Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu – Chương 33-34-35 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 33: Hai lần đến Đan Mai Lâu đòi vé

Sau khi từ chỗ Phù Dung tỷ tỷ biết được tình hình thực tế, lòng ta trũi nặng. Bất quá! Đến tối ngủ trọn một giấc, tỉnh dậy lại thấy vui vẻ. Bởi vì ta đã suy nghĩ kỹ rồi. Ha ha ~ Tiểu quan quán cả nước kia…đều thuộc Linh Sơn, đối với ta mà nói ngược lại là một tin rất tốt nha! Trưởng lão kia còn không biết ta đã biết bọn họ đang gạt ta, nếu không phải nhờ Phù Dung tỷ tỷ, có thể vĩnh viễn ta cũng không hay biết gì. Điều bây giờ ta muốn làm, chính là vui vẻ mà thưởng ngoạn trai đẹp, có cơ hội liên lạc với Dương Chi Hách sẽ bàn bạc lại cụ thể làm sao… khai đao triệt hạ mấy trưởng lão này.

Chỉ còn một ngày nữa là đại hội thi hoa cúc sẽ được cử hành, ta hỏi tiểu nhị trong quán: “Tiểu nhị, muốn đến xem đại hội thưởng cúc, phải đi thế nào?”

“Cô nương có vé xem thi sao?” Tiểu Nhị nhìn nhìn ta, hơi chần chừ rồi hỏi ngược lại.

Vé xem thi? Ta hiểu rõ, ha ha. Cũng không hổ là xuyên không tiền bối! Thưởng cúc, đồng thời cũng không quên kiếm tiền.

“Vậy nơi nào có bán? Ta muốn đi mua hai vé.” Ta hỏi tiểu nhị.

Tiểu nhị lắc đầu, ánh mắt cho chút khoa trương nói: “Bây giờ mới nghĩ đi mua vé? ! Thật tắc sách…Cô nương, chỉ sợ ngay cả vé xem mấy vòng đấu loại cũng không còn nữa là!”

“Vé này khó mua đến vậy sao?”

“Vậy mà cũng hỏi? Tuấn nam mỹ nữ khắp cả nước đều tới, người muốn xem đông đến mức nào! Trận đấu ngày mai, hôm nay đoán chừng dù trả giá cao đến mấy cũng mua không nổi vé đâu.” Tiểu nhị lắc đầu.

“Nhưng mà” Tiểu nhị nhìn trái nhìn phải một hồi, ghé sát bên tai ta, giả vờ thần bí thì thào.

“Ta có cửa sau!” Tiểu nhị đắc ý nhướng đôi lông mày ra vẻ tự hào.

“Cái gì cửa sau?” Ta phối hợp với tiểu nhị, cũng làm vẻ thần bí hỏi.

“Đan Mai lâu ~!” Tiểu nhị tiếp tục thần bí!

“Đan Mai lâu?”

“Đúng, Tiểu quan quán lớn nhất kinh thành, một trong các chủ trì đại hội thưởng cúc. Ta cho ngươi biết a, anh của con dâu của cậu của đệ đệ của cháu ta làm trong Đan Mai lâu, hắn có thể giúp chúng ta len lén đi vào!”

“Anh của con dâu của cậu của đệ đệ của cháu ngươi là tiểu quan trong Đan Mai lâu? !” Ta giả vờ kinh ngạc. Vậy không phải xem như là người của ta sao?

“Không phải, hắn làm người hầu riêng ở trong đó!”

Ta mém xỉu.

“Vậy hắn làm sao có vé xem?” Ta tiếp tục vẻ thần bí hỏi.

“Ta đâu có nói hắn có thể cho chúng ta vé xem, nhưng hắn có thể lén đưa chúng ta vào!” Tiểu nhị kiêu ngạo nói.

“Như thế nào … lén đi vào?” Ta hỏi.

Tiểu nhị vẫy vẫy tay, ý bảo lại gần thêm một chút. “Ngươi…hóa trang thành tên sai vặt trước, sau đó đi theo phía sau anh của con dâu của cậu của đệ đệ của cháu ta, chờ lúc trận đấu bắt đầu rồi, anh của con dâu của cậu của đệ đệ của cháu ta sẽ đem bọn ngươi từng bước từng bước đi vào! Người có thể theo vào không nhiều, danh sách có hạn, nếu ngươi muốn đi, ta…danh sách này mười hai bạc liền tặng cho ngươi, như thế nào?” Nói xong dương dương tự đắc nhìn ta.

“Toàn bộ quá trình thi đều đi xem?” Ta lại hỏi.

Tiểu nhị lắc đầu, “Ta chỉ cho ngươi xem đấu vòng loại thôi, trận chung kết chính bản thân ta cũng muốn xem-, bao nhiêu tiền cũng không cho! Thế nào, muốn … hay không muốn, cơ hội này chỉ cần mười hai bạc!”

“Sao ~! Không cần, tự ta đi tìm Đan Mai lâu đòi vé.” Dứt lời, gọi Tiểu Lôi cùng Tiểu Chu Tước đi về hướng tổ chức thi.

“Khốn khiếp! Đúng là điên mà, đến Đan Mai lâu đòi vé? Ngươi chờ bị đánh bay ra đến đây đi!” Tiểu nhị nhìn theo bóng lưng ta phỉ nhổ.

Nơi tổ chức đại hội thi hoa cúc….

Một lão LoLi, một ngụy LoLi cộng thêm một con chim LoLi hoa lệ xuất hiện ở cửa đại kỳ môn (Loli là từ chỉ các nhân vật có ngoại hình hoặc tính cách giống các bé gái từ 12 , 13 tuổi trở xuống)

Gã sai vặt trông cửa…ánh mắt đầu tiên đảo qua ta, sau đó lướt qua nhìn Tiểu Lôi, lập tức hai mắt phát quang, ân cần chạy xuống hỏi: “ Hai vị tới báo danh sao? Mời bên này.” Vừa nói, vừa khom người chìa tay ra dẫn đường.

“Chúng ta không đến báo danh-!” Ta nghiêm túc trả lời. “Ngươi gọi quản sự Đan Mai lâu bên trong ra đây, ta tìm hắn!”

Gã sai vặt trông cửa nghi hoặc nhìn chúng ta, lại hỏi: “Xin hỏi, các người có chuyện gì?”

“Ngươi hỏi nhiều như vậy làm gì, chú tâm đi thông báo là được!”

Tiểu Lôi thấy gã sai vặt kia chậm chạp không chịu đi, thay ta trả lời: “Chúng ta tới tìm Đan Mai lâu muốn có vé xem thi-.”

Gã sai vặt kia liếc mắt nhìn chúng ta như nhìn sinh vật lạ, sau đó phe phẩy đầu đi vào cửa.

Một lát sau, Tiểu Chu Tước đột nhiên la lên: “Chạy mau, bọn họ thả chó ! ! ! ! !”

Tiểu Chu Tước vừa dứt lời, cửa đại môn đã bật mở, mấy con chó lớn xông vọt ra lao về phía chúng ta. Ta kéo Tiểu Lôi quay đầu bỏ chạy, ta phỉ! Đang không tự nhiên lại thả chó? !

Bởi vì dắt theo Tiểu Lôi, ta không dùng được ‘Mạc kế’, mấy con chó kia càng đuổi càng hung hăng, một mực đuổi theo chúng ta về đến khách sạn!

Điếm tiểu nhị thấy chúng ta bị chó rượt chạy về, đắc ý cười to! “Ta nói các ngươi đúng là bị thần kinh mà, chạy đi tìm Đan Mai lâu đòi vé? Thế nào, đừng lo đừng lo, hai mươi hai, ta tặng cho ngươi.” Điếm tiểu nhị thấy chúng ta đòi vé không được, quyết định tăng giá.

Ta không thèm nhìn hắn, kéo Tiểu lôi trở về phòng.

Điếm tiểu nhị không cam lòng, nhìn theo nói vọng vào cửa: “Thật là không biết tốt xấu.” Vừa dứt lời, hậu viện liền truyền đến một tiếng vang thật lớn như sét đánh. Ngay sau đó, hậu viện lại truyền đến một chuỗi âm thanh ầm ầm vang vọng, giằng co chừng uống hết một chung trà mới chịu ngừng. Bốn phía an tĩnh trở lại.

Sau đó…

Ta cùng Tiểu Lôi nghênh ngang từ trong phòng đi ra. Một lần nữa đi về Hội trường tổ chức thi đại hội thưởng cúc.

