Trang chủ » Thế giới truyện »

Cú đấm của một đứa con gái- Chương 09 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Truyện: Cú đấm của một đứa con gái

Thể loại: Tình cảm hài, bạo lực học đường.

Rating: 16+

Tác giả: CheeryChip (Lê Thanh Mai)

Facebook: https://www.facebook.com/mai.le.7731

Page: https://www.facebook.com/emcuaanhnhe 

 

Chiều tối hôm
ấy, sau khi tan học về, con Cheer lại leo lên trần chơi, tum gác thượng là nơi
nó thích tìm đến nhất mỗi khi muốn được tận hưởng cảm giác yên bình. Bởi từ nơi
đây nhìn ra xung quanh sẽ có cảm giác rất mênh mông về một thành phố rộng lớn
mà lại không xáo trộn, mỗi con người đều trở nên nhỏ tí trong tầm mắt nó, và
gió thì cứ hun hút thổi mát lộng cả người. Cheer ngồi im, ngắm nhìn cảnh vật
xung quanh rồi lại bất giác hát. Thói quen ngồi hát một mình trong khung cảnh
yên tĩnh và lộng gió như thế này đã trở thành một việc không thể thiếu trong
thời khoá biểu cuối ngày của nó.

 

 

Còn đang vu vơ
ngân nga vài câu ca quen thuộc thì bỗng nhiên, nó nghe thấy có tiếng động từ
phía nhà bên. Tiếng hát lập tức vụt tắt, con Cheer quay ngoắt sang bên cạnh, nó
lừ mắt quát!

 

Ai đấy!

 

Có kẻ vội vàng cúi đầu xuống, nhưng
mà đã bị chị phát hiện ra rồi thì không dễ gì mà trốn thoát được đâu. Nhanh tay
cầm ngay lấy cục đá to tổ chảng ở ngay phía dưới chân mình, con Cheer vội vàng
ném cái vút sang phía ban công nhà hàng xóm, tiếng va đập cái bốp một phát
khiến nó nhận ra rằng đã có kẻ bị “dính chưởng”.

 

Đến lúc này, thằng Yan mới xoa lưng ê
ẩm lúi húi đứng dậy một cách ngại ngùng, rồi lại cười xuề xoà cho qua chuyện.

 

Hề hề! Làm gì mà nóng thế!

 

Dám theo dõi tôi à! – Mạnh tay cầm lấy thêm một cục gạch nữa lên,
con Cheer trừng mắt tính doạ ném, nhưng thằng Yan vội vàng gào lên đỡ.

 

Á á không! Ai rảnh mà theo dõi cậu chứ! Bộ mình cậu được phép lên
trần hả!

 

Ờ nhờ … vậy cũng đúng! Thế thì … mau xuống đi! – Cheer câng mặt
lên, nói vô cùng vô lý.

 

Cái gì thế! Sao tôi lại phải xuống, đây là trần nhà tôi cơ mà! Cậu
thật là vô lý! – Vừa nói, Yan lại vừa đủng đỉnh cười một cách đắc ý.

 

Không xuống?! Vậy tôi ném chết cậu! – Nói rồi, Cheery liền vung
tay phi thẳng viên gạch màu đỏ quạch sang phía nhà bên làm lên tiếng động rầm
rầm.

 

Miss rồi! Hi hi! Cho tôi sang bên đó nhé! – Cúi đầu né được đạn,
Yan lại càng thích thú hơn, rồi quyết định lấn tới.

 

Yà! Đứng yên đó cho tôi! Tiến thêm một bước nữa là tôi nhảy xuống
đó! – Thấy Yan càng lúc càng tiến tới gần phía sân thượng nhà mình, Cheer vội
vàng dọa … nhảy.

 

Thích nhảy thì cứ việc nhảy! Ở đây không có cái camera nào quay
phim cho cậu đóng đâu! Ha ha ha! – Vừa nói, Yan lại cười phá lên rồi thoăn
thoắt leo sang phía nhà bên. Thế rồi chỉ trong giây lát, hắn đã an tọa ở phía
sân thượng nhà con bé.

 

Nhìn thằng Yan nhe nhởn cười, Cheer
chỉ tức muốn chết, rồi nó lại hì hục leo xuống cầu thang, nhưng nhanh chóng bị
Yan chặn lại.

