Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cục cưng kiêu ngạo PK Tổng tài Papa- Chương 17+ 18 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 17 : Không phải là nói đùa.

Nhan Nghiên trở lại phòng, Vương Đồng đã mặc quần áo xong xuôi, định cầm túi xách đi ra ngoài. Vừa thấy cô đi vào, ánh mắt tùy ý dò xét cô từ trên xuống dưới, thấy cô vẫn đang mặc áo ngủ, cô ta ném túi xách về phía xô pha, kéo tay cô đến trước mặt : “Tao rất ngạc nhiên, đêm qua mày qua đêm ở đâu ? ”

 Nhan Nghiên không để ý đến cô ta, nghiêng người không nhìn cô ta, đi đến trước tủ quần áo của mình lấy ra bộ đồng phục đi học đặt lên chiếc giường đơn của mình. Phòng của các cô không có phòng tắm, cô cùng những người hầu khác dùng chung một phòng tắm nhỏ ở bên ngoài. Lúc này cô không muốn chạm mặt những người hầu khác, đặc biệt là vú Bảo. Cô xoay người lạnh lùng nói với nó nói : “Không phải là mày muốn đi đến trường sao ? Tao muốn thay quần áo.”

Vương Đồng cười lạnh lùng: “Ở trước mặt tao giả bộ ngượng ngùng giữ gìn cái gì, vừa rồi tao nghe tiểu thư nói với mẹ tao, tiểu thư gặp mày ở trong phòng thiếu gia. Nhan Nghiên bình thường tao xem nhẹ mày rồi, từ khi nào mày ở bên thiếu gia dụ dỗ vậy?” Vương Đồng nói, trợn mắt oán hận. Thiếu gia là bạch mã hoàng tử mà cô mơ ước, thật ra cô ta cũng đã từng thử muốn quyến rũ thiếu gia, nhưng mà thiếu gia không những không để ý tới cô, còn một lần nữa cảnh cáo cô. Tưởng tượng đến việc nó có thể ở cùng thiếu gia một chỗ, cô ta nghiến răng tức giận.

 Nhan Nghiên hít sâu một hơi, cô tuyệt đối không kỳ vọng vào Tư Lập Hạ sẽ giữ bí mật chuyện vừa rồi, nhưng không nghĩ cô ta lại nói nhanh như vậy, chỉ sợ bây giờ tất cả mọi người đều biết chuyện hôm qua cô ở trong phòng Tư Kình Vũ qua đêm. Cô biết nếu cô không trả lời Vương Đồng, cô ta cũng sẽ không đi. Cô quay đầu lại lạnh lùng nhìn cô ta: “Không liên quan đến chuyện của mày!”

 “Mày đừng đắc ý!” Vương Đồng túm lấy đầu của cô, kéo tóc trên đầu cô, “Chẳng qua là thiếu gia chơi mày mà thôi, đừng tưởng rằng ở trên giường của thiếu gia, thì mày có thể từ chim sẻ hóa phượng hoàng. Cho dù mày ở trên giường thiếu gia một ngàn một vạn lần, thì mày cũng chỉ là đầy tớ ăn nhờ ở đậu Tư gia thôi, tao không giống như mày!”

 Nhan Nghiên cắn răng, da đầu cô bị Vương Đông kéo sinh đau. Ngày thường, Vương Đông chính là kẻ phụ họa theo Tư Lập Hạ, ngay cả đối phó với người khác thủ đoạn cũng giống nhau. Cô chỉ chỉ đồng hồ trên tường: “Vương Đồng, mày xem giờ đi, bây giờ bị muộn rồi!”

 “Mày cho rằng tao là mày hay sao?” Vương Đồng đắc ý từ trên cao nhìn xuống cô, “Tiểu thư nói có thể thuận đường đưa tao đi một lần. Mày cũng biết Thanh Viễn và Thuận Hoa chỉ cách nhau một con đường.”

 Nó vừa nói như vậy, Nhan Nghiên nhớ tới Tư Vũ Kình nói chỉ chờ cô mười phút. Cô cũng bất chấp Vương Đồng ở đây, bắt đầu thay quần áo.

 Vương Đồng bị thái độ của cô chọc giận, cô ta đè Nhan Nghiên lên giường: “Con nhỏ thối tha, tao nói chuyện với mày, mày mặc cái gì mà mặc!”

 Nhan Nghiên thật sự giận dữ, ngày hôm qua cô đã trải qua nhiều chuyện, thể xác và tinh thần đều mệt mỏi. Lúc này, không biết sức lực từ đâu tới, vung tay đẩy nó ra: “Vương Đồng, tao muốn đi đến trường ngay lập tức, mày có thời gian để lãng phí, tao không có! Mày muốn đánh nhau, tao không khách khí.”

