Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu – Chương 13-14 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 13: Hành trình bái sư (1)

Linh Sơn là nơi thần bí nhất cũng là nơi… thần thánh nhất nước. Trên đường ta theo quốc sư lên Linh Sơn, ta cuối cùng cũng từ mấy người tùy tùng khác thu được ít tin tức về Linh Sơn.

Nghe nói, Linh Sơn cùng với đương kim hoàng thất có quan hệ dây mơ rễ má, vị trí quốc sư trong triều bao lâu nay đều do tôn giả núi Linh Sơn đảm nhiệm.

Nghe nói, vào ba trăm năm trước Linh Sơn do một thần nữ hạ phàm một tay khởi tạo-, thần nữ trợ giúp quốc quân đời đầu tiên của triều đại này thành lập vương triều xong liền bặt vô âm tín. Vì vậy theo truyền thuyết trong Linh Sơn có tiên dược trường sinh bất lão, còn có linh thú người phàm khó gặp.

Nghe nói, hàng năm người lên Linh Sơn hoặc bái sư hoặc nghe ngóng nhiều vô số kể, nhưng hầu hết mọi người chỉ có thể đảo quanh chân núi. Chỉ có một số người rất ít có thể thành công lên được Linh Sơn, có được tư cách bái sư, nhưng lại phải thông qua một cuộc thi tuyển do các Đại trưởng lão Linh Sơn đích thân lựa chọn đồ đệ, nhưng người có thể vượt qua cuộc thi càng là ít ỏi không có mấy, cho nên có thể thành công bái sư, đó là vinh quang lớn lao.

Nghe nói, cuộc thi Linh Sơn còn có một vòng kiểm tra bí mật, chỉ có người có thể vượt qua vòng kiểm tra bí mật này mới có thể bái được tôn giả Linh Sơn, cũng là quốc sư đương triều làm vi sư. Nhưng ba trăm năm qua, chỉ có một người thông qua được vòng kiểm tra bí mật này.

Ta đột nhiên ngộ đạo! Lão già chết toi kia chỉ là hứa hẹn cho phép ta lên núi bái sư, có thể…thông qua cuộc thi hay không còn chưa biết a ! ! ! ! ! Cái…lão già gian trá này! Không trách lại đáp ứng thoải mái như vậy! Không được, ta nhất định phải nghĩ cách lưu lại, muốn khôi phục trí nhớ, cần phải dựa vào lão già này!

Tới chân núi Linh Sơn, mấy người tùy tùng khác liền rời đi, lão già quốc sư cho ta một viên thuốc nhỏ bảo ta ăn vào.

“Đây là thuốc có thể hóa giải chướng khí chung quanh Linh Sơn, ngươi tạm thời ăn vào, lát nữa lúc tiến vào Linh Sơn ngươi phải theo sát ta. Nơi này ta đã bày kết giới, nếu ngươi đi lạc có thể cả đời cũng không thoát ra được.”

Mạng nhỏ quan trọng hơn, ta vội vàng gật đầu vẫy đuôi, hận không thể trực tiếp túm lấy y phục của hắn. Trước mắt hiện ra một tòa thẳng hướng đại núi Vân Tiêu, hợp với rừng đại thụ thành một vùng mênh mênh mang mang, cảm giác ít nhất phải đi hơn ba, bốn ngày mới có thể vào núi, nhưng không biết lão già đi thế nào mà chỉ một lát đã đến một cái như cửa vào sơn cốc.

Lão già quốc sư dừng nơi cửa, đột nhiên kéo ta nói: “Lát nữa ngươi len lén lẩn vào, đi về bên phải sẽ gặp người tiếp đãi ngươi tham gia cuộc thi bái sư, người hãy nói với bọn họ là tự ngươi xông tới, ngàn vạn lần không được nói là ta mang ngươi vào bất luận là với kẻ nào!” Sau đó hưu – – , đã không thấy tăm hơi = =

Gì? ! ! ! ! Ta há hốc mồm. Len lén- lẩn vào? Nghĩ hồi lâu, đây là cái mà ngươi gọi là “Cho phép” đó hả? !Đây là muốn gì? ! ! Quy tắc gì đây? ? ? ?

