng là bạn. Nên tôi không giấu cô điều này. Tôi mặc kệ cho đám cưới diễn ra. Nhưng đến phút chót, ở nhà thờ, tôi sẽ làm cho tất cả mọi người bẽ mặt. Sau đó, muốn ra sao thì ra. Tôi nghĩ cô thừa hiểu tôi đang nói gì… 

Kat nín thinh. Cô dụi điếu thuốc vào khay cát đặt gần lan can. Bằng một động tác đột ngột, cô bước tới, ép sát vào người tôi. Tim cô ta đập thình thịch qua lần áo. Gương mặt cô kê sát mặt tôi, quá gần. Đến mức tôi thấy rõ các tia sáng toả ra từ đồng tử trong con ngươi đôi mắt tối sẫm: 

– Anh nói phải, ngay lúc này đây, ở sát anh thế này, tôi vẫn nghĩ tới một cô gái khác. Tôi yêu phụ nữ. Tôi thừa hiểu anh căm ghét và ghê sợ tôi. Nhưng anh, cũng như gia đình anh, không căm ghét tiền bạc của ba má tôi… 

Tôi túm chặt cái khăn tay buộc quanh cổ Kat. Nỗi nhục nhã tràn đến. Cơn giận dữ tăm tối tràn đến. Tôi giật mạnh hai đầu chéo khăn. Cổ họng Kat bị siết chặt. Cô há miệng to như một con cá, để thở. Cô không cất lời van xin nào. Tôi giằng khăn mạnh hơn. Đôi mắt to của Kat lồi ra. Âm thanh khò khè rồi rít lên từ cổ họng gần tắc thở của Kat đột ngột làm tôi tỉnh lại. Tôi buông tay khỏi hai chéo khăn, đẩy mạnh Kat. Cô ta loạng choạng một chút, dựa hẳn vào lan can, rồi đứng thẳng. Tôi bỏ đi về cuối hành lang, rẽ vào rest room rửa mặt cho tỉnh táo. Ngoảnh lại, tôi thấy Kat vẫn đứng chỗ cũ. Cô ta vịn vào chấn song, run bần bật. Vệt đen của thuốc viền mắt chảy dọc gò má Kat. Trông cô ta khác nào một hình nhân bằng rơm ướt đẫm nước mưa, thảm hại. Cô ta đang khóc. Lần đầu tiên, tôi thấy Kat để lộ sự mềm yếu. 

Đưa tay chuẩn bị đẩy cánh cửa rest room khép hờ, tôi bỗng khựng lại. Từ bên trong, vẳng ra tiếng nói chuyện khá to. Giọng nói không lẫn vào đâu được của Peter Yeo. Một người nào đó được gọi là ông Tán đang nói chuyện qua điện thoại với Peter. Tôi lắng nghe, ráp nối các câu nói rời rạc và hiểu ngay câu chuyện. Peter Yeo yêu cầu ông Tán tán tỉnh một cô gái nào đó bằng cách mời đi ăn nhà hàng, chuốc rượu say. Sau đó tìm cách chiếm đoạt thân xác cô ta. “Tôi cần vài bức hình chụp con bé designer ấy trong tình trạng không mặc quần áo! – Peter gằn giọng – Ông làm cho tôi xong vụ này đi. Tôi nhắc lại: Tôi đảm bảo với ông, hợp đồng thiết kế Red Sun làm cho Kim Minh sẽ có giá đặc biệt, giảm hơn một nửa nếu ông thuê Hồng Nhật!”. Hai chữ Hồng Nhật như một luồng điện khiến tôi giật bắn. Trong phút chốc, tôi tỉnh hẳn rượu. Bật tung cửa, tôi nhào vào trong. Peter quay lưng, vẫn mải mê cười và trao đổi về âm mưu khốn kiếp qua điện thoại. Nhanh như chớp, tôi chộp mạnh khuỷu tay Peter, giật mạnh. Cái điện thoại nắp trượt rơi xuống sàn. Peter ngoảnh lại, sững sờ nhìn tôi. Vặn mạnh cánh tay gã, tôi nghiến răng: 

– Nói đi, Lim đang ở đâu với cái gã Tán chết tiệt, hả? 

