Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Cứ ngỡ là yêu – Trần Thị Thanh Du – Chương 06 – part 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Bậu nhẹ vào cổ người yêu, Băng Thanh nấc nhỏ, nỗi xao động dào dạt tận con tim. 

– Anh thật là khờ, em có đáng để anh làm như thế hay không? 

– Đáng chứ , vì em, anh có thể làm tất cả. 

Đặt cô lên chiếc cầu ván, anh vuốt mũi cô: 

– Em cũng gan thiệt, dám nhảY theo anh. 

Co lém lỉnh: 

– Tại em muốn tắm thôi. 

Thấy tay cô run nhẹ Quốc Bảo lo lắng . Anh dìu cô đứng lên. 

– Vào nhà thay đồ đi em. Để một lát, em sẽ bị cảm lạnh đấy. 

– Nhưng .. em .. em… không có mang theo đồ. 

Quốc Bảo nheo mắt: 

– Nhớ anh nên tức tốc đi ngay không mang đồ phải không? Vậy mà còn chối cãi nữa hay sao? 

– Ư, anh lại ghẹo em. Biết vậy, em không thèm yêu anh để đừng khổ như bây giờ. 

– Vậy sao? Nhưng lỡ yêu rồi phải chịu thôi người ơi. Thôi, vào nhà anh lấy đồcủa anh cho em mặc, được không? 

Cô còn chần chừ thì anh đã bế cô trên tay: 

– Không cần phản đối, anh nói là phải nghe. Nếu không, bệnh anh không thèm lo đâu. 

– Anh dám không lo à ? 

– Cha, ra uy rồi, phải không. Nè,nói em biết, anh không dễ ăn hiếp đâu nghe. Đụng đến anh là anh ăn thịt em đó. 

Anh bước vào nhà, cô vùng vằng nhảy xuống đất. 

Ngoại Năm trợn mắt: 

– Trời ạ . Hai đứa con làm gì mà ướt nhem thế kia ? vào thay đồ nhanh đi, kẻo cảm lạnh thì khốn. 

Đưa bộ đồ ngủ của anh cho cô, Quốc Bảo cười: 

– Này, bộ đồ anh mới giặt đấy nhé, không dơ đâu mà em sợ. 

Cô côm nhanh bộ đồ đi nhanh vào phòng tắm . Một lát sau, cô trở ra, khép nép trong bộ áo rộng thùng thình . Thấy Quốc Bảo nhìn mình châm chú, cô e thẹn đỏ bừng đôi má, mắng yêu anh: 

– Anh ném đôi mắt ấy đi, em móc nó ra bây giờ. 

Kéo mạnh cô vào lòng, anh thủ thỉ: 

– Em đẹp quá, đẹp như thiên thần vậy. 

Cô cố gắng thoát khỏi vòng tay của anh: 

– Này, đừng có lợi dụng nhé . Em sẽ méc ngoại Năm, nói là anh ăn hiếp em đấy. 

Anh phì cười, nhìn gương mặt lém lỉnh của người yêu: 

– Biết ngoại thương em rồi . Em xem nè, ngoại hâm cháo nóng cho em ăn đấy . Em ăn đi, kẻo đói bụng rồi than, anh không biết chạy đâu để mua hủ tiếu cho em. 

Tô cháo thịt bầm hành tiêu thơm phức làm ruột của Băng Thanh cồn cào . Cô cong môi: 

– Xì, nếu có đói, em sẽ tự đi nấu ăn, không cần phiền đến anh.

– Thật nhé, anh phải đi ngủ đây . Chúc em ăn ngon miệng. 

Vừa quay đi, anh lại quay ngược trở lại: 

– À này, em ăn xong, vào phòng anh mà ngủ nhé. 

Băng Thanh hiểu lầm ý của anh, cô tròn mắt nhìn anh trân trối : 

– vào phòng của anh? 