Ta bất đắc dĩ cũng đành chiếu theo lời lão nói mà làm, sau đó có người hỏi ta làm sao mà vào được rồi an bài ta vào một căn phòng. “Thời gian cách cuộc thi năm nay còn những nửa tháng, mời ngài trước tiên ở tạm nơi này đã, đến lúc đó sẽ có trưởng lão đến báo cho ngài cùng những người có tư cách tham gia cuộc thi những việc cần làm. Trong lúc này, có gì muốn biết hay có nhu cầu gì có thể nói với ta. Ngài có thể đến .. chỗ lúc nãy gặp ta để tìm ta.” Người nọ giải thích.

Ta gật đầu, người nọ liền rời di. Ta nhìn căn phòng xem ra cũng thoải mái, trong lòng nửa mừng nửa lo, lúc đầu còn tưởng có thể dựa vào quốc sư chiếm vài điểm quan hệ, bây giờ mới biết là không được, ta…có thể thông qua cuộc thi sao…

Ở trong này … nửa tháng, ta ngoại trừ gặp ..cái người… tiếp đãi ta kia cũng không gặp được ai khác…Vốn đang muốn tìm cái lão già chết bầm kia dò thám tình hình, hỏi thăm một chút nội dung thi, ai ngờ lúc ta đang đi theo người tiếp đãi kia có nhắc tới quốc sư đại nhân, hắn liền nhìn ta đề phòng, thiếu chút nữa đã đuổi ta xuống núi T_T. Khiếp – ta không bao giờ…ngồi lê đôi mách bất cứ chuyện gì với bên ngoài nữa, thời gian nửa tháng thoáng cái đã trôi qua rất nhanh.

Một ngày kia…Người tiếp đãi đưa ta đến một đại đường, ta rốt cuộc cũng thấy được mặt mũi của các thí sinh khác.

Trầm Dược, một nam tử diện mạo hiên ngang đi vào ngay sau ta trên mặt, ánh mắt đều lộ vẻ kinh ngạc, chẳng lẽ…hắn biết ta-? Không, phải là biết Thần Vũ chứ?

Dương Thiên Phách, tên cũng giống như người…Ừm…Có khí phách! Khoanh tay, hai mắt luôn chếch bốn mươi lăm độ hướng về phía trước, thỉnh thoàng còn lắc lắc đầu, ách…lão trừu ngươi lợi hại như thế còn tham gia cuộc thi làm gì a…

Phù Dung, không bết tại sao khi nghe tên, khóe miệng ta mất tự nhiên giật giật mấy cái, trừ ta ra, đây là nữ thí sinh duy nhất, trái lại người cũng không tệ lắm, có lẽ bởi ta lâu ngày ngâm cứu diện mạo yêu nghiệt của Đại Biến Thái nên cứ thấy nàng ta diện mạo cũng bình thường.

Chu Tinh Phát, lúc nghe được tên, khóe miệng ta còn giật mạnh hơn…Vì sao ta cứ thấy cái tên này rất quen thuộc, rất quen thuộc. Nhưng nhìn đến người kia vóc dáng mập mạp, mặt mày dữ tợn, một thân đầu hổ mặt hổ, trên dưới một điểm ta cũng không có ấn tượng, hơn nữa hắn cũng không có vẻ gì là biết mặt ta…

Tham gia cuộc thi lần này tính cả ta tổng cộng có năm người. Chỉ lát sau, có một lão đầu mặc bạch y trường bào kỳ quái tiến vào, chắc là trưởng lão nơi này.