– Anh điên rồi… Tôi không biết gì hết. Buông tôi ra! – Peter lắp bắp. 

Tôi vặn cánh tay Peter khiến gã hộc lên vì đau: 

– Lim đang ở đâu? 

– Nhà hàng khách sạn Tân Phát. 

Với bao nhiêu phẫn uất dồn nén, tôi đẩy mạnh Peter về phía bồn rửa mặt. Chỏm đầu gã đập vào tấm gương. Âm thanh nứt vỡ. Những mảnh gương soi rơi xuống lả tả. Tôi buông tay khỏi người Peter, lao thẳng ra phía cầu thang đi bộ. 

Tôi nhảy lên yên sau một chiếc xe ôm, yêu cầu người lái cho xe chạy nhanh hết mức có thể. Từ trung tâm thành phố xuống khu phố Tàu mất khoảng 30 phút chạy xe. Có lẽ với đầu óc ngây thơ và chỉ biết nhìn sự việc một chiều, Lim không ngờ rằng cô đang bị giăng bẫy. Liệu gã Tán kia đã làm gì Lim chưa? Liệu tôi có kịp đến để cứu người tôi thương yêu không? Đầu tôi như sắp vỡ tung vì lo sợ. Tôi hét vào tai người cầm lái: “Nhanh nữa lên nào!”. Phía trước mặt, ngay ngã tư đại lộ, xe cộ ùn tắc vì một tai nạn giao thông nào đó. Tay tôi lạnh toát. Người lái xe ôm rẽ ngoặt vào một con hẻm nhỏ. Ơn Chúa, đây là một người xe ôm chuyên nghiệp. Anh ta thuộc lòng những con đường tắt.

Kỳ 58. LIM – ĐÁM CƯỚI

Những bức bình phong chia phòng ăn ra thành những ô riêng biệt. Mặc dù tôi nghĩ ngồi đối diện sẽ thuận tiện hơn cho việc bàn bạc, nhưng ông Tán đã chọn cái ghế ngay gần góc bàn của tôi. Ông ta chậm rãi lật giở kẹp hồ sơ có tất cả các phác thảo thiết kế quảng cáo cho công ty Kim Minh mà tôi đã in ra từ hồi chiều. Trái với trông đợi của tôi, ông ta nhìn lướt qua các mẫu vẽ, dáng vẻ lơ đễnh như mải theo đuổi những ý nghĩ nào đó xa vời, hoàn toàn chẳng liên quan đến những phác thảo mẫu mã quan trọng mà ông ta cần sớm đưa ra quyết định lựa chọn. Không khí khá im lìm, chỉ nghe thấy tiếng máy lạnh phía trên khoảng tường trắng kêu ro ro như một cái tổ ong khổng lồ. Thỉnh thoảng, vẳng đến từ bên kia bức vách, tiếng cười và lời chúc tụng gì đó của một bàn thực khách Đài Loan. Sau khi ra ngoài nói chuyện điện thoại, ông Tán trở vào phòng. Ông ta đứng hơi lâu sau lưng tôi. Hy vọng, đó không phải vì cái áo Ms. Bảo cho khoét lưng khá lớn. Chiếc mobile lạ mắt bị ném thờ ơ lên mặt bàn. Hình như đây là loại có cả công năng ghi âm và chụp ảnh chất lượng cao. Ngắm nhìn kiểu dáng cái điện thoại mãi cũng chán, chẳng biết làm gì, tôi tóm lấy góc khăn ăn đặt dưới bộ chén dĩa, lơ đãng giật nhẹ. Cái cốc uống rượu đổ nghiêng. Ông Tán chộp vội cái cốc. Trong phản ứng rất nhanh đó, ông ta nhoài qua bàn, gần áp mặt vào mặt tôi. Tôi giật mình, tựa hẳn vào lưng ghế, mặt đỏ ửng. Hình như đọc được rõ ràng cảm giác bối rối của tôi, ông Tán hơi nhún vai, mỉm cười mơ hồ. 

