Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta – Chương 22 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 22: Quyến luyến hạnh phúc!

Thoắt một cái đã đến mùng một tháng năm, Khinh Vãn gọi điện về nhà báo mình không về, đầu dây bên kia bà Tống không quên nhắc chuyện bạn trai của con gái. Khinh Vãn mạnh dạn nói đã có bạn trai rồi, đợi một thời gian nữa sẽ đưa về ra mắt hai cụ, lúc đó bà Tống mới chịu tha cho cô.
Gác điện thoại, liếc nhìn Như Sênh đang đứng ở lan can, khói thuốc bảng lảng từ ngoài bay vào.
Gần đây, Như Sênh hút thuốc khá nhiều, trực giác của người con gái mách bảo rằng, anh đang có tâm sự gì đó.
Cô nhấc chú mèo từ trên gối đặt lên sofa, đi thẳng ra ban công và ôm lấy lưng anh từ đằng sau.
Như Sênh cứng người, dập thuốc, quay người lại ôm cô vào lòng.
Gió mùa hạ nhè nhẹ lướt qua trên mặt, một cảm giác mãn nguyện không thể nói thành lời.
Khi xưa, lúc cô một mình đứng ở vị trí này thường nghĩ, nếu có một ngày có thể cùng người mình yêu thương đứng ở ban công của căn nhà này, tay trong tay không rời, không làm bất cứ việc gì, không nói bất cứ lời nào, chỉ ôm nhau như thế này, cùng ngắm mặt trời mọc, mặt trời lặn, thì cũng hạnh phúc lắm rồi.
Như Sênh đang ôm cô, nói: “Khinh Vãn, ngày mai chúng ta về nhà nhé!”.
Về nhà? Đây không là nhà ư? Khinh Vãn phản ứng rất chậm, sau đó mới biết nhà mà Như Sênh nhắc đến là ở đâu.
-“Vâng!”, bàn tay cô áp lên bàn tay to lớn của anh đang đặt trên eo mình, “Vậy em sẽ sắp xếp thời gian cùng anh về nhà nhé, cha mẹ em cũng rất muốn gặp anh!”.
Bốn mắt giao nhau, rồi họ cùng mỉm cười.
Bốn năm trước, Như Sênh đã mua một căn hộ ở trung tâm thành phố G, giao thông rất thuận tiện. Vì căn hộ rất rộng nên anh muốn cả bà Phạm và Như Tiêu chuyển đến cùng sống, nhưng cuối cùng bà Phạm giữ ý, nói muốn sống ở căn hộ trước đây, vì sống ở đó đã quen rồi, ở căn hộ rộng rãi này cảm giác sờ sợ.
Như Sênh tất nhiên là tôn trọng sự lựa chọn của bà, bà đã một đời khổ cực mà chưa từng được hưởng chút sung sướng. Giờ đây hai anh em Như Sênh và Như Tiêu lại càng hiếu thuận hơn bao giờ hết.
Khi đến căn hộ cũ, Khinh Vãn như có ảo giác thời gian quay ngược lại.
Khu nhà này vẫn mang dáng vẻ lúp xúp như xưa. Khi đi qua ngõ nhỏ trời tôi tối, Khinh Vãn giật giật tay áo Như Sênh, nói: “Còn nhớ lần đầu tiên anh đưa em ra trạm xe buýt ở đây không? Lúc đó vì muốn anh vui vẻ nên em đã kể một câu chuyện cười, sau đó anh đã rất nghiêm khắc giáo huấn em…”. Cô cố ý ngoảnh đầu lại, bắt chước dáng vẻ của Như Sênh, nói: “Tống Khinh Văn, rốt cuộc cô có phải là con gái không đấy, chuyện như thế cũng nói ra được!”.
-“Lúc bấy giờ, anh thực sự rất lạnh lùng, mỗi lần nói chuyện cùng anh, trái tim em cứ như sắp bị đóng băng ấy!”.
Như Sênh liếc nhìn cô: “Ai bảo lúc đó em cứ bám lấy người ta!”.
-“…”. Khinh Vãn lúng búng, “Ai bảo lúc đó em lại thích anh đến thế!”.
Như Sênh bật cười.
Khinh Vãn làm mặt xấu với anh.
Khi đến căn hộ cũ, từ khá xa đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức bay tới, căn phòng cũ cũng có sự thay đổi, những vết tích loang lổ trên tường đã được quét lên một lớp sơn mới, hay phần lớn những đồ vật trong nhà đều đã được thay bằng đồ mới.
Thời gian trôi đi quá nhanh, đến những điều nhỏ nhặt cũng đã thay đổi.
Ánh sáng dìu dịu từ ngoài cửa sổ rọi vào, cả nhà ngồi quây quần cùng nhau ăn cơm trưa. Tóc bà Phạm đã bạc phơ, nhưng thần sắc vẫn còn rất tốt, có lẽ vì vẫn còn cảm giác có lỗi với sự việc năm đó nên đối xử rất nhiệt tình và niềm nở với Khinh Vãn, đến mức làm cô bối rối, nhưng Khinh Vãn cũng chẳng biết nói gì.
Khi nói đến chuyện Như Tiêu cũng đưa bạn trai về, đó chính là biên tập viên chính của bộ phận biên tập, tên là Cao Phi, cấp trên của Như Tiêu hiện nay, Khinh Vãn nhận xét về anh ta như thế này: “Học rộng, hiểu sâu, ăn nói dí dỏm”. Lần đầu tiên anh ta bước vào nhà và gặp Khinh Văn liền ngạc nhiên kêu lên: “Là đồng nghiệp của chị đã lâu là không biết chính chị là chị dâu mà Như Tiêu thường nhắc đến. Nếu biết trước, có lẽ tôi phải nghĩ lại về cô bạn gái này thôi, tôi già thế này mà phải gọi chị là chị dâu, sau này ở công ty còn mặt mũi nhìn ai đây!”.
