Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cuộc sống trêu chó chọc mèo của Nhị Nữu- Chương 15: Hành trình bái sư (3) 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 15: Hành trình bái sư (3)

Một lúc lâu sau.

Ẩn tình đưa tình! Ẩn tình đưa tình hiểu
không! ! Người cười như con ngốc để làm chi! ! ! ! !” Không thể nhịn được nữa,
Phù Dung tỷ tỷ gào rít.

….>o<… “Làm thế nào mới là tài toán: ẩn
tình đưa tình a, ô – –?” Ta yếu ớt hỏi Phù Dung tỷ tỷ đã bước gần đến trạng
thái điên cuồng.

“Chẳng phải ta đã làm mẫu cho ngươi xem rất
nhiều lần rồi sao? !Ngươi như thế nào mà học cũng không xong a?”

…..Chính là ta cảm giác được ánh mắt ngươi
tương đối giống như mắt động kinh.

“Như vậy đi, ngươi tưởng tượng ra cái ngươi
yêu nhất, hắn hiện tại đang ở trước mặt ngươi, hắn nhìn ngươi, ngươi nhìn lại
hắn…Ngươi nhìn lại hắn….Dùng loại cảm giác này nhìn hắn…Đúng…Đúng cái loại…mê
ly này…ánh mắt chờ mong…Đúng, cứ tiếp tục…đừng có ngừng…Tiếp tục, tiếp tục….Cố
gắng lên…Dùng sức nghĩ…Không…Không đúng! Không đúng! ! Ngưng, ngưng! ! ! !
Ngươi còn làm cái gì nữa! ! ! ! ! !Ai dạy ngươi dùng ánh mắt đói khát như vậy !
! ! ! ! Còn chảy nước miếng…! ! ! ! !” Phù Dung tỷ tỷ lại lần nữa phát điên.

“Ách…Chính là, ta tưởng tưởng chính là thịt
nướng mà…”Ta ủy khuất nói.

“Ta nói ngươi nghĩ nam nhân. Ngươi nghĩ thịt
nướng làm chi!”

Ta vô tội nhìn Phù Dung tỷ tỷ.

“Nghĩ, nếu không coi như hết! Ta, ta trở về
tự luyện.” Phù Dung tỷ tỷ thật sự là càng ngày càng đáng sợ…>_<…, đi một
nước tuyệt vời.

“Không được, ta nếu đã đáp ứng ngươi sẽ không
tểh nuốt lời! Ít nhất cũng phải dạy cho ngươi biết làm sao tung mị nhãn!” Không
biết tại sao Phù Dung tỷ tỷ dấy lên ý chí chiến đấu hừng hực.

“Người chờ đây! Ta đi tìm chút đồ, trở lại
ngay!” Nói xong liền phóng đi, lưu lại ta ngơ ngác chờ ở trong phòng…

Một lát sau, còn chưa thấy Phù Dung tỷ tỷ trở
về, ta chợt cảm thấy bất an.

Ta…Ta hay là len lén chuồn đi nhỉ…Đang muốn
động thân, Phù Dung tỷ tỷ đã hấp tấp trở về, trên tay còn cầm một bầu rượu nhét
vào trong tay ta.

“Mau…uống cái này!”

Lại…lại uống rượu? ! “Có thể không hay
không…”

“Uống! Ngươi không uống ta bắt ngươi uống!”
Phù Dung tỷ tỷ không đợi ta nói xong đã mắng.

Vội vì Phù Dung tỷ tỷ ra oai độc đoán, ta
đành ngoan ngoãn ngửa cổ rót rượu, thật sự không giống lúc Lục mỹ nam mời ta
uống rượu. Rượu này cay độc vô cùng, vừa rơi xuống yết hầu ta liền run rẩy,
miễn cưỡng uống chỉ một lát đã thấy men say xong lên ót.

“Bây giờ tưởng tượng ra người quyến rũ nhất
mà ngươi từng gặp, nhớ lại dáng vẻ hắn, ánh mắt hắn. Lúc ngươi bị ánh mắt như
thế chiếu vào, có phải là có cảm giác tim đập thình thịch hay không…” Phù Dung
tỷ tỷ thấy ta đã có hơi rượu, bèn rèn sắt khi còn đang nóng.

Trong đầu ta liền xuất hiện gương mặt vô cùng
yêu nghiệt của Đại Biến Thái, ánh mắt nheo nheo yêu mị, khóe miệng như cười như
không, đặc biệt…lúc hắn nhìn ta…

Tim đập dĩ nhiên có chút nhanh hơn. Ta cố
gắng nắm bắt cảm giác của Đại Biến Thái, ánh mắt mê ly nhìn Phù Dung tỷ tỷ, sau
đó…học theo động tác Đại Biến Thái, khóe mắt hơi hơi nhướng lên. “Là như vậy
sao – -?Phù – – Dung – – tả – – tả – -?”

“…Ừm, đúng.” Phù Dung nhìn đến ngây người bất
tri bất giác nuốt nước bọt.

