Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta – Chương 03 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 3: Gặp gỡ đâu cần phải quen biết 

Năm năm trước… 
Ngày quốc khánh mùng một tháng mười, sau khi về nhà thăm cha mẹ, Khinh Vãn đi tàu đến thành phố G. Năm năm trước vì cha cô thuyên chuyển công tác nên họ đã chuyển nhà đến thành phố H liền cạnh. 
Có rất nhiều học sinh lên xuống tàu, họ đều vội vã về thăm nhà, đến ngày cuối của kỳ nghỉ sẽ quay lại trường. 
Đứng giữa đám đông, nhắn tin cho cha báo đã đến nơi bình an, Khinh Vãn kéo hành lý hòa vào dòng người chen nhau ra cửa ga. 
Đây là lần đầu tiên cô đi tàu một mình, trước đó cho dù đi đâu cũng đều do cha đánh xe đưa đi, nhưng bây giờ đã vào đại học, nhìn bạn bè cùng trang lứa đều đến nhập trường một mình, cô cảm thấy mình cũng có thể làm được như vậy. Hơn nữa nhà cũng không còn ở thành phố G, tuy đường không xa lắm nhưng cô cũng không muốn cha mình phải vất vả. 
– “Này cô, có đi xe không?”. 
– “Này cô, cô đi đâu đấy?”. 
Nhà ga luôn luôn hỗn loạn, vừa xuống tàu đã thấy rất nhiều người đứng giơ biển hoặc lôi kéo khách đang lượn lờ như ong vỡ tổ. 
Tống Khinh Vãn bậm môi quyết liệt kéo hành lý của mình đi về phía bến xe buýt, cô từng được Tô Nghệ đưa đi một lần nên vẫn còn nhớ tuyến 202 đi qua trường mình. 
Trên xe đã khá đông người, Khinh Vãn xách hành lý lên, đến khi trả tiền mới phát hiện trong túi mình không có đồng xu nào, bỗng nhớ ra, ba đồng xu cuối cùng lúc trước ở trên tàu đã mua nước uống mất rồi. 
– “Này bạn, có định lên không? Nếu không cho mình lên trước nhé!”. 
Những sinh viên ở phía sau đang thúc giục, Khinh Vãn mím chặt môi, khuôn mặt ửng đỏ, vội vàng kéo hành lý dịch sang một bên để người phía sau tiến lên. 
Lục tung túi xách, cuối cùng chỉ tìm thấy tờ một trăm tệ màu đỏ, lúc đó xe sắp chuyển bánh hơn nữa cũng đã sáu giờ, đây chính là chuyến xe cuối cùng. Trường của cô ở ngoại ô, cho nên xe buýt đến đó cũng nghỉ rất sớm. 
Cô không biết làm thế nào đành rút tờ một trăm tệ ra, đến cạnh cửa xe. 
Bác tài đã nổ máy nhưng thấy cô vẫn đứng bên cửa, liền cất chất giọng đặc địa phương hỏi lớn: “Này, rốt cuộc cháu có lên xe không? Xe sắp chạy rồi đấy!”. 
Tiếng nói to như vậy làm cho ánh mắt của tất cả hành khách trên xe đều đổ dồn về phía cô. Mặt Khinh Vãn đỏ bừng, cô ngẩng đầu, khép nép nhìn lái xe: “Bác tài, cháu chỉ có một trăm tệ, có thể đi xe được không?”. 
– “…”. 
– “…”. 
Không gian đột nhiên im bặt, rồi sau đó tất cả hành khách đều phá lên cười, một nam sinh không kìm được lên tiếng: “Trời ạ… Bạn này thật ngớ ngẩn, lần đầu tiên tôi thấy một người dùng một trăm tệ để đi xe buýt. Thật là buồn cười chết đi được…”. 
Khuôn mặt Khinh Vãn đỏ bừng, cô bối rối cúi đầu không biết nói gì. 
Đột nhiên bác tài lên tiếng: “Này cô, không phải cô định đùa đấy chứ? Đi xe buýt chỉ mất có hai tệ, cô đưa tờ một trăm tệ bảo tôi làm thế nào đây!”. 
– “Nhưng… không phải, là cháu không có mà…”. 
– “Này bạn, có định đi không, nếu không thì mau xuống xe! Đừng làm lỡ thời gian của mọi người!”. 
– “…”. 
Cô cũng không muốn như thế này, Khinh Vãn xịu khóe miệng, tủi thân mà chẳng biết làm thế nào, lần đầu tiên ra ngoài một mình lại gặp tình huống này, cô thấy mình đang rất gay go. 
Lúc đó, một chiếc bóng màu đen chắn ngay tầm nhìn của cô: “Tôi trả thay cô ấy!”, một giọng nói trầm ấm cất lên cùng với tiếng “loảng xoảng” của đồng hai xu rơi vào hộp đựng tiền. 
Khinh Vãn ngạc nhiên ngẩng đầu nhưng cô chỉ có thể nhìn thấy lưng người đó, một hình ảnh rất bình thường, nhưng chỉ trong phút chốc đã khắc sâu vào tâm trí cô. Bóng tịch dương ngoài cửa sổ bao trùm lấy anh, khiến cô cảm thấy tất cả mọi người như không hề tồn tại, chỉ có bóng hình đó sinh động đến không ngờ. 
Cô không thể nhìn thấy diện mạo của vị ân nhân vì bị bác tài cằn nhằn khiến cô cuống cả lên, cũng chẳng nghĩ được gì nhiều, vội vàng nhấc hành lý lên xe. 
Trong xe không còn chỗ trống, Khinh Vãn đứng dựa vào cửa không dám tùy ý quan sát xung quanh, vừa rồi đã đủ làm cô mất mặt, hiện tại cô vẫn cảm nhận được những cái nhìn nóng như lửa của mọi người. 