Như Tiêu ở bên cạnh lườm anh một cái sắc lẹm: “Giờ vẫn chưa là gì mà, anh muốn chia tay vẫn còn kịp!”.
Ở công ty, anh ta được rất nhiều cô gái hâm mộ, nhưng trước mặt Như Tiêu lại nhũn như con chi chi, cười lỏn lẻn nói: “Anh đùa thôi mà, nêu chia tay thì em bảo anh phải đi đâu tìm được người dịu dàng như em, anh mà ốm còn có bà xã tương lại đến chăm sóc chứ? Em nói có đúng không?”.
-“Lừa đảo là sở trường của anh mà!”. Như Tiêu “hứ” một tiếng.
Khinh Vãn chứng kiến cảnh đó liền bật cười, sau khi đau thương qua đi, ở trong không khí hạnh phúc ấm nồng này, cô lại có cảm giác không giám cất lời.
Lúc này, một bàn tay lớn lẳng lặng nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên đầu gối, cô ngẩng đầu lên nhìn nụ cười dịu dàng của Như Sênh, ánh mắt nuông chiều rạng rỡ của anh đang chăm chú nhìn cô, hơi ấm đọng lại trong lòng bàn tay như đọng lại trên từng thớ thịt, dường như chạy thẳng vào con tim, khiến người ta có cảm giác được sống trong niềm hạnh phúc vô bờ bến.
Sau bữa trưa, Như Tiêu và Cao Phi đi chơi, vốn đinh rủ Như Sênh cùng đi nhưng gần đây công việc của anh rất bận, khó khăn lắm mới có lúc nghỉ ngơi mà điện thoại vẫn réo không ngừng, trên trán hiện rõ nét mệt mỏi, Khinh Vãn liền từ chối thay anh. Bà Phạm cũng đến cầu nguyện ở nhà thờ, trong căn nhà cũ này cuối cùng chỉ chừa lại hai người.
Khinh Vãn dẫn anh đến căn phòng trước kia vốn là của anh, khẽ vuốt nhẹ bờ mi anh xót xa nói: “Anh ngủ đi một chút nhé, nhìn anh có vẻ rất mệt mỏi đấy!”.
Như Sênh ngồi dựa trên đầu giường, ánh mắt lười biếng: “Thế em thì sao?”.
-“Em xem ti vi một lúc, xem có gì hay không? Hoặc là đợi một chút nữa thì đi ngủ!”.
-“Thế thì em ru anh ngủ đi!”.
Giọng của anh thật giống với tiếng con mèo ngoao ngoao lười biếng ở nhà.
Khinh Vãn dở khóc dở cười, cuối cùng không nỡ nhìn anh mệt mỏi như thế nên ngoan ngoãn “vâng” một tiếng.
Hai người nằm trên giường, Như Sênh cố tình ôm chặt lấy cô, cái đầu nhỏ của Khinh Vãn không ngừng ngọ nguậy, Như Sênh bất bình mở trừng mắt nhìn cô, “Đừng bướng bỉnh!”.
-“Không phải…”. Khinh Vãn giải thích, “Như Sênh, thế này rất nóng mà!”.
Anh im lặng, nhưng vẫn không nới lỏng vòng tay ôm cô.
-“Như Sênh…”, cô ngẩng đầu nhìn anh, nhẹ nhàng gọi.
Đáp lại cô là hơi thở đều đều, điều đó nói với cô rằng: Anh đã ngủ rất say.
Khi chìm vào giấc ngủ, khuôn mặt anh mang vẻ mãn nguyện như một đứa trẻ, ngắm nhìn gương mặt gầy gầy của anh, trái tim cô dâng lên niềm ân hận pha chút xót xa.
Mấy ngày trước vì chuyện của Tiểu Nghệ mà cô đã không chú ý đến anh.
Khi cô đau đớn, anh đều yên lặng ôm cô vào lòng, không nói cũng chẳng hỏi điều gì, giống như một bến cảng bình yên cho cô tránh gió. Nhưng dường như cô không còn giống như trước đây, mang tất cả tâm tình của mình trao trọn cho anh.
Đợi đến khi mọi việc bình thường trở lại, cô mới phát hiện ra những vết nhăn trên trán anh như hằn sâu thêm.
Đã xảy ra việc gì vậy?
Cô suy đoán.
Đột nhiên tiếng chuông điện thoại kéo cô ra khỏi luồng suy nghĩ, là điện thoại của Như Sênh.
Cô vội vàng từ trên giường nhỏm dậy, cầm điện thoại đi ra bên ngoài, chỉ lo người đang ngủ trên giường.
Khi nhìn thấy hai chữ “Mạt Lạc” nhấp nháy trên điện thoại, lòng cô vô tình quặn lại. Ngần ngại nhấc máy: “A lô!”.
-“Là…Khinh Vãn hả?”.
-“Vâng!”. Khinh Vãn trả lời rồi hỏi: “Như Sênh đang ngủ, chi Mạt Lạc có chuyện gì à?”.
Phía bên kia rõ ràng ngừng lại một lúc rồi mới nói: “Em hỏi Như Sênh giúp chị, việc chị muốn cậu ấy đi cùng sang Mỹ, cậu ấy nghĩ thế nào, tuần sau là chị đi rồi, bảo cậu ấy mau cho chị câu trả lời nhé…”.
Gác máy, suy nghĩ của Khinh Vãn trở nên rối bời, nước Mỹ… sao lại là nước Mỹ?
Lần này, lại vì chuyện gì nữa đây? Sự phiền não mấy ngày hôm nay của Như Sênh chính là chuyện này chăng?
Có một số chuyện từ đầu đến cuối không thể nói ra, chẳng phải vì cô làm ngơ không biết gì, không dám hỏi về mối quan hệ giữa anh và Mạt Lạc mà sợ rằng trở lại quá khứ mà cô không thể chấp nhận được ấy.
