Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cuộc sống trêu chó chọc mèo của Nhị Nữu-Chương 56: Đạo tặc quần cộc 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương
56: Đạo tặc quần cộc

Hoàng thượng và ta, hai người ở trong xe quỷ
dị trợn mắt nhìn nhau một lúc lâu sau, cuối cùng hoàng thượng nhịn không
được…đã mở miệng trước. Đúng vậy, chỉ có ta là bình tĩnh nhất ~

“Ngươi…có yêu lực khiến đàn ông mang thai
sao?” Hoàng thượng có chút hứng thú – vui thích nhìn ta hỏi.

“Phốc…” Nghe câu đó, hơn nữa …vẻ mặt của
hoàng thượng này, ta bình tĩnh phá đợt tấn công. Đại biến thái! Ngươi đã hủy
hoại danh dự của ta rồi T_T

“Đại biến thái hắn căn bản không có mang
thai, mà là trúng độc.” Ta uể oải giải thích.

“Không phải mang thai?” Hoàng thượng hình như
vừa thở dài một hơi, nhưng vẫn nửa tin nửa ngờ nhìn ta.

“Đương nhiên không phải!” Ngươi đó, nhìn ta
như vậy là có ý gì đây? ! Ta thật chỉ muốn dẹp quách ngươi qua một bên. “Đó là
một loại độc rất kỳ quái, ta cũng đã từng trúng phải. Sau khi trúng độc sẽ lập
tức giống như đang hoài thai ba tháng, nếu chỉ là thầy thuốc thông thường,
không thuộc cấp bậc thần y, thì không thể phân tích được có mang thai thực sự
hay không. Mà trong thời gian mang thai giả này, phản ứng trúng độc cũng khiến
sinh lý người trúng độc biến hóa, đều rất giống với các triệu chứng sinh lý khi
mang thai. Sau khi trúng độc được ba tháng, cũng sẽ có bộ dáng như hoài thai
sáu tháng, người bị trúng độc sẽ xuất huyết bài độc tựa như bị sinh non. Bài
độc xong, cơ thể lập tức sẽ khôi phục lại bình thường. Thuốc này là thủ hạ của
Yến Vương, một cô gái tên là Tranh Nhiên vốn muốn cho ta nuốt vào, nhưng Đại
biến thái chỉ là thừa sống thiếu chết lỡ lầm ăn phải. Cho nên bây giờ mới biến
thành như vậy.” Ta tỉ mỉ giải thích cho Hoàng thượng.

“Lại có thuốc như thế sao?” Hoàng thượng khẽ
cụp mắt, nhíu mày suy nghĩ một hồi. Giọng nam trầm thấp khẽ nói: “Như vậy thì,
Lệ phi của trẫm…đúng là nữ nhân do Yến Vương an bài đặt bên cạnh trẫm sao?”

Chuyện này…Ta đâu thèm quan tâm làm gì, điều
mà bây giờ ta quan tâm chính là, làm sao lấy được quần lót của ngươi kìa! Đại
khái là bởi vì trong lòng cũng có đăm chiêu suy nghĩ, não bộ tự giác điều động,
ánh mắt ta bất tri bất giác tập trung nhìn vào trọng điểm trên người hoàng
thượng.

Hoàng thượng sa sầm nét mặt nhìn ta – ánh mắt
dâm tà đang theo dõi trọng điểm trên người hắn. Ánh mắt lay động, lơ đãng lấy
tay nhẹ nhàng cản chắn.

“Ai ~!” Ta uể oải thở dài, sau đó lắc đầu.
Bởi vì ta cảm thấy ở chỗ này mà đánh cướp quần lót của hoàng thượng là quyết
định không sáng suốt gì, nên đổi kế hoạch khác thì hơn.

“Ngươi…Ngươi là có ý gì! Chẳng lẽ lại hiềm
nghi trẫm nhỏ? !” Hoàng thượng thấy ta ngắm nghía cậu nhỏ của hắn rồi lại cảm
thán lắc đầu, thẹn quá hóa giận.

