Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu – Chương 56-57 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 56: Đạo tặc quần cộc

Hoàng thượng và ta, hai người ở trong xe quỷ dị trợn mắt nhìn nhau một lúc lâu sau, cuối cùng hoàng thượng nhịn không được…đã mở miệng trước. Đúng vậy, chỉ có ta là bình tĩnh nhất ~

“Ngươi…có yêu lực khiến đàn ông mang thai sao?” Hoàng thượng có chút hứng thú – vui thích nhìn ta hỏi.

“Phốc…” Nghe câu đó, hơn nữa …vẻ mặt của hoàng thượng này, ta bình tĩnh phá đợt tấn công. Đại biến thái! Ngươi đã hủy hoại danh dự của ta rồi T_T

“Đại biến thái hắn căn bản không có mang thai, mà là trúng độc.” Ta uể oải giải thích.

“Không phải mang thai?” Hoàng thượng hình như vừa thở dài một hơi, nhưng vẫn nửa tin nửa ngờ nhìn ta.

“Đương nhiên không phải!” Ngươi đó, nhìn ta như vậy là có ý gì đây? ! Ta thật chỉ muốn dẹp quách ngươi qua một bên. “Đó là một loại độc rất kỳ quái, ta cũng đã từng trúng phải. Sau khi trúng độc sẽ lập tức giống như đang hoài thai ba tháng, nếu chỉ là thầy thuốc thông thường, không thuộc cấp bậc thần y, thì không thể phân tích được có mang thai thực sự hay không. Mà trong thời gian mang thai giả này, phản ứng trúng độc cũng khiến sinh lý người trúng độc biến hóa, đều rất giống với các triệu chứng sinh lý khi mang thai. Sau khi trúng độc được ba tháng, cũng sẽ có bộ dáng như hoài thai sáu tháng, người bị trúng độc sẽ xuất huyết bài độc tựa như bị sinh non. Bài độc xong, cơ thể lập tức sẽ khôi phục lại bình thường. Thuốc này là thủ hạ của Yến Vương, một cô gái tên là Tranh Nhiên vốn muốn cho ta nuốt vào, nhưng Đại biến thái chỉ là thừa sống thiếu chết lỡ lầm ăn phải. Cho nên bây giờ mới biến thành như vậy.” Ta tỉ mỉ giải thích cho Hoàng thượng.

“Lại có thuốc như thế sao?” Hoàng thượng khẽ cụp mắt, nhíu mày suy nghĩ một hồi. Giọng nam trầm thấp khẽ nói: “Như vậy thì, Lệ phi của trẫm…đúng là nữ nhân do Yến Vương an bài đặt bên cạnh trẫm sao?”

Chuyện này…Ta đâu thèm quan tâm làm gì, điều mà bây giờ ta quan tâm chính là, làm sao lấy được quần lót của ngươi kìa! Đại khái là bởi vì trong lòng cũng có đăm chiêu suy nghĩ, não bộ tự giác điều động, ánh mắt ta bất tri bất giác tập trung nhìn vào trọng điểm trên người hoàng thượng.

Hoàng thượng sa sầm nét mặt nhìn ta – ánh mắt dâm tà đang theo dõi trọng điểm trên người hắn. Ánh mắt lay động, lơ đãng lấy tay nhẹ nhàng cản chắn.

“Ai ~!” Ta uể oải thở dài, sau đó lắc đầu. Bởi vì ta cảm thấy ở chỗ này mà đánh cướp quần lót của hoàng thượng là quyết định không sáng suốt gì, nên đổi kế hoạch khác thì hơn.

“Ngươi…Ngươi là có ý gì! Chẳng lẽ lại hiềm nghi trẫm nhỏ? !” Hoàng thượng thấy ta ngắm nghía cậu nhỏ của hắn rồi lại cảm thán lắc đầu, thẹn quá hóa giận.

“Chê ngươi nhỏ? Ngươi so với bọn Đại biến thái đều nhỏ hơn một chút, nhưng khả năng này không phải là lý do ta ghét bỏ ngươi a.” Ta không hiểu ra sao, bởi vì vừa rồi một lòng một dạ đang lo lắng đến chuyện làm sao trộm được quần lót, nên không thể lý giải được hoàng thượng nói ‘Nhỏ’ ở đây là ý gì, còn tưởng hắn đáng nói về chuyện tuổi tác cơ.

Hoàng thượng lập tức lộ vẻ thập phần uể oải.

Ách… Ta có nói sai cái gì rồi sao? Ta không rõ nội tình – nhìn hoàng thượng, vỗ vỗ vai hắn an ủi: “Yên tâm đi, mặc dù làm hoàng thượng mà nhỏ như vậy, rất dễ bị người ta khinh thị. Nhưng như vậy không có nghĩa là ngươi không thể trở thành một hoàng đế vĩ đại!”

