Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Copy mối tình đầu-chương 01 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin-top:0in;
mso-para-margin-right:0in;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0in;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}

Chương 01 

Người đàn ông lõa thể trong đống rác thải

(1)

 

Trong con ngõ nhỏ chất đống rác thải sinh hoạt nằm sau tòa nhà, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.

 

Một tay xách dụng cụ vệ sinh, một tay cầm túi rác vừa lấy ở nhà khách hàng, trán ướt đẫm mồ hôi, Hàn Tú bước vội ra khỏi tòa nhà rồi phẫn nộ tuyên bố với cô bạn thân Bùi Sam Sam cũng đang cầm một túi rác y chang trên tay: “Sam Sam, mình nói cho cậu nghe, nếu lần sau, người đàn bà béo ịch đó còn gọi điện bảo mình đến dọn vệ sinh hộ mụ ấy nữa thì mình nhất định sẽ thu phí 5 đồng 1 mét vuông. Nếu mình không làm vậy mình thề sẽ bỏ họ Hàn của mình rồi theo họ của mụ ấy luôn.”

 

Sam Sam phụ họa: “Đúng thế, mụ đàn bà đó thật là quá đáng quá thể mà. Đến những vết bẩn nhỏ như con kiến, bé như vi trùng, mụ ta cũng bắt tụi mình phải lau đi lau lại cho sạch sẽ, chỉ còn thiếu nước dùng kính hiển vi kiểm tra, săm soi từng centimet một thôi. Mình chưa bao giờ gặp người đàn bà nào biến thái đến vậy! Thật là khó hầu hạ, mình không thể chịu nổi mụ ta nữa!”

 

Hàn Tú phi chiếc túi trong tay về phía thùng rác, cương quyết: “Không, mình nhất định phải kiếm tiền của mụ ta, hơn nữa còn phải kiếm thật nhiều, thật nhiều, kiếm đến chết mới thôi!”. Vừa dứt lời, cô liền giơ năm ngón tay lên trời thay cho việc thề thốt rồi nắm chặt lại nhằm biểu thị lòng quyết tâm đang hừng hực. Tôn chỉ của Hàn Tú chính là: chỉ cần có thể kiếm ra tiền thì cho dù khách hàng có biến thái đến đâu, cô kiểu gì cũng biến thái hơn cả họ.

 

Vứt túi rác xong. Sam Sam quay sang nhìn bạn với ánh mắt xem thường: “Cậu đừng như vậy! Đúng là cậu cần tiền đến mức không thiết mạng sống nữa rồi!”

 

“Hừ! Không có tiền thì cậu ăn bằng gì? Uống bằng gì? Mặc bằng gì hả? Lần sau, nếu không có tiền mua quần áo thì cậu đừng tới công ty mình làm thêm nữa!”. Hàn Tú mắng Sam Sam không tiếc lời.

 

Đang định phản bác lại thì Sam Sam đột nhiên nhìn thấy một đôi chân trắng phau đang duỗi ra ở đống rác thải gần đó. Sam Sam sợ chết khiếp, vội vàng kéo tay Hàn Tú rồi cuống quýt nói: “Hàn Tú, xem kìa! Có người chết…”

 

“Cậu lại nói tầm bậy gì thế?”. Thấy vẻ mặt hoảng hốt của Sam Sam, Hàn Tú ngạc nhiên hết sức. Tò mò nhìn theo hướng tay bạn chỉ, vừa chứng kiến cảnh tượng ấy, cô lập tức dựng cả tóc gáy.

 

Cách chỗ cô đứng vài mét, một người đàn ông nằm sau thùng rác, trên người chỉ mặc một chiếc quần sịp, cơ thể be bét máu, bên cạnh còn có một chiếc áo blouse trắng thấm đẫm máu tươi.

 

“Mau báo cảnh sát đi!”. Hàn Tú nắm dụng cụ vệ sinh xuống đất, cởi găng tay rồi rút chiếc di động trong túi ra, run rẩy nhấn số 110. Nhưng dù cô gọi bao nhiêu lần đi chăng nữa cũng vẫn chẳng thể nào liên lạc được với cảnh sát. Trong hai mươi mấy năm hiện diện trên cõi đời này, đây là lần đầu tiên Hàn Tú được gọi đến số điện thoại đó vậy mà ông trời cứ thích làm khó cô.

 

Thấy thế, Sam Sam cũng lấy di động ra và gọi số 110 nhưng kết quả vẫn vậy: “Tú, làm thế nào đây? Không có tín hiệu.”

 

“Chúng ta vào tìm bảo vệ tòa nhà, gọi bằng điện thoại cố định thử xem!”. Hàn Tú đang định chạy đi thì đột nhiên cô bị kéo giật về phía sau rồi đâm sầm vào một vật cứng như đá. Cô còn chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy cổ mình lành lạnh.

 

Thấy Sam Sam đang đưa tay bịt chặt miệng để ngăn tiếng kêu hãi hung, Hàn Tú sợ hãi, từ từ quay đầu lại.

 

Trong phạm vi tầm nhìn của mình, cô chỉ thấy một cánh tay đầm đìa máu.

 

Hàn Tú không hề ngốc. Cô biết vật cứng như đá ở ở sau lưng không phải là thứ đồ nào hết mà chính là người vừa nãy. Cô thừa hiểu, người đàn ông với thân thể đẫm máu mà cô và Sam Sam tưởng là xác chết kia đã tỉnh lại. và bây giờ anh ta đang kề con dao sắc lẹm lên cổ cô, chỉ cần cô động đậy một chút, chắc chấn nó sẽ nhanh chóng đưa cô đi gặp thượng đế chí tôn mà cô hằng ngưỡng mộ bấy lâu nay.

 

Giọng Hàn Tú run run như sắp khóc “Tráng… tráng sĩ à, ngài muốn gì thì xin cứ nói, hạng phụ nữ bé nhỏ như tôi, thứ nhất chẳng có tiền, thứ hai chẳng có sắc, mong ngài tha cho!”

 

Nhưng người kia chẳng thèm trả lời, chỉ lẳng lặng bẻ quặt cánh tay của Hàn Tú ra sau và vẫn dí sát con dao vào cổ cô.

 

Hàn Tú thấy cổ mình ươn ướt, cảm giác này thật không dễ chịu chút nào, có lẽ đó là máu của người đàn ông phía sau. Phần lưng của Hàn Tú kề sát ngực của người đó cô cảm nhận được toàn thân anh ta đang nóng bức. Hai chân cô mềm nhũn ra, dường như không còn chút sức lực nào, nếu không bị kẹp chặt như thế, chắc chắn cô đã không đứng thẳng nổi mà ngã sóng soài ra đất từ bao giờ.

 

Tim của Hàn Tú đập thình thịch liên hồi không dứt. Tự thấy mình là một công dân mẫu mực, luôn sống và làm việc theo pháp luật, nếu có gì không phải thì chỉ là cô vừa mắng người phụ nữ béo ị biến thái trên lầu thôi, Hàn Tú không khỏi thắc mắc rằng tại sao cô lại gặp chuyện xui xẻo đến vậy. Trong tay người đó có hung khí, chẳng cần hỏi cũng biết đây là hạng cố cùng liều mạng, cứ nhìn máu me trên người anh ta đi, không chừng gã này vừa giết người xong đấy! Nếu đúng là như vậy thì chắc hắn cũng chẳng ngại ngần gì mà không giải quyết thêm một người nữa đâu nhỉ?

 

“Đại anh hùng à, cầu xin ngài tha cho chúng tôi! Nếu ngài cần tiền thì tôi có sẵn đây”. Sam Sam vội vứt dụng cụ xuống đất rồi thò tay vào túi quần, nhưng lục mãi chỉ được một nắm tiền lẻ nên lại càng mất bình tĩnh. Cô lập cập tháo sợi dây chuyền trên cổ xuống: “Sợi dây chuyền này của tôi đáng giá mấy ngàn đồng, nếu vẫn chưa đủ, tôi còn có thẻ ngân hàng, tôi sẽ đi rút tiền ngay lập tức, chỉ cầu xin ngài tha cho bạn tôi!”

 

“Sam Sam…”. Hàn Tú nghẹn ngào.

 

Nhưng người đàn ông kia chẳng hề mảy may cảm động trước tình bạn vĩ đại đó mà còn kéo cô xềnh xệch về phía sau.

 

Cánh tay bị siết chặt khiến Hàn Tú đau đớn không chịu nổi, cô đành lấy toàn bộ dũng khí để cầu xin lần nữa: “Vị tiên tinh này, ngài muốn gì thì cứ nói! Tiền bạc hay những thứ khác, chỉ cần chúng tôi đáp ứng được, chúng tôi nhất định sẽ giúp ngài. Tôi thề là sẽ không báo cảnh sát”. Run rẩy nói xong những lời này, Hàn Tú liền cảm thấy có vật di chuyển trên cổ mình, chỉ một thoáng sau, cảm giác đau đớn vì bị con dao sắc bén cứa vào da thịt đã cho cô đáp án.

 

Nhìn thấy vết máu trên cổ Hàn Tú, Sam Sam sợ hãi ôm miệng, khóc nấc lên từng tiếng

 

Hàn Tú cố chịu đau, lại thương lượng: “Tôi và bạn tôi đều không muốn chết, ngài cần chúng tôi làm gì, xin nói đi! Ngài bảo sao thì chúng tôi sẽ nghe vậy”. Đã nói đến thế mà vết thương trên cổ cô càng sâu hơn, những giọt lệ sợ hãi trào ra khoé mắt, Hàn Tú khóc nức nở: “Tôi thực sự không muốn chết, ngài nói đi, ngài muốn tôi làm gì?”

 

Rồi cô cảm thấy con dao từ từ nới lỏng ra, sau đó, một giọng nói ồm ồm truyền đến tai cô: “Hãy đưa tôi đến một nơi an toàn, không có người!”

 

“Không thành vấn đề, không thành vấn đề mà!”

 

Người đàn ông cúi xuống, cằm chạm vào đỉnh đầu cô, nói tiếp: “Tôi cũng không muốn chết, tôi muốn được sống.”

 

“Đúng đúng, ngài không muốn chết, tôi càng không muốn chết, chẳng ai muốn chết cả, mục tiêu của chúng ta giống nhau mà!”. Cô nói liến thoắng rồi quay về phía Sam Sam, gọi lớn: “Cậu mau lái xe lại đây! Đừng báo cảnh sát, nhất định không được làm kinh động đến mọi người trong khu vực này nhé!”

 

Sam Sam gật đầu rồi quay người chạy thục mạng về phía bãi đỗ xe.

 

Khi không còn thấy bóng dáng của Sam Sam đâu nữa, Hàn Tú nói tiếp: “Bạn tôi đã đi lấy xe rồi, ngài có thể bỏ dao xuống được không? Tôi sẽ không trốn khỏi tay ngài đâu mà!”