Mối quan hệ giữa Như Sênh và Mạt Lạc đối với những người bên cạnh quả thật là rất thần bí. Đối với cô mà nói lại có vô số câu hỏi, như Mạt Lạc luôn đối xử rất tốt với anh một cách vô điều kiện, như viện trưởng Mạt đã bồi dưỡng và đào tạo anh ngay từ khi còn nhỏ, như Như Sênh là người duy nhất ở thành phố G này không phải trải qua quá trình công tác cơ bản mà lên thẳng vị trí viện trưởng, chuyến đi Mỹ bốn năm…
Nhưng Khinh Vãn luôn tự nhủ với chính mình, có một số chuyện, nếu như anh không nói thì nhất định phải có lý do của nó. Hai người sống cùng nhau, lẽ nào điều gì cũng phải nói ra, không có những thầm kín của riêng mình ư?
Cô nghĩ, mình đã lựa chọn đặt niềm tin vào anh, không vì bất cứ điều gì, chỉ vì anh là Phạm Như Sênh, anh không làm điều gì khuất tất sau lưng cô.
Nhưng trong đầu vẫn luôn văng vẳng một lời nói đầy ác ý, Tống Khinh Vãn, lẽ nào mày đã quên năm năm về trước, mày đã từng tin tưởng anh là thế, nhưng anh đã làm tổn thương mày như thế nào sao?

Khi trời nhá nhem tối, bà Phạm, Như Tiêu và Cao Phi cùng nhau trở về, Cao Phi đánh xe đến nhà thờ đón mẹ vợ tương lai, vừa vào cửa, Như Tiêu lao ngay vào bếp, bảo mọi người mau ra ngoài, cô nói rằng muốn làm món ăn sở trường của mình.
Cao Phi rất vui, lôi Như Sênh ra đánh cờ tướng lại còn luôn miệng trách móc: “Như Tiêu luôn mang tôi ra so sánh với anh trai mình, nói anh thông minh như thế nào, hôm nay chúng ta làm một ván, xem xem rốt cuộc ai thông minh hơn!”.
Một ván cờ có thể so sánh xem ai thông minh hơn? Khinh Vãn bật cười thành tiếng, giải thích với Như Sênh: “Biên tập Cao chính là vua cờ tướng ở công ty em, những lúc rảnh rỗi đều rủ rê người khác đánh cờ với anh ta, thanh niên thời nay hiếm người biết chơi cờ tướng, những thực tập sinh đến công ty lần đầu tiên bị anh ta gọi đến đều rất ngạc nhiên, vài ngày sau, cứ nhìn thấy anh ta là co giò chạy. Bởi vì anh ta là người rất biến thái, người thua cuộc phải ăn năm viên hạt tiêu!”.
-“Như thế mới thú vị chứ?”, Cao Phi phản bác, “Mỗi ngày ngồi trong phòng làm việc chẳng mệt mỏi thì cũng buồn chết đi được, tôi chịu sao nổi?”
Khinh Vãn nói: “Thực ra anh ta chỉ muốn trêu đùa con gái nhà người ta cho vui thôi, cố ý chòng ghẹo những người thật thà!”.
-“Đồng nghiệp Tống! Cô muốn sau bữa tối tôi bị phạt quỳ gối hay sao?”. Cao Phi cười rồi liếc nhìn vào bếp, Như Tiêu đang chăm chú thái rau, anh quay đầu lại, rướn mày nói: “Đừng tưởng là tôi không thể kể tội chị với ông xã đâu nhé! Anh Phạm, bà xã nhà anh không tưởng tưởng được đâu, có nhiều lúc ngẩn ngẩn ngơ ngơ cả ngày trước máy tính, chẳng biết là đang nghĩ những gì nữa!”.
Khinh Vãn “hứ” một tiếng: “Tôi đang nghĩ phải làm chuyên đề như thế nào?”.
Cao Phi nhíu mày: “Nghĩ làm chuyên đề như thế nào, nghĩ rồi lại cười như sóng xuân dập dềnh hả? Lẽ nào chuyên đề đang khiêu vũ trong máy tính?”.
-“Anh mới cười như sóng xuân dập dềnh ấy!”. Khinh Vãn trừng mắt nhìn anh ta, “Cẩn thận tôi kể chuyện của anh trước khi Như Tiêu về công ty, tình sử của anh và các cô nàng trong công ty nhé!”.
-“Thật kinh dị, bà chị này thật xấu xa mà!”. Cao Phi làm ra vẻ khiếp sợ, vội vã giơ ngón tay cái của mình lên, chẳng có chút dáng vè gì của một vị tổng biên tập cả.
Khi tất cả quây quần bên bàn ăn cơm tối, Cao Phi nếm thử các món do chính tay bạn gái mình làm, lúc đó mới gọi là “cười như sóng xuân dập dềnh”! Làm ra vẻ như chưa từng được thưởng thức lần nào, liên tục tấm tắc khen: “Món ăn do vợ tương lai nấu ngon quá, thật sự không nhìn ra em còn có tư chất của “mẹ hiền vợ đảm” như thế này!”.
-“Đường đến trái tim đàn ông đi qua dạ dày. Ông anh trai lạnh lùng của em đã bị chị dâu chinh phục như vậy, em đương nhiên cũng phải học tập chứ!”. Như Tiêu âu yếm nháy mắt với anh trai.
Như Sênh gõ gõ lên đầu cô: “Lớn rồi đấy, đến anh trai cũng dám chọc ghẹo hả?”.
Khinh Vãn nhìn qua, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Như Sênh, lông mày hơi rướn lên, trao cho cô một nụ cười mỉm.
Nhìn cả nhà hòa hợp, cô đột nhiên cảm thấy đời người cũng giống như một màn kịch, có người đóng vai nổi bật, có những người lại mờ nhạt không rõ, trong vũ trụ mênh mông vô hạn này, sự tồn tại của chúng ta thật quá nhỏ bé. Có người từng nói rằng: “Một đời người, thời gian sống rất ngắn nhưng thời gian chết lại quá dài”. Cô không thể xác định được khi mình ra đi liệu có thể tay nắm chặt tay cùng ngồi với người yêu thương hay không? Để hai bên cùng trao nhau nụ cuời rạng rỡ? Cho nên nhân lúc này, khi còn có được người mình yêu thương bên cạnh thì chẳng nên nghi ngờ, vì những chuyện không đâu mà đánh mất niềm tin và hạnh phúc vốn có trong tầm tay mình.
