Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Cú nhảy kinh hoàng – Chương 10 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


Chương 10

Từ trước đến giờ, chưa lần nào Tiểu Long phóng xe nhanh như thế. Nó nhắm mắt nhắm mũi đạp, chả kịp tránh các ổ gà khiến chiếc xe cứ nảy tưng tưng.

Hiểu rõ sự nôn nóng của bạn, thoạt đầu Quý ròm còn nhẫn nại làm thinh. Nhưng chịu đựng một hồi hết xiết, nó đâm nổi cáu:

– Bộ mày tính theo nghề cascadeur hay sao mà phóng xe bất kể sống chết thế hả Tiểu Long?

Tiểu Long không giảm tốc độ. Nó cũng chẳng buồn trả lời Quý ròm, chỉ buột miệng theo ý nghĩ:

– Chắc chắn anh Tuấn tao đang có mặt ở đó!

Quý ròm liếc đồng hồ nơi tay:

– Gần bốn giờ rồi còn gì! Mày có chạy thục mạng thì anh Tuấn mày cũng đã đóng phim xong rồi!

Tiểu Long chả buồn để nhận xét của Quý ròm vào tai. Nó vừa guồng mạnh chân vừa gầm gừ:

– Mặc! Tới sớm phút nào hay phút nấy!

Quý ròm hừ giọng:

– Theo tao, mày không cần phải chạy nhanh như thế!

Tiểu Long mím môi:

– Tao phải kịp tới nơi trước khi anh Tuấn tao bắt đầu cảnh quay!

– Để làm gì hả ngốc? – Quý ròm cười nhạo – Chẳng lẽ tới kịp thì mày sẽ ngăn ảnh hay sao?

– Tất nhiên là tao sẽ ngăn!

– Theo tao, mày không nên làm thế! – Quý ròm khịt mũi – Anh mày đã kí hợp đồng với hãng phim rồi, không thể đột ngột huỷ bỏ được!

Thấy Quý ròm cứ một mực phản đối, Tiểu Long lấy làm lạ:

– Nếu không phải đến để ngăn cản thì tụi mình theo dõi hành tung của anh Tuấn mấy ngày nay để làm gì?

– Rõ là đồ ngốc tử! – Quý ròm tặc lưỡi – Tụi mình theo dõi chỉ nhằm bắt quả tang chuyện anh Tuấn không giữ đúng lời hứa với mày thôi!

– Chỉ thế thôi ư?

– Đúng, chỉ thế thôi!

Thấy Tiểu Long bất thần đạp chậm lại, Quý ròm đoán hẳn thằng mập đang hoang mang ghê lắm, liền trấn an:

– Tao cho rằng nếu bị mày bắt quả tang lần này, anh Tuấn sẽ không lén đi đóng phim nữa đâu!

Tiểu Long thở dài:

– Mày tin chắc như thế chứ?

Quý ròm gật đầu:

– Chắc chắn là như thế!

Tiểu Long không nhìn thấy cái gật đầu của Quý ròm nhưng lời khẳng định chắc nịch của bạn giúp nó cảm thấy yên tâm phần nào.

Mặc dù anh Hùng không cho địa chỉ nhưng căn cứ vào lời chỉ dẫn cụ thể của anh, Tiểu Long và Quý ròm tìm thấy chung cư Trần Hưng Đạo không chút khó khăn.

Đối diện rạp chiếu bóng Phượng Hoàng là lối vào chung cư với hai cánh cổng sắt mở toang. Tiểu Long đảo mắt một vòng rồi lật đật quẹo vào cổng, hối hả xuyên qua dãy hàng gánh bày dọc lối đi.

Chung cư Trần Hưng Đạo xây theo hình chữ U. Ba dãy nhà cao tầng quây quanh một khoảnh sân xi-măng rộng rãi và vuông vức.

Men theo lối đi bên trái dọc tường rào, Tiểu Long lần thêm chừng ba mươi mét đã nhìn thấy khoảnh sân nằm lọt thỏm giữa ba dãy nhà lúc này đang chật ních người.

Quý ròm nhận ngay ra khung cảnh náo nhiệt, người lớn trẻ con bu đen bu đỏ trước mắt không khác một mảy với khung cảnh nó nhìn thấy trên cầu Sài Gòn hôm trước. Nó liền đập tay lên lưng Tiểu Long:

– Đúng là ở đây rồi!