 

Bộ có mặt tôi ở đây làm phiền đến cậu lắm hả?! Cứ coi như tôi là
người vô hình đi! Không được sao?! – Vội vàng nắm lấy tay nó, Yan giữ Cheery
lại bằng một giọng nói đầy thuyết phục khiến cho nó chợt có một cảm giác rung
động lạ kỳ. Là rung động kiểu đáng thương chứ không phải có tình ý gì đâu nha!

 

Nhìn sâu vào ánh mắt vô cùng long
lanh đó, con Cheer chợt khựng lại, nghĩ gì đó, nó vội quay mặt đi rồi tìm đến
một góc trên sân và ngồi xuống. Giọng cũng dần dịu lại.

 

Ờ! Coi như là người vô hình đi nha!

 

 

……………

 

 

Kể từ lúc đó, hai đứa cứ ngồi lặng im
trên trần nhà cái Cheery, lặng im để ngắm mây trời và đón hương vị gió thoảng
qua trên từng kẽ lá mang lại cảm giác dịu dàng man mát thoải mái vô cùng.

 

Đang lặng yên ngắm nhìn, bỗng, có
tiếng bíp báo hiệu tin nhắn từ điện thoại của cái Cheery, con bé vội vàng đưa
tay luồn vào túi rồi lấy máy ra xem – là tin nhắn của thằng Chan. Bất ngờ đây!

 

“ Ngày mai bố mẹ tôi vắng nhà, buổi
trưa tan học cô sang nhà tôi rồi mình cùng làm cơm có được không?! “.

 

Đọc được tin nhắn này, cả người con
Cheer như cứng lại, rồi một chút cảm giác hồi hộp gì đó chợt len lên trong tâm
hồn nó. Cũng cảm thấy vui vui! Nhanh tay nhắn lại, nhưng Cheer chỉ đáp gọn lỏn
có 2 chữ :” Ok ”.

 

Cầm chiếc di động trên tay, Cheery cứ
nghĩ đi nghĩ lại về tin nhắn đó rồi lại tự tủm tỉm cười một mình – “ Phải chăng
đó là một lời đề nghị hẹn hò! Tên này cũng hay đó chứ! “. Nhìn thấy nó như vậy,
ánh mắt Yan lại khẽ trùng xuống, giọng hắn như đục đi mà nói.

 

Là Chan à?!

 

   
–    Ừ! Cậu ta hẹn tôi ngày mai
sang cùng làm cơm – Cheer trả lời Yan bằng giọng hớn hở, nhìn mặt nó vui trông
thấy. Nhưng càng như thế, Yan lại càng cảm thấy có một chút gì đó chạnh lòng,
cũng không hiểu vì sao nữa, chỉ đơn giản là hắn cảm thấy không thích!

 

Bởi vậy, Yan mới gắt lên.

 

Sao lại … bảo tránh xa hắn ra rồi cơ mà!

 

   
–    Ơ hay! Tôi có gần hay xa hắn
hay không thì cũng đâu có liên quan gì tới cậu?! Làm gì mà phải gắt lên ghê
vậy! – Cheer bực mình quát lại.

 

Biết rằng mình đã tỏ ra hơi thái quá,
Yan lại dịu giọng vì hắn không có thói quen to tiếng với con gái.

 

Ừ nhờ … phải rồi! Vậy xin lỗi! Thế thôi, tôi về đây! – Nói rồi,
Yan vội vàng đứng dậy phủi quần áo rồi trèo về.

 

Mới ngồi được một lúc mà?! – Vẫn ngồi đó, con Cheer chỉ ngoái đầu
theo và hỏi một cách hồn nhiên.

 

“ Cái con nhóc này, dường như không
thể quan tâm đến cảm giác của người khác được thì phải! “ – Thầm nghĩ trong đầu
như thế, rồi Yan chỉ nhếch môi cười nhạt và lại nhanh chóng trở về phía ban
công nhà mình. Hắn khẽ vẫy tay chào con bé, để lại cái nhìn đầy khó hiểu với
theo dáng hắn của cái Cheery.

 

Khẽ lắc đầu, rồi nó cũng mặc kệ.

 

 

……………..

 

 

 

Sáng hôm sau, khi vừa mới gặp mặt
thằng Ben ở cổng trường, trong đầu Mie đã vội gợi lên tất cả những gì chúng nó
vừa mới chat với nhau tối qua … và con bé lại chợt đỏ mặt rồi tủm tỉm cười một
cách ngượng ngùng. Thế nhưng hoàn toàn trái ngược với thái độ đó, Ben lại dửng
dưng đi qua Mie như thể không hề quen biết khiến cho con bé vô cùng sững sờ,
kèm thêm một chút hụt hẫng nữa.