Vì vậy, hoàng thượng càng tỏ ra uể oải.

Sao vậy? Ta an ủi – lại sai nữa sao? Ta còn cảm thấy mình rất dũng cảm nha. Nam nhân, thật sự là khó chiều quá.

Tuy nhiên, sau khi hồi cung, tin tức đầu tin được truyền bẩm, dĩ nhiên là thái hậu triệu kiến.

Ta cười lạnh. Hừ, thế nào? Xuất binh tới hỏi tội sao? Ta cùng hoàng thượng đưa mắt nhìn nhau rồi cùng nhau đi đến tẩm cung của thái hậu.

Thái hậu thấy ta và hoàng thượng đúng là cùng nhau tới, không khỏi ôn hòa một chút.

“Nghe nói, hoàng nhi và Thánh Nữ cùng nhau đi thăm Tư Đồ thừa tướng, không biết bệnh tình Thừa tướng lúc này thế nào rồi?” Thái hậu chậm rãi – yếu ớt hỏi.

“Bẩm thái hậu, bệnh của Tư Đồ ái khanh đã sắp khỏi rồi, còn khoảng nửa tháng nữa sẽ bình phục an khang.” Hoàng thượng nhất mực cung kính đáp.

Thái hậu gật đầu. “Vậy thì tốt rồi, Tư Đồ thừa tướng vất vả đêm ngày vì quốc sự, hoàng nhi đáp lại cần phải quan tâm nhiều hơn.”

“Hoàng nhi xin nghe theo lời dạy bảo.”

“Thánh Nữ.” Thái hậu nhìn về phía ta nói.

“Vâng” Ta cúi đầu.

“Nghe nói, tối hôm qua ngươi nghỉ đêm tại tẩm cung của hoàng nhi ta?”

Giỏi cho thái hậu ngươi, bắt gian không được, liền trực tiếp vu cáo. “Tiểu nữ hôm qua rõ ràng ngủ trong phòng mình. Thái hậu, lời nói hủy danh dự người khác, không nên nói lung tung thì tốt hơn.”

“Không có việc này là tốt rồi. Ai gia cũng chỉ nghe được một ít tin đồn từ phía nô tài. Cho nên mới triệu kiến hai người đến hỏi một chút. Nhưng mà Thánh Nữ, Ai gia vẫn phải nhắc nhở ngươi, đây là trong cung không phải Linh Sơn, hành vi cử chỉ lúc nào cũng phải chú ý một chút. Nếu không rất dễ trở thành trò cười cho thiên hạ.”

“Vâng.”

Ta phi! Ngươi ở đó mà ra vẻ đạo mạo – bà thím, chuyện hôm qua còn không phải một tay ngươi dựng nên hay sao. Hại ta phải ngâm trong nước đá cả đêm, ngược lại bản thân ngươi thì cả đêm sung sướng, bây giờ còn kêu ta chú ý hành vi cử chỉ? Tin đồn từ phía nô tài này, chỉ sợ cũng một tay ngươi an bài-.

“Thái hậu, Thánh Nữ còn có việc muốn bẩm báo.”

“Chuyện gì?”

“Thánh Nữ trong một đêm lạ xem số tử vi, suy tính được, hai mươi ngày sau là thời gian tốt nhất để cử hành nghi thức cầu phúc. Vì dân cầu phúc là chức trách của Thánh Nữ Linh mẫn sơn, cho nên Thánh Nữ đặc biệt tại đây thống báo với hoàng thượng cùng thái hậu một tiếng, mong sớm ngày chuẩn bị nghi thức vì dân cầu phúc sẵn sàng.” Trong cung này, ta tuyệt không muốn ở lâu, cho nên linh hoạt ra tay, dứt khoát đối phó với nghi thức cầu phúc trước, đến lúc đó ta mà có muốn đi, bọn họ cũng không có lý do gì để giữ lại. Mà ta chọn thời điểm vào hai mươi ngày sau, một là cho mình một chút thời gian đoạt Thần bí thạch, hai là khi đó Đại biến thái đã giải được độc, chúng ta có thể cậy nhờ lẫn nhau.

“Thật sự là vào hai mươi ngày sau?” Thái hậu hơi cao giọng hỏi.

“Phải” Hừ hừ, ta là Thánh Nữ mà, còn không phải do ta quyết sao.

“Trẫm biết rồi.” Hoàng thượng tiếp lời, sau đó quay qua thái hậu nói: “Mẫu hậu, hoàng nhi chắc chắn sẽ chuẩn bị thật tốt nghi thức vì dân cầu phúc, xin mẫu hậu an tâm.”