Bà Phạm muốn lấy thêm cơm, đúng lúc Khinh Văn đã định thần lại, cô chủ động cầm lấy bát của bà, nói: “Bác, bác cứ ngồi đây là được, để cháu đi lấy!”.
Cao Phi mồm miệng liến láu: “Vẫn gọi bác sao? Liệu có phải thay đổi cách xưng hô không nhỉ? Học anh cô đây này – gọi mẹ đi”.
Như Tiêu “phì” một tiếng, suýt chút nữa thì canh trong miệng cũng bị phun ra.
Khinh Vãn tặng cho anh ta một cái lườm sắc lẹm: “Anh cho rằng ai cũng không cần thể diện như anh à!”.
Nói xong cô quay đi lấy cơm.

Ngày thứ ba sau lễ Quốc tế lao động chính là ngày cưới ở Trung Quốc của Tiểu Phàm và người bạn trai người Pháp, Như Sênh và Khinh Vãn đều có tên trong danh sách khách mời.
Cuối cùng, Khinh Vãn cũng được gặp anh chàng bạn trai người Pháp của Tiểu Phàm, anh ta cao lớn đẹp trai, Tiểu Phàm thân mật gọi anh ta là David. David chỉ biết nói một câu tiếng Trung là “Xin chào!”. Khi Tiểu Phàm đang giới thiệu cùng khách khứa, David mỉm cười đứng bên cạnh, đôi mắt xanh biếc nhìn Tiểu Phàm ánh lên sự yêu chiều không thể diễn tả bằng lời.
Lúc bấy giờ cô cảm thấy rằng, giờ khắc hạnh phúc nhất của một người con gái chính là cho dù đứng ở bất cứ nơi nào, bên cạnh cũng có một hình dáng cao lớn che mưa chắn gió cho họ. Cô ngẩng đầu ngước nhìn người đang đứng cạnh mình, có người nói, được Như Sênh yêu là điều hạnh phúc nhất, tình yêu thường là sự chiếm hữu, ghen tuông, đố kỵ, cãi vã…nhưng tình yêu của họ lại không hề như vậy. Nếu như phải miêu tả về anh, cô sẽ nói rằng, Như Sênh chính là ma túy, khi đã nghiện rồi thì không thể nào cai được.
Điều bất ngờ là cả bọn Tào Châu cũng đến chúc mừng, mọi người vừa nhiệt tình vừa khách sáo đến chào hỏi.
Cổng chào được tết bằng hoa hồng tươi thắm, bóng bay hồng, tấm thảm đỏ dẫn đến hạnh phúc. Khi tiếng pháo báo hiệu buổi lễ bắt đầu vang lên giòn giã, ruy băng muôn màu tràn ngập bầu trời, Tiểu Phàm thướt tha khoác tay David đi về phía cha cố, nụ cười hạnh phúc nở trên khuôn mặt, lan tỏa ra cả thế giới, giờ khắc này, cho dù là cô dâu đứng trên hay những người khách đang ngồi dưới, trên khuôn mặt tất cả mọi người đều nở nụ cười chân thành nhất.
Khinh Vãn khẽ cúi đầu, nhìn ngón tay vô danh đang lồng trong tay Như Sênh, đôi nhẫn màu trắng bạc đó đang sáng lấp lánh.
-“Làm cô dâu thật hạnh phúc!”. Khoác lên mình một chiếc váy cưới là điều mà tất cả phụ nữ đều mong muốn, cô cũng không phải ngoại lệ.
-“Em muốn làm?”. Như Sênh quay đầu, hỏi cô.
-“Làm gì có?”. Cô cứng miệng phủ định, có ai lại chủ động thừa nhận rằng mình muốn kết hôn, có vẻ như sốt ruột không đợi được nữa.
“Vâng”…Nhưng trong lòng cô lại nghĩ như vậy.
Như Sênh khẽ cười thành tiếng, nhưng cũng không nói gì.
Khinh Vãn hơi thất vọng, tại sao anh không tiếp tục hỏi? Tuổi của cô cũng đâu còn nhỏ, đến giờ mà anh vẫn chưa cầu hôn cô!
Có chút tủi thân, cô mở miệng, định gọi: “Như Sênh, em…”.
Chuông điện thoại chợt vang lên, anh lấy điện thoại từ trong túi ra, màn hình hiển thị: Mạt Lạc.
Hơi nhíu mày, chần chừ một chút, anh nói với cô: “Khinh Vãn, anh nghe điện thoại đã nhé!”.
Cô bặm môi, trái tim bỗng nhảy nhót liên hồi, phải khó khăn lắm mới có đủ dũng khí để gạt bỏ ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Cô chỉ có thể lặng người nhìn theo anh đang cầm điện thoại bước ra ngoài.
Là điện thoại gì đây, đến cô còn tránh đi…
Hay lại là, lại là…
Trông ngực dồn dập, cô không dám nghĩ tiếp nữa.
Rõ ràng ánh mặt trời rực rỡ như thế, nhưng tại sao cô càng ngày càng không nhìn rõ được bóng dáng anh, có điều gì đó đang gợn sóng, bắt đầu điên cuồng đánh vào lòng cô.
Lúc này dạ dày không chịu nghe lời lại bắt đầu quặn đau, từng cơn từng cơn co giật.
-“Sắc mặt em có vẻ không được tốt lắm, sao tay lại lạnh như thế này!”.
Không biết Như Sênh đã trở lại từ khi nào, anh đang cẩn thận xoa xoa tay cô, hơi ấm trên cơ thể anh đang truyền đến từng thớ thịt của cô, khiến tâm trạng cô cũng hồi phục ít nhiều.