Cô chẳng hề biết rằng, ánh mắt của một số người không phải vì màn kịch ban nãy, mà là cuối cùng họ cũng có thể nhìn rõ dung mạo của cô gái đã dùng tờ một trăm tệ để đi xe buýt – đôi mắt mênh mang như nước mùa thu, khuôn mặt trắng trẻo đầy vẻ yêu kiều kỳ lạ, tóc đuôi gà giản dị, không hề trang điểm nhưng lại toát lên vẻ đẹp thuần khiết. 
Trên thế giới này đầy rẫy những gương mặt được bôi vẽ như yêu nữ, có thể thấy một cô gái có vẻ đẹp mộc mạc như thế này quả thực rất hiếm có. Các chàng trai càng thêm hối hận tại sao lúc trước lại cười cợt mà không đóng vai “anh hùng cứu mỹ nhân”. 
Lúc xuống xe, Khinh Vãn lại một lần nữa nhìn thấy bóng dáng của chàng trai đó, tay nắm chặt hành lý định vượt lên trước để cảm ơn, nhưng người đó hình như đang rất vội, vừa xuống xe là băng qua đường luôn, vội vã đến trạm xe buýt phía đối diện. 
Chàng trai vừa quay đi thì Khinh Vãn bị một đôi bàn tay khua khua trước mặt che khuất mất tầm nhìn, quay người lại, thì ra Tô Nghệ đã ra tận cổng trường đón cô. 
Khinh Vãn cười thật tươi với cô ấy, nhưng khi cô định ngoái đầu nhìn về phía đối diện thì đã không thấy bóng của anh đâu nữa. 
– “Này, cậu nhìn cái gì thế?”. Tô Nghệ hiếu kỳ nhìn theo nhưng chẳng thấy gì ngoài bến xe buýt vắng teo. 
– “Làm gì có gì”. Khinh Vãn quay về phía Tô Nghệ, “Cậu đợi tớ lâu chưa?”. 
– “Cũng không lâu lắm, tớ có kéo đến một “cửu vạn” bất đắc dĩ đấy”. Tô Nghệ vỗ vỗ vào lưng một người: “Là cậu ấy tự nguyện đến, tớ không hề ép đâu nhé!”. 
Thang Bồng không biết đã đứng sau lưng Tô Nghệ từ lúc nào. 
– “Không thể nói thế được, thực ra mình cũng đến đón bạn, tiện đường mà!”. Thang Bồng cười rạng rỡ, dáng anh cao lớn, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời khiến không ít thiếu nữ phải quay lại ngoái nhìn. 
Thang Bồng là đại thiếu gia của trường đại học H, bố là viện trưởng Viện Thiết kế, mẹ là chủ nhiệm phòng Giáo vụ, với gương mặt tuấn tú, anh đã khiến nhiều cô gái ở trường H mê đắm. Nhưng từ khi gặp Tống Khinh Vãn, anh như dính phải bùa mê của cô, ai cũng nhận ra anh rất thích Khinh Vãn. Nhưng Thang Bồng không giống những thiếu gia đào hoa trong các bộ phim truyền hình ngày ngày lái chiếc xe sang trọng, tặng những bó hoa hồng lớn và tiêu những khoản tiền khổng lồ. Khi Tô Nghệ hỏi anh sao không chủ động và tích cực thêm một chút, anh trả lời cô bằng một câu xanh rờn: “Phải tự nhiên, cậu không biết thế nào là tự nhiên hả?”. 
Vừa dứt lời, đằng sau một giọng nam vọng tới: “Anh cả, anh đến đón em thật đấy à? Lúc nãy nhận điện thoại, em còn tưởng hôm nay là ngày cá tháng tư đấy!”. 
Ba người quay lại, một anh chàng mặt đầy mụn trứng cá đang nhe răng cười tiến đến trước mặt Thang Bồng, anh chàng cười ha hả và nói: “Để em kể cho anh nghe một chuyện nhé, lúc nãy khi đi xe buýt có một cô gái quá là buồn cười, cầm tờ một trăm tệ để đi xe buýt nhé. Đúng là lần đầu tiên gặp một chuyện nực cười như thế…”. 
Câu sau đuối dần và sự phấn khích cũng giảm đi thấy rõ, anh chàng mặt trứng cá đó nhìn Khinh Vãn đang đỏ mặt bên cạnh, ngại ngùng nhìn Thang Bồng nói: “Anh cả, đây… đây là bạn anh à?”. 
Tô Nghệ thấy hơi kỳ lạ, đánh mắt sang Khinh Vãn đang đứng bên cạnh hỏi: “Khinh Vãn, mặt cậu sao đỏ vậy? Ốm à?”. 
– “…”. Khinh Vãn bối rối cúi đầu. 
Tô Nghệ chẳng kiêng nể nói luôn: “Không lẽ, người cầm tờ một trăm tệ đi xe buýt chính là cậu à?”. 
Đầu Khinh Vãn càng cúi thấp hơn, chỉ tiếc không có cái lỗ nẻ nào để cô chui xuống. 
Thang Bồng là người thông minh nên đã nhận ra vẻ bối rối của Khinh Vãn, liền ra tay anh hùng cứu mỹ nhân, lập tức đứng lên: “Ấy, cũng chẳng còn sớm nữa, chúng ta tìm chỗ nào ăn cơm đã rồi đưa các cậu về sau nhé? Hôm nay mình mời!”. 
Tên Mặt Mụn Trứng Cá đang đứng bên cạnh bắt được tín hiệu liền phản ứng ngay, anh ta vừa cười vừa nói: “Đúng đấy, đúng đấy, anh Thang đây mời cơm, chúng ta không đi sao được!”. 
Khinh Vãn vốn chẳng muốn đi, ngoài Tô Nghệ ra, hai chàng trai kia cô đều không quen, hơn nữa cô lại là người thích yên tĩnh. Nhưng hình như Tô Nghệ và anh bạn tên Thang Bồng có vẻ rất thân thiết, còn anh bạn kia thì vỗ vào vai Thang Bồng cười ha hả đồng ý, Khinh Vãn chẳng thể từ chối, cô đành đi cùng bọn họ. 