 “Con nhỏ chết tiệt kia, mày dám đánh tao!” Vương Đồng mò mẫm, tay của cô bị nắm lấy, lập tức nhào lên trên đè lại cô, “Con nhỏ thối tha, xem tao có giết chết mày không!” Cô ta quấn lấy tóc của cô, bắt tay cô để sau lưng. Bộp – chính là một bạt tai, âm thanh vang lên rõ ràng trong phòng.

Nhan Nghiên bị cô ta đánh đầu căng ra choáng váng, trong lúc nhất thời không ngờ không có sức phản kháng. Vương Đồng đè lên người cô, véo liên tiếp, đau quá – nước mắt của cô thiếu chút nữa cũng đỏ.

“Các người làm gì đấy?” Tư Thành Đống không biết xuất hiện ở cửa từ khi nào, giọng thấp trầm nói.

 “Ông, Ông chủ!” Vương Đồng hoảng sợ , không nghĩ tới Tư Thành Đống sẽ đến phòng người hầu của các cô. Cô ta lắp bắp giải thích, “Cháu, cháu đang giúp Nhan Nghiên mặc, mặc quần áo.”

 Nhan Nghiên gắt gao nắm lấy khăn trải giường, cô không biết nên lo lắng hay may mắn khi Tư Thành Đống xuất hiện ở trong này. Đầu của cô vùi trên giường, trên người quần áo không chỉnh tề, cử động một cái cũng không dám.

 “Các người không phải muốn đi đến trường sao?” Hắn nói xong, mắt nhìn thắm thiết vào mặt Nhan Nghiên đang chôn trên chiếc chăn đơn, sắc mặt phức tạp không hiểu nổi, “Trẻ con phải giúp đỡ nhau chứ không phải cãi nhau.”

  “Vâng!” Vương Đồng cũng không dám làm càn nữa, đứng theo qui định, thật sự không chịu nổi ánh mắt đáng sợ của Tư Thành Đống, vội nói, “Ông chủ, cháu, cháu đi học!”

 Tư Thành Đống không nói, đợi Vương Đồng đi rồi, Tư Thành Đống đi đến trước mặt cô, giọng nói lập tức trở nên ôn nhu trìu mến: “Mau thay quần áo đi, cháu ngồi xe ông Vương cùng đi đến trường với Lập Hạ.”

Thân mình Nhan Nghiên khẽ run rẩy, không dám đáp lại, từ hồi cô làm trán Tư Lập Hạ bị thương, cô cũng chưa từng ngồi xe của nhà họ Tư, mà cô cũng bị chuyển tới trường bình thường để học. Mấy việc này đều phải được Tư Thành Đống ngầm đồng ý, hiện tại ông ta đột nhiên nói như vậy, không khỏi làm cho cô rợn cả tóc gáy.

“Cô gái ngốc, thông minh lên một chút. Nhớ kỹ, lời nói của bác đêm qua, không phải là nói đùa, hãy nghĩ lại cẩn thận đi.” Tư Thành Đống nhìn bộ dạng tránh né của cô, cũng không tức giận, mặt cô chôn ở trong chăn, ông ta cũng không miễn cưỡng, nói xong liền đi ra ngoài.

Chương 18: Xuống xe ngay lập tức.

 

 Lúc Nhan Nghiên đi ra, Tư Kình Vũ đã rất không kiên nhẫn! Nhan Nghiên đi đến bên cạnh Lamborghini màu trắng của hắn, nhìn thoáng qua hắn ngồi ở ghế lái, đang muốn mở cửa xe bên phụ lái. Hắn nói lạnh như băng: “Cô ngồi phía sau!”

 Mặt Nhan Nghiên nóng lên, cô nghĩ ghế phụ lái của hắn là chỉ dùng riêng cho Văn Vi ngồi! Tim thắt chặt mãnh liệt gây đau đớn, cô không nói lời nào, hiện giờ có người đưa cô đi học là đã vô cùng may mắn rồi, cô tự nói với chính mình. Vì thế, ngoan ngoãn mở cửa xe phía sau ngồi xuống.

 Trên mặt Nhan Nghiên còn lưu lại dấu bàn tay đỏ ửng của Vương Đồng, mặt bên trái của cô rõ ràng thật khó coi. Tư Kình Vũ từ kính chiếu hậu nhìn cô một cái, thấy cô lui vào bên cửa xe, túi xách ôm vào trong ngực, làm bản thân cuộn tròn lại, chỉ có cặp mắt to trống rỗng kia nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Lúc này điện thoại trong tay hắn vang lên, Tư Kình Vũ ấn phím trò chuyện, bên kia điện thoại là Văn Đại Phú – cha của Văn Vi. Hắn hơi nhíu mày, từ trước đến nay hắn cùng Văn Đại Phú không phải là không hợp nhau sao. Vị cựu quân nhân này có tâm ý thù địch rất mạnh, vừa nghe thấy hắn và Văn Vi yêu nhau, ông ta đã hết sức phản đối. Văn Đại Phú luôn luôn cho rằng hắn chẳng qua chỉ là thiếu gia, đùa bỡn Văn Vi mà thôi.