Quay đầu nhìn thấy gương mặt đầy lo lắng quan tâm như ngày thường của anh, lúc này, cô chỉ muốn dựa vào vai anh, bất kỳ điều gì cũng tạm đặt sang một bên.
Khi tiệc bắt đầu thì Khinh Vãn không chịu được nữa, mồ hôi lạnh túa ra liên tục.
Như Sênh gọi phục vụ mang đến cho cô một ly sữa nóng, tạm thời nhờ người bạn bên cạnh để ý cô giúp, “Cố gắng một chút nhé, anh đi mua thuốc!”.
Cô gật đầu, gục xuống bàn, nhấp từng ngụm sữa nóng trong ly, mắt dán vào chiếc khung ảnh rất lớn của cô dâu treo trong khách sạn.
Cô đang đợi bóng dáng của anh, yên tĩnh quá, có đôi chút buồn bã, lặng lẽ và ấm áp.

Khi Như Sênh quay lại, Khinh Vãn đã ngủ gục trên bàn. Đó chính là một khuyết điểm nhỏ về mặt thể chất của cô, mỗi lần uống sữa đều bị buồn ngủ.
Anh đến ngồi bên cô, nhẹ nhàng, thuần thục để đầu cô dựa vào vai mình, cơ thể anh nâng đỡ toàn bộ trọng lượng cơ thể cô, xem ra cô có vẻ rất dễ chịu.
Cũng may ngồi cùng bàn đều là những người bạn cùng làm trong nhà hàng năm đó, khi đối diện với những ánh mắt đầy vui vẻ hạnh phúc xen lẫn sự ngưỡng mộ đó, Như Sênh chỉ có thể mỉm cười. May mắn thay, đây không phải là lần đầu tiên những người này biết chuyện cô gái bé nhỏ ấy thường xuyên làm chuyện hồ đồ như vậy.
Mọi người đều vui vẻ ăn uống, Tào Châu kéo Như Sênh lại hỏi: “Cô ấy không sao đấy chứ? Sắc mặt nhợt nhạt quá, sao giống kiểu phóng túng quá độ quá đi mất!”.
Như Sênh vừa hớp ngụm trà, may mà không phun ra, thong thả nói: “Trước khi ra ngoài cậu không soi gương à? Hôm nay mặt cậu vàng khè, giống như…”.
Lông mày Tào Châu dựng đứng: “Giống cái gì?”.
-“Thận hư!”.
-“Khụ khụ…”. Tào Châu ho một trận dữ dội, chắc là bị sặc thức ăn.
Không lâu sau, cô dâu đến mời rượu, tất cả mọi người đều đứng dậy, Như Sênh nhìn Tiểu Phàm với ánh mắt đầy vẻ hối lỗi.
Giọng nói Tào Châu sảng khoái, anh bước đến trước mặt cô dâu, cười lớn: “Tiểu Phàm, nói cho anh biết, em làm sao có thể cua được tay nước ngoài này? Thật không thể nhận ra, năm đó em vốn là một đóa hoa thuần khiết trong nhà hàng của chúng ta!”.
-“Này…”, Tiểu Phàm bị anh ta trêu chọc, sắc mặt dần dần ửng hồng.
Chú rể đứng bên có lẽ thấy vợ mình có vẻ thẹn thùng liền hỏi người phiên dịch mặc complet đen bên cạnh, sau đó mỉm cười và nói “xì xồ” một hồi với Tào Châu, tiếp đó lại “xì xồ” một đoạn với người phiên dịch, đại khái muốn nói anh ta si mê Tiểu Phàm trước.
Mọi người qua một hồi bối rối liền bật cười “ha ha”, đợi sau khi cô dâu sang bàn khác, Tào Châu mới kết luận: “Những người nào chưa có nửa kia thì phải chú ý, sau này tuyệt đối không tìm một người bị trở ngại về giao tiếp như vậy!”.
Có người không tán đồng: “Tôi vốn không thích người nước ngoài lắm, nhưng anh chàng này có vẻ rất thương yêu vợ, tôi quyết định rồi, sau này cũng kiếm một anh chồng ngoại quốc!”.
Có người gật đầu phụ họa.
Tào Châu bĩu môi nói: “Mấy cô đều là lũ phản đồ tôn sùng ngoại quốc!”.
Như Sênh đột nhiên thấy sắc mặt anh ta có gì quái quái, cười rất tinh ranh, khiến người ta phải nổi cả da gà; đột nhiên thấy anh ta vớ một chiếc kẹo ném về phía Khinh Vãn, miệng vẫn còn réo rắt: “Dậy đi, mặt trời vắt ngọn tre rồi đấy!”.
Nhìn thấy viên kẹo đang chuẩn bị đập vào đầu Khinh Vãn, Như Sênh vội giơ tay ra. “Cạch” một tiếng, vật thể bị chặn lại, trong nháy mắt, viên kẹo đổi hướng về phía đối diện, Tào Châu nghiêng mình sang một bên, vừa tránh được kẹo nhưng người bị dính đầy rượu.
Thế này gọi là “Gậy ông đập lưng ông?”. Trước mắt chính là một ví dụ điển hình!
Những người ngồi cùng bàn được chứng kiến một chuỗi động tác liên hoàn đầy đặc sắc đó đã không kìm được trầm trồ thán tán thưởng, khiến cho những người ở bàn khác cũng phải ngó sang.
Đột nhiên, một cô gái trong số đó reo lên như thể phát hiện sự kiện mới: “Tôi nhớ ra rồi, hồi học đại học, anh Phạm cũng đã một lần che chắn cho chị Tống trong một trận đấu bóng rổ. Lúc đó rất nhiều người sững sờ trước động tác tự nhiên đầy phóng khoáng đó của anh Phạm, chuyện đó đã lan truyền rầm rộ trong ký túc, biết bao cô gái đều ngưỡng mộ chị Tống đấy!”.