 

Người đàn ông đó không trả lời, cũng không bỏ con dao trên cổ cô xuống. Hàn Tú sợ hãi tới mức chỉ dám khóc nấc lên từng tiếng.

 

Từng giây từng phút chậm chạp trôi qua, Hàn Tú vẫn bị anh ta khống chế, chẳng dám động đậy, cô mở to đôi mắt đẫm lệ, lo lắng nhìn về phía con ngõ hẹp, thầm cầu nguyện trong lòng rằng đừng có bất cứ ai xuất hiện vào lúc này, nếu không, ngộ nhỡ gã đàn ông toàn thân máu me sau lưng lại phát điên phát cuồng lên thì mạng cô coi như tiêu. Bởi vậy Hàn Tú không ngừng cầu khấn: “Sam Sam, cậu nhất định phải nhanh chóng quay lại đấy!”

 

Đột nhiên trong ngõ truyền ra tiếng động cơ ô tô, vừa khoe nức nở vì vị cứu tinh đã tới, Hàn Tú vừa nói với người đằng sau: “Bạn của tôi đến kìa, bạn của tôi đến kìa!”

 

“Tôi đã lái xe đến đây rồi”. Sam Sam nhảy ra khỏi xe.

 

Hàn Tú nổi gấp gáp: “Chúng ta mau lên xe đi! Ngài muốn đi đâu cũng được.”

 

Nhưng đáp lại lời cô chỉ là sự tĩnh lặng, chợt nghe “coong” một tiếng, con dao trên cổ cô đã rơi xuống đất. Rồi Hàn Tú cảm thấy cơ thể anh ta đang đổ vào người mình, do quá bất ngờ và không chống đỡ nổi trọng lượng của người đằng sau, cô ngã nhào về phía trước.

 

“Hàn Tú!!!”. Thấy hai người ngã sõng soài ra mặt đất, Sam Sam quên cả sợ hãi, chạy thẳng đến đố.

 

Hàn Tú không ngờ rằng người đàn ông sau lưng mình lại ngất đi như thế. Hơn nữa, anh ta còn đang đè lên người cô, phần không khí ở ngực như bị ép hết ra bên ngoài khiến Hàn Tú bật khóc trong đau đớn. Cô úp mặt vào đống rác hôi thối nồng nặc, đã chẳng thể thở nổi lại càng không nói được gì, chỉ có thể đưa tay lên vẫy vẫy để ra hiệu cho Sam Sam biết rằng mình vẫn còn sống.

 

Sam Sam phải lấy hết sức bình sinh để nhấc gã kia ra khỏi người Hàn Tú. Nhờ trời và nhờ cả cô bạn, Hàn Tú đã thở được, nhưng đống rác chất chồng trước mặt khiến cô ho sặc sụa. Giãy giụa một hồi, cuối cùng cô cũng thoát ra khỏi thân hình bên trên. Vừa mới đứng vững được, Hàn Tú ngay lập tức quay lại đá cho kẻ đang nằm bất tỉnh kia một phát thật mạnh.

 

Vì đã hôn mê nên anh ta chẳng có phản ứng gì cả.

 

Sam Sam vừa khốc vừa đưa giấy ăn cho bạn: “Hàn Tú, cậu chảy máu kìa, chúng ta mau đi báo cảnh sát thôi!”

 

“Ừ, nhưng trước hết phải trói tên biến thái này lại đã!”. Hàn Tú rịt tờ giấy vào vết thương trên cổ rồi lau qua những vệt máu trên ngực mình.

 

Sam Sam lôi từ trong xe ra một sợi dây thừng vừa to vừa chắc.

 

“Cậu trói hắn ta trước đi, mình lau máu đã!” Hàn Tú vừa làm vừa nguyền rủa, “hỏi thăm” một lượt tổ tông mười tám đời của gã đàn ông trước mặt.

 

Sam Sam nhanh chóng trói chặt người đó lại, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt khôi ngô tuấn tú của anh ta, cô liền hét lên trong kinh ngạc: “Hàn… Hàn Tú”

 

Hàn Tú quay đầu lại, trông thấy Sam Sam đang ngây người đờ dẫn thì vô cùng ngạc nhiên: “Sao thế Sam Sam? Cậu sợ quá hóa ngốc rồi hả?”

 

Sam Sam lay lay cánh tay Hàn Tú rồi chỉ vào người nằm đó, lập cập nói: “Hàn Tú, cậu xem đi, đây là ai?”

 

Hàn Tú nheo nheo mắt nhìn gã lưu manh đang bất tỉnh nhân sự kia, chỉ trong giây lát, đôi mắt cô bỗng mở to, toàn thân trở nên cứng đờ, bất động.

 

Đó chính là Đường Trạch Tề!

 

Mái tóc dài xòa xuống che khuất một phần khuôn mặt cộng thêm những vệt máu đầm đìa đã khiến cô suýt chút nữa chẳng nhận ra anh.

 

Ngay lập tức, cô kéo Sam Sam, quay đầu chạy.

 

Sam Sam níu Hàn Tú lại rồi nói: “Cậu định cứ thế này mà đi ư? Cậu không nhìn thấy anh ấy bị thương tích toàn thân à? Nhỡ anh ấy chết thì sao?”

 

Hàn Tú dừng bước, mặt không chút biểu cảm, lạnh lùng nói: “Hắn chết cũng đáng kiếp, chẳng liên quan gì đến mình cả!”

 

Nếu không vì anh ta thì làm sao cô có thể dị ứng với đàn ông đến thế? Liệu cô có bị rơi vào bước đường cùng như bây giờ, lúc nào cũng làm bạn với rác rưởi? Chưa bao giờ Hàn Tú căm ghét một ai như vậy, cứ nhắc đến cái tên “Đường Trạch Tề” là cô lại không thể kiềm chế được cảm xúc của mình. Nếu có thể làm lại từ đầu, cô nguyện rằng cả đời mình không bao giờ phải biết đến con người này. Nhưng thật đáng tiếc, cô và anh ta lại lớn lên cùng nhau, bất cứ ai quen hai người cũng nói rằng họ là một cặp trời sinh, sau này nhất định sẽ thế này, thế kia. “Thế này”, “thế kia” cái con khỉ!

 

Hồi nhỏ, do suy nghĩ còn đơn giàn nên Hàn Tú đã bị lời nói của người lớn làm cho lầm dường lạc lối, không những thế, tên khốn khiếp Đường Trạch Tề kia lại có một khuôn mặt khiến người khác phái tình nguyện chịu lừa, bởi vậy, cô mới bị mê hoặc, mới đánh mất mối tình đầu vào tay hắn. Khi ấy trái tim và đôi mắt của cô như bị ai che đi, chẳng nhìn thấy cái gì khác ngoài vẻ đẹp tuyệt vời của anh ta. May mà sau đó, ông trời nhân đức, đại phát từ bi, dùng một tia sét cực mạnh đánh thức cô khỏi cơn mơ.

 

Sam Sam ngồi xuống, vừa cởi dây trói cho Đường Trạch Tề vừa bảo: “Cậu đừng như vậy nữa! Thực ra thì Tiểu Tề đốt xử với cậu đâu đến nỗi tệ, chẳng qua là anh ta mãi mà chẳng tìm được một nơi đáng đế gửi gắm con tim bất trị, lại bị thế giới phù hoa mê hoặc nên mới trở thành người như bây giờ.”

 

Nghe Sam Sam nói thế, Hàn Tú tức giận đáp: “Đây không phải là vấn đề mê hoặc hay không mê hoặc, anh ta đã đi lăng nhăng bên ngoài không dưới một lần, phản bội mình hết hôm này đến hôm khác, cho dù tim mình có là sắt đá thì cũng chẳng thể chịu nổi.”

 

“Mình biết, nhưng mình làm thế này là vì lo cậu sẽ hối hận. Dù gì đi nữa, các cậu vẫn là thanh mai trúc mã. Nếu hồi đó không xảy ra một số chuyện thì bây giờ, hai người đã là vợ chồng rồi”

 

“Thanh mai trúc mã?”. Hàn Tú rít lên một cách lạnh lùng. “Cậu có biết mình sợ nhất điều gì không? Chính là bốn chữ “thanh mai trúc mã” đấy! Anh ta đã chiếm trọn thế giới tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng của mình, anh ta chính là vết nhơ trong cuộc đời mình. Huống hồ lúc nãy, anh ta suýt chút nữa còn giết chết mình, theo lí mà nói thì mình nên đi báo cảnh sát mới đúng!” Nói rồi Hàn Tú bỏ đi.

 

Nhưng Sam Sam đã nhanh chóng kéo cô lại.

 

“Hàn Tú, cậu nghe mình nói này, đúng là Tiểu Tề đã từng làm chuyện có lỗi với cậu, nhưng cậu không nể mặt sư thì cũng phải nể mặt Phật chứ! Nếu anh ta có chuyện thì vợ chồng cô giáo Đỗ sẽ thế nào? Tuy rằng lên cấp hai mình mới quen hai người, nhưng có hôm nào mình và cậu không đến nhà cô giáo Đỗ ăn uống? Cô đối xử với chúng ta tất như thế, lẽ nào cậu nhẫn tâm nhìn cô phải đau khổ suốt những năm cuối đời?”. Sam Sam ngừng lại vài giây rồi nói tiếp: “Cậu nhìn xem, anh ấy bị thương tích đầy mình, trên vết thương còn có cả mảnh vụn thủy tỉnh, nhất định là đã gặp chuyện gì nghiêm trọng lắm nên mới ra nông nỗi này. Còn nữa, không phải gia đình cô giáo Đỗ đã ra nước ngoài định cư từ mấy năm trước sao? Từ đó đến nay chẳng có bất cứ tin tức nào, thế thì vì lí do gì mà đột nhiên Đường Trạch Tề lại về nước, còn xuất hiện một cách kì quặc ở đây như vậy?”

 

Vừa nghe thấy ba chữ “cô giáo Đỗ”, Hàn Tú lập tức im lặng.

 

Với Hàn Tú, cô giáo Đỗ cũng giống như mẹ vậy, có bất cứ thứ gì ngon đẹp, người đầu tiên bà nghĩ tới là cô. Đường Trạch Tề lăng nhăng, làm chuyện có lỗi với cô, cô giáo Đỗ chẳng nói lời nào, lấy roi quật cho anh ta một trận tơi bời khủng khiếp đến mức Đường Trạch Tề phải nằm bẹp trên giường mấy ngày liền, sau đó thì đuổi sang Mỹ. Do môi trường thực nghiệm trong nước quá lạc hậu nên ít lâu sau, cô giáo Đỗ cũng xin đi Mỹ rồi cả gia đình định cư luôn ở đó.

 

Những chuyện của bốn năm trước dường như vừa hiển hiện trước mắt Hàn Tú.