Thái hậu còn muốn nói gì đó nữa nhưng suy nghĩ một chút lại hình như không biết nên nói như thế nào, đành phải gật đầu.

Ừm, ta còn phải nghĩ cách, đến lúc ra cung, dẫn theo Tiểu Si cùng đi luôn, nếu không hắn lại bị lão phù thủy này ăn hiếp. Nhưng việc cấp bách bây giờ vẫn là tính toán làm sao lấy được quần lót của hoàng thượng đây.

Sau khi ta quan sát thăm dò vài ngày, rốt cuộc thu được đầy đủ thông tin cần thiết, cũng đã vạch xong kế hoạch trộm quần lót…

Thông tin thứ nhất: Quần lót của hoàng thượng cũng giống như áo ngoài, đều thay đổi mỗi ngày. Nói cách khác, hoàng thượng ngày đó đi thăm Đại biến thái, quần lót mà hắn mặc đã bị thay ra rồi. Hơn nữa, hoàng thượng khẳng định không chỉ có một, hai cái quần lót, cho nên, trong thời gian ngắn hoàng thượng sẽ không mặc lại cái quần kia nữa.

Thông tin thứ hai: Quần áo hoàng thượng tắm rửa thay ra, ngoài một số ít đặt ở ngoài tẩm cung, còn lại đa số sau khi giặt xong đều được thu vào để trong Tàng Y các được chỉ định sẵn. Buổi sáng mỗi ngày sẽ do thái giám chuẩn bị y phục cho hoàng thượng ngày đó đến Tàng Y các lấy ra, đưa đến cho hoàng thượng. Còn quần lót, ta cũng đã hỏi được, toàn bộ đều được cất giữ trong Tàng Y các.

Cho nên, ta quyết định làm một phen…Nội khố đại trộm!

Đêm đó, ta mặc y phục dạ hành, mang theo một bao bố lớn, trên đầu trùm kín một mảng khăn đen, thắt nút ngay trước mũi. Hình tượng cụ thể mời xem qua hình tượng lão thầy chùa Bát Bảo trong phim Loạn Mã 2/1. Hướng Tàng Y các xuất phát…

Bởi vì trước đó ta đã thăm dò địa hình kỹ càng cho nên rất thuận lợi bay tới nóc Tàng Y các.

“Tiểu Chu Tước, ngươi giúp ta canh chừng, có người đến thì gọi liền nha!” Ta thấp giọng nói với Tiểu Chu Tước. Dù sao Tiểu Chu Tước nói, người thường nghe không được, nhờ nàng giúp ta canh chừng là tốt nhất rồi.

“Ừm, biết rồi!” Tiểu Chu Tước gật đầu, bay đến chỗ cao, bắt đầu giúp ta trông chừng.

Ta dè dặt gỡ ngói trên nóc nhà, mãi đến khi mở ra một cái lỗ lớn, mới lấy ra một dây móc câu, một đầu cố định trên lưng nóc nhà rồi theo dây đu xuống dưới, thuận lợi trượt xuống đột nhập Tàng Y các.

Sau khi chạm đất, ta lấy dtdd ra chiếu sáng, bắt đầu tìm kiếm quần lót của hoàng thượng. Không bao lâu sau ta đã tìm được nơi cất giữ quần lót, nhưng vấn đề là…Thì ra gửi trong Tàng Y các này, quần áo không chỉ của một mình hoàng thượng! ! ! Rốt cuộc đống quần lót kia, cái nào mới là của hoàng thượng đây? !

Do thời gian gấp rút, ta cũng không kịp suy đoán nhiều, dứt khoát mở bao tải, trút hết đống quần lót vào bên trong bao. Vì để phòng hờ bất trắc, ngay cả một mảnh tã lau nước tiểu ta cũng không buông tha!

Thật vất vả nhét đống quần lót vào bao tải xong, lại phí sức của chín trâu hai hổ, cuối cùng cũng vác được bao quần lót rời khỏi Tàng Y các. Sau đó, thật cẩn thận lắp lại mái ngói hoàn chỉnh nguyên trạng. Vác bao quần lót trên vai, phi thân trở về phòng.

….Sáng sớm hôm sau….

Thái giám ta như mọi ngày, đến Tàng Y các lấy quần áo: “Nhanh tay một chút, ta nhất định phải đưa quần áo đến trước khi hoàng thượng khởi hành đó ~!”

“X công công, chuyện nhỏ thế này đâu cần ngươi phải lo!”

“A….Quần cộc – một cái cũng không thấy…”

Sáng sớm

Chỗ hoàng thượng.

“Hôm nay quần áo thay mới sao còn chưa đưa tới? !” Hoàng thượng giận dữ hỏi.