Thế là bốn người bắt xe đến một nhà hàng cao cấp nhất trên con đường phồn hoa cạnh trường học.

Nhà hàng này làm ăn rất tốt, vì ở gần trường học, trang trí hào nhoáng nên đã trở thành điểm hẹn hò thích hợp nhất của các đôi tình nhân. Rất nhiều sinh viên trong dịp sinh nhật cũng đều đến đây đặt chỗ. Đặc biệt là dịp cuối tuần, các hoạt động đoàn thể của nhà trường, các lớp học thêm, người trong và ngoài trường ra vào không ngớt. Đa số mọi người đều không thích cuối tuần dùng cơm trong trường, đặc biệt là những đôi tình nhân, bận rộn cả tuần cũng phải xả hơi một chút, thế là đi bộ hoặc ngồi xe buýt đến đây hẹn hò, thanh niên mà, tinh lực dồi dào cũng chẳng biết làm gì cho hết. 
Thực ra nơi này làm ăn tốt như vậy còn vì một lý do đặc biệt, đó là nhà hàng có một phục vụ rất đẹp trai, đây là điều mà ai cũng biết. 
Bốn người chọn ngồi bên cạnh cửa sổ, người phục vụ lịch sự đến trước mặt họ: “Xin hỏi, các vị dùng gì ạ?”. 
Giọng nói này… 
Khinh Vãn ngạc nhiên ngẩng đầu lên, một gương mặt anh tuấn phi phàm xuất hiện trước mắt cô. 
Trên mặt anh ta vẫn còn vương nụ cười lịch sự, từ góc độ cô ngồi có thể thấy rõ ràng khuôn mặt nghiêng nghiêng hoàn mỹ và chiếc cằm xương xương của anh. Nụ cười của anh có vẻ lịch sự nhưng cảm giác thật xa cách. 
Chàng trai như thế này cũng biết giải vây giúp người khác sao? 
Trong lúc cô đang ngẩn ngơ suy nghĩ thì Thang Bồng đã đẩy thực đơn qua: “Hai người đẹp, các cậu thích gì thì gọi nhé!”. 
– “… Không cần thiên vị như thế chứ!”. Tô Nghệ với lấy một cuốn thực đơn khác: “Tớ cũng muốn gọi!”. 
– “Cậu không thể dịu dàng một chút à?”. Thang Bồng lườm cô một cái, “Còn nữa… Mình thiên vị lúc nào, chẳng phải đã nói là hai người đẹp đấy thôi!”. 
– “Hừ!”. Tô Nghệ bĩu môi rồi quay sang cười với Khinh Vãn bên cạnh: “Này, này, xem đi, cậu thích ăn gì? Chọn toàn món đắt vào! Anh chàng này có vẻ nhiều tiền đây, không thể không “chém” được, người nghèo như chúng ta, suốt học kỳ được ăn uống thịnh soạn mấy lần”. 
Thang Bồng nhìn cô: “Xin đừng tự coi mình là dân tị nạn được không?”. 
Tô Nghệ nhún vai, thè lưỡi làm mặt xấu. 
– “Khinh Vãn, cậu gọi đi, thích ăn gì?”. 
Tâm tư của Khinh Vãn không tập trung ở đây nên cô vội nói nhỏ: “Gì cũng được mà!”. Dù sao cô cũng không muốn ăn, việc cô đang muốn làm là trả lại tiền cho anh chàng phục vụ đang đứng ở phía trước kia. Nhưng hiện giờ cô chẳng có lấy một đồng tiền lẻ, đợi tí nữa vay của Tô Nghệ cũng được. 
Chẳng biết tại sao, nghĩ đến việc chút nữa có thể nói chuyện với anh mà tim cô cứ nhảy loạn lên. 
Trong khi cô đang mơ mộng thì Tô Nghệ đã gọi ra một bàn đầy đồ ăn. 
Thang Bồng hỏi vặn: “Tớ nợ cậu à? Sao “chém” tớ thế?”. 
Tô Nghệ cười khúc khích: “Cậu không nợ tiền tớ, nhưng cậu nợ tớ một thứ khác… Dù thế nào thì “chém” cậu cũng là chuyện đúng với đạo lý!”. 
– “Thế cậu nói đi, tớ nợ cậu cái gì?”. 
– “Không nói!”. Tô Nghệ đẩy trả thực đơn tỏ vẻ rất đắc chí, cho dù Thang Bồng có hỏi thế nào, cũng không nói cho anh biết rốt cuộc anh nợ cô điều gì. 
Sau khi gọi đồ ăn xong, phục vụ thu lại thực đơn và rời đi. 
Anh chàng Mặt Trứng Cá bên cạnh Thang Bồng lại ba hoa với vẻ thần bí: “Các cậu biết không? Bồi bàn lúc nãy là sinh viên năm thứ hai của đại học H, hơn nữa còn rất nổi tiếng ở trường đấy!”. 
– “Người nổi tiếng?”, tám chuyện thì Tô Nghệ hăng hái nhất: “Người nổi tiếng nào? Những người nổi tiếng trong trường tớ đều biết rất rõ, chỉ là chưa bao giờ gặp mặt thôi!”. 
– “Phạm Như Sênh, nghe qua chưa? Tài năng của khoa Y đấy, anh ta đẹp trai tài giỏi, con gái trường H theo đuổi anh ta có thể xếp hàng dài từ trường mình ra đến phố đi bộ!”. 
– “Anh ta chính là Phạm Như Sênh sao?”. Mắt Tô Nghệ tròn xoe như thể nhặt được của báu: “Sao lúc nãy cậu không nói sớm, tớ ngưỡng mộ anh ấy từ lâu rồi. Biết sớm như vậy lúc nãy đã ngắm anh ta kỹ hơn, nghe nói đối với mọi người anh ta rất ân cần lịch thiệp, nhưng lại toát lên một cảm giác xa cách. Con trai như thế là hấp dẫn nhất!”. 
– “Keng” nghe thấy tiếng động, ba người cùng lúc quay về phía phát ra âm thanh – Tống Khinh Vãn. 