“Ai…Ai…Các ngươi lại đi ra ngoài làm chi?” Điếm tiểu nhị hỏi.

“Đòi vé!” Ta vẫn kiên định trả lời, tiểu nhị một lần nữa đưa mắt nhìn theo chúng ta đi ra ngoài.

“Thật là hai cái người điên!” Tiểu nhị vừa lắc đầu vừa đi về phía hậu viện, muốn xem tiếng vang vừa rồi rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì. Một lát sau, cả khách sạn chỉ nghe thấy điếm tiểu nhị thất thanh kêu thét lên sợ hãi: “Chưởng quỹ a…Hậu viện biến thành mấy hố to rồi…!”

Lại nói phía bên kia, ta cùng Tiểu Lôi một lần nữa đứng ở trước cửa hội trường tổ chức đại hội thưởng cúc, người trông cửa…vẫn là cái gã sai vặt ban nãy.

Ta không khách khí, một lần nữa ra lệnh cho hắn: “Kêu người quản sự Đan mai lâu bên trong ra đây!”

Gã sai vặt trông cửa vẫn lắc đầu như trước. Thở dài: “Ai, người trông đẹp như vậy, đáng tiếc lại bị điên.” vừa lắc đầu vừa quay vào đại môn.

Một lát sau, Tiểu Chu Tước lại lần nữa la lên: “Tới rồi!”

“Tiểu Lôi!”

“Vâng!” Tiểu Lôi lập tức đứng trước mặt ta.

Hãy xem đây-! Tiên ~ Nhân ~ Hợp ~ Nhất! ! ! !

Mấy con chó lớn vừa vọt ra đã nhếch miệng nhe răng, lao bổ về phía chúng ta. Ta ngắm vị trí thật chuẩn, nhẹ nhàng…bóp nhẹ cái mông nhỏ của Tiểu Lôi…

Oanh! Một tia sấm sét đánh ngay trước mặt lũ chó kia. Mấy con chó lớn giương mấy con mắt to trợn tròn sợ hãi, lông chó trên người tất thảy đều dựng đứng. Oanh! Lại một tia sét theo đến, lũ chó đang sợ hãi đến choáng váng lúc này mới kịp phản ứng, nhao nhao cong đuôi chạy trốn. Ta đổi lại vị trí, nhẹ nhàng bóp mông Tiểu Lôi, sấm sét liền theo phương hướng lũ chó chạy trốn mà đánh bổ xuống.

Vừa rồi ta và Tiểu Lôi ở khách sạn đã thử nghiệm qua, nếu lấy hoa cúc của Tiểu Lôi làm tâm, ta bóp chỗ nào cách tâm bao nhiêu, sấm sét cũng lập tức bổ xuống đất đúng chỗ cách ta bấy nhiêu…

Vì vậy, Lôi Thần hạ bùa chú trên người Tiểu Lôi đã bị ta đảo ngược lại lợi dụng. Vũ khí bí mật siêu cấp, Tiểu Lôi giáng thiên lôi – – đánh chết ngươi! Chứ như vậy hoa lệ mà thành!

Chờ cho lũ chó trốn ra khỏi phạm vi sét đánh, ta lại làm một tia sét đánh xuống trước mặt gã sai vặt trông cửa nãy giờ vẫn đang ngây người đứng nhìn.

“Uy! Còn đứng đó ngây ngốc, nhanh đi gọi quản sự Đan Mai lâu lại đây!”

Gã sai vặt trông cửa ù té chạy vào thông báo. Chỉ chốc lát, một đại thúc cỡ trung niên gấp gáp đi ra, nhìn thấy ta cùng Tiểu Lôi đứng trước cửa, mặt mày lộ vẻ nghi hoặc.

Ta đem tín vật của Huyền Vũ đường giơ ra, một khối ngọc bội đại biểu cho trưởng lão của Huyền Vũ đường, trước khi xuống núi ta đã thuận tay mang theo-. Đại thúc kia vừa thấy ngọc bội, mặt liền biến sắc, cau mày, ánh mắt càng nghi ngờ nhìn ta đánh giá.

Ta nổi giận: “Thế nào, cả tín vật của trưởng lão Huyền Vũ đường cũng nhận không ra?”

Đại thúc trung niên kia lại đánh giá ta một phen, sau đó nhìn về phía Tiểu Lôi, đột nhiên như bừng tỉnh, ánh mắt lay động suy nghĩ đắn đo một hồi rồi bước nhanh đến trước mặt Tiểu Lôi, quỳ xuống nói: “Cung nghênh Thánh Nữ!”

“…” Ngọc bội trên người ta là thật nha. T0T, vậy mà lại bại dưới tay một nam nhân! Ngươi nói xem, làm sao chịu nổi đây.

“Ta…Ta không phải…” Tiểu Lôi còn chưa nói xong, đại thúc kia đã làm như thấu hiểu rồi.

“A, Thánh Nữ không muốn người khác biết thân phận của ngài! Ta hiểu được, mau…Mời vào trong trước đã!” Dứt lời, đón lấy Tiểu Lôi đi vào.

“Ta…” Mới là Thánh Nữ…Ta còn chưa nói ra khỏi miệng, đã bị lôi kéo đi vào cửa.

Gã sai vặt trong cửa lúc nãy cũng theo ra, mặc dù không nghe rõ chúng ta nói cái gì, nhưng thấy đại thúc trung niên tự nhiên quỳ xuống vái Tiểu Lôi thì lập tức hóa đá tại chỗ.

Ta bất đắc dĩ theo sau Tiểu Lôi vào cửa, đại thúc đưa Tiểu Lôi tới một đại sảnh xa hoa, sau đó…Nói với ta, mời vào phòng nhỏ bên kia ngồi chờ = =!

Chỉ lát sau đã có người lại phân phó ta, nói là đưa ta đến ở chung phòng với Thánh Nữ. Sau khi ta dọn dẹp phòng một chút xong bèn nằm trên giường vừa chờ Tiểu Lôi về vừa tranh thủ chợp mắt một chút.

Không rõ bao lâu, chợt thấy có tiếng đẩy cửa, có lẽ Tiểu Lôi đã về, ta từ từ nhắm mắt lại miễn cưỡng hỏi: “Thế nào, có lấy được vé không? Có…thấy mỹ nam nào đẹp trai không a, còn nữa, Dương Chi Hách cái..tên béo phệ kia.. có tới hay không?”

“…” ta chờ lúc lâu cũng không nghe Tiểu Lôi trả lời. Mở mắt ra, quay đầu lại nhìn.

Một đám người, cứ như vậy đột nhiên xuất hiện trước mắt ta, đứng đầu chính là cái tên mặt mũi xanh mét – Dương Chi Hách! Tiểu Lôi đang rất ngượng ngùng lẫn bất an đứng một bên còn cái tên.. đại thúc trung niên kia đứng ở một bên

Ta nhảy xuống giường, ngượng ngùng quay qua cười một cái với Dương Chi Hách, sau đó trợn mắt nhìn Tiểu Lôi đang đứng bên cạnh hắn! Thấy ta đứng lên, ngoại trừ Tiểu Lôi cùng Dương Chi Hách, mọi người còn lại đều đồng loạt quỳ xuống: “Đan Mai lâu cung nghênh Thánh Nữ đại gía quang lâm!”

“Ách… các ngươi, lui xuống trước đi.” Ta không tự nhiên, phân phó.

“Ngươi vừa mới gọi cái gì?” Chờ mọi người lui ra xong, Dương Chi Hách mớ bắt đầu phát tác

“Tiểu Dương a, bớt giận, Aha ~ Aha ha ha ha ha ~, ngươi sao đã ở đây a?” Ta cố gắng vụng về lảng sang chuyện khác.

Mặt Dương Chi Hách âm u nhìn ta, cuối cùng quỳ gối: “Những lời này phải là ta hỏi ngươi mới đúng chứ! Ngươi không phải đang trên đường đi kinh thành sao? Còn nữa, đội hộ tống của ngươi đâu?”

“Chạy trốn…” Ta nhỏ giọng trả lời.

“Chạy trốn? ! ! ! ! ! Nhiều người trông nom như vậy mà ngươi vẫn có thể chạy trốn? !” Đồng chí Tiểu Dương nhìn ta từ trên xuống dưới

“Ách…Kỳ thật…Kỳ thật là vì ta bất cẩn đắc tội với Thừa tướng đại nhân, sau đó tự trốn ra được-” Ta cười mỉa.