 

Thời gian bốn năm, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, sự việc gì nên quên, cô đã quên cả rồi. Chỉ là đột nhiên gặp lại người cũ, cô chẳng thể nào làm như chưa từng có việc gì xảy ra cả, không khỏi nhớ lại chuyện dĩ vãng.

 

Nhìn Đường Trạch Tề đang nằm bất tỉnh trên đất, Hàn Tú mím chột môi, hồi lâu sau mới nói: “Ừ thì không báo cảnh sát nữa, nhưng cậu bảo phải làm sao đây?”

 

“Đưa anh ta về nhà trước, sau đó liên lạc với cô giáo Đỗ rồi tính tiếp”. Sam Sam đáp

 

“Đưa vào nhà? Về nhà cậu hay về nhà mình?”

 

“Đương nhiên là đưa về nhà cậu rồi! Cậu sống có một mình, còn nhà mình lớn bé tổng cộng những bốn người. Đợi anh ta tỉnh dậy rồi cậu hỏi anh ta xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nếu anh ta bị thương do gây sự đánh nhau vớ vẩn thì lúc ấy, cậu đuổi cổ anh ta khỏi nhà cũng chưa muộn.”

 

“Sam Sam này, cậu không đi làm “thánh mẫu” thì thật là đáng tiếc đấy!”. Chỉ bằng một câu nói, Hàn Tú đã gần như phác họa được toàn bộ con người Sam Sam.

 

“Thích làm nguờỉ tốt” là cụm từ thích hợp nhất để chỉ kiểu “thánh mẫu” khác thường như Sam Sam. Trên đường đi, chỉ cần bắt gặp bất cứ con mèo, con chó đáng thương nào, cô bạn này đều không ngại ngần mà đưa ngay về nhà chăm sóc rồi vứt qua chỗ Hàn Tú để kết thúc trách nhiệm.

 

“Mình làm như vậy cũng là vì cậu thôi, chỉ sợ sau này, cậu không còn mặt mũi nào dể gặp lại cô giáo Đỗ nữa” . Sam Sam vừa cười vừa nói.

 

“Khỏi giải thích! Có lần nào cậu làm “thánh mẫu” mà mình không được nghe những lời ngụy biện kiểu này? Làm người tốt như cậu thì có khác nào cắm biển đề “Ở đây không có ba trăm lượng” không?”. Hàn Tú khoát tay.

 

“Cậu mất tự tin rồi à? Hay là cậu vẫn còn yêu Đường Trạch Tề nên mới chẳng dám đưa anh ấy về nhà?”

 

“Mình-vẫn-còn-yêu-anh-ta? Thà rằng mình yêu một con chó chạy rông ngoài đường còn hơn!”

 

“Thôi được rồi, tuỳ cậu! Nếu cậu thực sự nhẫn tâm đến mức nhìn cô giáo Đỗ phải “người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh” thì mình chẳng phí tâm phí sức thuyết phục làm gì nữa.”

 

Hàn Tú lại im lặng. Cô cúi đầu nhìn Đường Trạch Tề khắp người toàn thương tích, lưng và cánh tay đều bị thuỷ tinh cào xước, những vệt máu giờ đã đông lại. Rõ ràng anh bị thương không nhẹ chút nào. Nếu biết con trai gặp chuyện bất trắc, cô giáo Đỗ nhất định sẽ rất đau khổ. Coi như nể mặt cô giáo Đỗ, cô đành làm “thánh mẫu” vậy!

 

Dù trong lòng rất tức giận nhưng Hàn Tú vẫn bước tới, vừa cùng Sam Sam nhấc người Đường Trạch Tề lên vừa làu bàu: “Nếu anh ta tỉnh lại và đâm cho mình một nhát thì sau này, mỗi lần đến tết Thanh minh, cậu nhớ phải thắp hương cho mình đấy! Nếu không, có thành ma, mình cũng không buông tha cho cậu đâu!”

 

“Được rồi, nếu quả có lúc ấy thật thì mình sẽ thắp cho cậu hai phần hương, đảm bảo cậu hưởng không hết”. Sam Sam cười, nhưng vừa nhìn lướt qua người đàn ông mình đang khiêng, cô đột nhiên nổi lòng háo sắc: “Thật không ngờ cơ thể Tiều Tề lại cường tráng đến vậy, nếu không phải toàn thân anh ấy đầy máu, mình thực sự muốn sờ nắn đôi chút”

 

“Cậu có bị ngốc không đấy? Muốn sờ nắn thì sờ nắn nhanh lên, chứ một lúc nữa, anh ta tỉnh lại rồi thì cậu đừng mong động vào dù chỉ một sợi lông chân”. Hàn Tú lườm bạn một cái rồi mím môi, 1ấy hết sức bình sinh để quăng Đường Trạch Tề vào trong xe ô tô. Sau đó, cô lấy từ cốp xe hai bộ quần áo, một bộ đắp lên người Đường Trạch Tề, một bộ thì mặc vào.

 

Ngay lúc xe vừa khởi động, đang chuẩn bị xuất phát thì Hàn Tú lại hét lên: “Đợi chút đã!” rồi nhảy xuống, nhặt chiếc áo blouse đẫm máu và con dao phẫu thuật vứt vào trong xe, tiếp đó dùng sợi dây thừng quật đống rác tơi tả, loạn xạ để che hết những vết máu trên mặt đất. Xong xuôi tất cả, cô mới yên tâm ngồi vào xe.

 

(2)

 

Hàn Tú và Sam Sam phải tốn rất nhiều công sức mới có thể khiêng được Đường Trạch Tề vào nhà.

 

Sam Sam nhận được một cuộc điện thoại nên chỉ tắm rửa qua loa rồi vội vàng bỏ đi.

 

Hàn Tú trút bộ quần áo vấy máu ra, tắm rửa một lúc lâu rồi lục tìm miếng băng cứu thương để dán vết cứa trên cổ mình lại. Đi ra phòng khách, nhìn Đường Trạch Tề đang đắp trên người bộ đồng phục của nhân viên vệ sinh, nằm trên sàn nhà mình, Hàn Tú thấy sao mà chướng mắt đến thế!

 

Tên khốn này ở nước ngoài không phải sung sướng lắm ư? Sao tự nhiên hắn lại quay về nước? Lại còn khiến cho người ngợm thương tích đến mức này?

 

Cô mở tủ lạnh, lấy chai nước ra uống vài ngụm cho sảng khoái, nghĩ ngợi một lúc rồi bước về phía Đường Trạch Tề. Kéo chiếc áo đang phủ trên người anh ra xem, Hàn Tú không khỏi kinh ngạc. Trên người anh, chỗ nào cũng có các vết cứa to nhỏ, một số vết vô cùng nghiêm trọng, da thịt bị mảnh vỡ thuỷ tinh cứa chằng chịt, gần như nát tươm. Những vết thương này nếu không xử lí kịp thời thì rất dễ bị nhiễm trùng.

 

Hàn Tú mím chặt môi, trái tim như thắt lại, chẳng hiểu vì sao khi thấy dáng vẻ như sắp chết này của Đường Trạch Tề, cô lại cảm thấy đau đớn đến vậy. Lẽ nào cô cũng trở thành “thánh mẫu”, không thể chịu nổi cảnh tượng đó mà động lòng trắc ẩn rồi?

 

Cô càu nhàu vài câu rồi vào nhà vệ sinh lấy một chậu nước, tìm thêm một chai rượu và chiếc khăn mặt để rửa qua những vệt máu và vết thương trên người Đường Trạch Tề. Nếu vì vết thương bị nhiễm trùng mà tên khốn này gặp chuyện bất trắc ở nhà cô thì chẳng thà cứ vứt anh ta ở đống rác đó cho tự sinh tự diệt còn hơn!

 

Hàn Tú vò khăn, vắt khô đi rồi lau mặt sạch sẽ cho Đường Trạch Tề. Nhìn khuôn mặt anh lúc này, cô thấy ngạc nhiên vô cùng. Đã mấy năm không gặp, anh vẫn đẹp trai như trước, mái tóc hơi dài xoà trên trán và bên má anh, có điều da dẻ anh đã trắng hơn rất nhiều. Lẽ nào một thời gian dài ăn thức ăn Tây, hưởng ánh nắng mặt trời ngoại quốc lại có thể biến người da vàng thành da trắng?

 

Hàn Tú bất giác đưa tay sờ lên mặt, tự hỏi rằng cô có nên kiếm thêm chút tiền để ra nước ngoài, hưởng chút nắng xứ người cho trắng trẻo ra, bớt xấu đi vài phần hay không. Cô cứ thế suy nghĩ miên man về viễn cảnh huy hoàng đó rồi đột nhiên giật mình, không hiểu bản thân đang làm gì nữa, đúng là đầu óc có vấn đề!

 

Cô lại lấy một chậu nước khác để làm sạch các vết thương trên người Đường Trạch Tề. Khó khăn lắm cô mới gắp được những mảnh thuỷ tinh găm trong da thịt anh ra, khi đó cô thực sự rất đau lòng. Hàn Tú hít một hơi thật sâu, phiền muộn không yên.

 

Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Tại sao anh lại bị thương nghiêm trọng đến vậy? Toàn thân thương tích nhiều như thế mà vẫn còn sống sót, Đường Trạch Tề đúng là mệnh lớn!

 

Vắt kiệt chiếc khăn mặt, đang định lau các vết thương còn lại, bỗng nhiên Hàn Tú bị một bàn tay siết chặt lấy cổ.

 

Khi một người phụ nữ quyết tâm trở thánh “thánh mẫu” thì đó sẽ là một chuyện vô cùng đáng sợ!

 

Hàn Tú chưa bao giờ cảm thấy hối hận như lúc này, đáng ra cô không nên nghe theo lời của Sam Sam, không nên cùng cô ấy làm “thánh mẫu” gì gì đó mà cứu sống Đường Trạch Tề.

 

Không tài nào thở nổi, cô sợ hãi nhìn trừng trừng vào Đường Trạch Tề vừa tỉnh lại, đang dùng tay siết cổ mình. Ánh mắt của người đối diện sắc nhọn tựa dao, cô có thể đọc được trong đôi mắt đen láy đó một chữ “Giết”!

 

Trên cổ vốn đã có vết thương bị dao cứa vào lúc nãy, giờ lại còn bị siết chặt, Hàn Tú chỉ muốn đâm đầu vào tường ngay lập tức để kết thúc nỗi đau đớn này. Máu bị ứ lại trên mặt, không thể nào lưu thông được, cô cố gạt bàn tay đang bóp cổ mình ra nhưng vô ích. Sự phản kháng yếu ớt của cô càng khiến Đường Trạch Tề dùng sức mạnh hơn.