 

Đi cùng thằng Ben, con Cheer cũng
nhận ra sự hờ hững lạ lùng này. 

Trở về lớp, đối diện với Ben, Cheer
khẽ chau mày càu nhàu.

 

Này này! Mày bị làm sao thế! Thái độ như vậy là thế nào?! Chẳng
phải tối qua đã nhận nó làm vợ rồi sao?! 

 

Mặc cho Cheery vô cùng khó chịu, Ben
vẫn làm ra vẻ rất dửng dưng.

 

Có sao đâu?! Nó là vợ tao chứ vợ mày đâu mà mày phải bận tâm?! –
Ben xua tay rồi cười hời hợt. Đối với nó tất cả chỉ là một trò đùa.

 

Nhưng nó là bạn tao! Mày làm ơn đừng có đối
xử một cách hững hờ sau khi đã nói những lời như vậy với nó được không?! Cư xử
có trách nhiệm với lời nói của mình một chút đi! Không thấy rằng vẻ mặt của Mie
lúc đó trông rất tội nghiệp à?! – Con Cheer quát.

 

Nghe lời nói của
cái Cheer, Ben cũng chợt cân nhắc lại khi nhìn thấy vẻ mặt sững sờ của Mie.

 

Ờ nhờ! Kể ra thì cũng tội nghiệp thật! Thôi
được rồi! Tao sẽ chú ý đến nó hơn! He he!

 

 

……………………

 

 

Vậy là ngay buổi trưa ngày hôm ấy,
lời nói của thằng Ben đã được thực hiện.

Đứng đợi Mie ở trước cửa lớp 12A6 cho
tới khi lớp nó được tan. Vừa ra đến bên ngoài, Mie đã vô cùng bất ngờ khi nhìn
thấy Ben đang đứng dựa tường đợi nó ở đó, dáng cực ngầu. Còn đang chưa kịp hiểu
chuyện gì đang xảy ra thì đã nghe tiếng lũ bạn gái xung quanh xì xào.

 

Uồi! Ben kìa! Cậu ta đứng đợi ai ở đây thế nhỉ! Con nào mà sướng
thế! Đẹp trai thật!

 

Chỉ cần nghe như vậy thôi, Mie đã cảm
thấy tự hào lắm rồi, nhất là khi Ben lại chủ động bước tới chỗ mình và đưa ra
lời đề nghị cùng đi uống nước nữa chứ! Thật quá là vui!

 

 

………………………………

 

 

Lóc cóc đi lại gần bên Ben trên con
đường mùa thu rải rác đầy những là lá vàng trải khắp xung quanh, Mie khẽ mỉm
cười tủm tỉm nhưng rồi nhận ra bàn tay Ben vẫn đang buông thõng một cách hững
hờ mà không hề có ý nắm lấy tay mình cho giống một đôi đang yêu nhau. Mie khẽ
thở dài, rồi nó lại quyết định chủ động … nắm lấy tay hắn. Thế là bất thình
lình, Mie mở rộng bàn tay mình rồi nhanh như cắt nắm chặt lấy bàn tay thằng
Ben, mỉm cười thích thú … nhưng rất tiếc, cả bàn tay Ben vẫn đóng chặt hình nắm
đấm nhất quyết không chịu để cho những ngón tay bé nhỏ của Mie được đan vào.
Khẽ chau mày, Mie lại quyết định cạy từng ngón tay của Ben ra và cố gắng len
chúng vào thật sâu bên trong lòng bàn tay của thằng Ben. Mọi việc diễn ra tuy
có chút khó khắn vì Ben đang rất “ lạnh “, nhưng cuối cùng, nhờ lòng quyết tâm
vô cùng “ cứng “ của cái Mie, nó cũng đã bẻ được năm ngón tay của Ben ra và
luồn được bàn tay mình vào trong đó … để Ben khẽ mỉm cười vì sự cứng đầu của
con bé, và cũng chủ động cùng nắm chặt hơn!

 

Đi trên con đường mùa thu man mác
gió, bàn tay hai đứa nắm chặt vào nhau và cùng dâng lên những nỗi niềm khó tả.
Lúc này đây, Mie thấy vô cùng hạnh phúc, còn trong Ben, hắn cũng có một chút gì
đó gọi là rung động. Rung động vì cái cá tính vô cùng mạnh mẽ và rất gây bất
ngờ của cái Mie. Thật là một đứa con gái đặc biệt! Không hề tầm thường như hắn
vẫn tưởng!