“Bây giờ tuyên bố nội dung thi, phân ra làm hai hạng mục chính, đấu võ và thi văn. Đấu võ chọn dùng xa luân chiến pháp, các ngươi mỗi người đều có cơ hội cùng đấu với đối phương, thắng một trận được một điểm, ngày mai bắt đầu. Thi văn là thi bút pháp, nhạc khí, vũ đạo cùng mị thuật. Mỗi người có thể chọn ba loại để biểu diễn, sẽ do trưởng lão Linh Sơn làm giám khảo, mỗi môn đứng nhất được hai điểm, xếp cuối không điểm. Đấu võ cùng thi văn xong cộng điểm lại được bảy điểm thì đậu, sẽ được nhập môn Linh Sơn bái ta làm sư. Ta biết, mọi người còn nghe nói Linh Sơn có bài kiểm tra thần bí, chỉ cần thông qua có thể trực tiếp bái Linh Sơn tôn giả làm vi sư, tại đây ta cũng có trách nhiệm thông báo cho các ngươi biết, bài kiểm tra này…là tồn tại! Nhưng là, ta cũng khuyên các ngươi không cần hy vọng hão huyền, ta cũng không biết nội dung thi cái gì, nhưng ba trăm năm qua cũng chỉ có một người thông qua, nếu đã từng hy vọng vào chuyện này thì cũng nên thôi đi. Còn có gì muốn hỏi không?”

Mọi người lặng ngắt như tờ…Vì sao…Còn có mị thuật…?

“Nếu không có hỏi gì thêm, mời mọi người bắt đầu rút thăm. Ở đây có năm con số đại biểu cho trình tự ngày mai thi đấu võ, số 1 sẽ thi đầu tiên, theo thứ tự khiêu chiến số 2 đến số 5, sau đó số 2 theo thứ tự khiêu chiến số 3 đến số 5, cứ như vậy đến hết. Trong khi rút thăm, mời mọi người xác định ba môn sở trường thi văn.” Trưởng lão nói tiếp.

Vì vậy…

Số 1 Trầm Dược. Môn thi văn: Bút pháp, nhạc khí, vũ đạo.

Số 2 Phù Dung. Môn thi văn: Bút pháp, vũ đạo, mị thuật.

Số 3 Dương Thiên Phách. Môn thi văn: nhạc khí, vũ đạo, mị thuật.

 ̄□ ̄| |, huynh đệ, ta thật sự bội phục dũng khí của ngươi…

Số 4 Chu Tinh Phát. Môn thi văn: Bút pháp, nhạc khí, vũ đạo…

Được rồi huynh đệ, ta hiểu, vũ đạo cùng mị thuật đối với ngươi mà nói đều tàn nhẫn giống nhau, đối với giám khảo, cũng là tàn nhẫn…

Số 5 Nhị Nữu. Môn thi văn: nhạc khí, vũ đạo, mị thuật T_T…Không có biện pháp a, ai bảo ta thất học…>_<…

………..Ta là đường phân cách – Tà Ác……….

Thí võ vạn ác bắt đầu rồi, lòng ta hiểu rõ, coi như ta thi văn đều đạt trọn điểm, thí võ cũng phải có ít nhất một điểm mới đậu, nhưng là, thân yếu đuối vô dụng như ta làm sao mới có thể có được một điểm đây Orz! Phải kiên trì nha…Vì vậy…Ta bắt đầu thầm mặc niệm cầu khẩn…Cầu cho trong đám có người đã bị thương nặng trước rồi mới đấu với ta nha…Cầu cho có người đã bị thương nặng trước rồi mới đấu với ta nha…Cầu cho có người đã bị thương nặng trước rồi mới đấu với ta nha…

Các trưởng lão làm giám khảo chấm thi võ lục tục trình diện. Ừm, có lão đầu bạch sam trước đó thông báo nội dung thi, còn có một đại thúc trung niên, thậm chí còn có mỹ nữ nữa…Ta cứ cho là Linh Sơn trưởng lão đều là mấy lão già râu tóc bạc phơ cơ…

Vị trí Chánh chủ khảo vẫn bỏ trống, ta đoán là để dành cho lão già quốc sư, trên đài thí võ hoàn toàn yêu tĩnh. Sau đó…Các trưởng lão đứng lên. Sau đó…Ta trơ mắt ra nhìn cái…Tên mỹ nam họ Lục từng bước từng bước đi đến …vị trí kia. Sau đó…Hắn ngồi xuống ! ! ! ! ! ! !

