Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Cú nhảy kinh hoàng – Chương 05 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


Chương 5

Ba đứa chạy hai xe, trực chỉ đến câu lạc bộ thể thao Nguyễn Du.

Hôm trước, lúc Tiểu Long quay vào nhà hỏi thăm tin tức của anh Tú, võ sư Kim Liên dặn nó cứ đến phòng tập của câu lạc bộ, gặp anh Khế sẽ được hướng dẫn.

Anh Khế vốn là vô địch thể dục dụng cụ, là vận động viên nhào lộn cấp kiện tướng quốc gia, hiện ở trong Ban điều hành Câu lạc bộ Cascadeur. Anh là một người rất vui tính. Võ sư Kim Liên giới thiệu về người cộng sự của mình như vậy và bảo Tiểu Long cứ đến thẳng phòng tập gặp anh, đừng ngại.

Phòng tập của những cascadeur rộng rãi nhưng sơ sài, không bề thế như bọn Quý ròm tưởng. Căn phòng mênh mông chỉ có một bộ ván dậm, một dàn nhún bằng lò so đã gỉ sét, ba sợi “dây tử thần”, mười cặp móc, hai chiếc áo bảo hộ và một số binh khí như côn, đao, kiếm, có lẽ do câu lạc bộ tự trang bị.

Khi bọn trẻ bước vào đã thấy một số anh đang tập nhào lộn với nhiều tư thế ngoạn mục, người nào người nấy mồ hôi nhễ nhại. Ở góc phòng, một số khác, có cả các chị, đang hăm hở múa song kiếm và trường thương. Tất cả đều vận võ phục trắng nẹp đỏ, nom oai phong ra phết!

Tiểu Long quét mắt một vòng xem có anh Tú trong đó không nhưng chả thấy. Cả võ sư Kim Liên cũng không có mặt trong phòng.

Ngần ngừ một thoáng, Tiểu Long huých vai Quý ròm:

– Mày vào đi!

– Vào làm gì?

– Vào xin gặp anh Khế!

Quý ròm liếc mắt về phía người thanh niên cao lớn, đẹp trai, nom khá giống diễn viên điện ảnh Quách Phú Thành của Hồng Kông, đang hướng dẫn nhóm nhào lộn. Có lẽ anh Khế là anh này! Nó thầm nhủ và rón rén bước lại.

– Gì thế em?

Thấy ông nhóc lạ mặt lò dò lại gần, người thanh niên mỉm cười hỏi.

Quý ròm chớp mắt:

– Dạ, anh có phải là anh Khế?

Người thanh niên lộ vẻ ngạc nhiên:

– Đúng rồi! Em gặp anh có chuyện gì không?

Quý ròm liếm môi:

– Dạ, cô Kim Liên bảo tụi em đến gặp anh.

– Cô Kim Liên ư?

Anh Khế khẽ ngước mắt nhìn về phía Tiểu Long và nhỏ Hạnh đang đứng rồi chỉ chỉ tay vào chiếc băng dài kê sát tường, gật đầu nói:

– Em và các bạn ngồi đó đợi anh một lát!

Bọn Quý ròm ngồi làm khán giả chừng mười lăm phút thì anh Khế ra hiệu cho nhóm nhào lộn tạm nghỉ và nhanh nhẹn rảo bước về phía bọn trẻ:

– Cô Kim Liên dặn các em đến gặp anh có chuyện gì thế?

– Cũng chả có gì quan trọng đâu ạ! – Quý ròm gãi đầu – Tụi em chỉ muốn hỏi thăm một người.

– Hỏi thăm một người? – Anh Khế tò mò – Ai thế?

– Tụi em muốn gặp anh Tú.

– À! – Anh Khế gật gù – Anh Tú cũng ở trong nhóm nhào lộn. Nhưng hôm nay anh Tú cho biết sẽ đến trễ, các em đợi một lát thế nào cũng gặp.

Tiểu Long nhìn người thanh niên vạm vỡ trước mặt với vẻ ngưỡng mộ:

– Anh là vận động viên vô địch về môn thể dục dụng cụ ư?

Anh Khế mỉm cười:

– Trước đây thôi!

Tiểu Long tấm tắc:

– Trước đây hay bây giờ thì cũng thế! Đã là nhà vô địch thì oai phải biết!

Anh Khế vỗ vai Tiểu Long, giọng thân mật:

– Tưởng gì chứ nhà vô địch thì trong câu lạc bộ tụi anh thiếu gì! Anh Lữ Đắc Long là kiện tướng nhào lộn, ba lần vô địch toàn thành, hai chị Thuỳ Trang và Diễm Trang từng vô địch Teakwondo toàn quốc, riêng chị Kim Thoa còn giành được Huy chương bạc về môn võ gậy ở SEA Games 16 nữa đấy!

Tiết lộ của anh Khế làm Quý ròm há hốc miệng:

– Thế câu lạc bộ Cascadeur tập hợp toàn vận động viên cả sao?