-“Nhắc đến tôi cũng nhớ ra!”. Tào Châu mân mê cằm, thần sắc đầy vẻ bí hiểm: “Lẽ nào thực ra Như Sênh nhà ta đã yêu cô em khóa dưới Khinh Vãn từ lúc đó rồi? Tên tiểu tử này! Thật khéo che đậy!”.
Như Sênh ngán ngẩm liếc nhìn anh ta, động tác vừa rồi rất đột ngột khiến người ngủ say cạnh anh khẽ động đậy.
Tất cả chăm chú nhìn người đẹp đang ngủ dụi dụi vào vai anh, đôi lông mi cong vút và đen nhánh khẽ run rẩy, chầm chậm mở đôi mắt đen như mắt chim bồ câu.
-“Như Sênh…”, giọng nói nhỏ nhẹ thốt ra từ làn môi mơn mởn, lười biếng như một chú mèo nhỏ.
Mọi người trong bàn đều bị hình ảnh đó làm cho kinh ngạc đến mức ngây người, giọng nói dịu dàng nũng nịu đó như thấm vào tận xương tủy.
Tuy ai cũng biết Khinh Vãn rất đẹp, nhưng chưa ai được chứng kiến cô trong bộ dạng này. Trong ấn tượng của mọi người Khinh Vãn là một nữ sinh thuần khiết, có đôi chút mơ màng nhưng rất kiên trì, nhưng bây giờ cô thực sự đã trở thành một cô gái quyến rũ hơn cả trước đây.

Như Sênh cúi mình, nâng người cô lên, để cô ngồi thẳng dậy, đôi môi gợi cảm của anh gần như dán chặt vào môi Khinh Vãn, tiện thể ngăn lại những lời mộng mị mà cô sẽ nói tiếp sau đó, vẻ mặt vô cùng dịu dàng.
Những người bên cạnh không đỏ bừng mặt thì cũng quay đi giả vờ nhìn đi chỗ khác vì hành động không kiêng dè gì của hai người.
Như Sênh cũng chẳng biết làm gì hơn, thực ra anh không phải là người thích thể hiện sự thận mật giữa hai người trước mặt người ngoài, chỉ là mỗi lần Khinh Vãn bị đánh thức, cô đều chau mày đầy quyến rũ mà thổn thức những câu đại loại như: “Như Sênh…ôm…”, “Như Sênh…đừng rời xa em…”.
Những câu nói đó, khi ở nhà anh rất thích nghe, đó chính là điều bí mật nho nhỏ thuộc về riêng họ, tạm thời anh không muốn chia sẻ với người khác.
-“Khinh Vãn, tỉnh rồi hả?”. Như Sênh dùng tay vỗ nhè nhẹ lên khuôn mặt ửng hồng vì say ngủ của cô.
Nhìn cô mơ mơ màng màng mở bừng đôi mắt…
Chuyện này là sao?
Khinh Vãn chớp chớp mắt ngơ ngác.
Tại sao mọi người đều nhìn cô với vẻ rất kỳ quặc? Có gì đó kỳ lạ và mập mờ không thể nói ra thành lời…
-“Ha ha…hóa ra viện trưởng Phạm của chúng ta cũng có lúc dịu dàng như thế này!”. Tào Châu cười toe toét, thậm chí còn hát toáng lên: “Sự dịu dàng của anh, em mãi mãi không hiểu…”.
Mọi người, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, sau đó lại tiếp tục ăn uống.
Mọi thứ lại trở về bình thường, tiệc cưới vẫn tiếp tục diễn ra.
Khinh Vãn vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cô giật giật tay áo Như Sênh, hỏi nhỏ: “Như Sênh, lúc nãy em không nói mơ đấy chứ?”.
-“Có…”. Như Sênh nhíu mày, thong thả nói: “Em nói, em yêu anh!”.
-“Anh nói dối!”, cô không tin.
-“Biết thì tốt rồi!”. Như Sênh cũng không đùa cô nữa, cầm thuốc đặt trên bàn lên: “Uống thuốc đi nhé!”.
-“Vâng!”. Cô ngoan ngoãn gật đầu, dùng cốc nước trong tay anh uống hết số thuốc. Sau đó khẽ dựa vào ghế nghỉ ngơi.
Như Sênh múc muỗng canh gạo đỏ vào bát đưa cho cô: “Nghỉ ngơi rồi ăn một chút đồ thanh đạm nhé!”.
Khinh Vãn nhìn anh, vẫn không yên tâm hỏi: “Thật sự là em không nói gì đấy chứ?”.
Như Sênh đặt muỗng xuống, dừng lại một lát rồi nhìn cô chờ đợi: “Em muốn nói gì?”.
-“Không gì cả!”. Khinh Vãn lắc đầu, cầm muỗng lên ngoan ngoãn uống canh.
Khi tiệc cưới kết thúc, trời cũng đã nhá nhem tối, mọi người cũng bắt đầu rời bàn tiệc, cô dâu cùng chú rể sửa soạn trở về Pháp hưởng tuần trăng mật. Trên đời này chẳng có bữa tiệc nào không đến hồi kết thúc, mỗi người ở đây đều ghi nhớ ngày này.

Rõ ràng ban ngày trời rất quang đãng, thế mà tối đến lại mưa tầm tã, mưa rơi trên mái nhà, mưa trên đường phố, mưa ào xuống thành một bức màn trắng mênh mang, mịt mù như thàm lụa trắng xa tít tắp. Đây là căn hộ của Như Sênh, sau khi buổi tiệc kết thúc, Khinh Vãn đề nghị qua đây xem thử, không ngờ chẳng mấy chốc trời đã đổ mưa, thế là hai người đều lười quay lại.
Căn hộ tuy rộng rãi, nhưng trang trí rất đơn giản, vừa nhìn qua là biết đây là nơi ở của một người đàn ông độc thân. Như Sênh vẫn luôn là người ưa sạch sẽ, trong phòng đương nhiên rất ngăn nắp chỉnh tề.