Tô Nghệ hỏi: “Sao vậy?”. 
– “Không… không sao”. Sắc mặt Khinh Vãn hơi nhợt nhạt: “Không cẩn thận nên làm rơi muôi múc canh ấy mà!”. 
Dứt lời liền cúi xuống nhặt lên. 
Cả ba người đều nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ. 
Một lúc sau, thức ăn được bê lên. 
Khinh Vãn nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mảnh mai cẩn thận bưng thức ăn, Phạm Như Sênh… anh thực sự là Phạm Như Sênh ư? Đó chẳng phải cái tên vô cùng thân thuộc với cô sao? 
Đúng là anh ấy không? Cậu bé trong ký ức của cô. 
Anh ấy ưu tú như thế, vì kiếm tiền đi học mà đến đây làm thêm sao? 
Nhìn những động tác thuần thục của anh, trong lòng Khinh Vãn dậy lên những cảm xúc lạ lùng. 
– “Mời quý khách dùng bữa!”, giọng nói trầm lắng kéo dòng cảm xúc của cô trở lại. 
Khi định thần trở lại, anh đã quay đi. Chỉ kịp thấy một chiếc bóng tuyệt đẹp dưới ánh đèn ấm áp. 
Có người mặc đồng phục làm việc cũng có thể đẹp đến thế sao? 

– “Này, này…”, đột nhiên một bàn tay huơ huơ trước mặt khiến cô giật cả mình, Tô Nghệ đang nhìn cô với ánh mắt lạ lùng. 
– “Cậu sao vậy?”. 
– “Tớ làm sao? Tớ mới phải hỏi cậu làm sao đấy!”. Tô Nghệ nhíu mày: “Tớ nói này tiểu thư Tống Khinh Vãn xinh đẹp của chúng ta, không phải cậu định gia nhập vào Đội ngũ xếp hàng đấy chứ?”. 
– “Gì mà Đội ngũ xếp hàng?”. 
– “Mặt Trứng Cá chẳng vừa nói đấy thôi, các cô gái theo đuổi Phạm Như Sênh có thể xếp thành hàng dài từ trường ta ra đến phố đi bộ!”. 
Mặt Khinh Vãn bất chợt đỏ bừng, cúi đầu làm ra vẻ như đang chú ý đến bộ đồ ăn trước mặt: “Cậu nói linh tinh gì thế, chuyện này đâu thể đùa được!”. 
– “Hi hi…”. Tô Nghệ vẫn chẳng kiêng nể tiếp tục nói: “Khinh Vãn nhà chúng ta đúng là cô gái hay thẹn thùng, nếu như cậu lọt vào mắt xanh của người ta thì tớ sẽ cổ vũ cho cậu! Anh chàng Phạm Như Sênh này cũng rất được mà!”. 
– “Cậu nói bớt đi một câu thì không chịu được hả?”. Thang Bồng ngồi đối diện đang “chiếu tướng” Tô Nghệ bằng ánh mắt u ám. 
Tô Nghệ ngẩn ra, rồi lại tiếp tục cười nói, “Có người đang ghen kìa!”. 
Lúc ăn, tâm tư Khinh Vãn cũng để ở đâu đâu, chỉ có ba người kia là cười nói không ngớt, cô thi thoảng chỉ góp vào dăm ba câu. Phải khó khăn lắm mới ăn xong, khi bốn người đứng dậy định ra về, Khinh Vãn vội vàng nói nhỏ vào tai Tô Nghệ: “Tiểu Nghệ, cậu có xu hai tệ không? Cho tớ vay đi!”. 
– “Xu hai tệ?”. Tô Nghệ lộn ngược túi, đến một hào cũng chẳng có, cô cười với vẻ nịnh nọt, vỗ vỗ vào vai Thang Bồng: “Này, cậu có xu hai tệ không? Người đẹp cần kìa!”. 
Anh hất tay cô ra rồi mỉm cười đưa cho Khinh Vãn xu hai tệ vừa lấy ra từ trong túi: “Đây này!”. 
– “Cảm ơn!”. Khinh Vãn tươi cười nhận lấy: “Mình sẽ trả lại cậu!”. 
Thang Bồng cười càng tươi hơn: “Được thôi, mình sẽ đợi!”. 
Tô Nghệ chớp chớp mắt: “Có hai tệ, sao cậu lại nhỏ mọn như vậy?”. 
Thang Bồng lườm cô một cái với hàm ý “Cậu thì hiểu cái gì?”. 
Người đẹp trả tiền, tất nhiên là không cần rồi, nhưng người đẹp trả tiền cũng có nghĩa là hai người sẽ có cơ hội gặp gỡ riêng, sao anh lại từ chối cơ chứ? 
Khinh Vãn bỏ ba lô đang đeo trên lưng xuống, đứng dậy: “Các cậu ở đây đợi mình một lúc được không?”. 
Ba người cùng gật đầu, chờ đợi là hạnh phúc, hơn nữa lại là đợi người đẹp. 
Khinh Vãn cảm ơn rồi bước thẳng đến bóng người đang thu dọn bàn ăn. 
Càng bước đến gần người đó, trái tim cô càng đập loạn nhịp, đập nhanh đến mức như sắp bung ra khỏi lồng ngực
– “Này… xin hỏi…” cô ấp a ấp úng cất lời, đầu căng ra, không biết nên bắt đầu như thế nào. 
Phạm Như Sênh quay lại liền thấy một cô gái đang đứng sau lưng mình, hai tay đang vân vê vạt áo, khuôn mặt đỏ rân rân, hình như đang rất căng thẳng, đã khá lâu mà vẫn chưa thể bình tĩnh lại được. 
– “Chào bạn, xin hỏi, bạn có chuyện gì à?”. 
– “Là… là…”, Khinh Vãn rụt rè xòe bàn tay, trên đó là xu hai tệ đang phát ra ánh sáng lấp loáng: “Cảm ơn anh đã trả giúp tiền trên xe buýt, cái này xin trả lại anh!”. 
