Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cuộc sống trêu chó chọc mèo của Nhị Nữu- Chương 34: Đắc tội Đại biến thái bị cuốn thành con nhộng. 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 Chương 34: Đắc tội Đại biến
thái bị cuốn thành con nhộng.

Ngày thứ hai diễn ra trận đấu của đại hội
thưởng cúc ta cũng không được xem. Đó là bởi vì vào lúc khai mạc ta lại phát
hiện được hai sự kiện…

Chuyện thứ nhất, giữa lúc đang làm lễ khai
mạc, công bố các cấp giải thưởng, Tiểu Lôi đột nhiên kích động chỉ vào phần thưởng
hạng nhất, đó là một cái cúp có nạm một viên ngọc châu rất lớn, màu nâu tròn
xoe, kề tai ta nói: “Tỷ tỷ, tỷ tỷ, cái kia chính là…Nguyệt quang châu!”

“Ngươi chắc chứ? !”

“Ừm! Không sai đâu -”

Vì vậy ta xoay người, cầm tay Dương Chi Hách
bên cạnh, đang muốn phân phó hắn nhất định phải đoạt được giải nhất thì ta phát
hiện ra chuyện thứ hai.

Chuyện thứ hai, đúng lúc ta cầm tay Dương Chi
Hách, một áp lực vô hình quen thuộc mang theo áp suất lớn từ phía trước bức
đến, theo bản năng, ta xoay qua nhìn lại, đã thấy…Đại biến thái đang ‘hòa ái’
-nhìn ta…

Vì vậy, ta chỉ kịp nói với Dương Chi Hách hai
câu “Tiểu Lôi tạm thời giao cho ngươi!” “Giúp ta đoạt được viên đại châu trên
chiếc cúp hạng nhất kia!”

Sau đó…xoay người bỏ chạy!

Trong hội trường chật kín người, ta không thể
thi triển ‘Mạc kế’ được. Vừa lúc ta thật vất vả mới rời khỏi được sân thi đấu
thì đã bị Thanh Y chặn đường!

“Hi ~! Đã lâu không gặp?” ta ngượng ngùng
chào hỏi Thanh Y, thuận tiện quan sát tìm đường tháo chạy.

“…” Thanh Y nhìn ta không nói, nhưng nếu nhìn
kỹ sẽ thấy bản mặt sắt kia hơi giật giật. Ai, bạn học Thanh Y, bây giờ sao lại
càng ngày càng dễ mất bình tĩnh như thế ╮( ̄.  ̄)╭ .

“Ngươi còn cho rằng có thể trốn thoát nữa
không?” giọng nói của Đại biến thái từ phái sau truyền đến, ta rùng mình một
cái.

Sau đó, ta thi triển ‘Mạc kế’, ngay trước mắt
Thanh Y cùng Đại biến thái liền…chạy thoát…

Đại biến thái nhanh chóng đuổi theo nhưng
trước sau cũng chỉ có thể duy trì một khoảng cách nhất định. ‘Mạc kế’ này cũng
thật lợi hại nha!

Ta chạy được chừng hơn một canh giờ, Đại biến
thái vốn đuổi theo phía sau cuối cùng không còn thấy bóng dáng, để cho chắc
ăn…ta lại chạy tiếp một canh giờ nữa mới dừng lại nghỉ ngơi. Sau khi nghỉ ngơi
một lát mới quyết định, len lén chạy trở về!

Tục ngữ nói, chỗ nguy hiểm nhất, chính là chỗ
an toàn nhất.

Hơn nữa, ta còn cố ý đánh một vòng, lại chạy
ba canh giờ nữa mới trở lại nơi tổ chức đại hội thưởng cúc.

Thanh Y đã không còn ở đây, cũng không thấy
bóng dáng Đại biến thái đâu nữa, ta vỗ vỗ ngực, dự định trở về tìm Tiểu Lôi
cùng Dương Chi Hách.

Trước cửa hội trường, thoáng nhìn thấy một
bóng hình quen thuộc! Lục mỹ nam!