 

Nghĩ vậy, Ben lại khẽ mỉm cười.

 

 

 

……………

 

 

 

Ngồi đối diện nhau trong quán nước,
cái Mie cứ chống cằm rồi ngồi nhìn Ben và cười khì khì khiến cho Ben phải ngại
ngùng đến mức lấy hai bàn tay che vội mặt mình lại, Mie lại càng cười phá lên
hơn nữa.

 

Ha ha ha! Chồng làm cái gì vậy!

 

Tiếng Ben líu nhíu phát ra từ bên
trong những ngón tay đang che gần hết cả khuôn mặt.

 

He he! Đố vợ cậy được tay chồng ra đấy!

 

Cậy được thì làm sao?!

 

Cậy được thì sẽ có thưởng!

 

À ừ! Chơi luôn!

 

Nói rồi, Mie liền dí sát mặt mình vào
mặt thằng Ben, rồi nheo mày toan tính …

 

Hưm… tui chuẩn bị hành động đây à nha!

 

Thế mà … ngay khi cái Mie vừa dứt
lời, Ben đã đột ngột buông hai cánh tay ra và vội vàng hôn chụt một cái vào môi
Mie khiến cho nó vô cùng bất ngờ.

Cả mặt cứ đần thối ra, rồi ngơ ngác,
đụt đụt … hai má đỏ lựng và ửng hồng như bị sốt vậy!

 

Nhìn thấy Mie như vậy, Ben lại càng
buồn cười, hắn khẽ phì cười rồi đưa hai tay ra 
ôm lấy má con bé, hôn chụt thêm một cái nữa cho nó tỉnh lại.

 

Sau hai nụ hôn đầy bất ngờ được gửi
tới từ Ben, Mie bất giác hét á lên một cái nhỏ như tiếng mèo kêu rồi đưa hai
tay lên ôm chùm lấy mặt, vài ngón bung ra để dành chỗ cho nó ti hí nhìn thằng
Ben rồi mỉm cười thích thú.

 

Ben làm cái trò gì đấy!

 

Làm cho Mie vui đấy! He he!

 

Ngồi trong quán, có hai kẻ ngốc đang đần
mặt ngồi nhìn nhau rồi cười tủm tỉm, gió khẽ lung lay như lòng ai đó chợt rung
lên những xúc cảm bồi hồi …

 

 

…………………

 

 

Trong lúc đó, Cheer cũng đã yên vị ở
nhà Chan.

Ngày hôm nay cả gia đình hắn đều
không có nhà, chỉ còn lại mình Chan và Cheer trong bốn bức tường rộng lớn ấy,
nó bỗng cảm thấy tim mình đập mạnh hơn.

Cất cái túi xách ở một góc ghế, con
Cheer khẽ xắn tay áo lên rồi quay ra hỏi Chan.

 

Nguyên liệu đâu?!

 

Nguyên liệu … cái gì cơ?! – Mặt Chan nghệt ra trả lời.

 

Trời đất! Anh mời tôi đến nhà làm thức ăn mà lại chưa thèm chuẩn
bị nguyên liệu hả! Mau đi mua mau! – Mặt nó đỏ lựng lên khi nhìn thấy thằng
Chan vẫn còn nằm nhởn nhơ trên bộ ghế salon mà không thèm nghe lời nó nói.

 

Gì chứ! Tôi nghĩ ăn mì là được rồi! – Chan cãi lại.

 

Mời tôi sang nhà mà nghĩ ăn mì cho qua là được hả! Mau đi chợ đi!
– Nói rồi, Cheery tiến tới dựng ngược thằng Chan dậy, hối thúc hắn phải đi chợ
ngay lập tức.

 

Được rồi được rồi! Tôi dậy ngay đây! Làm gì mà nóng thế! Bây giờ
thì muốn mua gì chứ?! – Chan hất hàm quay ra hỏi nó.

 

Hành tây! – Cheery đánh vần hai từ này thật rõ ràng cho hắn khỏi
hỏi lại lần nữa.

 

Hành tây à …- Chan lung túng.

 

Ừ hành tây!

 

Hành tây thật à! – Chan vẫn ngập ngừng.

 

–   
Phải rồi! Đừng có cò quay nữa! Đi mau đi! 

 

Nói rồi, nó vội đẩy thẳng thằng Chan
ra khỏi nhà rồi ngồi xuống thở hắt ra từng hơi bực bội. Ngồi đó đợi hắn …

 

10 phút,

15 phút,

Rồi 20 phút …

 

Bỗng nhiên, thấy cái bản mặt ngốc
nghếch ấy quay trở lại, cùng một giọng nói gượng gạo …

 

À … tôi quên chưa hỏi … củ hành tây trông nó như thế nào?!