Phạm Như Sênh nhíu mày, hóa ra người trước mặt chính là cô gái đã gây trận cười trên xe buýt. 
Thực tình, anh cũng chẳng phải là người hảo tâm gì, giải vây giúp cô chẳng qua vì muốn đi làm đúng giờ mà thôi. 
– “Ừ…”, anh gật đầu, cầm đồng xu trên tay cô rồi đặt lên bàn và không nói thêm gì nữa, sau đó tiếp tục công việc của mình. 
– “Khinh Vãn quen Phạm Như Sênh à?”. Tô Nghệ ngạc nhiên hỏi. 
Ba người phía sau đang mắt chữ A mồm chữ O như không thể tin được sự việc đang diễn ra trước mặt. 
Đáy mắt của Thanh Bồng tràn ngập sự thất vọng, anh đang hối hận vì lúc trước đã cho Khinh Vãn mượn tiền. 
Mặt Trứng Cá lại sờ sờ những cái mụn li ti trên mặt mình thở than: “Trừ phi, đây là thủ đoạn theo đuổi trai đẹp của mỹ nhân!”. 

Khinh Vãn đứng sau Phạm Như Sênh, đang hối hận vì sao mình lại thốt ra những lời ngu ngốc đến vậy.
Theo cách nghĩ của cô, giữa bọn họ không nên chỉ là sự chào hỏi thông thường, lúc năm tuổi anh đã rất lạnh nhạt với cô, đến khi trưởng thành anh ấy vẫn chẳng thay đổi gì. Phạm Như Sênh, Phạm Như Sênh, cô thích cái tên này, nó đã trở đi trở lại trong đầu cô biết bao đêm, lúc đó trong tâm trí cô chỉ khắc họa hình ảnh anh khi còn nhỏ, còn bây giờ anh cao lớn sừng sững ngay trước mặt, nếu không có duyên, thì sao họ lại gặp gỡ thêm một lần nữa, gặp gỡ thêm lần nữa cô đương nhiên không muốn quan hệ giữa họ vẫn chỉ là những người xa lạ. Nhưng nên nói như thế nào đây? Nói “Xin chào, chúng ta có thể kết bạn không?” hoặc “Có thể cho em biết tên anh là gì không?”. Những lời bắt chuyện làm quen như vậy chắc chắn anh ấy đã nghe rất nhiều, không chừng lại còn cho rằng mình là kẻ mê trai cũng nên.
Thế nhưng… cô thực sự không muốn họ chỉ là người dưng mà thôi.
Phạm Như Sênh đã thu dọn gần xong, khi quay lại, suýt nữa thì va vào Khinh Vãn, may là anh đã phản ứng rất nhanh, nếu không chỉ một mâm bát đũa này thôi sẽ khiến anh mất trắng cả tháng lương. Anh chau mày nhìn vật cản trước mắt hỏi: “Sao cô vẫn đứng ở đây?”.
– “Em…”. Khinh Vãn lo lắng thốt ra lý do “chuối” nhất: “Em muốn làm bạn của anh!”.
Lời vừa dứt, ngay lập tức phía sau vang lên mấy tiếng “thịch, thịch, thịch”, ba người phía sau không hẹn mà cùng té ghế.
Ánh mắt Phạm Như Sênh nhìn cô như thể nhìn một người mắc bệnh tâm thần: “Xin lỗi, nếu cô không có việc gì thì xin tránh sang một bên!”. Anh đâu thừa thời gian làm bạn với cô.
Khinh Vãn mím chặt môi, nhìn anh với đôi mắt đầy kiên định, như thể muốn nói: “Nếu anh không kết bạn với em thì em sẽ không tránh đường!”.
Mắt Phạm Như Sênh tối sầm, anh đặt chiếc mâm lên bàn, nhìn cô và hỏi: “Rốt cuộc cô muốn gì?”.
Khinh Vãn vặn vẹo bàn tay: “Em chẳng muốn gì cả… Em chỉ muốn làm bạn của anh thôi!”.
Phạm Như Sênh lạnh lùng buông một tràng: “Sau khi kết bạn rồi thì sao? Chẳng phải là lại muốn làm bạn trai? Nếu sớm biết làm phúc phải tội như thế này thì ngay từ đầu tôi đã chẳng thèm nhiều chuyện!”.
Khinh Vãn cắn chặt môi, ánh mắt đầy vẻ tổn thương, chẳng qua cô chỉ muốn làm bạn, sao anh ta lại nói những lời khiến người khác đau lòng đến vậy?
Nước mắt chực trào ra: “Xin lỗi!”, cô lí nhí rồi quay mình chạy ra cửa.
– “Khinh Vãn…”.
Phía sau Tô Nghệ lớn tiếng gọi, vội cầm túi đồ trên ghế rồi cũng nhanh chóng chạy theo.
Phạm Như Sênh mím chặt môi, trầm ngâm nhìn theo bóng người ngoài cửa, anh vừa nói điều gì quá đáng chăng? Tại sao cô ấy phản ứng như thể anh đã nói điều gì không thể chấp nhận được?
Anh lắc đầu vẻ bất lực, quay người định bưng mâm lên thì thấy đồng xu đang phát ánh sáng loang loáng, sững lại một chút rồi cũng cầm nó bỏ vào túi.
Hoàng hôn một ngày chớm hè, không gian ở thành phố G hơi u ám, ánh đèn đường màu cam ấm áp chiếu trên đỉnh đầu, vốn là hơi ấm vô bờ bến nhưng giờ lại cô đơn đến vô cùng, chiếc bóng bị kéo dài tựa như một cụ già đang chệnh choạng bước đi.
– “Khinh Vãn…”. Tô Nghệ phải chạy một đoạn khá dài mới bắt kịp Khinh Vãn đang nước mắt lưng tròng, nhìn dáng vẻ lủi thủi của bạn, cùng là phận nữ cô cũng không nén nổi đau lòng: “Khinh Vãn, cậu sao thế? Phạm Như Sênh đã bắt nạt cậu phải không?”.