Tiểu Long hồi hộp:

– Thế đoàn quay phim ở đâu?

– Đứng chỗ này không nhìn thấy được! Tụi mình phải đem xe ra bãi gửi rồi len vào!

Bãi gửi xe của chung cư cách đó không xa. Sau khi đưa xe vào bãi, Tiểu Long nhét vội nhét vàng tấm thẻ vào túi rồi kéo tay Quý ròm cuống quýt quay ra.

Nhưng chen huých với đám đông hiếu kỳ này để lần tới trước không phải là chuyện đơn giản. Tiểu Long đi trước mở đường, Quý ròm lúp xúp bám theo sau, phải mất năm, sáu phút toàn mồ hôi và nghe đủ thứ tiếng la ó, hai đứa mới lách được tới chỗ đặt camera.

Chiếc camera lúc này đang chĩa lên trời. Quý ròm nhìn thấy người quay phim râu quai nón hôm trước đứng lúi húi sau ống kính, tính chạy lại hỏi thì chợt nghe một tiếng nói rổn rảng vang lên bên tai:

– Đâu vào đấy cả chưa?

Người quay phim ngước chòm râu rậm:

– Đã sẵn sàng rồi ạ!

Quý ròm nhìn theo ánh mắt của người quay phim và nhận ra ngay ông đạo diễn đứng tuổi nó đã từng gặp. Vẫn kiếng đen che mắt, mũ thùm thụp che đầu, mặt mày lúc nào cũng cau có, ông đang bệ vệ rảo bước tiến lại.

Đến cạnh người quay phim, ông chống tay vào hông, nhìn quanh, càu nhàu ra lệnh:

– Cứ thu hình cậu Tuấn trước! Còn cậu Hùng tính sau!

Quý ròm khẽ liếc sang Tiểu Long và đánh bạo nhích chân tới trước:

– Thưa bác!

Người đạo diễn không nghĩ có người gọi mình. Phải đến khi Quý ròm “thưa bác” lần thứ hai bằng âm lượng cao gấp đôi thì ông mới giật mình đưa mắt nhìn chú nhóc:

– Có chuyện gì thế cậu bé?

Quý ròm lí nhí:

– Dạ, anh Hùng….

Quý ròm nói chưa hết câu, ông đạo diễn đã nhớn nhác nhìn quanh, miệng rối rít:

– Đâu? Cậu Hùng đâu? Sao giờ này mới đến? Bảo lại chỗ tôi gấp!

Thái độ nóng nảy của ông đạo diễn làm Quý ròm phát hoảng. Nó rụt rè:

– Dạ thưa…

– Khỏi cần thưa gửi lôi thôi! – Ông đạo diễn phất tay – Kêu cậu Hùng lại đây ngay! Khổ ghê! Làm ăn kiểu này thì chết mất!

Coi bộ không thể nói năng từ tốn được, Quý ròm đành tặc lưỡi huỵch toẹt:

– Anh Hùng không có ở đây ạ!

Cặp đồng tử của ông đạo diễn đang lia ngang quét dọc chợt sững lại hệt như chiếc xe thắng gấp:

– Cậu bé nói chơi gì thế?

Mặt Quý ròm ửng đỏ. Nó mím môi:

– Dạ, cháu không nói chơi ạ! Anh Hùng nhờ cháu tới nói với bác là anh ấy sẽ đến trễ khoảng nửa tiếng!

– Đến trễ khoảng nửa tiếng? – Ông đạo diễn trợn mắt lặp lại, rồi ông nhún vai cáu kỉnh – Đã nửa tiếng rồi còn gì!

Thấy “thần tượng” của mình bị trách móc ghê quá, Tiểu Long ngập ngừng chen lời:

– Có lẽ anh Hùng sắp đến rồi, thưa bác!

Ông đạo diễn “e hèm” một tiếng rồi nhìn chằm chằm vào mặt hai đứa trẻ, ông tò mò hỏi:

– Hai cháu gặp cậu Hùng ở đâu thế?

– Dạ, ở ngoài phố ạ!

– Thế cậu Hùng có bảo vì sao cậu ấy đến trễ không?

Tiểu Long không bỏ lỡ cơ hội để tán dương người vắng mặt.