 

Tên đàn ông chết giẫm này sao lại cổ thể hận cô đến vậy? Phải là cô hận anh ta mới đúng! Cho dù trước đây, cô đã từng mắng nhiếc anh chỉ đáng làm gà vịt hay chó lợn, mắng anh là kẻ đê tiện, nguyền rủa anh mắc bệnh SIDA, từng nói rằng sau này hễ gặp lại lần nào thì sẽ đánh lần đó…, cho dù đã sỉ vả anh bằng những điều tệ hại nhất trên đời, nhưng bây giờ, rõ ràng là cô vừa mới cứu anh, còn đang xử lí vết thương giúp anh nữa, vậy thì tại sao anh có thể đối xử với cô như thế? Sao anh lại kích động đến mức muốn giết chết cô cơ chứ?

 

Cô không tài nào hiểu nổi!

 

Không kìm được nữa, nước mắt cùa Hàn Tú trào ra, giàn giụa trên mặt, duờng như sự phẫn nộ trước khi chết đã khiến cô từ bỏ việc giãy giụa mà lấy hết sức lực còn lại để tiếp tục lau các vết máu trên ngực Đường Trạch Tề, lau rất mạnh, lau liên hồi không thôi.

 

Đôi mắt đẹp cùa người đối diện đang phát ra sự nguy hiểm chết người bỗng dịu đi. Bàn tay siết chặt cổ cô nãy giờ đột nhiên nới lòng ra, rồi Hàn Tú bị ném sang một bên. Bị mất trọng tâm, cô ngã về phía bên phải, dập mặt ngay vào chậu nước bên cạnh khiến nước bắn tung tóe khắp người.

 

“Khụ khụ khụ…”. Hàn Tú ho sặc sụa rồi cố gắng hít lấy hít để luồng không khí vào lá phổi đang thiếu ôxy. Chẳng còn hơi sức đâu mà để ý đến bộ dạng đáng thương ướt như chuột lột của mình, cô cố gắng đứng dậy, lùi về phía sau vài bước.

 

Đứng cách Đường Trạch Tề một đoạn, cô khóc tức tưỡi: “Đường Trạch Tề, anh đang sống yên lành ở nước ngoài thì quay về đây làm gì? Sao vừa mới về đã muốn giết chết tôi vậy? Anh làm thế là vì ngày xưa, tôi đã nguyền rủa anh mắc bệnh SIDA hay do tôi trù ẻo anh tuyệt tử tuyệt tôn hả? Anh có biết là nếu không có tôi tốt bụng cứu anh thì không chừng bây giờ, anh đang phơi thây trong phòng xác rồi không?”

 

Cô hít một hơi thật sâu rồi đưa tay lau những giọt lệ sợ hãi, hoảng loạn và phẫn uất đang chảy dài trên má. Nhưng dù cô kìm nén thế nào, nước mắt vẫn tuôn ra như suối. Càng nghĩ cô lại càng cảm thấy uất ức, không thể chịu đựng thêm được nữa, Hàn Tú ngồi phịch xuống sàn rồi khóc luôn một trận.

 

Tiểu Thất chưa bao giờ nhìn thấy người phụ nữ nào khóc thảm thương đến thế, tiếng khóc ấy thật giống tiếng kêu hoảng loạn của bầy cừu gặp nạn, từng chút từng chút một bóp nát trái tim anh, khiến anh nhớ lại nhiều năm về trước không biết trong bao nhiêu ngày đêm, anh cũng khóc như vậy khi thân thể bị cắm đầy những máy móc, thiết bị. Những âm thanh đó đã xa đến mức anh tưởng như mình đã quên mất.

 

Nhìn thấy gói giấy ăn trên chiếc bàn trà ở bên cạnh, anh rút ra một tờ rồi đưa cho Hàn Tú. Cô sụt sịt, mở to đôi mắt đẫm lệ, hết nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của anh rồi lạị nhìn tờ giấy ăn. Sau vài giây, cô phẫn uất gạt tay anh ra, tự mình bước đến chỗ chiếc bàn trà, lấy vài tờ giấy để lau nước mắt.

 

Khuôn mặt của Tiểu Thất không có vẻ gì là tức giận vì hành động vừa rồi của Hàn Tú, anh vẫn nhìn thẳng vào cô, lạnh lùng nói: “Con dao và cái áo của tôi đâu?”

 

Hàn Tú liền đứng dậy, lôi chiếc áo blouse đẫm máu với con dao từ trong túi rác ra. Không dám lại gần, cô đứng cách xa hai, ba mét rồi quăng chúng cho anh.

 

Anh đưa tay ra đỡ rồi ngồi bệt trên sàn nhà, thẫn thờ nhìn hai thứ đó.

 

Sự tĩnh lặng bao trùm căn phòng khách rộng lớn khiến người ta có cảm giác lo sợ.

 

Hàn Tú hoảng hốt nhìn về phía Đường Trạch Tề, chỉ thấy hàng lông mi đen dài của anh cụp xuống, đôi mắt buồn bã, u tối, khuôn mặt trắng bệch không chút biểu cảm.

 

Cô mím môi, suy nghĩ vài giây rồi dũng cảm nói: “Đường Trạch Tề, rốt cuộc là anh bị người ta truy sát hay là anh đã giết người hả?”

 

Tiểu Thất vẫn giữ nguyên biểu hiện đó, coi Hàn Tú chẳng khác nào không khí.

 

Nếu không biết là Đường Trạch Tề nói được thì cô đã tưởng anh bị đầu độc cho câm luôn rồi. Không nói thì thôi! Đợi đến khi cô liên lạc được với cô giáo Đỗ thì mọi chuyện sẽ được làm sáng tỏ, cô cũng coi như hết nợ!

 

Nghĩ vậy, Hàn Tú bước tới chiếc bàn thấp bên cạnh sô pha và nhấc điện thoại lên, ngón tay vừa hạ xuống nhấn được một nút thì bỗng nhiên có một thứ màu ánh bạc bay về phía cô. Cô không kịp phản ứng gì, chĩ đứng ngây ra nhìn vật thể đó phóng tới. Khi cô lấy lại được hồn phách thì tiếng kim loại đâm lên chiếc giá trang trí đằng sau đã cho cô câu trả lời: đó chính là con dao phẫu thuật mà cô đã ném cho Đường Trạch Tề lúc nãy.

 

Cô run rẩy cụp điện thoại, hai chân mềm nhũn, không đứng vững được nữa mà ngồi phịch xuống đất. Hoảng sợ liếc Đường Trạch Tề đang nhìn mình với ánh mắt căm thù, lặng lẽ nuốt nước miếng, cô thốt ra những tiếng mà ngay đến bản thân cô cũng chẳng hiểu nói: “Không phải là tôi muốn gọi điện báo cảnh sát đâu, tôi định gọi cho người bạn làm bác sĩ đấy! Những vết thương trên người anh cần được xử lí kịp thời, nếu để nhiễm trùng thì sẽ nguy mất. Anh muốn chết sao?”

 

Nghe thấy chữ “chết”, Tiểu Thất sững người. Một hồi lâu sau, anh mới chịu mở miệng: “Cô đã hứa đưa tôi đến một nơi an toàn, nhưng đây là nơi nào chứ?”

 

“Nhà tôi”. Hàn Tú cảm thấy Đường Trạch Tề có gì đó không bình thường nhưng lại chẳng thể chỉ cụ thể xem anh không bình thường ở chỗ nào.

 

“Nhà cô?”. Tiểu Thất khẽ nhướng lông mày.

 

Hàn Tú khó khăn lắm mới lấy đủ dũng khí để nhìn thẳng vào anh, chẳng ngờ anh lại đứng dậy và tiến về phía cô.

 

Sợ anh lên cơn điên lần nữa, cô vội lùi về phía sau: “Tôi không biết chỗ nào an toàn hơn sở cảnh sát cả. Anh lại không cho tôi báo cảnh sát nên tôi chỉ còn biết lôi anh về nhà thôi. Tôi tốn bao nhiêu công sức mới kéo được anh từ bãi rác về đây không phải để nhìn anh chết trong nhà tôi.”

 

Tiểu Thất tiến sát đến, dồn Hàn Tứ tới mức chẳng còn đường lui, lưng cô chạm vào chiếc giá trang trí ở phía sau Anh nhìn cô, lẳng lặng rút con dao phẫu thuật đang cắm trên chiếc giá đó xuống.

 

“Chỉ cần cô không giết tôi thì tôi sẽ không làm gì cô”. Ngữ điệu của anh ôn hòa, dịu nhẹ, nhưng rõ ràng đây là một câu nói uy hiếp.

 

Hàn Tú cảm thấy toàn thân đã cạn kiệt sức lực, nếu còn bị anh doạ dẫm thêm vài lần nữa, chắc chắn trái tim yếu đuối đáng thương của cô khỏi phải đập thêm vài chục năm nữa mà ngay lập tức ngừng làm việc luôn mất.

 

Cô mím chặt môi, nhìn anh chằm chằm và nói: “Nếu tôi thực sự muốn giết anh thì ngay từ bốn năm trước, tôi đã cùng mẹ anh cầm roi quật chết anh rồi.”

 

Tiểu Thất nhìn lướt qua cô, không nói câu nào.

 

(3)

 

Cuối cùng tên Đường Trạch Tề đã quyết định ở tạm tại nhà cô. Dù sợ hãi, kinh hoàng đến mấy, dù không bằng lòng chút nào, Hàn Tú vẫn chẳng thể phản đối, bởi vì ngay vào khoảnh khắc bắt đầu diễn vai “thánh mẫu”, cô đã không có bất cứ sự lựa chọn nào khác rồi.

 

Thương tích đầy mình nhưng Tiểu Thất không cho Hàn Tú gọi bác sĩ đến xử lí vết thương, chỉ viết một loạt tên thuốc bằng tiếng Anh ra giấy rồi sai cô đi kiếm, nhưng lại chẳng để cô ra ngoài mua.

 

Hàn Tú nhìn tờ giấy, hai hàng lông mày nhíu chặt lại. Viết toàn tiếng Anh thế này, không phải anh ta đang muốn lấy mạng cô đấy chứ? Dưới cặp mắt giám sát của anh, cô gọi điện thoại xuống phòng khám ở tầng dưới, dùng vốn ngoại ngữ kém cỏi phát âm những chữ ghi trên tờ giấy. Kết quả là cô bị bác sĩ mắng cho một hồi, bởi vì những thứ anh yêu cầu đều dùng để ngăn ngừa nhiễm trùng vết thương, hoàn toàn có thể biểu đạt bằng vài chữ tiếng Trung đơn giản như “bông”, “băng”, “gạc”. vậy mà chẳng hiểu tại sao anh cứ nhất nhất phải dùng tiếng Anh để viết.

 

Ở nước ngoài ăn học mấy năm thì ghê gớm lắm sao? Hừ!

 

Cô dập điện thoại, mặt tối sầm lại, quay sang lườm anh, nhưng vừa chạm phải ánh mắt lạnh như băng của người đối diện, cô lập tức thu lại thái độ vừa rồi.