– “Không…”. Khinh Vãn lắc đầu, anh không bắt nạt cô, chỉ là cô đã tự mình làm hỏng mọi việc.
– “Những gì mình thấy không phải như vậy!”. Tô Nghệ lôi từ ba lô ra một nắm khăn giấy rồi đưa cho Khinh Vãn một tờ: “Đã xảy ra chuyện gì? Nói mình nghe nào!”.
– “Ừ”. Khinh Vãn cụp mắt, vô thức kéo kéo chiếc khăn giấy trắng tinh, hỏi: “Nói thực đi, cậu có thấy mình rất đáng ghét không?”. Là con gái có phải ai cũng vậy, đều cho rằng nếu người mình thầm thương trộm nhớ ghét thì cả thế giới cũng đều ghét mình.
– “Sao thế được? Cậu chính là đại mỹ nhân được yêu thích nhiệt liệt của trường ta…”. Cô thay đổi đề tài: “À mà, hôm nay cậu quái quái làm sao ấy, sao đột nhiên lại hỏi như thế? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”. Với bạn thân thì có thể giấu được sao, Tô Nghệ liên thiên một hồi liền phát hiện ra Khinh Vãn có gì là lạ.
– “Anh ấy là người rất đặc biệt, hôm nay lúc trên xe buýt người giúp mình chính là anh ấy, là anh ấy…”.
– “Phạm Như Sênh?”. Tô Nghệ cười khì khì: “Thế chẳng phải rất bình thường sao? Vì người đẹp mà nhảy vào biển lửa cũng đáng. Không khéo đó chỉ là tiểu xảo để thu hút sự chú ý của cậu, bọn con trai đều thích như vậy!”.
– “Không phải thế, anh ấy không phải là loại người đó…”. Khinh Vãn vội vàng thanh minh: “Anh ấy sợ trễ giờ nên mới giúp mình!”.
– “Ồ, đã là trùng hợp ngẫu nhiên thì sao lúc cậu trả tiền, anh ta vẫn làm cậu bật khóc?”.
– “Vấn đề không phải ở anh ấy mà là ở mình thôi!”. Khinh Vãn buồn bã nói, đưa tay đón lấy ba lô của mình.
– “Vấn đề ở cậu?”. Tô Nghệ sờ cằm, đột nhiên nhớ lại lúc hai người nói chuyện trong tiệm ăn rồi trợn tròn mắt hỏi: “Cậu -không phải là cậu thực sự thích anh ta đấy chứ!”.
Chẳng ngờ cô ấy lại hỏi thẳng như vậy, mặt Khinh Vãn dần ửng đỏ: “Tớ, tớ cũng không biết nữa! Nhưng, nhưng từ lần đầu gặp anh ấy, tớ đã có một cảm giác rất đặc biệt, rất muốn được làm quen, muốn tìm hiểu mọi chuyện về anh ấy… Thế nhưng, hình như anh ấy rất ghét tớ…”. Nói đến đây, nỗi buồn trong lòng cô lại bắt đầu dâng trào.
Đây liệu có phải là thứ mà người ta vẫn gọi là “yêu từ cái nhìn đầu tiên” không?
Tô Nghệ kinh ngạc há hốc miệng, một lúc sau mới khép miệng lại được. Đây chẳng phải là chuyện trong phim thần tượng sao?
Hai người cứ đi trong im lặng, một người vì tâm tình không tốt mà không lên tiếng, một người vì sự thực quá khó chấp nhận nên tạm thời chẳng biết nói gì. 
Đúng lúc đó, một hồi chuông kỳ quái vang lên, Tô Nghệ rút điện thoại trong túi ra, nhìn màn hình liền nhấn nút nhận cuộc gọi: “A lô!… Bọn tớ đã đi đến cổng trường rồi… sao cơ? Rõ ràng là do các cậu quá chậm sao còn trách tớ… không sao, không sao… thế nhé, bọn tớ về trước… biết rồi, cậu yên tâm đi, có tớ ở đây thì làm sao có chuyện gì được cơ chứ… bye bye”. Nghe điện thoại xong, Tô Nghệ lại cất máy vào trong túi, nhíu mày nhìn Khinh Vãn: “Là đại thiếu gia họ Thang! Khinh Vãn, không nên suy nghĩ nhiều, xinh đẹp như cậu người ta thích còn chẳng được, sao lại có thể ghét chứ. Nếu cậu thực sự thích Phạm Như Sênh như vậy thì chẳng ngại gì mà vào Đội ngũ xếp hàng, cậu không nghe người ta nói: Nam theo đuổi nữ như cách một trái núi, nữ theo đuổi nam như cách lớp lụa mỏng hả?”.
– “…”. Khinh Vãn ngẩng đầu lên tỏ vẻ ngạc nhiên: “Cậu thực sự muốn tớ theo đuổi anh ấy?”.
– “Thông minh!”. Người chị em tốt Tô Nghệ kéo vai cô lại: “Người đẹp xuất chiêu thì lý gì mà không thắng lợi, huống hồ lại còn có vị quân sư vĩ đại bên cạnh là mình đây. Tuy làm thế này thì có vẻ hơi có lỗi với Thang thiếu gia, nhưng ai bảo cậu là chị em tốt của mình, mình đương nhiên phải ủng hộ cậu… Khinh Vãn, vừa nãy hình như mình ăn nhiều quá, bây giờ hơi đau bụng, bọn mình nhanh về ký túc giải quyết cái đã rồi lại vạch kế hoạch tác chiến tiếp nhé… Ây da! Không được rồi, mình phải vào nhà vệ sinh ở trường vậy, Khinh Vãn, cậu ở ngoài này đợi mình một tí, mình đi nhanh rồi ra ngay…”.
– “Này…”. Khinh Vãn còn định nói gì đó nhưng Tô Nghệ đã phi như bay vào nhà vệ sinh.