Đúng vậy! Chính là cái tên…đã từng tuyên bố giết Thần Vũ -Lục Hạc Hiên! Trời ạ, Thần Vũ trước đây cuối cùng đã chọc trúng cái hạng người gì vậy Orz! ! ! !

Lục mỹ nam quét mắt liếc nhìn chúng ta. Lúc thấy ta, đầu tiên hơi sững sờ, sau đó lại nhìn ta cười cười. Khẽ gật đầu, ý bảo có thể bắt đầu trận đấu.

Trận đầu tiên bắt đầu: Trầm Dược vs Phù Dung tỷ tỷ.

Hai người đầu tiên nắm quyền khách khí, lại đột nhiên bắt đầu triển khai đấu pháp. Xin tha thứ võ công của ta tài nghệ thật sự quá thô thiển, tóm lại là không phát hiện hai người ra chiêu thế nào, chỉ thấy hai luồng thân ảnh một trắng một vàng quấn quýt nhau một hồi rồi tách ra, Phù Dung tỷ tỷ nắm tay nhận thua!

…Thế…Đã đánh xong rồi?

Trận thứ hai: Trầm Dược vs Dương Thiên Phách

Tiểu Dương huynh đệ kia diện mạo thập phần khí phách, vẫn giữ tư thế kinh điển, ánh mắt bốn mươi lăm độ hướng về phía trước, quay qua Trầm Dược lắc a lắc a lắc a, chính lúc vẫn còn đang lúc lắc đầu đột nhiên chợt đến hét thảm một tiếng. Thiên Phách huynh đệ đầu vẫn còn đang lúc lắc, bất quá là đang ở dưới lôi đài run lên…

Trần thứ hai, Dương Thiên Phách bị giây sát…(knock out)

Trận thứ ba: Trầm Dược vs Chu Tinh Phát

Trận đấu bắt đầu, trận đấu kết thúc! Chu Tinh Phát bị giây sát…

 ̄□ ̄|||… Còn đánh cái gì a….

Trận thứ tư: Trầm Dược vs Nhị Nữu

Trên lôi đài, ta mặc hồng y Đại Biến Thái mua cho, phiêu phiêu trong gió. Im lặng, đưa mắt nhìn xa xăm, trong lòng nghĩ tới…hay là ta dứt khoát nhận thua luôn đi! T_T

Trầm Dược cũng nhảy lên lôi đài, nhìn ta vẫn không nhúc nhích, hai người cứ giằng co quỷ dị như vậy…Phía dưới đài một mảnh trầm tĩnh.

Qua một hồi lâu, Trầm Dược ôm quyền, ta chuẩn bị nhận thua.

“Xin hỏi, các hạ có phải là …Đoạt mệnh yêu cơ Thần Vũ cô nương?” Trầm Dược mở miệng ướm hỏi.

Lời vừa ra khỏi miệng, mấy người khác dưới đài đồng loạt biến sắc.

Nên thừa nhận nhỉ…Ta vừa muốn thốt ra, đột nhiên nhớ đến Lục mỹ nam đang ngồi một bên theo dõi, không khỏi toát mồ hôi lạnh! Không thể thừa nhận, tuyệt đối không thể thừa nhận, sẽ chết-!

Ta vừa định mở miệng trả lời không phải, Trầm Dược lại đột nhiên ôm quyền.

“Tại hạ nhận thua.”

˙▽˙ gì? !