Người phục vụ mang về phía bàn món súp hải sản dành cho thủ tục khai vị. Một người khác cầm đến hai chai rượu khác nhau để ông Tán chọn lựa. Đột nhiên, tôi sốt ruột và chán ngấy. Nếu không bị Ms. Bảo giao nhiệm vụ phải giành được thoả thuận làm ăn, đừng hòng tôi đặt chân đến cái chốn nhà hàng khách sạn sang trọng này. Thầm nguyền rủa cái quy tắc bàn bạc hợp đồng phải thực hiện bên bàn tiệc, tôi vừa tính đến viễn cảnh vọt lẹ về nhà. Sau một ngày đi học trên trường đại học và làm việc mệt nhoài ở công ty, tôi chỉ muốn rúc vào phòng riêng, nghe nhạc rock thật lớn, hoặc nằm khểnh thưởng thức chồng đĩa phim kinh dị mới toanh, tậu về đã hơn một tuần mà chưa có thời gian ghé mắt xem qua. Tuy nhiên, ao ước thầm kín vậy thôi. Chứ thực tế là tôi vẫn phải chành miệng mỉm cười, phô ra một vẻ thanh lịch khốn kiếp, kiên nhẫn chờ đợi quyết định cuối cùng về hợp đồng thiết kế từ người đại diện Kim Minh. Mọi thứ vẫn chậm chạp phát điên. Sau khi chọn chai rượu lùn tịt màu xanh lá cây, tia nhìn mạnh dạn của ông khách hàng chiếu từ cổ xuống ngực tôi, cười: 

– Chưa bao giờ tôi thấy ai có cái cổ cao và đẹp như cô đây! 

Trợn mắt lên trong nửa giây, tôi vội vã cụp ngay đôi mắt tràn đầy ngạc nhiên xuống. Khỉ nợ! Cái cổ gầy nhẳng như cổ cò thì có liên quan gì ở đây. Sao gã mặt trắng này không quan tâm đến các mẫu thiết kế poster và bao bì được làm công phu nhỉ? Dù sao, tôi cũng không được quên nhiệm vụ “đóng phim”. Tôi hắng giọng, phô ra vẻ tử tế và êm dịu nhất: 

– Cảm ơn lời khen của ông! 

– Tôi luôn thích những chiếc cổ cao. Nó làm cho khuôn mặt cô gái càng thêm thanh tú. Ngay từ lúc mới nhìn cô, tôi nghĩ cô rất giống Lâm Đại Ngọc. Cô có biết nhân vật ấy chứ? 

– Một nhân vật trong games Võ lâm truyền kỳ phải không? – Tôi hơi ngơ ngác. 