– Dạ, có ạ! – Nó mau mắn gật đầu và hí hửng kể – Trên đường đến đây, anh Hùng tình cờ trông thấy hai tên cướp đang giật đồ, thế là anh sốt sắng đuổi theo. Sau khi ép được hai tên cướp vô lề, anh bay người lên không và tung một cú song phi…

– Thôi, thôi! – Ông đạo diễn nhăn nhó xua tay – Tôi chả cần nghe những chuyện dông dài đó! Tôi chỉ muốn biết cậu ta hiện ở đâu thôi!

Ông đạo diễn làm Tiểu Long cụt hứng quá xá. Giọng nó lập tức xuôi xị:

– Anh Hùng bảo sau khi giải hai tên cướp về đồn, ảnh sẽ đến đây ngay!

– Khổ ơi là khổ! – Ông đạo diễn chẳng thán phục hành động nghĩa hiệp của người cascadeur thì chớ, lại vò đầu than – Cái nghề gì mà nhìn đâu cũng thấy cướp! Trên đường đi đóng phim còn đụng đầu cái bọn du thủ du thực đó làm gì cho trễ nải không biết!

Rồi bỏ mặc hai đứa trẻ đang ngơ ngác, ông quay sang người đàn ông râu quai nón, cau mày phán:

– Chuẩn bị nhé! Thực hiện cảnh quay cậu Tuấn trước!

Từ khi len lỏi vào giữa vòng tròn người, Tiểu Long không ngừng trông ngang liếc dọc nhưng chẳng thấy anh Tuấn đâu, tai lại nghe ông đạo diễn cứ luôn miệng bảo chuẩn bị thu hình anh nó, nó càng ngơ ngơ ngác ngác.

Trong khi Tiểu Long đang hoang mang ngoẹo cổ dòm quanh, Quý ròm bất thần đập bốp lên vai nó:

– Nhìn kìa!

Cú đập của Quý ròm làm Tiểu Long giật thót. Nó quay phắt lại và theo tay chỉ của Quý ròm, nó lật đật ngước mắt nhìn lên.

Đã không nhìn thì thôi, vừa ngẩng đầu lên, Tiểu Long nghe tim mình như bị ai bóp mạnh. Từ cửa sổ tầng năm, một đám người đang lố nhố. Tuy khoảng cách từ nơi nó đứng đến khung cửa sổ kia khá xa, Tiểu Long vẫn lờ mờ nhận ra anh Tuấn nó.

– Ảnh đang làm gì thế nhỉ? – Tiểu Long bàng hoàng hỏi, nỗi lo lắng khiến giọng nó khản đặc.

Quý ròm chớp mắt:

– Anh mày chuẩn bị nhảy xuống đấy!

Trong một thoáng, Tiểu Long tưởng như có ai đang chĩa súng vô lưng mình. Nó bấu chặt những ngón chân xuống đất, giọng thì thào:

– Không phải đâu! Không ai có thể nhảy từ tầng năm xuống đất được!

Tuy Tiểu Long cố nói cứng, Quý ròm vẫn nghe giọng bạn mình run run. Nó chỉ tay ra trước mặt, liếm môi nói:

– Mày yên tâm! Có những tấm nệm lót sẵn dưới đất rồi, anh mày sẽ không hề gì đâu!

Quả như Quý ròm nói, trên khoảnh sân xi-măng ngay phía dưới cửa sổ anh Tuấn đứng, đoàn làm phim đã xếp ba tấm nệm kê liền nhau, bên dưới độn thêm những thùng các-tông rỗng nhằm làm giảm sức va chạm của cú nhảy khi tiếp đất. Lúc nãy Tiểu Long đã trông thấy nhưng chẳng hiểu chúng được dùng vào việc gì. Nó nhíu mày ngắm nghía mấy tấm nệm:

– Theo mày những tấm nệm này có tạo được an toàn cho người nhảy không?

– Tao nghĩ là được!

Tiểu Long liếm môi:

– Thế nếu anh tao nhảy không trúng vào những tấm nệm này thì sao?

Vừa buột miệng xong, Tiểu Long bỗng tái mặt về câu hỏi của mình. Bụng cồn lên, nó kéo tay Quý ròm:

– Đi! Đi ngay! Tao không thể để cho anh Tuấn tao mạo hiểm như vậy được!

– Này! Này! Gượm đã!

Quý ròm vừa kêu vừa chạy theo bạn.