 

Hả …- Mặt con Cheer đần thối trả lời – Chẳng nhẽ anh chưa bao giờ
đi chợ hay sao! Trời ơi!!!

 

Thôi nào! Làm gì mà nóng thế! Không cần mua thì chúng ta vẫn có
thể nấu ăn bằng các nguyên liệu có sẵn trong tủ lạnh mà! – Để xoa dịu bớt cơn
giận của cái Cheery, thằng Chan lại vẫy tay ra hiệu cho nó chạy theo vào phòng
bếp.

 

Lóc cóc đi vào bên trong cùng hắn,
nhìn thấy hắn từ từ mở cánh tủ lạnh ra, con bé mồm há hốc nhìn vào từng ngăn
rồi hét lên thảng thốt …

 

Ồ! Sạch sẽ quá nhờ!

 

Chuyện! – Thằng Chan vuốt đầu tự đắc!

 

Chỉ có trứng gà và khoai tây! Anh định làm món gì với hai thứ
này?! – Con Cheer lừ mắt quay ra hỏi tên ngốc đang tự mãn với tất cả những gì
mình có.

 

Trứng rán và khoai tây rán! Hihi! – Chan cười hí hửng.

 

Làm được không?! – Cheer vênh mặt hỏi thách thức.

 

Sao lại không! 16 năm kể từ khi sinh ra tôi chỉ tập làm hai món
này thôi đấy!

 

Trời ơi … Chẳng nhẽ không có một cọng rau nào à! – Cố gắng thò đầu
vào tìm kiếm bên trong chiếc tủ lạnh, nó thậm chí không thể tìm thấy thêm một
thứ nào khác ngoài trứng và khoai.

 

Ăn rau để làm gì! – Thằng Chan hỏi thờ ơ.

 

Để …- Đang định nói để tốt cho da, nhưng nhìn lại, da thằng Chan
quá trắng và mịn. Làm sao hắn có thể được như thế khi mà không thèm ăn rau cơ
chứ! Cheer đành ngậm ngùi …- Để … chẳng để làm gì cả! Thôi được rồi! Lấy thức
ăn ra và chuẩn bị chế biến đi!

 

Okay thưa madam!

 

 

…………………..

 

 

Lóc cóc bê rổ trứng và túi khoai vào
phòng bếp, thằng Chan bắt đầu ra tay làm việc.

Đầu tiên, hắn đập trứng rất nhanh
nhẹn rồi đánh trứng một cách khéo léo khiến cho con Cheer há hốc mồm :” Ồ! Thì
ra hắn cũng biết nấu ăn đấy chứ?! “.

Nhưng, sự trầm trồ chấm dứt cho đến
khi thấy hắn bỏ một tá knor vào bát hỗn hợp trứng khiến cho con Cheer phải hét
toáng lên.

 

Này! Làm cái gì thế hả! Anh định giết người bằng knor à! Gạt bớt
ra đi! – Vừa nói, con Cheer vừa lấy cái thìa gạt lấy gạt để đống gia vị mà Chan
vừa đổ vào.

 

Thấy thế, thằng Chan liền kéo giật
lại cái bát rồi đổ ùng ục đống gia vị bù lại vào trong bát hỗn hợp của hắn.

 

Yaaaa! Cái đồ ngốc kia! Anh làm trò gì thế hả!

 

Là cô đang làm cái gì ý! Sao lại bỏ knor của
tôi ra!

 

Anh định ăn trứng hay húp knor đấy! Đồ dở
hơi!

 

Mặc kệ tôi! Xúc bù vào cho tôi đi!

 

Còn lâu ý! Anh mời tôi ăn cơ mà!

 

Tôi mời cô ăn bao giờ! Tôi chỉ mời cô nấu
cùng thôi!

 

Đồ… đồ khốn… – Con Cheer mím môi, nó cáu
đến nỗi cơn tức làm nóng mặt  lên đến tận
cuống tai. Bực mình, con Cheer đành bỏ bát đĩa mà chạy thẳng ra phòng khách
ngồi xem phim, chờ cho Chan muốn làm gì thì làm!

 

 

…………..

 

 

30 phút sau,
trứng và khoai tây rán đều đã được làm xong xuôi, kể ra thì ngửi mùi cũng thơm,
Cheer lại hít hà chạy lại.