“Thừa tướng đại nhân, Tư Đồ Dực?” đồng chí tiểu Dương sắc mặt xa xầm

Ta gật đầu.

“Ngươi làm sao lại đắc tội với hắn?”

“Cái…này…” Ta nói không nên lời.

“Chuyện …này…Tiểu Dương a, ngươi có biết, nếu bất cẩn đắc tội Thừa tướng đại nhân sẽ có hậu quả gì không?” Ta yếu ớt hỏi.

“Tình hình chung là không có khả năng sống sót, nhưng cũng cần xem ngươi chọc hắn giận tới mức nào? Nếu không phải quá lợi hại, có lẽ cũng không đến nỗi phải chết đâu. Ngươi rốt cuộc đã đắc tội hắn thế nào?” đồng chí Tiểu Dương hỏi.

“Ta…ta thuốc hắn.”Ta trả lời.

“Bỏ thuốc? Thuốc xổ? Giống như ta lần trước ư?” đồng chí Tiểu Dương từ mặt xám chuyển sang trắng bệch.

“Không phải.” Ta lắc đầu tiếp tục trả lời: “Không phải thuốc gì quá lợi hại, hơn nữa thuốc cũng chỉ có tác dụng trong hai canh giờ.”

“Sao, đó là thuốc gì?” đồng chí Tiểu Dương sắc mặt tươi lên một ít.

“Là…Mê…Mê dược!” ta nhỏ giọng trả lời.

Đồng chí Tiểu Dương té ngã tại chỗ.

“Lá gan của ngươi cũng lớn thật nha. Tư Đồ Dực mà ngươi cũng dám hạ thủ? !” Đồng chí Tiểu Dương khó nhọc đứng lên, nhìn ta khinh bỉ.

Ta thành khẩn tiếp nhận sự khinh bỉ của hắn, tiếp tục nói: “Ta cũng chỉ là không cẩn thận thôi-, thật ra ta vẫn chưa có làm gì hết á!”

“Ngươi thật sự cái gì cũng không làm?” Đồng chí Tiểu Dương không tin.

“Ta…cũng chỉ mới … đem quần áo của hắn lột sạch.”

Sắc mặt đồng chí Tiểu Dương mới vừa hơi hơi tươi lên được một tí lại lần nữa xám xịt

“Sau đó, trói hắn vào thành giường trong xe.” Ta yếu đuối, nói tiếp.

Mặt đồng chí Tiểu Dương từ xám biến thành xanh mét.

“Cuối cùng…lúc chạy trốn, còn nhân tiện mang theo cả quần áo của hắn.” Ta cuối cùng cũng kể xong.

Mặt đồng chí Tiểu Dương rốt cuộc thành công biến thành đen thui!

“Ngươi…” gương mặt xám đen của đồng chí Tiểu Dương co quắp lại, nhìn ta không thể tin được. Sau đó… đột nhiên lại cười!

“Ha ha ha ha khá lắm, ha ha ha…Ta phục ngươi…Ngươi thật quá lợi hại, ha ha ha…Tư Đồ tiểu tử kia, cả đời cũng chưa bị ai đối xử như vậy….ha ha ha…ha ha…Vậy ra ta không phải là …thảm nhất…ha ha …Còn có người bị ngươi chơi thảm hại hơn ta…Ta…Ta không xong, cười đến vỡ bụng mất!” Đồng chí Tiểu Dương gập người, ôm bụng mà cười.

= =! Mắc cười đến vậy sao? !

“Ngươi tốt nhất không được để hắn bắt được. Nếu không, ta đoán chừng ngươi sống cũng không bằng chết.” đồng chí Tiểu dương vất vả lắm mới ngưng cười được, nói với ta.

Sống không bằng chết? ! Đầu ta đầy mô hôi lạnh.

“Vậy, tiểu Dương?”

“Cái gì?”

“Ngươi không phải là đệ nhất sát thủ của Huyền Vũ đường sao, ngươi có thể ám sát hắn không?” Ta ngập tràn hy vọng nhìn Dương Chi Hách

“Trên đời này, rất nhiều người muốn giết Tư Đồ Dực, nếu ta có thể giết hắn, hắn cũng không còn sống được đến hôm nay.” đồng chí Tiểu Dương lắc đầu.

“Nhưng ngươi là…có lẽ hắn sẽ tha cho ngươi một mạng.” đồng chí Tiểu Dương thấp giọng thì thào, như tự nói với chính mình.

“Cài gì? !” Ta không nghe rõ được hắn nói cái gì

“Không có gì. Ngươi sau này cố gắng đừng tiếp xúc với hắn nữa.”

Tiếp xúc? ! Không đâu, ta thấy là bỏ chạy liền!

“Tiểu Dương, ngươi không ở Linh Sơn giúp ta quản lý Huyền Vũ đường, chạy đến đây đấu cái gì?” Đến phiên ta hỏi ngược lại đồng chí Tiểu Dương

đồng chí Tiểu Dương ngẩng cao đầu ngạo mạn, ngập tràn khí phách nói: “Đó chính là công việc của ta! Là là một ngươi rất Kính Nghiệp!”

Gừ z ~!

Chương 34: Đắc tội Đại biến thái bị cuốn thành con nhộng.

Ngày thứ hai diễn ra trận đấu của đại hội thưởng cúc ta cũng không được xem. Đó là bởi vì vào lúc khai mạc ta lại phát hiện được hai sự kiện…

Chuyện thứ nhất, giữa lúc đang làm lễ khai mạc, công bố các cấp giải thưởng, Tiểu Lôi đột nhiên kích động chỉ vào phần thưởng hạng nhất, đó là một cái cúp có nạm một viên ngọc châu rất lớn, màu nâu tròn xoe, kề tai ta nói: “Tỷ tỷ, tỷ tỷ, cái kia chính là…Nguyệt quang châu!”

“Ngươi chắc chứ? !”

“Ừm! Không sai đâu -”

Vì vậy ta xoay người, cầm tay Dương Chi Hách bên cạnh, đang muốn phân phó hắn nhất định phải đoạt được giải nhất thì ta phát hiện ra chuyện thứ hai.

Chuyện thứ hai, đúng lúc ta cầm tay Dương Chi Hách, một áp lực vô hình quen thuộc mang theo áp suất lớn từ phía trước bức đến, theo bản năng, ta xoay qua nhìn lại, đã thấy…Đại biến thái đang ‘hòa ái’ -nhìn ta…

Vì vậy, ta chỉ kịp nói với Dương Chi Hách hai câu “Tiểu Lôi tạm thời giao cho ngươi!” “Giúp ta đoạt được viên đại châu trên chiếc cúp hạng nhất kia!”

Sau đó…xoay người bỏ chạy!

Trong hội trường chật kín người, ta không thể thi triển ‘Mạc kế’ được. Vừa lúc ta thật vất vả mới rời khỏi được sân thi đấu thì đã bị Thanh Y chặn đường!

“Hi ~! Đã lâu không gặp?” ta ngượng ngùng chào hỏi Thanh Y, thuận tiện quan sát tìm đường tháo chạy.

“…” Thanh Y nhìn ta không nói, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy bản mặt sắt kia hơi giật giật. Ai, bạn học Thanh Y, bây giờ sao lại càng ngày càng dễ mất bình tĩnh như thế ╮( ̄.  ̄)╭ .

“Ngươi còn cho rằng có thể trốn thoát nữa không?” giọng nói của Đại biến thái từ phái sau truyền đến, ta rùng mình một cái.

Sau đó, ta thi triển ‘Mạc kế’, ngay trước mắt Thanh Y cùng Đại biến thái liền…chạy thoát…

Đại biến thái nhanh chóng đuổi theo nhưng trước sau cũng chỉ có thể duy trì một khoảng cách nhất định. ‘Mạc kế’ này cũng thật lợi hại nha!

Ta chạy được chừng hơn một canh giờ, Đại biến thái vốn đuổi theo phía sau cuối cùng không còn thấy bóng dáng, để cho chắc ăn…ta lại chạy tiếp một canh giờ nữa mới dừng lại nghỉ ngơi. Sau khi nghỉ ngơi một lát mới quyết định, len lén chạy trở về!

Tục ngữ nói, chỗ nguy hiểm nhất, chính là chỗ an toàn nhất.

Hơn nữa, ta còn cố ý đánh một vòng, lại chạy ba canh giờ nữa mới trở lại nơi tổ chức đại hội thưởng cúc.