Nhưng lúc này Tiểu Long dường như không nghe thấy bất cứ một câu nói nào. Mặt mày thất sắc, nó phóng thục mạng về phía cầu thang dẫn lên các tầng nhà, mặc Quý ròm vùng ra và chạy lệt bệt phía sau, miệng không ngừng ơi ới.

Khung cửa sổ chỗ anh Tuấn đứng thuộc dãy nhà ngang. Vừa ba chân bốn cẳng phóc lên tới tầng năm, Tiểu Long không buồn đợi Quý ròm, hấp tấp quẹo phải ngay.

Quý ròm thất thểu bám theo Tiểu Long tới tầng ba đã thấy thằng mập mất hút.

Kiểu này thì nguy mất! Dù có tới kịp, Tiểu Long cũng không thể ngăn cản anh mình trong tình huống này được! Không những thế, sự xuất hiện đột ngột của nó có thể khiến anh Tuấn mất tập trung trước khi thực hiện cú nhảy! Nếu chẳng may điều đó xảy ra thì… Quý ròm không dám nghĩ tiếp. Nó nơm nớp leo lên các bậc thang, ruột thắt lại.

Chưa bao giờ Quý ròm leo một mạch năm tầng lầu như hôm nay nhưng lúc này nó không còn tâm trí đâu để tự tán thưởng mình về “kỳ công” đó. Nó chỉ mong làm sao đuổi kịp Tiểu Long càng sớm càng tốt, trước khi chuyện tệ hại nhất có thể xảy ra.

Khi hổn hển lên tới tầng lầu thứ năm, vừa quẹo phải, Quý ròm đã nhìn thấy một đám đông đứng lố nhố ngay giữa hành lang. Nó liền vọt ngay lại.

Bắt gặp Tiểu Long đứng lẫn trong đám đông và đang kiễng chân nhìn vào khe cửa khép hờ có người trấn giữ, Quý ròm cảm thấy tảng đá chặn trên ngực mình nãy giờ như có ai đó vừa đột ngột giở đi. Nó thở đánh phào một cái và bước lại khều vai bạn:

– Này! Thấy gì không?

– Thấy! – Tiểu Long chớp mắt – Anh Tuấn tao sắp sửa nhảy!

Giọng điệu bình tĩnh trái ngược với vẻ hoang mang nôn nóng khi nãy của Tiểu Long làm Quý ròm ngạc nhiên.

Nó hỏi dò:

– Mày gặp anh mày chưa?

– Chưa! Từ nãy đến giờ tao vẫn đứng ngoài này!

– Mày không vào được à? – Quý ròm liếm môi.

– Không phải là không vào được! – Tiểu Long tặc lưỡi – Nhưng tao chả muốn vào nữa!

– Sao thế? – Quý ròm mừng rơn nhưng vẫn làm bộ hỏi.

Tiểu Long đưa tay quẹt mũi:

– Tao không muốn anh tao bị phân tâm!

Thì ra thằng mập này cũng không đến nỗi ngờ nghệch lắm! Quý ròm khoan khoái nhủ bụng và hăm hở níu tay bạn:

– Đã thế còn đứng đây làm chi!

Tiểu Long mặc cho Quý ròm lôi đi, lẩn thẩn hỏi:

– Đi đâu đây?

– Đi xem anh mày đóng phim!

Quý ròm dẫn Tiểu Long xuống tầng lầu thứ ba rồi quẹo phải. Cạnh ống nước chạy sát tường, có một cái bao lơn. Đứng ở đó có thể nhìn rõ khung cửa sổ chỗ anh Tuấn đang đứng lẫn vuông sân phía dưới, nghĩa là có thể chứng kiến rõ mồn một cú nhảy khủng khiếp kia từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc.

Tất nhiên Quý ròm không phải là người đầu tiên phát hiện ra cái “khán đài” lý tưởng này. Khi nó và Tiểu Long đến nơi, bao lơn đã chật ních người. Ai nấy đều ngóc cổ nhìn lên khung cửa sổ ở tầng năm.

Quý ròm nhón gót nhìn xuyên qua mớ đầu cổ, gật gù:

– Ờ, đứng đây cũng thấy được tí chút!

Rồi nó quay sang Tiểu Long:

– Mày thấy không?

– Thấy!

Quý ròm nuốt nước bọt:

– Anh Tuấn sắp nhảy rồi đấy!

– Ừ! – Tiểu Long đáp, nỗi lo lắng đang kềm chế chợt trỗi dậy khiến người nó thoáng run lên.