 

Nhìn cô như thế, Tiểu Thất cảm thấy hình như cô rất sợ anh, sự sợ hãi và hoảng loạn hiển hiện trên khắp khuôn mặt bé nhỏ đó. Ánh mắt anh lộ rõ vẻ khó hiểu. Rồi anh ngồi xuống chiếc ghế bên cửa sổ, tay vẫn cầm con dao phẫu thuật, mơ màng ngắm ánh hoàng hôn lộng lẫy.

 

Vầng tịch dương đang lặn dần về phía Tây, quả cầu lửa như nhuộm đỏ cả nền trời.

 

Một lúc sau, phòng khám cho người mang thuốc và bông băng lên Hàn Tú ngậm ngùi trả người ta mấy trăm đồng, trái tim đau đớn như bị ai đó cứa vào rồi cắt thành từng miếng một vậy! Cô đưa bọc thuốc cho anh, trong lòng thầm nghĩ: Nếu anh nhờ cô bôi thuốc, liệu cô có nên nhân cơ hội đó mà ấn mạnh vào vết thương của anh mấy phát không nhỉ? Đằng nào cô cũng không thể đòi lại được số tiền kia mà, trút giận lên anh đôi chút xem ra không phải là một ý kiến quá tệ.

 

Ai ngờ sau khi nhận được bọc thuốc, anh chẳng nói lời nào, lẳng lặng đi vào phòng tắm, ở trong đó tự mình băng bó. Cô đành ngồi nguyên tại chỗ, ngốc nghếch nhìn cánh cửa phòng tắm đang đóng kín, một hồi lâu sau mà vẫn chưa lấy lại được hồn vía.

 

Dọn dẹp vệ sinh vốn đã là một công việc mệt nhọc, lại phải lo thêm chuyện của Đường Trạch Tề nên bây giờ, Hàn Tú đã chẳng còn chút sức lực nào. Nhưng không chịu được căn phòng bẩn thỉu trước mặt, cô đành gượng dậy, đi quét dọn nhà cửa và những vật dụng đã bị anh “hỏi thăm”.

 

Hàn Tú đang lau bàn trà thì bị doạ cho một trận. Không biết từ ỉúc nào, Tiểu Thất đã xử lí đâu vào đấy các vết thương trên người, mình đầy bông băng, lù lù xuất hiện ngay trước mặt Hàn Tú.

 

Cô chỉ đứng đến cằm của anh, riêng chiều cao đó đã đủ khiến cô cảm thấy bị áp lực. Ngang tầm mắt Hàn Tú là xương quai xanh của anh, trên đó có một vài vết sẹo không lớn cũng không nhỏ, không hiểu sao cô lại thấy chúng vô cùng gợi cảm, chỉ muôn tiến tới và…

 

Đúng là đầy mê hoặc.

 

Có điều, chỉ vài giây sau, đầu óc cô liền sắng suốt trở lạỉ, cô lùi ngay về phía sau hai bước

 

Hàn Tú nhìn khắp người anh. Điều khiến cô ngạc nhiên hết sức chính là anh đã băng bó vết thương vô cùng cẩn thận và đúng cách, như thể có y tá xử lí cho vậy.

 

Tiểu Thất chẳng nói lời nào, cũng chẳng thèm nhìn Hàn Tú lấy vài giây, anh chỉ nhẹ nhàng đi về phía cửa sổ, ngồi xuống chiếc ghế cạnh đó, tay vẫn nắm chặt con dao phẫu thuật.

 

Có lẽ vừa rồi, anh chỉ chờ cô tránh đường để đi tiếp mà thôi.

 

Hàn Tú đau khổ bừng tỉnh.

 

Tại sao sau mấy năm sang Mỹ, lúc quay về, con người ta lại trở nên ngốc nghếch đến thế chứ?

 

Căn phòng cuối cùng đã lấy lại được vẻ sạch sẽ, tinh tươm vốn có, còn Hàn Tú thì mệt đến mức chẳng buồn động đậy nữa. Bụng sôi réo nãy giờ, cô tiến lại chỗ để điện thoại, định gọi người mang đồ ăn đến. Đột nhiên nhớ tới con dao phi tới lúc nãy, Hàn Tú rụt ngay tay về, ảo não cúi đầu, cô quay người gọi anh chàng đang thất thần bên cửa sổ: “Này, Đường Trạch Tề!”

 

Tiểu Thất vẫn ngồi thừ ở đó, ánh mắt thẫn thờ nhìn ra bên ngoài.

 

“Đường Trạch Tề! Đường Trạch Tề! Đường Trạch Tề!”. Hàn Tú hét tên anh mấy lần nhưng chẳng thấy anh quay lại. Cô đành liều mình đi đến trước mặt anh, lấy tay ra hiệu rồi lùi về phía sau vài bước, sau đó mới dám gọi tiếp: “Đường Trạch Tề!!!”

 

Tiểu Thất cuối cùng cũng có phản ứng, đầu mày nhíu chặt, nhìn cô chăm chú, vẻ mặt vô cùng khố chịu, lạnh ỉùng hôi: “Cô đang gọi tôi sao?”

 

Bắt gặp nét nghi hoặc trong đôi mắt băng giá của anh, Hàn Tú dột nhiên im bặt, không trả lời.

 

Không gọi anh thì gọi ai chứ? Lẽ nào ở đây còn có một tên gây họa “Đường Trạch Tề” khác nữa hay sao?

 

“Có chuyện gì?” Tiểu Thất vẫn hỏi một cách lạnh nhạt.

 

Hàn Tú há hốc miệng rồi bàng hoàng ngậm lại. Xem ra cô gặp quỷ rồi, hai lần Đường Trạch Tề suýt giết chết cô, cả nét mặt lẫn hành động của anh đều đáng sợ như một con mãnh thú bị nhốt lâu ngày vậy, thế mà lúc này, kì lạ thay, ngữ điệu của anh lại ôn hoà, nhẹ nhàng y như một chú mèo, không những thế, còn là một chú mèo rất “cool” nữa. Anh đang chơi trò gì vậy, biến đổi nhân cách sao?

 

Có điều, sức mạnh tưởng như mãnh thú cuồng bạo của anh trước đó, cô đã lĩnh giáo đủ rồi. Để cho an toàn, cô cẩn thận vẫn hơn.

 

“À, tôi… muốn gọi người mang thức ăn đến đây”. Hàn Tú thấy mình thật vô dụng, ngay cả việc gọi một cú điện thoai đặt đồ ăn sẵn cũng phải bẩm báo với anh ta.

 

Nhưng ai bảo cô sợ anh đến thế chứ?

 

“Thế nào là “gọi thức ăn đến”?”

 

Anh ta không biết thế nào là “gọi thức ăn đến” sao?

 

Ngay từ lúc gặp lại Đường Trạch Tề, Hàn Tú đã cảm thấy hình như đầu óc anh có chút vấn đề, phán đoán đó đã được khẳng định là đúng ngay sau khi anh đưa ra câu hỏi ngớ ngẩn trên.

 

Cơ miệng giật giật, một lát sau, cô mới hắng giọng nói: “Khi anh muốn ăn cái gì thì gọi điện thoại, bảo người ta trực tiếp mang tới nhà, đó chính là “gọi thức ăn đến”. Cũng giống như lúc nãy, anh bắt tôi phải kiếm thuốc và bông băng cho anh mà lại không cho phép tôi ra khỏi cửa, thế nên tôi buộc phải gọi cho phòng khám, nhờ người ta mang tới. Bây giờ, tôi đang cảm thấy đói nên muốn gọi điện, bảo người ta mang thức ăn đến thôi”. Sau một hồi bình tĩnh giải thích tường tận, cặn kẽ, cô bất giác quên mất sự nguy hiểm của anh, không kìm nổi mà buông lời mỉa mai: “Đường Trạch Tề, có phải hôm nay, khi ra khỏi nhà, đầu anh bị cánh cửa kẹp vào không? Nếu không thì tại sao anh có thể hỏi “gọi thức ăn đến” là gì? Ngay đến mấy đứa nhỏ ở vườn trẻ cũng biết điều đó, vậy mà anh lại hỏi tôi. Trêu chọc người khác thú vị lắm sao?”

 

Nghe những lời như thế, Tiểu Thất không hề kích động mà ngược lại, còn trả lời một cách hết sức nghiêm túc: “Đầu tôi không hề bị cửa kẹp phải mà là tôi đã đâm vào tấm thuỷ tinh dày.”

 

Anh nói gì thế? Đâm đầu vào thuỷ tinh nên anh ta thành ra ngốc nghếch rồi chăng? Đúng là “bó tay toàn tập” với tên này mà!

 

“Nếu đói thì gọi điện thoại đi! Sao lại phải hỏi tôi?” Trước sau anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt đó.

 

Hàn Tú trợn trừng mắt vì tức giận, chỉ còn thiếu nước hộc máu ra mà chết thôi.

 

Anh tưởng cô ăn no rồi rửng mỡ sao? Nếu không phải sợ anh phi dao lần nữa thì liệu cô có thiếu dũng khí đến mức chẳng dám gọi một cuộc điện thoại không chứ? Nực cười nhất là anh ta còn trưng ra bộ mặt ngây thơ vô số tội và hỏi cô tại sao phải nói với anh.

 

Hàn Tú cảm thấy hai bên thái dương của mình không ngừng giật giật, trong đầu văng vẳng toàn những lời nói không đỡ nổi của anh. Bây giờ, cô đã có đủ cơ sở để khẳng định rằng não bộ của Đường Trạch Tề chắc chắn có vấn đề, mấy năm sống bên Mỹ, không những nước da trắng ra mà ngay đến bộ não của anh cũng “trắng [1]” mất rồi.

[1] T/g chơi chữ: “màu trắng” và “ngốc nghếch” trong tiếng trung đồng âm với nhau.

Thức ăn cuối cùng cũng được mang đến. Hàn Tú gọi những món mà cô yêu thích nhất: canh cá chua cay và rau bắp cải trộn chua cay.

 

Cô vào bếp lấy một chiếc bát nhỏ, xới cơm vào đó rồi ăn lấy ăn để, suýt thì mắc nghẹn. Cô vội uống một ngụm nước, mãi mới thở được. Lúc ngẩng đầu lên, Hàn Tú bất giác đưa mắt nhìn Tiểu Thất đang lặng lẽ ngồi trước cửa sổ. Khuôn mặt gày gò, hàng lông mày rậm nhíu lại, đôi môi mỏng mím chặt, ở anh toát lên một vẻ cô đơn, cao ngạo khiến người ta có cảm giác cách xa đến vạn dặm.

Nhớ lại lúc cô bước đến gần và gọi tên anh, không biết do ảo giác hay mắt bị hoa mà khi ấy, Hàn Tú cảm thấy đôi mắt đang nhìn ra ngoài cửa sổ kia chất chứa nỗi bi thương và sự cô liêu khôn tả. Cô càng nhìn lại càng thấy anh thật xa lạ chẳng giống tên đàn ông khốn kiếp, đê tiện Đường Trạch Tề mà cô từng quen biết trước đây chút nào. Sự lãnh đạm, cô độc của anh khiến cô bất giác nổi lòng xót thương.