Mắt nó sáng lên
khi nhìn thấy đĩa khoai tây rán.

 

Uồi! Rán cũng khéo phết nhờ! Không ngờ đấy!

 

Thử miếng đi! – Nói rồi, Chan lấy cái đũa gắp
lên một miếng bỏ vào miệng Cheer.

 

Nhưng… ngay
lập tức, khi khoai vừa mới nhai đến miệng, Cheer đã phải vội vàng nhổ ra…

 

Eo ơi! Sao lại mặn thế này! Anh cho cả gói
knor vào đây đấy à?!

 

Không! Chỉ hai phần ba gói thôi! Hi hi hi! –
Chan cười nhăn nhở!

 

Điên rồi… – Con Cheer thở dài ngao ngán –
Thôi được rồi, đành ăn bù với cơm vậy!

 

Ừ! Đi nấu đi! – Chan vẫn cười thản nhiên.

 

Bỗng, con Cheer
im lặng một hồi, rồi bất ngờ nó hét lên :

 

Cái gì! Anh chưa nấu cơm á! Thôi chết rồi!
Chiều nay phải đi học thêm đúng không?!

 

Ờ đúng rồi! Vậy mau nấu đi!

 

Đồ điên! Còn 30 phút nữa anh nghĩ là kịp nấu
hả!

 

Vậy bây giờ phải làm sao? – Thằng Chan ngồi
đần ra nhăn nhó, miệng nói nhưng tay vẫn gắp khoai ăn tì tì.

 

Còn làm sao nữa… thôi ăn tạm khoai với
trứng cho qua bữa vậy! – Nói rồi, nó liền nhìn xuống đĩa khoai đặt trong tay
thằng Chan, rồi lại hét toáng lên tức tối – Cái gì thế này! Mới nhoắng một cái
mà anh đã xơi gần hết rồi là sao???

 

Hì hì…

 

 

…………..

 

 

Chiều hôm ấy,
sau khi ăn xong, hai đứa lại quyết định đến trường cùng nhau, nhưng đang đi
được nửa đường, Cheer liền dừng lại, mặt nó đăm chiêu suy nghĩ một cái gì đó.

 

Cô làm sao thế?! – Thằng Chan lùi bước lại
hỏi.

 

Cheer lạnh lùng.

 

Đổi đường đi!

 

Ai đổi!

 

Anh!

 

Sao tôi lại phải đổi!

 

Sao anh ngốc thế! Không nhận thấy là gần đây
chúng ta có quá nhiều tai tiếng khi đi cùng nhau rồi à! Nếu còn đến trường cùng
một lúc nữa thì chắc chắn sẽ bị bọn học sinh ở trường đặt ra nhiều nghi vấn
lung tung đấy!

 

Kệ tụi nó! Thì chúng ta đang hẹn hò mà! Ha
ha! – Nói rồi, Chan lại thản nhiên khoác tay lên vai Cheer rồi tung tăng đi
tiếp.

 

Cheer liền cúi
đầu xuống rồi nhoài ra, nó quát.

 

Bỏ đi! Tôi không muốn đi cùng anh! Mới cả…
hãy nhớ… đây chỉ là một trò cá cược mà thôi! – Giọng nó chợt trở nên lạnh
lùng.

 

Tất nhiên! Tôi không bao giờ quên cả! Ha ha!
Nhưng giờ thì cứ đến trường cùng nhau đi! – Chan khẽ nhíu mày, hắn cười khẩy
kiểu rất là chắc chắn và lại khoác vai con Cheer, lôi con bé đi theo mình tiếp.

 

Cheer đành thở
dài, mặc dù nó không hiểu trong đầu hắn đang nghĩ gì, nhưng quả thực vẫn cảm
thấy rất là lo lắng!

 

Cái tên này,
tính tình thay đổi liên tục… cực kỳ cục!

 

 

…………………….

 

 

Y như rằng…
Đúng như những gì mà cái Cheer đã lo lắng!

Việc hai đứa
cùng nhau đến trường đã gây náo động cho cả lũ học sinh ba khối. Tất cả đều xì
xào về việc vì sao Chan và Cheer lại đi học cùng nhau?!

Tại sao Chan lại
khoác vai Cheer một cách thân thiết thế kia mặc dù chỉ trước đó vài ngày hắn
còn ôm mối hận vì bị đá bay vào viện!

 

Và… tại sao…
phải chăng đây chỉ là một trò đùa… hay trò đùa đã hóa thành sự thật!

 

 

——————————–

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+