“Khởi bẩm hoàng thượng, chuyện này…chuyện là…Tàng Y các xảy ra chuyện kỳ quái!” Tiểu thái giam run rẩy nói.

“Quái sự cái gì?”

“Mấy y phục khác đều thật tốt-, chỉ là, chỉ là quần cộc…tất cả đều đã bị trộm…”

“Tất cả? Quần cộc? Đều bị trộm? !”

“Hồi bẩm hoàng thượng, ngay cả một mảnh tã lau nước tiểu cũng không chừa lại.”

“…”

“Còn không mau đi điều tra cho ta! ! !”

Chỗ Lục mỹ nam.

“Lý công công, hôm nay trong y phục thay mới đưa tới, tại sao lại không có…áo lót!” Châu mày.

“Hồi bẩm Tam hoàng tử, nghe nói trong cung xuất hiện đạo tặc quần cộc, trong một đêm đã trộm hết toàn bộ quần cộc trong cung mang đi.”

“Đạo tặc quần cộc?” Châu mày – bất an. “Chúng ta ở đây còn cái nào không?”

“Hồi bẩm Tam hoàng tử, áo ngoài thì có nhưng quần cộc thật sự không có chuẩn bị-.”

“Ngươi lát nữa thay ta đến truyền báo với Nhị Nữu, hôm nay ta không đến bôi thuốc…” Châu mày – đỏ mặt.

Con trưởng của Hoàng thượng:

“Quần cộc đâu?”

“Hồi bẩm hoàng tử, bị trộm, đều bị trộm.”

“Đi mua mới đi a.”

“Hồi bẩm hoàng tử, bởi vì bị trộm quá nhiều, nhanh nhất cũng phải đến ngày mai mới đưa tới.”

“…”

Con thứ của hoàng thượng.

“…”

Con …của hoàng thượng.

“Oa…Oa…Oa…Oa oa oa” (Phiên dịch: Tại sao hôm nay ta không có tã!)

Kết quả là, cả hoàng cung, tất cả nam nhân trong hoàng tộc, thân thể đều được nhẹ nhàng khoan khoái một ngày…

Mà đầu sỏ gây nên toàn bộ đại sự kiện này – Nhị Nữu, lúc này đang ngồi trong một đống quần lót…

Trời ạ…Ai có thể cho ta biết, cái nào mới là Thần bí thạch đây…>o<…

Chương 57: Bẻ cong thẳng nam.

(*Thẳng nam: là từ trong giới đam mỹ dùng để chỉ những người đàn ông chân chính, chỉ thích tình yêu nam-nữ => bẻ cong thẳng nam: chính là kế hoạch biến thẳng nam thành người thích tình yêu nam-nam)

Trong thời gian gần đây, trong kinh thành, ai ai cũng đều cảm thấy bất an. Bởi vì theo lời đồn, vào khoảng thời gian này, trong kinh thành xuất hiện một tên đạo tặc quần cộc kinh khủng. Nghe nói tên đạo tặc này chuyên trộm quần cộc, đặc biệt là quần cộc của quan to quý nhân. Chỉ trong vòng một ngày, hắn đã trộm hết toàn bộ quần cộc của toàn bộ người thuộc hoàng tộc trong hoàng cung. Quan phủ đã nhanh chóng ra thông cáo, treo giải thưởng đuổi bắt cho bằng được đạo tặc quần cộc.

Chính là…Nếu có người chú ý một chút sẽ phát hiện, hai ngày nay, ở một nơi nào đó trong hoàng cung, chính xác là trong một ngõ ngách, không ngừng có một lũ khói xanh mềm mại bay lên.

Đó là bởi vì…Nữu mỗ đang ở đó…thiêu quần cộc = =!

Nếu đúng như Tiêu Lôi đã nói, Thần bí thạch nguyên bổn là một viên đá thì chắc chắn nó không sợ bị thiêu cháy. Cho nên, ta quyết định đem nguyên đống quần lót khổng lồ ra, từng cái từng cái ném vào trong một chậu than lớn. Tận mắt thấy đám quần lót càng thiêu càng ít, sắp bị đốt sạch, ta bắt đầu hoài nghi bản thân có thể đã không trộm được Thần bí thạch rồi, lại đột nhiên chú ý thấy, mỗi lần ta thò tay nắm một đống quần cộc bỏ vào chậu, luôn luôn có một cái quần lót màu tím, hình như là luôn len lén lui lại phía sau.

Vì vậy, ta đồng loạt lôi cái quần lót màu tím đó ra, vừa thử hướng tới chậu than ném vào liền cảm giác cái quần trong tay bắt đầu giãy dụa mãnh liệt. Sau đó, hoa văn trên chiếc quần nguyên bổn theo một nguyên tắc nhợt nhạt, bắt đầu tự đồng sắp hàng, đang nhiên hợp thành một chuỗi chữ Hán: Van cầu ngươi, không cần thiêu ta…>_<…

Ta xấu hổ giơ lên chiếc quần đang cầu xin tha thứ, hỏi nó: “Ngươi chính là Thần bí thạch?”