Một trận gió lạnh từ ngoài thổi vào khiến cho Như Sênh vừa trong nhà tắm bước ra không tránh khỏi run lên. Cửa sổ đang mở, tấm rèm cửa màu xanh thẫm đã được cuốn lên, Khinh Vãn mặc chiếc áo ngủ màu trắng của anh, hai tay ôm lấy gối, lặng lẽ ngồi lọt thỏm vào một góc trên nền đất trước cửa sổ.
Như Sênh chau mày, bước lên đóng cửa phòng, quay lại nhìn cô với ánh mắt trách móc: “Như thế này dễ bị cảm lắm đấy!”.
Khinh Vãn đáng thương trân trân nhìn anh, rồi lại cúi đầu xuống.
Như Sênh không biết nên nói gì, liền ngồi xuống bên cạnh cô, đến khi ôm cô vào lòng mới phát hiện trong tay Khinh Vãn đang cầm một ly rượu thủy tinh, chất lỏng màu đỏ đang sóng sánh trong ly, mùi rượu nồng nồng lan tỏa khắp nơi.
-“Em sao thế?”. Sau khi tỉnh lại tại bữa tiệc hôm nay, tâm trạng của cô đã có gì đó khác với bình thường, bây giờ lại thấy cô uống rượu, anh không thể kìm nén nỗi xót xa trong lòng.
-“Có gì đâu!”. Khinh Vãn giấu mặt vào lồng ngực anh, buồn buồn nói: “Hơi buồng ngủ một chút!”.
-“Dạ dày khó chịu hả?”.
-“Không…”, cô nâng chiếc ly, định uống một ngụm vang đỏ, nhưng bị Như Sênh giành mất.
-“Đừng uống nữa!”.
-“Em không!”. Lúc đó, cô hơi bướng bỉnh.
Thông thường người ta ví con gái như một chú mèo nhỏ, lúc này cô trong mắt Như Sênh thật sự rất giống một chú mèo lười nhác tình nghịch.
-“Hôm nay em có gì đó rất lạ!”.
Tay Khinh Vãn trở nên cứng đờ: “Lạ chỗ nào đâu?”.
-“Chỗ nào không lạ?”, anh cúi đầu hỏi vặn.
Khinh Vãn nhìn anh với ánh mắt long lanh, rồi đột nhiên đưa hai tay ôm lấy cổ anh, kéo anh cúi xuống, nhẹ nhàng ngẩng mái đầu và đặt lên môi anh một nụ hôn.
Làn môi mềm mại và thắm đỏ của cô, có lẽ do tác dụng của rượu đã trở nên nóng bỏng, bắt đầu thở dốc và tỏa ra hương rượu vang thoang thoảng.
Đôi mắt to long lanh là thế, giờ khắc này giống như một hồ nước ấm áp đong đầy.

Tuy gần đây sự gần gũi giữa hai người tương đối nhiều, nhưng lần nào cô cũng tỏ ra xấu hổ và nhìn anh với ánh mắt vô tội. Bây giờ cô chủ động thế này liệu có phải là mời gọi? Hay là do tác dụng của rượu vang?
Tâm tình xáo động tận đáy lòng của Như Sênh bắt đầu dậy sóng, ánh mắt nhìn cô càng thêm mê mẩn.
-“Như Sênh, anh đỏ mặt à?”. Khinh Vãn khép hờ đôi mắt, trên môi dường như phảng phất một nụ cười.
-“…”. Như Sênh khóc dở mếu dở, thực sự là anh không thích đứng trước một Tống Khinh Vãn như thế này. Ở cô toát lên sự nũng nịu của người phụ nữ yêu kiều và tư thế đang rất mời gọi.
Cô gái nhỏ đưa ly rượu lên hỏi: “Có uống một chút không?”.
-“Được thôi!”, nói xong anh đưa tay ra cầm ly và che giấu sự bối rối của mình, nhưng cô đột nhiên giành lấy ly rượu và uống một hơi cạn luôn.
-“Em…”, Như Sênh vừa bực lại vừa buồn cười, định nói điều gì đó, cô gái bé nhỏ trong lòng lại một lần nữa ôm lấy cổ anh, sau đó hôn lên môi anh.
Đầu lưỡi mềm mại khéo léo lách vào trong, mang theo vị chua chua, chát chát. Có lẽ chất men của rượu vang và sự mềm dẻo của đầu lưỡi khéo dẫn dụ con người ta, lý trí của Như Sênh dần dần tan biến, anh vốn không phải là người dễ dàng vì mê đắm mà đánh mất bản thân, chỉ có điều người con gái trong lòng anh có tên Tống Khinh Vãn.
Anh trở tay ôm chặt lấy thân hình vốn rất nhẹ và mềm mại của cô, nâng niu giống như một vật báu, quyến luyến không rời…
Gió táp, mưa rơi mãnh liệt, gõ mạnh trên cửa kính, mưa, mưa xối xả cứ đổ xuống không ngừng.
Như Sênh đột nhiên bế bổng người con gái trong lòng lên, quay mình đặt cô trên giường, những ngón tay thon dài vẫn mềm mại, tiết tấu giữa làn môi ngày càng trở nên nhanh hơn. Ánh mắt anh như vì sao đêm đăm đắm nhìn cô, thấy vẻ mặt đầy mãn nguyện của cô trước những động tác của mình, sự hổ thẹn trong lòng lúc đầu dần dần bị đánh bại. Những năm qua, luôn cảm thấy có một điều gì đó mà bản thân đã quên, nhưng vẫn không thể nhớ ra, đến tận hôm nay mới nhớ được, hóa ra là quên yêu chiều cô.
Mưa bên ngoài vẫn tí tách rơi, tiếng mưa gõ trên cửa kính cũng thật điên cuồng.

Khinh Vãn nằm trong bồn tắm, say đắm ngắm nhìn Như Sênh ở bên cạnh, trên môi nở một nụ cười.