Quốc Bảo bật cười: 

– Xin tiểu thư đừng hiểu lầm . Anh đã đọn sẵn chỗ cho anh rồi . Yên tâm đi. Thôi, anh đi ngủ đây, buồn ngủ quá. 

Anh vưa khuất nơi cửa, Băng Thanh xụ mặt, dòng nước nóng đang dâng ở khoé mắt . Anh thật là nhẫn tâm, bỏ cô một mình. 

Ngồi xuống ghết, cô không muốn ăn nữa . Nước mắt bắt đầu lăn dài xuống đôi má mịn . Nỗi nghèn nghẹn nơi cổ làm cô thở cũng khó khăn. 

Bất chợt, một vòng tay ấm áp quấn quanh người cộ Giọng nói của anh trầm ấm, hơi thở của anh phà vào má cô làm cô run nhẹ. 

– người yêu của tôi lại mè nheo nữa rồi, phải không? Chết thật, thế thì làm sao tôi có thể rời xa nàng được ? Nàng sẽ khóc . Khóc đến ngập cả vùng này luôn. 

Băng Thanh méo mó: 

– Tôi không cần đâu . “Ông” thật là vẽ chuyện . Mau đi ngủ đi, không thôi ốm đi mấy ký lô đấy. 

Quốc Bảo phì cười, anh bỏ nhỏ vào tai người yêu: 

– Anh không muốn ngủ một mình . Anh muốn em… 

Chưa nói hết câu, anh đã bị véo một cái thật đau vào taỵ Anh vưa xoa, vưa nhăn nhó: 

– Úi cha, sao nặng tay thế “bà xã” ? 

Băng Thanh trợn mắt, anh liền đánh trống lảng: 

– này, để anh đút cháo cho em ăn nhé. 

Anh múc một muỗng cháo thổi rồi đưa đến môi cô. 

– này, em ăn đi, cháo thịt ngon lắm. 

Cô còn do dự thì muỗng cháod dó đã được đưa vào miệng của anh. Anh vừa ăn, vừa gật gù, trông rất đáng ghét. 

– Ừm, ngon quá . Không ăn thật là tiếc. 

Tức quá, Băng Thanh chạy sang. Cô đưa tay chộp lấy cổ anh, miệng gầm gừ trông rất đáng sợ. 

Quốc Bảo nín cười, anh đưa tay bế bổng cô lên xoay mấy vòng. 

– Này, em định ám sát anh hay sao? 

Cô ỡm ờ: 

– Nếu thế thì sao? Ai biểu anh ham ăn, ăn hiếp em làm chi. 

– Trời ạ ! chỉ có hai nguyên nhân đơn giản thế mà nỡ giết anh sao? Ôi, tội nghiệp cho thân tôi. Nhưng mà lúc nãy, anh đút sao em không chịu ăn ? giờ đổ thừa anh ham ăn. Giải thích cho rõ , nếu không .. hừ… 

– Tại người tạ. người ta mắc cỡ chớ bô. 

Nhìn nét thẹn thùng, e lệ thật là dễ thương hiện rõ trên gương mặt của người yêu. Ôi, sao đáng yêu chi lạ . Tình yêu nôn nao dậy sóng trong anh. Anh nhìn cô ngây ngất, và từ từ, anh cúi xuống… 

Thấy anh im lặng hơi lâu, cô mới ngước lên nhìn, không ngờ mặt đã kề sát mặt, môi đã kề môi. Cô chỉ kịp nghe anh nói một câu rồi cụp mắt đón chờ: 

– Anh yêu em, Băng Thanh. 