Quần cộc lại bắt đầu run lên, hoa văn lại một lần nữa sắp hàng thành tổ hợp chữ “Ngươi…Làm sao ngươi biết? !”

-_- # Nói chuyện với một chiếc quần lót, cảm giác, cũng rất quỷ dị nha…

“Ngươi biến lại nguyên hình cho ta!” Ta không muốn phải nghĩ cách để giấu một chiếc quần lót ở trong người đâu.

“Ta không muốn!” Quần cộc lại lần nữa run lên, phát biểu kháng nghị.

“Tại sao?” Thần bí thạch này, lại thích làm quần lót đến như vậy sao?

Quần cộc cúi xuống, hình như là đang do dự có nên trả lời ta hay không.

Ta giơ chiếc quần lên trước chậu than dứ dứ muốn thả xuống.

Quần cộc mãnh liệt run rẩy, ta đưa tay rời khỏi chậu than, quần cộc cuối cùng lại giũ ra một nhóm chữ nữa: “Nguyên hình của ta, quá xấu!”

Ta hết nói nổi, lại lần nữa giơ chiếc quần lên trước chậu than.

“Chờ! Chờ một chút!” Quần cộc kịch liệt giẫy dụa.

“Cho ngươi một cơ hội cuối cùng, ta không muốn cứ phải giơ lên một cái quần lót nữa!” Ta ra tối hậu thư, bởi vì, hành vi bây giờ của ta thật sự rất giống một tên biến thái T_T

“Ta có thể biến thành hình dạng khác mà, ngươi thích hình gì, nhưng ta không biến trở về nguyên hình đâu nha!” Quần cộc rất nhanh chóng tổ hợp ra một nhóm chữ.

“Vậy có phải là sau này ta cho ngươi biến thành cái gì ngươi liền biến thành cái đó?” Ta giơ quần cộc lên hơ hơ trên lửa.

“Đúng! Đúng đúng đúng!…>o<…!”

“Rất tốt, vậy ngươi…biến thành một vật trang sức nhỏ gắn trên dtdd này trước đi.” Ta lấy dtdd ra cầm trên tay. Quần cộc liền biến thành một chuỗi thủy tinh màu tím, còn tự động kết vào trên dtdd.

Nhìn cũng rất đẹp, ta tinh tế thưởng thức, nói với Thần bí thạch: “Ngươi bây giờ đợi ở đây, chờ lệnh của ta. Hiểu chưa.”

Dây treo dtdd run lên, tỏ vẻ đồng ý.

Ta hài lòng đem dtdd cất đi, nhìn vài ba cái quần lót còn xót lại, đang muốn đem ném toàn bộ vào trong chậu than, lại nghe tiếng Tiểu Chu Tước cấp báo: “Nhị Nữu, mau thu dọn đi, có người đến!”

Ta vội vàng nắm quyền…đầu tiên đem tất cả quần lót còn thừa lại ném hết vào trong bao tải, sau đó lại gom một bó lớn lá cây bỏ vào trong chậu than, mấy cái quần cộc còn xót lại liền bùng cháy sạch sẽ. Vừa làm xong những việc này, Tiểu Si đã chạy vọt lại.

“Nhị Nữu tỷ tỷ, ta tới tìm ngươi chơi. Ngươi đang làm gì đó? !” Tiêu Si thắc mắc nhìn ta đang đứng chắn trước chậu than.

“Ách…Tỷ tỷ, đang nướng khoai lang, Tiểu Si có muốn ăn hay không?” Kỳ thật, vì đề phòng đột nhiên có người trông thấy, giống như tình huống bây giờ nè, cho nên ta thật sự có thả vào chậu than mấy củ khoai lang. Để chứng minh mình trong sạch, ta bắt đầu lui cui nhặt dưới đáy chậu than ra mấy củ khoai lang đã bị nướng cháy nát.

Tiểu Si nhìn thoáng qua chậu than, lại nhìn mấy củ khoai lang đen thui thui, lắc đầu: “Ta vừa mới ăn xong , Nhị Nữu tỷ tỷ tự mình ăn đi.”