Trường của họ có mấy cổng, cổng số hai là lớn nhất, cách ký túc xá khoảng ba mươi phút đi bộ và rất gần giảng đường, nên mỗi lần ai có nhu cầu cấp bách đều chạy đến đó.
Khinh Vãn đứng bên lan can giảng đường không biết đang nghĩ gì, lúc nãy bị Tô Nghệ nói trúng tim đen khiến cô chưa bao giờ xấu hổ đến thế. Ngay từ nhỏ, cô đã là một bé gái ngoan ngoãn, chưa từng thích một người con trai nào nên khi gặp phải chuyện này tất nhiên là không biết làm thế nào, cũng may còn có Tô Nghệ.
Cô chống tay, tựa cằm, ngây người ngắm khoảng trời mênh mang, trời hôm nay cũng thăm thẳm như ngày hôm đó, chỉ khác ở chỗ thỉnh thoảng có máy bay lượn trên đỉnh đầu. Cũng chưa từng nghĩ sẽ có lúc gặp lại, nhưng tại sao, mỗi lần anh xuất hiện đều khiến thế giới của cô bừng sáng, còn anh vẫn bình thản như chẳng có chuyện gì xảy ra, thậm chí khi gặp lại anh cũng chẳng nhớ cô là ai.
Nghĩ một hồi, cô chợt bật cười thành tiếng, họa có thánh mới nhớ được, khi đó đến tên của cô anh cũng chưa từng hỏi nữa là!
– “Chủ nhân, chủ nhân, có điện thoại!”, tiếng điện thoại trong ba lô vang lên khiến cô giật nẩy mình, vừa rút điện thoại ra khỏi túi, theo thói quen ấn nút nghe: “A lô, xin chào…”.
Tiếng Tô Nghệ vang lên: “Khinh Vãn à, xin cậu giúp mình một việc… cậu vào đây một chút được không? Lúc nãy vội quá, mình quên không cầm theo giấy…”.

Khinh Vãn và Tô Nghệ ở cùng một phòng, một tháng tập quân sự khiến cho các cô gái ở phòng 514 trở nên thân thiết với nhau hơn, mỗi phòng được ở tối đa bốn người. Bọn họ đều là sinh viên năm thứ nhất, học cùng lớp Trung văn II. Ngoài Khinh Vãn và Tô Nghệ còn có hai cô gái nữa đến từ Giang Tô, một cô dong dỏng cao, đang gọi điện thoại tên là Trần Kiều Kiều, cao một mét bảy mươi hai, tóc để ngang vai, việc yêu thích nhất là “nấu cháo điện thoại” từ sáng đến tối với bạn trai đã yêu nhau được ba năm nay, nói liến thoắng, sang sảng, đôi mắt cũng mở to và thích nhìn thẳng người đối diện. Cô còn lại có vóc dáng nhỏ bé, cao chưa đầy một mét sáu mươi, tên là Từ Phân, cũng là người Giang Tô, nhưng lại hoàn toàn trái ngược với Trần Kiều Kiều, thích chơi game online cả ngày, tính cách giống hệt con trai. Tuy tất cả mọi người đều rất thân thiện nhưng Khinh Vãn và Tô Nghệ có phần thân thiết hơn. Các anh chị khóa trên thường nói rằng, bốn cô gái trong một phòng thì mối quan hệ lúc đầu của họ tương đối tốt nhưng sau này sẽ chia thành hai cặp, mỗi người sẽ tự tìm thấy người bạn tâm đầu ý hợp của mình, về cơ bản những người trải qua thời sinh viên đều nhận thấy như vậy.
Lúc Khinh Vãn và Tô Nghệ vừa mới vào phòng, Cô Nàng To Mồm vẫn còn đang “nấu cháo điện thoại”, còn một người khác đang yên lặng chơi game trên máy tính.
Tô Nghệ không thích Cô Nàng To Mồm, mỗi lần nói chuyện điện thoại đều oang oang như muốn cả thế giới biết là mình đang tâm sự với bạn trai.
– “Khinh Vãn, mình đã đun nước nóng rồi, cậu tắm thì cứ dùng đi nhé!”.
Cô ấy ngồi trên ghế, hai chân duỗi thật thoải mái, lúc nãy ngồi trong nhà vệ sinh lâu quá, đến giờ chân vẫn còn thấy tê tê.
– “Cảm ơn cậu!”. Khinh Vãn vừa cười vừa đáp, giường của hai người đối diện nhau, đều là kiểu đa năng – phía dưới là bàn, phía trên là giường.
– “Lại còn khách sáo với mình nữa sao?”. Tô Nghệ cười lanh lảnh, hình như muốn đọ giọng với một ai đó.
Trần Kiều Kiều vừa gác máy, trợn mắt nhìn cô bĩu môi dài thượt: “Thật chẳng thấy cậu tốt với tớ như thế bao giờ, mỗi lần nhờ cậu đun cho ấm nước cứ như lấy mạng cậu đến nơi!”.
Tô Nghệ vênh mặt với Kiều Kiều, trong lòng nghĩ: Khinh Vãn của chúng ta vừa xinh đẹp vừa dịu dàng, ai cũng yêu thích, còn như cậu ấy à, còn hơn cả bầy vịt, suốt ngày “càng cạc” trong phòng.
Nhưng ngoài miệng vẫn cười cười nói: “Chẳng phải là Khinh Vãn vừa về hay sao? Hơn nữa tớ cũng đã hứa với Thang đại thiếu gia là sẽ chăm sóc tốt cho người ta, đun một ấm nước thì thấm vào đâu!”.
Vừa nói xong, chuông điện thoại lại vang lên, Tô Nghệ đang lý sự với Kiều Kiều liền vội vàng nhận điện thoại: “A lô!… A? Đúng rồi, sao lại quên được nhỉ… Ừ, tớ và Khinh Vãn sẽ xuống ngay… Rồi, cứ thế đi nhé, bye bye!”.
Vừa gác điện thoại, Tô Nghệ đang ngồi trên thành ghế nói với Khinh Vãn: “Nghe mình nói này Khinh Vãn, cậu có thứ gì quên không cầm theo không?”.