Nụ hôn kéo dài làm cả hai si dại . Cô choàng tay qua cổ anh thì thầm câu nói yêu thương: 

– Em yêu anh,Quốc Bảo 

Ngoài kia, gió từ sông thổi vào làm cho đám lá kế bên nhà xào xạc như ru điệp khúc một tình yêu… 

Băng Thanh choàng tỉnh . Cô đưa mắt nhìn quanh. Phát hiện ra mình đang nằm trong vòng tay ấm áp của anh và hiện trường xung quanh giúp cô lấy nhanh lại trí nhớ . Thì ra cô đã… 

Tuy rất yêu anh, cô sẵn sàng dâng hiến, nhưng sao cô vẫn thấy lo sợ phập phòng . Chẳng phải là cô không tin anh, nhưng tại sao… Tại sao cô vẫn thấy hoang mang? tim cô đập nhanh hơn, nước mắt rưng rưng… 

Như cảm giác được sự lo sợ của người yêu, Quốc Bảo choàng tỉnh . Anh siết nhẹ bờ vai thon thả của người yêu, giọng anh ấm áp mang đầy niềm hối lỗi: 

– Anh xin lỗi, anh đã đi quá xa . Nhưng em hãy hiểu và tin anh, vì anh yêu em và anh sẽ cưới em làm vợ . Em biết không? Khi quen được em, anh như người được cải tử hô1i sinh. Em đã giúp anh rất nhiều trong cuộc sống . Trong tim anh luôn luôn ẩn hiện bóng hình của em. Đôi lúc, anh muốn mình hoá thành một vật hay một thứ gì đó để luôn được bên em. Vắng em một ngày, anh luôn thấp thỏm . Không biết em có nhớ đến anh, có nghe tim anh đang thầm thì gọi khẽ tên em? Chuyện hôm nay, em cứ trách anh, rồi hãy để cho anh được yêu em, được lo lắng và kề cận bên em. 

– … 

Thấy cô vẫn im lặng, Quốc Bảo cứng cỏi. 

– Nê”u em vẫn chưa tin chắc về anh, thì anh có thể thề… 

Cô đưa tay bịt lấy miệng anh, môi nở một nụ cười hạnh phúc: 

– Đừng anh, em tin anh mà . Dù cho mai này có xảy ra chuyện gì, em vẫn không trách anh đâu. 

Anh lém lỉnh véo mũi cô. 

– Em đừng lo, không có xảy ra chuyện gì đâu, chỉ có chuyện anh cưới em thôi. 

Mân mê chiếc nhẫn trênt ay, Băng Thanh chúm chím đôi môi, lòng cô trào dâng niềm hạnh phúc. 

– Em ước mong sao mau cho đến ngày ấy để được chăm sóc cho anh, kề cận bên anh. 

Anh nheo mắt, nắm lấy tay cô áp lên ngực mình. 

– Phải không? Hay là để giám sát anh, xem anh có tò tí với ai nữa không, đúng chưa ? Hứ 

Cô nép vào ngực anh tin cậy: 

– Kệ nó . Tại tôi yêu nên tôi phải sợ mất người yêu chứ . Tôi phải giám sát kỹ lường nếu không, có chuyện gì rồi sao? 

Nâng nhẹ cằm cô lên, anh đặt vào môi cô nụ hôn ngọt ngào, tỏ ý cảm tạ tình cảm chân thành mà cô dành cho anh. 

Lại bị quyến rũ bởi làn môi và thân hình đàn ông lý tướng của anh, Băng Thanh đưa tay câu lấy cổ anh… 

Cả hai lại quyện lấy nhau. Ngoài kia, những ánh sao đêm từ từ giấu mặt. 

Xụ mặt bước ra cửa, Lâm Uyên lí nhí: 

– Tự nhiên mắng lây sang mình hà . Chị Hai đi đâu, ai mà biết. 

Cô bước vào nhà dẫn chiếc Chaly ra đạp máy, rồi với vào nhà, hét lớn: 

– Con đi lại nhà nhỏ Hương một lát, nha mẹ. 

Không đợi tiếng trả lời, cô cho xe vọt ra cổng . Hất tung mái tóc ra sau, cô cảm thấy thoải mái vô cùng . Cô lúng liếng đưa đôi mắt bồ câu nhìn xung quanh . Chà ! Không khí thật là vui nhộn, biết vậy mình đi nãy giờ rồi, để ở nhà làm chi mà bị nghe nhằn hai tiếng đồng hồ muốn điên cả đầu. 