Ta có chết cũng không bao giờ ăn khoai lang nướng chung với quần lót này! = =

“Được rồi, Tiểu Si, theo tỷ tỷ vào đây, còn có chút chuyện tỷ tỷ muốn nói với ngươi.” Ta kéo Tiểu Si vào trong phòng, sau đó tiếp tục nói với hắn: “Qua mấy ngày nữa, tỷ tỷ sẽ cử hành nghi thức vì dân cầu phúc. Trong nghi thức, tỷ tỷ muốn đưa ngươi theo ta cùng hoàng thượng chủ trì, Tiểu Si, ngươi có làm được không?” Ta đã nghĩ qua, phải đưa được Tiểu Si ra khỏi cung mới không bị lão yêu bà kia ăn hiếp nữa. Không bằng trong lúc làm nghi thức hiến tế, đưa Tiểu Si cùng tham dự, sau đó tạo ra ‘Thần tích’ nói rằng Tiểu Si và Linh Sơn có duyên, phải cùng Thánh Nữ hồi Linh Sơn. Như vậy, cho dù là thái hậu, cũng không thể phản đối.

“Tỷ tỷ? Ngươi thật sự cho Tiểu Si tham gia nghi thức hiến tế sao?” Tiểu Si vô cùng mừng rỡ, giống như trẻ con sắp được cho đi chơi công viên vậy. Ta không khỏi thở phào nhẹ nhõm, ban đầu còn sợ Tiểu Si sẽ chê là nhàm chán không chịu tham dự cơ.

“Ừm, nhưng mà…trong suốt thời gian tham dự, ngươi phải nghe lời tỷ tỷ, không được lộn xộn, cũng không thể nói năng lung tung! Có làm được không?”

“Được!” Tiểu Si hất đầu, tràn đầy tự tin.

Bên Tiểu Si như vậy là xong! Kế tiếp, chính là phải đối phó với lão phù thủy thái hậu kia.

“Cái gì? Muốn Tam hoàng tử cùng tham gia nghi thức cầu phúc? Tuyệt đối không được!” Lão phù thủy thái hậu lớn tiếng phản đối.

“Hồi bẩm thái hậu, vì dân cầu phúc là trọng trách của Linh Sơn Thánh Nữ ta…Việc cầu phúc không chỉ có mình hoàng thượng, mà cả hoàng tử cũng đều phải tham gia nghi thức cầu phúc. Theo ta được biết, trong huynh đệ tỷ muội của hoàng thượng hình như cũng chỉ còn lại một mình Tam hoàng tử. Cho nên nghi thức cầu phúc lần này, phải do chúng ta ba người cùng nhau chủ trì.” Ta hùng hồn bịa chuyện, lời nói đầy lý lẽ.

“Không được, nghi thức tế thiên cực kỳ quan trọng. Tam hoàng tử là một đứa si nhi, không thể làm được gì. Nếu trong nghi thức xảy ra nhiễu loạn, sẽ khiến lòng dân không yên, quốc gia rung chuyển!” Thái hậu tiếp tục cực lực phản đối.

“Đúng là nghi thức cầu phúc cực kỳ trọng yếu, cho nên mới phải dựa theo tất cả yêu cầu của nghi thức mà tiến hành!” Ta đương nhiên không chút nhường nhịn.

“Này…” Lão phù thủy thái hậu rõ ràng bắt đầu có chút do dự. “Việc này, vẫn phải do hoàng thượng thương nghị cùng tất cả đại thần rồi mới quyết định.”

“Tùy các ngươi thương nghị hay làm gì cũng mặc, nếu không đáp ứng đầy đủ yêu cầu nghi thức, Thánh Nữ sẽ không chủ trì nghi thức cầu phúc lần này.” Ta ngoan cố nói. Nói xong liền xoay người đi mất.

Kết quả đúng như ta dự đoán. Cuối cùng, mọi người cũng đều đồng ý để cho Tiểu Si đồng chủ trì. Mà điều khiến ta bất ngờ chính là, Yến Vương cũng không có vẻ gì muốn phản đối. Nhưng ta rất nhanh chóng đã biết được nguyên do. Đó là, địa điểm tổ chức nghi thức cầu phúc chính là…

Thánh Nữ đời thứ nhất vì để tổ chức nghi thức cầu phúc mà đặc biệt cho xây dựng một đài cầu phúc. Chính là nơi thái hậu đã ban thưởng cho hắn cách đây không lâu – thành Khải Hề!

Thành Khải Hề.

Đi từ kinh thành đến đó chỉ mất một ngày đường. Ta, hoàng thượng, Tiểu Si, khi còn cách ngày tổ chức nghi thức cầu phúc chừng ba ngày, liền bắt đầu xuất phát đến thành Khải Hề. Đương nhiên, cùng đi theo còn có Đại biến thái cuối cùng cũng đã bài độc thành công. Lại thêm một người có trách nhiệm hộ tống bảo vệ an toàn cho chúng ta – Thiếu niên lang Tiếu tướng quân!