“Lục sư huynh!” Ta mừng rỡ gọi. Thật là tốt
quá, có Lục mỹ nam ở đây thì không cần sợ Đại biến thái tới giết nữa.

Lục mỹ nam nghe tiếng ta gọi ầm ĩ, quay đầu
lại nhìn đã thấy ta đang chạy tới gần, đầu tiên hơi chút sửng sốt, sau đó lại
mỉm cười nhìn ta.

“Lục sư huynh! Ngươi sao lại đến đây?
Ngươi…cũng đến xem thi đấu ư? !” Ta đã chạy đến trước mặt Lục mỹ nam.

Lục mỹ nam không nói một lời, chỉ mĩm cười
nhìn ta, sau đó…

Sau đó đột nhiên điểm huyệt đạo của ta!

Ta lập tức không thể cử động, kỳ quái nhìn
Lục mỹ nam.

“Khinh công của Nhị Nữu thật khiến ta kinh
ngạc nha ~!” trước mắt là Lục mỹ nam đang nói chuyện với ta.

Trong nháy mắt ta liền hóa đá, cái…giọng
này…là Đại biến thái!

Tiếp theo, Đại biến thái cắp nách mang ta đi
T_T

“Uy, Đại biến thái” Ta nhỏ giọng gọi, dù sao
cũng đã trở mặt đến nước này rồi, ta cũng không thèm khách khí nữa.

“Ửm ~?” Đại biến thái vừa đi vừa nhướng mày.

“Ngươi không cảm thấy…vác ta đi như vậy, rất
dọa người sao? !” Ta tận lực để tóc xõa xuống che mặt, ngàn vạn lần không thể
để mọi người qua đường đang vừa nhìn vừa chỉ trỏ kia có thể nhận ra ta, sau này
còn mặt mũi nào a T_T

“Sao ~! Cùng lắm là mất mặt Lục sư huynh của
ngươi thôi.” Đại biến thái thậm chí còn mỉm cười.

“…” Ta đành phải ngoan ngoãn tiếp tục lắc lư
trong cánh tay Đại biến thái.

Đại biến thái vác ta đi vào một khách sạn,
xông thẳng lên lầu, qua khe tóc, ta nhìn thấy Thanh Y đang đứng trước cửa một
gian phòng.

“Hi ~ Thanh Y, chúng ta lại gặp mặt ~” ta
chào hỏi. Bất quá bởi vì tầm mắt có chút khác biệt nên ta chỉ có thể nhìn thấy
chân hắn, không biết cái bản mặt sắt của hắn có đang co rúm lại hay không.

“Lui ra đi.” Đại biến thái ra lệnh cho Thanh
Y. Sau đó vẫn vác theo ta đẩy cửa phòng đi vào.

Lúc chỉ còn cách giường khoảng hai, ba thước,
Đại biến thái vung tay, ném ta thẳng lên giường!

Vì bị điểm huyệt, người ta cứng đơ, đầu và
lưng cứ vậy rơi bịch xuống giường, đau đến choáng váng mặt mày. Đại biến thái
nhà ngươi, đi thêm vài bước sẽ chết sao!

“Nhị Nữu nói xem, ta xử phạt ngươi thế nào
đây ~?” Trong lúc ta còn đang choáng váng, Đại biến thái đã bắt đầu cúi người,
kề sát da mà hỏi.

“Ta sai rồi… T_T, Ta thật đã sai rồi…T_T” Ta
chỉ còn biết dùng ánh mắt đáng yêu thiết tha nhìn hắn, hy vọng hắn có thể mềm
lòng một chút, mặc dù khả năng xảy ra cơ hội này gần như bằng không.

“Sao ~? Nhị Nữu nói xem, ngươi là sai chỗ
nào?” Đại biến thái đưa tay. Đầu tiên là vỗ vỗ vào mặt ta, sau đó dùng sức bóp
chặt hàm, vuốt ve viền mặt.

“A ần au ất ịnh e ươi ói ết ời ồi ới ạ ược!”
(Ta lần sau nhất định nghe ngươi nói hết lời rồi mới hạ dược) Lời vừa thốt ra,
ta đã hận bản thân lỡ miệng! Sao chưa kịp suy nghĩ mà đã nói ra rồi!