– Không, tiểu thư xinh đẹp trong bộ tiểu thuyết rất nổi tiếng của Trung Hoa… 

Chà, lời khen thật hoa mỹ và khách sáo gớm. Cứ thử hình dung tôi là một đại tiểu thư khuê các mặc váy xoè của thế kỷ 18 nhưng bên trong lại mặc quần soọc jeans mà xem! Tôi chộp cốc rượu, hớp một ngụm rõ lớn. Rượu mạnh cộng với tràng cười sắp vỡ tung trong cuống họng khiến tôi bị sặc. Tôi ho rũ rượi. Ông Tán nhanh nhẹn đưa cho tôi cái khăn ăn. Tôi xô ghế, chạy ào ra ngoài phòng ăn, đưa mắt tìm rest room. Khi cơn ho dịu lại, tôi quay trở về phòng. Thêm một vài món ăn được dọn ra. Cốc rượu của tôi vẫn đứng im trên bàn, đầy hơn một chút. Người phục vụ chia thức ăn vào chén. Ông Tán mời tôi chạm ly. Để không tỏ ra là một con nhóc quê kệch kém xã giao, tôi nốc cạn cốc rượu. Hơi nóng bốc lên đầu. Máu chạy nhanh hơn trong huyết quản. Bàn tay thoáng run nhẹ. Tôi đưa mắt nhìn chung quanh. Cái chùm đèn pha lê toả ánh sáng vàng lung linh hẳn lên. Mấy bức tranh sơn dầu treo rải rác trên các bức vách trở nên rực rỡ, màu sắc chói chang khác thường. Cảm giác lâng lâng kỳ lạ chưa bao giờ tôi cảm thấy. Hương vị thức ăn tan ra trong miệng. Ngay cả gương mặt trắng trẻo với mái tóc vuốt keo láng mướt của ông Tán cũng không còn quá kệch cỡm như tôi vẫn nghĩ. Hoạt bát hẳn lên, tôi vươn tay cầm kẹp hồ sơ, lật ra mấy cái phác thảo ưng ý, chỉ cho ông Tán. Đầy tràn tự tin, tôi muốn thuyết phục ông ta lựa chọn càng nhanh càng tốt. Ông Tán kéo ghế sát gần ghế tôi. Tôi có thể ngửi thấy mùi rượu phả ra từ hơi thở ông ta. Chưa bao giờ tôi ngồi gần một người đàn ông đến thế, trừ CD Nguyên. Ông Tán đồng ý chọn một mẫu bao bì, không đòi hỏi phải sửa sang chi tiết như tôi lo lắng. Một cốc rượu nữa lại rót đầy. Tôi uống hết. Tất cả mọi ngại ngùng tan biến. Bàn tay lạnh và ẩm đặt lên lưng tôi. Tôi ngoảnh nhìn ra phía sau. Có nên nhắc ông Tán không nên đụng chạm thô thiển như thế không nhỉ? Hồ sơ được lật sang trang mới. Bố cục của những tấm poster mà tôi thiết kế mới hoàn hảo làm sao. 

– Ông chọn cái poster tông màu vàng chanh này nhé! – Tôi thuyết phục, đành để mặc bàn tay ẩm ướt đặt trên lưng mình. 

– Cái nào đâu? – Ông Tán lại đưa cho tôi cốc rượu vừa được rót đầy – Cô uống nữa đi! Uh huh. Tôi cũng rất thích cái mẫu cô gợi ý đấy. Để tôi xem nào. Tôi sẽ chọn ngay đây mà… 

Tôi lại uống cạn cốc rượu. Đó là hai cảm giác hoàn toàn trái ngược. Rượu nóng chảy trong người và bàn tay lạnh toát mơn trớn trên lưng. Rất nhanh, bàn tay quái quỷ đó luồn hẳn trong lớp vải lưng áo, như một con cá mù loà lần mò bơi về phía trước ngực tôi. Tôi trân người, khép chặt hai khuỷu tay vào be sườn. Tôi muốn đứng bật dậy, hất văng cánh tay ra khỏi da thịt mình, bỏ chạy. Nhưng, sao chân tôi lại yếu ớt, mềm oặt đi thế này? Sao mọi thứ ban nãy lung linh rực rỡ giờ đây trở nên đỏ quạch, rồi chuyển dần sang sắc tím đen? Sao các đồ vật trong tầm mắt bắt đầu chuyển động vòng tròn, càng lúc càng nhanh hơn? Bàn tay kia của ông Tán quàng quanh bụng tôi, ghì chặt. Tôi chớp mắt, cố nhìn rõ xung quanh. Đầu óc tôi quay mòng mòng. Mọi ý nghĩ dù bình thường nhất hình như cũng đã văng ra khỏi vị trí, xáo trộn kinh hoàng. Có lẽ tôi nên dựa hẳn vào ông Tán, để khỏi ngã. 