Chương 14: Hành trình bái Sư (2)

Trầm Dược nhận thua, phi thân xuống lôi đài.

Ta bên ngoài bình tĩnh từ từ đi xuống lôi đài, kỳ thật tận sâu nội tâm đều kích động, không biết làm sao, oanh tạc oanh tạc tạc tạc tạc…cứ như vậy được một điểm! Kỳ tích a! ! ! ! ! Ngươi đó…quá hút hồn…quá kích thích. Lay động chim muôn – – !

Vì vậy…

Trận đấu kế tiếp ta quyết định tiếp tục bình tĩnh…mắt nhìn xa xăm…

Phù Dung tỷ tỷ sau khi trải qua một hồi đấu cùng nam rút gân (Dương Thiên Phách) và Chu Tinh Phát, thành công thu được hai điểm, rốt cuộc cùng ta thí võ. Tất nhiên cũng rất sung sướng – ôm quyền nhận thua -!

Lòng ta len lén sung sướng, kỳ tích a – -! Nhào vô, mạnh chút, nhanh chút, tốt nhất có thể khiến ta hưởng trọn bốn điểm a, rống rống rống rống…

Nhưng mà, sự thật chứng minh, làm người không nên quá tham lam…

Rút gân nam sau khi bại dưới tay Chu Tinh Phát, bởi vì đã ba trận đại bại, cho nên con mắt đỏ lừ phát điên phát khùng, mặc kệ ta ung dung bình tĩnh thế nào, khẩn trương rống rống rồi nhằm hướng ta vọt lại.

“Khoan! Chờ một chút!” Ta thấy quy trình không đúng, vội vàng la lên.

“Ta nhận thua!”

Lần này, đều khiến những người khác trợn tròn mắt…

Ngoại trừ …Lục mỹ nam, trên mặt nhếch lên một tia quỷ dị – mỉm cười…

Vì bị Rút gân nam phá hoại! Một điểm của Chu Tinh Phát đương nhiên ta cũng không lấy được. Trầm Dược cùng Phù Dung tỷ tỷ rất có phong độ, vẫn duy trì mỉm cười, nhưng đoán chừng là đang tiếc đứt ruột…

Cả ngày xa luân chiến rốt cuộc cũng kết thúc. Thành tích cuối cùng là:

Trầm Dược ba điểm

Phù dung tỷ tỷ hai điểm

Chu tinh phát hai điểm

Nhị nữu hai điểm

Rút gân nam một điểm.

Cầm trong tay hai điểm từ trên trời rơi xuống, ta có chút lâng lâng, nghĩ đến ngày mai thi viết chữ ta không cần tham gia, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi cuộc thi đầu tiên kết thúc, trưởng lão an bài cho năm người thí sinh chúng ta đồng loạt tập trung trong sân. Lúc ta cùng những người khác cùng nhau quay về, thoáng nhìn thấy một tiểu cô nương toàn thân đỏ như lửa từ cửa đại viện hưu – – bay qua! Đúng là bay qua nha! ! ! ! !

Ta chỉ cảm giác được toàn thân bỗng lạnh ngắt, không khỏi lui về sau một bước, chỉ vào cửa đại môn hét to “Vừa…vừa rồi có phải mới có cái gì bay qua không? !”

Những người khác nhìn ta khó hiểu, đều lắc đầu.

“Hình như là một tiểu cô nương mặc hồng y?Các ngươi…các ngươi.. có thấy hay không! ! !” Ta hét to hơn.

Rút gân nam cùng Chu Tinh Phát khó hiểu nhìn ta. Trầm Dược rất có phong độ, nói lại một lần không có. Phù Dung tỷ tỷ còn tốt bụng kéo tay ta nói: “Ngươi chắc là quá khẩn trương, nhìn lầm rồi.”