Thanh Y đã không còn ở đây, cũng không thấy bóng dáng Đại biến thái đâu nữa, ta vỗ vỗ ngực, dự định trở về tìm Tiểu Lôi cùng Dương Chi Hách.

Trước cửa hội trường, thoáng nhìn thấy một bóng hình quen thuộc! Lục mỹ nam!

“Lục sư huynh!” Ta mừng rỡ gọi. Thật là tốt quá, có Lục mỹ nam ở đây thì không cần sợ Đại biến thái tới giết nữa.

Lục mỹ nam nghe tiếng ta gọi ầm ĩ, quay đầu lại nhìn đã thấy ta đang chạy tới gần, đầu tiên hơi chút sửng sốt, sau đó lại mỉm cười nhìn ta.

“Lục sư huynh! Ngươi sao lại đến đây? Ngươi…cũng đến xem thi đấu ư? !” Ta đã chạy đến trước mặt Lục mỹ nam.

Lục mỹ nam không nói một lời, chỉ mĩm cười nhìn ta, sau đó…

Sau đó đột nhiên điểm huyệt đạo của ta!

Ta lập tức không thể cử động, kỳ quái nhìn Lục mỹ nam.

“Khinh công của Nhị Nữu thật khiến ta kinh ngạc nha ~!” trước mắt là Lục mỹ nam đang nói chuyện với ta.

Trong nháy mắt ta liền hóa đá, cái…giọng này…là Đại biến thái!

Tiếp theo, Đại biến thái cắp nách mang ta đi T_T

“Uy, Đại biến thái” Ta nhỏ giọng gọi, dù sao cũng đã trở mặt đến nước này rồi, ta cũng không thèm khách khí nữa.

“Ửm ~?” Đại biến thái vừa đi vừa nhướng mày.

“Ngươi không cảm thấy…vác ta đi như vậy, rất dọa người sao? !” Ta tận lực để tóc xõa xuống che mặt, ngàn vạn lần không thể để mọi người qua đường đang vừa nhìn vừa chỉ trỏ kia có thể nhận ra ta, sau này còn mặt mũi nào a T_T

“Sao ~! Cùng lắm là mất mặt Lục sư huynh của ngươi thôi.” Đại biến thái thậm chí còn mỉm cười.

“…” Ta đành phải ngoan ngoãn tiếp tục lắc lư trong cánh tay Đại biến thái.

Đại biến thái vác ta đi vào một khách sạn, xông thẳng lên lầu, qua khe tóc, ta nhìn thấy Thanh Y đang đứng trước cửa một gian phòng.

“Hi ~ Thanh Y, chúng ta lại gặp mặt ~” ta chào hỏi. Bất quá bởi vì tầm mắt có chút khác biệt nên ta chỉ có thể nhìn thấy chân hắn, không biết cái bản mặt sắt của hắn có đang co rúm lại hay không.

“Lui ra đi.” Đại biến thái ra lệnh cho Thanh Y. Sau đó vẫn vác theo ta đẩy cửa phòng đi vào.

Lúc chỉ còn cách giường khoảng hai, ba thước, Đại biến thái vung tay, ném ta thẳng lên giường!

Vì bị điểm huyệt, người ta cứng đơ, đầu và lưng cứ vậy rơi bịch xuống giường, đau đến choáng váng mặt mày. Đại biến thái nhà ngươi, đi thêm vài bước sẽ chết sao!

“Nhị Nữu nói xem, ta xử phạt ngươi thế nào đây ~?” Trong lúc ta còn đang choáng váng, Đại biến thái đã bắt đầu cúi người, kề sát da mà hỏi.

“Ta sai rồi… T_T, Ta thật đã sai rồi…T_T” Ta chỉ còn biết dùng ánh mắt đáng yêu thiết tha nhìn hắn, hy vọng hắn có thể mềm lòng một chút, mặc dù khả năng xảy ra cơ hội này gần như bằng không.

“Sao ~? Nhị Nữu nói xem, ngươi là sai chỗ nào?” Đại biến thái đưa tay. Đầu tiên là vỗ vỗ vào mặt ta, sau đó dùng sức bóp chặt hàm, vuốt ve viền mặt.

“A ần au ất ịnh e ươi ói ết ời ồi ới ạ ược!” (Ta lần sau nhất định nghe ngươi nói hết lời rồi mới hạ dược) Lời vừa thốt ra, ta đã hận bản thân lỡ miệng! Sao chưa kịp suy nghĩ mà đã nói ra rồi!

Đại biến thái đang tràn ngập vui vẻ thoáng chốc trong ánh mắt lại hừng hực cháy lên liệt hỏa, càng dùng sức bóp chặt quai hàm ta: “Ngươi nói cái gì! ~ Ửm ~”

“Ông ải, ông ải, à ần au ất uận ươi ói ái ì, a ũng ông ỏ uốc ữa!” (Không phải, không phải, là lần sau bất luận ngươi nói cái gì, ta cũng không bỏ thuốc nữa!) Nói như vậy chắc không sai nữa ha. Gừ z ~

Nụ cười của Đại biến thái có chút méo mó, ta có thể nhìn thấy ngọn lửa trong mắt hắn đang muốn phụt ra ngoài…>O<…Xong rồi…Lần này chết chắc rồi…

“Ngươi rất thích cởi y phục của người khác đúng không? !” Đại biến thái thu hồi áp lực, cả khuôn mặt biến dạng méo mó vì tức giận ban nãy cũng sửa lại thành nguyên dạng tươi cười.

Ta rưng rưng: “Không phải, không phải, không…”

Ta còn chưa nói xong đã thấy Đại biến thái hạ tay phất một cái, chỉ nghe soát ~ một tiếng, lớp áo ngoài của ta vinh quang ra đi…

Là…Không cần thô bạo như vậy chứ…>O<…

Đại biến thái đem áo ngoài của ta vất xuống đất xong, cũng từ từ cởi tiếp lớp áo khoác.

“Cái …kia…Không cần a…Thừa tướng đại nhân…” Được rồi, ta thừa nhận là khi ta ở thời hiện đại nói mấy lời thô bỉ hơi nhiều = =

“…”

Đại biến thái thoáng sửng sốt, đầu đầy vạch đen tiếp tục cởi quần áo của ta

“…”

“Đến đây đi ~ đến đây đi ~ Không cần vì ta mà thương hoa tiếc ngọc ~ !” mặc dù ta biết tình huống bây giờ rất nguy cấp, nhưng tình cảnh thế này, ta vẫn nhịn không được thốt ra lời kịch.

Đại biến thái rốt cuộc cũng dừng tay. Căm tức nhìn ta, sau đó chém, chém, chém vài cái, giải quyết lưu loát sạch sẽ, đến lớp vải cuối cùng che đậy thân thể ta cũng không còn.

Ngươi thật sự không thương tiếc a…Ta nhìn Đại biến thái qua một màn từng lớp từng lớp vải áo bị chém bay tán loạn

“Y phục này đắt tiền lắm đó!” Ta kháng nghị

“Hừ!” Đại biến thái cười lạnh. Hắn không thèm nhìn ta, từ trong tay áo rút ra một cây ngân châm nhỏ dài!

Đại biến thái từ từ mơn trớn ngân châm. Ngân châm phản xạ ánh sáng phát quang lấp lóa chiếu thẳng vào mắt ta.

“Ngươi…ngươi muốn làm gì?” Ta nuốt nước bọt, bắt đầu có chút sợ hãi.

“Ngươi sẽ biết ngay thôi ~” Đại biến thái nhìn cây ngân châm, khóe miệng tà ác nhếch lên. Thấy thế, một dòng buốt lạnh chảy dọc sống lưng loang ra cả người ta. Đại biến thái vừa nói xong, liền đem ngân châm cắm thẳng lên người ta.

“Ha ha ha… Ha ha ha ha ặc… Ha ha ha ~ ngươi ~ ngươi điểm… Ha ha ta… Ha ha ha tiếu… Ha ha ha ha huyệt cười… Ha ha ha ha ặc…”Một cơn ngứa ngáy từ tâm thất phát ra toàn thân khiến ta cười như điên, ta đã bị điểm huyệt không thể cử động, chỉ có thể vừa chảy nước mắt vừa há miệng cười to, cười đến nỗi nước miếng chảy ròng ròng…

“Ngươi… Ha ha ha ha… Dừng… Dừng… Ha ha ha ha ặc… Ha ha ha ha…” Ta nhổ vào, thế này so với việc bị trói lại rồi dùng lông chim cù vào gan bàn chân còn nhột gấp trăm lần a, khó chịu gấp trăm lần. Ta đã cười thì không thể nói chuyện. Nước mắt rơi đầy mặt….