– Chỉ một số thôi! Những người yêu thích và tham gia câu lạc bộ còn có cả bác sĩ, công an, thợ may, thợ cơ khí, sinh viên và võ sĩ thuộc mọi môn phái nữa. Như anh Tú mà tụi em đang đợi chẳng hạn, ảnh đang làm việc ở một nhà máy…

Quý ròm lấy vai đụng Tiểu Long một cái, thì thào:

– Đúng chóc anh Tú của mày rồi!

Tiểu Long hồi hộp quay sang bạn:

– Thế lát nữa gặp ảnh, tụi mình sẽ làm gì?

– Tao cũng chả biết nữa! – Câu hỏi bất thần làm Quý ròm bối rối, nó cũng chưa kịp nghĩ tới điều quan trọng đó.

Nhỏ Hạnh ngồi cạnh cũng nghệt mặt suy tính: Ừ nhỉ, nếu anh Tú đến, bọn mình sẽ phải ứng phó ra sao kìa?

Trong khi Tiểu Long, Quý ròm và nhỏ Hạnh còn đang loay hoay nghĩ ngợi, anh Khế bỗng reo khẽ:

– A! Anh Tú đến rồi kìa!

Rồi anh cất tiếng gọi lớn:

– Tú! Lại đây, có người cần gặp!

Quý ròm và nhỏ Hạnh giật mình ngoảnh phắt lại. Chỉ có Tiểu Long là cố tình quay đầu một cách chậm chạp, mặt đỏ nhừ vì lúng túng. Cho đến lúc này nó vẫn chưa biết sẽ phải nói gì với ông anh trong tình huống trớ trêu này.

Nhưng đến khi đã quay hẳn người lại, mặt nó đang đỏ lập tức chuyển qua xanh: người thanh niên đang từ từ tiến đến chỗ tụi nó ngồi là một anh chàng lạ hoắc lạ huơ.

– Ai tìm mình thế?

Khi đã đến sát bên, người thanh niên nhìn anh Khế, ngạc nhiên hỏi.

– Đây! – Anh Khế ngoảnh qua bọn Quý ròm lúc này đang ngồi lo sốt vó bên cạnh – Các bạn trẻ này đợi Tú từ nãy đến giờ đấy!

Anh thanh niên tên Tú nhìn lom lom vào mặt ba đứa trẻ:

– Có phải các em định tìm anh không?

– Dạ không ạ! – Quý ròm lí nhí đáp.

Câu trả lời của nó khiến hai anh chàng cascadeur tròn xoe mắt.

Anh Tú đưa mắt nhìn anh Khế ra ý hỏi. Còn anh Khế thì mãi một lúc sau mới mở miệng được. Anh nhíu mày ngó Quý ròm:

– Các em bảo các em muốn gặp anh Tú kia mà?

– Vâng ạ!

Sự thừa nhận của Quý ròm càng làm anh Khế thêm điên đầu:

– Thế chả phải anh Tú đang đứng trước mặt các em là gì?

Quý ròm ngượng nghịu:

– Nhưng anh Tú mà chúng em muốn tìm không phải là …anh Tú này ạ!

Tới đây anh Khế chừng như hiểu ra. Anh “à” một tiếng rồi gật gù:

– Thế các em muốn tìm anh Tú nào?

Câu hỏi đơn giản của anh Khế làm Quý ròm cứng họng. Hẳn nhiên anh Tú tụi nó tìm là ông anh của Tiểu Long! Nhưng ở câu lạc bộ Cascadeur này chắc chắn người ta không thể biết ông anh của Tiểu Long là ông anh cóc cắn nào! Nói ra điều đó chẳng khác nào đánh đố người nghe, vì vậy anh Khế hỏi cả buổi rồi mà Quý ròm cứ ấp a ấp úng chẳng biết phải giải thích như thế nào.

Thấy vì chuyện của mình mà Quý ròm lâm vào cảnh lúng túng như gà mắc tóc, Tiểu Long liền rụt rè lên tiếng:

– Anh Tú mà tụi em tìm chính là anh của em đấy ạ!

– Anh của em sinh hoạt ở đây ư? – Anh Khế tò mò nhìn Tiểu Long – Nhưng trong câu lạc bộ của tụi anh đâu còn ai tên Tú nữa! Chỉ có một anh Tú này thôi!

– Dạ, lúc đầu tụi em tưởng là như thế! Bây giờ thì tụi em biết là tụi em nhầm rồi ạ! – Quý ròm mau mắn đáp thay thằng mập, nó đã kịp lấy lại sự liến thoắng.

Anh Khế mỉm cười đứng dậy:

– Không sao! Nhầm lẫn là chuyện bình thường! Thôi, các em cứ ngồi chơi tự nhiên nhé, tụi anh phải tập tiếp đây!