 

Xót thương sao? Khi ý thức được bản thân đã nghĩ như thế, Hàn Tú giật mình, ho khan một tiếng rồi cắm cúi ăn tiếp.

 

Trước vẻ mặt lạnh lùng, muốn người khác tránh xa ba tấc của Tiểu Thất, Hàn Tú chẳng dám hỏi han gì. Nhưng ngộ nhỡ vì cô không gọi vào ăn cơm mà anh lại lên cơn, trút giận lên đầu cô thì Hàn Tú biết làm thế nào?

 

Cô đành bỏ đôi đũa trong tay xuống, hạ giọng gọi anh: “Đường Trạch Tề!”

 

Cô gọi thêm một tiếng nữa, vẫn như ban nãy, anh không hề có ý định đáp trả.

 

Trong đầu Hàn Tú lúc này là một mớ bòng bong. Từ trước đến nay, cô chưa bao giờ nghe thấy vợ chồng cô giáo Đỗ nhắc tới việc Đường Trạch Tề có anh em gì hết, đừng nói là anh em sinh đôi. Hơn nữa, không thể có chuyện hai người không cùng huyết thống mà giống nhau như hai giọt nước như vậy. Cô càng không tin rằng trên đời có con người vô vị và điên rồ đến mức không phẫu thuật thẩm mỹ thành khuôn mặt của ai khác mà cứ nhất thiết phải là Đường Trạch Tề.

 

Nghĩ đi nghĩ lại, xem ra khả năng duy nhất chỉ có thể là Đường Trạch Tề đã bị tổn thương não bộ nên phản ứng có phần chậm chạp. Rốt cuộc là chuyện gì khủng khiếp đã xảy ra với anh? Tại sao Trạch Tề lại biến đổi thành một người hoàn toàn khác như thế?

 

Có điều, Hàn Tú không mấy ghét bỏ một Đường Trạch Tề im lặng, không nói năng nhiều thế này!

 

Đợi ăn cơm xong, cô sẽ gọi điện thoại hỏi cô giáo Đỗ xem chuyện gì đã xảy ra.

 

Trái tim phụ nữ đúng là làm bằng đậu phụ, dù mạnh miệng nói cứng đến đâu thì vẫn chẳng thể nào nhẫn tâm nổi. Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch, thất thần chẳng khác nào một chú cừu non lạc đường của Đường Trạch Tề, Hàn Tú lại thấy mềm lòng. Quả nhiên là giao du với Sam Sam chừng ấy năm, cô đã nhiễm bệnh làm “thánh mẫu” của cô ấy mất rồi.

 

Nhưng thôi, bỏ đi, việc quan trọng trước mắt là phải ăn cơm! Người đàn ông này nếu đói quá hoá liều, đêm hôm canh ba chạy tới cắn xé, ngấu nghiến cô thì thật đáng sợ, chẳng bằng bây giờ, cô làm “thánh mẫu” thêm một lần nữa vậy.

 

Lần này, cô hắng giọng gọi, nhấn từng chữ trong tên anh lên: “ĐƯỜNG – TRẠCH – TỀ!”

 

Rất nhanh sau đó, người ngồi bên cửa sổ đã có phản ứng.

 

Tiểu Thất nhướng mày, quay lại nhìn Hàn Tú, đôi mắt đen láy, u buồn thể hiện rõ rằng anh không hề thích âm thanh vừa xong chút nào, nhưng rất nhanh sau đó, anh lại biểu lộ vẻ nghi hoặc.

 

Hàn Tú dùng đũa gõ vào bát như kiểu gọi chó con về ăn cơm: “Này, anh có muốn ăn cơm không? Ở đây có canh cá chua cay và rau bắp cải trộn chua cay, mùi vị cũng ngon lắm”. Sau đó, cô còn tốt bụng đứng dậy, đi vào bếp, lấy thêm bát đũa, xới cơm cho anh rồi đặt lên bàn: “Này, nếu bằng này chưa đủ thì anh tự xới thêm trong nồi nhé!”. Nói xong, cô tiếp tục thưởng thức món canh cá chua cay hằng yêu thích.

 

Tiểu Thất từ từ đứng dậy, đi về phía bàn ăn, mắt nhìn lướt qua món canh cá chua cay đầy dầu mỡ và ớt rồi nhìn sang đĩa rau bắp cải trộn chua cay cũng toàn ớt và hạt tiêu, cuối cùng hướng ánh mắt về phía bát cơm có màu sắc không ổn mấy, xem ra còn nửa sống nửa chín đang đặt trên bàn.

 

Khảo sát một hồi, anh mới mở miệng, giọng nói hết sức nhẹ nhàng nhưng lại vô cùng lãnh đạm: “Nồng độ chất béo quá cao sẽ phá hoại cân bằng axit béo trong cơ thể, gây ra thiếu Omega-3, dư thừa axit béo, tích trữ mỡ trong máu, dẫn đến béo phì, dễ mắc một số chứng bệnh mãn tính nguy hiềm như cao huyết áp, đột quỵ, đái tháo dường, các bệnh về tim mạch, nhồi máu não…”

 

“Phụt!” Hàn Tú phun cả nửa miếng cá trong miệng ra ngoài rồi không ngừng ho: “Khụ khụ..”

 

Từ khi nào đồng hồ hiệu Omega lại có dây mơ rễ má với axit béo? Những gì anh nói rõ ràng là từ ngữ chuyên môn thuộc lĩnh vực cơ khí, sao nghe giống như bàn về vấn đề dinh dưỡng thế nhỉ? Mà trước đây, chính anh cũng từng thường xuyên ăn những món này, bây giờ còn bày đặt nói với cô mấy vấn đề axit béo nọ kia. Chắc là vì ở Mỹ bốn năm nên anh phải biến mình thành con người sành điệu như tầng lớp thượng lưu đúng không?

 

Cô kinh ngạc đưa mắt nhìn anh, chỉ thấy anh quay người đi vào nhà bếp, mở vòi nước rồi ghé miệng vào uống. Cô lại ho một hồi lâu, ánh mắt ngạc nhiên vẫn hướng về phía anh. Đã biết rằng ăn nhiều dầu mỡ thì sẽ gặp vấn đề về axit béo, chắc anh không đến mức không biết là uống nước lạnh không tốt cho dạ dày chứ?

 

Hàn Tú vừa nhìn anh vừa liên tục và cơm, đợi chốc nữa ăn cơm xong, việc đầu tiên cô làm sẽ ỉà gọi điện cho cô giáo Đỗ để hỏi cho rõ xem rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với Đường Trạch Tề. Tên khốn này dù nhìn từ góc độ nào thì cũng thấy hắn có khuynh hướng thần kinh bất bình thường. Nếu anh thực sự mắc bệnh đó thì phải nhanh chống chuyển đến viện để điều trị. Nếu cứ để anh ở đây, lại còn phải cung phụng tiền bạc cho anh thì có cho vàng, cô cũng không chịu làm “thánh mẫu” lần nữa đâu!

 

Uống nước xong, Tiểu Thất bước ra khỏi bếp.

 

Đến lúc này, Hàn Tú mới để ý thấy anh vẫn mặc chiếc quần sịp dính máu, cảnh này kinh khủng quá, khiến cô chẳng còn hứng thú nào mà ăn uống nữa. Chẳng, suy nghĩ nhiều, cô chỉ vào quần anh và nói: “Đợi.. đợi chút nữa, tôi sẽ đi siêu thị mua cho anh chiếc quần sịp khác. Anh không thể đi lại trong nhà tôi với bộ dạng đó được, nhìn khiếp lắm.”

 

Tiểu Thất sững người rồi cúi đầu nhìn, quả thật anh chỉ mặc đúng một chiếc quần sịp trên người, không những bẩn thỉu mà còn vương máu nữa.

 

“Ừ”. Một từ gọn lỏn thoát ra khỏi miệng anh, chẳng biểu lộ chút tình cảm nào, chỉ thấy đôi mắt anh long lanh như nước.

 

Hàn Tú lườm anh rồi thu dọn bát đũa, xong xuôi tất cả thì cầm tiền, chuẩn bị ra ngoài. Tay vừa mới chạm vào nắm đấm cửa, đột nhiên cô cảm thấy có chút kỳ lạ. Quay lại nhìn anh chàng thích ngồi ngây người bên cửa sổ, cô ấp úng hỏi: “Này, Đường Trạch Tề, con người anh thật kì lạ. Tại sao lúc đầu, khi tôi gọi điện thoại, anh lại phi dao về phía tôi, bây giờ, tôi sắp sửa ra ngoài mua quần sịp cho anh thì anh lại có thể yên tâm để tôi đi như vậy? Lẽ nào anh không sợ tôi ra ngoài báo cảnh sát hay gọi kẻ thù của anh đến giết anh sao?”

 

Tiểu Thất quay đầu lại nhìn cô, đôi mắt lạnh lẽo có phần ngạc nhiên. Vài giây sau, anh trịnh trọng tuyên bố: “Tôi tin tưởng cô.”

 

“Tôi – tin – tưởng – cô”, chỉ bốn chữ đơn giản như vậy thôi mà có sức mạnh như một câu bùa chú kì diệu, khiến cho Hàn Tú kinh ngạc tới mức chẳng thể thốt nên lời, đầu óc rối bời, hỗn loạn.

 

Cô nhún vai rồi nhanh chóng bước ra khỏi cửa, không hiểu sao cứ cảm thấy đằng sau như có oan hồn truy đuổi theo mình vậy.

 

(4)

 

Suốt đường đi, Hàn Tú đắn đo mãi về việc có nên báo cảnh sát hay không. Nhưng cứ nghĩ tới cô giáo Đỗ thì cô lại chùn bước. Cô không ngừng nhắc đi nhắc lại với mình rằng bốn chữ đơn giản đó hoàn toàn chi mang ý uy hiếp, nếu không làm theo lời anh, cô nhất định sẽ phải trả giá. Nghĩ vậy, cô bèn coi như lúc này, mình dang bị “thánh mẫu” nhập thân, thấy anh đáng thương nên mới đại phát từ bi mà giúp anh mua chiếc quần sịp. Các cụ chả bảo “Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp” còn gì! Món nợ này cô sẽ ghi lại cẩn thận, đợi liên hệ được với cô giáo Đỗ rồi cô sẽ từ từ tính sổ với anh ta.

 

Hàn Tú vừa vào siêu thị đã đi thẳng tới khu vực bán quần áo. Tay cô lướt qua một loạt áo phông và quần bò treo trên giá, không ngừng lật xem giá bán.