“Thần Vũ, không ngờ ngươi lại trở thành Thánh Nữ? !” Trên đường đi, thiếu niên lang một mình tìm đến ta. Nửa như mừng rỡ, nửa như ưu sầu nói với ta.

“Chuyện này…hoàn toàn nhờ may mắn thôi.” Ta hơi co quắp, không biết rốt cuộc phải ứng phó như thế nào với … ‘Vị hôn phu’ này đây.

“Vậy, hôn sự của chúng ta…” Thiếu niên lang cuối cùng mở miệng.

“Chỉ có thể coi là…” Đây là ta nói

“Đương nhiên chấm dứt!” Đây là giọng nói của Đại biến thái đồng thời vang lên.

“Thừa tướng đại nhân? !” Thiếu niên lang rõ ràng bị sự xuất hiện đột ngột của Đại biến thái dọa hoảng. Sau đó lại nói: “Nhưng mà, Thừa tướng đại nhân, ban đầu hôn sự giữa ta và Thần Vũ do chính miệng ngươi hứa hẹn-!”

Đại biến thái chính miệng hứa hẹn hôn sự cho Thần Vũ và thiếu niên lang? Nhưng mà, nhưng mà, theo khẩu khí của Tranh Vũ, chẳng phải ban đầu Thần Vũ đã ‘yêu’ Đại biến thái rồi sao? Đại biến thái còn có vẻ là nghĩa phụ của Thần Vũ, nói như vậy, Đại biến thái đích thực là có quyền quyết định hôn sự của Thần Vũ…

“Nhị Nữu không phải là Thần Vũ.” Đại biến thái bỏ mặc câu nói kia. Lại nhìn thiếu niên lang, tựa hồ muốn bức thiếu niên lang thu hồi hôn ước.

Nhưng mà, ta còn nhớ rõ, Đại biến thái ban đầu còn giống như muốn lấy vật gì ở chỗ thiếu niên lang nữa, lại đến lúc Đại biến thái cùng hoàng thượng thương lượng chuyện Tiếu gia, thái độ cũng vô cùng quỷ dị … Chẳng lẽ! Là Đại biến thái ra lệnh cho Thần Vũ đi quyến rũ thiếu niên lang, sau đó chờ Thần Vũ cùng thiếu niên lang kết hôn xong sẽ giúp Đại biến thái ở trong Tiếu gia làm nội gián sao? Mọi chuyện hình như đã sáng tỏ thông suốt, chỉ là, suy nghĩ cẩn thận rồi, ta ngược lại, lại cảm thấy vô cùng, vô cùng khó chịu!

Vì vậy ta nghĩ lại, mở miệng gọi: “Thừa tướng đại nhân.”

“Ửm ~? !” Đại biến thái quay đầu nhìn.

“Chuyện này, ta sẽ tự mình giải thích rõ ràng với Tiếu tướng quân. Thừa tướng đại nhân có thể để ta và Tiếu tướng quân nói chuyện riêng được không.” Ta nhìn Đại biến thái, sau đó mỉm cười nhẹ nhàng nói một câu: “Tin tưởng ta!”

Đại biến thái thoáng sửng sốt, cuối cùng gật đầu đáp ứng.

Xác định Đại biến thái đã rời đi, ta hít thật sâu một hơi, xoay người, nghiêm túc nhìn thẳng thiếu niên lang nói: “Tiếu tướng quân!”

“Thần Vũ? ! Thật ra ta chỉ muốn biết, ngươi…còn thích ta không?” Thiếu niên lang đột nhiên đỏ mặt xấu hổ hỏi.

Ta lắc đầu nói: “Tiếu tướng quân, ta muốn nói với ngươi là. Thật ra, ta còn thích ngươi hay không cũng không còn quan trọng. Quan trọng là…, ngươi kỳ thật cũng không hiểu rõ bản thân ngươi thực sự cảm thấy thế nào!”

“Ta?” Thiếu niên lang đầy một bụng nghi vấn – nhìn ta.

Ta bi tình nhìn thiếu niên lang, trọng trọng gật đầu: “Kỳ thật, ta đã sớm phát hiện!”

“Phát … phát hiện cái gì?” Thiếu niên lang thấy ta đây sao mà bi tình, sao mà nghiêm túc nhìn hắn như vậy, dĩ nhiên có chút khẩn trương.

Ta nhịn xuống khóe miệng thực sự rất muốn phì cười, tiếp tục bi tình nhìn thiếu niên lang: “Kỳ thật, người mà ngươi thật sự thích -, không phải là ta!”

“Không, Thần Vũ, lòng ta tuyệt đối không hề có nữ nhân nào khác!” Thiếu niên lang vội vàng giải thích.