Cô lắc đầu: 

– Không biết chị Hai đi đâu mà hai ngày rồi không về nhà ? Xưa nay chị ấy đâu có như vậy . Ồ! Chả biết làm sao. Mình đã làm hết cách rồi, không biết tin tức phải chịu thôi. 

Một ý nghĩ táo bạo thoáng hiện trong đầu cô: 

– Không lẽ chị ấy bị hắn bắt cóc ? Trời ạ, thật kinh khủng nếu như điều đó là sự thật, nhưng nó chỉ đạt tỉ lệ ba mươi phần trăm thôi. 

Tuy là nghĩ sẽ đến nhà của Lan Hương, nhưng cô không chạy đường Lê Hồng Phong mà rẽ trái, chạy theo đường Hùng Vương. Đến khi xe đến trước cổng công ty, cô mới giật mình: 

– Mình làm sao thế này ? Hôm nay là ngày nghỉ, sao lại đến đây ? Thật là… 

Định quay xe trở ra thì cô suy nghĩ: 

– Hôm nay buồn bực định kiếm nhỏ Hương tâm sự, nhưng lại sợ đụng phải anh Công Thành thì chết dở . Thôi, vào công ty chơi Games cho đỡ buồn vậy. 

Dẫn xe vào cổng, cô gật đầu chào anh bảo vệ . Anh ta cười nhìn cô: 

– Hôm nay là ngày nghỉ , cô cũng đi làm, đúng là siêng năng. Y như… 

Anh định nói gì, nhưng nín ngay sau đó . Lâm Uyên không hiểu, cô lắc đầu: 

– Anh này hôm nay sao ấy . Cứ ấp a ấy úng, nói không đâu ra đâu. 

Đứng trong thang máy, cô thở dài ngao ngán . Bất chợt cô thoáng nhớ đến Đình THái . Cô dường như thấy anh đang đứng sát bên cộ Cô nhìn quanh, nhưng thanh máy chỉ có một mình cộ Đúng là mơ giữa ban ngày rồi, nhưng sao cô lại nhớ đến anh ta nhỉ ? Thật là… 

Cửa thang máy bật mở, cô thẫn thờ bước nhanh về phòng điều hành, không để ý một người đang tròn mắt nhìn cô ngạc nhiên lẫn vui mừng . Ngồi xuống ghế, Lâm Uyên không còn thiết để chơi Games, cô ngả dài trên bàn . Hết thở dài rồi chống tay, nỗi buồn bực càng dâng cao, cô thấy bứt rứt khó chịu qúa. 

Bỗng nhiên, một tiếng “cạch” vang lên sát bên ta, cô ngẩng lên. Thì ra một tách cà phê sữa nóng đang bốc khói được ai đó đặt lên bàn. 

Tiếng tục tìm đối tượng, cô giật mình vì trước mắt cô là một Đình Thái bụi băm trong áo thun ôm, quần jean, mái tóc chải mướt . Trông anh thật phong trần và đẹp hết cỡ . Cùng với nụ cười nở trên môi, anh nheo mắt hỏi : 

– Hôm nay, tiểu thư đi đâu mà lạc bước đến đây vậy ? Xin cho tại hạ biết với. 

Nếu như trong hoàn cảnh lúc trước, cô còn ghét cay ghét đắng anh thì cô đã chia cho anh những nỗi tức giận của cô, nhưng bây giờ khi được anh hỏi với vẻ mặt cảm thông và ánh mắt trìu mến, cô lại muốn khóc. 

Nước mắt rưng rưng, cô lắc đầu: 

– không. Không có gì. 

Đình Thái thật tự nhiên kéo ghế ngồi sát cô, giọng nhỏ nhẹ, nhưng đầy bản lĩnh: 

– Nếu đã xem nhau là bạn thì em hãy nói cho anh biết, có chuyện gì xảy ra để anh có thể giúp em ý kiến, không chừng anh có thể giúp được cho em. 