Ta lại trừng mắt nhìn, xác định cửa đại môn không có gì dị thường, đành nén lòng xuống. Có lẽ…thật sự là ta nhìn nhầm rồi…

Bị một phen kinh hãi như vậy, niềm vui sướng lúc đầu tan đi không ít, ấm ức tiêu sái về phòng, vừa đẩy cửa phòng ra lại càng kinh hãi hơn nữa!

Lục mỹ nam, cứ như vậy giống trống khua chiêng ngồi trong phòng ta! ! ! ! !

Ta bình tĩnh lui lại, một lần nữa đóng cửa phòng, xoay người bỏ chạy!

Tới giết ta a-! Đây là phản ứng đầu tiên của ta! Sau khi chạy được vài bước, ta lại uể oải đi trở về, bởi vì ta dù thế nào…ôi…cũng không chạy thoát được…

Bất đắc dĩ một lần nữa đẩy cửa phòng, Lục mỹ nam cười khanh khách nhìn ta.

“Ta không phải Thần Vũ T_T, không nên!”

“Ta biết, ta chỉ đến thăm Nhị Nữu. Đã lâu không gặp.”

…Có thể sử dụng phương thức bình thường một chút đến thăm được không.

“Lục…Lục đại hiệp, (gọi như vậy không sai đâu ha?) ngài có chuyện gì không?” Ta nơm nớp lo sợ hỏi.

“Không có gì, chỉ là Nhị Nữu thi rất tốt, khiến ta hài lòng lắm, nghĩ dù sao cũng xem như cùng Nhị Nữu là bằng hữu, đặc biệt vội tới đây cùng người ăn mừng một chút.” Lục mỹ nam chỉ vào trên bàn, ta mới phát hiện hắn đã sớm chuẩn bị một bàn tiệc rượu ngon.

Ăn, hay không ăn?

…Đâu do ta quyết T_T

Thấy ta ngồi xuống, Lục mỹ nam đầu tiên là đưa cho ta một chén rượu đầy. “Nào…trước ăn mừng chúng ta lại gặp mặt.”

Ta nhận chén rượu, uống xong trái lại không lạt, có vị ngọt rất dễ uống. Thấy ta uống xong, Lục mỹ nam lại tiếp cho ta một chén đầy. “Một chén này, là chúc mừng Nhị Nữu thành công lên Linh Sơn tham gia cuộc thi, đặc biệt hôm nay còn đạt được hai điểm.” Nói xong, Lục mỹ nam lại nhịn không được tủm tỉm cười. Đại khái là uống xong một chén rượu, lá gan của ta cũng lớn hơn một chút, trừng mắt bất mãn nhìn mặt mày vui vẻ – Lục mỹ nam, đón chén thứ hai uống cạn. Lục mỹ nam vẫn không buông tha, lại chuốc ta chén thư ba: “Một chén này, là ta chúc Nhị Nữu có thể thuận lợi thông qua cuộc thi kế tiếp.” Ta…Ta còn có thể nói gì đây? Uống đi…>_<…

Bụng rỗng, lại thêm tinh thần căng thẳng cả một ngày, ba chén rượu này vừa vào bụng, chỉ cảm thấy một luồng nhiệt lưu chuyển từ cổ xuống bụng rồi từ bụng dập dờn lan khắp toàn thân, tay chân dần dần có chút tê dại, cầm chiếc đũa cũng từ từ phải đắn đo không yên.

Mỹ nam trước mắt chỉ cảm thấy càng nhìn càng tuấn tú. Ưm…cái miệng nhỏ nhắn, đôi môi khiêu gợi, mượn lấy khinh bạc một chút có được không a…

……Ta là đường phân cách-Siêu cấp tà ác……

Khi…tỉnh lại, chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt ra, nhìn quanh phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, ta thậm chí còn không dám chắc Lục mỹ nam hôm qua có tới hay không? Ách…Ta nhớ rõ hắn mời ta uống rượu, sau đó…sau đó…Sau đó ta thật không nhớ rõ ( ° △ °|||)︴

Lúc ta lảo đảo đi ra ngoài mới biết thi bút pháp đã kết thúc, Trầm Dược hành văn được các Trưởng lão tin phục, thu trọn hai điểm, mỗi người tham gia còn lại đồng nhận một điểm.