Đại biến thái nhìn ta bật cười, người hơi run lên nhè nhẹ, ánh mắt đột nhiên ngưng thần. Sau đó, hắn cúi người phủ lấy người ta, đặt xuống cần cổ ta một nụ hôn…Thuận tay cầm lấy ngân châm rút ra.

Ta rốt cuộc được giải phóng, bởi vì cười quá nhiều nên toàn thân mệt mỏi, lập tức xụi lơ, trong khi đó, Đại biến thái vẫn tinh tế, nhẹ nhàng hôn… Thân thể ta dần dần trầm tĩnh lại, tự nhiên mẫn cảm vô cùng, rất nhanh, hô hấp bắt đầu dồn dập.

Đại biến thái điều chỉnh tư thế một chút, hai tay ôm lấy lưng ta nhẹ nâng lên, tiếp tục hôn xuống ngực.

“Thừa tướng đại nhân, bên Yến Vương đã chuẩn bị xong.” Thanh Y gõ cửa, nói vọng vào.

Đại biến thái chợt bừng tỉnh, thả ta xuống giường, hít một hơi thở sâu rồi đi ra. Đi được vài bước, quay đầu thấy ta trên người trống trơn nằm vắt ngang trên giường, nhíu mày rồi khẽ vung tay lên, cái màn giường bị hắn kéo rớt, phủ xuống người ta.

Cái màn được đan bằng những sợi vải nhỏ gần như trong suốt-,căn bản là không thể ngăn trở cảnh xuân. Đại biến thái lại trâu mắt nhăn mày, hướng ra phía cửa phân phó Thanh Y: “Chờ một chút!” Đi lại gần ta, kéo hạ tấm màn giường.

Sau đó…

Rút…tấm lót giường dưới thân ta, cuốn như cuốn trẻ con, biến ta thành một…con nhộng! ! !

Cuốn xong xuôi, Đại biến thái còn rất cẩn thận dùng hai góc tấm lót giường cột trước ngực ta tạo hình nơ bướm = =!

Đại biến thái lui lại vài bước ngắm nghía kiệt tác của mình, lại lắc đầu, suy nghĩ một hồi, sau đó nhặt cái màn giường trên đất lên vặn lại thành một sợi dây cuốn mấy vòng quanh ‘kén nhộng’ treo lên xà lan T_T. Cuối cùng cũng vừa lòng gật đầu, vỗ vỗ ta nói “Nằm đây chờ ta!” rồi xoay người bỏ đi. Ta chỉ còn biết bất bình, bất lực, bất … nhìn theo hắn.

Đbt…đúng…đúng là ác thú mà! ! ! ! ! ! !

Lúc Đại biến thái đi nhanh ra gần đến cửa, hình như đột nhiên nhớ ra cái gì, quay người lại nhặt tấm áo ngoài trên đất lên – tấm vải duy nhất không bị cắt xé tán loạn rồi bỏ đi…

Đại biến thái…trò này là…cho chút sáng kiến có được không, học theo ta? Khinh bỉ ngươi!

Ta khóc không ra nước mắt – bị dây dợ cuốn thành từng vòng từng vòng treo lên, bị điểm huyệt, còn bị cuốn thành con nhộng – mùi vị thật không phải là người. Toàn thân ta nhanh chóng tê rần, mất đi tri giác T_T

Không biết đã đợi bao lâu, cuối cùng cũng có tiếng mở cửa truyền lại.

“Oái? Đây là cái thứ gì?”⊙_⊙, sao lại là giọng nói của Dương Chi Hách? !

Chương 35: Nhị Nữu gặp đại nạn

Đồng chí Tiểu Dương…chẳng biết dùng cái gì đẩy đẩy cái kén nhộng, ta bất mãn hừ một tiếng.

“Này, sống?” đồng chí Tiểu Dương ngoái cổ lại nhìn.

“Hi ~!” Ta miễn cưỡng nặn ra một nụ cười chào hỏi hắn.

“Sao lại là ngươi? !” đồng chí Tiểu Dương sau khi nhìn rõ mặt mũi con nhộng trong kén, kinh hô.

“Không thoát – T_T” Ta nước mắt đầm đìa.

“Ngươi…” đồng chí Tiểu Dương cẩn thận ngắm nghía con nhộng, vừa thoáng thấy cái nơ bướm trước ngực ta thì bật cười như điên.

“Này! Người cười đủ chưa, mau mau hạ ta xuống đi a!” Ta nạt nộ!

“À ~ à ~ đợi lát nữa.” Dương Chi Hách gạt nước mắt, gỡ tay phải ta ra khỏi mớ lòng thòng.

“Chờ một chút!” Lúc hắn sắp sửa đụng tới cái màn giường đang treo ta lại đột nhiên nói.

“Ngươi như thế, sẽ không thiếu chân thiếu tay gì chứ?” đồng chí Tiểu Dương chỉ vào kén nhộng, nhìn quanh bốn phía, thấy dưới đất vương vãi đầy những mảnh nhỏ y phục, sắc mặt có chút trắng bệch hỏi.

“Không còn…” Ta dõi mắt ra xa…

Dương Chi Hách lui về phía sau một bước.

“Tri giác…” ta tiếp tục nói hết câu.

Dương Chi Hách ngả nhào xuống đất.

“Này, ngươi nhanh tay một chút có được không a!” Ta gấp gáp, lỡ may Đại biến thái đột nhiên trở về thì phải làm sao đây.

Đồng chí Tiểu Dương đứng lên, lại lần nữa gỡ tay phải của ta xuống. Sau đó… lại lần nữa dừng tay.

“Ta cảm giác được nha…Ngươi cứ bị treo như vậy cũng không tệ!” đồng chí Tiểu Dương thu tay lại, sau đó ra sức vỗ mạnh cái kén nhộng, ta bắt đầu mãnh liệt lắc lư T_T

“Ngươi…Đừng đùa nữa, lát nữa Đại biến thái sẽ trở lại! Ngươi thật muốn hại chết ta sao? !” Ta phùng mang trợn mắt nhìn đồng chí Tiểu Dương.

“Ngươi bây giờ chẳng phải vẫn sống tốt đó sao.” đồng chí Tiểu Dương lại lần nữa đánh giá con nhộng.

“Tư Đồ tiểu tử kia hình như rất thích ngươi nha!” đồng chí Tiểu Dương xem xét xong!

“Đồ béo ú! Ngươi cùng một ruộc với Đại biến thái sao? !” Hai người đều biến thái giống nhau = =

Đồng chí Tiểu Dương càng ra sức vỗ vào kén nhộng, vì vậy ta giống như đang nằm trên xích đu, ra sức đu đưa…

“Không tính là cùng một ruộc, nhưng có chút giao tình.” đồng chí Tiểu Dương trả lời.

“Vậy ngươi tới đây làm cái gì-? Ám sát Đại biến thái? Hay vì ta?” Ta tự kỷ bỗng phát tác.

Đồng chí Tiểu Dương say mê nhìn ta, trên đầu đầu vạch đen. “Ta vốn đột nhiên lại không thấy ngươi, sợ ngươi bị bắt sẽ chết rất khó coi, muốn đến nói giúp ngươi một chút. Nhưng mà…bây giờ thấy có lẽ không cần.”

Ta nghẹn câm….

“Ngươi…không phải là người của Đại biến thái chứ!” Ta kinh.

“Không phải!” Như đinh đóng cột.

“Là người của trưởng lão Linh Sơn?”

“Cũng không phải! Ta thích tự do tự tại, vốn chỉ làm những chuyện mình thích, nhưng mà bây giờ lại bị ngươi đạp xuống hố!” Ngữ khí bất đắc dĩ.

…Ngươi còn biết ta là BOSS của ngươi a.

“Vậy sao ngươi lại chạy vào Linh Sơn làm sát thủ?”

“Đây là hứng thú của ta!” đồng chí Tiểu Dương nghiêm túc trả lời.

“Vậy còn làm thiếp quan ở Đan Mai lâu làm gì?”

“Đây là sở thích của ta!” đồng chí Tiểu Dương say mê.

“…” Sở thích, hứng thú cũng thật dũng mãnh nha.