Nghe anh nói sao quá chí lý, ngọt ngào, Lâm Uyên thút thít kể lại đầu đuôi câu chuyện . Cô mếu máo: 

– Biết vậy, em ra tự lập cho rồi, khỏi phải bị Oan ức, không cãi được. 

Đình Thái lắc đầu nhìn cộ Ánh mắt của anh có phần gay gắt hơn, nhưng pha lẫn chút dịu dàng: 

– Theo anh thấy thì em đã quá sai rồi đó . hai bác buồn bực vì chuyện của Băng Thanh nên có ý trách em sao không quan tâm đến chị . Theo anh, lúc đó em phải giải thích tường tận, tìm mọi cách để cho hai bác yên tâm, sau đó mới tìm chị Băng Thanh. Còn đằng này, em lại đùng đùng giận, bỏ đi còn đòi ra ngoài tự lập . Em có biết như thế sẽ làm cho hai bác buồn lắm không? Ngộ nhỡ em xảy ra chuyện gì, hai bác sẽ ân hận cả đời vì nghĩ rằng, chính hai bác đã đẩy em vào con đường đó. 

Giọng của anh bỗng nhiên lạc đi, nó như trôi theo dòng đời, ngược vào quá khứ của anh: 

– Em biết không? Đâu phải ra ngoài tự lập là con đường hạnh phúc đâu. Chính anh đây. Một đứa trẻ mồ côi, lang thang được người ta đem về nuôi nấng và cho ăn học . Đến tuổi trưởng thành, họ phải lo lắng cho những đứa trẻ khác cho nên anh phải một mình tự lập . 18 tuổi, một cái tuổi tưởng chừng như hoa mộng của những người có cha, có mẹ dù họ có ra tự lập, nhưng vẫn nằm trong sự bảo hộ đùm bọc ân tình của người thân, còn anh một mình bươn chải . Đôi khi cần một lời động viện, an ủi cũng không có . Anh phải cố gắng, cố gắng hết sức mình nên mới có cơ hội vược qua khó khăn và thành đạt như bây giờ . Cho nên, anh khuyên em một lời : Đừng nghĩ sai lệch như thế, nó sẽ làm khổ em và cả gia đình em sau này. 

Lâm Uyên chớp khẽ mắt, lòng cô bây giờ không còn chút nặng nề gì cả . Nó như bồng bềnh, bồng bềnh trôi theo lời nói của anh. Cô cúi đầu, tỏ vẻ hối lỗi . Đình Thái lấy lại được thăng bằng, anh mỉm cười nhìn cô: 

– Bây giờ anh sẽ giúp em tìm Băng Thanh, em chịu không? 

Lu gật lia lịa: 

– Vâng. 

Anh đút tay vào túi lấy ra chiếc điện thoại di động, anh ấn nút: 

– Anh Bảo phải không? 

– … 

– Ngoại có khoẻ không anh? 

– … 

– Thế còn cô Băng Thanh có ở dưới đó không, ông anh? 

– … 

– Chết anh rồi . Gia đình cô ấy đã báo cho công an, nói rằng cô ấy mất tích . Anh hãy chuẩn bị đi. 

– … 

– Tự tin thế sao? Được rồi, vì nghĩa, em sẽ phụ tình cho anh xem. 

– … 

– Thấy anh xuống nước năn nỉ động lòng quá, được rồi, em sẽ giúp, nhưng xong chuyện là phải khao em một chầu đó. 

– … 

– OK. Yên tâm đi. 

Tắt máy, anh nháy mắt với Lâm Uyên: 

– Không vấn đề gì . Chị của em vẫn an toàn và rất hạnh phúc nữa là khác . Không chừng vài hôm nữa, nhà em sẽ có tin vui. 

Không hiểu cho lắm, nên cô cứ trân mắt nhìn anh, vẻ mặt hơi căng thẳng. 