Ta bi tráng che ngực, cố gắng nghiêng mày rơi xuống vài giọt lệ buồn tủi, nói với thiếu niên lang: “Không, ta không phải nói trong lòng ngươi có nữ nhân khác. Kỳ thật, người trong lòng ngươi, trước sau vẫn là…Thừa tướng đại nhân!”

“Không…” Thiếu niên lang còn chưa kịp nói tiếp phần sau, đã bị ta lập tức cắt ngang.

“Ngươi hãy nghe ta nói xong đã, thật ra ta đã sớm phát hiện…Ngươi đối với Thừa tướng đại nhân….có tình cảm đặc biệt. Chỉ là ta một mực đều muốn dối gạt bản thân, mãi đến ngày hôm đó. Ngày hôm đó, ngươi còn nhớ hay không. Chúng ta cùng ngồi trong một chiếc xe ngựa, Thừa tướng đại nhân ăn quả ô mai trên tay ngươi. Khi hắn liếm qua đầu ngón tay ngươi, ngươi đã…đỏ mặt! Còn ta, ở bên cạnh còn nghe được nỗi lòng ngươi rung động thật sự.” Ta vô cùng đau đớn kể lể.

“Ta…Khi đó…Không có…Không thể nào…” Thiếu niên lang bắt đầu ấp úng.

“Tình cảm ngươi đối với Thừa tướng đại nhân, có thể ngay cả bản thân ngươi cũng không biết. Nhưng ta có thể nhận thấy được! Ngươi, có phải hay không mỗi lần nhìn thấy ta cùng Thừa tướng đại nhân đi với nhau, trong lòng đều tức giận?”

Thiếu niên lang mê mang gật đầu.

“Đây là ngươi đang ghen, ăn phải dấm chua của Thừa tướng đại nhân rồi! Nếu như người còn không tin, ngươi thử nhớ lại chút coi. Có phải mỗi lần ngươi nhìn chăm chú vào Thừa tướng đại nhân, đều có một thoáng tim đập nhanh hơn đúng không. Đây…chính là cảm giác rung động của con tim!” Ta nhân lúc thiếu niên lang còn đang mê mang, tiếp tục tăng thêm lừa dối. Đại biến thái kia vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành như thế, là ai đi nữa, nhìn một lúc liền sẽ bị mê hoặc. Đây chỉ là phản ứng tâm sinh lý bình thường mà thôi.

Thiếu niên lang suy nghĩ một hồi, đột nhiên sắc mặt trắng bệch, trong miệng thì thào: “Không…Không thể nào, làm sao có thể như vậy được! Không…Ta không tin!”

Ta thừa thắng xông lên – vỗ vai thiếu niên lang: “Chuyện này cũng không có gì! Thật sự mà nói, ta thật lòng ủng hộ ngươi. Kỳ thật, Thừa tướng đại nhân đối với ngươi, cũng rất có cảm tình!”

“Thật sao?” Thiếu niên lang càng thêm mê mang nhìn ta.

“Ừm! Nếu không hôm nay ta cũng không nói chuyện này với ngươi đâu. Ta chính là…Ta chính là đã nhìn ra được. Hai người các ngươi kỳ thật là lưỡng tình tương duyệt-, cho nên…Cho nên mới hy sinh như thế này, muốn tác thành ước nguyện cho hai người có tình như các ngươi.” Ta hào hùng – bi tráng nhìn thiếu niên lang, lại nói tiếp: “Ngươi không nhận ra sao. Mỗi lần ta và ngươi ở chung một chỗ, Thừa tướng đại nhân đều không được vui. Như mới vừa rồi đó, ngươi nhắc tới hôn sự của chúng ta, Thừa tướng đại nhân lập tức đã đổi ý, không thèm giữ lời hứa hẹn khi xưa nữa!”

Thiếu niên lang đăm chiêu suy nghĩ rồi …gật đầu.

“Thừa tướng đại nhân là nghĩa phụ của ta, đương nhiên không thể vì ta rồi. Hắn sở dĩ tức giận như vậy, không vui như vậy, đều là vì ngươi!”

“Là vậy…Thật sao?”

Ta nghiêm túc gật đầu. “Ta biết, nhất thời ngươi khó có thể đón nhận chuyện này. Nhưng ta đều là vì muốn tốt cho ngươi, hy vọng hai người các ngươi chân thật đối mặt với tình cảm của mình!”

“Không…Không có khả năng, không phải như thế, không…” Ánh mắt thiếu niên lang dại ra, mang theo một chút đau đớn, xoay người bỏ đi.

Nhìn bóng lưng thiếu niên lang càng đi càng xa, ta cuối cùng đã không nín được – bật cười. Đại biến thái, muốn dùng mỹ nhân kế sao, tự mình ngươi đi mà quyến rũ đi! Hừm = =!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+