Ta còn đang suy nghĩ làm sao mới dụ được đồng chí Tiểu Dương để ta xuống, ánh mắt Dương Chi Hách đột nhiên biến đổi, sau đó đem ta vẫn đang lúc lắc giữ lại, vỗ vỗ vào mặt ta nói: “Theo như hiểu biết của ta về Tư Đồ tiểu tử kia. Ngươi, sẽ không chết đâu! Ngươi nên đổi lại, theo hắn lên kinh đi!” sau đó nhanh chóng rời đi.

đồng chí Tiểu Dương vừa rời chân đi, Đại biến thái liền tiến vào.

“Có người đến sao?” Đại biến thái nhìn xuống sàn nhà, hỏi ta.

“Ừm, là Dương Chi Hách!” Đồ béo phệ, ngươi đối với ta bất nhân, cũng đừng trách ta đối với ngươi bất nghĩa!

Đại biến thái lộ vẻ đã hiểu, đưa tay gỡ ta xuống, sau đó để ta nguyên dạng con nhộng mà cắp nách chuẩn bị chạy lấy người.

“Chờ…chờ một chút!” Ta thét lên.

“Ửm?” Đại biến thái nghi hoặc nhìn ta.

“Trên giường kia..!Lệnh bài Thánh Nữ!” Ta dùng sức nháy mắt hướng tới trên giường. Vừa nãy lúc Đại biến thái cởi y phục của ta, điện thoại di động cũng bị rớt trên giường.

“Cái…này?” Đại biến thái nhìn cái điện thoại di động tối om om một chút.

“Ừm, ta còn phải nhờ… cái này để vào cấm địa!” Ta phỉnh Đại biến thái.

Đại biến thái vác theo ta đi đến bên giường, cầm lấy ddtd nhét vào trong kén.

“Ta nói…Thừa tướng đại nhân.” Ta khó chịu hét lên.

“Ngài có thể…giải huyệt đạo cho ta được không đây!” Mùi vị không thể cử động thật quá khó chịu rồi!

Đại biến thái hừ một tiếng, không nói lời nào.

“Vậy phiền ngươi, đổi cho mặt của ta hướng vào trong rồi mới chạy được không.” Ít nhất cũng ít bị người chú ý mà.

Đại biến thái vác ta đi ra cửa phòng, ta lại nhìn thấy cái chân của người bạn học Thanh Y. Suy nghĩ một chút, dù sao cũng nhìn không thấy bản mặt sắt của hắn, ta cũng không thèm chào hỏi.

Đại biến thái vác ta ra khỏi khách sạn xong liền bỏ thẳng vào xe ngựa, lại quay qua Thanh Y phân phó, sau đó mới tự mình tiến vào. Nhìn ta bất đắc dĩ lăn lông lốc vào một góc, cư nhiên khẽ bật cười, ta liếc mắt nhìn hàm răng trắng đang phát ra tiếng cười lườm lườm.

Đại biến thái vác ta- trong bộ dạng cái kén nhộng- xách đến trên giường, sau đó lại vỗ vỗ gương mặt tức giận của ta. Cười hỏi: “Sau này có ngoan hay không?

Ta liều mạng gật đầu.

“Còn dám chạy hay không?”

Ta liều mạng lắc đầu.

“Ngoan.” Đại biến thái sờ sờ mặt ta sau đó…nằm ở bên cạnh nhắm mắt dưỡng thần.

“…” Đại biến thái. Ngươi quá lãng phí tình cảm của ta mà!

Xe ngựa dập dềnh một hồi, lại đột nhiên dừng lại. Ta thầm nghĩ, sẽ không bị đánh cướp nữa chứ.

Ngoài xe ngựa vang lên tiếng đánh nhau…~, chẳng lẽ ta là não quạ đen sao?

Tiếng đánh nhau bên ngoài xe càng ngày càng gần, Đại biến thái ôm lấy ta phi thân ra khỏi xe. Rất nhanh-, liền nhảy ra một đống hắc y nhân bao vây lấy Đại biến thái. Đại biến thái một tay ôm ta, tay kia cầm kiếm quần đấu với hắc y nhân. Vừa mới bắt đầu, Đại biến thái còn thành thạo, trên cơ bản đã ra tay là lấy máu, bao vây đông như vậy nhưng cứ kiếm quang lóe lên sẽ có một người ngã xuống. Vấn đề là, bọn hắc y nhân kia đông như kiến cỏ, người này ngã xuống liền có người khác xông lên, cuồn cuộn không ngừng. Cứ như vậy giao đấu đến hơn một canh giờ, Đại biến thái bắt đầu có chút không thuận buồm xuôi gió.

Hắc y nhân công kích càng ngày càng mãnh liệt, thậm chí mỗi chiêu mỗi thức đều giống như cảm tử quân liều mình mạng đổi mạng. Đại biến thái một tay ôm ta, có vẻ chống đỡ không ổn. Lại có sáu tên hắc y nhân đồng thời lao đến, Đại biến thái phủi một cái, tung ta lên không trung. Một con nhộng ta đây mỹ lệ bay lên không trung rồi duyên dáng đảo ngược bảy trăm hai mươi độ quay trở về trong tay Đại biến thái. Tiếp theo, Đại biến thái lại ném ta lên không trung…

Ở phía xa nhìn lại cũng chỉ thấy một đống người lẫn lộn hòa vào nhau, trên bầu trời, thỉnh thoảng có cái bao đồ gì đó thật lớn chợt cao chợt thấp. Ta mím môi, bất đắc dĩ bay lên bay xuống một hồi. Ai ~ tới cùng là muốn tung hứng đến bao giờ a.

Hắc y nhân thấy nhiều lần không thể triệt hạ được, thay đổi kế hoạch. Lúc Đại biến thái một lần nữa ném ta lên không trung xong, đột nhiên từ đâu bay ra bốn tên hắc y nhân nhảy lên đón lấy ta bắt được. Sau đó, giống như bốn con kiến ôm con sâu lông, chạy = =!

Ta cũng không rõ bị bọn họ giơ cao chạy đi bao lâu đã bị bọn họ leo cửa sổ mang vào một khách phòng trong khách sạn, đặt ta lên giường rồi đi qua gian phòng khác. Chỉ chốc lát, mấy người mặc trang phục thương nhân đi vào phòng ta, xem ra nhất định là mấy tên hắc y nhân lúc nãy cải trang mà thành, trong đó có hai gã sai vặt đi tới, vác ta mang tới hậu viện.

Tới hậu viện, điều đầu tiên ta nhìn thấy chính là một cỗ quan tài tối đen như mực. Lập tức liền sáng tỏ bọn họ muốn làm cái gì. Vấn đề là ta tuyệt không nghĩ sẽ phải vào nằm trong cái thứ đáng sợ đó, xui không nói, mùi vị bị nghẹn thở bên trong khẳng định là rất khổ sở-!

“Ta không cần, ta không cần, ta phản đối. Các ngươi thật không có sáng kiến, sao không đổi chiêu khác đi, chiêu dùng quan tài này nhất định đã bị người ta sử dụng qua rồi. Ta khinh bỉ các người, ta…” Được rồi, các ngươi thật ngoan! Huyệt câm mà cũng dám điểm ta…

Vì vậy, ta chỉ đành trơ mắt nhìn bọn họ đem ta bỏ vào trong miệng quan tài tối như mực. Sau đó, đầu tiên là đắp lên một tấm ván mỏng, ta liền bị bóng tối che phủ, một lát sau, mới nghe thấy tiếng đậy nắp quan tài dầy cộm nặng nề phát ra.

Thật may mắn là ta không bị chứng bệnh sợ bóng tối như đại đa số các nữ chính phim truyện ngôn tình. Ngoại trừ…bị điểm huyệt rất không thoải mái ra thì ở trong quan tài còn luôn có cảm giác như đang nằm chung với thứ gì có mùi rất kinh. Những chuyện khác ta đều chịu đựng được. Qua một thời gian ngắn, có người mở nắp quan tài lấy tấm ván ra, đút cho ta một ít nước và thức ăn lỏng, sau đó ta lại lần nữa chìm trong bóng tối.

Ăn qua một lần cơm, Vừa nãy lúc tấm ván bị người ta lấy ra, nhìn bầu trời chỉ là một màn tối đêm. Ta thầm ghi nhớ trong lòng.

Lại đi một lúc, đoàn xe đột nhiên ngừng. Ta vểnh tai lắng nghe, bên ngoài loáng thoáng truyền đến giống như tiếng quan binh xét hỏi: Muốn ra khỏi cửa thành?

“Đây là cái gì? !” Âm thanh rõ hơn rất nhiều, xem ra là đến gần quan tài.