 

Khiếp! Định cắt cổ người ta hay sao? Chiếc áo phông loạỉ bình thường giá bảy mươi chín Nhân dân tệ, cái quần soóc ngắn cũng mất tám mươi chín tệ, loại tốt hơn chút thì những một trăm năm mươi tệ, cộng thêm quần sịp nữa, cô chắc chắn phải chi mất mấy trăm tệ rồi. Có nhầm khống chứ? Từ lúc nào siêu thị bán loại hàng vẫn bày ở đầu đường xó chợ này đắt đến vậy?

 

Mắt Hàn Tú bỗng sáng lên khi nhìn thấy một quầy hàng ở ngay gần đấy có mấy bà cô đang ngắm nghía những chiếc quần đùi bãi biển xanh, đỏ, tím, vàng. Cô nhìn vào tấm biển khuyến mại: “Áo phông 20 tệ/chiếc, quần đùi bãi biển 10 tệ/chiếc”, lập tức bỏ mớ hàng “cao cấp” trong tay xuống và tiến thẳng tới quầy giảm giá.

 

Cô lục tìm trong đống hàng khổng lồ đó được một chiếc áo phông và một chiếc quần đùi bãi biển màu xanh lá cây. Xanh, xanh, xanh, tất cả dều là màu xanh lá cây, cô có nên mua thêm một chiếc mũ cũng màu ấy nữa không nhỉ? Màu xanh lá cây là thích hợp với anh ta nhất [2]. Đường Trạch Tề phải nếm thử cảm giác bị người khác cắm sừng thì mới thấu hiểu được nỗi thống khổ của cô trước đây.

 

[2]: Ở Trung Quốc, cho ai đội mũ màu xanh là ám chỉ việc bị ngoại tình

 

Cô còn mua cho anh một ít đồ tắm rửa vệ sinh rẻ tiền và thức ăn vặt cho mình rồi mới xách túi to túi nhỏ về nhà.

 

Khi về đến nhà, Hàn Tú thấy Tiểu Thất cuối cùng cũng đã chịu thay đổi vị trí, anh đang nằm trên chiếc ghế sô pha, mắt nhắm nghiền, lông mày vẫn nhíu chặt, trên má xuất hiện một vết đỏ kì lạ.

 

Cô lặng lẽ bước tới gần rồi nhẹ nhàng gọi: “Này!” Anh từ từ mở mắt, đôi mắt đẹp không còn vẻ tinh tường như lúc nãy mà thay vào đó là sự mơ hồ không thể lý giải.

 

“Tôi đã mua quần áo về rồi”. Nói xong, cô liền vứt túi đựng quần áo qua phía anh.

 

Tiểu Thất bắt lấy cái túi, thần trí xem chừng đã tỉnh táo hơn đôi chút, rồi đứng dậy, đi vào phòng tắm. Anh loay hoay trong đó một lúc lâu, cuối cùng cũng thay chiếc quần sịp và bước ra, cau mày trả lại chiếc áo phông và quần đùi cho Hàn Tú.

 

Những người bình thường đều biết một điều là tắm xong thì phải mặc quần áo tử tế rồi hẵng ra ngoài, trừ phi là người một nhà hoặc những người yêu đương thắm thiết thì mới mặc mỗi chiếc quần sịp lượn qua lượn lại như thế. Còn Tiểu Thất thì… Nếu anh vẫn mặc chiếc quần sịp hình tứ giác bị dính đôi chút vệt máu như lúc nãy thì cô cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt, vì như thế sẽ không khiến người khác phải nhìn chằm chằm rồi suy nghĩ lung tung. Còn đằng này, trớ trêu thay, bây giờ, thứ anh đang mặc lại là cái mà Hàn Tú vớ bừa trong đống đồ nam khổng lồ, còn chẳng kịp bóc bao bì xem bên trong thế nào. Đó là một chiếc quần bó sát, cạp trễ. Nó nằm chễm chệ trên chiếc mông trắng trẻo gợi cảm của anh, trước lồi sau cong, khiến cho nét quyến rũ đặc trưng của người đàn ông càng lộ ra rõ ràng hơn.

 

Nói Hàn Tú chưa bao giờ nhìn thấy thân thể đàn ông là dối trá. Dù cô thực sự chưa có cơ hội nhìn ngắm người thật thì chí ít cô đã từng xem không ít những hình ảnh đó trên phim ảnh, từ da trắng, da đen cho tới da vàng, phải nói là nhiều vô kể. Nhưng lúc này, khi đã dược “tận mục sở thị” bộ dạng khiêu khích của người đã suýt giết chết mình cách đây một tiếng, đột nhiên Hàn Tú cảm thấy ớn lạnh đến tận xương tuỷ.

 

Cô quay ngay người lại, vừa ngượng ngùng vừa tức giận nói: “Đường Trạch Tề! Anh đúng là đồ biến thái! Không phải tôi đã mua cho anh cả áo phông và quần đùi đấy à? Tại sao anh không mặc vào chứ? Anh bị chập dây thần kinh nào rồi hà?

 

Tiểu Thất lại càng nhíu chặt lông mày hơn, cơn sốt khiến anh cảm thấy vô cùng khó chịu, chỉ khẽ rên lên một tiếng rồi trả lời một cách lạnh nhạt: “Hai thứ ấy tạm thời tôi chưa cần dùng tới. Còn nữa, tại sao chiếc quần sịp này lại tiết kiệm vải đến thế chứ?”

 

“Này, Đường Trạch Tề, đã đành là tôi thu nhận anh về đây, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi cho phép anh tự do ăn mặc thiếu vải rồi đi lông nhông trong nhà mà giở trò lưu manh đâu nhé! Như thế nào là áo phông và quần đùi tạm thời không dùng đến? Làm gì có ai dở hơi đến mức mặc quần sịp rồi đi qua đi lại lung tung hay không? Từ khi nào anh học được cái thói giả vờ đứng đắn mà chê bai quần sịp ít vải thế? Tôi đâu phải nhà sản xuất quần sịp! Có quỷ mới biết tại sao tôi lại hồ đồ vớ phải chiếc quần sịp này cho anh. Nếu anh muốn làm mấy trò mèo thì phiền anh cút ra ngoài cho tôi!”. Hàn Tú phẫn uất quay về phía anh hét lớn.

 

Tiểu Thất cau mày nhăn nhó, nhìn Hàn Tú đầy nghi hoặc rồi lẩm bẩm hai chữ “lưu manh”, sau đó nghiêm túc trả lời cô: “Trước đây, chỉ có lúc đi bộ và vận động ngoài ban công, tôi mới mặc áo khoác ngoài, còn trong phòng, tôi luôn mặc như vậy, mọi người đều mặc như tôi, chẳng có gì là không đúng cả.”

 

Nghe xong câu nói ấy, máu ở toàn thân Hàn Tú lại bắt đầu dồn hết lên não, nếu vì không chịu nổi mà phun ra ngoài thì nhất định dòng huyết ấy sẽ phải bắn xa tới sáu thước.

 

“Trước đây luôn mặc như vậy”? Trong phòng chỉ mặc mỗi chiếc quần sịp, phải chăng để cởi ra cho dễ khi làm “chuyện ấy” với phụ nữ? Lại còn “mọi người đều mặc như tôi” nữa chứ! Tên đàn ông đáng chết này, lúc nãy, cô còn tưởng hắn đã thay tâm đổi tính, trở nên thuần khiết vô ngần, ai dè…, đúng là “miệng chó không mọc được ngà voi”! Tại sao anh ta đến chết cũng không gột bỏ được cái tính xấu đó? Sang Mỹ rồi, có vẻ như hắn càng ngày càng lợi hại, càng ngày càng dâm đãng!

 

“Đường Trạch Tề, thích “khoe của” là việc của anh, nhưng đây là nhà tôi chứ không phải nhà anh. Tôi không nằm trong đàn “oanh oanh yến yến” kia của anh, chỉ thích suốt ngày nhìn anh “khoe của” một cách sỗ sàng như thế! Bây giờ, tôi trịnh trọng tuyên bố, nếu anh vẫn có ý đồ ăn mặc như vậy để giở trò lưu manh trong nhà tôi thì tôi sẽ dùng chổi “quét” anh ra ngoài đấy!”. Hoàn toàn quên mất sự nguy hiểm của người đàn ông trước mặt, Hàn Tú nói càng lúc càng lớn.

 

Tiểu Thất tiếp tục nhếch mày cao hơn, mím chặt đôi môi mỏng, chờ Hàn Tú “sư tử rống” xong, anh mới nói: “Môi trường giao tiếp lý tưởng có tạp âm nằm trong khoảng từ 45 ~ 60 đề xi ben, vừa rồi, giọng nói của cô lên tới chín mươi đề xi ben, đã quá giới hạn cho phép rất nhiều”. Nói xong, anh lấy lại chiếc áo phông và quần đùi bãi biển rồi bước vào phòng tắm.

 

Sao anh dám mắng cô như thế chứ?

 

Hàn Tú đang định xả cơn thịnh nộ lần nữa, ai ngờ chỉ có tiếng cửa phòng tắm sập nhẹ đáp lại cô.

 

So với tạp âm lên tới chín mươi đề xi ben của cô, rõ ràng tiếng sập cửa đó đã tạo nên một sự đối lập gay gắt.

 

Hàn Tú đứng trong phòng khách, tức điên lên, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống ai đó mà thôi.

 

Tại sao bây giờ, mỗi lần nói chuyện với cô, tên đàn ông đáng ghét kia đều ra vẻ thản nhiên như thể đã thoát khỏi cõi đời bụi bặm phàm tục này vậy chứ?

 

“Đường Trạch Tề, anh thay xong quần áo thì yên phận ngồi ở phòng khách này cho tôi! Nếu anh còn dám giở trò biến thái thì đừng trách tôi…”. Đang xả một tràng thì chợt nhớ ra sự khủng bố của Đường Trạch Tề, nỗi tức giận trong lòng Hàn Tú bỗng dưng tan biến hết, cô không dám nói gì nữa.

 

“Đừng trách cô làm sao cơ?”. Đột nhiên cửa phòng tắm mở ra, Tiểu Thất đã thay xong quần áo, bước ra ngoài. Anh thấy người nóng bừng bừng, đầu óc mơ màng, chân tay bủn rủn. Việc mặc quần áo đã gần như cướp mất toàn bộ sức lực còn lại trong anh.

 

Hàn Tú mở to mắt nhìn bộ dạng run rẩy, yếu ớt của anh, nhất thời chưa biết trả lời ra sao.

 

Lúc cô đang định mở miệng nói thì bất ngờ thấy trước mắt tối sầm lại, cả người anh ngã về phía cô lần nữa. Có diều lần này tư thế của cô đã thay đổi, đúng theo tiêu chuẩn yêu đương “nam trên nữ dưới”!

 

Hàn Tú cảm thấy toàn bộ không khí trong ngực mình đều bị ép hết ra ngoài, đau đến nhăn nhó mặt mũi, cô vừa xấu hổ vừa tức tối nói: “Này, anh cố ý phải không?”