Đình Thái như ngầm hiểu ý, anh nhấn mạnh lại lời nói và đổi ý có phần dễ hiểu hơn: 

– Băng Thanh hiện giờ đang ở với ngoại Năm và một người nữa, có lẽ là phân nửa trái tim của cô ấy, hiểu chưa ? 

Chợt nghĩ đến Quốc Bao, Lâm Uyên vỗ tay lên bài một cái “chát” làm Đình Thái ngạc nhiên nhìn cô: 

– Thì ra là… anh Bảo với chị Hai. Chà, sao mình không nghĩ ra nhỉ ? Quên khuấy đi rằng, họ đang yêu nhau. 

Cô đúng dậy bê tách cà phê sữa lên môi: 

– Ối chà, sao mà ngọt thế này ? bộ anh cho sữa nhiều lắm hả ? 

– Thế à . Anh cũng không rõ, cứ làm đại, có uống là được rồi. 

Xem như chuyện của chị đã xong, cô bắt đầu trở lại bản tính nghịch ngợm của mình . Cô liếc xéo anh: 

– Bởi thế anh không “cua” được cô nào là phải rồi . Phải đi học một khoá đi, nếu không sẽ thiệt thòi đấy. 

Cô đưa tay chống cằm, mơ màng: 

– Phải như Vũ Phong kia kìa . Anh ta thật là một người hoàn hảo . Pha cho em ly cà phê sữa thật là ngon tuyệt, lại thêm cách sành sỏi về ăn uống, lịch sự tối đạ. Nếu được làm bạn gái anh ấy, chắc hạnh phúc lắm nhỉ. 

Lâm Uyên vẫn nói, cô đâu biết rằng gương mặt của Đình Thái đang dần tối sầm lại, ánh mắt buồn của anh nhìn cô không chớp.

– Vũ Phong là cái anh hôm đó anh gặp đó . Anh ấy là giám đốc công ty TNHH Tiến Thành . Anh ấy muốn ký hợp đồng dài hạn với công ty chúng tạ Chà, tuổi trẻ thành đạt sớm lại rất ư là đẹp trai. Xem ra anh ta là một mẫu người lý tưởng đây. Anh thấy em nói có đúng không, anh Thái ? 

Cô quay sang nhìn anh. Chạm ngay ánh mắt toé lửa của anh, cô vô tư: 

– Sao thế ? anh có nhận xét gì hay không? 

Đình Thái cố nén lòng, anh lắc đầu: 

– Anh không biết vì anh chưa giáp mặt, nhưng theo lời em nói, chắc chắn anh ta hoàn hảo lắm. 

– OK. Để em sắp xếp cho anh gặp mặt rồi lúc đó nhận xét cũng chưa muộn mà, đúng không? 

Nhìn thấy vẻ vui vẻ hiện trên gương mặt của Lâm Uyên, anh biết răng mình đang sắp phải đau tim vì ghen tức đây. 

Cô vô tư nắm lấy tay anh lôi lại máy vi tính: 

– Nào, lại đây, em với anh chơi Games. 

Tuy không thích cho lắm, nhưng không muốn làm mất vẻ đẹp thiên thần xuân tươi trên gương mặt của cô, anh buộc lòng phải tuân theo. Có thể sau này anh gom góp chút kỷ niệm bây giờ làm hành trang cho hạnh phúc thì sao? 

Chỉ một loáng sau, anh bị cô cuốn hút vào vòng vây của cuộc chơi. Hai người vui vẻ cười nói với nhau. Đôi lúc, cô lại chọc phá anh làm anh phải rối bù cả lên, chơi thua cô cả mười mấy ván . Có lúc, anh lại nhìn cô trân trối và kết quả, anh cũng thuạ Tóm lại, anh thua từ đầu tới cuối . Thua nhưng mà vui. Điều ấy giải thích thế nào nhỉ ? Chỉ có một mình anh hiểu mà thôi. 