– “Á”. Khinh Vãn ngẩn ra một hồi rồi mới nhớ ra mình chỉ cầm chiếc ba lô còn túi hành lý không biết quên ở đâu: “Ôi trời, không biết mình đang nghĩ cái gì nữa! Quên không xách túi hành lý rồi!”.
– “Ha ha…”, Tô Nghệ cười ngặt nghẽo: “Mình biết cậu hiện giờ đang nghĩ gì rồi, để mình đoán nhé… là Thang thiếu gia hay Phạm… thiếu gia? Người sau có vẻ đúng hơn nhiều nhỉ?”, từ sau cùng được nhấn mạnh đầy ẩn ý.
Khinh Vãn lườm cô một cái: “Tiểu Nghệ đáng ghét, toàn trêu mình thôi!”.
– “Ừ đấy, không nói chuyện với cậu nữa, chúng ta xuống đi, Thang thiếu gia đang đợi ở dưới lầu!”.
– “Được rồi!”.
Khinh Vãn gật đầu, chải lại tóc rồi cùng Tô Nghệ xuống lầu.
Khi xuống đến tầng trệt, Thang Bồng và Mặt Trứng Cá đã đợi ở dưới, một túi hành lý to đặt bên cạnh.
Vừa nhìn thấy hai cô gái họ liền vội vàng tiến về phía trước, Khinh Vãn nhận lại hành lý của mình, lịch sự cảm ơn: “Cảm ơn các cậu, không hiểu sao lại quên hành lý!”.
– “Đừng khách sáo”. Thang Bồng cười, nói: “May là chỗ thân quen với cửa hàng nên người ta gọi điện đến báo, nếu không thì mình cũng quên mất!”.
Tô Nghệ khoanh tay trước ngực, vẻ mặt rất tinh quái: “Thì ra cậu và chủ nhà hàng rất thân thiết, hóa ra hôm nay tớ chẳng “chém” cậu được nhỉ? Thảo nào cậu đưa bọn tớ đến đó, ông chủ chắc chắn khuyến mãi cho cậu nhiều đây!”.
Thang Bồng ôm đầu làm ra vẻ đau đớn: “Nghe tớ nói này Tô Nghệ, dù gì thì tớ và cậu cũng lớn lên bên nhau, không phải thanh mai thì cũng là trúc mã, từ lúc nào mà cậu thấy tớ không được thuận mắt vậy? Hình như tớ đâu làm việc gì có lỗi với cậu?”.
– “Thôi, thôi… đừng có dẻo mỏ nữa, cậu ấy à, làm rất nhiều điều có lỗi với tớ, còn nhiều hơn cả mười đầu ngón tay đấy chứ!”.
– “Sao nhiều như vậy được? Không phải chuyện lúc cậu năm tuổi bị tớ lừa ngồi vào lò than nữa đấy chứ! Tất cả đều qua lâu rồi, mà sao cậu vẫn còn nhớ vậy… tớ…”.
– “Thang Bánh Bao!”, bị nhắc lại chuyện cũ, Tô Nghệ tức giận giậm chân thình thịch: “Cậu có im cái mồm lại không!”.
Thật hiếm khi nhìn thấy Tô Nghệ đỏ mặt như vậy, Mặt Trứng Cá không nhịn được bật cười, Khinh Vãn cũng tủm tỉm cười.
Mặt Tô Nghệ càng lúc càng đỏ.
Thang Bồng ngẩn ra một lúc rồi bật cười ha ha: “Ôi mẹ ơi, tớ không nhìn nhầm đấy chứ? Tô Nghệ, cậu đang đỏ mặt kìa… mọi người mau lại đây xem, Tô Nghệ đỏ mặt rồi…”.
– “Cậu gào ầm lên làm gì vậy! Muốn ăn đòn không!”. Hai tay Tô Nghệ nắm thành quả đấm, nghiến răng nghiến lợi: “Cậu, cái đồ bánh bao cháy, lại còn cười nữa, có tin tớ đấm cậu rụng răng ngay bây giờ không?”.
Nhìn bộ dạng hùng hổ của Tô Nghệ, Thang Bồng biết cô nàng này đã nói được là làm được nên cố gắng nhịn cười, nhưng điệu bộ muốn cười mà không được cười lại càng làm cho người ta tức mắt.
Tô Nghệ vừa lườm vừa nghiến răng: “Bánh bao cháy! Lần sau mà còn dám nhắc đến chuyện này thì hãy tự xách đầu đến gặp tớ!”.
– “Gì cơ?”. Thang Bồng tỏ ra nghi ngờ: “Lúc nào tớ chẳng xách đầu đi gặp cậu!”.
“…”.
Khóe miệng Tô Nghệ nhếch lên càng dữ dội hơn, “Khinh Vãn, chúng mình không thèm để ý cậu ta nữa, đi lên lầu thôi!”.
Giận dữ lườm anh một cái, Tô Nghệ quay mình bỏ đi, được mấy bước mới phát hiện Khinh Vãn không đi cùng, đưa mắt tìm kiếm thì thấy cách đó không xa Phạm Như Sênh và bạn học đang đi đến.
Khinh Vãn không hề nghĩ rằng có thể gặp anh ở đây, lại càng không ngờ rằng khi mình chuẩn bị bước đi thì bắt gặp ánh mắt lạnh lùng ấy.
– “Phạm…”, Khinh Vãn định lên tiếng gọi nhưng lại nhìn thấy cô gái đi cạnh anh, cộng thêm vẻ mặt dửng dưng như người xa lạ, khuôn mặt lạnh lùng đi lướt qua cô liền ngừng lại ngay.
Kỳ vọng tiêu tan, cô thất vọng dõi theo hình bóng anh đang dần khuất, họ chỉ là những người xa lạ mà thôi, cô vẫn thầm mong anh cười với cô một lần sao? Cô gái bên cạnh liệu có phải là bạn gái của anh? Dáng vẻ hoạt bát, đó là kiểu con gái mà anh thích ư?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+