“Chê ngươi nhỏ? Ngươi so với bọn Đại biến
thái đều nhỏ hơn một chút, nhưng khả năng này không phải là lý do ta ghét bỏ
ngươi a.” Ta không hiểu ra sao, bởi vì vừa rồi một lòng một dạ đang lo lắng đến
chuyện làm sao trộm được quần lót, nên không thể lý giải được hoàng thượng nói
‘Nhỏ’ ở đây là ý gì, còn tưởng hắn đáng nói về chuyện tuổi tác cơ.

Hoàng thượng lập tức lộ vẻ thập phần uể oải.

Ách… Ta có nói sai cái gì rồi sao? Ta không
rõ nội tình – nhìn hoàng thượng, vỗ vỗ vai hắn an ủi: “Yên tâm đi, mặc dù làm
hoàng thượng mà nhỏ như vậy, rất dễ bị người ta khinh thị. Nhưng như vậy không
có nghĩa là ngươi không thể trở thành một hoàng đế vĩ đại!”

Vì vậy, hoàng thượng càng tỏ ra uể oải.

Sao vậy? Ta an ủi – lại sai nữa sao? Ta còn
cảm thấy mình rất dũng cảm nha. Nam nhân, thật sự là khó chiều quá.

Tuy nhiên, sau khi hồi cung, tin tức đầu tin
được truyền bẩm, dĩ nhiên là thái hậu triệu kiến.

Ta cười lạnh. Hừ, thế nào? Xuất binh tới hỏi
tội sao? Ta cùng hoàng thượng đưa mắt nhìn nhau rồi cùng nhau đi đến tẩm cung
của thái hậu.

Thái hậu thấy ta và hoàng thượng đúng là cùng
nhau tới, không khỏi ôn hòa một chút.

“Nghe nói, hoàng nhi và Thánh Nữ cùng nhau đi
thăm Tư Đồ thừa tướng, không biết bệnh tình Thừa tướng lúc này thế nào rồi?”
Thái hậu chậm rãi – yếu ớt hỏi.

“Bẩm thái hậu, bệnh của Tư Đồ ái khanh đã sắp
khỏi rồi, còn khoảng nửa tháng nữa sẽ bình phục an khang.” Hoàng thượng nhất
mực cung kính đáp.

Thái hậu gật đầu. “Vậy thì tốt rồi, Tư Đồ
thừa tướng vất vả đêm ngày vì quốc sự, hoàng nhi đáp lại cần phải quan tâm
nhiều hơn.”

“Hoàng nhi xin nghe theo lời dạy bảo.”

“Thánh Nữ.” Thái hậu nhìn về phía ta nói.

“Vâng” Ta cúi đầu.

“Nghe nói, tối hôm qua ngươi nghỉ đêm tại tẩm
cung của hoàng nhi ta?”

Giỏi cho thái hậu ngươi, bắt gian không được,
liền trực tiếp vu cáo. “Tiểu nữ hôm qua rõ ràng ngủ trong phòng mình. Thái hậu,
lời nói hủy danh dự người khác, không nên nói lung tung thì tốt hơn.”

“Không có việc này là tốt rồi. Ai gia cũng
chỉ nghe được một ít tin đồn từ phía nô tài. Cho nên mới triệu kiến hai người
đến hỏi một chút. Nhưng mà Thánh Nữ, Ai gia vẫn phải nhắc nhở ngươi, đây là
trong cung không phải Linh Sơn, hành vi cử chỉ lúc nào cũng phải chú ý một
chút. Nếu không rất dễ trở thành trò cười cho thiên hạ.”

“Vâng.”

Ta phi! Ngươi ở đó mà ra vẻ đạo mạo – bà
thím, chuyện hôm qua còn không phải một tay ngươi dựng nên hay sao. Hại ta phải
ngâm trong nước đá cả đêm, ngược lại bản thân ngươi thì cả đêm sung sướng, bây
giờ còn kêu ta chú ý hành vi cử chỉ? Tin đồn từ phía nô tài này, chỉ sợ cũng
một tay ngươi an bài-.

“Thái hậu, Thánh Nữ còn có việc muốn bẩm
báo.”

“Chuyện gì?”