Đại biến thái đang tràn ngập vui vẻ thoáng
chốc trong ánh mắt lại hừng hực cháy lên liệt hỏa, càng dùng sức bóp chặt quai
hàm ta: “Ngươi nói cái gì! ~ Ửm ~”

“Ông ải, ông ải, à ần au ất uận ươi ói ái ì,
a ũng ông ỏ uốc ữa!” (Không phải, không phải, là lần sau bất luận ngươi nói cái
gì, ta cũng không bỏ thuốc nữa!) Nói như vậy chắc không sai nữa ha. Gừ z ~

Nụ cười của Đại biến thái có chút méo mó, ta
có thể nhìn thấy ngọn lửa trong mắt hắn đang muốn phụt ra ngoài…>O<…Xong
rồi…Lần này chết chắc rồi…

“Ngươi rất thích cởi y phục của người khác
đúng không? !” Đại biến thái thu hồi áp lực, cả khuôn mặt biến dạng méo mó vì
tức giận ban nãy cũng sửa lại thành nguyên dạng tươi cười.

Ta rưng rưng: “Không phải, không phải,
không…”

Ta còn chưa nói xong đã thấy Đại biến thái hạ
tay phất một cái, chỉ nghe soát ~ một tiếng, lớp áo ngoài của ta vinh quang ra
đi…

Là…Không cần thô bạo như vậy chứ…>O<…

Đại biến thái đem áo ngoài của ta vất xuống
đất xong, cũng từ từ cởi tiếp lớp áo khoác.

“Cái …kia…Không cần a…Thừa tướng đại nhân…”
Được rồi, ta thừa nhận là khi ta ở thời hiện đại nói mấy lời thô bỉ hơi nhiều =
=

“…”

Đại biến thái thoáng sửng sốt, đầu đầy vạch
đen tiếp tục cởi quần áo của ta

“…”

“Đến đây đi ~ đến đây đi ~ Không cần vì ta mà
thương hoa tiếc ngọc ~ !” mặc dù ta biết tình huống bây giờ rất nguy cấp, nhưng
tình cảnh thế này, ta vẫn nhịn không được thốt ra lời kịch.

Đại biến thái rốt cuộc cũng dừng tay. Căm tức
nhìn ta, sau đó chém, chém, chém vài cái, giải quyết lưu loát sạch sẽ, đến lớp
vải cuối cùng che đậy thân thể ta cũng không còn.

Ngươi thật sự không thương tiếc a…Ta nhìn Đại
biến thái qua một màn từng lớp từng lớp vải áo bị chém bay tán loạn

“Y phục này đắt tiền lắm đó!” Ta kháng nghị

“Hừ!” Đại biến thái cười lạnh. Hắn không thèm
nhìn ta, từ trong tay áo rút ra một cây ngân châm nhỏ dài!

Đại biến thái từ từ mơn trớn ngân châm. Ngân
châm phản xạ ánh sáng phát quang lấp lóa chiếu thẳng vào mắt ta.

“Ngươi…ngươi muốn làm gì?” Ta nuốt nước bọt,
bắt đầu có chút sợ hãi.

“Ngươi sẽ biết ngay thôi ~” Đại biến thái
nhìn cây ngân châm, khóe miệng tà ác nhếch lên. Thấy thế, một dòng buốt lạnh
chảy dọc sống lưng loang ra cả người ta. Đại biến thái vừa nói xong, liền đem
ngân châm cắm thẳng lên người ta.

“Ha ha ha… Ha ha ha ha ặc… Ha ha ha ~ ngươi ~
ngươi điểm… Ha ha ta… Ha ha ha tiếu… Ha ha ha ha huyệt cười… Ha ha ha ha
ặc…”Một cơn ngứa ngáy từ tâm thất phát ra toàn thân khiến ta cười như điên, ta
đã bị điểm huyệt không thể cử động, chỉ có thể vừa chảy nước mắt vừa há miệng
cười to, cười đến nỗi nước miếng chảy ròng ròng…

“Ngươi… Ha ha ha ha… Dừng… Dừng… Ha ha ha ha
ặc… Ha ha ha ha…” Ta nhổ vào, thế này so với việc bị trói lại rồi dùng lông
chim cù vào gan bàn chân còn nhột gấp trăm lần a, khó chịu gấp trăm lần. Ta đã
cười thì không thể nói chuyện. Nước mắt rơi đầy mặt….