 

Một lúc lâu sau, tên Đường Trạch Tề kia vẫn chẳng đáp trả. Làn da nóng như lửa đang áp chặt vào người khiến Hàn Tú cám thấy có gì đó không ổn. Má anh đang đặt trên mặt cô. Khó khăn lắm cô mới rút được cánh tay bị đè ra, sờ lên trán anh. Thì ra anh đã bị sốt cao tới mức ngất di.

 

Cô thầm than, thật đen đủi quá! Trên đời này làm gì có ai xui xẻo như cô chứ? Bị một người đàn ông đè lên người đến hai lần trong cùng một ngày. Hơn nữa, anh còn rất nặng.

 

Hàn Tú nghiến chặt răng, dùng hết sức bình sinh đẩy anh ra khỏi người mình rồi cố kéo anh ra ngoài phòng khách. Chẳng còn hơi đâu mà đỡ anh lên ghế sô pha nữa, Hàn Tú đành phải trải một chiếc chăn mỏng lên sàn, để anh ngủ trên đó.

 

Cô sờ trán anh lần nữa, thật sự là rất nóng! Hàn Tú mím chặt môi, lo lắng. Liệu anh có chết không? Anh vốn đã bị thương rất nặng rồi, nếu chẳng may anh chết thật thì mọi việc cô làm trước đó đều là công cốc sao?

 

Cô bèn chạy đi lấy một chiếc khăn mặt, vò qua nước rồi vắt khô, đắp lên trán anh, sau đó gọi điện cho phòng khám ở lầu dưới. Một lúc sau; bác sĩ Lưu mới lên. Hàn Tú kể qua tình hình của anh cho bác sĩ nghe, cô không biết vì sao anh bị thương, chỉ nhớ lúc trước, toàn thân anh găm vô số mảnh vụn thuỷ tinh nên nói bừa: “Anh ấy không cẩn thận nên ngã từ trên cao xuống, không may bị rơi trúng tấm kính người ta đem vứt đi.”

 

Bác sĩ Lưu định xem lại vết thương nhưng thấy Tiểu Thất đã băng bó cẩn thận, không còn gì để chê trách, bèn quay ra nhìn Hàn Tú với ánh mắt khó hiểu. Cô đành giải thích thêm: “Trước đây, anh ấy đã từng học qua lớp y tá.”

 

Sau một hồi kiểm tra kĩ càng, bác sĩ Lưu nói: “Này, Tiểu Hàn, lúc nãy, cô mua thuốc của tôi, có phải là để cho bạn trai mình dùng không?”

 

“Hả?” Bạn trai? Hàn Tú chẳng biết thanh minh thế nào nghĩ một lúc rồi gật đầu: “Đúng vậy, đó là do anh ấy bảo tôi mua.”

 

“Cô mang thuốc ra đây cho tôi xem lại lần nữa!”

Hàn Tú đem bọc thuốc ra. Bác sĩ Lưu xem từng thứ một, sau đó nhẹ nhàng nói: “Tiểu Hàn, cô không cần phải lo lắng quá đâu, số thuốc bạn trai cô dùng không hề sai. Đêm nay cô chú ý cậu ấy một chút, xem xem sau hai giờ nữa có hạ sốt không. Nếu cậu ấy hạ sốt thì không còn gì đáng lo ngại nữa. Còn nếu nhiệt độ không giảm thì cô phải nhanh chóng đưa cậu ấy đến bệnh viện. Chút nữa, cô đi theo tôi xuống lấy thêm một số thuốc hạ sốt nữa về!”

 

“Dạ vâng.”

 

(5)

 

Lúc dán miếng hạ sốt cho Tiểu Thất, chạm tay vào vầng trán nóng như lửa của anh, Hàn Tú không khỏi hoảng hốt. Cô không thể ngờ rằng sau bốn năm xa cách, họ lại gặp nhau trong hoàn cảnh này.

 

Cô đã phải mất rất nhiều thời gian để chữa lành trái tim bị thương, nỗ lực quên đi tình yêu đã dành cho anh, thế mà giờ đây, một lần nữa, anh lại làm đảo lộn cuộc sống của cô.

 

Rốt cuộc anh đã gặp phải chuyện gì?

 

Cô chạy đi lấy chiếc máy tính xách tay rồi mang ra ngoài phòng khách, ngồi lên ghế sô pha và vào mạng. Cô nhấn vào nick của tất cả những người bạn chung của hai người, lặp đi lặp lại câu hồi: “Các cậu có biết Đường Trạch Tề đã về nước không?”

 

Bạn nữ A:. “Đường Trạch Tề đã về nước rồi sao? Mình không hề biết, anh ấy không đến gặp mình, thực sự mình rất nhớ anh ấy. Tú, cậu không thấy khó chịu khi mình nói thế chứ?”

 

Bạn nữ B: “Hả? Cậu với Đuờng Trạch Tề đã chia tay nhiều năm thế rồi, mình cứ tưởng cậu sẽ chẳng thèm hỏi han gì đến anh ấy nữa cơ! Thì ra cậu vẫn còn thích anh ấy à? Chỉ tiếc là sau khỉ anh ấy ra nước ngoài, mình chẳng mấy khi liên lạc với anh ấy, anh ấy đúng là một người đàn ông tồi tệ, không tim không phổi.”

 

Hàn Tú: “Ai nói mình còn thích anh ta chứ? Mình thà thích một tên đầu heo còn hơn yêu hắn.”

 

Hắc Bì: “Hả? Lâu lắm rồi mình mới nghe thấy cậu nhắc tới Tiểu Tề đấy! Thỉnh thoảng mình gặp cậu ấy trên mạng, Tiểu Tề vẫn như trước kia, miệng ngọt như đường. Có điều gần đây, bọn mình không liên lạc với nhau nữa.”

 

Hàn Tú: “Miệng ngọt như đường ư? Không phải bây giờ, anh ta đã ngốc nghếch từ đầu đến cuối, thuần khiết hơn trước kia rất nhiều sao?”

 

Hắc Bì: “Ha ha, Đường Trạch Tề mà trở nên thuần khiết thì chi bằng cậu nói mặt trời mọc ở phía Tây còn có lí hơn. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tuy Tiểu Tề có hơi lăng nhăng nhưng kì thực, người cậu ta yêu nhất là cậu đấy!”

 

Yêu cô nhất sao? Đây là chuyện hài hước nhất mà cô đã từng được nghe.

 

Hàn Tú: “Đừng nói những chuyện không tưởng nữa! Gần đây, mình có gặp hắn ta, hắn bị người ta đánh cho thành ra ngớ ngẩn rồi, chắc là hắn đã đắc tội với nhân vật máu mặt nào dó.”

 

Phát Tài: “Không phải chứ? Nửa năm trước, cậu ấy có về nước một lần, sau đó lại bay sang Mỹ rồi, mình đích thân ra sân bay tiễn mà. Lần này, mình không hề nghe cậu ấy thông báo là đã về nước.”

 

Hắc Bì: “Tiểu Tề mà về thì toàn đi chơi bời với bọn này cùng lắm là tán gái, uống rượu vui vẻ, sao có thể đắc tội với nhân vật máu mặt nào chứ? Nửa tháng trước, mình thấy cậu ấy nói trên mạng rằng phải bay qua Tây Ban Nha gặp bạn gái mới. Bây giờ, cậu ấy ở đâu thì làm sao mình biết được? Cậu gặp Tiểu Tề ở đâu thế?”

 

Khoé miệng Hàn Tú hơi giật giật. Đường Trạch Tề ở Ban Nha ư? Tây Ban Nha chứ đâu phải là Tây An, từ Châu Âu sang Châu Á nhanh đến thế sao hả trời? Hay hắn ta xuyên không về?

 

Hàn Tú: “Có thể mình đã nhận nhầm người. Các cậu có cách nào khác liên hệ với cô giáo Đỗ không? Số điện thọai cô cho trước dây mình gọi không được.”

 

Phát Tài: “Số điện thoại mới của cô giáo Đỗ hả? Mình không có đâu! Mọi thứ đều vi tính hoá cả rồi, thời này còn ai dùng điện thoại nữa?”

 

Hàn Tú: “Vi tính hoá thì người ta vẫn phải gọi điện chứ! Mà mạng cũng đâu phải là vạn năng, nếu không thì điện thoại có cần thiết phải tồn tại nữa không hả?”

 

Hàn Tú nói thêm vài câu nữa rồi offline luôn.

 

Để nghe ngóng chuyện của Đường Trạch Tề, Hàn Tú đã liên lạc với gần hết bạn bè. Ai cũng hiếu kì khi cô đột nhiên quan tâm đến anh nên gặng hỏi cô một hồi lâu. Hàn Tú thực sự không hiểu tại sao đã bốn năm rồi mà mọi người vẫn còn hào hứng với chuyện này như vậy.

 

Hỏi thăm một vòng, những gì mà cô nhận được chi là sự thất vọng. Từ những người phụ nữ từng có quan hệ yêu đương với Đường Trạch Tề cho đến các bạn nối khố của anh, không một ai nghe được bất cứ thông tin gì về việc anh nước, cũng chẳng biết chút gì về chuyện anh gặp nạn cả.

 

Từ trước đến nay, Hàn Tú vẫn trao đổi với cô giáo đang ở bên Mỹ qua mạng, bây giờ, muốn tìm cô giáo gấp thì mới phát hiện ra số điện thoại mà năm đó cô giáo để lại không thể liên lạc được. Hàn Tú viết email cho cô giáo, trong đó, cô không hề nhắc tới việc Đường Trạch Tề bị thương mà chỉ hỏi thăm tình hình của cô, sau đó mới hỏi xem dạo này, Đường Trạch Tề có khoẻ không, có chịu ấm ức gì không, có bị chấn động gì về tinh thần không…

 

Gửỉ xong email, Hàn Tú ngồi bệt trên sàn nhà, ngây người nhìn anh nằm ngủ, trong đầu không ngừng nhớ lại những chuyện đã xảy ra giữa hai người trước đây. Mãi cho tới khỉ có tiếng mèo kêu ngoài cửa, cô mới lấy lại thần trí, đưa tay sờ lên trán anh. Anh đã hạ sốt, Hàn Tú thở phào nhẹ nhõm, điều đó có nghĩa là anh sẽ không bị sao nữa.

 

Ngày mai, cô phải gạ Sam Sam tới “thẩm vấn” anh cùng cô mới được. Phải một mình đối mặt với anh, cô luôn có cảm giác như sắp sửa suy sụp tinh thần đến nơi.

 

Hàn Tú dựa người lên sô pha, đúng là một ngày mệt mỏi, nặng nề. Cô liếc qua chiếc di động ở trên bàn trà, đã hai giờ sáng rồi. Vẫn chưa thể yên tâm về Đường Trạch Tề, lo anh sẽ xảy ra chuyện gì bất trắc nên cô quyết định ở lại phòng khách để trông chừng anh. Cô úp mặt vào lưng ghế sô pha, không lâu sau thì ngủ thiếp đi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+