Quý ròm lại nói, giọng tiếc rẻ:

– Nhưng tụi mình tới trễ quá, đứng đằng sau như thế này thì chả thấy được anh Tuấn lúc rơi xuống nệm!

– Ừ!

Tiểu Long lại đắp với vẻ qua quít, đầu nó đang loay hoay tìm một câu cầu nguyện nhưng nghĩ mãi chưa ra.

Thực ra, Tiểu Long chẳng muốn nhìn cảnh anh nó tiếp đất. Đúng ra là nó ko đủ can đảm. Mặc dù tin rằng khi nhận lời thực hiện cú nhảy kinh hoàng này, anh nó hẳn đã luyện tập nhiều lần, Tiểu Long vẫn thấy bồn chồn lo lắng không đâu. Cái ý nghĩ “ngộ nhỡ thế nào…” cứ khiến nó sờ sợ.

Vì vậy khi Quý ròm thảng thốt kêu lên:

– Xem kìa! Anh mày sắp sửa lao ra rồi kìa!

Tiểu Long vẫn chần chừ không muốn ngẩng đầu lên. Nhưng rồi không nén được, nó lại kiễng chân hồi hộp hé mắt dòm.

Anh Tuấn lúc này đã đứng hẳn trên bục cửa sổ, hai tay bám chặt thanh ngang trên đầu, mắt nhìn chằm chằm xuống sân ước lượng khoảng cách và địa điểm. Môi anh mím lại, quyết tâm và căng thẳng.

Tất cả những người đứng xem không hẹn mà cùng nín thở áp tay lên ngực.

Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần, khi anh Tuấn búng người lao ra khoảng không, nhiều người bật “Ối” lên thảng thốt và đưa tay ôm mặt.

Tiểu Long nghe trái tim mình như vọt ra khỏi lồng ngực. Nó chỉ kịp nhìn thấy anh Tuấn bắn ra khỏi bệ cửa sổ và rơi vụt xuống, sau đó nó chả nhìn thấy gì nữa.

Những tiếng kêu thét đầy phấn khích, những tiếng rú khiếp đảm và tiếp theo là tiếng hoan hô dậy đất của những người đứng dưới sân và chật ních các bao lơn chung quanh khiến tai nó ù đi như xay lúa.

Đang bần thần, nó cảm thấy có ai đó cầm tay mình lôi đi.

– Đi! – Tiếng Quý ròm vang sát bên tai – Tao và mày chạy xuống sân tìm anh Tuấn!

Tiểu Long hỏi như người mộng du:

– Anh tao không sao chứ?

– Không sao!

– Lúc anh tao rơi xuống nệm mày có nhìn thấy hở?

– Không nhìn thấy! – Quý ròm liếm môi – Nhưng người ta reo hò ầm ĩ thế kia, chắc chắn là anh mày đã thực hiện hoàn hảo cú nhảy đó rồi!

Cú nhảy của anh Tuấn thực ra không hoàn hảo như Quý ròm nói. Khi Quý ròm và Tiểu Long xuống đến sân thì anh Tuấn đang ngồi bệt dưới đất, chung quanh người lớn trẻ con bu nghìn nghịt. Một ông nhóc đang hăm hở xoa dầu lên cổ chân anh, những ông nhóc khác chen huých nhau đến gần để vừa trầm trồ thán phục vừa tranh thủ sờ tay lên người anh.

– Cừ thật đấy! Nhảy từ lầu năm xuống đất, thật chưa từng thấy! – Một ông nhóc xuýt xoa.

– Gì mà chưa từng thấy! – Một ông nhóc khác cãi – Phim nước ngoài thiếu gì cảnh nhảy từ trên cao xuống!

– Anh tao bảo diễn viên nước ngoài đóng những cảnh rùng rợn như thế này bao giờ cũng có chăng lưới bảo hộ ở phía dưới, đâu có kê nệm và thùng các-tông như ở nước mình!

Nghe ông nhóc đáp trả với giọng lưỡi hiểu biết, anh Tuấn khẽ mỉm cười. Nhưng nụ cười trên môi anh không kéo dài được lâu. Anh tròn xoe mắt khi thấy Quý ròm và Tiểu Long đang thập thò sau lưng mấy ông nhóc.

– Ôi! – Anh sửng sốt buột miệng – Các em đến đây tự bao giờ thế?