Đại biến thái nhìn ta bật cười, người hơi run
lên nhè nhẹ, ánh mắt đột nhiên ngưng thần. Sau đó, hắn cúi người phủ lấy người
ta, đặt xuống cần cổ ta một nụ hôn…Thuận tay cầm lấy ngân châm rút ra.

Ta rốt cuộc được giải phóng, bởi vì cười quá
nhiều nên toàn thân mệt mỏi, lập tức xụi lơ, trong khi đó, Đại biến thái vẫn
tinh tế, nhẹ nhàng hôn… Thân thể ta dần dần trầm tĩnh lại, tự nhiên mẫn cảm vô
cùng, rất nhanh, hô hấp bắt đầu dồn dập.

Đại biến thái điều chỉnh tư thế một chút, hai
tay ôm lấy lưng ta nhẹ nâng lên, tiếp tục hôn xuống ngực.

“Thừa tướng đại nhân, bên Yến Vương đã chuẩn
bị xong.” Thanh Y gõ cửa, nói vọng vào.

Đại biến thái chợt bừng tỉnh, thả ta xuống
giường, hít một hơi thở sâu rồi đi ra. Đi được vài bước, quay đầu thấy ta trên
người trống trơn nằm vắt ngang trên giường, nhíu mày rồi khẽ vung tay lên, cái
màn giường bị hắn kéo rớt, phủ xuống người ta.

Cái màn được đan bằng những sợi vải nhỏ gần
như trong suốt-,căn bản là không thể ngăn trở cảnh xuân. Đại biến thái lại trâu
mắt nhăn mày, hướng ra phía cửa phân phó Thanh Y: “Chờ một chút!” Đi lại gần
ta, kéo hạ tấm màn giường.

Sau đó…

Rút…tấm lót giường dưới thân ta, cuốn như
cuốn trẻ con, biến ta thành một…con nhộng! ! !

Cuốn xong xuôi, Đại biến thái còn rất cẩn
thận dùng hai góc tấm lót giường cột trước ngực ta tạo hình nơ bướm = =!

Đại biến thái lui lại vài bước ngắm nghía
kiệt tác của mình, lại lắc đầu, suy nghĩ một hồi, sau đó nhặt cái màn giường
trên đất lên vặn lại thành một sợi dây cuốn mấy vòng quanh ‘kén nhộng’ treo lên
xà lan T_T. Cuối cùng cũng vừa lòng gật đầu, vỗ vỗ ta nói “Nằm đây chờ ta!” rồi
xoay người bỏ đi. Ta chỉ còn biết bất bình, bất lực, bất … nhìn theo hắn.

Đbt…đúng…đúng là ác thú mà! ! ! ! ! ! !

Lúc Đại biến thái đi nhanh ra gần đến cửa,
hình như đột nhiên nhớ ra cái gì, quay người lại nhặt tấm áo ngoài trên đất lên
– tấm vải duy nhất không bị cắt xé tán loạn rồi bỏ đi…

Đại biến thái…trò này là…cho chút sáng kiến
có được không, học theo ta? Khinh bỉ ngươi!

Ta khóc không ra nước mắt – bị dây dợ cuốn
thành từng vòng từng vòng treo lên, bị điểm huyệt, còn bị cuốn thành con nhộng
– mùi vị thật không phải là người. Toàn thân ta nhanh chóng tê rần, mất đi tri
giác T_T

Không biết đã đợi bao lâu, cuối cùng cũng có
tiếng mở cửa truyền lại.

“Oái? Đây là cái thứ gì?”⊙_⊙, sao lại là giọng nói
của Dương Chi Hách? !

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+