 Mãi đến sau hai năm hắn cùng Văn Vi kết giao, Văn Đại Phú mới dần dần chuyển biến thái độ, bây giờ gặp mặt hắn, ở bên ngoài có thể duy trì chung sống hòa bình với nhau.

 Hắn vừa nghe Văn Đại Phú nói xong, sắc mặt đại biến, nói: “Cháu sẽ đến ngay lập tức.” Sau khi đặt máy xuống, vội vàng xoay tay lái, dừng xe ở ven đường, mắt hắn nhìn Nhan Nghiên đang ngồi ở ghế sau, lạnh lùng ra lệnh: “Cô xuống xe ngay lập tức!”

 Nhan Nghiên vốn đang nghĩ đến lời nói của Tư Thành Đống, nghĩ phải làm sao mới có thể tránh xa ông ta. Tư Kình Vũ phanh xe lại làm cô khiếp sợ, cô khó hiểu nhìn hắn. Là hắn nói muốn đưa cô đi học mà! Hơn nữa đây là đường cao tốc, xe chạy rất nhanh, cô xuống xe ỏa đây thì không có bus.

 Tư Kình Vũ nhìn cô bất động, không có chút kiên nhẫn: “Có nghe thấy hay không, xuống xe ngay lập tức!”

 “Nhưng mà, đây là đường cao tốc, em, em phải xuống xe làm sao đây?” Cho dù hắn đổi ý không muốn đưa cô đi học nữa, cũng phải để cô ở nơi có xe bus qua lại chứ.

 “Đó là chuyện của cô, đừng bắt tôi phải nói lần thứ tư, lập tức xuống xe.” Mắt hắn sáng như đuốc, hiển nhiên nếu cô không xuống xe, thì hắn sẽ tự mình ném cô xuống xe.

 Hắn không phải đang muốn chỉnh mình sao chứ? Là hắn nói muốn đưa cô đi đến trường, lại ném cô trên đường cao tốc để cô tự sinh tự diệt. Cô nhìn bên ngoài xe, đường quốc lộ lạ lẫm, Bắc Kinh quá lớn, bình thường cô đi xe bus, cũng chưa hề đi con đường này, phải đi tới chỗ nào bắt xe bus cô cũng không biết! Cô thừ dùng giọng điệu cầu xin nói: “Có thể để em ở bên cạnh bến xe bus hay không, em không biết đây là nơi nào cả? Em…”

 Bộ dạng của cô rất khổ sở, Tư Kình Vũ có vài giây thương xót, nhưng nghĩ đến Văn Vi, lòng hắn như lửa đốt. Hắn không trả lời cô, mà chỉ mở cửa xuống xe, kéo cửa xe phía sau ra lôi tay cô xuống, cầm túi xách của cô ném lên người cô. Túi xách của Nhan Nghiên cực nặng, hắn ném khiến cô chịu lực chấn động quá lớn, lảo đảo lùi về phía sau mấy bước, cả người ngã trên mặt đất.

 Phía sau có chiếc Honda bóng loáng tiến đến, may sao người nọ nhanh tay lẹ mắt, nhanh chóng phanh lại dòm qua cửa kính xe rồi nói: “Làm gì thế? Đây là đường cao tốc, không muốn sống nữa sao chứ?”

 Tư Kình Vũ không có tâm tình cùng người khác tranh cãi, cũng không để ý tới Nhan Nghiên, nhìn cô một cái, lấy ví tiền rút ra mấy tờ ném lên túi xách của cô: “Cô đi ra ngoài, tự mình bắt xe tới trường học.” Nói xong không quay đầu lại lên xe, lái xe đi mất.

 Xe đằng sau ấn còi, hơi đổi hướng cũng lướt qua bên người cô. Cô ôm lấy túi xách, nhặt lên 3 tờ nhân dân tệ rơi trên mặt đất, cô gắt gao giấu tiền giấy, vừa ngẩng đầu đã không thấy bóng dáng xe của Tư Kình Vũ. Cô hít hít mũi, bàn tay xoa vết thương, nổi ra tơ máu. Một chiếc xe chạy nhanh qua bên người cô, chân của cô có chút nhũn ra, cuối cùng trên đường cao tốc cũng có một chiếc xe đi tới.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+