“Sau đó thì – -, còn gì không – -?”

“Ừm…Sau đó…Có thể cởi quần áo…” Phù Dung nhìn
ta chăm chú, si ngốc nói.

⊙_⊙, Cởi… Cởi quần áo? !

“A? Còn…Hay là thôi đi!”

“Đừng dong dài! Mau cởi! !” Nói xong , Phù
Dung tỷ tỷ thản nhiên đưa tay qua, muốn cởi quần áo của ta! ! ! ! ! !

Này…Đây là cái gì, cái gì a? ! Không…Không
cần a! Ta không luyện! Ta không luyện! !…>o<…

Đúng lúc này, trong phòng tuôn ra một tràng
cười. Sau đó…Phù Dung tỷ tỷ đột nhiên té nhào ra đất.

““Ha ha… Ha ha ha… Các ngươi đang làm cái gì,
cười chết ta . Ha ha ha ha!”

Ta tìm tiếng cười nhìn lại đã thấy một tiểu
cô nương mặc hồng y ngồi ở trên xà lan nhìn ta cười to.

Cái…đây là… tiểu cô nương lần trước ta thấy ở
cửa! ! !

Do men rượu, ta đương nhiên vô cùng sợ hãi.
“Nàng làm sao vậy?” Ta chỉ vào Phù Dung tỷ tỷ. “Ngươi rốt cuộc là người hay
quỷ?” Ta hỏi tiểu cô nương.

“Nàng không sao, chỉ là ngủ thiếp đi, lát sau
sẽ tự tỉnh lại, ta ư…” Tiểu cô nương nghiêng đầu suy nghĩ một hồi. “Không phải
quỷ.”

Vậy là người rồi? Ta yên lòng. “Ngươi cũng là
người Linh Sơn?” ta lại hỏi.

“Ừm” tiểu cô nương nhảy xuống cửa sổ, chạy
đến bên cạnh ta ngồi xuống. Nhưng vẫn cố ý cầm lấy nửa bầu rượu còn lại.

“Thật khó uống!” Tiểu cô nương uống một ngụm
lại buông bầu rượu xuống.

“Con nít không được uống rượu!” ta nâng cốc
mắng một chút.

“Hừ! Khó uống như vậy, là ta không thèm uống
thôi. Đi, ta đưa ngươi đi uống rượu ngon!”

Nói xong liền lôi kéo ta ra ngoài.

Ta lắc đầu. “Không được, ta hôm nay không thể
uống rượu nữa, ngày mai ta còn phải thi nha!”

Tiểu cô nương mất hứng, bĩu môi. “Thôi được,
vậy ngày mai ngươi thi tốt nha. Ta đi trước, chúng ta sẽ gặp lại, đến lúc đó
ngươi chơi với ta a!”

“Ách…Sau này có mới nói…”

“Quyết định vậy đi!” Sau đó, tiểu cô nương
liền hưu – – mất tiêu. Cái kiểu hành động này…Sao lại giống cái lão già quốc sư
kia như vậy.

Ta đưa Phù Dung tỷ tỷ nằm lên giường rồi trở
về phòng mình, còn cuộc thi ngày mai…nếu không được…Ta …Ta cởi vậy!

Ngày thi mị thuật.

Vì bảo vệ thí sinh, cuộc thi mị thuật áp dụng
cách thi phong bế đan đối đan, nói cách khác, có thể có điểm hay không, phụ
thuộc vào ngươi đấu với cái…giám khảo kia!

Mặc dù đã lấy được bảy điểm nhưng Trầm Dược
vẫn tới dự thi, mà cả người hoàn toàn không còn khả năng đậu như Rút gân nam
cũng tới. Có lẽ hắn còn chút hy vọng cuối cùng đặt vào cuộc thi thần bí không
biết lúc nào sẽ xuất hiện. Phù Dung tỷ tỷ cũng đã tới, nhìn thấy ta, tự nhiên
nét mặt lại ửng đỏ. Sau đó lại dúi cho ta một bầu rượu. “Nhị Nữu, ta tin tưởng
ngươi nhất định có thể đâu-.” Nói xong liền tiêu sái……  ̄□ ̄||

Người phục vụ cho bốn người dự thi chúng ta ở
ngoài phòng chờ, sau đó đưa từng người đến từng phòng riêng biệt.

Trong phòng chia làm hai gian nhỏ, một gian
bày một bộ bàn, xem ra là để cho giám khảo ngồi, mà gian chỗ ta bố trí tương
đối ấm áp, thậm chí còn có một cái…giường…Trời ạ! ! ! !Cuối cùng là ai đã nghĩ
ra cái cuộc thi biến thái này vậy! ! ! ! ! !Orz! Orz! ! ! ! Orz! ! ! ! ! ! !

Chỉ lát sau phía gian bên kia truyền đến
tiếng mở cửa, giám khảo tiến vào!

Mà giám khảo của ta…chính là…Lục mỹ nam…

“…”

“Bắt đầu đi” Lục mỹ nam thấy là ta cũng không
tỏ ra ngạc nhiên hay kỳ lạ. Vẫn như bình thường mỉm cười nói.