“Thánh Nữ trong một đêm lạ xem số tử vi, suy
tính được, hai mươi ngày sau là thời gian tốt nhất để cử hành nghi thức cầu
phúc. Vì dân cầu phúc là chức trách của Thánh Nữ Linh mẫn sơn, cho nên Thánh Nữ
đặc biệt tại đây thống báo với hoàng thượng cùng thái hậu một tiếng, mong sớm
ngày chuẩn bị nghi thức vì dân cầu phúc sẵn sàng.” Trong cung này, ta tuyệt
không muốn ở lâu, cho nên linh hoạt ra tay, dứt khoát đối phó với nghi thức cầu
phúc trước, đến lúc đó ta mà có muốn đi, bọn họ cũng không có lý do gì để giữ
lại. Mà ta chọn thời điểm vào hai mươi ngày sau, một là cho mình một chút thời
gian đoạt Thần bí thạch, hai là khi đó Đại biến thái đã giải được độc, chúng ta
có thể cậy nhờ lẫn nhau.

“Thật sự là vào hai mươi ngày sau?” Thái hậu
hơi cao giọng hỏi.

“Phải” Hừ hừ, ta là Thánh Nữ mà, còn không
phải do ta quyết sao.

“Trẫm biết rồi.” Hoàng thượng tiếp lời, sau
đó quay qua thái hậu nói: “Mẫu hậu, hoàng nhi chắc chắn sẽ chuẩn bị thật tốt
nghi thức vì dân cầu phúc, xin mẫu hậu an tâm.”

Thái hậu còn muốn nói gì đó nữa nhưng suy
nghĩ một chút lại hình như không biết nên nói như thế nào, đành phải gật đầu.

Ừm, ta còn phải nghĩ cách, đến lúc ra cung,
dẫn theo Tiểu Si cùng đi luôn, nếu không hắn lại bị lão phù thủy này ăn hiếp.
Nhưng việc cấp bách bây giờ vẫn là tính toán làm sao lấy được quần lót của
hoàng thượng đây.

Sau khi ta quan sát thăm dò vài ngày, rốt
cuộc thu được đầy đủ thông tin cần thiết, cũng đã vạch xong kế hoạch trộm quần
lót…

Thông tin thứ nhất: Quần lót của hoàng thượng
cũng giống như áo ngoài, đều thay đổi mỗi ngày. Nói cách khác, hoàng thượng
ngày đó đi thăm Đại biến thái, quần lót mà hắn mặc đã bị thay ra rồi. Hơn nữa,
hoàng thượng khẳng định không chỉ có một, hai cái quần lót, cho nên, trong thời
gian ngắn hoàng thượng sẽ không mặc lại cái quần kia nữa.

Thông tin thứ hai: Quần áo hoàng thượng tắm
rửa thay ra, ngoài một số ít đặt ở ngoài tẩm cung, còn lại đa số sau khi giặt
xong đều được thu vào để trong Tàng Y các được chỉ định sẵn. Buổi sáng mỗi ngày
sẽ do thái giám chuẩn bị y phục cho hoàng thượng ngày đó đến Tàng Y các lấy ra,
đưa đến cho hoàng thượng. Còn quần lót, ta cũng đã hỏi được, toàn bộ đều được
cất giữ trong Tàng Y các.

Cho nên, ta quyết định làm một phen…Nội khố
đại trộm!

Đêm đó, ta mặc y phục dạ hành, mang theo một
bao bố lớn, trên đầu trùm kín một mảng khăn đen, thắt nút ngay trước mũi. Hình
tượng cụ thể mời xem qua hình tượng lão thầy chùa Bát Bảo trong phim Loạn Mã
2/1. Hướng Tàng Y các xuất phát…

Bởi vì trước đó ta đã thăm dò địa hình kỹ
càng cho nên rất thuận lợi bay tới nóc Tàng Y các.

“Tiểu Chu Tước, ngươi giúp ta canh chừng, có
người đến thì gọi liền nha!” Ta thấp giọng nói với Tiểu Chu Tước. Dù sao Tiểu
Chu Tước nói, người thường nghe không được, nhờ nàng giúp ta canh chừng là tốt
nhất rồi.

“Ừm, biết rồi!” Tiểu Chu Tước gật đầu, bay
đến chỗ cao, bắt đầu giúp ta trông chừng.

Ta dè dặt gỡ ngói trên nóc nhà, mãi đến khi
mở ra một cái lỗ lớn, mới lấy ra một dây móc câu, một đầu cố định trên lưng nóc
nhà rồi theo dây đu xuống dưới, thuận lợi trượt xuống đột nhập Tàng Y các.