Có tiếng lao xao bên ngoài cửa. Một ai đó ập vào khu vực nhà hàng. Cái bóng cao lớn không bước mà chạy. Chạy thẳng về phía bàn tôi. Đột nhiên, tôi thấy mình bị túm cổ, xách đứng lên. “Quái quỷ gì thế này?” – Tôi rên rỉ, cố ngoảnh lại để biết ai đang tóm chặt cổ mình. Nhưng tôi không thể. “Ra khỏi chỗ này ngay, Lim!” – Cái bóng sau lưng quát lên. Giọng đàn ông mạnh và ấm nghe thật quen thuộc. Ông Tán bị gạt bắn ra, loạng choạng với cái ghế đổ rầm về phía sau. Hình như ông ta bị giáng một cú đấm vào giữa mặt, kèm lời nguyền rủa: “Đồ khốn kiếp!”. Chân tôi như bước trong khoảng không rỗng tuếch. Khi được thả ra, tôi đổ ụp, gục mặt xuống bàn. Cái bóng cúi xuống, vòng tay bế bổng tôi lên. Mùi hương ấm áp quen thuộc. CD Nguyên… 

Ra khỏi chiếc taxi vàng, tôi thấy mình được đưa vào khoang tháng máy, rồi đi lên một căn hộ chung cư nhỏ, bài trí đơn giản. CD Nguyên không bế tôi nữa. Một cách bực bội, anh vứt tôi lên cái sofa như vứt một con mèo nhỏ. Hơi men váng vất, nhưng tôi vẫn ngồi chồm dậy, sẵn sàng đối diện với cơn giận dữ sắp bùng nổ. Nhưng, chẳng có sự bùng nổ nào cả. CD Nguyên bật sáng thêm cái đèn vàng trong góc phòng, nhìn tôi lạnh lùng: 

– Sao? Tỉnh rồi chứ? 

– Anh nghĩ em là con nít sao? Em cũng biết uống chứ! – Tôi nói cứng, nghênh mặt lên – Em đang bàn bạc công việc làm ăn kia mà… 

Nhanh như chớp, CD Nguyên bước tới sofa, một lần nữa túm cổ tôi, lôi xềnh xệch vào phòng tắm. Anh mở nước trong bồn, nhấn đầu tôi vào dưới vòi nước chảy mạnh. Tôi lắc mạnh mái tóc ướt nhem, ho sặc sụa, cố sức vùng ra. Nhưng hai bàn tay anh cứng rắn vẫn dúi đầu tôi vào. Có cảm giác như tôi sắp chết ngạt. 

– Lim, em có biết là em ngu ngốc lắm không? – CD Nguyên gằn giọng. 

– Em đang bàn hợp đồng thiết kế với khách hàng! – Tôi gào lên. 

– Em có biết người ta muốn gì không? 

– Cóc cần biết người ta muốn gì. Em chỉ muốn giành cái job Kim Minh về cho công ty em đang làm việc mà thôi… – Nước lại ộc vào miệng tôi. 

– Có cần phải mặc áo quần hở hang thế này và nốc rượu bí tỉ không? – CD Nguyên đột nhiên quát to. 

Tôi quờ tay, đẩy mạnh CD Nguyên, thoát ra khỏi cái vòi nước lạnh toát xối xả. Mặc kệ nước chảy ròng ròng trên mặt, tôi nhìn Nguyên đầy phẫn nộ: 

– Em sắp được việc rồi mà. Tại anh, anh làm hỏng hết mọi thứ. 

Một cái tát giáng mạnh xuống gương mặt tôi. Đau rát. Nóng bỏng. Bàng hoàng. Tôi choáng váng mở to mắt, thì thào: 

– Anh đánh em ư? 

– Phải, anh đánh con bé ngu xuẩn và ương bướng trong em đó, Lim. Em có biết người ta giăng bẫy không? Em có biết em chẳng là cái quái gì trong mắt những kẻ đầy âm mưu khốn kiếp như Peter Yeo hay mụ Bảo không? Em chỉ là con tốt thí. Dù em có làm tốt đến mấy, Kim Minh cũng sẽ không thuê Hồng Nhật mà sẽ làm với Red Sun. Peter Yeo đã cài đặt hết rồi. Gã muốn chơi xỏ, cho mụ Bảo của em ăn một cái bánh vẽ. Gã muốn trả thù vụ cái job với công ty Ano bị giành mất, em hiểu không? 