Cứ như vậy, ngày thứ ba – cuộc thi vũ đạo đã đến.

Người đầu tiên lên sân khấu chính là Phù Dung tỷ tỷ. Hôm nay nàng thay một thân trường tú sam màu hồng phấn, trong tiếng nhạc nhanh nhẹn mà múa, xoay người, xoay tròn, thoát tục, xa hoa. Múa xong một khúc, xung quanh đồng loạt vỗ tay. Bình thẩm, các trưởng lão cũng rất nhanh chấm cho hai điểm. Phù Dung nhẹ nhõm thở phào, trên mặt giấu không được sự mừng rỡ.

Người kế tiếp chính là Rút gân nam, chỉ thấy hai tay hắn vừa nhấc, không quy tắc lung tung đong đưa vài cái, rồi nghiêng qua nghiêng lại chào giám khảo, sau đó…Bắt đầu lay động rút gân…Các trưởng lão không thể nhịn được nữa, trực tiếp cắt đứt rút gân nam vẫn đang tiếp tục co quắp, đồng loạt dơ lên không điểm! Rút gân nam hoàn toàn dụp đổ, bắt đầu màn đại náo “Đây là cái cuộc thi gì! ! ! ! Bái sư còn muốn chấm vũ đạo! ! ! Ngươi nhìn xem có mấy người Đại lão gia biết múa…” Rút gân nam còn chưa nói xong, đã bị người đánh cho bất tỉnh, lôi đi…

Đến lượt Chu Tinh Phát, đợi mãi không thấy có người bắt đầu. Ban giám khảo đang muốn tuyên bố Chu Tinh Phát bỏ quyền thi đấu thì nhìn thấy một người mặc độc một cái khố, tồng ngổng tồng ngồng vọt lên bắt đầu. Hắn toàn thân thịt béo núc ních…khỏa thân a khỏa thân a, trên bụng còn vẽ thêm mot65 khuôn mặt tươi cười!…Muốn vào Linh Sơn mà dùng chiêu ác như vậy sao…Ta đã hoàn toàn bị thịt béo bóng lưỡng trước mắt làm cho rung động, cho nên lúc trưởng lão chấm điểm quan trọng như vậy, ta vẫn còn trong tình trạng lăng loạn.

Màn “Vũ đạo” của Chu Tinh Phát rung động lánh nhân rốt cuộc kết thúc, cuối cùng cũng đến phiên ta lên sân khấu. Đối với vũ đạo, ta cũng rất có lòng tin-! Ta cố ý chọn khúc vũ mà khi còn ở nhà Đại Biến Thái đã ngày đêm luyện tập. Âm nhạc vừa mới dạo lên, toàn thân ta như cuốn sách nhạc được ghi chép sẵn cứ thế tung ra, múa theo phản xạ, mỗi chiêu mỗi thức đều giống như nước chảy êm đềm, nhẹ nhàng lướt cùng tiếng nhạc. Âm nhạc việt tấu việt hưởng, ta càng múa càng nhanh, một thân hồng y khiến ta như tinh linh, trên võ đài qua lại không ngớt. Vũ khúc kết thúc, khắp nơi hoàn toàn yên lặng. Thật lâu sau, tiếng võ tay nổ tung, như sấm. Ta hoàn toàn bất ngờ, ta biết bản thân nhảy múa không tệ, nhưng đạt được hiệu quả như vậy thật không dám mơ tới. Ngoài suy tính – hai điểm bay tới tay!