Sau khi chạm đất, ta lấy dtdd ra chiếu sáng,
bắt đầu tìm kiếm quần lót của hoàng thượng. Không bao lâu sau ta đã tìm được
nơi cất giữ quần lót, nhưng vấn đề là…Thì ra gửi trong Tàng Y các này, quần áo
không chỉ của một mình hoàng thượng! ! ! Rốt cuộc đống quần lót kia, cái nào
mới là của hoàng thượng đây? !

Do thời gian gấp rút, ta cũng không kịp suy
đoán nhiều, dứt khoát mở bao tải, trút hết đống quần lót vào bên trong bao. Vì
để phòng hờ bất trắc, ngay cả một mảnh tã lau nước tiểu ta cũng không buông
tha!

Thật vất vả nhét đống quần lót vào bao tải
xong, lại phí sức của chín trâu hai hổ, cuối cùng cũng vác được bao quần lót
rời khỏi Tàng Y các. Sau đó, thật cẩn thận lắp lại mái ngói hoàn chỉnh nguyên
trạng. Vác bao quần lót trên vai, phi thân trở về phòng.

….Sáng sớm hôm sau….

Thái giám ta như mọi ngày, đến Tàng Y các lấy
quần áo: “Nhanh tay một chút, ta nhất định phải đưa quần áo đến trước khi hoàng
thượng khởi hành đó ~!”

“X công công, chuyện nhỏ thế này đâu cần
ngươi phải lo!”

“A….Quần cộc – một cái cũng không thấy…”

Sáng sớm

Chỗ hoàng thượng.

“Hôm nay quần áo thay mới sao còn chưa đưa
tới? !” Hoàng thượng giận dữ hỏi.

“Khởi bẩm hoàng thượng, chuyện này…chuyện
là…Tàng Y các xảy ra chuyện kỳ quái!” Tiểu thái giam run rẩy nói.

“Quái sự cái gì?”

“Mấy y phục khác đều thật tốt-, chỉ là, chỉ
là quần cộc…tất cả đều đã bị trộm…”

“Tất cả? Quần cộc? Đều bị trộm? !”

“Hồi bẩm hoàng thượng, ngay cả một mảnh tã
lau nước tiểu cũng không chừa lại.”

“…”

“Còn không mau đi điều tra cho ta! ! !”

Chỗ Lục mỹ nam.

“Lý công công, hôm nay trong y phục thay mới
đưa tới, tại sao lại không có…áo lót!” Châu mày.

“Hồi bẩm Tam hoàng tử, nghe nói trong cung
xuất hiện đạo tặc quần cộc, trong một đêm đã trộm hết toàn bộ quần cộc trong
cung mang đi.”

“Đạo tặc quần cộc?” Châu mày – bất an. “Chúng
ta ở đây còn cái nào không?”

“Hồi bẩm Tam hoàng tử, áo ngoài thì có nhưng
quần cộc thật sự không có chuẩn bị-.”

“Ngươi lát nữa thay ta đến truyền báo với Nhị
Nữu, hôm nay ta không đến bôi thuốc…” Châu mày – đỏ mặt.

Con trưởng của Hoàng thượng:

“Quần cộc đâu?”

“Hồi bẩm hoàng tử, bị trộm, đều bị trộm.”

“Đi mua mới đi a.”

“Hồi bẩm hoàng tử, bởi vì bị trộm quá nhiều,
nhanh nhất cũng phải đến ngày mai mới đưa tới.”

“…”

Con thứ của hoàng thượng.

“…”

Con …của hoàng thượng.

“Oa…Oa…Oa…Oa oa oa” (Phiên dịch: Tại sao hôm
nay ta không có tã!)

Kết quả là, cả hoàng cung, tất cả nam nhân
trong hoàng tộc, thân thể đều được nhẹ nhàng khoan khoái một ngày…

Mà đầu sỏ gây nên toàn bộ đại sự kiện này –
Nhị Nữu, lúc này đang ngồi trong một đống quần lót…

Trời ạ…Ai có thể cho ta biết, cái nào mới là
Thần bí thạch đây…>o<…

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+