Sau một tràng nói dài, CD Nguyên dịu xuống. Đôi mắt anh nhìn sâu vào mắt tôi, đầy xót xa và mệt mỏi. Tôi bắt đầu tĩnh trí. Mọi việc bắt đầu được sắp xếp vào đúng vị trí. Tôi dần dần hiểu ra. Đột nhiên, tôi nhíu mắt: 

– Nếu như vậy, họ kéo em vào làm gì? Em chỉ là một nhân viên quèn thôi… 

– Lim, bộ quần áo lố lăng này ở đâu ra? – Anh hỏi đột ngột. 

– Ms. Bảo mua cho em – Tôi nói, ngờ ngợ ra điều gì đó… 

– Ừ, Ms. Bảo muốn bán em cho ông Tán. Đổi lại, ông ta ký hợp đồng với Hồng Nhật. Nhưng thực ra, ý định “ăn thịt” em thì là do Peter bơm vào đầu ông Tán, em rõ chưa? Khi em say rượu, em sẽ bị làm gì, em hiểu chứ? 

– Em hiểu! – Tôi thốt lên, run rẩy, không phải vì nước lạnh, mà vì sự thật kinh hoàng. Nhục nhã cụp mắt, tôi không dám nhìn vào Nguyên – Tại sao lại là em? 

– Vì… Lim ạ, đơn giản thôi. Peter Yeo biết rõ anh rất yêu em. Gã muốn dùng bức ảnh trần trụi của em để uy hiếp anh, buộc anh không được lảng tránh đám cưới với Kat Trần. Nếu anh không nhận được tin nhắn cảnh báo của Hoà, nếu anh không nghe được Peter Yeo nói điện thoại, thì giờ đây em đã ra sao? 

Nguyên ôm chầm lấy tôi. Tôi khóc oà lên, vòng tay ôm cứng lưng anh. Sự thật như một ngọn roi, quất lên tôi tơi bời. Tôi đau đớn thật sự. Cả đầu óc. Cả thể xác. Tôi lạnh cóng. Run bần bật. CD Nguyên tắm cho tôi bằng nước nóng, rồi đưa tôi vào giường. Anh lau khô tóc và thân thể cho tôi, mặc cho tôi cái áo pijama rộng thùng thình. Tôi để yên cho anh chăm sóc, không xấu hổ, không sợ hãi. Những ngượng ngùng thân thể chỉ là khi người ta xa lạ với nhau mà thôi. Tôi biết, anh chính là người duy nhất mình có thể ẩn náu và nương tựa. Đặt tôi nằm xuống gối, Nguyên kéo chăn, đắp cho tôi cao lên đến cằm. 

– Căn hộ này của anh ư? – Tôi đưa mắt nhìn quanh, tò mò. 

– Ừ, anh mua phòng hờ trường hợp… . Mà thôi, Lim ạ, em không hiểu đâu… 

Anh vẫn ngồi trên mí giường, đưa tay vuốt nhẹ vầng trán và mái tóc tôi. Tôi bỗng ao ước anh nằm xuống cạnh tôi, cùng đắp chung chăn ấm. 

– Anh nằm đi! – Tôi nói rụt rè, cầu mong mặt không đỏ ửng. 

CD Nguyên cúi người hôn lên trán tôi. Nụ hôn dành cho một bé gái. Tôi tự ái: 

– Anh… anh không… không muốn em sao? 

Bỗng, đôi mắt anh ướt nhoà. Một hạt nước mắt rơi lên trán tôi: 

– Có, anh có. Anh muốn em khủng khiếp, Lim ạ. Nhưng, để gia đình anh và em được an toàn, anh phải cưới Kat thôi. Anh không nên chống cự nữa. Qua tai nạn vừa rồi em suýt mắc phải, anh đã hiểu tình thế của chúng ta.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+