Nói xong, anh cùng anh Tú bước ra giữa phòng và đưa hai tay lên khỏi đầu vỗ bôm bốp:

– Tiếp tục, các bạn ơi!

Trên băng ghế, nhỏ Hạnh thở dài:

– Thế là công toi!

Tiểu Long quay sang Quý ròm:

– Thôi, tụi mình về đi!

Nhưng Quý ròm làm như chẳng nghe thấy tiếng nói của Tiểu Long. Nó vẫn ngồi yên, không ừ không hử.

– Mày làm sao thế? – Tiểu Long trố mắt.

Nhỏ Hạnh tủm tỉm:

– Quý đinh ninh người cascadeur hôm nọ là anh Tú, bây giờ vỡ lẽ là mình đoán sai, Quý buồn đến mức không nhấc chân nhấc tay nổi đó thôi!

– Đừng có trêu thằng này! – Quý ròm hừ mũi – Chẳng có gì là không nhấc tay nhấc chân nổi!

Tiểu Long chép miệng:

– Thế thì về!

– Không! – Quý ròm lắc đầu – Đợi thêm một lát đã!

– Còn đợi gì nữa! Chẳng phải mày đã đoán nhầm rồi sao?

– Tao không đoán nhầm! – Quý ròm khăng khăng – Giọng nói của người cascadeur hôm nọ dứt khoát là giọng của anh Tú mày!

Thái độ ngoan cố của Quý ròm làm Tiểu Long giương mắt ếch:

– Anh Khế chả bảo ở đây không có một anh Tú nào khác là gì!

Quý ròm không đáp. Trước vẻ mặt ngơ ngác của hai bạn, nó đứng phắt dậy và đi thẳng lại chỗ anh Khế.

– Gì đấy em? – Anh Khế nhìn Quý ròm với vẻ ngạc nhiên – Các em chưa về sao?

– Dạ chưa ạ! – Quý ròm thoáng bối rối nhưng rồi nó cố trấn tĩnh – Em muốn hỏi anh thêm một chuyện!

– Em hỏi đi! – Anh Khế mỉm cười thân thiện.

Quý ròm chớp mắt:

– Anh có biết hai cascadeur đóng phim ở ngoài cầu Sài Gòn cách đây mấy ngày không?

– Đóng phim gì cơ? – Anh Khế nhíu mày.

Tất nhiên Quý ròm chả biết phim đó là phim gì.

– Em không rõ! – Nó nuốt nước bọt – Nhưng họ đóng cảnh bị cháy và nhảy xuống sông ấy!

Mắt anh Khế sáng lên:

– À, thế thì anh biết! Nhưng chỉ có cô gái là thành viên của câu lạc bộ bọn anh, còn anh chàng kia thì không phải!

– Không phải ư? – Quý ròm chưng hửng – Sao lạ thế hở anh?

– Chả có gì lạ cả! – Anh Khế khoa tay vào không khí – Như thế này này! Các thành viên câu lạc bộ Cascadeur đa số đều là võ sư, võ sĩ của nhiều môn phái nên thỉnh thoảng họ vẫn rủ bạn đồng môn đi đóng phim cho vui…

– Thế anh có biết anh chàng cascadeur đó tên gì không? – Quý ròm nôn nóng hỏi.

– Tất nhiên là biết! Anh ta tên Tuấn, đệ tứ đẳng Karaté!

– Tên Tuấn ư? – Quý ròm nghe như có một luồng điện chạy qua người.

– Đúng rồi! Anh ta là Nguyễn Minh Tuấn!

Đây đích thị là ông anh của Tiểu Long rồi! Võ sĩ Karaté Nguyễn Minh Tuấn anh của võ sĩ Teakwondo Nguyễn Minh Long, điều đó rõ ràng như hai với hai là bốn, không còn nghi ngờ gì nữa! Thế ra không phải anh Tú, mà là anh Tuấn! Quý ròm ngỡ ngàng nhủ bụng, nhưng để cho chắc ăn, nó nín thở hỏi dò:

– Thế anh có biết anh Tuấn đang làm việc ở đâu không?

Anh Khế lắc đầu:

– Không!

Rồi anh nheo mắt ngó Quý ròm:

– Nhưng em hỏi về anh Tuấn này làm gì kỹ thế?

– Dạ, không có gì ạ!

Sợ anh Khế vặn vẹo lôi thôi, Quý ròm chối phắt một câu rồi ấp úng cáo lui. Nhưng nó vừa đi được vài ba bước, anh Khế bỗng gọi giật:

– Này, này, anh nhớ ra rồi! Hình như anh ta làm việc ở một xí nghiệp may nào đấy…

– Cảm ơn anh! Thế thì đúng phóc rồi ạ!

Anh Khế chưa hiểu ra “đúng phóc rồi ạ” là cái quái quỷ gì thì Quý ròm đã bắn vọt lại chỗ Tiểu Long và nhỏ Hạnh ngồi, hối hả vẫy tay:

– Tụi mình đi!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+