“Quân gia, ngài xem qua cũng biết…đây là gia phụ-…” giọng một người khác quá nhỏ khiến ta nghe không rõ lắm.

“Mở ra xem!” là giọng của quan binh, ta dấy lên một tia hy vọng.

“Này…Chỉ sợ không ổn đâu…”

“Ít nói nhảm, nói mở thì mở đi!”

Chỉ chốc lát, truyền đến tiếng di chuyển nắp quan tài.

“Ừm, các ngươi có thể đi!” Giọng nói của quan binh lại vang lên. Tiếp theo là một hồi tiếng động đậy nắp quan tài. Âm thanh bên ngoài lại bắt đầu trở nên mơ hồ.

Ta toát mồ hôi lạnh, quan binh xem quan tài xong lại thả đi, chỉ có thể nói rõ một điều, nằm trên tấm ván đó…chính là một xác chết!

Ta vốn không sợ trời không sợ đất lại bắt đầu sợ hãi, cứ nghĩ bản thân đang nằm dưới một xác chết, trong quan tài lại thấp thoáng có một mùi lạ nhất định là phát ra từ xác chết kia, ta bất giác phát run. Dù thế nào thì ta cũng chỉ là một nữ sinh, một khi sợ hãi đã kéo tới… lại trong một không gian chật hẹp tối thui thế này, liền nhanh chóng lan tỏa. Ta bắt đầu hô hấp dồn dập, cảm giác tim mình run rẩy đập liên hồi. Mà có thể trong lòng bị tự kỷ ám thị, ta cứ có cảm giác không khí chung quanh càng ngày càng lạnh, càng ngày càng buốt giá. Ta ở trong lòng không ngừng tự nói với mình: “Không được sợ, nhịn xuống, kiên trì một chút là ổn rồi. Đừng khóc, không được sợ. Đừng khóc, nhịn xuống…” Bởi vì ta biết, trước tình huống như vậy, nếu khóc ra tâm lý sẽ hoàn toàn sụp đổ. Trong lúc ta vừa run nhè nhẹ vừa không ngừng nhắc nhở bản thân phải kiên trì, bên ngoài quan tài lại truyền đến một hồi âm thanh đánh nhau.

Có hy vọng! Niềm hưng phấn liền lấn áp được một chút cảm giác sợ hãi đang không ngừng lan tràn.

Tiếng đánh nhau chợt xa chợt gần, thỉnh thoảng, quan tài nhốt ta còn kịch liệt rung lên hai cái. Trong lòng ta kinh hô, các ngươi nhẹ tay một chút a, nếu không cẩn thận đem huynh đệ kia ‘sập’ xuống mặt ta thì làm sao bây giờ!

Vì vậy…não quạ đen của ta lại lần nữa phát tác…Quan tài giống như người bị trượt chân, lập tức nghiêng đi, ngay sau đó bắt đầu kịch liệt đảo quay cuồng. Con nhộng ta đây cùng với quan tài quay cuồng lăn lộn mấy vòng, tấm ván bị rung lắc đến di dịch, xoạch! Một ‘Vật thể’ đổ đè lên người ta cùng nhau quay cuồng…

Miệng ta há hốc hết cỡ, đó là bởi vì ta bị điểm trúng huyệt câm, la hoảng lên nhưng lại không ra tiếng!

Quan tài lăn lộn càng lúc càng kịch liệt, tiếng vang ầm ầm, chỉ chốc lát, nắp quan tài bị bật tung ra. Ngay lúc nắp quan tải bị mở ra ta hình như nghe được tiếng gọi của Đại biến thái. Nhưng không đợi ta nghe rõ lại, ta cùng vị ‘huynh đệ’ kia đã bị hất ra khỏi quan tài. Lúc đó ta mới phát hiện, quan tài đang bị lăn xuống một sườn núi rất dốc. Sau đó, quan tài lão huynh, xác chết lão huynh, cùng cái kén nhộng ta đây, cả ba tựa như cùng một lúc lăn lông lốc xuống chân núi.

Ừm, ta lăn cũng tương đối nhanh, bởi vì bị bao lại thành một con nhộng tròn nên lăn xuống vách núi nhanh hơn chăng.

Dọc theo đường lăn, bị cành cây, viên đá văng vào không ít, rốt cuộc đến lúc ta lăn xuống một vùng đất tương đối bằng phẳng mới có thể ngừng lại. Chỉ lát sau xác chết lão huynh cũng xoạch xoạch chạy tới, ngừng lại cách ta không xa, lại không thấy bóng dáng quan tài lão huynh chậm chạp kia đâu, có lẽ đang lúc lăn xuống đã nát bấy bỏ mình rồi.

Ta cứ nằm như vậy, tiếp tục bị cuốn trong bao nến không thể cử động. Hơi nghiêng phía bên đầu đại khái có một con sông, bởi vì ta nghe thấy có tiếng nước chảy, cũng cảm nhận được một chút hơi nước tỏa đến. Sắc trời rất nhanh liền hoàn toàn tối sầm xuống. Ta nhìn thấy phía xa xa bên sườn núi thoáng có ánh lửa lập lòe, cách đó không xa, xác chết trắng bệch được ánh trăng chiếu rọi càng trở nên đáng sợ khiếp người. Ta khóc không ra nước mắt. Trời ơi! Ai tới cứu ta với, cho dù là Đại biến thái cũng được mà!

Một đêm này là một đêm gian nan nhất cuộc đời ta. Trong các bụi cỏ chung quanh luôn phát ra âm thanh sàn sạt không biết là rắn hay con gì khác, đôi khi còn đi qua trên người ta, cũng sẽ có một vài con sâu nhỏ từ từ bò ngang trên mặt ta. Thẳng đến đêm khuya, nhiệt độ càng lúc càng thấp, ta rất muốn ngủ nhưng lại không dám ngủ, cứ như vậy mơ mơ màng màng, cuối cùng gắng gượng được đến hừng đông.

Xác chết cách đó không xa truyền đến mùi hôi thối càng lúc càng rõ. Ta đột nhiên cảm thấy, ta bây giờ ngoại trừ vẫn còn sống ra, cũng chẳng khác gì cái thi thể kia. Không thể động, không thể hô, kỳ thật mùi vị trên người phát ra cũng ngày càng khó chịu. Ta có chút tuyệt vọng nghĩ, có khi nào ta cùng với vị huynh đệ kia ở tại nơi này cùng nhau từ từ thối rữa…

Trong lúc ta gần như sụp đổ, chung quanh đột nhiên lưa thưa truyền đến tiếng bước chân, sau đó âm thanh càng lúc càng gần, trong đó còn có cả tiếng xì xầm nói chuyện.

Là người đến tìm ta sao? Ý chí sinh tồn của ta lại dấy lên, trong đầu nhen nhóm hy vọng.

Chỉ một lát sau, có tiếng bước chân một người đi về phía ta, càng lúc càng gần, cuối cùng đi đến trước mặt ta. Một bóng người đứng thẳng tắp phủ trùm lên người ta.

Là một nữ nhân mặc trang phục tỳ nữ nhìn ta chăm chú hồi lâu, cũng không nói gì. Mặt không chút biểu cảm. Nhìn thấy khiến ta phát lạnh. Nhìn bản mặt sắt cùng màu áo xanh điển hình của nàng, xem ra đây là người của Đại biến thái không lẫn vào đâu được.

Ta cũng nhìn lại nàng, trong ánh mắt bất giác lộ ra một tia cầu khẩn. Còn nhìn ta làm chi! Mau cứu người đi!

Một lúc lâu sau, lại có tiếng bước chân đi tới. Nữ nhân mặc trang phục tỳ nữ kia đột nhiên tỏ ra rất dữ tợn, một trảo đưa lên chộp lấy ta sau đó…ném xuống dòng sông phía sau…

Ta dần dần chìm xuống lòng sông, hình như mơ hồ nghe thấy một giọng nữ đang nói: “Nơi này không có!”

Sau đó rõ ràng là tiếng Đại biến thái rống lên giận dữ: “Tiếp tục tìm! ! !”

Ta không biết ta chìm trong nước bao lâu, bởi vì ta thật sự đã chịu không nổi nữa, bị ngất đi rồi = =!

Đến lúc ta tỉnh lại là bị…đông lạnh mà tỉnh-! Vận khí của ta cũng không tệ, bị giạt vào bờ, nhưng cả người ướt sũng, lại bao lâu rồi không có ăn gì khiến ta rét run bần bật. Vì vậy ý thức lại bắt đầu trở nên mơ hồ, mơ hồ chỉ cảm thấy dòng sông nhìn rất quen mắt, sau đó đột nhiên nhớ ra! Đây không phải là, con sông ngày trước Cẩu nhi ca nhặt ta về sao?