Thực ra anh muốn hỏi “Làm sao các em biết anh ở đây mà tìm đến?” nhưng lại cảm thấy ngại ngùng nên đến phút chót đành nói trớ đi.

Tiểu Long không để ý đến vẻ ngượng ngập của ông anh. Nó lo âu hỏi:

– Chân anh bị làm sao thế?

– À, không có gì! Chỉ trặc chút xíu thôi!

– Anh nhảy không trúng vào nệm ư?

– Tất nhiên là trúng vào nệm nhưng hơi loạng choạng một tẹo! – Anh Tuấn tặc tặc lưỡi – Lẽ ra với những cú nhảy ở độ cao như thế này, phải cần ít nhất năm tấm nệm nhưng chủ phim chỉ đủ tiền mua có thế…

Anh Tuấn bỏ lửng câu nói và khập khiễng đứng dậy.

Tiểu Long lập tức chạy lại xốc vai anh:

– Để em đưa anh về!

– Mày đưa thẻ cho tao vào lấy xe! – Quý ròm hăng hái chìa tay – Mày cứ chở anh Tuấn về trước, tao đi xích-lô về một mình cũng được!

Khi Quý ròm tiễn hai anh em Tiểu Long ra đến cổng chung cư thì gặp anh Hùng đang phóng chiếc mô-tô to đùng vọt vào. Mặt mày hớt hơ hớt hải, anh chỉ kịp đưa tay chào ba người một cái rồi biến vụt vào bên trong.

– Anh và Tiểu Long về trước nhé! – Trước khi Tiểu Long đạp xe đi, anh Tuấn quay lại mỉm cười chào Quý ròm.

– Dạ.

Quý ròm dạ khẽ một tiếng và bâng khuâng nhìn theo hai anh em Tiểu Long đang khuất dần giữa dòng xe cộ, bụng thấp thỏm không hiểu sau cuộc đụng độ bất ngờ vừa rồi, giữa hai anh em thằng mập có sẽ xảy ra chuyện gì gay cấn hay không.

Nhưng Quý ròm chỉ lo hão. Sáng hôm sau vừa tới trường Tiểu Long đã tí toét khoe:

– Xong rồi!

– Gì xong rồi?

– Anh Tuấn tao ấy! Ảnh bảo ảnh sẽ không bao giờ đi đóng phim nữa!

– Ảnh nói thật đấy chứ?

– Ừ! – Tiểu Long tươi tỉnh – Ảnh bảo nghề cascadeur thú vị và hấp dẫn nhưng nếu làm người thân lo lắng thì ảnh sẽ không tham gia nữa!

Quý ròm nhún vai:

– Nhưng lần trước anh mày cũng từng nói y hệt vậy!

– Lần trước khác, lần này khác! – Tiểu Long vui vẻ – Bây giờ anh tao đã kiếm đủ tiền mua máy giặt cho mẹ tao rồi!

Tiểu Long không chỉ khoe với Quý ròm một lần.

Một tuần sau, nó lại hí hửng thông báo:

– Mẹ tao thích cái máy giặt anh tao mua lắm! Mẹ tao bảo chỉ mới vài ngày mà đã bớt đau lưng đi nhiều!

Ba tháng sau, nó lại khều Quý ròm:

– Tối hôm qua mày có xem ti-vi không?

– Không! Có trực tiếp truyền hình Cúp bóng đá châu Âu hả?

– Không phải! – Tiểu Long nói giọng bí mật – Cái này hay hơn bóng đá nhiều! Hôm qua người ta chiếu phim!

– Phim gì thế?

Tiểu Long nheo nheo mắt:

– Phim “Cạm bẫy giữa ban ngày”!

– Thật thế hở? – Thông báo của Tiểu Long khiến Quý ròm tròn mắt – Thế nhà mày có xem không?

– Có! Cả nhà đều xem!

– Thế có ai nhận ra anh Tuấn mày không?

– Không! Chả ai nhận ra cả! Vì vậy mẹ tao mới nói…

Quý ròm tò mò:

– Mẹ mày nói sao?

Tiểu Long cười hì hì:

– Mẹ tao bảo con cái nhà ai mà cho đi đóng những cảnh nhảy sông, nhảy lầu thấy ghê! Mẹ còn bảo nếu anh em tao đứa nào đi đóng phim như thế, mẹ tao sẽ lấy roi đét vào mông cho tởn…

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+