Ngươi nói…Làm sao bắt đầu T_T…Ta ngu khờ đứng
trước mặt Lục mỹ nam, ôm hồ rượu Phù Dung tỷ tỷ cho, hoàn toàn không biết phải
làm sao.

….Trước…trước tiên là tung mị nhãn! Ta cố
gắng hồi tưởng những điều ngày hôm qua Phù Dung tỷ tỷ dạy-. Quay qua Lục mỹ nam
biểu diễn mấy lần chiêu ‘rút gân nhãn’, sau đó…sau đó…sau đó là uống rượu!

Ta cầm bầu rượu, cau mày, định bắt đầu uống
rượu. Vừa uống xong hai ngụm bầu rượu đã bị đoạt đi!

“Bộ dáng Nhị Nữu uống rượu ta đã biết qua.”
Lục mỹ nam không biết từ lúc nào đã chạy đến trước mặt ta, trong tay cầm bầu
rượu vốn dĩ phải là do ta cầm.

“Không, không, không…Ta không phải muốn uống
rượu, ta là…ta là muốn có thêm can đảm! Ta, ta còn có thể làm khác, xong ngay
thôi, xong ngay thôi! Mời, mời ngài ngồi lại nguyên vị.”

Làm sao bây giờ! Chẳng lẽ … Thật sự phải cởi
T_T

Trong lúc ta do dự, Lục mỹ nam đột nhiên lên
tiếng. “Ha ha, coi như ta tặng Nhị Nữu quà đi. Ta nhờ không lầm thì Nhị Nữu chỉ
cần một điểm nữa là đâu phải không.”

Nói vậy có phải là…Lục mỹ nam dự định đem một
điểm tặng cho ta? !

Ta mừng như điên nhìn Lục mỹ nam. Lục mỹ nam
cười sờ sờ đầu ta, gật đầu nói: “Xem ngươi nghẹn kìa-, … cứ ra ngoài trước. Vào
đại sảnh chờ kết quả đi.”

Ta liều mạng gật đầu, sung sướng chạy ra khỏi
phòng. Mới ra khỏi cửa, chỉ nghe cách vách một tiếng trống vang lên, liền có
một bạch y lão đầu lao ra, lão nhân kia còn chưa đi được hai bước đã bắt đầu
nôn mửa không ngừng. Ta tập trung nhìn, chính là…bạch y trưởng lão. Gian phòng
kia chính là…phòng mà Rút gân nam đi vào…Trong lòng hiểu rõ.

Ta trở lại đại sảnh vẫn chưa thấy ai, đợi một
hồi, Trầm Dược cùng Phù Dung tỷ tỷ cũng đi vào. Sau đó Rút gân nam quần áo xộc
xệch bị bắt lôi vào, các giám khảo cũng đi vào, mỗi người cầm một tờ giấy viết
kết quả chấm thi giao cho người phục vụ để công bố thành tích.

Trầm Dược hai điểm  ̄□ ̄||| người này thật sự là…thái sinh mãnh liệt ! Cuối cùng là đến mức
nào-? !

Phù Dung một điểm. Phù Dung tỷ tỷ thương cảm,
không đủ bảy điểm để được vào Linh Sơn, nhưng ta dĩ nhiên len lén thở phào một
hơi? !

Dương Thiên Phách không điểm. Hoàn toàn trong
dự liệu, chỉ thương cho bạch y trưởng lão đến bây giờ sắc mặt vẫn trắng bệch.

Nhị Nữu một điểm. Sao cơ cơ cơ cơ cơ…Mặc dù
đã bết thành tích, nhưng lúc ngeh được tuyên bố ta vẫn rất kích động.

……………..………….Ta là đường phân cách –
Lục Phúc hắc……………..…….…

Trước cuộc thi mị thuật.

Bạch y trưởng lão sắc mặt nghiêm trọng. “Thí
sinh làm sao chia phối?”

“Ta muốn …Trầm Dược!” Ngự tả trưởng lão lên
tiếng.

“Nhị Nữu.” Lục phúc hắc tôi mỉm cười tuyên
bố.

“Ta chấm Phù Dung.” bạch y trưởng lão vội
vàng nói.

“Không được, ta không chấm Dương Thiên
Phách!” đạị thúc trưởng lão nghiêm mặt sắc đen nói.

Trầm mặc…

“Vậy mọi người rút thăm quyết định.” Lục phúc
hắc tôi đề nghị

Mọi người đồng ý.

“Trầm Dược!” Ngự tả trưởng lão dơ tờ thăm,
hài lòng đi về phía trường thi.

“Ta là Phù Dung.” Đại thúc trưởng lão cũng
nhanh chóng lui khỏi.

“…” Lục phúc hắc tôi nhìn tờ thăm không nói
một lời. Sau đó bình tĩnh nhìn bạch y trưởng lão.

Bạch y trưởng lão rưng rưng, cùng Lục phúc
hắc tôi trao đổi giấy thăm…

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+