-“Đang nghĩ gì vậy?”, giọng Như Sênh đột ngột vang lên, làm cô hơi giật mình.
-“Hôm nay Tiểu Phàm kết hôn, em rất vui!”.
-“Ừm!”.
-“David tốt như vậy, cuộc sống của Tiểu Phàm sau khi kết hôn nhất định sẽ rất hạnh phúc!”.
-“Ừm!”.
-“Thế thì…Như Sênh, chúng ta kết hôn đi!”, cuối cùng vẫn là Khinh Vãn chủ động nói ra.
-“…”, Như Sênh không nói “Ừm” nữa, sự im lặng bao trùm cả căn phòng.
Khinh Vãn ngẩng đầu nhìn anh, ôn tồn hỏi: “Anh không muốn à?”.
-“Sao thế được?”, Như Sênh nhìn cô, ánh mắt trong suốt đang đọng lại trên thên thể cô, nhưng dường như xuyên qua đó để ngao du ở thế giới mộng ảo xa lắc xa lơ nào đó, “Chỉ là…vẫn cần phải đợi một thời gian nữa!”.
Khinh Vãn chầm chậm cụp mắt xuống, cũng không nói gì, giống như một đứa trẻ vừa bị người lớn từ chối điều mà nó mong mỏi bấy lâu.
-“Khinh Vãn, có một chuyện anh cần nói với em!”. Như Sênh nâng cằm cô lên, để cô có thể nhìn thẳng vào đôi mắt thăm thẳm như hồ nước của anh, trong đó đang ánh lên hình ảnh nhỏ bé của cô.
-“Chuyện gì cơ?”, giọng nói dường như không phải là của cô.
-“Tuần sau anh phải đi Mỹ tham dự Hội thảo giao lưu y học Trung – Mỹ!”.
-“Vâng, cần đi bao lâu?”. Giọng nói của cô trầm xuống, giống như trái tim của cô vậy.
-“Có thể kéo dài nửa tháng!”. Anh nói, “Khinh Vãn, đợi anh về, chúng ta kết hôn được không?”.
Cô không trả lời, chỉ theo thói quen dựa vào ngực anh để cảm nhận được sự yên ổn. Mùi hương của anh tràn đầy khoang mũi, nhưng cô như vừa nuốt phải ma túy, không thể ngửi thấy gì.
Dường như cảm thấy người trong lòng mình không được vui vẻ, Như Sênh hỏi: “Em sao thế?”.
-“Có thể không đi được không anh?”.
-“Đừng bướng bỉnh!”. Như Sênh ôm lấy vai cô an ủi, mỉm cười nói, “Em biết mà, anh cũng không nỡ rời xa em. Anh sẽ sớm quay về, mỗi sáng hãy ngoan ngoãn đi làm. Nhớ phải ăn sáng, đừng có mà vắng anh mà làm bừa đấy!”.
Nếu như nũng nịu có thể giữ anh lại, cô nhất định sẽ làm. Nhưng cô biết, điều đó thực sự không có chút hiệu quả nào với anh. Một lúc lâu sau, cô mới nhẹ nhàng trách móc: “Người ta cầu hôn đều có hoa hồng, có bữa tối ngập tràn ánh nến còn em thì đến một cọng cọ cũng không có!”.
Trong đôi mắt đen láy của Như Sênh ánh lên nét cười vui, anh hôn nhẹ lên trán cô, giống như đanh dỗ dành một đứa trẻ, anh nói: “Đây là cầu hôn tạm thời…”, ngừng lại một chút, dường như quyết tâm một điều gì đó, trịnh trọng nâng cằm cô lên, nhìn sâu vào mắt cô, “Đợi anh về, anh sẽ dành cho em nghi thức cầu hôn đúng như em mong đợi!”.
Trong giờ khắc này, với niềm hạnh phúc đang tràn ngập trong lòng, Khinh Vãn quyết định tạm thời gạt đi nỗi buồn và sự nghi ngờ đang chế ngự trong lòng.
Cô nắm tay anh, các ngón tay đan vào nhau.
-“Anh phải hứa với em mỗi ngày đều phải gọi điện cho em!”.
-“Được!”.
-“Mỗi tuần ít nhất phải lên mạng gặp em ba lần!”.
-“Được!”.
-“Mỗi ngày đều phải nhớ em, buổi sáng khi mở mắt dậy, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu anh phải là em!”.
-“Được!”.
-“Nếu có một cô gái nào đó có ý định theo đuổi anh, anh phải nói với cô ta rằng mình đã có bạn gái…, không, đã có vợ rồi!”.
-“Được!”.
-“Nếu như em lại hỏi anh lần nữa rằng: Có thể không đi được không, anh có thể nói “Được” chứ?”.
-“…Không được!”.
Như Sênh bật cười nhìn Khinh Vãn đang mặt mày bí xị rồi nhẹ nhàng vỗ về cô: “Được rồi, không nói việc này nữa, dậy nào, nếu ngâm nữa sẽ bị lột da đấy!”.
Đêm hôm đó yên bình đến kỳ lạ, Khinh Vãn cứ ôm chặt lấy anh, rúc sâu vào lòng anh, không muốn làm gì, chỉ muốn tranh thủ từng giây từng phút để hít hà lấy hơi thở của anh.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô đột nhiên nhớ đến việc khi giúp bà Tô dọn dẹp đồ đạc trong phòng của Tô Nghệ, cô nhìn thấy nét bút của bạn mình ghi trên bàn: “Có một số người đơn giản như thế đấy, âm thầm làm người và làm việc, chìm đắm trong thế giới của riêng bản thân, cố chấp giữ lấy phương hướng mình chọn, làm những việc mà mình cảm thấy vui vẻ. Trên thế gian này, có một số việc không nên khiên cưỡng, tôi tin rằng, có thể cùng nhau thì đó là duyên phận; không thể cùng nhau thì đó cũng là duyên phận!”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+