Ha ha, đi một vòng, cuối cùng lại trở về chỗ cũ. Ta tự giễu, mơ mơ màng màng lại thấy chóng mặt.

Trong lúc hôn mê, hình như ta mơ thấy ba của ta thời hiện đại, ông đã mất từ hồi ta còn học sơ trung, trong một trận thanh toán đẫm máu.

Ba nhìn ta, vỗ về xoa xoa đầu ta nói: “Bảo bối ngoan, chịu ủy khuất sao? Nếu chơi không vui thì trở về, ba ba sẽ chăm sóc ngươi! Làm con gái của ta, nhất định phải vui vẻ, cười lên nào! Ha ha ha ha ặc!”

Sau đó, ta lại thấy được mấy người anh em thân yêu trong bang của ta, bọn họ vô cùng kích động, toàn thân như bốc hỏa, la hét ầm ĩ. To gan! Ai dám khi dễ bảo bối bang chúng ta, các huynh đệ! Chúng ta lên, ai để cho bảo bối chịu thiệt liền không phải là đàn ông.

Tiếp theo ta lại thấy huynh đệ một lòng đi theo ta xông vào trong đường bang đối phương, đại tiểu thư, không phải sợ, chúng ta giúp ngươi báo thù…

Rất nhiều rất nhiều, một màn lại một màn thời hiện đại tua đi tua lại trong đầu ta như một thước phim. Ba ba, các anh em, tiểu Như….Ta rất nhớ các người…

Cho nên, khi ta một lần nữa … tỉnh lại, mặc dù ta đã có thể cử động, đã có thể nói chuyện, trên người cũng đã được tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo nhẹ nhàng khoan khoái sạch sẽ, khí lực toàn thân cũng khôi phục rất tốt, nhưng bản thân lại không muốn động đậy, chỉ ngơ ngác nhìn lên trần nhà. Nước mắt, cứ từng giọt từng giọt lặng lẽ chảy xuống không ngừng.

Từ nhỏ, ba đã rèn luyện ta bất kể gặp phải chuyện gì, tuyệt đối không thể khóc! Cho dù bị phạt rớt vài miếng thịt, cũng phải nhẫn nhịn mà cười. Chỉ là lần này, ta thật sự nhịn không được. Ba, để con khóc một lần thôi, khóc xong sẽ không sao nữa!

Nước mắt ta không ngừng từ khóe mắt chảy ra, đột nhiên có một bàn tay nhẹ nhàng giúp ta lau đi. Cứ mỗi giọt nước mắt rơi, bàn tay kia lại dịu dàng giúp ta lau đi một lần. Không nói chuyện, cũng không có động tác gì khác, người kia cứ như vậy kiên trì lau nước mắt cho ta, mãi cho đến khi ta khóc xong.

Quay đầu lại, ta nhìn thấy một người con trai hiền hòa, so về tướng mạo có nhỉnh hơn Cẩu nhi ca một chút nhưng còn kém xa Đại biến thái và Lục mỹ nam. Nhưng trên người hắn lại tỏa ra một loại khí tức nhu hòa ấm áp mà người khác không có, khiến ta cảm thấy vô cùng thoải mái. Người này nhìn thấy ta đang nhìn hắn.

“Tỷ tỷ, tại sao ngươi lại khóc thương tâm như vậy? !” Người vừa mở miệng hỏi, giọng nói rõ ràng là của một người đàn ông trưởng thành, nhưng ngữ điệu lại giống như đứa trẻ tám tuổi!

Gọi là…tỷ tỷ? ! ! ! ! ! Chẳng lẽ là gọi ta? Đại thúc = =! Lạy ngươi luôn, ta nơi nào nhìn giống là tỷ tỷ của ngươi?

Có lẽ nghe được trong phòng có tiếng nói chuyện, lập tức có người đẩy cửa phòng đi vào.

“Vị cô nương này, ngươi tỉnh rồi?” Một lão bá bá mặt mũi hiền lành thấy ta tỉnh lại, gật đầu nói.

“Ừm.” ta gật đầu. “Nơi này là?” Ta hỏi lão bá bá.

“Nơi này là Ly viên, ngày hôm trước tiểu tỳ nhà ta ra ngoài giặt đồ phát hiện được ngươi ở bờ sông. Tốt rồi! Đây chính là đồ của cô nương?” Lão bá bá vừa trả lời vừa đưa đồ cho ta.

Ta vội vàng tiếp nhận dtdd, thử khởi động máy, may quá, không bị hư hỏng gì.

“Xin hỏi cô nương nhà ở nơi nào. Nếu cô tỉnh rồi, ta cũng sẽ sắp xếp người đưa cô về.” Lão bá bá tiếp tục nói.

“Nhà?” Ta thoáng sửng sốt, về Linh Sơn sao? Không biết Tiểu Lôi và Tiểu Chu Tước bây giờ thế nào, Dương Chi Hách có … chăm sóc tốt cho bọn họ hay không.

“Không cần, không cần, ta không cho tỷ tỷ về nhà. Tỷ tỷ ở đây. Tỷ tỷ làm cô dâu của ta có được hay không?” Chàng trai vừa nãy vẫn kiên trì lau nước mắt cho ta đột nhiên náo loạn.

“Thiếu gia, không được làm loạn. Cô nương nhà người ta, không được đùa giỡn như vậy!” lão bá bá nhẹ giọng mắng chàng trai kia. Sau đó ngượng ngùng nhìn ta nói: “Cô nương, thật thất lễ. Thiếu gia nhà ta vì khi còn nhỏ trải qua một cơn bạo bệnh, lúc tỉnh lại đầu óc liền hồ đồ, hành vi xử sự y như một đứa trẻ không lớn lên được. Những gì thiếu gia nói lúc nãy, mong cô nương bỏ qua cho.”

Thì ra là một đứa trẻ ngây ngốc, ta thương tiếc nhìn chàng trai.

“Không sao đâu-, thiếu gia nhà ngươi…rất tốt.” Ta nhớ lại lúc nãy hắn cứ lặng lẽ giúp ta lau nước mắt mà trả lời.

“Đúng đúng đúng, cô nương nói rất đúng nha. Thiếu gia nhà ta tuy là có hơi ngây dại, nhưng tâm địa chính thực rất tốt!” lão bá bá thấy ta khen thiếu gia nhà bọn họ thì hơi kích động.

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, ta rất tốt-, ta rất ngoan-, ngươi ở lại với ta có được hay không ~” chàng trai dễ thương kia làm nũng

“Thiếu gia, đừng làm rộn. Chúng ta hai ngày sau sẽ vào kinh-, cô nương người ta nếu có lưu lại cũng không thể cùng chơi với người được đâu.” Lão bá bá nhẹ nhàng mắng yêu, trong ánh mắt tràn ngập sự cưng chiều.

“Vậy tỷ tỷ theo ta cùng đi kinh thành nha!” chàng trai dẩu môi lên, lôi kéo tay ta không buông. Không biết tại sao, ta trông thấy bộ dáng hắn dẩu dẩu môi, lại cảm thấy vô cùng đáng yêu!

“Vậy…”Lão bá bá nhìn ta dò hỏi.

“Không sao đâu-.” Ta mỉm cười với lão bá bá “Vừa lúc ta cũng muốn lên kinh thành, vậy cùng đi cũng tốt.”

“Vậy…thật tốt quá! Đa tạ cô nương.” lão bá bá kích động cảm tạ.

Ta lắc đầu. “Không có gì-, là ta cần phải cảm ơn các ngươi đã cứu mạng ta. Ta thật là vô ý, các ngươi đã cứu ta, ta nên làm gì giúp lại mới phải.”

“Ai bắt tỷ tỷ làm việc, tỷ tỷ chơi với ta là được.” chàng trai kia lại làm nũng.

“Được, tỷ tỷ chơi với ngươi.” ta khẽ vẩy cái mũi hắn.

“Thật sự rất cảm tạ cô nương!” lão bá bá cúi đầu.

Chàng trai kia lại đột nhiên tiến lại gần hôn nhẹ ta một cái, sau đó hoan hỉ nhẹ giọng nói bên tai ta: “Tỷ tỷ, ta còn muốn ngươi làm vợ ta!” Nói xong còn đắc ý nhìn ta.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+