Hai người đang vui vẻ hoà nhịp theo cuộc chơi thì có tiếng của người bao? vệ vang lên làm Đình Thái chú ý: 

– Xin lỗi cô, hôm nay là ngay nghỉ . Cô muốn gặp chúng tôi, xin gặp vào ngày khác. 

Giọng cô gái uy quyền: 

– Tôi muốn gặp liền anh ta ngây bây giờ. 

– Nhưng mà… 

– Không có nhưng nhị gì cả . Anh hãy mời giám đốc của anh ra đây. 

Đình Thái đẩy cửa bước ra, anh đao? mắt: 

– Có chuyện gì thế ? 

Anh bao? vệ chưa kịp lên tiếng thì cô gái đó đã ào đến bên Đình Thái: 

– Anh Thái, là em đây. Ngọc Châu đây. 

Anh “ồ” lên rồi bật cười: 

– Lâu qúa không gặp đuoc em, trông em đẹp ra rất nhiều đấy. 

Ngọc Châu liếc về phía anh bao? vệ: 

– Em muốn tìm anh, nhưng anh ta lại không chọ Đuổi việc anh ta đi anh. 

– Xin lỗi cô, tôi không biết. Tôi… 

Đình Thái khoác tay, ah ra dấu cho anh bao? vệ rút lui: 

– Hiểu lầm thôi mà, nhưng đó là quy định của công tỵ Em hãy thông cảm cho anh ta. 

Ngọc Châu hậm hực, cô trề môi: 

– Không biết thân phận 

Lúc đó, Lâm Uyên cũng đẩy cửa bước ra. Cô tự nhiên gọi: 

– Anh Thái, sao lâu vậy? Có chuyện gì hả anh? 

Hai tia “cực tím” chạm nhau, Lâm Uyên cúi đầu. Cô vẫn vô tư trong khi Ngọc Châu đang khó chịu: 

– Chào chi. 

Đình Thái chìa tay giới thiệu: 

Đdây là Ngọc Châu, bạn của anh. Còn đây là Lâm Uyên, nhân viên của anh đồng thời cũng là bạn. 

Liếc xeó Lâm Uyên, cô mỉa mai: 

– Sao trèo cao thế? Là nhân viên mà học đòi làm bạn của giám đốc sao? 

Lâm Uyên mỉm cười, cô lắc đầu: 

– Chị nghĩ thế là sai rồi. Nếu như giám đốc không được kết bạn với nhân viên thì làm sao họ tìm hiểu được những vấn đề gút mắt trong công tỵ Vả lại, thời hiện đại bây giờ kết bạn không phân biệt tầng lớp mà. 

Ngọc Châu trề môi: 

– Xời ơi! Với quyền lực của một giám đốc thì làm sao không tìm ra vấn đề gút mắt. Với thời hiện giờ, giám đốc chỉ kết bạn với giám đôc” hoặc giới thượng lưu. Còn đám nhân viên như cô thì không có tư cách đâu, đừng có nằm mợ Xí, Điả mà đòi đeo chân hạc. 

Lâm Uyên mát mẻ: 

– Ồ, thế thì những người đó tự tìm con đường phức tạp để đi rồi. Không chừng sẽ bị vấp ngã tiêu tan sự nghiệp nhanh chóng… vì những kẻ ăn không, ngồi rồi đấy. 

Keó tay Đình Thái, Ngọc Châu tỏ vẻ bất cần: 

– Tôi không muốn ăn thua với cộ Tóm lại, cô không được làm bạn với anh Thái. 

Lâm Uyên bật cười, cô cố nén sự khinh rẻ của mình: 

– Giám đốc nghe không? “Đám” nhân viên này phải rời xa ông thôi. Nếu không có người sẽ không vui đấy. 

Đình Thái xua tay: 

– Thôi, thôi. hai người làm ơn đi. Sao mới gặp mặt lại ăn thua thế? Chuyện không đâu làm mất lòng nhau, sao không tạo ấn tượng tốt để sau này còn là bạn bè thân thiết?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+