Sau cuộc thi vũ đạo, ta đã có bốn điểm, kế tiếp là nhạc khí cùng mị thuật, ta chỉ khi nào kiếm được ba điểm mới có thể thuận lợi bái sư. Cuộc thi tiếp theo là nhạc khí, may mắn là bản thân lúc ở nhà Đại Biến Thái có học qua đàn tranh (…) Một điểm, chỉ cầu bắt được một điểm! Còn lại mị thuật, nghĩ sau vậy T_T…

Ngày thi nhạc khí.

Trầm Dược lại dùng tiếng tiêu khiến bao người kinh hãi một lần nữa chinh phục toàn trường, nhận được hai điểm, trở thành người đầu tiên trong năm người thông qua cuộc thi. Mà Rút gân nam không biết có phải trong cuộc thi vũ đạo bị đả kích quá lớn hay sao mà đến giờ vẫn còn hôn mê, không tới dự thi. Lại một lần nữa rung động nhân tâm chính là người trong cuộc thi vũ đạo khỏa thân múa bụng – Chu Tinh Phát, lần này, hắn lôi theo hai cái đại la sát, loảng xoảng…loảng xoảng…loảng xoảng…đi lên sân khấu…Ta kinh – cằm rớt xuống đất. Chu huynh đệ, ngươi dám chắc ngươi không phải là ác cảo không -? !(ác cảo: độc ác máu lạnh)

Đến lượt ta, ta lại một lần nữa vô cùng chân thành khẩn cầu trời cao cho kỳ tích xuất hiện đi! Một điểm, chỉ cần bắt được một điểm là tốt rồi! Ta yên lặng ngồi trước đàn tranh, hít sâu một hơi, bắt đầu khảy đàn!

Nhạc thanh vang lên, trên mặt chúng nhân hiện bất đồng trình độ co quắp, Lục mỹ nam trước nay vẫn một mực bảo trì nụ cười lúc này nụ cười cũng vô cùng cứng ngắc, thời gian trôi qua, thậm chí miệng bắt đầu sùi bọt mép, ngay cả rút gân nam mới vừa hồi phục nay lại bắt đầu đi đứng co quắp….

“Dừng lại! ! ! ! Dừng lại ! ! ! ! Ngừng…Ngừng bắn…Ngừng bắn! Hai điểm! Ta cho ngươi hai điểm! ! ! ! ! ! !” Cái kia…bạch y trưởng lão te rống lên. Các trưởng lão khác cũng đều gật đầu tỏ vẻ đồng ý!

Kỳ tích, cứ như vậy….Lại lần nữa quá mức. Lay động…Bạo phát…

(Lời thuyết minh. Tiểu đồ đệ: sư phụ, vì sao cầm âm như vậy lại có thể được hai điểm? Bạch y trưởng lão: Đồ nhi à, có thể đem cầm âm bắn thành đạn như vậy, cũng là một loại cảnh giới…)

Ta vô cùng hưng phấn nhẩm tính số điểm của mình. Sáu điểm! Như vậy chỉ cần mị thuật lại được một điểm, ta có thể ở lại Linh Sơn ,hồi phục võ công và trí nhớ – hy vọng cách ta ngày càng gần. Chính là…Cái…mị thuật này…Phải làm thế nào mới có được một điểm …

Nghĩ tới nghĩ lui, ta cuối cùng kiên trì tìm đến Phù Dung.

“Phù Dung tỷ tỷ….Xin…Xin dạy ta mị thuật đi!” Không biết vì sao, những lời này ta vừa nói ra miệng, toàn thân đều phát lạnh.

Phù Dung do dự một chút, cuối cùng đáp ứng.

Mị thuật, thông tục mà nói chính là dụ dỗ, chính là khiêu khích, dùng tứ chi, ánh mắt và động tác hoặc ngôn ngữ khiêu khích, mục đích là làm cho người ta hồn xiêu phách lạc, Hôn nhiên mà chết. Phù Dung tỷ tỷ giải thích với ta. “Hiểu chưa?”

Ta cái hiểu cái không cũng gật đầu.

“Chúng ta đây… trước bắt đầu từ ánh mắt!”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+